Chương 87: Ngươi giỏi lắm không biết xấu hổ, vừa lên liền mở Võ Hồn Chân Thân!

Trong sát na.

Chỗ mũi thương đi qua, ngọn lửa màu xanh biếc y như thiên hà đảo ngược, từ trên cao đổ ập xuống!

Chiêu này, mũi nhọn lộ rõ.

Chiêu này, không chút lưu tình.

Đường Hạo đứng tại chỗ, râu tóc bị cuồng phong thổi cho bay phấp phới.

Đối diện với cái luồng thác lũ hỏa diễm khủng khiếp gần như che khuất cả tầm nhìn này, thần sắc hắn không hề có lấy một tia hoảng loạn.

"Hừ."

Khắc tiếp theo.

Bước chân hắn mạnh mẽ trầm xuống.

Hồn hoàn thứ năm —— màu đen!

Đột ngột sáng rực lên!

"Hạo Thiên ——"

Đường Hạo thấp giọng quát:

"—— Chấn!

"Uỳnh ——!

Phía trên Hạo Thiên Chùy, sức mạnh khủng khiếp nháy mắt ngưng tụ.

Đường Hạo cơ bắp hai cánh tay đột ngột căng cứng.

Hạo Thiên Chùy đón lấy đạo thác lũ hỏa diễm kia hiên ngang đập ra!

Oanh ——!

Thác lũ hỏa diễm cùng Hạo Thiên Chùy chính diện va chạm.

Ngọn lửa xanh biếc cùng hồn lực đen kịt điên cuồng đối chọi, xâu xé.

Luồng xung kích lực năng lượng khổng lồ y như một bức tường thực chất, hướng về tứ diện bát phương quét ngang ra ngoài!

Uỳnh!

Uỳnh!

Uỳnh!

Rừng cây xung quanh trong sát na bị nhổ tận gốc, hóa thành những mảnh vụn bay đầy trời.

Mặt đất sụp lún ra một cái hố sâu khổng lồ, luồng khí nóng bỏng cuộn trào bốc lên, thẳng tắp xông thẳng vào mây xanh.

Liễu Bạch chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh khủng khiếp không thể kháng cự từ phía trường thương điên cuồng phản phệ trở lại.

Cánh tay chấn động kịch liệt.

Hổ khẩu nháy mắt nứt toác, máu tươi còn chưa kịp chảy ra đã bị Dị hỏa chưng khô thành một lớp huyết vụ nhàn nhạt.

Cả người y như một ngôi sao băng bị nện chính diện, bay ngược ra ngoài!

Rầm!

Hắn trọng trọng nện vào bên trong vách núi xa xa.

"Ư hự!"

Nham thạch vỡ vụn, đá vụn rơi như mưa.

Mà ở phía bên kia.

Đường Hạo cũng đồng dạng lùi lại.

Hạo Thiên Chùy kéo lê, ổn định lại thân hình, chậm rãi ngẩng đầu:

"Xung kích thật mạnh.

"Đường Hạo cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình.

Chỗ hổ khẩu thế mà truyền tới một trận đau đớn nóng bỏng.

Cái luồng sức mạnh hỏa diễm kia thế mà xuyên qua Hạo Thiên Chùy, xâm thực tới tận lớp phòng ngự hồn lực của hắn!

Hơn nữa, nhìn vào Hạo Thiên Chùy, ngọn lửa phía trên thế mà vẫn chưa hề tắt lịm.

"Ngọn lửa này thế mà còn có hiệu quả bùng nổ và phụ trợ sao!"

Đường Hạo trong lòng rùng mình:

"Chính diện ngạnh tiếp, e là còn thảm hại hơn nữa."

Hắn một lần nữa ngẩng đầu, nhìn về phía đạo thân ảnh đang chậm rãi bước ra từ bên trong vách núi phía xa.

Khói bụi tan đi.

Liễu Bạch bước ra từ đống đá vụn, y phục rách rưới, khí tức hơi lộ ra vẻ hỗn loạn.

Tử Vân Dực khẽ thu lại.

Hắn ngước đầu, ánh mắt xuyên qua luồng nhiệt lãng cuộn trào, cùng Đường Hạo cách không đối thị.

"Ba động thật khủng khiếp.

.."

Mà ở nơi xa hơn.

Hướng về phía Tác Thác Thành.

Phía trên tường thành, có hồn sư mạnh mẽ ngẩng đầu:

"Cái gì thế kia?"

"Là cường giả đang giao thủ!

"Mặc dù cách xa hàng chục dặm, cái luồng uy thế khủng khiếp đó vẫn rõ ràng có thể cảm nhận được.

Ánh lửa nhuộm đỏ cả một góc trời.

Tiếng nổ vang dội y như sấm rền cuồn cuộn truyền tới từ xa.

Tại một mái nhà tầng cao có tầm nhìn thoáng đãng.

Độc Cô Nhạn, Diệp Linh Linh và Ninh Vinh Vinh sát cánh bên nhau, gió đêm thổi qua mái tóc và vạt áo của các nàng, nhưng không thổi tan được sự lo âu nồng đậm giữa lông mày.

Ba đôi mỹ mâu không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào cái mảnh bầu trời đêm đang bị hào quang hai màu xanh đỏ liên tục xé rách ở phương xa kia.

"Oanh ——!

!."

Lại một tiếng văng vẳng như tiếng sấm rền trầm đục vang lên, cho dù cách xa hàng chục dặm vẫn rõ ràng có thể nghe thấy, chấn cho lớp ngói dưới chân dường như đều đang khẽ run rẩy.

Mỗi một lần tiếng nổ truyền tới, tim của ba cô gái đều theo đó mà mạnh mẽ nhảy dựng lên một cái.

Trận chiến ở nơi đó mãnh liệt tới mức độ nào chứ?

Giữa bầu trời đêm, lúc thì thác lũ hỏa diễm xanh biếc y như thiên hỏa liêu nguyên đem nửa mảnh bầu trời nhuộm sáng như ban ngày;

lúc thì lại có một luồng năng lượng đỏ thẫm nặng nề bá đạo y như cự chùy đập xuống, đem ngọn lửa đó cưỡng ép xé rách, chấn tán.

Hai đạo thân ảnh mờ ảo bên trong đó đang cực tốc va chạm, đan xen, tách ra, mỗi một lần đối nổ đều bạo phát ra luồng sóng năng lượng kinh người, cho dù cách xa như thế này vẫn có thể cảm nhận được cái luồng uy áp kinh tâm động phách đó.

"Tiểu Bạch.

.."

Độc Cô Nhạn gắt gao nắm chặt nắm đấm, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay mà nàng lại hoàn toàn không hay biết.

Ngọn lửa màu xanh đó, không cần nghi ngờ gì nữa, nhất định là Tiểu Bạch.

Uy thế khủng khiếp đến thế này.

"Đó là Tiểu Bạch đang cùng ai giao thủ sao?"

Ninh Vinh Vinh sắc mặt có chút trắng bệch, nàng thân là tiểu công chúa Thất Bảo Lưu Ly Tông nên đối với Phong Hào Đấu La không hề xa lạ.

Ở phương xa đang giao tranh chắc chắn là hai vị Phong Hào Đấu La.

Diệp Linh Linh không nói lời nào, chỉ có đôi mắt thanh lãnh kia gắt gao khóa chặt về phía chiến trường, bàn tay ngọc thon dài cũng âm thầm nắm chặt.

Đối thủ quá mạnh rồi!

Mạnh tới mức vượt ra khỏi phạm vi nhận thức lúc này của các nàng.

"Tiểu Bạch hắn.

rốt cuộc là đang đánh cùng ai?

Tại sao lại phải đi một mình chứ.

.."

Độc Cô Nhạn hận bản thân yếu đuối, hận bản thân vào những lúc như thế này chỉ có thể giống như một kẻ đứng xem bình thường, trơ mắt nhìn Liễu Bạch cô thân phấn chiến.

Nếu như gia gia ở đây nói không chừng còn có thể giúp đỡ được chút gì đó!

Nhưng hiện giờ.

"Không biết, nhưng đối phương tuyệt đối rất mạnh.

"Cái gì!

Đó là Tiểu Bạch ca!

Làm sao có thể chứ, rốt cuộc là kẻ nào đang đánh nhau với hắn."

Ninh Vinh Vinh gắt gao cắn chặt môi dưới.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn rực rỡ kia lúc này viết đầy sự phẫn nộ cùng nôn nóng:

"Khốn kiếp.

Đừng để ta biết là kẻ nào đang ăn hiếp Tiểu Bạch ca.

Nếu để ta biết được —— ta quay về nhất định sẽ đi mách Kiếm gia gia và Cốt đầu gia gia!

Phong Hào Đấu La thì đã sao chứ?

Thất Bảo Lưu Ly Tông.

cũng không phải là dễ chọc đâu!

"Phía trên chiến trường.

Uỳnh!

Uỳnh!

Uỳnh!

Tiếng nổ liên hồi nổ tung giữa không trung.

Hai đạo thân ảnh sớm đã nhanh tới mức mắt thường gần như không cách nào bắt được.

Chỉ còn lại từng đạo tàn ảnh điên cuồng đan xen trên bầu trời đêm.

Ngọn lửa xanh biếc kéo theo vệt đuôi dài dằng dặc y như sao băng băng qua bầu trời.

Mà một đạo khác chính là hồn lực đỏ thẫm nặng nề bá đạo, từng thanh cự chùy từ trên trời giáng xuống mỗi một lần vung ra đều dường như muốn đem bầu trời đập sập.

Liễu Bạch cùng Đường Hạo sớm đã hoàn toàn đánh đến đỏ cả mắt.

Bốp ——!

Lại một lần chính diện va chạm.

Thân hình Liễu Bạch xoay chuyển, Tử Vân Dực chấn động kịch liệt, hiểm chi lại hiểm né được một nhát búa quét ngang tới.

Gần như vào cùng một sát na, hắn lật tay một thương đâm ra.

Thương xuất như long!

Hỏa diễm b nổ!

Đường Hạo nâng búa đỡ đòn.

Uỳnh!

Hỏa diễm b nổ trên mặt búa, nhiệt độ cao khủng khiếp thuận theo lớp phòng hộ hồn lực điên cuồng xâm thực.

Ngay cả Đường Hạo cũng không thể không một lần nữa lùi về phía sau nửa bước.

"Xì."

Đường Hạo nhíu chặt lông mày, tâm tình cuồn cuộn.

Càng đánh —— hắn càng kinh hãi.

Cái tên tiểu tử này căn bản không giống một Hồn Vương chút nào.

Sức mạnh không yếu.

Tốc độ cực nhanh.

Ý thức chiến đấu càng là lão luyện tới mức không giống như người trẻ tuổi.

Điểm mấu chốt nhất vẫn là ngọn lửa quỷ dị tới cực điểm kia.

Đó căn bản không phải là đòn tấn công thuộc tính thông thường.

Thiêu đốt, xâm thực, bùng nổ, bám dính.

Mỗi một lần tiếp xúc hắn đều phải vô cùng đề phòng.

"Không thể tiếp tục như thế này được nữa."

Ánh mắt Đường Hạo trầm xuống:

"Loại người như thế này.

Một khi đã đắc tội thì hôm nay bắt buộc phải nhổ cỏ tận gốc!

"Ý nghĩ vừa dứt trong sát na, hồn lực trong cơ thể Đường Hạo đột ngột bạo tăng!

Hồn hoàn thứ bảy —— cái hồn hoàn màu đen vốn dĩ đã vô cùng nặng nề kia vào khoảnh khắc này đột ngột tỏa ra hào quang chói mắt!

"Hồn kỹ thứ bảy ——"

Giọng nói của Đường Hạo thấp trầm nhưng lại y như sấm rền rơi xuống:

"—— Hạo Thiên Chân Thân!

"Oanh ——!

Thiên địa dường như vào khoảnh khắc này chấn động.

Phía trên Hạo Thiên Chùy, hồn lực màu đỏ thẫm điên cuồng bành trướng.

Thân búa bạo tăng!

Thanh Hạo Thiên Chùy vốn dĩ đã y như ngọn núi nhỏ, dưới sự bao phủ của hào quang hồn hoàn nháy mắt hóa thành một thanh cự chùy thực thụ!

Bóng búa che kín bầu trời.

Cảm giác áp bách nặng nề tới cực điểm y như một ngọn thái sơn ập xuống!

Liễu Bạch đồng tử đột ngột co rút:

"Mẹ kiếp!

Ngươi giỏi lắm cái đồ thối không biết xấu hổ nhà ngươi!

Đánh lão tử mà ngươi thế mà trực tiếp bật Võ Hồn Chân Thân?."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập