Chào mừng bạn đến với Hội Đọc Truyện!

Hội Đọc Truyện là diễn đàn chuyên về truyện, văn, thơ và giải trí. Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn vui lòng bạn đăng ký thành viên, việc đăng ký hoàn toàn miễn phí và dễ dàng!

Đăng ký!
Chương 2387


Chương 2387

Trước kia cô có thể dựa vào lợi thế của bản thân và thể diện của Cố Giai Lệ để giải quyết chuyện của Hứa Bác Nhiên, nhưng bây giờ Hứa Xương Bình lại đích thân xuất hiện, vậy thì lời cô nói sẽ vô giá trị, nếu như Hứa Xương Bình thực sự muốn truy cứu Diệp Thiên đến cùng, e rằng chỉ khi Cố Giai Lệ đích thân xuất hiện mới có thể cứu vãn được tình thế.

Hứa Xương Bình chống gậy đứng trước mặt Diệp Thiên, còn Diệp Thiên vẫn cứ ở tư thế cũ, hai tay gối đầu dựa vào ghế.

“Ông là ông Hứa?”

Diệp Thiên hơi nhướng mắt, nhìn về phía Hứa Xương Bình.

“Tôi cũng đã nghe qua danh tiếng của Kim Lăng Hứa Xương Bình, nhưng không ngờ, mắt thấy ‘không bằng’ trăm nghe!”

Diệp Thiên nhẹ nhàng lắc đầu: “Xem ra cái gọi là gia tộc số một ở Kim Lăng cũng chỉ đến thế!”

Diệp Thiên cười nhẹ, hơi tô ý khinh thường, làm cho người chứng kiến đều vô cùng kinh ngạc.

Hiea Xương Bình đích thân đến tận đây, nhưng Diệp Thiên vẫn bình tĩnh như vậy, bọn họ cũng không biết là cậu đang dũng cảm hay ngu ngốc.

Không ai dám hường ứng hành vi của Diệp Thiên lúc này, bọn họ cho rằng cậu chỉ đang muốn giữ thể diện mà thôi, cuối cùng vẫn tự làm cho đầu mình chày máu.

Nhân Nhân bên cạnh đang vô cùng lo lắng, không khỏi nhìn về phía Tiếu Văn Nguyệt, nháy mắt với cô, muốn cô thuyết phục Diệp Thiên, nhưng Tiếu Văn Nguyệt lại chỉ cười trừ, dường như hoàn toàn không thèm quan tâm, chỉ tiếp tục ở cạnh Diệp Thiên.

“Ha ha!”

Hứa Xương Bình giận quá hóa cười, hưng phấn nói: “Cậu nhóc, ở tỉnh Giang Nam rộng lớn này, cậu là người đầu tiên dám nói chuyện với lão già tôi như thế đấy!”

Ông ta nhìn Diệp Thiên hồi lâu, ánh mắt dần sẫm lại.

“Tôi không biết cậu có chỗ dựa như thế nào, hay là chỉ kiêu ngạo ngông cuồng!”

“Nhưng với kiểu nghé con không biết sợ cọp như cậu, tôi cảm thấy rất đáng khen, cho dù trước đây cậu có ân oán gì với Bác Nhiên, coi như bỏ qua hết!”

Hứa Xương Bình nói xong liền quay đầu nhìn Hứa Bác Nhiên: “Cho dù cháu có ân oán gì với cậu nhóc này, đều coi như xong, có rõ chưa?”

Hứa Bác Nhiên đương nhiên không dám trái lời, lập tức gật đầu.

Những người xung quanh thấy vậy đều thầm gật đầu, khâm phục tính cách thẳng thắn của Hứa Xương Bình, tất cả đều cảm thấy Diệp Thiên vô cùng ngu xuẩn, giống như một tên hề nhảy múa làm trò nực cười trước một ngọn núi lớn vậy.

“Thú vị đấy!”

Diệp Thiên tỏ ra không hề bận tâm, lúc này liền nở nụ cười, nhưng cậu không ngờ Hứa Xương Bình lại không thèm làm khó, ngược lại còn chuẩn bị tha cho mình một mạng.

“Hứa Xương Bình ông quả nhiên xứng với vị trí người đứng đầu của gia tộc số một Kim Lăng, khí độ không hề tầm thường, lúc trước là do tôi quá võ đoán rồi!”

“Nếu ông đã hào phóng như thế, tôi sẽ rút lại những gì đã nói trước đó!”

Diệp Thiên chỉ vào Hứa Bác Nhiên: “Lúc nãy tôi bảo anh ta quỳ xuống xin lỗi, sau đó tự chặt đứt cánh tay của mình, chuyện này coi như xong!”

“Bây giờ vì nể mặt ông, tôi chỉ cần anh ta quỳ xuống xin lỗi là được!”

“Cậu nói cái gì?”

Hứa Bác Nhiên nghe xong, lập tức nổi điên.
 
Chương 2388


Chương 2388

Cậu ta không ngờ Hứa Xương Bình đã đích thân đứng ra hòa giải mâu thuẫn giữa hai người, nhưng Diệp Thiên lại không hề nhân nhượng, vẫn yêu cầu cậu ta quỳ xuống xin lỗi, đây cũng giống như tát thẳng một bạt tai vào mặt nhà họ Hứa.

Nhân Nhân ở cạnh trợn to hai mắt, bất lực nhìn Diệp Thiên.

Nếu là người khác, nhất định sẽ nghe lời Hứa Xương Bình mà nhượng bộ, nhưng Diệp Thiên lại giống như một kẻ ngốc, không những không cảm kích, thậm chí còn nằng nặc đòi Hứa Bác Nhiên phải quỳ xuống xin lỗi.

Hứa Xương Bình là người đứng đầu của một gia tộc lớn, có bản lĩnh phi thường, ông ta sẽ không bao giờ do dự chuyện sinh sát, Diệp Thiên đúng là đang tự tìm cái chết mà.

“Cậu nhóc, đừng có mà không biết điều!”

Quả nhiên, sắc mặt của Hứa Xương Bình đã thay đổi, sự lạnh lùng tràn ngập trong mắt ông ta.

“Tôi đã cho cậu mặt mũi rồi, vậy mà cậu vẫn không biết tốt xấu, hay là cậu cho rằng nhà họ Hứa tôi không biết giận?”

Diệp Thiên buông hai tay, cười nhẹ nói.

“Ông mới nói một câu rất tốt, kiêu ngạo cần phải có bản lĩnh, lời nói ra thì phải trả giá!”

“Hứa Bác Nhiên lúc trước bắt tôi quỳ xuống xin lỗi, nếu không sẽ không cho tôi rời khỏi Kim Lăng, vậy nên anh ta phải trả giá cho câu nói đó!”

“Tôi vừa mới kêu anh ta quỳ xuống xin lỗi mà ông đã như vậy rồi, người không biết điều là ông đó!”

Trong mắt Hứa Xương Bình hiện lên vẻ lạnh lẽo, đang định tức giận, nhưng Diệp Thiên lại vẫy tay một cái.

“Ông không cần phí lời với tôi nữa, tôi đã nói rồi, muốn chuyện này kết thúc thì Hứa Bác Nhiên phải quỳ xuống xin lỗi!”

“Nếu như quá thời gian, ông có thể bảo con trai ông sinh thêm cho ông một đứa cháu nữa là được!”

Vừa dứt lời, ánh mắt Diệp Thiên đột nhiên trở nên sắc bén, một luồng sát ý lạnh như băng đột nhiên lan tràn sang đến mọi người xung quanh, tất cả đều cảm thấy nhiệt độ giảm mạnh, không khỏi rùng mình, ngay cả Hứa Xương Bình cũng thế, nắm tay run lẩy bẩy, như thể không thể cầm nổi gậy đến nơi vậy! Còn ở phía trước bục hành lễ, Lâm Hiểu Nguyễn đang ủ rũ dường như đã cảm nhận được gì đó, hơi nghiêng đầu.

Trong nháy mắt, vẻ mặt của cô đột nhiên cứng đờ, hết sức ngỡ ngàng!

Lâm Hiểu Nguyễn đang ủ rũ suy nghĩ về việc liên hôn cho gia tộc, đột nhiên nghe thấy phía sau có tiếng huyên náo, lúc này cô mới quay đầu nhìn lại, nhưng khi nhìn thấy, vẻ mặt của cô lập tức đông cứng lại.

Mắt cô mở to, không sao tin được, nhìn chằm chằm vào một phía của đám đông, nói chính xác thì cô đang nhìn người mà mình lúc nào cũng mơ được gặp lại, nhưng không thể ngờ ở Học viện nghệ thuật Kim Lăng này, cô vẫn có thể nhìn thấy khuôn mặt lãnh đạm quen thuộc đó.

“Là cậu ấy?”

Cô khẽ lẩm bẩm, giọng nói hơi run, cô còn tưởng mình nhìn lầm, nhưng sau nhiều lần xác nhận, cô mới nhận ra đó không phải là ảo giác, người lúc này đang ngồi ở kia vẫn giữ phong thái lãnh đạm đó.

“Tiểu Nguyễn, em xem Cố Giai Lệ đã lên sân khấu rồi, hoạt động sẽ sắp bắt đầu nhanh thôi!”

Bên cạnh Lâm Hiểu Nguyễn là một ngự tỷ lạnh lùng, cô ta nhíu mày.
 
Chương 2389


Chương 2389

“Tiểu Nguyễn, chị biết em không muốn liên hôn, cái chết ngoài ý muốn của Hứa Bác Thuần đã cho cậu một cơ hội để được tự do, nhưng nhà họ Lâm chúng ta thật sự không thể kiên trì được nữa!”

“Tập đoàn đang phải đối mặt với lũng đoạn nguồn vốn, nếu vấn đề này không được giải quyết trong vòng ba ngày, tập đoàn Lâm Thị sẽ phải tuyên bố phá sản, chắc em cũng không muốn ông nội nằm trên giường bệnh phải nhìn thấy sản nghiệp mà mình gầy dựng lại sụp đổ như vậy chứ?”

“Tất cả những điều này chỉ trông chờ vào mỗi em thôi!”

Người phụ nữ này tên Lâm Hiểu Thù, mặc dù cũng là họ Lâm, nhưng không trực hệ như Lâm Hiểu Nguyễn, coi như là chị họ của cô, do bố cô ta ở rể tại nhà họ Lâm.

Lâm Hiểu Thù đã sống với Lâm Hiểu Nguyễn từ khi còn nhỏ, hai người giống như chị em gái, cô ta hiểu rõ những khó khăn và bất đắc dĩ của Lâm Hiểu Nguyễn, nhưng với tư cách là một thành viên của nhà họ Lâm, cô ta càng hiểu hơn về sự thăng trầm trong công việc kinh doanh của gia tộc, vậy nên cô ta mới chấp nhận lời ủy thác của các trưởng bối trong nhà để đến đây tìm đối tượng liên hôn cho Lâm Hiểu Nguyễn.

Ngay khi nhìn thấy dáng vẻ lơ đễnh của Lâm Hiểu Nguyễn, Lâm Hiểu Thù bèn lên tiếng nhắc nhở.

Ngay lúc Lâm Hiểu Thù nói xong, Lâm Hiểu Nguyễn đột nhiên đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, trực tiếp đi qua hàng ghế VIP gần phía hiện trường.

Lâm Hiểu Thù sửng sốt, vô cùng kinh ngạc, từ khi quen biết Lâm Hiểu Nguyễn đến nay, cô vẫn chưa bao giờ tỏ ra ngạo mạn hay thiếu kiên nhẫn, đây là lần đầu tiên Lâm Hiểu Thù nhìn thấy cô lo lắng như vậy.

Phía hiện trường, ánh mắt Diệp Thiên vô cùng lãnh đạm, sát ý vô hình tràn ngập khắp nơi, khiến nhiệt độ xung quanh giảm mạnh.

Lòng bàn tay Hứa Xương Bình run lên, suýt nữa rơi cả gậy xuống đất, ông ta chưa bao giờ nghĩ thanh niên có vẻ ôn hòa này lại có sức mạnh như vậy, đến cả ông già đã từng trải đời như ông ta cũng phải kinh ngạc.

Ông ta định thần lại, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị.

“Rốt cuộc cậu là ai?”

Hứa Xương Bình là người nắm giữ một nửa nhà họ Hứa, đương nhiên khả năng nhận biết người hay vật đều không hề yếu, tuy lúc nãy ông ta không coi trọng Diệp Thiên, nhưng khí tức mạnh mẽ mà cậu vô tình toát ra vừa rồi đã khiến ông ta hiểu ngay lập tức, người trước mặt đây chắc chắn không phải dạng xoàng.

“Võ sĩ?”

Trong đầu ông ta chợt lóe lên một chữ, khiến vẻ mặt càng trở nên khó coi.

“Tôi là ai, ông không xứng để biết!”

“Hôm nay tôi đã nói đủ rồi, nếu muốn nhà họ Hứa tiếp tục có con cháu nối dõi, thì chỉ có duy nhất một lựa chọn!”

Diệp Thiên không thèm nhìn Hứa Xương Bình, giọng nói lạnh như dao.

Xung quanh náo động hẳn lên, không ai có thể ngờ Diệp Thiên lại tỏ ra thái độ như vậy khi đối mặt với Hứa Xương Bình, thậm chí còn nói câu đại loại như “nhà họ Hứa sẽ tuyệt hậu”.

Bất hiếu có ba loại, không có con nối dõi là tội nặng nhất! Như mọi người đã biết, điều cấm kỵ nhất trong một gia tộc mạnh là “không có con nối dõi”, Diệp Thiên nói không phải là để đắc tội nhà họ Hứa, mà là đang đe dọa.

Trong đầu Nhân Nhân đầy tiếng ong ong, cô biết rõ lời Diệp Thiên nói chính là chỉ cô, cho dù Cố Giai Lệ có đích thân ra mặt hòa giải thì nhà họ Từ cũng sẽ không bao giờ bỏ qua.

Chỉ có ánh mắt Tiếu Văn Nguyệt hơi thay đổi, cô nhìn Diệp Thiên thật lâu.
 
Chương 2390


Chương 2390

Cô lập tức nhận ra Diệp Thiên lúc này khác hẳn so với mười phút trước, khí tức của cậu bây giờ vô cùng hưng phấn, đến ngữ khí và thái độ cũng hoàn toàn thay đổi theo.

Cô ôm lấy cánh tay của Diệp Thiên, quan tâm hỏi: “A Thiên, anh làm sao vậy?”

“Anh bây giờ có chút khác lạ đấy!”

Ngay lúc lòng bàn tay Tiếu Văn Nguyệt chạm vào cánh tay của Diệp Thiên, cô kinh ngạc phát hiện toàn bộ cánh tay của cậu đều đang khẽ run.

Diệp Thiên nghiêng đầu nhìn cô, khóe miệng mang theo ý cười, trong mắt lóe ra tia sắc lẹm.

“Tôi không sao, chỉ là có hơi hưng phấn thôi!”

“Hưng phấn?”

Tiếu Văn Nguyệt không hiểu tại sao, đang định hỏi tiếp thì đột nhiên Hứa Bác Nhiên nổi điên tại trận.

“Thằng nhóc mày gan lớn đấy, mày dám nói nhà họ Hứa của tao không có con cháu à?”

“Cho dù mày là ai, hôm nay tao cũng không thể để mày rời khỏi Kim Lăng!”

Bởi vì trước đây cậu ta không thể đoán ra được thân phận của Diệp Thiên, vậy nên mới nhịn nhục kiêng dè, nhưng lúc này khi nghe Diệp Thiên nói xong, Hứa Bác Nhiên không thể kiềm chế được lửa giận trong lòng mình nữa.

Cậu ta vẫy tay, chỉ vào khoảng hơn chục tên vệ sĩ phía sau Hứa Xương Bình.

“Các người, lên hết cho tôi, đánh đến khi tàn phế, tôi sẽ chịu trách nhiệm!”

Bây giờ Hứa Bác Nhiên không còn muốn quan tâm đến thân phận của Diệp Thiên nữa, chỉ muốn bóp ch3t kẻ kiêu ngạo dám sỉ nhục nhà họ Hứa này mà thôi.

Sắc mặt Hứa Xương Bình lạnh lẽo, không hề ngăn cản, ông ta biết Diệp Thiên có thể là võ sĩ đặc biệt so với người bình thường, nhưng võ sĩ cũng có điểm mạnh điểm yếu, như tuổi của Diệp Thiên thì cũng chẳng thể lợi hại mấy đâu nhỉ?

Chỉ mạnh hơn người bình thường một chút mà thôi! Tất cả vệ sĩ của ông ta đều được thuê từ các công ty an ninh, trước khi về hưu, bọn họ đều là người trong quân đội, hơn nữa còn có quyền cầm súng, nếu muốn đối phó với Diệp Thiên thì chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Câu nói “tuyệt hậu” của Diệp Thiên đã đâm sâu vào tim của người đàn ông đứng đầu nhà họ Hứa này, cộng thêm việc Hứa Bác Thuần mới chết thảm cách đây không lâu, ông ta cũng không muốn nhắc tới nữa, chỉ muốn cho một tên hậu bối ngông cuồng như Diệp Thiên phải trả giá vì đã sỉ nhục nhà họ Hứa.

Mười mấy tên vệ sĩ nghe xong vừa định bước tới, lúc này bỗng truyền đến một tiếng quát yêu kiều.

“Xem thử ai dám ra tay?”

Mọi người lần lượt quay đầu lại, nhìn thấy công chúa nhà họ Lâm đứng đó, không biết cô đã vào đây từ lúc nào, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám người nhà họ Hứa.

“Lâm Hiểu Nguyễn?”

Nhiều người kinh ngạc cảm thán, bọn họ không biết tại sao Lâm Hiểu Nguyễn lại đột nhiên xuất hiện ở đây, nghe giọng của cô có vẻ như là đang bênh vực Diệp Thiên?

“Tiểu Nguyễn, cô…”, Hứa Bác Nhiên nở nụ cười nhìn Lâm Hiểu Nguyễn, nhưng Lâm Hiểu Nguyễn lại không thèm để ý đến cậu ta, cô lập tức đi thẳng tới phía trước, sau đó đứng trước băng ghế.

Cô và Diệp Thiên nhìn nhau, Lâm Hiểu Nguyễn vốn đang ủ rũ đột nhiên nở nụ cười, tựa như một đóa hoa nở rộ.
 
Chương 2391


Chương 2391

“Kim Lăng là nơi tôi sinh ra và lớn lên, tại sao cậu đến đây mà không báo trước cho tôi một tiếng?”

Trong lời nói của Lâm Hiểu Nguyễn không hề có sự kiêu ngạo của công chúa nhà họ Lâm, trông cô giống như một cô gái nhỏ nghịch ngợm hơn, lại có chút đáng yêu khiến mọi người xung quanh nhìn vào đều phải sững sờ.

Làm sao công chúa nhà họ Lâm lạnh như băng lại có thể yểu điệu động lòng người đến vậy?

Diệp Thiên nhìn sang Lâm Hiểu Nguyễn, cười ấm áp rồi đáp lại cô.

“Do tôi tới vội quá, hơn nữa tôi thấy cô còn tham gia hoạt động, nên tôi cũng không muốn quấy rầy!”

Lâm Hiểu Nguyễn nghe xong liền bớt đi vẻ nghịch ngợm, ánh mắt cô óng ánh như nước, nhẹ giọng nói: “Không muốn quấy rầy tôi, hay căn bản là không muốn gặp tôi?”

Lúc này người bên cạnh mới có phản ứng, thái độ của Lâm Hiểu Nguyễn đối với Diệp Thiên hoàn toàn không phải là tình cảm tương tư, mà là nỗi oán hận thầm kín và niềm thương nhớ.

Diệp Thiên cười nhẹ lắc đầu.

“Sao có thể chứ, tôi đang định sau khi hoạt động kết thúc sẽ mời cô cùng đi ăn đấy!”

Vừa dứt lời, Diệp Thiên liền chậm rãi đứng dậy, nhìn về phía bầu trời xa xăm.

“Chỉ là thời gian hẹn cô đi ăn, có thể sẽ phải dời lại!”

Lâm Hiểu Nguyễn không biết vì lý do gì, chi nhìn về hướng Diệp Thiên đang nhìn, về phia bầu trời đằng xa, một vệt máu đang nổi lên! Tiếu Văn Nguyệt cũng nhận ra sc kỳ lạ của bầu trời đầng xa, cô nhìn lại Diệp Thiên, lập tức hiều ra được tại sao Diệp Thiên lại hưng phấn như vậy.

Cô biết Diệp Thiên sắp phải nghênh đón một đối thủ, một đối thủ chưa từng có, xing đáng để Diệp

Thiên bà qua tất cả mọi thứ để dốc sức chiến đấu!

Trên bầu trời phía xa, một vệt máu bỗng hiện lên, Diệp Thiên đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt trầm tĩnh, dường như không còn quan tâm đến mọi thứ xung quanh.

Lâm Hiểu Nguyễn cũng chú ý tới điều gì đó, đôi mắt đẹp khẽ lóe lên, vô thức bước đến bên cạnh Diệp Thiên.

“Tiểu Nguyễn, tại sao em lại muốn bảo vệ cậu ta?”

Nhưng Hứa Bác Nhiên lại không biết đám người Diệp Thiên đang nhìn cái gì, lúc này nhìn thấy Lâm Hiểu Nguyễn thân thiết với Diệp Thiên như vậy, nói chuyện hệt như một đôi tình nhân, anh ta lập tức ghen tị, vội vàng chất vấn.

“Cậu ta là ai?”

“Có quan hệ gì với em?”

Những người xung quanh cũng lộ ra vẻ tò mò, bọn họ đều muốn biết tại sao Lâm Hiểu Nguyễn lại đột ngột xuất hiện, còn đứng ra đắc tội với nhà họ Hứa để bảo vệ một kẻ như Diệp Thiên.

Lâm Hiểu Nguyễn bèn thu ánh mắt lại, lạnh lùng nhìn Hứa Bác Nhiên.

“Cậu ấy là ai không quan trọng, nhưng chỉ cần có tôi ở đây, tôi sẽ không cho phép các người động vào cậu ấy!”

“Nếu ai dám động vào, tôi sẽ huy động toàn bộ sức mạnh của nhà họ Lâm để khai chiến với kẻ đó!”

Ngay khi Lâm Hiểu Nguyễn nói xong, mọi người lại một phen náo loạn, ngay cả Hứa Xương Bình cũng thay đổi sắc mặt.

Huy động lực lượng của nhà họ Lâm để khai chiến, ngay cả lão gia nhà họ Lâm còn không có dũng khí nói ra điều này, bởi vì đây cũng giống như đang đánh cược cả nhà họ Lâm, nếu sơ suất dù chỉ một chút thì đều sẽ dẫn tới diệt vong.
 
Chương 2392


Chương 2392

Lâm Hiểu Nguyễn không ngại lấy tương lai của nhà họ Lâm ra cược lên Diệp Thiên, cho dù có là kẻ ngu ngốc nhất cũng phải hiểu Diệp Thiên đã chiếm giữ một vị trí đặc biệt nào đó trong trái tim của Lâm Hiểu Nguyễn.

Nhân Nhân đứng trong gió, hoàn toàn cảm thấy rối cào cào, cô ta không thể hiểu một tên “cặn bã” như vậy, tại sao lúc trước lại khiến Cố Giai Lệ yêu điên cuồng đến thế, ngay cả công chúa họ Lâm cũng ra sức bảo vệ.

Dù là Cố Giai Lệ hay Lâm Hiểu Nguyễn, bọn họ đều là những nữ thần, là lý tưởng và mục tiêu đáng mơ ước trong trái tim của bao nhiêu cô gái, càng là đối tượng tuyệt vời được bao chàng trai theo đuổi, nhưng các cô gái ưu tú như vậy lại chết mê chết mệt Diệp Thiên, khiến cô thực sự không thể hiểu nổi.

Tại sao một chàng trai mặc đồ chợ ra đường lại có thể thu hút đến vậy?

Chẳng lẽ cậu ta thật sự giấu diếm thân phận sao?

Nhưng cho dù thân phận của cậu có to lớn cỡ nào đi nữa, thì cũng không thể nào so được với đệ nhất thiếu gia Hứa Bác Nhiên ở vùng đất Kim Lăng này được.

“Tiểu Nguyên, cháu nói hơi khó nghe rồi đấy!”

Hứa Xương Bình định thần lại, không khỏi lắc đầu: “Cháu nói là, không tiếc phải huy động toàn bộ sức lực của nhà họ Lâm để bảo vệ cậu ta, thái độ của cháu như vậy chính là đại diện cho thái độ của nhà họ Lâm sao?”

Vẻ mặt Lâm Hiểu Nguyễn vẫn không thay đổi, cô nói một cách dứt khoát: “Thái độ của cháu chính là thái độ của nhà họ Lâm!”

Vừa dứt lời, bỗng có một tiếng quát lớn vang lên từ phía sau đám đông.

“Ai nói cháu có thể đại diện cho nhà họ Lâm?”

Lâm Hiếu Nguyễn kinh ngạc ngẩng đầu, chỉ thấy đám người đã tách ra hai bên, một ông lão mặc đồ thời Đường chắp hai tay sau lưng đi về phía trước, theo sau là hai người đàn ông vẻ mặt lẵnh đạm, từ trong đám người đi ra.

“Ông nội?”

Con ngươi của Lâm Hiểu Nguyễn hơi co lại, cô vô cùng kinh ngạc, không ngờ ông nội mình lại đến đây.

Ông già mặc đồ thời Đường chính là lão gia của nhà họ Lâm, Lâm Triệu Đông, ông ta khoanh tay đi vào, ánh mắt nghiêm nghị nhìn về phía Lâm Hiểu Nguyễn.

“Tiểu Nguyễn, cháu xem ông chết rồi sao?”

“Nhà họ Lâm này lúc nào đã đến lượt cháu lên tiếng?”

“Lại còn huy động toàn bộ sức mạnh của nhà họ Lâm để đánh người, cháu có khả năng đó sao?”

“Cháu được chỉ thị nhà họ Lâm lúc nào thế?”

“Nếu hôm nay ông không đến đây để xem mọi chuyện diễn ra như thế nào, thì sẽ không thể nào thấy được cháu có bản lĩnh đến mức dám ngông cuồng trước mặt ông nội Hứa!”

Nghe thấy giọng nói lạnh như băng của Lâm Triệu Đông, Lâm Hiểu Nguyễn liền cắn chặt đôi môi đỏ mọng, sững sờ một hồi lâu.

Cô không thể ngờ ông nội lại ở trước mặt mọi người quát tháo mình, hơn nữa lại còn mắng mỏ cô một cách thô lỗ như vậy.

“Ồng nội!”

Cô dừng lại, bướng bỉnh nói: “Diệp Thiên là ân nhân… của cháu, cháu sẽ không bao giờ để bất cứ ai làm khó cậu ấy ở Kim Lăng này cả!”
 
Chương 2393


Chương 2393

Cô biết Diệp Thiên không sợ bất cứ ai, đừng nói là Kim Lăng, cho dù ở khắp mọi nơi trên thế giới thì cậu cũng đều như vậy.

Nhưng cô suy nghĩ vô cùng đơn giản, cho dù Diệp Thiên có mạnh đến đâu, nhưng nếu cậu ở Kim Lăng thì cô sẽ không bao giờ để Diệp Thiên bị cản trở dù là nhỏ nhất.

“Ân nhân?”

Lâm Triệu Đông nhìn sang Diệp Thiên, trong mắt lộ ra vẻ khinh thường.

“Ân nhân nào, sao ông chưa nghe cháu nói bao giờ?”

“Hai tuần trở lại đây, cháu thường xuyên lấy cớ để rời khỏi nhà rồi tự nhốt mình trong phòng, ông đoán chắc là do cậu ta đúng không?”

Lâm Triệu Đông sống trên thương trường đã lâu, nhìn thoáng qua là biết Lâm Hiểu Nguyễn có tình cảm đặc biệt đối với Diệp Thiên.

Nếu như bình thường thì ông ta có thể xem như không thấy, sau đó sẽ nói với Lâm Hiểu Nguyễn, nhưng bây giờ Hứa Xương Bình và Hứa Bác Nhiên đều đang ở đây, cho nên Lâm Triệu Đông mới phải làm cho ra nhẽ.

Nhà họ Lâm đang lâm vào tình cảnh nguy cấp, không thể chịu đựng được nữa, huống chi là lãng phí thời gian, cho nên ông ta nhất định phải tỏ rõ thái độ trước mặt nhà họ Hứa.

Ánh mắt Lâm Triệu Đông đanh lại, nhìn về phía Diệp Thiên.

“Chàng trai, tôi không biết cậu là ai và đã gặp cháu gái tôi như thế nào, nhưng tôi mong cậu hiểu rằng cổng nhà họ Lâm của tôi không phải ai cũng có thể vào được!”

“Tôi không quan tâm mối quan hệ của cậu và Tiểu Nguyễn trước đây là gì, nhưng từ hôm nay, tôi hy vọng cậu có thế tránh xa con bé, đừng làm phiền cuộc sống của nó nữa!”

“Vịt con xấu xí có thể biến thành thiên nga trắng bởi vì bản thân nó đã là thiên nga, còn vịt bình thường thì không bao giờ có thể biến thành thiên nga được, cũng như những thứ không nên nghĩ thì đừng nghĩ nữa!”

Hứa Bác Nhiên ở cạnh giễu cợt, cho dù lúc trước Diệp Thiên có bản lĩnh và kiêu ngạo đến đâu, nhưng giờ phút này, ngay cả lão gia nhà họ Lâm cũng đứng về phía bọn họ, cho dù Diệp Thiên có quan hệ thân thiết với Lâm Hiếu Nguyễn đi nữa thì hiện tại cũng chẳng thể làm gì được.

“Ông nội, ông đang nói cái gì vậy, Diệp Thiên là bạn tốt của cháu, làm sao ông có thể…”, Lâm Hiểu Nguyễn tỏ ra lo lắng, vừa định thuyết phục ông nội, nhưng Diệp Thiên lại giơ lòng bàn tay lên cắt ngang lời cô.

“Ông có phải là ông nội của Tiểu Nguyễn không?”

Diệp Thiên nhướng mắt nhìn Lâm Triệu Đông, sau đó lắc đầu nhẹ: “ông chỉ vừa mới đến đây, sự việc còn chưa rõ mà đã đứng ra kết luận như vậy, nói nhảm hết cái này đến cái kia, thật nực cười!”

“Là một người đứng đầu nhà họ Lâm như ông, chẳng trách lại khiến gia tộc lụi bại nhanh như vậy!”

“Tên nhóc, cậu nói cái gì?”

Ngay khi Lâm Triệu Đông nghe xong, sự tức giận lập tức trào lên trong mắt ông ta.

Hiện tại nhà họ Lâm đang trên bờ vực phá sản, còn những gì Diệp Thiên nói lại đang đánh vào nỗi đau của ông ta.

“Tôi nói không đúng sao?”

Diệp Thiên hừ lạnh một tiếng:

“Đường đường là một đại gia tộc, vậy mà bây giờ lại dựa vào việc hy sinh một cô gái để cứu vãn gia tộc bằng cách liên hôn, một nhà họ Lâm như vậy mà cũng xứng nằm trong top năm đại gia tộc ở Kim Lăng sao?”
 
Chương 2394


Chương 2394

“Cái gọi là một trong năm đại gia tộc ở Kim Lăng kia chẳng qua chỉ là lừa gạt thiên hạ!”

Lời nói của Diệp Thiên càng khiến cho Lâm Triệu Đông thêm giận dữ, ông ta đang định dạy cho tên nhóc ngu dốt này một bài học, đột nhiên có tiếng động cơ xe vang lên.

Chỉ nhìn thấy bốn chiếc Hummer, hai chiếc phía trước và hai chiếc phía sau, cùng với một chiếc Bugatti Veyron ở giữa, vô cùng phô trương, sau đó lái thẳng vào sân đỗ xe, trông rất nổi bật.

Một thanh niên mặc vest trắng bước xuống từ chiếc Bugatti Veyron, trông tầm hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, thân hình cao ráo, khuôn mặt điển trai, khí chất của anh ta lập tức lấn át vô số đàn ông đang có mặt tại đây, thậm chí hơn cả Hứa Bác Nhiên.

Còn bốn chiếc Hummer, bên trong tổng cộng có hơn chục người đàn ông vạm vỡ, ánh mắt ai nấy đều lóe sáng, huyệt thái dương vô cùng đầy đặn, nhìn thoáng qua liền biết bọn họ đều là võ giả có tu vi, có thể sở hữu được mười mấy vệ sĩ võ giả như thế này, cũng đủ thấy được nam thanh niên lái chiếc Bugatti Veyron kia có thân phận tôn quý như thế nào.

“Cậu Hoàng tới rồi!”

Đôi mắt Hứa Bác Nhiên lập tức sáng lên ngay khi nhìn thấy người thanh niên, nhanh chóng nở nụ cười đi về phía anh ta ta.

Nhìn qua thì có thể thấy Hứa Bác Nhiên thấp hơn anh ta một bậc, nên chỉ có thể đi bên cạnh.

“Cậu Hoàng của công ty giải trí Hoàn Vũ ở Cảng Đảo ư?”

Hứa Xương Bình và Lâm Triệu Đông cũng lập tức nhận ra người thanh niên đó.

Công ty giải trí Hoàn Vũ ở cảng Đảo chính là công ty giải trí hàng đầu cả nước, chỉ đứng sau Công ty giải trí Thiên Phú của tập đoàn Lăng Thiên mà thôi, không hổ danh là một doanh nghiệp cấp cao, nhà họ Hoàng là một trong những đại gia ở cảng Đảo và là người nắm quyền điều hành Công ty giải trí Hoàn

Vũ, với số tài sản không dưới ba mươi tỷ tệ, hoàn toàn vượt xa năm đại gia tộc ở Kim Lăng.

Người thanh niên này chính là thái tử của Công ty giải trí Hoàn Vũ, lần này anh ta đến là để quảng bá cho bộ phim mới của Công ty giải trí Hoàn Vũ, nói là do nhà họ Hứa làm chủ nên mới có thể mời anh ta đến Học viện nghệ thuật để quan sát các hoạt động hữu nghi, nhưng thực ra cũng là đế thỏa mãn việc săn mồi của thái từ nhà họ Hoàng đây.

“Ôi trời, đó có phải là thái tử của Công ty giải trí Hoàn Vũ, Hoàng Nhậm Lương không?”

Nhân Nhân lập tức choáng váng, cả người run lên, cô ta thực sự bị sốc, hôm nay là ngày gì mà ngay cả thái tử của Công ty giải trí Hoàn Vũ cảng Đảo cũng có mặt vậy?

Hứa Bác Nhiên đi cùng Hoàng Nhậm Lương, có hơi cúi thấp, điều này càng làm nổi bật lên địa vị xuất chúng của Hoàng Nhậm Lương, hai vị trưởng lão của nhà họ Lâm và nhà họ Hứa liền tiến tới, đối mặt với vị thái tử hào môn này thì cho dù có là tiền bối, bọn họ cũng không dám quá đà.

“Cậu Hoàng, cậu đến muộn rồi!”

Hứa Xương Bình cười nhẹ, sau đó nói với Hoàng Nhậm Lương.

Mặc dù Lâm Triệu Đông chưa bao giờ có quan hệ gì với Hoàng Nhậm Lương, thế nhưng ông ta vẫn chắp tay thau lời hỏi thăm.

“Ông Hứa, hôm nay tôi có việc bận, bây giờ có thể xuất hiện ở đây là đã may mắn lắm rồi!”

Hoàng Nhậm Lương cười đáp lại Hứa Xương Bình với thái độ thản nhiên, rõ ràng là không hề để tâm.
 
Chương 2395


Chương 2395

Vốn là thái tử của nhà họ Hoàng giàu có ở Cảng Đảo, anh ta đương nhiên có đủ tư cách và thực lực như vậy.

“Tiểu Nhiên?”

“Tại sao cậu lại ở đây?”

Nhìn thấy nơi đây đông nghịt người, anh ta ta đột nhiên quay lại nhìn Hứa Bác Nhiên, lấy làm lạ nói.

Thiếu gia số một của Kim Lăng bị anh ta gọi là “Tiểu Nhiên”, nhưng không một ai cảm thấy bất bình, ngược lại còn cho là đương nhiên, ngay cả bản thân Hứa Bác Nhiên cũng không cảm thấy bất mãn.

“Là thế này cậu Hoàng!”

Hứa Bác Nhiên vừa cười vừa kể lại chuyện đã xảy ra cho Hoàng Nhậm Lương nghe, sau đó anh ta đột nhiên trở nên phấn khích.

“Ồ?”

“Kim Lăng có một tên nhóc kiêu ngạo như vậy sao, dám xúc phạm đến nhà họ Hứa của cậu à?”

“Vậy thì tôi sẽ cho cậu ta mở mang tầm mắt!”

Anh ta bước nhanh tới trước chỗ ghế dựa theo hướng Hứa Bác Nhiên chỉ, sau đó nhìn vào Diệp Thiên.

Anh ta vốn dĩ đang có ý định chế giễu, muốn xem thử kẻ ngu dốt nào lại không biết trời cao đất dày như thế, nhưng ánh mắt đó đã làm cho anh ta hồn bay phách tán, cơ thể đột nhiên cứng đờ.

“Cậu Hoàng, thằng nhóc này, nó thực sự…”, Hứa Bác Nhiên chỉ vào Diệp Thiên, định nói thêm vài câu, nhưng Hoàng Nhậm Lương đã lập tức đẩy cậu ta ra rồi sải bước tiến về phía trước.

Hứa Bác Nhiên vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy thái tử nhà họ Hoàng của Cảng Đảo lại bước đến trước mặt Diệp Thiên, sau đó quỳ một chân xuống với vẻ cung kính.

“Nhà họ Hoàng ở cảng Đảo, Hoàng Nhậm Lương, bái kiến Diệp Thiên Nhân!”

Ngay lập tức, tất cả mọi người đều như chết lặng!

“Nhà họ Hoàng ở cảng Đảo, Hoàng Nhậm Lương, bái kiến Diệp Thiên Nhân!”

Thái tử của Công ty giải trí Hoàn Vũ ở Cảng Đảo, người thừa kế duy nhất của nhà họ Hoàng đang quỳ một gối và khấu đầu trước mặt Diệp Thiên.

Cảnh tượng này khiến cho tất cả mọi người đều như chết lặng, sau đó lập tức chấn động.

“Chuyện này…”

Đại thiếu gia số một Kim Lăng Hứa Bác Nhiên, ngay khi nhìn thấy Hoàng Nhậm Lương cúi đầu trước Diệp Thiên, cậu ta lập tức sững sờ, đầu óc nhất thời cam ttiấy trong r6ngS

Hứa Xương Bình và Lâm Triệu Đông cũng đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều thấy được sự kinh ngạc trong mắt của đối phương.

Đùa à, nhà họ Hoàng ở cảng Đảo đương nhiên bọn họ biết rất rõ, đó chính là một gia tộc siêu giàu, thậm chí có thế ngang với năm đại gia tộc ở Kim Lăng hợp sức lại, lão gia của nhà họ Hoàng đã từng được nữ hoàng Anh Đình tiếp nhận và trao tặng Huân chương danh dự.

Hoàng Nhậm Lương chính là người thừa kê’ duy nhất của nhà họ Hoàng ở Cảng Đảo, anh ta không kém gì con trai trưởng của một đức vua ngày xưa, vì thế nên mới được mọi người gọi là thái tử.

Không ai có thể khiến Hoàng Nhậm Lương phải quỳ lạy, hoặc nếu có, thì bọn họ sẽ không bao giờ tin rằng Diệp Thiên lại có đủ tư cách.

Nhưng hiện tại Hoàng Nhậm Lương lại đang quỳ trước mặt Diệp Thiên như thế, trên mặt anh ta cũng không hề có chút bất mãn nào, thậm chí trong đáy mắt còn tràn đầy hưng phấn và sợ hãi.

“Ôi trời ơi!”
 
Chương 2396


Chương 2396

Nhân Nhân khẽ che đôi môi đỏ mọng của mình, trong mắt tràn đầy vẻ không tin, ngay cả chị họ Lâm Hiếu Thù của Lâm Hiểu Nguyễn mới đến cũng hoàn toàn ngơ ngác, không biết chuyện gì đang xảy ra.

Những người xung quanh ngay khi biết thân phận của Hoàng Nhậm Lương cũng hoàn toàn sững sờ, ánh mắt của bọn họ hoặc là kinh hãi, hoặc là không tin, tất cả đều hướng về phía Diệp Thiên.

Người thanh niên giản dị này là ai mà lại có thể khiến cho Hoàng Nhậm Lương phải quỳ lạy?

Trong tất cả những người ở đây, duy chỉ có Tiếu Văn Nguyệt và Lâm Hiểu Nguyễn là không thay đổi sắc mặt, bọn họ đã quen với tình huống này rồi, cũng chỉ có bọn họ mới biết người đàn ông trước mặt rốt cuộc là người như thế nào.

“Anh biết tôi à?”

Diệp Thiên vẫn dựa vào băng ghế, ánh mắt lãnh đạm, còn về việc Hoàng Nhậm Lương quỳ gối cũng là điều bình thường, cậu không hề quan tâm chút nào.

“He he!”, Hoàng Nhậm Lương hơi ngẩng đầu, nhưng vẫn không dám đứng dậy, anh ta cười nói: “Em đây may mắn được chứng kiến cảnh Diệp Thiên Nhân

chân đạp trời trảm hoàng cấp ở vịnh Thanh La, kể từ đó, hình bóng anh hùng bất khả chiến bại của Diệp Lăng Thiên anh luôn được em khắc ghi, không dám mong chờ gì hơn!”

“Chỉ là em không thể ngờ, hôm nay lại có thể gặp được Diệp Thiên Nhân ở Học viện nghệ thuật Kim Lăng này, em thực sự quá có phúc rồi!”

Hoàng Nhậm Lương gọi mình là “em” khi xưng hô với Diệp Thiên, trên mặt anh ta tràn đầy vui sướng, rõ ràng là vui mừng từ tận đáy lòng.

Nhà họ Hoàng ở cảng Đảo là một gia tộc vô cùng đặc biệt, giống như tứ đại gia tộc ở thủ đô, bọn họ cũng có nền tảng võ học cổ xưa, coi như cũng biết được nhiều thứ trong giới võ thuật. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lúc đầu Diệp Thiên và ông tổ của nhà họ Cận ở cảng Đảo, Cận Vô Trần, đã có một cuộc đối đầu kinh hoàng ở vịnh Thanh La, Hoàng Nhậm Lương vừa hay đi qua vịnh Thanh La xinh đẹp hung vĩ, và tình cờ chứng kiến được cảnh ly kỳ đó.

Lưỡi kiếm tuyệt đẹp của Diệp Thiên đã chém Cận Vô Trần, kể từ đó, Diệp Thiên đã để lại dấu vết không thể xóa nhòa trong lòng anh ta, đó giống như một vị thần mà lẽ thường không thế mô tả được, cộng thêm việc Diệp Thiên giúp nhà họ Ngụy hợp nhất cấu trúc của cảng Đảo, cho dù có tách rời địa vị hay siêu năng lực thì Diệp Thiên vẫn giống hệt như một vị thần.

Có thể nói, không chỉ có anh ta, mà toàn bộ giới thượng lưu của cảng Đảo đều đã nghe đến tên tuổi của Diệp Thiên, không ai dám khinh thường, không ai dám vô lễ.

“Thì ra là thế, đứng dậy đi!”, Diệp Thiên chậm rãi gật đầu, mắt hơi nhướng lên, sau đó chỉ vào đám người Hứa Bác Nhiên.

“Anh quen bọn họ?”

Hoàng Nhậm Lương nghe xong, liền nhớ tới những gì Hứa Bác Nhiên vừa nói với mình, nét mặt của anh ta lập tức thay đổi, sau đó nói với vẻ kinh hoàng: “Diệp Thiên Nhân, em không quen bọn họ, nhà họ Hoàng của em cũng thế, em đến đây là đế tuyên truyền cho một bộ phim mà thôi, cũng được bọn họ mời đến!”

Anh ta vừa nói vừa đứng dậy quay hai người Hứa Xương Bình, ánh mắt chợt đanh lại.

“Tôi không quan tâm các người là năm hay sáu đại gia tộc ở Kim Lăng, bất cứ kẻ nào muốn làm khó Diệp Thiên Nhân thi đều sẽ là kẻ thù của Hoàng

Nhậm Lương tôi, và cả nhà họ Hoàng nữa!”
 
Chương 2397


Chương 2397

“Các người muốn gì thì cứ viết ra, tôi sẽ nhận!”

Sự thay đổi 180 độ của Hoàng Nhậm Lương khiến cho Hứa Xương Bình và những người khác đều không thể ngờ tới, thậm chí bọn họ còn không biết chuyện gì đã xảy ra.

Những người xung quanh, bao gồm cả Nhân Nhân cũng cảm thấy rối não.

Bọn họ không hiểu Diệp Thiên Nhân giậm chân chém hoàng là gì, nhưng bọn họ biết rằng vịnh Thanh La chính là một vịnh lớn trên cảng Đảo, nhưng vậy thì sao? Không một ai biết đã có chuyện gì xảy ra ở vịnh Thanh La, bọn họ hoàn toàn không hiểu tại sao Hoàng Nhậm Lương lại sợ Diệp Thiên đến vậy.

“Cậu Hoàng, cậu…’

Hứa Bác Nhiên gượng cười, định nói vài câu với Hoàng Nhậm Lương nhưng anh ta lại không hề nương tình, sau đó vẫy tay gọi mấy tên bảo vệ võ giả vây trước mặt bọn họ.

“Cho dù hôm nay ai là người đắc tội với Diệp Thiên Nhân thì lập tức xin lỗi cho tôi, nếu không thì đừng mong rời khỏi đây, kể cả hai người các người!”

Người mà anh ta đang nhắc đến chính là hai ông lão Hứa Xương Bình và Lâm Triệu Đông, trong mắt Hoàng Nhậm Lương thì bọn họ lại giống như những người bình thường vậy.

“Hoàng Nhậm Lương, cậu đừng có quá đáng!”

Là người đứng đầu gia tộc số một Kim Lăng, Hứa Xương Bình cuối cùng cũng không thể kìm được nữa.

“Cho dù gia chủ nhà họ Hoàng có tới thì cũng sẽ không nói chuyện với tôi như vậy đâu, cậu chỉ là một tên nhóc tiếu bối của nhà họ Hoàng mà thôi, mà cũng dám tùy ý gọi tôi sao? Cậu cho rằng đây là nơi nào?”

“Tuy nhà họ Hoàng của cậu rất mạnh, nhưng đây là Kim Lăng, không phải Cảng Đảo!”

Ồng ta chống gậy xuống đất, tức giận nói: “Nếu cậu cỏ quan hệ với thằng nhóc họ Diệp này, nhưng lại muốn giẫm lên nhà họ Hứa chúng tôi ở Kim Lăng thì cậu nghĩ đơn giản quá rồi đó?”

Lâm Triệu Đông cũng tiến lên: “Cậu Hoàng, nói chuyện thì nên nể mặt, có thể trước đây chúng tôi với cậu ta có chút hiểu lầm, nhưng nếu cậu muốn hai vị trưởng lão như chúng tôi đi xin lỗi một tên tiểu bối thì cũng có chút hơi ép người rồi nhỉ?”

“Ép người?”, Hoàng Nhậm Lương không thể nhịn được cười khi nghe những lời đó.

“Tôi nói các người đi xin lỗi nhận lỗi là đang cứu các người đó, đừng có mà không biết tốt xấu!”

“Thể diện của các ông quan trọng hay sự tồn tại của gia tộc quan trọng hơn, chắc các ông hiểu rõ hơn tôi nhỉ!”

“Đừng trách tôi không nhắc nhở trước, nếu như các người thật sự chọc giận Diệp Thiên Nhân, thì mọi chuyện sẽ không đơn giản như kiểu danh dự hay

nhục nhã đâu, chỉ cần một câu nói của anh ấy, lập tức năm đại gia tộc Kim Lăng sẽ hoàn toàn bị xóa bỏ, các người có tin không?”

“Cái gì? Một câu nói có thể xóa bỏ năm đại gia tộc Kim Lăng?”, Hứa Xương Bình nghe xong, như thể nghe được chuyện cười, không khỏi bật cười thành tiếng.

“Cậu Hoàng, tôi đây sống mấy chục năm, trải qua không biết bao nhiêu sóng gió, cho dù có mạnh như bốn gia tộc lớn ở thủ đô thì cũng chẳng thể xóa bỏ được năm gia tộc của chúng tôi, cậu ta dựa vào cái gì chứ?”

Mọi người xung quanh cũng thầm cảm thấy khinh thường, cho dù Hoàng Nhậm Lương có thực lực cỡ nào đi nữa, nhưng chuyện với Diệp Thiên là hai việc hoàn toàn khác nhau, một câu có thể loại bỏ năm đại gia tộc Kim Lăng sao, một Diệp Thiên nhỏ bé có thể làm được gì?

“Dựa vào cái gì sao?”, Hoàng Nhậm Lương cười khúc khích, lắc đầu.

“Một mình anh ấy đã quét sạch toàn Hạm đội số 3 của Hợp Chủng Quốc!”
 
Chương 2398


Chương 2398

“Dựa vào việc anh ấy là Diệp Lăng Thiên, bởi vì anh ấy là người mạnh số một thế giới!”

Hoàng Nhậm Lương nhả từng từ một, giọng nói vô cùng rõ ràng và hùng hồn.

Ngay khi Hứa Xương Bình và Lâm Triệu Đông nghe xong, sắc mặt của bọn họ lập tức đông cứng lại!

“Cậu nói cái gì?”

Hứa Xương Bình và Lâm Triệu Đông nhất thời biến sắc, lập tức kêu lên.

Hạm đội 3 của Hợp Chủng Quốc được công nhận là hạm đội nhanh nhất ở Thái Bình Dương, nó có sức mạnh đủ để đánh bại một quốc gia nhỏ, cách đây không lâu, có thông tin cho rằng Hạm đội 3 của Hợp Chủng Quốc đã được điều động ở Thái Bình Dương, tiến hành các hoạt động rải bom toàn diện trên đảo Gilbert.

Không những vậy, Hợp Chủng Quốc còn thả một quả bom phá hủy oxy ở gần đảo Gilbert, bọn họ còn nói rằng chỉ là đang tiến hành một cuộc diễn tập quân sự mô phỏng mà thôi.

Nhưng nhà họ Hứa và nhà họ Hoa ở Kim Lăng là hai đại địa chủ, đương nhiên sẽ có nguồn và đường đi riêng, trong gia tộc cũng có người có quan hệ với thủ đô, cho nên tin tức đương nhiên sẽ được thông báo rõ ràng.

Theo thông tin đáng tin cậy, Hạm đội số 3 của Hợp Chủng Quốc không hề tập trận, bọn họ dùng sức mạnh của một hạm đội đến gần đảo Gilbert chỉ đế đối phó với một người, nói chính xác là một võ giả vô cùng mạnh mẽ.

Đây là tin Hứa Xương Bình và Lâm Triệu Đông nhận được từ thủ đô, cho dù bon họ có không tin thì cũng phải khẳng định đây hoàn toàn là sự thật.

Còn bây giờ nghe Hoàng Nhậm Lương nói xong, người đã một mình chống lại Hạm đội 3 của Hợp Chủng Quốc thực sự là Diệp Thiên sao?

Trong mắt hai người bọn họ, nhân vật có thể làm rúng động Hợp Chủng Quốc và lay động dư luận nhất định phải là võ giả mạnh nhất thiên hạ, chỉ cần vung lên là nắm trong tay sống chết, khí tức kéo xa vạn dặm.

Còn Diệp Thiên nhìn ngang nhìn dọc cũng chỉ là một thanh niên tầm hai mươi tuổi, làm sao có thể là người có sức mạnh vô song được chứ?

“Cậu Hoàng, cậu đang nói đùa gì vậy!”, trước khi Hứa Xương Bình và Lâm Triệu Đông kịp phản ứng, Hứa Bác Nhiên đã bật cười thành tiếng.

“Anh nói cậu ta một mình quét sạch Hạm đội 3 của Hợp Chủng Quốc sao? Anh nghĩ đây là phim siêu anh hùng à? Một mình sức cậu ta có thể chống lại hạm đội được trang bị vũ khí hiện đại ư?”

“Cho dù quan hệ của anh với cậu ta có tốt, nếu muốn bảo vệ cậu ta thì cũng không cần tìm những lý do khó tin như vậy đâu? Tuy nhà họ Hứa của tôi không bằng nhà họ Hoàng của anh, nhưng cũng không đến mức sợ nhỉ!”

Mấy người đứng xem cũng gật đầu đồng ý.

Cái gì mà tiêu diệt Hạm đội 3 của Hợp Chủng Quốc, kẻ mạnh số một thế giới, bọn họ hoàn toàn cảm thấy khó hiếu, dù gì nó cũng quá khác so với thế giới của bọn họ, như thể bạn gặp một người bình thường, sau đó lại nghe ai nói người này chính là siêu nhân có thể

dùng tay không tháo xe tăng sao, ai mà tin được?

Nhân Nhân cũng cau mày, nhìn sang Hoàng Nhậm Lương, sau đó nhìn Diệp Thiên, không biết rốt cuộc Hoàng Nhậm Lương đang nói cái gì.

“Hừm, Hứa Bác Nhiên, với trình độ hiện tại của cậu, đương nhiên không biết Diệp Thiên Nhân mạnh đến mức nào!”
 
Chương 2399


Chương 2399

“Nếu cậu không tin lời tôi nói, vậy cậu có thế thử, nhưng nếu gia tộc bị diệt thì cũng đừng trách tôi!”

Trong lòng anh ta không khỏi cảm thấy giễu cợt, thầm mắng Hứa Bác Nhiên là đồ ngốc.

Người đứng sau cậu ta mới thực sự là sát thần, bất cứ ai thù địch với Diệp Thiên thì đều đã trở thành cát bụi lịch sử, dù cho có mạnh như Hợp Chủng Quốc cũng bị Diệp Thiên quét bay cả một hạm đội, khiến sức mạnh quân sự bị suy giảm đáng kể, và Hứa Bác Nhiên, còn một tên hậu bối nhà họ Hứa như Hứa Bác Nhiên lại đang ở đây hoài nghi về thân phận Diệp Thiên, đúng là nực cười.

“Tiêu diệt nhà họ Hứa của tôi? Chỉ dựa vào cậu ta? Ngay cả cậu Hoàng như anh cũng không thể làm ra chuyện đó đâu nhỉ?”

Hứa Bác Nhiên hừ lạnh, nếu đã đến mức này thì cậu ta cũng không khách sáo với Hoàng Nhậm Lương nữa, cùng lắm thì sẽ chia thành hai phe.

Nhìn thấy thái độ của Hứa Bác Nhiên, Hoàng Nhậm Lương cũng mất hứng trả lời, nhưng trong lòng không khỏi cười lạnh.

Mạnh như nhà họ Cận ở cảng Đảo có hơn hai trăm năm lịch sử, tất cả đều bị Diệp Thiên quét sạch, hoàn toàn kết thúc hai thế kỷ vinh quang, nhà họ Hứa ở Kim Lăng là cái thá gì?

Anh ta quay đầu nhìn Diệp Thiên: “Diệp Thiên Nhân, anh định giải quyết thế nào?”

Diệp Thiên sớm đã đứng dậy, sau đó vẫy tay với anh ta.

“Chuyện này anh không cần lo, tôi sẽ tự mình xử lý!”

Diệp Thiên đang nói chuyện với Hoàng Nhậm Lương, nhưng ánh mắt lại nhìn vào con đường bên ngoài, một lúc sau, tiếng của động cơ xe đột nhiên vang lên.

Chỉ thấy mấy chiếc xe địa hình mang biển số của quân khu phía đông nối tiếp nhau đậu quanh nơi diễn ra hội nghị.

Bên trên là các thành viên mặc quân phục rằn ri lần lượt nhảy xuống, bọn họ được trang bị vũ khí hiện đại, nạp đạn thật, xếp thành hàng dài, còn trên chiếc xe jeep ở giữa, có hai cảnh vệ đi xuống trước, sau đó là một người đàn ông trung niên, gương mặt đậm chất quân đội, sải bước tiến đến.

Trên vai ông ta có cành ô liu*, ba ngôi sao chính là một đại tướng!

ô liu*: tượng trưng cho hòa bình

Lúc này tất cả mọi người đều náo động, những nam nữ thanh niên kia bình thường được cưng chiều nên chưa bao giờ được thấy một trận chiến như vậy, lại càng có ít người được tận mắt nhìn thấy binh lính thực thụ, hiện tại tất cả đều cảm thấy bàng hoàng.

Còn Hứa Xương Bình và Lâm Triệu Đông trong lòng cũng vô cùng dậy sóng, trong quân khu khổng lồ phía đông này, chỉ có một vị đại tướng, và đó chính là thống soái tối cao của quân khu phía đông, Lưu Kiến Bang.

Với tư cách là những người đứng đầu đại gia tộc Kim Lăng, hai người bọn họ có thể không biết một số sĩ quan dưới cấp tướng, thậm chí là một số tướng lĩnh bình thường, bọn họ cũng có thể nói chuyện ngang hàng.

Nhưng đây chính là thống soái của quân khu phía đông, là viên chức cấp cao của triều đình, ở thời cổ đại chính là chư hầu vương nắm trọn binh quyền trong tay, chỉ nhà họ Hứa và nhà họ Lâm sao có thể so được?

Nhìn vào tống hành dinh quân đội Hoa Hạ hiện tại, cũng không có đến mười người có thể so được với Lưu Kiến Bang.

“Tướng Lưu, sao ông lại đến đây?”

Lúc Hứa Xương Bình nắm trong tay Kim Lăng, ông ta cũng có một số thâm tình với một vài ông lớn trong quân đội, vậy nên ông ta đã chủ động bắt chuyện với Lưu Kiến Bang.
 
Chương 2400


Chương 2400

“Ồ, ông Hứa à!”

Lưu Kiến Bang tuy ý gật đầu với Hứa Xương Bình.

“Chúng tôi đến đây là vì có một số việc quan trọng phải làm, tôi không có thời gian để nói chuyện với ông bây giờ, xin loi!”

Ngay khi chào hỏi Hứa Xương Bình xong, liền đi thẳng qua ông ta, như thể Hứa Xương Bình chỉ là một nhân vật ngoài lề không liên quan.

Hứa Xương Bình lại không hề cảm thấy bất mãn, nhưng ông ta rất kinh ngạc, một Học viện nghệ thuật nhỏ như vậy làm sao có thế thu hút được nhân vật số một của quân khu phía đông đến đây cơ chứ?

Mọi người xung quanh lúc này đều trở nên hưng phấn, bọn họ lớn như vậy rồi mà chưa từng được thấy cảnh tượng này bao giờ? Ngay cả đại tướng của quân khu phía đông cũng có mặt ở đây, chẳng lẽ sẽ có chuyện gì lớn xảy ra ở Học viện nghệ thuật ư?

Ngay lúc mọi người đang thầm mong đợi, Lưu Kiến Bang lập tức đi về phía chỗ đám người Diệp Thiên, ngay cả một thiếu gia giàu có như Hoàng Nhậm Lương cũng tự ý thức tìm đường thoát thân.

Nhân Nhân đang đứng cách đó không xa lại nhìn ra được những chi tiết dù là nhỏ nhất, hướng mà Lưu Kiến Bang đang đi chính là về phía Diệp Thiên.

“Lại đến tìm cậu ta sao? Không thế nào?”

Sắc mặt Nhân Nhân trở nên vô cùng kỳ lạ, ngay khi ý nghĩ này xuất hiện, Lưu Kiến Bang đã đứng trước mặt Diệp Thiên.

Vị đại tướng luôn nghiêm túc này đột nhiên nở nụ cười, vươn lòng bàn tay với Diệp Thiên, tỏ thái độ nhiệt tình chưa từng có.

“Tướng Diệp, lần gặp lúc trước ở thủ đô đến giờ đã được nửa năm rồi!”

“Dạo này cậu vẫn khỏe chứ!”

Ngay lập tức, Hứa Xương Bình và Lâm Triệu Đông như thể thở không thông, lòng bàn tay run rẩy kịch liệt!

Tướng Diệp, phía bên đồng nghiệp ở thủ đô nói với tôi là cậu tới Kim Lăng. Tôi thật sự rất vui mừng.

Thống soái tối cao của quân khu Kim Lăng tươi cười, nhiệt tình bắt tay Diệp Thiên giống như những người bạn cũ lâu ngày gặp mặt.

“Tướng Lưu có lòng rồi!”

Diệp Thiên khẽ mỉm cười, bắt tay với Lưu Kiến Bang.

Lần trước gặp Lưu Kiến Bang là ở thủ đô. Khi đó nhà họ Giang ở khu vực phía Tây giao chiến ác liệt với cậu, phát động cả mấy bí thư tỉnh, còn điều động cả vị tướng này có mặt.

Lương Long Đình sau khi nhận được tin thì đã mời những thống soái cao nhất của các quân khu khắp Hoa Hạ tới ủng hộ Diệp Thiên. Lưu Kiến Bang cũng là một trong số những người đó. Mối quan hệ giữa Diệp Thiên và Lưu Kiến Bang đúng là bạn cũ lâu ngày gặp lại.

Những người đứng phía sau ai cũng thất sắc.

Một tên lông chưa rụng sạch, ăn mặc tuềnh toàng, còn một người là chịu trách nhiệm về quân sự đối với năm tỉnh và một thành phố – một vị đại tướng mà lại nói chuyện như chẳng có sự chênh lệch nào giữa họ như vậy hay sao?

“Tướng Diệp?

Hứa Xương Bình và Lâm triệu Đông là những người nhạy cảm nhất. Bọn họ phân tích cách gọi của Lưu Kiến Bang đối với Diệp Thiên và tái mặt với vẻ không dám tin.
 
Chương 2401


Chương 2401

Với cấp bậc hiện tại của Lưu Kiến Bang, người có thể khiến ông ta gọi là ‘tướng’ hơn nữa còn có thế trò chuyện ngang hàng như vậy thì đương nhiên phải cùng đẳng cấp với ông ta, thậm chí còn phải là nhân vật có địa vị cao hơn cả ông ta nữa.

Diệp Thiên là một thanh niên mới hai mươi tuổi mà lại sở hữu địa vị cao như Lưu Kiến Bang sao?

Ông ta là một trong số ít những tướng tinh hiếm có của Hoa Hạ đấy.

Không thể nào?

Hai người nhìn nhau và đều thấy sự không dám tin trong mắt đối phương.

“Tướng Diệp, lần trước ở kinh thành tôi cứ muốn mời cậu uống vài chén nhưng không có cơ hội. Lần này tôi có rồi nhé.

Lưu Kiến Bang cười ha ha, không hề còn dáng vẻ uy nghiêm của một vị thống soái quân đội nữa mà trông khá gần gũi.

“Trước đó không lâu, trận chiến của tướng Diệp ở bờ biển Thái Bình Dương với hạm đội ba và cả việc dùng liên minh võ thuật chèn ép các thế lực xung quanh đúng là có thể nói là vinh quang của Hoa Hạ, là anh hùng điển hình của thời đại!”

“Lưu Kiến Bang tôi chẳng có nổi ba phần bản lĩnh như cậu, nếu không thì đã cùng tướng Diệp đánh tan kẻ địch rồi!’

Diệp Thiên cười thản nhiên: “Tướng Lưu một tay quản lý tới năm tỉnh một thành phố, là công thần của đất nước,

tôi chỉ là một người học võ, đóng góp được một chút sức mọn cho đất nước mà thôi, không xứng đáng để được khen ngợi!”

“Tướng Diệp khiêm tốn quá rồi!”

Tướng Lưu trò chuyện với Diệp Thiên vài câu rồi đột nhiên hỏi: “Tướng Diệp tới học viện Nghệ thuật Kim Lăng đế giải tỏa căng thẳng à?”

“Coi như vậy đi!”

Diệp Thiên gật đầu: “Chỉ là vừa hay gặp chút chuyện nên định giải quyết!”

“Chút chuyện sao?”

Lưu Kiến Bang nghe thấy vậy thì lập tức chau mày. Đương nhiên ông ta biết chuyện nhỏ mà Diệp Thiên nói tới là gì, chắc là người của địa giới Kim Lăng không biết Diệp Thiên là một con rồng

thực sự nên mới gây sự với cậu.

Nghĩ tới đây, đôi mắt ông ta trở nên lạnh lùng, ông ta quay qua nhìn Hứa Xương Bình và Lâm Triệu Đông.

“Ông Hứa, ông Lâm, mọi người có phải đã đắc tội với tướng Diệp không?”

Nhìn thấy biếu cảm của Lưu Kiến Bang, Hứa Xương Bình và Lâm Triệu Đông đều run rẩy.

Nếu trước đó Hoàng Nhâm Lương ra mặt chỉ khiến bọn họ kiêng dè thì lúc này khi Lưu Kiến Bang đích

thân có mặt và lên tiếng vì Diệp Thiên đã khiến bọn họ cảm thấy sợ hãi rồi.

Lưu Kiến Bang là ai chứ, là thống soái tối cao của quân đội Kim Lăng, quản lý quân đội của năm tỉnh và một

thành phố. Có thế nói là ông ta không còn phù hợp với từ ‘tướng’ nữa mà là từ ‘soái’, cả tỉnh Giang Nam có lẽ chỉ có mỗi người cao nhất tỉnh là có thể miễn cưỡng hơn ông ta. Mặc dù nhà họ Lâm, họ Hứa khá mạnh ở Lâm Tĩnh nhưng so với những nhân vật nắm giữ binh mã trong tay như thế này thì hoàn toàn là ở một đẳng cấp khác.
 
Chương 2402


Chương 2402

Lưu Kiến Bang vì Diệp Thiên mà luận tội nhà họ Lâm, nhà họ Hứa thì bọn họ chẳng khác gì trứng chọi đá. Cho dù có nói lên trung khu thì cũng chẳng có ai giúp được bọn họ.

“Điều này…”, Hứa Xương Bình không hổ danh là lão giang hồ từng trải, ông ta khựng một lúc rồi mới nghiến răng nói: “Tướng Lưu, trước đó chúng tôi đúng là có chút hiểu lầm với cậu nhóc…à tướng Diệp. Nhưng là do không biết rốt cuộc cậu ấy là người như thế nào?”

“Người như thế nào à?”

Lưu Kiến Bang nghe thấy vậy thì bật cười lạnh lùng.

“Ông Hứa, ông cũng là quan lớn của Kim Lăng, từng quản lý Kim Lăng. Mặc dù hiện tại đã về hưu nhưng tôi nghĩ khả năng nhìn người của ông không bị lão hóa tới mức đó chứ!”

“Người đứng trước mặt ông đây chính là quản lý tối cao của Nam Long Nhận, tổng giáo quan của Nam Long Nhận, hơn nữa còn là vị tướng chủ lực của trung khu đấy!”

“Không chỉ có vậy, cậu ấy còn sở hữu huân chương bảo vệ Tổ Quốc. Trước

đó không lâu, các tướng của trung khu đã đưa ra nghị quyết tặng cậu ấy

Huyết Hồng Chi Thuẫn….„huân chương vinh dự cao nhất của Hoa Hạ!

“Các ông nói xem, cậu ấy là người như thế nào?”

Lưu Kiến Bang vừa dứt lời thì toàn bộ hiện trường rơi vào im lặng.

Ngay cả những thanh niên đứng bên rìa quan sát, do không cung dáng cấp nên không hề biết Huyết Hồng Chi Thuẫn là huân chương gì cũng khiếp sợ.

Hứa Xương Binh và lâm Triệu Đông đều á khẩu..

Cả hai người từng làm quan, hơn nữa địa vị cũng cực cao nên sự thấu hiểu của bọn họ dành cho những loại tình báo này đương nhiên là không phải tầm thường.

Dù là Huân chương Bảo Vệ Tổ Quốc là là Huyết Hồng Chi Thuẫn thì đều chỉ có những nhân tài kiệt xuất nhất của Hoa Hạ mới có khả năng nhận được. Nhất là Huyết Hồng Chi Thuẫn còn đại diện cho sức mạnh hùng hậu nhất của cả Hoa Hạ.

Có thể nhận được Huyết Hồng Chi Thuẫn thì nhất định phải nhận được sự đồng ý biểu quyết của tất cả mọi người. Không được có bất kỳ phiếu phản đối nào. Trong lịch sử, cũng chỉ có vài công thần của quốc gia mới được nhận thưởng.

Nhưng những người này ít nhất cũng phải ngoài năm mươi. Diệp Thiên mới chỉ có hai mươi, sao lại có được năng lực như vậy chứ?

Những điều khác thì không nói. Chỉ riêng nhà họ Hứa và nhà họ Lâm như bọn họ, có dùng cả đời cũng chưa chắc có thể sở hữu được Huyết Hồng Chi Thuẫn.

Nếu Diệp Thiên là người sở hữu Huyết Hồng Chi Thuẫn thì nhà họ Hứa, họ Lâm không thể nào sánh ngang được với cậu. Cho dù có là người đứng đầu Kim Lăng đứng trước mặt Diệp Thiên thì về địa vị cũng không thể bằng cậu được. Và hiển nhiên, thống lĩnh tối cao của quân khu như Lưu Kiến Bang cũng kém hơn cậu vài phần.

“Ông ơi, Huyết Hồng Chi Thuẫn là gì vậy?”

Hứa Bác Nhiên cảm thấy có gì đó không ổn bèn nhìn về phía Hứa Xương Bình và cẩn thận dò hỏi.

“Cháu ngậm miệng lại, đúng là đồ nghiệt súc!”

Hứa Xương Bình không hề trả lời mà chỉ hừ giọng lạnh lùng.

“Có mắt mà không biết đâu là rồng, dám đắc tội với tướng Diệp, còn không mau quỳ xuống xin lỗi?”
 
Chương 2403


Chương 2403

Ông ta vừa nói vừa chống mạnh gậy trước mặt Hứa Bác Nhiên.

Ông nội mình, trước mặt đám đông, lại bắt cậu ta phải quỳ xuống khiến cậu ta cảm thấy thật thê thảm và sợ hãi.

Cậu ta biết điều này có nghĩa là thân phận của Diệp Thiên đã vượt quá sức tưởng tượng của cậu ta. Sức mạnh của

Diệp Thiên đã vượt qua cái mà nhà họ Hứa có thể so sánh.

Cậu ta do dự một hồi rồi nhìn ánh mắt lạnh lùng của Diệp Thiên với vẻ run rẩy và khụy gối, quỳ xuống.

“Tướng…tướng Diệp, tôi sai rồi”

“Tôi mong cậu độ lượng tha thứ cho tôi lần này!”

Cậu ta cúi gằm xuống, lý nhí nói ra từng từ, rõ ràng là không cam tâm nhưng cũng bất lực.

Những người xung quanh nghe thấy thì đều chết lặng.

Cậu chủ số một Kim Lăng, Hứa Bác Nhiên lại quỳ xuống trước mặt đám đông sao.

Mà đối tượng cậu ta xin lỗi lại chính là người thanh niên ăn mặc giản dị mà trước đó những người khác cười vào mặt.

Nhân Nhân đứng chết trân, chỉ cảm thấy những gì trước mặt thật mơ hồ.

Ngay từ lúc đầu, người thanh niên mà cô ta liệt vào hàng tra nam không ngờ lại là người mà đến cả những người đứng đều nhà họ Hứa cũng phải cúi đầu.

Tới bây giờ, cô ta hầu như đã hiếu ra rằng tại sao Cố Giai Lệ lại thương nhớ Diệp Thiên như vậy. Người đàn ông như thế đúng là khiến người khác cảm thấy say mê.

Dù cậu đã có vợ nhưng đã làm sao chứ?

Hứa Bác Nhiên quỳ xuống cầu xin tha thứ nhưng Diệp Thiên vẫn không hề đáp lại.

Diệp Thiên chắp tay đứng trên bãi cỏ, không hề quan tâm tới Hứa Bác Nhiên mà chỉ nhìn về phía Lưu Kiến Bang.

“Tướng Lưu, lần này ông tới tìm tôi chắc không chỉ đơn giản là ôn lại chuyện cũ đúng không?”

Lưu Kiến Bang nghe thấy vậy thì tái mặt và biểu cảm trở nên nghiêm túc hơn vài phần

“Đúng là lần này tôi tới có chuyện quan trọng muốn nhờ tướng Diệp giúp đỡ!”

ông ta gật đầu với những người đứng phía sau, trong đó có một người lấy ra một thiết bị điện tử, trên màn hình hiện ra một chấm đỏ rất rõ rệt.

“Đây là thiết bị thăm dò mới nhất mà quân đội Hoa Hạ mới chế tạo ra, thăm dò bắng sóng rada!”

Một tiếng trước, thiết bị dò radar đã phát hiện ra một luồng sức mạnh kỳ lạ đang tiếp cận Kim Lăng bằng tốc độ của âm thanh. Mười hai phút trước thì luồng sức mạnh này dừng lại ở biên giới của Kim Lăng và không nhúc nhích nữa.

“Quân khu đã cử ba chiếc máy bay quan sát siêu thanh đi kiểm tra nhưng vừa tiến gần đến nguồn sức mạnh kia trong phạm vi một nghìn mét thì toàn bộ máy móc không hoạt động được nữa, ba chiếc máy bay cũng bị tiêu diệt!’

“Tôi nghĩ chuyện này chỉ có tướng Diệp mới giúp được!”

Lưu Kiến Bang với đôi mắt đanh thép tỏ ra vô cùng nghiêm túc.

Ông ta biết rất rõ có thể làm được như vậy thì nguồn sức mạnh kia nhất định phải vô cùng khác thường.

“Hóa ra là vậy à?”
 
Chương 2404


Chương 2404

Diệp Thiên khẽ gật đầu: “Nguồn sức mạnh đó không cần dùng quân đội đi thăm dò nữa đâu!”

“Họ tới tìm tôi đó!”

Đúng lúc này Diệp Thiên há miệng, một luồng song ôm lập tức phóng lên mây xanh.

“Huyết tộc đã tới sao còn không xuất hiện!”

Nguồn sóng ôm phóng ra những người xung quanh không cảm thấy điều gì kỳ lạ nhưng nguồn sóng này lại có thể truyền xa hàng chục Kilomet đến cả mây trên trời cũng như bị bay màu di vài phần.

Cùng với âm thanh của Diệp Thiên vang lên thì ở vị trí biên giới Kim Lăng cũng bắt đầu rục rịch.

Lúc này Diệp Thiên đã là người đứng đầu thế giới mà cậu còn đánh giá Huyết tộc một cách nghiêm túc như vậy thì có thể thấy việc Huyết tộc tới Kim Lăng lần này không hề đơn giản.

Đám đông xung quanh không biết Huyết tộc là nhân vật như thế nào và tà ma ra sao nhưng cũng cảm nhận được mùi máu tanh nhàn nhạt của chủng tộc này đang thổi tới.

“Rầm!’

Đúng lúc này, đám mây đỏ máu cũng ngừng biến hóa. Chỉ thấy ở chính giữa của đám mây bỗng có một chấm máu xuất hiện, sau đó âm thanh lanh lảnh tới mức như muốn xé không gian vọng tới.

Một bóng hình màu đỏ máu phá cả âm thanh từ khoảng cách cách đó hàng nghìn mét mà trong nháy mắt đã có mặt ở ngay trên bầu trời khu vực học viện Nghệ Thuật, tạo thành một người thanh niên mặc trang phục cũng màu đỏ máu.

Người này đạp không trung, khuôn mặt tuấn tú tới mức tà ma, mũi cao tóc vàng cơ thể vạm vỡ, mang khuôn mặt điển hình của phương Tây. Nhưng đôi mắt thì là sự pha trộn giữa màu lam và màu đỏ máu trông vô cùng quỷ dị.

Người này chắp tay đứng trong không gian. Chỉ cảnh tượng đó thôi đã đủ cho đám thanh niên trong học viện cảm thấy khủng khiếp. Nhân Nhân trợn tròn mắt không dám tin.

Hứa Xương Bình và Lâm Triệu Đông co đồng tử. Dù là với kiến thức và sự từng trải mà họ có thì lúc này họ cũng cảm thấy kinh hãi. Bọn họ biết có giới võ đạo và cũng biết có nhưng kẻ hàng đầu trong giới đó tồn tại có thế đi trong không trung và mạnh hơn cả quân đội.

Nhưng hiểu thì hiểu chứ so với tận mắt được nhìn thấy vẫn khác nhau một trời một vực.

Nhất là những người mà Lưu Kiến Bang đưa tới thì đều tỏ ra thất kinh. Bọn họ là các binh sĩ vệ quốc, giỏi việc chiến đấu, tâm lý luôn sẵn sàng nhưng đối với một sự tồn tại đáng sợ có thể hủy diệt cả đất trời thế này thì bọn họ vẫn cảm thấy kinh sợ.

Những người có mặt, duy chỉ có Tiếu Văn Nguyệt và Lâm Hiểu Nguyễn là có thể bình tĩnh, bọn họ đã từng chứng kiến Diệp Thiên chiến đấu nhiều lần với thể loại này nên đã cảm thấy quen rồi.

Diệp Thiên chắp tay sau lưng, khẽ ngẩng đều nhìn về phía người thanh niên kia với vẻ bình tĩnh. Chỉ có từ sâu trong đôi mắt cậu là ánh lên vẻ hứng thú.

Người thanh niên ăn mặc hào nhoáng trước mặt rất giống với quý tộc thời xưa của phương Tây nhưng đó không phải là điều khiến cậu hào hứng. Mà cậu có thể cảm nhận được trên người thanh niên này một luồng sức mạnh kinh khủng mà toàn bộ các đối thủ trước đó không có. Đến ngay cả Phệ Thiên Bảo Thể lúc này cũng có cảm nhận và bắt đầu rạo rực khi gặp hải một điềm báo trước giờ chưa từng có.

Nếu cần phải so sánh thì Diệp Thiên có thể nói đây chính là cảm giác giống như lần đầu tiên cậu gặp người đàn ông thần bí của nhà họ Thi tới từ tiểu thế giới vậy. Cảm giác này khiến Diệp Thiên cảm thấy tươi mới vô cùng.

Diệp Thiên phải thừa nhận rằng, đây là một đối thủ mà đến cậu cũng cảm thấy chưa chắc có thể chiến thắng.
 
Chương 2405


Chương 2405

“Cậu chính là Diệp lăng thiên đã đánh bại Lenfa Ogli sao?”

người thanh niên đứng chắp tay cười với Diệp Lăng Thiên, người này chính là Nachzehrer Desura của Huyết tộc.

“Là tôi”

Diệp Thiên khẽ gật đầu, biểu cảm vẫn giữ nguyên: “Có thể cảm nhận được tôi từ khoảng cách nghìn dặm, chắc là cũng dùng thủ đoạn nào đó đấy nhỉ”

Desura chỉ nhếch miệng cười, không hề giấu diếm mà nói thẳng.

“Đương nhiên rồi, từ trái tim Huyết tộc của Lenfa Ogli tôi đã hấp thụ toàn bộ sức mạnh và dùng nó để tìm đường và cũng coi như không hề công cốc!

“Trong giới trần tục, có người đủ khả năng đánh bại tứ đại huyết giả của tôi thì cậu là người đầu tiên đấy!”

Hắn nói tới đây thì đôi mắt bỗng sáng lên như ngọn lửa và nhìn Diệp Thiên chăm chăm.

“Kẻ mạnh thắng kẻ yếu, đây là địa cầu và là quy luật bất biến của toàn bộ vũ trụ, tôi không có gì để nói!”

“Chỉ đáng tiếc người mà cậu làm hại mang huyết mạch của tôi, còn ra tay rất là ‘được’ để tiêu diệt toàn bộ những huyết mạch tái sinh của Lenfa, có phải là khinh thường tôi quá không!”

“Người của huyết tộc tôi không phải nói muốn giết là giết đâu!”

“Cậu nói xem, giờ tôi phải xử lý cậu như thế nào đây?”

Cùng với câu nói đó vang lên, đôi mắt Desura ánh lên sát ý. Cả không gian này bỗng bị choán ngợp bởi mùi máu tanh xộc thẳng lên mũi. Tất cả những người có mặt giống như bị rơi xuống hầm băng, họ phải tái mặt.

Có những người đã dự định quay đầu bỏ chạy nhưng dù có cố gắng như thế nào thì đôi chân họ cũng không thể chiến thắng được cảm giác sợ hãi và cũng không thể nhấc lên nổi, chỉ đành trân trân đứng ngây tại chỗ và chấp nhận áp lực đáng sợ đó.

Cảm nhận được sát ý của Desura, Diệp Thiên cũng khẽ dao động đôi mắt. Một luồng khí thể mỏng dâng lên tận trời đánh tan sát ý của Desura. Áp lực xung quanh cậu lập tức được giảm bớt.

“Đã tới để báo thù thì giải quyết dứt khoát đi!”

“Tôi cũng rất muốn biết sức mạnh thật sự của Huyết tộc thì tới mức nào!”

Đôi mắt cậu phóng ra chiến ý. Ánh mặt họ hằm hằm như đang tạo ra những ngọn lửa vô hình.

“Thú vị đấy!”

Desura mỉm cười: “Trong hàng nghìn kiếp sống của tôi, ngoài vài người tu tiên ra thì cậu là người đầu tiên dám khiên chiến với tôi đấy!”

“Nếu đã như vậy thì cuộc chiến này thêm một chút cá cược cho thêm phần hào hứng, thế nào?”

Hắn giơ tay lên, một cơn sóng máu bao lấy cả bốn phía của không gian buổi hội nghị. Số máu này không biết từ đâu tới mà vô cùng nhớp nhúa, chảy cuồn cuộn tạo thành một bức tường cao cả chục thước nhốt toàn bộ đám đông vào bên trong. Ngay đến cả chục quân nhân và Lưu Kiến Bang có mặt cũng đều bị vây hãm.

“Đây là tướng máu tôi tạo ra từ sức mạnh của huyết tộc, trừ khi có nguồn sức mạnh đặc biệt có thể hóa giải ra hoặc là hạ gục tôi thì không có cách nào có thể khiến bức tường này biến mất đâu!”

Desura mỉm cười với vẻ tà ma: “Đây là màn cá cược giữa cậu và tôi. Nếu như cậu thua, thì không chỉ có cậu chết mà toàn bộ những người ở đây cũng sẽ chết!”

“Có điều, dù cậu có thắng thì bức tường này, cậu cũng không có cách nào hóa giải được và bọn họ cũng sẽ chết hết mà thôi!”
 
Chương 2406


Chương 2406

Nói tới đây, Desura cười điên cuồng và vọng khắp không gian khiến cho những người bị vây nhốt trong đó cũng cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Đây chẳng phải là nói rằng kiểu gì họ cũng sẽ chôn mạng ở đây sao?

Đám đông đều nhìn về phía Diệp Thiên. Lúc này, hầu như tất cả mọi người đều cảm thấy oán hận Diệp Thiên. Bọn họ không hiểu Diệp Thiên đã đắc tội kiểu gì với một kẻ khủng khiếp như thế này, hơn nữa còn khiến bọn họ bị liên lụy nữa.

Tiếu Văn Nguyệt khẽ chau mày và đi về trước một bước. Cô ta nắm lấy tay Diệp Thiên.

“Diệp Thiên!”

Đôi mắt cô ta hiện lên sự kiên định và tin tưởng dành cho Diệp Thiên.

Cố Giai Lệ cũng đã sớm chạy từ sân khấu xuống đứng bên phía còn lại của Diệp Thiên và khẽ nắm lấy tay áo cậu.

“Anh Diệp Thiên!”

Lâm Hiểu Nguyễn nhìn hai cô gái đứng hai bên Diệp Thiên thì bỗng cảm thấy chạnh lòng. Dường như lúc này cô cũng đã đưa ra một quyết định quan trọng đó là cùng đứng về phía ba người bọn họ.

Diệp Thiên nhìn ba cô gái và bỗng mỉm cười.

“Biểu cảm của mọi người là gì vậy, sao giống sinh li tử biệt thế?”

Cậu nhìn một lượt rồi quay qua nhìn chăm chăm Desura ở trên trời.

“Hôm nay ở học viện Kim Lăng này, sẽ không có ai phải chết hết. Mọi người đứng im đó, đừng làm loạn là được!”

Nói xong cậu quay qua nhìn Lưu Kiến Bang.

“Tướng Lưu, giữ trật tự, kêu mọi người đứng nguyên tại chỗ, đây là rắc rối tôi gây ra, sẽ do tôi giải quyết!”

Nói xong, cậu không đợi đám đông kịp phản ứng bèn hóa thành một luồng sáng xanh và lao thẳng lên trời!”

Thêm một luồng ánh sáng kiếm được tạo ra sau lưng cậu và phóng lên bổ xuống! Cuộc chiến giữa người phàm và người của Huyết Tộc đã nổ ra như thế ở học viện Kim Lăng.

“Rầm!”

Diệp Thiên với ánh sáng xanh lam bao quanh cơ thể chỉ bước tới một bước mà cơ thể đã lao đi với vận tốc vượt cả âm thanh.

Phía sau cậu, ánh sáng của kiếm khí cũng hiện lên tạo thành một hình ảnh thanh kiếm khổng lồ cứa cả bầu trời và chém về phía Desura.

“Quyết đoán đấy!”

Desura mỉm cười cảm thấy khá bất ngờ với thái độ tấn công hùng hậu của Diệp Thiên.

Màn cá cược mà hắn nhắc tới, dù Diệp Thiên thắng hay thua thì vẫn phải gánh hàng trăm mạng sống trên người. Hắn muốn mượn đòn tấn công này để đánh bại tâm lý của Diệp Thiên, khiến cho Diệp Thiên luôn cảm thấy lo lắng và không thể nào dốc toàn lực để chiến đấu.

Mặc dù hắn là một kẻ vạn năng của Huyết tộc, tu vi tuyệt đỉnh nhưng lại không phải là một kẻ tôn trọng sự công bằng. Trong từ điển của hắn chỉ có việc không tiếc mọi cái giá và hạ gục đối thủ.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom