Chương 72: "Thái Sơ này ta bảo kê chắc rồi!" (1 / 1)

Còn về phía Thiên Nhận Tuyết.

Nàng thực sự chẳng thể nào hiểu nổi Ngọc Tiểu Cương có vị trí quan trọng đến nhường nào trong trái tim của Bỉ Bỉ Đông.

Người ta thường nói.

Sát thương từ "ánh trăng sáng" (mối tình đầu dang dở) là vô cùng lớn.

Mà một "ánh trăng sáng" đã khuất thì quả thực là vô đối thủ rồi.

Dĩ nhiên.

Ngọc Tiểu Cương tuy là "ánh trăng sáng" của Bỉ Bỉ Đông nhưng lão vẫn chưa chết. Có điều sau những biến cố kinh hoàng năm xưa, sự tồn tại của Ngọc Tiểu Cương chính là tia sáng duy nhất nơi đáy lòng nàng, và tia sáng ấy theo thời gian ủ mầm lại càng trở nên rực rỡ chói lòa hơn bao giờ hết.

Nếu không phải vì vướng bận bản thân, lại thêm việc bị Thiên Đạo Lưu đè ép, cùng với tham vọng muốn trả thù hủy diệt Võ Hồn Điện…… thì e là nàng đã dứt khoát vứt bỏ tất thảy để đi tìm Ngọc Tiểu Cương rồi.

Cũng chính vì lẽ đó.

Một lá thư của Thiên Nhận Tuyết gửi tới không chỉ mắng mỏ nàng, mà còn hạ thấp cả Ngọc Tiểu Cương xuống không ra gì.

Đồng thời nó còn khiến nàng chú ý tới một kẻ đã sỉ nhục Ngọc Tiểu Cương chính là Thái Sơ, một kẻ mà chỉ trong vòng vài năm ngắn ngủi đã trưởng thành tới mức đáng kinh ngạc.

Vì thế.

Kẻ đó bắt buộc phải chết.

Bằng không, nếu sau này mâu thuẫn giữa Tiểu Cương và hắn bị bại lộ ra ngoài, Tiểu Cương chắc chắn sẽ thân bại danh liệt!

Mọi lý do gộp lại.

Chỉ dẫn tới một kết quả duy nhất.

Phải chết!

Thái Sơ nhất định phải chết!

Ít nhất là dưới con mắt của Bỉ Bỉ Đông thì chính là như vậy. Thậm chí vì hành động gửi thư tới khiêu khích của Thiên Nhận Tuyết mà nàng dĩ nhiên cũng chẳng ngại ngần gì mà đáp lễ lại, gửi ngay một phong thư khác để kích động đối phương.

Không thể phủ nhận.

Hành động này của mụ đã khiến Thiên Nhận Tuyết tức đến nổ phổi.

“Vô lý đùng đùng, quả thực là một mụ đàn bà điên vô lý hết chỗ nói!”

Thiên Nhận Tuyết phẫn nộ vô cùng.

Trước đây, nàng chỉ nghĩ mẫu thân mình họa chăng cũng chỉ là không thích mình mà thôi. Nhưng xét về mọi mặt thì trong những năm nắm giữ ngôi vị giáo hoàng, đối phương quả thực đã phô diễn cái sự cường thế của Võ Hồn Điện một cách triệt để, khiến thực lực của Võ Hồn Điện thăng tiến thêm một tầm cao mới.

Thế nhưng.

Lần này mụ ta lại như phát rồ phát dại vậy, nhất quyết phải ra tay sát hại một vị thiên tài kiệt thế như thế này cho bằng được.

“Mụ ta phái ai đi thực hiện nhiệm vụ lần này vậy?”

Ánh mắt Thiên Nhận Tuyết đổ dồn về phía Xà Mâu và Thích Huyết, gặng hỏi.

“Ờ thì……”

Cả hai há mồm định nói rồi lại thôi, trong lòng thầm kêu khổ không thấu.

Họ thực sự chẳng muốn bị cuốn vào cuộc chiến giữa hai mẹ con nhà này một chút nào cả.

Bởi một bên là giáo hoàng đương nhiệm – người đã dành ra bao công sức suốt mấy năm qua để nắm giữ Võ Hồn Điện chặt chẽ trong lòng bàn tay, họ dĩ nhiên là chẳng dám đắc tội rồi. Hơn nữa họ vốn cũng là do Bỉ Bỉ Đông phái tới để bảo vệ Thiên Nhận Tuyết, nên thực lòng mà nói thì quả thực là có chút khó mở miệng.

Còn về phía Thiên Nhận Tuyết?

Họ lại càng không muốn đắc tội thêm nữa.

Bỉ Bỉ Đông suy cho cùng cũng chỉ là giáo hoàng đương nhiệm mà thôi, Võ Hồn Điện nói trắng ra thì vẫn là của nhà họ Thiên. Cái vị trí giáo hoàng trong tương lai sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào tay Thiên Nhận Tuyết thôi. Nếu bây giờ mà trót dại đắc tội với nàng thì hiện tại có thể chưa sao, nhưng ai dám đảm bảo sau này khi nàng lên ngôi rồi thì sẽ không mang nợ cũ ra mà tính toán chứ?

Chưa kể, sau lưng Thiên Nhận Tuyết đâu phải là không có chỗ dựa.

Cung Phụng Điện chính là cái hậu đài vững chắc nhất của nàng.

Trong đó.

Thực lực của mấy vị cung phụng, thấp nhất cũng đã là Siêu Cấp Đấu La cấp 96 rồi, còn kẻ mạnh nhất chính là Tuyệt Thế Đấu La cấp 99 Thiên Đạo Lưu kia nữa. Đầu óc họ có bị chập mạch thì mới đi đắc tội với Thiên Nhận Tuyết vào lúc này.

Chính vì lẽ đó.

Bị kẹp ở giữa hai phía khiến họ thực sự cảm thấy vô cùng khổ sở.

“Chẳng lẽ ta ngay cả cái quyền hạn cỏn con này cũng không có hay sao?”

Giọng điệu Thiên Nhận Tuyết bỗng trở nên nặng nề hơn hẳn.

Xà Mâu và Thích Huyết – hai kẻ đã theo sát bảo vệ Thiên Nhận Tuyết suốt gần mười năm trời, ngay lập tức nhận ra đây chính là dấu hiệu cho thấy đối phương sắp nổi trận lôi đình rồi.

“Là Nguyệt Quan và Quỷ Mị ạ.”

Cuối cùng họ cũng đành phải thành thật khai báo cho xong chuyện.

Chẳng còn cách nào khác.

Dẫu giáo hoàng đương nhiệm có là ai đi chăng nữa thì thôi cứ lo cho cái tương lai của mình trước đã. Ít ra thì lỡ có đắc tội với giáo hoàng đương nhiệm thì cùng lắm là chịu nhục vài chục năm thôi, chứ nếu biết chọn phe mà dựa dẫm vào Thiên Nhận Tuyết thì đợi tới lúc nàng lên ngôi, ngày lành tháng tốt của họ cũng sẽ theo đó mà tới thôi.

“Chú Thích Huyết, chú hãy đi ngăn cản hai người bọn họ lại. Hãy tới bảo với họ rằng: Thái Sơ là người mà ta đã nhắm tới rồi. Ta không quan tâm cái mụ đàn bà điên Bỉ Bỉ Đông kia rốt cuộc đang phát rồ phát dại chuyện gì, nhưng ta tuyệt đối không cho phép bọn họ động tới một sợi lông của Thái Sơ!”

“Dẫu có muốn dọn dẹp chướng ngại cho Võ Hồn Điện đi chăng nữa, thì kẻ đó cũng chỉ có thể chết dưới tay ta mà thôi.”

Thiên Nhận Tuyết lạnh lùng ra lệnh.

Một vị thiên tài kiệt thế như vậy, nàng thực lòng chẳng muốn thấy đối phương phải chết yểu như thế chút nào. Đặc biệt là khi Bỉ Bỉ Đông còn dùng lá thư đó để kích động nàng, điều này đã trực tiếp thổi bùng lên cái tâm lý nghịch ngợm phản kháng trong lòng nàng.

Mụ muốn giết Thái Sơ chứ gì?

Được thôi!

Ta sẽ nhất quyết không cho mụ toại nguyện đâu, Thái Sơ này ta nhất quyết bảo kê chắc rồi!

Và cũng đúng như lời nàng nói.

Nếu như sau này đối phương không thể chiêu mộ được, thì kẻ đó cũng chỉ có thể chết dưới tay nàng thôi. Với cái tư chất tiên thiên mãn hồn lực cấp 20 trong tay, thâm tâm nàng luôn tràn đầy sự tự tin rằng thực lực của mình chắc chắn sẽ luôn đứng trên tầm của Thái Sơ.

“Chuyện này……”

Vẻ mặt Thích Huyết lộ rõ vẻ đắn đo khó xử.

Khó nhằn quá mà!

Nếu chỉ là mấy cái tin tức tình báo các kiểu cho Thiên Nhận Tuyết biết thì thôi cũng đành, cứ coi như người ngoài không biết là họ nói ra là xong chuyện.

Thế nhưng.

Giờ lại bắt lão phải đích thân nhận mệnh lệnh đi ngăn cản hai gã Cúc Đấu La và Quỷ Đấu La thực hiện nhiệm vụ, cái tình cảnh này quả thực là chẳng ổn chút nào. Chẳng phải là đang công khai vỗ ngực dõng dạc bảo với đối phương rằng: "Bọn ta bây giờ đã chính thức đầu quân cho phe của Thiên Nhận Tuyết rồi" hay sao.

“Thuộc hạ…… tuân lệnh!”

Dẫu cho Thích Huyết có vạn phần không cam lòng đi chăng nữa thì trước mắt cũng chẳng còn sự lựa chọn nào khác cả.

Hình bóng Thích Huyết biến mất khỏi tầm mắt của Xà Mâu, gã cũng chỉ còn biết thầm thở dài một tiếng dẫu sao cái kiếp bị kẹp ở giữa làm người này quả thực là quá đỗi gian nan mà.

……

Vài ngày sau.

Nguyệt Quan, Quỷ Mị và Thích Huyết rốt cuộc cũng đã chạm mặt nhau.

Họ vốn đã bí mật đặt chân tới Thiên Đấu Thành từ sớm rồi, nhưng vẫn chưa kịp triển khai hành động gì thì đã bị Thích Huyết tìm tới tận nơi.

Mà cái căn nguyên sâu xa của việc này thì cũng đơn giản thôi.

Chẳng vì cái gì khác.

Đó là vì đám người Thái Sơ vừa hay lại dắt nhau đi săn hồn thú hết cả rồi.

Thế nên……

Cái lượt này đúng thật là trùng hợp tới kỳ lạ, khi họ vừa mò tới nơi thì mục tiêu lại vừa vặn không có nhà.

Còn về phía Học viện Luân Hồi ư?

Họ chẳng mảy may có lấy một chút hứng thú nào cả.

Dẫu thân phận là Phong Hào Đấu La và là người của Võ Hồn Điện, dẫu cho mục tiêu của hành động lần này là nhắm vào Thái Sơ, và Độc Cô Bác cũng sẽ trở thành kẻ thù của họ đi chăng nữa, thì họ cũng chẳng đến mức hèn hạ tới mức tranh thủ lúc đối phương vắng nhà mà ra tay với đám hậu bối nhỏ nhoi kia đâu.

Thực tế thì.

Phần lớn thời gian.

Ở cái tầm Phong Hào Đấu La mà đi ra tay với hạng hậu bối thì nói đi cũng phải nói lại là có chút mất mặt.

Trừ phi là vì những nhiệm vụ đặc thù mang tính sống còn của thế lực giao phó mà thôi.

Bằng không.

Đa phần các Phong Hào Đấu La đều chẳng thèm chấp nhặt hay để mắt tới đám hậu bối làm gì cho mệt xác cả.

Giống như lần này vậy.

Họ bị Bỉ Bỉ Đông hạ lệnh bắt bắt buộc phải ra tay với một kẻ hậu bối.

“Thích Huyết, cái gã này sao không ở lại mà bảo vệ thiếu chủ, mò tới chỗ bọn ta làm cái thía gì thế?”

Vừa trông thấy đối phương xuất hiện, sắc mặt Nguyệt Quan đã bắt đầu không thoải mái cho lắm rồi.

Lão chẳng nghĩ là đối phương vì cái tình cũ nghĩa xưa lâu ngày không gặp nên mới đặc biệt mò tới đây để hàn huyên tâm sự đâu.

“Ta mang theo mệnh lệnh của thiếu chủ mà tới đây đấy, chứ ngươi tưởng ta thèm trông thấy cái mặt ngươi chắc!”

Thích Huyết lườm đối phương một cái sắc lẹm.

Cùng là người của Võ Hồn Điện, lại cùng là trưởng lão trong Trưởng Lão Điện nên dĩ nhiên là chẳng lạ gì nhau rồi. Bất quá nếu bàn về mối quan hệ thì chỉ có thể nói là kẻ này thì thân thiết một chút, còn kẻ kia thì lại cứ nhìn mặt nhau là đã thấy không thuận mắt rồi.

Nghe vậy.

Cả Nguyệt Quan và Quỷ Mị đều linh cảm thấy có điều gì đó chẳng lành sắp xảy ra.

Quả nhiên.

Ngay sau đó, theo những lời thốt ra từ miệng Thích Huyết, cái linh cảm chẳng lành đó đã chính thức trở thành sự thật.

“Thiếu chủ đã có lời: mọi hành động của các ngươi lần này lập tức dừng lại hết đi, Thái Sơ là người mà cô ấy đã bảo kê chắc rồi!”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập