Chương 88: Chuồn lẹ! Lần sau chính là tử kỳ của ngươi!

Phong Hào Đấu La đối diện với Hồn Vương mà lại bật Võ Hồn Chân Thân.

Thật là đòi mạng!

Đây chính là sức mạnh đứng ở đỉnh cao của đại lục!

Đường Hạo giơ cao Hạo Thiên Chùy, ánh mắt y như đang nhìn xuống lũ kiến hôi:

"Tiểu tử!

Trận chiến hôm nay không có đường lui đâu.

Ngươi có thể ép ta tới bước này —— chết cũng đủ để tự hào rồi.

"Liễu Bạch lồng ngực phập phồng, gắt gao nhìn chằm chằm vào thanh cự chùy đang che kín cả vòm trời kia, khóe miệng bỗng nhiên nhếch lên một nụ cười lạnh:

"Đường Hạo.

Mối thù hôm nay —— ta ghi nhớ kỹ rồi.

Lần sau gặp lại.

"Liễu Bạch từng chữ từng câu, ngữ khí băng lãnh thấu xương:

"Ta —— tất sát ngươi!

"Đường Hạo nghe vậy không giận mà cười:

"Được.

Phụng bồi tới cùng!

"Lời nói vừa dứt.

Hạo Thiên Chùy mang theo sức mạnh khủng khiếp đủ để nghiền nát cả sơn nhạc hiên ngang vung xuống!

Thiên địa biến sắc!

Chiêu này đã không còn để lại bất cứ dư địa nào nữa.

Liễu Bạch lại không hề lựa chọn ngạnh bính thêm nữa.

Vào sát na trước khi thanh cự chùy đó rơi xuống.

Hắn mãnh liệt nhắm mắt lại.

Ý thức nháy mắt chìm sâu vào bên trong cơ thể.

"Xuyên thấu chi môn.

Cho ta —— mở!

"Oanh ——!

Đường Hạo vào khoảnh khắc nhìn thấy Liễu Bạch nhắm mắt liền sát giác được không ổn, có vấn đề!

"Không tốt!"

Nhưng đã không kịp rồi.

Liễu Bạch nhìn hắn một cái cuối cùng, trong mắt không có sự sợ hãi mà chỉ có sát ý lạnh thấu xương:

"Đường Hạo.

Ngươi cứ đợi đấy cho ta!

"Xoẹt ——!

Thân ảnh nháy mắt biến mất.

Hạo Thiên Chùy trọng trọng nện xuống!

Oanh ——!

Sơn nhạc sụp đổ.

Đại địa nứt toác.

Nhưng mảnh không gian đó —— sớm đã không còn một bóng người.

Đường Hạo đứng ở chính giữa đống phế tích, Hạo Thiên Chùy chậm rãi hạ xuống.

Gió đêm thổi qua.

Sắc mặt hắn âm trầm tới cực điểm.

"Chạy rồi.

.."

Hắn chậm rãi nắm chặt nắm đấm.

Thế mà lại để cho hắn chạy thoát rồi, chết tiệt, đây là hồn kỹ gì thế này.

Chẳng lẽ lại là hồn cốt, hắn phóng ra cảm tri muốn khóa chặt vị trí của Liễu Bạch, nhưng sau khi cảm tri kỹ lưỡng một lượt thế mà hoàn toàn không cảm nhận được gì.

Cái này làm sao có thể chứ, chẳng lẽ không phải là hồn kỹ dịch chuyển tức thời thông thường sao.

Cái khoảng cách dịch chuyển này cũng quá xa rồi đi.

Thế mà hoàn toàn thoát ly khỏi phạm vi cảm tri của hắn.

Phiền phức rồi.

Tiềm lực của tên tiểu tử này đáng sợ đến thế này, lần này đã hoàn toàn đắc tội rồi.

Nếu cứ để mặc cho hắn tiếp tục trưởng thành thì ngày sau chắc chắn sẽ là mối họa tâm phúc!

Phía bên kia.

Thế giới Đấu Phá.

Thân ảnh Liễu Bạch mãnh liệt từ trong hư không ngã nhào ra ngoài.

Rầm!

Hắn trọng trọng ngã xuống mặt đất ngọc thạch băng lãnh, đầu gối mạnh mẽ đập xuống, quỳ một gối xuống đất.

"Phù.

Hộc hộc.

.."

Tiếng thở dốc nặng nề mà dồn dập vang vọng bên trong đại điện trống trải.

Hắn cúi đầu, mái tóc rủ trước trán bị mồ hôi thấm đẫm, theo gò má nhỏ xuống mặt đất.

"Hì.

.."

Liễu Bạch nhếch miệng cười:

"Đường Hạo.

Ngươi cứ đợi đấy cho ta."

Giọng nói thấp trầm nhưng lại mang theo sát ý khắc cốt ghi tâm.

Nếu có người khác ở đây tuyệt đối khó lòng tưởng tượng nổi —— cái thiếu niên vừa nãy dám chính diện ngạnh hám Hạo Thiên Đấu La, ép đối phương phải bật Võ Hồn Chân Thân kia lúc này thế mà lại tỏ ra vô cùng yếu ớt đến thế này.

Nhưng trong lòng Liễu Bạch tự rõ ràng.

Trận chiến này hắn không phải là không sứt mẻ gì.

Chẳng qua là —— vẫn chưa tới lúc gục ngã.

"Phù.

.."

Hắn chậm rãi thốt ra một ngụm trọc khí, cưỡng ép ổn định lại khí huyết đang cuộn trào trong cơ thể.

Mỗi một lần va chạm cùng Hạo Thiên Chùy đều chấn cho khí huyết bản thân cuộn trào.

Cái đệ nhất khí võ hồn thiên hạ này quả nhiên danh bất hư truyền.

"Phong Hào Đấu La.

.."

Liễu Bạch nheo mắt lại, trong đầu không tự chủ được mà phát lại trận chiến vừa rồi.

Đường Hạo thực sự rất mạnh.

Mạnh tới mức vô lý.

Cho dù là trong một đám Phong Hào Đấu La ở Đấu La Đại Lục thì hắn cũng là một nhóm nhỏ những người đứng ở trên đỉnh cao nhất.

Nếu không phải Đường Hạo trên người vốn dĩ có cựu thương.

Nếu không phải bản thân sở hữu Thanh Liên Địa Tâm Hỏa khiến đối phương khi giao phong chính diện có chút cố kỵ không dám dùng nhục thân hay hồn lực ngạnh kháng hỏa diễm xâm thực.

Cộng thêm việc mình cố ý kéo dãn tiết tấu, dùng tốc độ và phương thức tấn công quỷ dị liên tục tiêu hao.

Trận chiến này căn bản không thể nào giằng co được tới tận bây giờ.

Rào cản giữa Phong Hào Đấu La và Hồn Vương thực sự là quá lớn.

Cho dù hắn át chủ bài tung ra hết sạch, cho dù hắn là hệ thống song tu, cho dù hắn sở hữu Dị hỏa và Ngoại phụ hồn cốt, vẫn cứ là đang lấy thấp đánh cao.

Hơn nữa còn là cái loại vô cùng miễn cưỡng.

Trận chiến này hắn quả thực đã thọ thương một chút.

Kinh mạch có vài chỗ bị xé rách nhẹ, thương thế ở hổ khẩu vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, Đấu khí trong cơ thể tiêu hao càng là gần như cạn kiệt.

Nhưng may mắn thay —— không gây nguy hiểm tới tính mạng.

Liễu Bạch đưa tay vuốt qua nạp giới.

Mấy cái bình ngọc rơi vào lòng bàn tay.

Nút bình mở ra, một luồng đan hương nồng đậm nháy mắt lan tỏa bên trong đại điện.

Hắn không hề do dự.

Ngửa đầu liên tiếp nuốt xuống mấy viên đan dược.

Đan dược vào miệng liền tan.

Dược lực ôn nhuận mà tinh thuần y như một luồng ấm áp nhanh chóng khuếch tán tới tứ chi bách hài.

Thanh Liên Địa Tâm Hỏa thuận thế mà động, đem dược lực hoàn toàn luyện hóa, hấp thụ.

"Phù.

.."

Liễu Bạch chậm rãi thở ra một hơi.

Sắc mặt có thể nhìn thấy bằng mắt thường mà tốt lên mấy phần.

Khí tức vốn dĩ đang hỗn loạn cũng dần dần bình phục lại.

Điểm yếu lớn nhất hiện giờ của hắn chính là lượng Đấu khí.

"Dẫu sao vẫn là quá ít rồi."

Liễu Bạch khẽ lẩm bẩm nói, cảnh giới hiện giờ của hắn chẳng qua chỉ là Đấu Linh.

Khi đối mặt với loại Phong Hào Đấu La như Đường Hạo, mỗi một lần ra tay đều là bộc phát toàn lực không hề giữ lại.

Cái kiểu đánh này căn bản không thể nào kéo dài được.

May mắn hắn là Luyện dược sư có thể cắn thuốc.

"Đường Hạo.

Ngươi hôm nay có thể ép ta phải lui đi —— chỉ là bởi vì ta vẫn chưa tới lúc nên giết ngươi.

Đợi đấy cho ta.

Đợi ta đột phá Đấu Vương."

Vào khoảnh khắc này, ánh mắt của Liễu Bạch sắc bén y như một lưỡi lợi nhận vừa ra khỏi vỏ:

"Đến lúc đó, chính là —— tử kỳ của ngươi, Đường Hạo.

"Bên trong điện một lần nữa trở lại sự tĩnh lặng.

Hắn đang chuẩn bị điều tức thêm một lát nữa —— bỗng nhiên.

Một trận u hương nhàn nhạt từ bên ngoài điện lặng lẽ lan tỏa tới.

Liễu Bạch lông mày khẽ động.

Khắc tiếp theo.

Một đạo thân ảnh mảnh mai thon dài lặng lẽ xuất hiện bên trong đại điện.

Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương vốn dĩ là cảm tri được khí tức của Liễu Bạch đột nhiên xuất hiện mới chạy tới ngay lập tức.

Nhưng khi nàng thực sự bước chân vào đại điện trong sát na, lông mày lại không thể nhận ra được mà nhíu lại.

Không đúng.

Khí tức không ổn định.

Ánh mắt nàng nháy mắt khóa chặt lên trên người Liễu Bạch.

"Ngươi quay về rồi?"

Liễu Bạch nghe thấy tiếng liền hơi ngẩn ra, ngay sau đó chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thấy đạo thân ảnh quen thuộc trước cửa điện, không nhịn được mà nhếch miệng cười:

"Nhanh như vậy liền bị nàng phát hiện rồi sao?"

Hắn vốn định đứng dậy, nhưng vừa mới dùng lực một chút, cái sự phản chấn chưa hoàn toàn bình phục trong kinh mạch liền khiến hắn không thể nhận ra được mà nhíu mày một cái.

Cái sự thay đổi nhỏ nhặt này không thể thoát khỏi đôi mắt của Mỹ Đỗ Toa.

Đuôi rắn của nàng khẽ chạm mặt đất, thân hình rung lên, sớm đã xuất hiện ngay trước mặt Liễu Bạch.

Khoảng cách kéo gần.

Cái luồng u hương nhàn nhạt kia càng thêm rõ rệt.

"Ngươi bị thương rồi?"

Mỹ Đỗ Toa cúi đầu nhìn xuống hắn, bên trong đôi đồng tử vàng kim xẹt qua một tia hàn ý.

Không phải nhắm tới Liễu Bạch.

Mà là nhắm tới cái kẻ có thể ép hắn tới trạng thái này.

Liễu Bạch ngẩng đầu nhìn nàng một cái, ngay sau đó coi như không có chuyện gì mà vẫy vẫy tay:

"Vết thương nhỏ thôi.

Vẫn chưa chết được đâu."

Mỹ Đỗ Toa không lập tức phản hồi.

Nàng đưa tay ra, đầu ngón tay khựng lại giữa không trung một lát, cuối cùng vẫn là không có trực tiếp chạm vào cơ thể Liễu Bạch.

Chỉ là đồng tử rắn khẽ nhắm lại trong sát na.

Luồng linh hồn cảm tri bàng bạc y như sóng nước quét qua toàn thân Liễu Bạch.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập