Chương 73: Tẩy Tủy quả thực! Tẩy kinh phạt tủy! Tăng cường tư chất! (1 / 1)

Nghe vậy.

Sắc mặt của cả Nguyệt Quan và Quỷ Mị đều đồng loạt biến đổi kịch liệt.

“Cái gì cơ?!!!”

Mọi chuyện quả đúng như những gì họ lo sợ, cái gã Thích Huyết này mò tới tìm họ dĩ nhiên chẳng bao giờ là điềm lành cả.

Lệnh dừng hành động ư?

Đây tuyệt đối chẳng phải là chuyện nhỏ nhặt gì cho cam.

Hành trình lần này dẫu sao cũng là đích thân giáo hoàng miện hạ hạ lệnh sai bảo họ ra tay cơ mà.

Vậy mà giờ đây Thiên Nhận Tuyết chỉ bằng một câu nói mà bắt họ phải dừng lại toàn bộ?

Thế này là có ý gì đây chứ?

“Thiếu chủ đây chẳng phải là đang làm khó kẻ làm dưới quyền hay sao?!”

Nguyệt Quan nhíu mày, không nén nổi tiếng phàn nàn.

Giờ đây "tên đã lên dây" rồi, vậy mà lại bắt họ phải dừng tay ngay lúc này ư?

Cái quan trọng nhất chính là.

Cái mệnh lệnh này của đối phương đã trực tiếp đẩy họ vào thế kẹt cứng giữa ý chí của Bỉ Bỉ Đông và Thiên Nhận Tuyết. Giờ đây dẫu có làm hay không làm thì chắc chắn họ cũng đều sẽ đắc tội với một trong hai người cho mà xem.

Lần này.

Họ thực sự đã thấm thía được cái cảm giác thế nào gọi là "tiến thoái lưỡng nan" rồi!

“Thích Huyết à, lần hành động này là do phía giáo hoàng miện hạ đặc biệt căn dặn kĩ lưỡng. Nếu như vì lý do này mà phải dừng lại thì bọn ta thực sự chẳng biết phải ăn nói làm sao với miện hạ cả. Phía ngươi liệu có thể nói khéo lại với thiếu chủ một lời được không?”

Lúc này, Quỷ Mị mới chậm rãi cất lời thương lượng.

Thế nhưng khi vừa nghe thấy những lời đó, Thích Huyết đã dứt khoát lắc đầu, đưa ra một câu trả lời vô cùng dứt khoát.

“Vô phương rồi.”

“Kẻ đó là người mà thiếu chủ đã nhắm trúng, vậy mà giáo hoàng miện hạ cứ nhất quyết đòi ra tay sát hại cho bằng được, điều này đã trực tiếp chạm tới cái dây thần kinh tự ái của thiếu chủ rồi.”

“Hiện giờ thái độ trong mệnh lệnh của thiếu chủ có thể nói là vô cùng cứng rắn, đến ta cũng chẳng thể nào làm lay chuyển nổi đâu. Nếu như các ngươi cảm thấy khó xử quá thì thôi cứ đem cái thông tin này về báo cáo lại cho giáo hoàng miện hạ đi, rồi để miện hạ tự mình đưa ra quyết định cuối cùng vậy.”

Câu nói này vừa thốt ra.

Cả Nguyệt Quan và Quỷ Mị đều lâm vào trạng thái im lặng đến đáng sợ.

Thiếu chủ nhắm trúng ư?

Chỉ bằng mấy cái chữ ngắn ngủi đó thôi cũng đủ để khiến đầu óc hai gã bỗng chốc to ra như cái đấu rồi.

Chuyện này……

Đúng thật là càng lúc càng khiến người ta phải đau đầu tột độ mà.

Một khi kẻ này đã được thiếu chủ để mắt tới thì đồng nghĩa với việc nếu họ cứ nhất quyết ra tay hạ sát hắn, thì mười phần chắc chắn sẽ là một đòn chí mạng đắc tội với phía thiếu chủ rồi.

Điều này khiến trong lòng họ suýt chút nữa đã muốn chửi thề lên rồi!

Mẹ kiếp chứ!

Cuộc đấu đá nội bộ giữa hai phái thì mắc cái mớ gì mà lại lôi hai gã bọn họ vào cái vòng xoáy này cơ chứ!

Giờ thì hay rồi.

Tiến cũng chẳng xong mà lùi cũng chẳng được.

Cái cảm giác muốn khóc mà không ra được nước mắt này quả thực là đang gặm nhấm tâm can họ một cách ghê gớm.

“Ta hiểu rồi, chuyện này bọn ta sẽ sớm báo cáo lại cho giáo hoàng miện hạ.”

Nguyệt Quan hít một hơi thật sâu, gượng gạo thốt lên.

Liệu có thể phớt lờ mệnh lệnh của Thiên Nhận Tuyết mà cứ thế dấn tới hay không?

Dĩ nhiên là được chứ.

Thế nhưng.

Làm như vậy chẳng khác nào vả thẳng vào mặt Thiên Nhận Tuyết cả, rồi lỡ sau này đắc tội với chính vị giáo hoàng tương lai của Võ Hồn Điện thì sao? Cái viễn cảnh tiền đồ của họ khi đó mười phần thì hết chín phần là một màu xám xịt rồi, đừng nói chi là ánh sáng hào quang, đến một tia lửa nến e là họ cũng chẳng còn hy vọng gì mà được trông thấy nữa đâu!

Vì lẽ đó nên……

Họ chỉ còn cách duy nhất là đẩy cái quyền quyết định "hại não" này quay trở lại phía Bỉ Bỉ Đông. Một khi Bỉ Bỉ Đông sau khi biết rõ mọi chuyện mà vẫn nhất quyết bắt họ phải hành động thì lúc đó họ cũng chỉ là "phụng mệnh hành sự" mà thôi, có gì thì thiếu chủ đừng có mà ghi thù lên đầu bọn tôi đấy nhé!

Chỉ có thể nói là.

Cái màn lộn ngược dòng này của họ ít ra cũng giúp gỡ gạc được chút ít cái gánh nặng tội lỗi đang đè nặng trên vai mình.

Còn cái phần "nợ" lớn nhất ư?

Dĩ nhiên là cứ thế mà trút hết lên đầu của Bỉ Bỉ Đông cho xong chuyện rồi.

Nghe thấy câu trả lời này.

Thích Huyết cũng khẽ gật đầu rồi quay người đi về bẩm báo lại kết quả.

Còn lại Nguyệt Quan và Quỷ Mị trong cái tình cảnh đau đầu nhức óc này, cũng chỉ còn biết ngậm ngùi mà viết một lá thư, tường trình lại chính xác mọi mệnh lệnh của thiếu chủ để gửi về cho Bỉ Bỉ Đông.

Còn về những chuyện còn lại ư?

Thôi thì cứ "đến đâu hay đến đó" vậy.

……

Thời gian.

Cứ thế tích tắc trôi qua không ngừng nghỉ.

Mặc dù chuyến đi săn hồn thú lần này mục tiêu cũng chỉ là thu hoạch vài cái vòng hồn hoàn thôi, nhưng cái quá trình lùng sục tìm kiếm dấu vết hồn thú thực sự cũng đã tiêu tốn của họ không ít thời gian tâm sức.

Phải mất tới ròng rã cả một tháng trời, họ mới chính thức đặt chân rời khỏi Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.

Dĩ nhiên.

Dốc ra bao nhiêu công sức thì thành quả thu hoạch được cũng tương xứng bấy nhiêu.

Lấy ví dụ như cữu cữu của hắn vậy.

Tố Vân Đào sau khi hấp thụ xong một cái vòng hồn hoàn niên hạn chừng tám ngàn năm thì cấp bậc hồn lực đã vọt thẳng lên tới mốc cấp 46, chính thức ghi tên mình vào hàng ngũ các vị Hồn Tông.

Điều này đã khiến cho Tố Vân Đào vui sướng tới mức không thốt nên lời.

Lão thừa hiểu tư chất của bản thân vốn dĩ vô cùng kém cỏi.

Thực lòng lão cũng tự biết lượng sức mình, thầm nghĩ cái thành tựu cao nhất trong tương lai họa chăng cũng chỉ dừng lại ở mốc Hồn Tôn mà thôi. Nếu có chút may mắn mỉm cười thì may ra mới có thể đột phá lên tới ngưỡng Hồn Tông, và đó cũng chính là cái ngưỡng kịch trần cho cả cuộc đời này của lão rồi.

Thế mà giờ đây.

Dưới sự hỗ trợ đắc lực từ thằng cháu ngoại, khi chỉ mới bước sang tuổi đôi mươi một chút thôi mà lão đã chễm chệ ở cái vị thế Hồn Tông cấp 46 rồi.

Có thể nói là đã chính thức bắt kịp vào hàng ngũ những thiên tài thuộc cấp độ thứ hai luôn rồi đấy.

Còn cái gọi là cấp độ thứ nhất ư?

Thì cái đó bắt buộc phải đạt tới đẳng cấp Hồn Vương ở độ tuổi chừng hai mươi mới được.

Còn Tố Vân Đào ư?

Dẫu sao lão cũng đã bước sang tuổi ngoài đôi mươi rồi, nên bảo là hàng ngũ thiên tài cấp một thì có chút quá khiên cưỡng. Bất quá vì đã được tẩm bổ bằng tiên thảo nên tư chất của lão đã thực sự trải qua một màn cải tử hoàn sinh thoát thai hoán cốt hoàn toàn, cái vị trí Phong Hào Đấu La trong tương lai chắc chắn sẽ có một suất dành riêng cho lão rồi.

Tiếp theo sau đó.

Chính là Mã Đinh.

Năm nay.

Dẫu mới chỉ bước sang tuổi lên 6, nhưng nhờ sự hậu thuẫn tận tình từ phía Thái Sơ, sau khi dũng cảm trải qua hai lần hấp thụ hồn hoàn vượt niên hạn một cách thần kỳ thì hồn lực của cậu nhóc này đã thăng tiến một cách chóng mặt lên tới tận mốc cấp 28 luôn rồi.

Đây vốn dĩ đã là do có sự căn dặn đặc biệt từ phía Thái Sơ rồi đấy, hắn luôn nhắc nhở Mã Đinh nhất định phải chú tâm vào việc nén ép hồn lực của bản thân cho thật tinh thuần, tuyệt đối không được vì cái mục tiêu thăng cấp hồn lực trước mắt mà lơ là đi việc xây dựng nền móng căn cơ cho mình.

Nếu như Mã Đinh thực sự cứ thế mà buông xuôi thăng cấp vô tội vạ, thì dẫu sau này có trở thành Phong Hào Đấu La đi chăng nữa, thì thực lực của nó cũng sẽ bị sụt giảm đi đáng kể so với những người đồng cấp khác.

Bởi người ta thường nói.

Tòa nhà vạn trượng dẫu cao đến đâu cũng đều bắt đầu từ cái móng vững chắc trên mặt đất mà thôi.

Và trong đó.

Căn cơ vốn dĩ là thứ mang ý nghĩa sống còn nhất, nếu như không được xây dựng vững vàng ngay từ đầu thì chắc chắn nó sẽ trở thành rào cản chí mạng cho những thành tựu vĩ đại sau này.

Mà thân phận của Thái Sơ bấy giờ chính là phó mặc cái vai trò người thầy dẫn dắt cho Mã Đinh rồi. Thậm chí ngay từ lúc cậu nhóc này mới chân ướt chân ráo tới đây, Mã Tu Nặc đã không quên dặn dò kĩ lưỡng rằng nó nhất định phải tuyệt đối vâng lời Thái Sơ, đặc biệt là trong những khía cạnh liên quan tới việc tu luyện hay vận hành hồn lực.

Vì lẽ đó nên……

Mã Đinh dĩ nhiên là vô cùng nghe lời Thái Sơ, nó đã dốc toàn lực vào việc cô đọng và nén ép cái nguồn hồn lực bên trong cơ thể mình.

Nhờ vậy mà chất lượng hồn lực của nó đã thăng tiến lên một tầm cao mới hoàn toàn.

Còn về cấp bậc hồn lực ư?

Cũng chính vì lý do đó mà nó mới tạm thời dừng lại ở mốc cấp 28.

Bằng không nếu như không chọn cách nén ép hồn lực thì mười phần chắc chắn cấp bậc của nó hiện tại đã có thể chạm tới mốc cấp 30 từ lâu rồi. Thậm chí nếu tiếp tục hấp thụ thêm một vòng hồn hoàn vượt niên hạn thứ ba nữa thì cấp bậc hồn lực của nó hoàn toàn có thể vươn tới ngưỡng cấp 34 luôn không chừng.

Cái đà này thì chẳng mấy chốc mà nó bắt kịp được cả Thái Sơ luôn rồi.

Điều này khiến cho Thái Sơ khi trông thấy cảnh đó cũng thầm thốt lên trong lòng.

"Mẹ kiếp!"

"Đúng thật là khiến người ta phải ghen tị chết đi được mà!"

Nếu như năm xưa hắn cũng có ai đó dâng tận tay tiên thảo rồi dốc lòng bồi dưỡng, tống cho đủ loại tài nguyên quý hiếm kiểu này thì e là giờ đây hắn cũng đã đường đường chính chính bước lên cái tầm cấp bốn mươi mấy từ lâu rồi chứ chẳng chơi.

Quả thực là quá đỗi đáng tiếc mà.

Dẫu sao đi chăng nữa.

Với tư cách là người thầy dẫn dắt Mã Đinh, cái tia ghen tị nhỏ nhoi đó cũng chỉ thoáng qua trong đầu hắn một chốc rồi biến mất ngay lập tức.

Đối phương có xuất sắc đến nhường nào đi chăng nữa.

Thì cái căn nguyên sâu xa của mọi chuyện đó chẳng phải cuối cùng cũng đều quy về công lao của chính bản thân hắn đó sao.

Thế nhưng.

Cái thu hoạch rực rỡ nhất trong chuyến hành trình lần này.

Lại phải kể tới cái hồn kỹ của cữu mẫu Ti Ti mới đúng.

Sau khi hấp thụ thành công cái vòng hồn hoàn thứ ba, hồn lực của Ti Ti đã chạm mốc cấp 34. Cái cấp bậc này thực chất cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, cái trọng điểm mấu chốt nhất chính là việc họ đã dắt tay nhau đi săn được một con hồn thú Thiên Hoa Bảo Liên (Hoa Sen Báu Thiên Hoa).

Cái loại hồn thú thảo dược này quả thực là hiếm tới mức như gặp ma giữa ban ngày vậy.

Chỉ vì cái con hồn thú duy nhất này thôi.

Mà thực tế là từ cách đây mấy tháng trước đó, Thái Sơ đã sớm đánh tiếng cho phía Độc Cô Bác bố trí nhân lực tỏa đi khắp nơi để thăm dò tin tức rồi.

Thế nhưng.

Trải qua một khoảng thời gian dài đằng đẵng lùng sục khắp nơi, thành quả thu được cũng chỉ là một vài dấu vết mờ nhạt của mấy con hồn thú thảo dược tầm thường mà thôi.

Thậm chí còn có cả mấy con hồn thú thảo dược với niên hạn ít ỏi mới chỉ được vài trăm năm tuổi nữa chứ.

Và trong số đó, cái tên phù hợp nhất dành cho Ti Ti dĩ nhiên chỉ có duy nhất con Thiên Hoa Bảo Liên này mà thôi.

Bất quá có chút đáng tiếc chính là.

Bởi vì niên hạn của nó lại có chút hơi cao so với quy chuẩn, nên hắn cũng chỉ còn cách là bố trí cho nó trở thành cái hồn hoàn thứ ba của Ti Ti mà thôi.

Niên hạn rơi vào khoảng chừng năm ngàn năm tuổi!

Sau khi hoàn tất quá trình hấp thụ xong xuôi.

Hồn lực của Ti Ti đã một hơi đột phá lên tới ngưỡng cấp 34 luôn.

Nhưng cái quan trọng nhất chính là ở đây này.

Chính là cái hồn kỹ thứ ba được sinh ra từ cái vòng hồn hoàn đó!

“Tôi hiện có một viên Tẩy Tủy quả thực (Trái tẩy tủy)!”

Và cái công dụng của nó thì quả thực là……

Tẩy kinh phạt tủy, gia cường tư chất!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập