Chào mừng bạn đến với Hội Đọc Truyện!

Hội Đọc Truyện là diễn đàn chuyên về truyện, văn, thơ và giải trí. Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn vui lòng bạn đăng ký thành viên, việc đăng ký hoàn toàn miễn phí và dễ dàng!

Đăng ký!

Dịch Chân Long Chí Tôn Đô Thị

Chương 682


CHƯƠNG 682

Anh vò nát ảnh chụp trong tay, bước tới trước mặt đại sư Bao, chẳng thèm để ý tới chuyện ông ta đang bị thương nặng mà dùng một tay xốc ông ta lên: “Ông là đồ đệ của gã?”

Từ lúc biết sư phụ đã bị cô gái mặc áo da đen này giết chết, mặt mày đại sư Bao vẫn còn xanh mét, tái nhợt.

Lúc Vương Nhất hỏi ông ta, trong mắt ông ta mới dần có lại tiêu cự, hoang mang gật đầu.

“Nếu ông đã là đồ đệ của gã, vậy ông không thể sống tiếp nữa.” Vương Nhất lạnh lùng nói, giọng nói ẩn chứa sát khí nồng đậm.

Vừa dứt lời, anh lập tức tóm lấy cổ đại sư Bao, dùng một tay nhấc ông ta lên.

Đại sư Bao hốt hoảng, dừng hết sức bình sinh khó khăn mở miệng: “Cậu… cậu không thể giết tôi, tôi chẳng biết gì cả…”

“Dựa vào đâu mà tôi không được giết ông? Ông biết sư phụ mình đã làm gì với con gái và vợ tôi không?”

Giọng điệu Vương Nhất lạnh như băng, trong mắt không ngừng ánh lên vẻ sắc lạnh: “Gã đã bắt cóc con gái tôi, là người đứng sau kế hoạch ám sát vợ tôi, thân là đồ đệ của gã, ông không thể nào không biết chuyện này!”

“Có chuyện này ư!”

Con ngươi trong mắt đại sư Bao co lại, sau đó ông ta càng thêm hoảng loạn, lắc đầu lia lịa, cất giọng khàn khàn khó khăn nói hết câu: “Ngài Vương, tôi không biết chuyện này… quan hệ sư đồ giữa tôi và gã mới hình thành cách đây không lâu thôi, hơn nữa, dù gã là sư phụ của tôi thật, nhưng ngay cả tên của gã tôi cũng không biết, cũng chẳng biết gã tới từ đâu, thậm chí còn không biết gã trông như thế nào nữa.”

Vương Nhất rơi vào im lặng, anh cau mày, quay đầu nhìn Khương Nhã My.

Khương Nhã My cũng trưng ra biểu cảm nghiêm túc, lắc đầu: “Ông ta không nói dối.”

Nghe vậy, Vương Nhất lập tức thả đại sư Bao ra, nhũng vẫn lạnh lùng nhìn ông ta như trước: “Rốt cuộc ông và gã đã trở thành sư đồ như thế nào?”

Đại sư Bao ngã phịch ra đất, cố gắng ngáp lấy ngáp để từng ngụm không khí, ánh mắt nhìn về phía Vương Nhất cũng càng thêm hoảng loạn.

Lúc nãy, ông ta cảm nhận được Vương Nhất thật sự muốn giết chết ông ta, thậm chí bây giờ ông ta vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi nguy hiểm, nên chẳng dám giấu diếm dù chỉ nửa điều mà là kể hết toàn bộ mọi chuyện.

“Trong hiệp hội võ đạo có một quy định bất thành văn, đó là cường giả vi tôn, cách một khoảng thời gian, trong hiệp hội sẽ cử hành đại hội võ đạo, tất cả thành viên trong hiệp hội đều có thể tham gia, nếu người ngoài đống ý đưa phí báo danh thì cũng được tham gia luôn, và người ngoài tham gia lần đó chính là gã này.”

Đại sư Bao nói tiếp: “Trong đại hội, gã một đường đánh bại tất cả mọi người, ngay cả hội trưởng của hiệp hội cũng không phải đối thủ của gã, sau đó hội trưởng có mời gã gia nhập hiệp hội, nhưng gã đã từ chối, trước khi rời đi, không hiểu sao lại nhận tôi làm đồ đệ.”

Nghe xong, Vương Nhất nhướng mày: “Trong hiệp hội võ đạo còn có quy định này ư?”

Đại sư Bao vội gật đầu: “Đúng vậy, sau khi thu tôi làm đồ đệ, thỉnh thoảng gã sẽ chỉ điểm cho tôi mấy chiêu, bù lại, tôi phải giúp gã hoàn thành một vài nhiệm vụ như mở rộng quan hệ, nhưng mỗi lần xuất hiện, gã đều đeo mặt nạ hình con dơi.”

Vương Nhất im lặng trầm ngâm, xem ra gã muốn hợp nhất thế lực, thấm nhập vào hiệp hội võ đạo…

Rốt cuộc Võng Lượng muốn làm gì đây?

“Ngài Vương, tôi đã nói hết toàn bộ những gì mình biết rồi, lúc này tôi ra tay với ngài là do mắt tôi mù, ngài có thể thương tình tha tôi một mạng không?” Đại sư Bao lộ vẻ cầu xin, nói.
 
Chương 683


CHƯƠNG 683

Sau một hồi suy nghĩ, Vương Nhất lạnh lùng nói: “Tha ông một mạng, cũng không phải không thể, nhưng hiệp hội võ đạo các ông luôn đối đầu với tôi, chuyện này giải quyết thế nào đây?”

Đại sư Bao vội vàng nói: “Xin ngài Vương cứ yên tâm, lời nói của tôi trong hiệp hội vẫn có chút sức nặng, từ nay về sau, hiệp hội võ đạo không dám mạo phạm đến ngài nữa! “

Nghe đại sư Bao nói xong, Vương Nhất bỗng mỉm cười: “Không được, toàn bộ hiệp hội các ông đều có vấn đề cả, phải chỉnh đốn lại, vậy tôi nhất định phải đích thân ra mặt.”

“Không phải hiệp hội các người thích tôn kẻ mạnh làm vua sao? Chờ khi nào rảnh, tôi sẽ tới thăm hiệp hội các người một lần.”

“…”

Nhìn nụ cười trên mặt Vương Nhất, đại sư Bao bỗng run lên vì ớn lạnh, trong lòng có dự cảm tương lai hiệp hội võ đạo sẽ có thay đổi lớn.

Lúc này, Lương Ý Hành run rẩy lấy từ trong ngực ra một cái USB: “Đoạn phim gốc nằm trong đây.”

Hai mắt Vương Nhất trở nên lạnh lùng, tóm lấy cổ áo Lương Ý Hành: “Không lừa tôi?”

“Không lừa, thật sự ở trong này!”

Lúc này, Vương Nhất mới thả anh ta ra, bắt lấy USB, sau một hồi do dự, anh đưa ảnh chụp cho anh ta xem: “Con Dơi” mà ông biết, có phải người này không?”

Với thực lực mà Vương Nhất thể hiện ra trước đó đã sớm khiến anh ta sợ vỡ mật, đâu dám giấu diếm nửa lời, sau khi nghiêm túc quan sát tấm hình, anh ta lắc đầu: “Không phải.”

“Sao anh biết?”

Vương Nhất nhìn anh ta bằng ánh mắt sắc như dao: “Tấm hình này chỉ chụp mỗi người, đâu có chụp phần đầu đâu?”

Lương Ý Hành bình tĩnh trả lời: “Không phải gã, bởi vì Con Dơi kia là phụ nữ, còn cái xác trong hình rõ ràng là đàn ông.”

“Phụ nữ?”

Ánh mắt Vương Nhất tức khắc thay đổi, anh quay đầu nhìn Khương Nhã My, Khương Nhã My cũng để lộ vẻ giật mình.

Nếu đây là sự thật, đó sẽ là đầu mối vô cùng quan trọng, có thể giúp họ thu hẹp phạm vi tìm kiếm.

Khương Nhã My không chậm trễ nữa, lập tức rời khỏi nhà họ Lương.

Vương Nhất cũng nhanh chân đi về phía Lương Nam Lĩnh, một tiếng bịch vang lên, Lương Nam Lĩnh lập tức quỳ rạp xuống trước mặt Vương Nhất.

“Ngài Vương, gia tộc truyền thừa không dễ dàng, cầu ngài cho chúng tôi một con đường sống. “

“Tôi nguyện dùng hạng mục xây dựng thành phố trong tay nhà họ Lương để đổi lấy sự bình an của nhà này!”

Nhìn Lương Nam Lĩnh mặt mày tái mét quỳ trước mặt mình, Vương Nhất hơi ngớ ra, sau đó cười nhạt.

“Tôi còn chưa nói gì mà ông đã tự nguyện giao dự án xây dựng thành phố này cho tôi?”

Nghe vậy, Lương Nam Lĩnh lập tức ngẩng đầu, ánh mắt vô hồn.

Khi nhìn thấy nụ cười nửa miệng trên mặt Vương Nhất, ông ta lập tức hiểu ra anh đang thăm dò thái độ và ý tứ của mình.

Với cục diện trước mắt, nhà họ Lương đang lâm vào ngõ cụt, chỉ có giao ra dự án xây dựng thành phố mới có thể đổi lấy một con đường sống.
 
Chương 684


CHƯƠNG 684

Dự án xây dựng thành phố có tốt đến mấy cũng phải có người thực hiện thì mới có thể biến cái mục nát thành cái thần kỳ, nếu không cũng chỉ là đống giấy vụn.

Nghĩ đến đây, Lương Nam Lĩnh như già đi mười mấy tuổi, không còn dáng vẻ kiêu ngạo nhìn đời bằng nửa con mắt nữa, ông ta cười khổ một tiếng, gật đầu.

“Cậu Vương, tôi không còn sự lựa chọn nào khác, dự án xây dựng thành phố đối với nhà họ Lương bây giờ đã trở nên vô dụng, ngược lại còn mang đến họa diệt thân. Giao cho cậu để đổi lấy sự an toàn của nhà họ Lương mới là lựa chọn tốt nhất, mong cậu Vương đừng từ chối.”

Những lời này khiến Vương Nhất phải nheo mắt nhìn ông ta thêm vài lần.

Lương Nam Lĩnh nói không sai, bây giờ tất cả vệ sĩ của nhà họ Lương đều đã bị Khương Nhã My giết sạch. Tin tức này mà truyền ra ngoài, bị nhà họ Nhan và nhà họ Thẩm, hai trong bốn gia tộc lớn biết được, chắc chắn sẽ mang đến họa diệt thân.

Thay vì như vậy, chi bằng thuận nước đẩy thuần, vứt cái vấn đề rắc rối này cho Vương Nhất, để bảo vệ an toàn cho nhà họ Lương.

Vương Nhất cũng không đồng ý ngay, đáy mắt xẹt qua một tia lạnh lùng, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Lương Nam Lĩnh và Lương Ý Hành.

Bị anh nhìn như vậy, cả hai ông cháu Lương Nam Lĩnh và Lương Ý Hành đều run rẩy bẩy.

Thật ra, với những gì Lương Ý Hành đã làm với Lý Khinh Hồng, dù có chết mười lần cũng không đủ rửa sạch tội lỗi của anh ta. Lương Nam Lĩnh ngầm cho phép Lương Ý Hành làm ra chuyện này, ông ta cũng là đồng phạm, Vương Nhấ không muốn bỏ qua cho bọn họ.

Thế nhưng dự án xây dựng thành phố của nhà họ Lương đã dần chín muồi, tập đoàn Lệ Tinh cũng chưa từng làm dự án này, nếu có được dự án của nhà họ Lương thì mọi chuyện như nước chảy thành sông.

Vì vậy, đối với Vương Nhất mà nói, giá trị của dự án xây dựng thành phố quan trọng hơn tính mạng của tất cả thành viên nhà họ Lương.

Bụp…

Khi Vương Nhất đang cân nhắc thiệt hơn, Lương Nam Lĩnh đột nhiên dập đầu với Vương Nhất.

“Cậu Vương, cậu nhất định phải nhận dự án xây dựng thành phố này. Lần này, nhà họ Lương tôi thật sự không có một chút suy nghĩ gian dối nào hết, mà thật sự rất mong cậu nhận lấy dự án này!”

“Trước kia thằng cháu tôi có mắt mà không thấy thái sơn, giờ nó đã biết sai rồi, xin cậu Vương nể tình người nhà họ Lương người thì chết người thì bị thương, chỉ còn lại người già và trẻ em mà tha cho chúng tôi một con đường sống!”

Ông ta nói xong, quay đầu lại nhìn Lương Ý Hành, tức giận trừng mắt: “Thằng nghiệp chướng, còn không mau tới đây xin lỗi cậu Vương!”

Lương Ý Hành thành khẩn, vội vàng bò tới trước mặt Vương Nhất và dập đầu với anh.

“Anh Vương, xin tha thứ cho tôi!”

Vương Nhất híp mắt nhìn hai ông cháu: “Các người thật sự nghĩ như vậy sao?”

“Hoàn toàn chính xác!”

Lương Nam Lĩnh bỗng chốc già đi cả chục tuổi: “Tôi đã tám mươi tuổi rồi, đã sớm chán cảnh hỗn loạn, đấu đá nhau trên thương trường. Vốn định trước khi chết đưa nhà họ Lương lên một tầm cao mới, nhưng không ngờ lại chọc phải cậu Vương. Nhà họ Lương bây giờ chỉ cầu bảo vệ được bản thân!”

“Ông nội…”

Nghe Lương Nam Lĩnh nói xong, sắc mặt Lương Ý Hành thay đổi rõ rệt, anh ta ngẩng đầu lên, muốn nói lại thôi.

“Câm miệng cho ông!”
 
Chương 685


CHƯƠNG 685

Lương Nam Lĩnh tát Lương Ý Hành một bạt tai, không cho anh ta lên tiếng, sau đó nhìn Vương Nhất chờ đợi.

Vương Nhất gật đầu: “Nếu đã như vậy, tôi sẽ tiếp nhận dự án xây dựng thành phố của ông.”

Ngừng lại giây lát, anh lại nói: “Cộng sự của tôi chỉ giết vệ sĩ nhà họ Lương, không động đến người nhà của ông. Chỉ cần ông không chọc giận tôi, tôi cũng sẽ không ngăn cản sự phát triển của các người.”

Đây chính là quy tắc làm việc của Vương Nhất, cũng giống như trước đây, tập đoàn Lệ Tinh và nhà họ Lương nước sông không phạm nước giếng, anh cũng sẽ không đối phó với nhà họ Lương, chỉ có thể trách nhà họ Lương quá tham lam.

Lương Nam Lĩnh nghe vậy liền quỳ lạy cảm ơn anh lần nữa: “Cảm ơn cậu Vương đã tha thứ, cảm ơn cậu Vương đã tha thứ!”

Một lát sau, Lương Nam Lĩnh đích thân giao một chồng túi dày niêm phong chứa hợp đồng dự án cải tạo thượng nguồn sông Thiên An.

“Cậu Vương, nội dung hợp đồng đã thay đổi hết, mời cậu xem qua.”

Vương Nhất nhìn lướt qua, không thấy có vấn đề gì, anh gật đầu nói: “Các người tự thu xếp ổn thỏa đi.”

Anh rời khỏi nhà họ Lương.

Mãi đến khi Vương Nhất biến mất khỏi tầm mắt, Lương Nam Lĩnh mới dám thở mạnh, vẻ mặt già nua tràn đầy sợ hãi.

“Ông nội!”

Lương Ý Hành cũng đứng lên, hai mắt tối sầm: “Sao ông lại đưa dự án xây dựng thành phố của chúng ta cho anh ta? Dự án này tương lai cũng phải có giá mấy chục ngàn tỷ đấy!”

“Mấy trăm ngàn tỷ cũng phải đưa.”

Lương Nam Lĩnh cũng kích động nói: “Cháu cũng thấy thằng Vương Nhất kia rồi, nó tiêu diệt nhà họ Lương mà như thể giẫm chết một con kiến. Dự án xây dựng thành phố tuy tốt, nhưng có tiền mà không thể tiêu thì có tác dụng gì chứ!”

“Nhưng Thiên An lớn như vậy, cháu không tin anh ta có thể coi trời bằng vung!”

Ánh mắt Lương Ý Hành xẹt qua vẻ hung tợn: “Thất bại một lần thì làm lại lần thứ hai, thất bại lần thứ hai thì làm lại lần thứ ba. Rồi sẽ có một ngày, thằng rác rưởi kia và con đàn bà Lý Khinh Hồng sẽ rơi vào tay cháu!”

“Câm miệng!”

Lương Nam Lĩnh nghe Lương Ý Hành nói xong thì tái mét mặt, ông ta hét lên.

Lương Ý Hành kinh ngạc nhìn Lương Nam Lĩnh: “Ông nội, từ khi nào ông lại trở nên nhát gan như thế? Chẳng lẽ ông bị thằng Vương Nhất kia dọa sợ vỡ mật rồi?”

“Đúng.”

Ngoài dự đoán là Lương Nam Lĩnh lại thừa nhận điều đó, gương mặt tang thương lộ ra vẻ nghiêm túc: “Ông tung hoành ngang dọc trên thương trường hơn nửa đời người, cũng đã gặp rất nhiều thanh niên giỏi giang xuất sắc, nhưng không ai trong số họ khiến ông cảm thấy áp lực và sợ hãi như cậu ta.”

“Chưa kể đến cậu ta, chỉ nói người phụ nữ mà cậu ta dẫn đến thôi cũng có thể tàn sát cả nhà ta trong một đêm, ngay cả Bao đại sư của hiệp hội võ đạo cũng suýt chết trong tay cậu ta. Cháu nói xem nhà họ Lương chúng ta lấy gì để đấu lại cậu ta đây?”

Lương Ý Hành nhìn Lương Nam Lĩnh chăm chú: “Ông nội, ông già rồi, không thích hợp để làm gia chủ nhà họ Lương nữa.”
 
Chương 686


CHƯƠNG 686

“Ý Hành, cháu có ý gì?”

Sắc mặt Lương Nam Lĩnh hơi thay đổi.

“Ý cháu là, ông nội, ông nên về quê hưởng phúc được rồi.”

Trong mắt Lương Ý Hành xẹt qua một tia sắt bén: “Nhà họ Lương cứ giao cho cháu quản lý!”

“Mày, thằng khốn nạn, mày có biết mày đang nói gì không?”

Đồng tử Lương Nam Lĩnh co rút, tức giận nhìn Lương Ý Hành.

Ông ta biết rất rõ một khi Lương Ý Hành lên nắm quyền, chắc chắn sẽ chọc giận Vương Nhất lần nữa. Đến lúc đó, nhà họ Lương sẽ bị diệt vong.

“Ông nội, ông yên tâm, cháu nhất định sẽ giết Vương Nhất báo thù cho ông.”

Nói xong, Lương Ý Hành chậm rãi đi về phía Lương Nam Lĩnh…

Nửa tiếng sau, Lương Ý Hành đã ngồi vào ghế gia chủ nhà họ Lương, việc đầu tiên anh ta làm là tổ chức một buổi họp mặt gia tộc.

Tất cả con cháu dòng chính nhà họ Lương đều tụ tập đông đủ, ngay cả Lương Nhật Tân đang nằm trong viện dưỡng thương cũng vội vàng trở về.

“Ý Hành, ba đâu rồi?”

Một người đàn ông trung niên nhìn quanh nhưng không thấy Lương Nam Lĩnh đâu nên mở miệng hỏi.

Những con cháu dòng chính khác như thể biết được gì đó, trố mắt nhìn nhau.

Lương Ý Hành không lên tiếng, buồn bã phất tay, ngay sau đó có hai người khiêng một cái cáng đi tới.

Trên cáng, thi thể được bọc trong một tấm vải trắng, Lương Ý Hành khàn giọng nói: “Ông nội ở đây!”

“Gì?”

Nói xong, vẻ mặt của mọi người liền thay đổi, bọn họ không tin, bước tới vén tấm vải trắng ra.

Lương Nam Lĩnh trợn mắt, mắt không có tiêu cự, chết không nhắm măt, như thể nhìn thấy chuyện gì đó kinh khủng trước khi chết.

Cả nhà họ Lương đều lặng thinh, mọi người thẫn thờ nhìn hồi lâu, cuối cùng chấp nhận sự thật rằng ông nội đã chết thảm, hốc mắt đỏ hoe, đau buồn khóc lóc.

“Ông nội…”

“Ba, ba chết thảm quá…”

“Là ai làm, mẹ kiếp là ai làm? Tôi sẽ giết người đó…”

Lương Ý Hành buồn bã, vẻ mặt tràn đầy hối hận nói: “Là lỗi của con, con đã không bảo vệ tốt cho ông nội, hại ông nội bị Vương Nhất bóp cổ chết!”

“Vương Nhất, lại là Vương Nhất!”

“Tôi cùng anh ta không đội trời chung, tôi sẽ đi giết anh ta để báo thù cho ông nội!”

“…”

Nhà họ Lương vừa tức giận và đau buồn, Lương Ý Hành vô cùng đắc ý, nhưng ngoài mặt thì giận dữ hét lên.

“Hôm nay! Mặc dù ông nội đã chết, nhưng đàn ông con trai nhà họ Lương đều là người có thù tất báo. Tôi với tư cách là cháu nội của ông nội, tôi xin thề tiếp nhận mối hận chồng chất này!”

Anh ta liếc nhìn tất cả, giọng nói vang dội: “Lương Ý Hành xin thề, không giết chết Vương Nhất và người thân anh ta, thề không làm người!”
 
Chương 687


CHƯƠNG 687

“Không giết Vương Nhất, thề không làm người!”

“Không giết Vương Nhất, thề không làm người!”

“Không giết Vương Nhất, thề không làm người!”

Những tiếng gào thét đầy thù hận vang lên hết đợt này sang đợt khác, tạo thành một dư âm rất lâu vẫn chưa tan biến.

Lương Nhật Tân lặng lẽ rút lui khỏi hàng ngũ, đứng ở cửa, lạnh lùng nhìn chằm chằm Lương Ý Hành, sát khí bừng bừng.

Anh ta lấy điện thoại ra, gọi một cú điện thoại, giọng trầm thấp.

“Ông nội tôi chết rồi, Lương Ý Hành giết.”

Lúc nhận được cuộc gọi, Vương Nhất đã lên xe trở về tòa nhà Quốc Tế.

So với việc Lương Nhật Tân gọi điện cho mình, anh càng quan tâm đến nội dung cuộc gọi hơn.

Lương Nam Lĩnh đã chết.

Lương Ý Hành giết.

Xem ra, Lương Ý Hành không thể nhẫn nhịn được nữa.

Khóe miệng Vương Nhất cong lên một vòng cung lạnh lùng, anh nheo mắt lại, nhưng không nói gì.

Sau một hồi im lặng, ở đầu dây bên kia, Lương Nhật Tân nghiến răng nói: “Anh Vương, tôi muốn nhờ anh giúp tôi giết Lương Ý Hành và báo thù cho ông nội!”

Lương Nhật Tân nói ra mục đích thực sự của cuộc điện thoại này, Vương Nhất cười nhạt: “Anh Lương, anh không đùa tôi đấy chứ? Anh mà lại muốn tôi giúp đỡ nhà họ Lương các người sao?”

Lương Nhật Tân ngớ người, nhưng vẫn là nghiến răng nói: “Phải!”

“Đây là ân oán của nhà họ Lương, tôi không có hứng thú xen vào.”

“Hơn nữa, nhà họ Lương đã làm ra chuyện rất quá đáng với vợ tôi. Nhìn thấy nhà họ Lương các người xung đột nội bộ, tôi vui mừng còn không kịp chứ sao lại phải giúp anh?”

Lương Nhật Tân hoàn toàn không ngạc nhiên trước câu trả lời của Vương Nhất, nhưng vẫn cắn răng nói: “Nhưng so với Lương Ý Hành, tôi chưa từng chọc giận anh. Nếu là vì những chuyện không vui trước đây, tôi có thể xin lỗi anh!”

“Chỉ cần anh chịu giúp, tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì anh muốn… kể cả tính mạng tôi. Đợi anh giết chết Lương Ý Hành, anh có thể lấy mạng tôi.”

Vương Nhất rất kinh ngạc, anh có thể cảm nhận được sự thù hận cũng như thành ý của Lương Nhật Tân.

Nhưng anh vẫn đang do dự, thân phận của nhà họ Lương quá nhạy cảm.

“Anh Vương, tôi sẽ nói cho anh biết một bí mật của nhà họ Bạch!”

Lương Nhật Tân bỗng nhiên nói: “Ông chủ của tôi, cũng chính là Bạch Vũ, đang vờ đầu hàng anh và đang tìm cơ hội để đánh bại anh. Gần đây, bọn họ muốn lợi dụng Vương Thanh Hòa để đối phó anh!”

“Ồ?”

Nghe vậy, Vương Nhất nhướng mày: “Vương Thanh Hòa?”

“Phải.”

Lương Nhật Tân trầm giọng nói: “Giải trí Huy Hoàng và tập đoàn Lệ Tinh hợp tác rất thành công. Vài ngày nữa, Bạch Vũ sẽ mời hai bên đến ăn mừng, đến lúc đó bọn họ sẽ bảo Vương Thanh Hòa kính rượu anh, trong rượu có bỏ thuốc mê!”
 
Chương 688


CHƯƠNG 688

“Vương Thanh Hòa là bạn của anh, nếu cô ta đến chúc rượu, anh nhất định sẽ không từ chối. Ngoài ra, Bạch Vũ đã thông báo cho tất cả thế lực gia tộc có thù với anh, chỉ cần anh hôn mê sẽ tiến hành tra tấn dã man!”

Nghe Lương Nhật Tân nói xong, Vương Nhất đã có thể khẳng định anh ta thực sự muốn giết Lương Ý Hành, vì để nhờ vả mình mà lại tiếc lộ bí mật động trời này.

Chỉ là…

“Nằm mơ đi.”

Anh cười nhạt, muốn dùng thuốc mê để đối phó anh sao, thế thì quá sai rồi.

Đừng nói là bây giờ anh đã biết chuyện này, coi như không biết thì sao?

“Anh Vương, tôi đã nói với anh bí mật quan trọng như vậy, anh còn không tin tôi sao?” Lương Nhật Tân đột nhiên trở nên nóng nảy.

Vương Nhất trầm tư hồi lâu, đột nhiên hỏi: “Anh có quan hệ như thế nào với Lương Nam Lĩnh?”

“Như máu mủ ruột rà!”

Giọng nói của Lương Nhật Tân rất trầm, ngữ khí đau thương: “Mẹ tôi bị mẹ của Lương Ý Hành hãm hại, bà ấy bị ép quan hệ với lưu manh nên mới sinh ra tôi, không lâu sau mẹ tôi bị bệnh mà chết. Ông nội tôi thương mẹ tôi lắm, cho nên đã cho tôi ở lại và nuôi nấng tôi như một đứa cháu ruột.”

“Lương Ý Hành luôn muốn tìm cơ hội giết tôi, chính ông nội tôi là người đã dạy tôi chữ ‘nhịn’. Tôi debut làm ngôi sao, bên ngoài bị người kinh thuờng, ở nhà bị người cười nhạo cũng phải tiếp tục sống.”

Vương Nhất im lặng lắng nghe, bỗng nhiên nói: “Lúc trước vợ chồng tôi bị một tên sát thủ chuyên nghiệp ám sát, chính anh đã ngấm ngầm tung tin đồn và đổ thêm dầu vào lửa, đúng không? Mục đích là để đẩy hiềm nghi lên người Lương Ý Hành, Thẩm Tử Kiện và cả Kim Thúy Như!”

“…”

Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng, một lúc lâu sau, trong điện thoại truyền đến tiếng thở dài của Lương Nhật Tân.

“Rốt cuộc cũng không qua mắt được anh Vương. Đúng vậy, từ nhỏ ông nội đã bảo tôi đóng giả làm một cậu ấm an phận, tôi đã đóng giả suốt hai mươi lăm rồi, đã sớm chán ngấy rồi.”

Giọng nói anh ta vẫn bình thản không chút gợn sóng: “Tôi vẫn luôn chờ đợi cơ hội để kéo Lương Ý Hành ngã ngựa, cuối cùng tôi cũng đã đợi được.”

“Ngày hôm đó, chỉ có tôi biết mục đích chuyến đi này của Lương Ý Hành, cho nên tôi đã theo dõi anh ta. Tôi đã tận mắt chứng kiến cảnh anh và cô Lý bị ám sát. Lúc đó, tôi biết cơ hội của mình đã đến nên tôi đã tung tin đồn, mượn lần ám sát này để giá họa cho Lương Ý Hành, không ngờ…”

“Không ngờ vợ chồng tôi lại bình an đúng không?”

Vương Nhất lạnh lùng tiếp lời Lương Nhật Tân, trên mặt lộ ra sát khí nhàn nhạt.

Lương Nhật Tân không nói tiếp chủ đề này mà thành khẩn xin lỗi: “Xin lỗi anh Vương!”

Ánh mắt Vương Nhất đầy thâm thúy, nhà họ Lương nhỏ bé thế mà cũng có nhân tài ẩn dật.

Lương Nhật Tân là một ngôi sao nhưng khôn ngoan hơn Lương Ý Hành và biết được những toan tính ở những gia đình giàu có.

Lý do khiến một cậu ấm giàu có chọn làm ngôi sao chính là muốn nói với Lương Ý Hành rằng anh ta không có ý định tranh đoạt ngôi vị, chỉ muốn bảo vệ bản thân.

Việc nhỏ không nhịn ắt hỏng việc lớn, Lương Nhật Tân cẩn thận nghe theo lời dạy của Lương Nam Lĩnh, giả dạng thành người bất tài suốt 20 năm, nhằm giảm bớt sự cảnh giác của Lương Ý Hành, đồng thời tìm kiếm cơ hội để xuống tay với Lương Ý Hành.

Ai coi anh ta là người bất tài mới là người bất tài thật sự!
 
Chương 689


CHƯƠNG 689

“Anh có thể tính kế Lương Ý Hành, vậy sao tôi biết được một ngày nào đó anh có tính kế tôi như thế hay không?” Vương Nhất ngừng lại giây lát, lên tiếng hỏi.

Lương Nhật Tân nôn nóng, lớn tiếng nói: “Tôi có thù với Lương Ý Hành, tôi nhất định phải báo thù cho mẹ tôi. Anh Vương, bây giờ tôi không còn sự lựa chọn nào khác, chỉ có thể dựa vào anh thôi!”

“Nếu anh ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ để cho anh lãnh đạo nhà họ Lương, hoàn thành tâm nguyện báo thù cho mẹ của anh.”

Vương Nhất nói: “Nhưng nếu anh giở trò với tôi, kết cục cuối cùng sẽ còn thảm hơn Lương Ý Hành.”

Nghe xong những lời hống hách này, Lương Nhật Tân bỗng run rẩy, nhưng anh ta cũng biết Vương Nhất đã đồng ý!

“Cảm ơn anh Vương!” Anh ta cảm kích nói.

Vương Nhất gật đầu: “Lương Ý Hành lên nắm quyền nhà họ Lương, nhất định sẽ ra tay với tôi. Anh hãy để mắt đến Bạch Vũ bên kia, mọi chuyện cứ dựa theo kế hoạch ban đầu mà làm.”

“Vâng, anh Vương!”

Cúp điện thoại, Vương Nhất nhìn cảnh vật đang lui dần ngoài cửa sổ, khóe miệng nở nụ cười đầy ẩn ý.

“Lương Nhật Tân, thật thú vị…”

Hai mươi phút sau, văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Lệ Tinh.

Lý Khinh Hồng tựa hồ muốn đi ra ngoài, cô xách túi sửa sang lại văn kiện.

Vương Nhất ngạc nhiên: “Em phải ra ngoài sao?”

Lý Khinh Hồng gật đầu: “Dự án sông Thiên An sắp khởi công, cục xây dựng thành phố mở tiệc mời chúng ta và nhà họ Lương.”

Nghe vậy, Vương Nhất mỉm cười: “E rằng nhà họ Lương không tới được.”

“Tại sao?”

Lý Khinh Hồng ngạc nhiên, cô nghĩ tới gì đó, kinh ngạc nhìn Vương Nhất: “Anh đến nhà họ Lương à?”

Vương Nhất không trả lời mà đưa một túi văn kiện dày cộp cho Lý Khinh Hồng.

“Đoạn video gốc năm năm trước đã bị tiêu hủy. Ngoài ra, nhà họ Lương còn giao cho chúng ta dự án xây dựng thành phố của họ. Từ bây giờ, bọn em sẽ phụ trách toàn bộ dự án sông Thiên An.”

Lý Khinh Hồng trợn mắt, kinh ngạc không nói nên lời.

Tiêu hủy đoạn video năm năm trước đã khiến cô rất vui mừng rồi, vậy mà Vương Nhất còn giúp cô lấy được dự án xây dựng thành phố của nhà họ Lương nữa.

“Anh không dùng bất kỳ biện pháp cưỡng chế làm tổn thương người khác đấy chứ?”

Vui vẻ được một lúc, Lý Khinh Hồng lại lo lắng hỏi.

Vương Nhất lắc đầu: “Lương Nam Lĩnh tình nguyện giao dự án cho anh.”

“Thế thì được.”

Lý Khinh Hồng thở phào nhẹ nhõm, nếu như cướp về, một khí bị người của cục xây dựng thành phố phát hiện ra, nói không chừng sẽ hủy bỏ hợp tác.

“Anh từng nói, năm năm trước một mình em chèo chống Lệ Tinh, năm năm sau anh đã trở về. Em không cần phải vất vả nữa, hết thảy đã có anh.”

Vương Nhất nắm tay cô, mỉm cười nói.
 
Chương 690


CHƯƠNG 690

Lần này, Lý Khinh Hồng không giãy dụa mà để Vương Nhất nắm tay, suy nghĩ miên man.

Mọi chuyện cũng đã được giải quyết êm xui, quan trọng hơn cả là người phụ nữ mạnh mẽ như cô có được cảm giác an toàn vững chắc.

Đây có phải là cảm giác khi yêu không?

Thi tổng của cục xây dựng thành phố không tổ chức tiệc ở khách sạn năm sao mà là ở một quán ăn đặc sản địa phương, chứa được khoảng một hai trăm người.

Nhưng Vương Nhất nghe nói là không một ai trong số những người điều hành công ty tham dự buổi tiệc tỏ ra phàn nàn, mà ngược lại còn khen ngợi ông Thi là người công bằng liêm khiết, vì dân vì nước.

Bản thân sự tồn tại của cục xây dựng thành phố chính là không ngừng xây dựng thành phố. Giải trí, thương mại và văn hóa là điều không thể thiếu. Mọi người sẽ nghĩ gì khi thấy người của cục xây dựng thành phố ra vào ở một nơi xa hoa như vậy?

Khi Vương Nhất và Lý Khinh Hồng đến, nơi đây đã chật kín người.

Hầu hết mọi người đều không biết nhau, chỉ biết một mình Thi Việt Hải.

Thi Việt Hải rất khách khí với Lý Khinh Hồng, tiến lên tươi cười chào hỏi: “Cô Lý, cô đến rồi sao?”

Sau đó ánh mắt ông ta dừng lại trên người Vương Nhất: “Vị này là…”

Lý Khinh Hồng đang định giới thiệu, Vương Nhất đột nhiên nói: “Tôi đi cùng cô ấy, không cần phải để ý đến tôi.”

“Hóa ra là thư ký, Lý tổng cũng thật là, đâu phải nơi nào cũng có thể mang người tới được đâu.”

Anh vừa nói xong, một người đàn ông hói đầu ngồi ở bàn kia híp mắt nói.

Mặc dù đang cười, nhưng không hề che dấu sự mỉa mai trong lời nói.

“Lý tổng người ta có quan hệ rộng, nếu không phải có người bên trên giúp thì dự án sông Thiên An nào tới lượt cô ta?”

Người đàn ông hói đầu vừa nói xong, một người đàn ông cao gầy đeo kính cười khà khà tiếp lời.

“Lão Chu, lão Cao, bớt nói lại đi.”

Thi Việt Hải cau mày, nhưng chỉ la rầy một tiếng, ông ta nói xin lỗi Lý Khinh Hồng: “Lý tổng, hai người này là Tạ tổng và Cao tổng của vật liệu xây dựng Trung Bang và vật liệu xây dựng Thượng Vận, tính họ thẳng thắng, cô đừng để ý nhé.”

Lý Khinh Hồng lập tức nhíu mày, Vương Nhất khẽ nheo mắt lại, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Thi Việt Hải.

Mặc dù những lời này có ý xin lỗi Lý Khinh Hồng, nhưng chúng không đi vào trọng tâm, chứng tỏ ông ta cũng ngầm thừa nhận sự thật này.

Khi dự án xây dựng thành phố giao cho tập đoàn Lệ Tinh, Thi Việt Hải chỉ có nhiệm vụ tiếp đãi Lý Khinh Hồng. Từ tận đáy lòng, ông ta vẫn cảm thấy Lý Khinh Hồng dựa vào quan hệ.

Lý Khinh Hồng không nói gì, ngồi vào chỗ với Vương Nhất.

“Cảm ơn các vị đã dành thời gian đến tham dự bữa tiệc rượu của tôi. Những người ngồi ở đây đều là nhân tài kinh doanh ở thành phố này. Cùng nhau xây dựng Thiên An trở nên xinh đẹp là ưu tiên hàng đầu.”

Thi Việt Hải nói mấy câu hoa mỹ, rồi nhìn đồng hồ đeo tay: “Bây giờ chỉ cần đợi nhà họ Lương đến nữa thôi, nhà họ Lương đến thì chúng ta bắt đầu vào tiệc.”

Đồ ăn và đồ uống đã có đủ, nhưng không ai động vào.

Ánh mắt của tất cả các ông chủ có mặt đều trở nên háo hức, đặc biệt là Tạ Chinh và Cao Thương Hải, họ phấn khích xoa tay.
 
Chương 691


CHƯƠNG 691

Bọn họ nhiều người như thế nhưng thật ra đều là vô danh tiểu tốt, nhà họ Lương mới là số một.

Lý Khinh Hồng cầm đũa gắp một miếng rau xanh, Vương Nhất cũng mở một chai rượu đỏ, tự mình uống cạn.

Thế là tất cả mọi người đều nhìn bọn họ với thái độ không tốt, ngay cả Thi Việt Hải cũng hơi nhíu mày.

“Lý tổng, mọi người đều chưa đụng đũa mà cô và thư ký đã ăn trước rồi, không hợp quy củ lắm đâu!”

Tạ Chinh và Cao Thương Hải cũng lạnh lùng nhìn bọn họ, nếu người nhà họ Lương đến rồi thấy bọn họ ăn trước mà không đợi họ, họ sẽ nghĩ thế nào đây?

Vương Nhất mỉm cười uống tiếp: “Trưa rồi nên chúng tôi đói bụng, đồ ăn không đủ, gọi thêm đi.”

“Dòng cái thứ ăn chực như cậu thì nào đến phiên cậu lên tiếng?”

Tạ Chinh nhìn Vương Nhất đầy khinh thường, mắng một câu.

“Lý tổng, cô hãy cho chúng tôi một lời giải thích.”

Cao Thương Hải chĩa mũi nhọn vào Lý Khinh Hồng.

Ông ta cũng không có thù oán gì với Lý Khinh Hồng, chỉ là cảm thấy có chút mất cân bằng. Mọi người ở đây đều là những người đứng đầu trong các lĩnh vực, tại sao lại giao dự án xây dựng thành phố cho một công ty nhỏ bé?

Hơn nữa Lý Khinh Hồng còn là phụ nữ, vấn đề trọng nam kinh nữ trên thương trường thậm chí còn khốc liệt hơn.

Lý Khinh Hồng liếc mắt nhìn bọn họ một cái, thuận miệng nói: “Các người không cần chờ nhà họ Lương đâu, họ sẽ không tới.”

“Gì cơ?”

Cô vừa nói xong, tất cả các ông chủ bỗng thừ người ra, ngay cả Thi Việt Hải cũng không phản ứng kịp. Ông ta ngạc nhiên hỏi: “Lý tổng, cô nói vậy là có ý gì?”

Lý Khinh Hồng đặt đũa xuống, giọng điệu ngạo nghễ, cười khẩy: “Bởi vì dự án xây dựng thành phố của nhà họ Lương đã giao cho tập đoàn Lệ Tinh, đồng nghĩa với việc tôi sẽ toàn quyền phụ trách toàn bộ dự án cải tạo sông Thiên An!”

Oành…

Một hòn đá khuấy động ngàn tầng sóng, lời nói ra khiến người ta kinh hãi không thôi.

Nghe Lý Khinh Hồng nói xong, tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm. Tạ Chinh và Cao Thương Hải hoảng sợ, ngây người tại chỗ.

“Không thể nào!”

Tạ Chinh hoàn hồn, mặt đỏ bừng, vỗ bàn cái rầm, quát lớn: “Tôi không tin, làm sao nhà họ Lương có thể giao dự án xây dựng thành phố cho một người phụ nữ chân dài não ngắn thế được?”

Lý Khinh Hồng lạnh lùng nói: “Ông xem thường phụ nữ?”

Nói xong, cô lấy ra một bản hợp đồng dày cộp từ trong túi xách và ném tới trước mặt Thi Việt Hải: “Thi tổng là cán bộ cốt cán của cục xây dựng thành phố, có phải thật hay không, hãy để ông ấy nói.”

Sắc mặt Thi Việt Hải bỗng thay đổi, ông ta vội vàng cầm lấy bản hợp đồng và đọc từng chữ một.

Đọc xong một trang, ông ta đóng hợp đồng lại và trịnh trọng trao lại cho Lý Khinh Hồng.
 
Chương 692


CHƯƠNG 692

Tạ Chinh vội vàng thúc giục: “Thi tổng, sao ông không xem nữa?”

“Không xem nữa, là thật.”

Thi Việt Hải lắc đầu cười khổ: “Gia chủ Lương thật sự đã giao toàn quyền dự án cho cô Lý.”

“Cái gì? Tôi không tin!”

Tạ Chinh và Cao Thương Hải nghe xong, sắc mặt bỗng chốc thay đổi, họ cướp lấy hợp đồng xem thử.

Càng xem, vẻ mặt càng u ám, ánh mắt nhìn Lý Khinh Hồng cũng tràn đầy ghen tị.

Lý Khinh Hồng cất hợp đồng đi, nhìn hết tất cả mọi người, bao gồm cả Thi Việt Hải, lạnh lùng nói: “Tôi khuyên các người tốt nhất nên hiểu rõ vị trí của mình, tôi mới là tổng phụ trách của dự án xây dựng thành phố. Cùng nhau làm mới có thể thực hiện tốt dự án này, ai có suy nghĩ gian đối thì đừng trách tôi đuổi cổ.”

Toàn bộ phòng bao lặng như tờ, chỉ có giọng nói lạnh như băng của Lý Khinh Hồng.

Vừa dứt lời, bầu không khí trong phòng bao cũng thay đổi một cách kỳ lạ.

Những người coi thường Lý Khinh Hồng và những người phản đối cũng dần im miệng, nhìn Lý Khinh Hồng với vẻ kính sợ.

Tạ Chinh trầm mặc hồi lâu, đột nhiên chỉ vào mặt Lý Khinh Hồng, mặt mày u ám rống lên: “Thi tổng, người phụ nữ này chắc chắn đã dùng thủ đoạn nào đó để cướp lấy dự án trong tay gia họ Lương, ông hãy phân xử đi.”

Vẻ mặt Thi Việt Hải thờ ơ, ông ta hỏi ngược lại: “Vậy ông nói cho tôi biết, cô ấy đã dùng cách gì để cướp lấy dự án của nhà họ Lương đi?”

“Chuyện này…”

Tạ Chinh cứng người, ông ta đâu biết dự án của nhà họ Lương có bị tập đoàn Lệ Tinh cướp về tay hay không đâu?

Thế nhưng điều này không cản trở ông ta muốn giá họa cho Lý Khinh Hồng.

Ông ta cười khẩy: “Một người phụ nữ như cô không thể phụ trách được một dự án lớn như vậy, còn không mau giao dự án ra đây cho người khác phụ trách!”

Lý Khinh Hồng cười: “Mắc cười, dự án nằm trong tay tôi, tại sao phải giao lại?”

“Vậy thì xin lỗi nhé.”

Tạ Chinh tỏ vẻ thờ ơ, nói tiếp: “Tôi xin tuyên bố vật liệu xây dựng Trung Bang chỉ công nhận nhà họ Lương và sẽ không giúp đỡ tập đoàn Lệ Tinh!”

“Còn có vật liệu xây dựng Thượng Vận của tôi nữa.”

Cao Thương Hải đẩy chiếc kính trên sống mũi, cười lạnh: “Tập đoàn Lệ Tinh chỉ là tay ngang, nếu không có chúng tôi, dù các người có được dự án này cũng không làm nổi đâu.”

Vẻ mặt Lý Khinh Hồng vẫn không thay đổi, liếc mắt nhìn tất cả: “Còn ai nữa?”

Tạ Chinh nhìn những người khác, hung tợn nói: “Đừng sợ, dũng cảm đứng ra, có tôi ở đây, người phụ nữ này không làm gì được các người đâu!”

“Đúng vậy, có khi cô ta còn cầu xin chúng ta giúp đỡ nữa không chừng!” Cao Thương Hải cũng lên tiếng.

Được sự động viên của hai người, cuối cùng cũng có người lên tiếng.

“Tôi rút lui.”

“Tôi cũng rút lui.”

“Tôi cũng chỉ công nhận nhà họ Lương.”
 
Chương 693


CHƯƠNG 693

Trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, Lý Khinh Hồng đã mất đi sự giúp đỡ của mọi người, chỉ còn một thân một mình.

Tạ Chinh nhìn Lý Khinh Hồng, cười khẩy: “Thế nào, cô Lý, bây giờ cô có thể làm gì được nữa đây?”

Lý Khinh Hồng vẫn không tỏ ra sợ hãi, cô bình thản gật đầu: “Nếu đã như vậy, các người đều bị đuổi cổ.”

Cô nói xong, tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Tạ Chinh tức giận nói: “Cô là cái thá gì? Chúng tôi đều là công ty hợp tác do cục xây dựng thành phố chỉ định, cô dựa vào đâu mà đuổi cổ chúng tôi?”

“Hơn nữa, cô không có cái quyền này. Chỉ khi có được sự đồng ý của chủ sở hữu tòa nhà, cô mới có thể đuổi cổ chúng tôi! Ha ha ha ha…”

Thi Việt Hải lắc đầu, chủ sở hữu tòa nhà như thần long thấy đầu không thấy đuôi, phải đi đâu để tìm đây?

Lý Khinh Hồng cười khẩy, đột nhiên nhìn về Vương Nhất ngồi bên cạnh, nói: “Bây giờ em sẽ đuổi cổ bọn họ, anh có đồng ý không?”

Vương Nhất nãy giờ vẫn không lên tiếng, anh gật đầu cười nói: “Đuổi cổ hết.”

“….”

Mọi người sau khi nghe thấy cuộc nói chuyện của Lý Khinh Hồng và Vương Nhất, liền giống như gặp phải ma vậy, ai nấy đờ người ra.

Tạ Chinh và Cao Thương Hải vô cùng kinh ngạc nhìn sang Vương Nhất, nếu như Vương Nhất không nói chuyện, họ cũng sắp quên mất có con người này.

Một người vô hình hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại, lại là chủ nhân tòa nhà Quốc Tế?!

Không chỉ Tạ Chinh và Cao Thương Hải bất ngờ, Thi Việt Hải cũng sửng sốt nhìn Vương Nhất.

Đột nhiên nhớ lại, lần trước đến tập đoàn Lệ Tinh bàn bạc hạng mục xây dựng thành phố, thằng nhóc này cũng ở đó!

Trước kia còn tưởng cậu ta là cấp dưới của Lý Khinh Hồng, ai ngờ rằng là chủ nhân tòa nhà.

Ngây người nhìn Vương Nhất hồi lâu, Tạ Chinh đột nhiên chửi rủa Vương Nhất: “Diễn hay lắm, xém chút bị cậu lừa mất rồi!”

Mọi người ngơ ngác, hỏi Tạ Chinh: “Có ý gì?”

“Cậu ta sao có thể là chủ nhân tòa nhà chứ? Chỉ là người làm nền được người phụ nữ này mời về!”

Nói xong, dùng ánh mắt sắc lẹm nhìn Vương Nhất: “Tiểu tử, cậu chết chắc rồi, dám giả mạo chủ nhân tòa nhà, cậu cho rằng, tôi không quen biết chủ nhân tòa nhà sao?”

Vương Nhất nghe xong, cũng hơi ngây ra: “Ông quen sao?”

“Đương nhiên rồi.”

Tạ Chinh tự hào, sau đó chỉ vào Vương Nhất nói: “Bây giờ tôi sẽ gọi cho chủ nhân tòa nhà, vạch trần lời nói dối của cậu.”

Ông ta nói xong, liền lấy điện thoại ra gọi.

Trong lúc Tạ Chinh gọi điện, Cao Thương Hải và những ông tổng khác như đã uống một viên thuốc an thần, thở phào nhẹ nhõm.

Cuộc nói chuyện vừa nãy giữa Vương Nhất và Lý Khinh Hồng thực sự đã dọa sợ họ.
 
Chương 694


CHƯƠNG 694

Rất nhanh, cuộc gọi được kết nối, Tạ Chinh còn cố ý mở loa ngoài, truyền đến giọng nói điềm đạm của Tăng Quốc Vinh: “Có chuyện gì?”

Tạ Chinh vui mừng, liếc nhìn Vương Nhất một cái, đắc ý nói: “Ông Tăng, ông không biết là ở đây có một người giả mạo ông tự xưng là chủ nhân tòa nhà, đúng là to gan lớn mật!”

“Tự xưng là chủ nhân tòa nhà…”

Tăng Quốc Vinh im lặng một hồi, giọng điệu đột nhiên trở nên căng thẳng: “Người đó trông như thế nào?”

“Khoảng tầm 27 28 tuổi, cao 1m8, đúng rồi, còn đi cùng với Lý Khinh Hồng của tập đoàn Lệ Tinh nữa, ông Tăng, có cần xử lý một lượt không?”

Bộp…

Tạ Chinh nói xong, đầu dây bên kia truyền đến âm thanh có đồ vật gì đó rơi xuống, cũng không còn nghe thấy tiếng của Tăng Quốc Vinh.

“Mọi người xem, ông Tăng tức đến nỗi không nói lên lời.”

Tạ Chinh cười lớn nịnh nọt: “Ông Tăng, ông yên tâm, tôi sẽ giúp ông dạy dỗ bọn họ một trận ra trò.”

“Dạy dỗ cái đầu của ông…”

Điện thoại bỗng nhiễn truyền đến tiếng hét giận dữ của Tăng Quốc Vinh: “Bây giờ ông đang ở đâu?”

Tuy rằng Tạ Chinh không hiểu vì sao Tăng Quốc Vinh lại mắng ông ta, nhưng cũng nói địa chỉ ra.

“Tôi lập tức tới đó.”

Tăng Quốc Vinh hít một hơi sâu, nói tiếp: “Trước khi tôi đến, yên phận chút cho tôi, nếu không tôi đánh chết ông!”

Nói xong, vội vàng cúp máy.

Tạ Chinh ngây người hồi lâu, lúc này mới cười lớn: “Tiểu tử, cậu xong rồi, ông Tăng đích thân đến đây, trước khi ông ấy đến, cậu và Lý Khinh Hồng không được phép rời đi!”

Vương Nhất cố nhịn cười: “Không đi, sao chúng tôi lại đi chứ?”

Lý Khinh Hồng cũng cười ung dung, hiếm thấy rót một ly rượu vang.

Dáng vẻ ung dung của hai người khiến Tạ Chinh kinh ngạc, sau đó, lại cười nham hiểm: “Hai người cứ đắc ý đi, đợi đến khi ông Tăng đến, sẽ làm hai người phải bật khóc.”

Còn phía bên kia, Tăng Quốc Vinh phóng xe như bay, trên đường còn vượt hai cái đèn đỏ.

Người Tạ Chinh tả, chính là Vương Nhất đó!

Ông ta đã không còn là chủ nhân tòa nhà, Vương Nhất bây giờ mới là chủ nhân tòa nhà, chỉ là Tạ Chinh không biết mà thôi.

Ông ta đến khách sạn bằng tốc độ nhanh nhất, đẩy mạnh cửa vào: “Người đâu!”

“Ông Tăng, ông đến rồi.”

Tạ Chinh lập tức đứng dậy nghênh đón, lại bị Tăng Quốc Vinh đẩy ra: “Biến đi!”

Ông ta nhanh chóng đi trước mặt Vương Nhất và Lý Khinh Hồng, sau khi xác định Tạ Chinh chưa làm gì, mới thở phào một hơi, cung kính nói: “Cậu Vương!”

“Đến rồi?”

Vương Nhất bình tĩnh nhìn ông ta: “Ông có quen với ông ta?”
 
Chương 695


CHƯƠNG 695

Nghe được sự không vui trong lời nói của Vương Nhất, lưng áo Tăng Quốc Vĩnh thấm đẫm mồ hôi lạnh, miễn cưỡng gật đầu đáp: “Cấp dưới trước kia của tôi, sau khi tôi mua tòa nhà Quốc Tế, ông ta cũng tự mình mở công ty.”

Vương Nhất nhai một hạt đậu phộng: “Ừ, biết rồi.”

Thái độ như vậy càng khiến Tăng Quốc Vinh cảm thấy thấp thỏm lo lắng, hận không thể một tát táng chết Tạ Chinh.

“Ông Tăng, ông đang làm gì thế?”

Nhìn thấy Tăng Quốc Vinh lại ăn nói khép nép trước mặt Vương Nhất như vậy, Tạ Chinh không hiểu gì mở to mắt: “Cậu ta đang giả mạo ông đó!”

“Mẹ nó ông câm miệng cho tôi!”

Đôi mắt Tăng Quốc Vinh trở nên giận dữ, đột nhiên quay đầu lại, tát ông ta một cái mạnh, khuôn mặt trở nên vô cùng dữ tợn.

“Cái gì mà giả mạo không giả mạo, bây giờ cậu ấy chính là chủ nhân của tòa nhà Quốc Tế, còn là cấp trên trực tiếp của tôi, ông dám đụng chạm cậu Vương, ông đây đánh chết!”

Tát một cái không hả giận, Tăng Quốc Vinh lại đạp mạnh thêm một cái.

Mọi thứ bây giờ của ông ta đều được Vương Nhất cho, nếu như bởi vì người này mà khiến Vương Nhất thay đổi cách nhìn với ông ta, vậy ông ta bằng bất cứ giá nào cũng phải giết chết Tạ Chinh!

Tạ Chinh run lập cập, ánh mắt nhìn Vương Nhất cũng tràn đầy nỗi sợ.

Biểu cảm của đám người Cao Thương Hải, Thi Việt Hải đặc sắc vô cùng.

“Không đến nỗi khoa trương như vậy.”

Vương Nhất xua xua tay, cười haha với Tăng Quốc Vinh: “Chỉ là bây giờ cả hạng mục xây dựng thành phố đều ở trong tay tập đoàn Lệ Tinh, họ chỉ là không nghe theo thôi, ông nói rằng, tôi có quyền đá họ ra không.”

“Có, đương nhiên có!”

Tăng Quốc Vinh vội gật đầu, đồng thời dùng ánh mắt lạnh băng nhìn qua hết tất cả mọi người: “Ai dám đắc tội cậu Vương, không cần cậu Vương ra tay, tôi sẽ khiến người đó không thể ở Thiên An được nữa!”

Bụp! Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Cao Thương Hải nhanh chóng quỳ xuống trước mặt Vương Nhất, khuôn mặt trắng bệch van xin: “Cậu Vương, tôi biết sai rồi, xin cậu đừng đá tôi ra!”

Công ty của ông ta còn trông chờ vào hạng mục xây dựng thành phố này để kiếm một mớ nữa, trước đó chỉ là muốn kiếm được lợi ích nhiều hơn thôi.

“Cậu Vương, chúng tôi cũng biết sai rồi!”

Những ông tổng khác cũng lần lượt cầu xin.

Nhưng mà, Vương Nhất thờ ơ: “Trước kia sao không biết mình sai? Không có các ông, lẽ nào hạng mục xây dựng thành phố thành phố sẽ thất bại sao?”

Tăng Quốc Vinh liền nói: “Tôi lập tức liên hệ với người của mười công ty lớn!”

Mười công ty lớn, công ty nào cũng có thực lực hơn họ.

Đám người Tạ Chinh, Cao Thương Hải khuôn mặt trở nên xám xịt, chỉ đành ảo não rời đi.

“Cậu Vương, gây phiền phức cho anh rồi.”

Tăng Quốc Vinh xin lỗi một tiếng, cũng rời đi.
 
Chương 696


CHƯƠNG 696

Trong phòng riêng, chỉ còn lại ba người Vương Nhất, Lý Khinh Hồng và Thi Việt Hải.

Ánh mắt của Vương Nhất nhìn vào Thi Việt Hải, Thi Việt Hải liền run rẩy, không dám nói gì.

“Thi tổng à.”

Vương Nhất rót một ly rượu cho ông ta, từ từ nói: “Tục ngữ có câu, phụ nữ nắm giữ một nửa bầu trời, ông cảm thấy vợ tôi như thế nào?”

Thi Việt Hải sang chấn, nhìn Lý Khinh Hồng với vẻ mặt khó tin.

Vì sao hạng mục xây dựng thành phố lại vào tay tập đoàn Lệ Tinh, vì sao Vương Nhất lại ở trong tập đoàn Lệ Tinh, ngay lúc này, ông ta đã hiểu hết.

Bởi vì, Lý Khinh Hồng là vợ của Vương Nhất!

Dùng ánh mắt sâu xa nhìn Thi Việt Hải một cái, Vương Nhất dẫn Lý Khinh Hồng xoay khi rời đi.

Sau khi ra khỏi phòng riêng, Lý Khinh Hồng lập tức nhìn Vương Nhất: “Thực ra em sớm nên nghĩ tới, Tăng Quốc Vinh là cấp dưới của anh.”

“Bây giờ cũng chưa muộn.”

Vương Nhất nắm bàn tay nhỏ ấm áp của Lý Khinh Hồng, nói: “Là lúc công khai việc em là vợ của anh rồi.”

Lý Khinh Hồng vui sướng gật đầu: “Do anh quyết định.”

Có lần uy hiếp này, Cục Kiến trúc đô thị nhất định sẽ vô cùng kính trọng tập đoàn Lệ Tinh.

Lý Khinh Hồng lái xe định về công ty, nhưng vừa mới khởi động xe, một chiếc xe Land Rover to lớn dừng trước mặt họ.

Thẩm Tử Kiện từ trong xe bước xuống, cười nói: “Hai vị, xin dừng bước.”

“Thẩm Tử Kiện?”

Nhìn thấy bóng người bên ngoài, Vương Nhất nheo mắt, Lý Khinh Hồng chau mày lại, không vui nói: “Anh ta đến đây làm gì?”

Bởi vì xung đột lần trước ở tháp Thiên An, Lý Khinh Hồng không có cảm tình tốt gì với Thẩm Tử Kiện.

“Xem thử anh ta muốn làm gì.”

Vương Nhất híp mắt xuống xe, Lý Khinh Hồng cũng rút chìa khóa ra, đi theo xuống xe.

“Anh Vương, tôi có chuyện muốn nói với anh.”

Nhìn thấy Vương Nhất xuống xe, Thẩm Tử Kiện liền tươi cười niềm nở: “Sự việc hệ trọng, mời cô Lý tránh mặt một chút.”

Lý Khinh Hồng lập tức nhướng mày lên: “Có chuyện gì mờ ám, tôi không thể nghe vậy.”

Vương Nhất điềm đạm nói: “Vợ tôi ở bên cạnh, không có gì đâu, nói đi.”

Thấy Vương Nhất kiên định như vậy, sắc mặt của Thẩm Tử Kiện hơi khó coi, nhưng cũng đành thỏa hiệp: “Vậy thôi được, lần này tôi đến đây, là đại diện nhà họ Thẩm muốn hợp tác với anh Vương.”

Ánh mắt của anh ta trở nên sắc bén: “Lương Nam Lĩnh chết rồi, nhà họ Lương chỉ tồn tại trên danh nghĩa, tôi cho rằng, đây là cơ hội của mỗi người.”

“Cái gì? Lương Nam Lĩnh chết rồi?”

Lý Khinh Hồng vẫn chưa biết chuyện Lương Nam Lĩnh bị Lương Ý Hành giết chết, vô cùng kinh ngạc.

Thẩm Tử Kiện nghiêm mặt lại gật đầu: “Chuyện này vô cùng hệ trọng, mong cô Lý không nói ra ngoài.”

Vương Nhất không nói gì, chỉ nheo mắt nhìn Thẩm Tử Kiện một lượt.
 
Chương 697


CHƯƠNG 697

Nhà họ Thẩm đúng là không hổ danh là một trong tứ đại hào môn của Thiên An, năng lực tình báo vô cùng lớn mạnh, chuyện vừa xảy ra vào buổi sáng, nhà họ Thẩm đã biết được rồi.

“Nhưng mà, điều này có thể nói rõ vấn đề gì?” Ánh mắt Vương Nhất lạnh nhạt.

Thẩm Tử Kiện nhìn xung quanh một lượt, xác định không có ai để ý, lúc này mới nói nhỏ : “Trông có vẻ không có vấn đề gì, nhưng bây giờ ở nhà họ Lương Lương Ý Hành đã lên làm gia chủ, anh ta nói với bên ngoài, Lương Nam Lĩnh là do anh giết.”

Lương Nhật Tân đã nói tin này cho anh nghe, nhưng Vương Nhất vẫn híp mắt một cách nguy hiểm: “Cho nên?”

“Lương Ý Hành đang treo thưởng giá cao ở trong Dark Web cho cái đầu của anh.”

Thẩm Tử Kiện híp mắt nói: “Anh Vương chắc anh cũng không muốn anh và vợ con ngày nào cũng sống trong nỗi lo sát thủ đúng chứ?”

Sắc mặt Lý Khinh Hồng thay đổi, lần ám sát trước vẫn còn hiện rõ mồn một, nếu như điều Thẩm Tử Kiện nói là thật, vậy thì cuộc sống hạnh phúc khó lắm mới có được của cô ta sắp bị phá tung hết.

Thế giới mạng chia làm 3 loại, một loại là mạng cục bộ, để cho người bình thường sử dụng, một loại khác là mạng nội bộ được bảo mật, loại cuối cùng, chính là Dark Web.

Trong Dark Web cái gì cũng có, được xưng là công viên giải trí của thế giới ngầm, những mức tiền thưởng cao thấy ở khắp nơi, sát thủ nhận nhiệm vụ cũng là nhận ở trong đó.

Sắc mặt Vương Nhất lạnh băng nhìn chằm chằm anh ta: “Anh đang uy hiếp tôi?”

“Không phải tôi đang uy hiếp anh, mà là Lương Ý Hành đang uy hiếp anh.”

Thẩm Tử Kiện cười sâu xa: “Còn nhà họ Thẩm tôi chính là làm giàu nhờ Internet, ở Thiên An, không ai hiểu về mạng hơn nhà chúng tôi, có thể giúp anh Vương giải quyết vấn đề nan giải này một cách hoàn hảo.”

Vương Nhất đột nhiên cười niềm nở: “Nhà họ Thẩm các anh, có tốt vậy sao?”

“Anh Vương, anh nói lời này quá xa cách rồi, chúng ta cũng là không đánh không quen biết mà.”

Thẩm Tử Kiện cười nói: “Lần trước là tôi tin vào lời gièm pha của Lương Ý Hành, bất đắc dĩ, mới gây thù với anh Vương, sau đó Tử Kiện vô cùng hối hận.”

“Vì muốn thể hiện thành ý của nhà họ Thẩm với anh Vương, nhà họ Thẩm cố ý đánh úp hành động của Lương Ý Hành, ngăn cản Lương Ý Hành mời sát thủ gây bất lợi cho anh Vương!”

Đối mặt với lời nịnh nọt giả nhân giả nghĩa của Thẩm Tử Kiện, Vương Nhất đột nhiên cười không tiếng, híp mắt lại quan sát anh ta.

Dưới ánh mắt chằm chằm đó, trái tim của Thẩm Tử Kiện đột nhiên đập thình thịch.

Xung đột lần trước ở tháp Thiên An, anh ta đã đứng về phe Lương Ý Hành, nhất định không thể nào cư xử hòa nhã với Vương Nhất được nữa.

Vương Nhất sẽ quan tâm đến anh ta không?

“Có phải anh cảm thấy nhà họ Thẩm các anh đã làm một chuyện vô cùng tốt không? Tôi nhất định phải mang ơn cảm tạ các anh?”

Bỗng nhiên, Vương Nhất quay đầu đi, châm biếm hỏi ngược lại.

“….”

Nghe được câu hỏi của Vương Nhất, trong mắt Thẩm Tử Kiện xẹt qua một tia lạnh lùng, ngoài mặt vẫn cười haha: “Anh Vương nói đùa rồi, đây chỉ là thành ý của nhà họ Thẩm, nhà họ Thẩm tôi đã nhìn thấy tiềm lực của anh Vương, hai bên mạnh liên thủ, lo gì không thành đại nghiệp?”
 
Chương 698


CHƯƠNG 698

“Hai bên mạnh liên thủ?”

Vương Nhất khinh thường: “Chỉ là châu chấu, mà cũng dám đá xe?”

Nói đến đây, Vương Nhất lại thay đổi cách nói: “Nhưng mà, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, nếu nhà họ Thẩm các anh đã thức thời như vậy, vậy tôi sao có thể không chấp nhận ý tốt của anh chứ? Nói đi, nhà họ Thẩm muốn có điều kiện gì?”

Ngay lập tức, ánh mắt Thẩm Tử Kiện trở nên sợ hãi, như gặp phải đại địch nhìn Vương Nhất, ông nội không nói sai, Vương Nhất này, biết tiến biết lui, không chịu khuất phục, đúng là một nhân vật tầm cỡ.

“Thẳng thắn! Tôi thích loại người thẳng thắn như anh Vương đây.”

Anh ta cười lớn, sau đó nói ra điều kiện: “Tuy rằng Lương Ý Hành tuổi trẻ tài cao, nhưng không giữ nổi giang sơn rộng lớn do Lương Nam Lĩnh khó khăn có được, tôi hy vọng anh Vương có thể để toàn bộ tài sản của nhà họ Lương, giao cho nhà họ Thẩm tôi quản lý.”

Nghe xong, đôi mắt Vương Nhất từ từ híp lại, nhà họ Thẩm đây muốn làm hào môn số một Thiên An đây.

Nhưng mà, anh cũng không từ chối, sau đó đáp.

“Tôi không có hứng thú với tài sản nhà họ Lương, anh muốn, thì tự mình đi lấy.”

“Vậy thì, cảm ơn anh Vương.”

Thẩm Tử Kiện còn chưa kịp vui mừng, âm thanh lạnh lùng của Vương Nhất lại được truyền đến.

“Đi về nói cho Thẩm Thiên Sơn ông nội của anh nghe, đừng tưởng rằng tôi không biết ông ta đang tính gì, đây chỉ là món quà nhỏ tôi tặng cho các anh, vẫn còn cách xa hai chữ hợp tác.”

“Nhà họ Thẩm ngoan ngoãn kính nể, thì mới có con đường phát triển, nếu như tính kế, nhà họ Lương ngày hôm nay, chính là nhà họ Thẩm sau này!

Nói xong, liền dẫn Lý Khinh Hồng lên xe, nghênh ngang rời đi.

Đôi mắt Thẩm Tử Kiện giận dữ, gọi một cuộc điện thoại, nhẹ nhàng nói: “Ông nội, Vương Nhất đã đồng ý cho chúng ta thu mua sản nghiệp của nhà họ Lương, nhưng mà, anh ta hoàn toàn không xem nhà họ Thẩm ra gì.”

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói nặng nề: “Đúng là không biết điều, nếu đã như vậy, cháu hãy…”

Thẩm Thiên Sơn nhẹ nhàng nói vài câu, đôi mắt Thẩm Tử Kiện sáng lên, sau đó liền trở nên sắc lẹm, và rời đi.

Cùng lúc đó, trong một khu biệt thự cao cấp.

Văn Thái cầm điện thoại lo lắng đi qua đi lại.

Đột nhiên, điện thoại reo lên, Văn Thái thấy cuộc gọi đến, vội vàng bắt máy, vội hỏi: “Sao rồi?”

“Cậu chủ, đã có nhiều công ty đồng ý hợp tác với nhà họ Văn chúng ta, đến cả những công ty từng từ chối chúng ta, cũng lần lượt mở tiệc chiêu đãi!”

“Thị trường Thiên An, đã hoàn toàn mở ra rồi!”

Trong cuộc gọi, cấp dưới xúc động nói.

“Tốt lắm!”

Văn Thái nghe xong, cũng vô cùng vui mừng, trong lòng càng thêm chắc chắn, nhà họ Lý bé nhỏ đó, có một nhân vật tầm cỡ chống lưng.

“Nhưng mà, tất cả các bên hợp tác đều khẳng định chắc nịch rằng cậu phải dẫn vị hôn thê cùng nhau đến.”

Cấp dưới nói tiếp.

Văn Thái ngây người ra một lúc, tại sao là Lý Mộng Đình?
 
Chương 699


CHƯƠNG 699

Một sự suy đoán táo bạo, đang được hình thành từ từ trong đầu anh ta…..

“Tôi biết rồi, tôi nhất định sẽ dẫn cô ta đến yến tiệc tối nay.”

Sau khi cúp máy, Văn Thái lại ra lệnh: “Lát nữa đến nhà họ Lý một chuyến, gọi Lý Mộng Đình đến đây.”

“Ngoài ra, chuẩn bị cho tôi một lọ thuốc và năm sáu chiếc bao cao su, buổi tối có thể dùng đến những thứ này.”

Quản gia kinh ngạc nhìn Văn Thái, hơi do dự nói: “Thiếu gia, làm vậy có ổn không? Dù sao cô Lý cũng là vợ sắp cưới của ngài…”

“Không có gì không ổn cả, chỉ cần có thể củng cố địa vị của nhà họ Văn ở Thiên An thì ai cũng có thể hy sinh.”

Văn Thái lạnh lùng ngắt ngang lời của quản gia, anh ta nói: “Nếu ông lớn sau lưng nhà họ Lý đã xem trọng Lý Mộng Đình thì giao cô ta cho người khác chơi có gì ghê gớm đâu? Dù sao cô ta cũng chỉ là công cụ sinh con dưỡng cái, mở rộng thị trường cho nhà họ Văn thôi.”

“Nhưng mà…”

“Không nhưng mà gì cả, tôi bảo ông làm thì ông cứ làm đi!”

Khuôn mặt Văn Thái tối sầm lại, anh ta hét lớn.

Lúc này, quản gia mới im miệng và lui ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại một mình Văn Thái.

Anh ta lấy trong tủ rượu ra một chai rượu ngoại, rót cho mình một ly rồi chậm rãi thưởng thức, ánh mắt trở nên lạnh lùng.

Thật ra anh ta đã sớm nghi ngờ Lý Mộng Đình có liên quan đến ông lớn sau lưng kia.

Anh ta vừa đính hôn với Lý Mộng Đình thì nhà họ Văn lập tức được bật đèn xanh để mở rộng thị trường ở Thiên An, trên đời này làm sao lại có chuyện trùng hợp đến như vậy?

Phải biết rằng trước đây nhà họ Văn muốn đi nửa bước ở Thiên An cũng rất khó khăn.

Văn Thái lắc nhẹ viên đá trong ly rượu, nó phát ra âm thanh giòn tan, ánh mắt anh ta cũng trở nên sâu xa hơn.

“Lý Mộng Đình, sự lớn mạnh của nhà họ Văn hoàn toàn dựa vào cô đấy…”

“Thiếu gia, cô Lý đã đến.”

Ngay sau đó, ngoài cửa truyền đến giọng nói của quản gia.

Lý Mộng Đình đẩy cửa ra, hoạt bát xinh đẹp đứng ở cửa: “Văn Thái, anh tìm em à?”

Biểu cảm trên khuôn mặt Văn Thái lập tức khôi phục tự nhiên, anh ta mỉm cười đứng dậy: “Tối nay có một buổi yến tiệc, hy vọng em có thể tham dự cùng anh.”

Lý Mộng Đình không nghĩ ngợi gì nhiều, cô ta lập tức gật đầu đồng ý.

Ánh mắt của Văn Thái rơi trên bộ quần áo mà Lý Mộng Đình đang mặc, nhất thời nhíu mày: “Tại sao em lại mặc bộ quần áo này đến đây?”

Lý Mộng Đình hơi sửng sốt: “Bộ đồ này có chuyện gì sao?”

Hôm nay cô ta chỉ mặc một chiếc váy hơi hở lưng và mang một đôi giày cao gót bảy phân màu đen.

“Quá bảo thủ.”

Văn Thái lắc đầu: “Em mau đi thay một chiếc váy gợi cảm hơn… Thôi đi, để anh chọn giúp em.”

Nói xong, anh ta lập tức tự mình chọn giúp Lý Mộng Đình một chiếc váy nửa kín nửa hở và bó sát người.

 
 
Chương 700


CHƯƠNG 700

Chỉ nhìn thoáng qua, khuôn mặt Lý Mộng Đình đã trở nên đỏ bừng: “Liệu mặc như vậy có ổn không?”

“Mặc bộ này đi.”

Nửa giờ sau, Lý Mộng Đình thay chiếc váy rồi đi dự yến tiệc cùng Văn Thái.

Nhưng cả người cô ta đều không được tự nhiên, không chỉ khuôn mặt đỏ bừng mà hai tay còn ôm chặt lấy vạt áo, chỉ sợ bản thân bị lộ gì đó.

Văn Thái hài lòng gật đầu, cách ăn mặc này đã đủ khơi dậy dục vọng của tất cả đàn ông.

“Các ông chủ, nhà họ Văn có thể hợp tác với các ngài thật sự là một vinh dự rất lớn. Sau này, ước chừng chúng ta sẽ phải liên lạc với nhau nhiều hơn.”

Trong tiệc rượu, Văn Thái ngồi trước mặt rất nhiều ông chủ mặc vest mang giày da của các công ty đã niêm yết trên thị trường, bọn họ thuộc đủ mọi ngành nghề, anh ta không khỏi hạ thấp người, mỉm cười thân thiết.

Tất cả ông chủ đều vội vàng nói: “Cậu Văn khách sáo rồi, cậu Văn tuổi còn trẻ nhưng đã xây dựng được cơ nghiệp như vậy, chúng ta mới là người cần đến chào hỏi cậu.”

Văn Thái nhất thời cảm thấy vừa mừng vừa lo, anh ta đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía Lý Mộng Đình.

“Các ông chủ, người này là vợ sắp cưới của tôi, Lý Mộng Đình.”

“Mộng Đình, em còn không mau chào hỏi các ông chủ đi.”

Khuôn mặt Lý Mộng Đình đỏ bừng, hai chân khép lại, lúng túng chào hỏi.

“Chào buổi tối các ông chủ. Tôi là Lý Mộng Đình, các vị gọi Mộng Đình là được rồi ạ.”

“Hóa ra cô chính là cô Lý, quả thực là một tiểu thư khuê các.”

“Tôi vốn định đến nhà chào hỏi nhưng lại không có thời gian, cuối cùng hôm nay tôi cũng đã gặp được cô Lý rồi.”

“Cô Lý, tôi kính cô một ly.”

Tất cả các ông chủ đều hai mắt sáng rực, rối rít đứng dậy chào hỏi, mọi người đều rất nhiệt tình.

Lý Mộng Đình cảm thấy ngạc nhiên, những người tai to mặt lớn này ngày thường cũng không thể nhìn thấy, nhưng bọn họ lại kính trọng mình hơn so với Văn Thái.

Tại sao?

Nhìn thấy tình hình trước mắt, ánh mắt của Văn Thái cũng lạnh lùng hơn, trong đáy mắt có một tia sát ý khó lường lướt qua.

Lý Mộng Đình quả nhiên là người tình sau lưng ông lớn kia!

Nói cách khác, cô ta vừa nói chuyện kết hôn với mình vừa mập mờ không rõ ràng với người đó!

“Con điếm này…”

Sát ý trong mắt Văn Thái ngày càng dày đặc hơn, anh ta siết chặt nắm đấm, sau đó mới hoàn toàn thả lỏng.

“Cũng may mình cũng không thật lòng thích cô ta, chẳng qua chỉ lợi dụng cô ta để phát triển thị trường Thiên An thôi.”

Văn Thái thầm nghĩ.

“Mộng Đình, em thay anh kính rượu các ông chủ đi.”

Văn Thái cầm năm ly rượu đến rồi rót đầy rượu vào ly, sau đó đưa hết cho Lý Mộng Đình.

“Hả? Nhiều như vậy sao?”
 
Chương 701


CHƯƠNG 701

Nhìn năm ly rượu trước mặt, Lý Mộng Đình lộ vẻ khó xử.

Tất cả các ông chủ đều xua tay: “Không cần khách sáo như vậy đâu, chúng tôi cạn ly, cô Lý cứ tùy ý thôi.”

“Hả, như thế sao được?”

Văn Thái kiên quyết từ chối: “Mộng Đình sắp gả làm vợ tôi thì cũng là người trong nhà, sau này cô ấy cũng sẽ đại diện cho mặt mũi nhà họ Văn. Chỉ là năm ly rượu thôi, sao lại không thể uống được?”

Vừa dứt lời, anh ta nhìn về phía Lý Mộng Đình và ra lệnh: “Uống cho anh, không được chừa lại giọt rượu nào.”

Nhìn thấy nhiều rượu như vậy, sắc mặt Lý Mộng Đình lúc đỏ lúc trắng, cô ta do dự hồi lâu, trong mắt thoáng hiện lên một tia kiên quyết.

“Được, em uống!”

Nói xong, cô ta cầm ly rượu lên, ngửa cổ và uống một hơi cạn sạch ly.

“Khụ khụ…”

Sau khi uống hết một ly, sắc mặt Lý Mộng Đình lập tức đỏ bừng, ho khan dữ dội.

“Cô Lý, tuyệt đối không được…”

Các ông chủ trố mắt nhìn nhau, vội vàng khuyên can.

“Còn bốn ly nữa.”

Văn Thái nói với khuôn mặt không cảm xúc.

Ừng ực…

Chờ cho hơi thở bình ổn lại, Lý Mộng Đình lại cầm bốn ly rượu lên và uống một hơi cạn sạch.

Sau khi uống xong, trong dạ dày của Lý Mộng Đình lập tức đảo lộn như sóng vỗ ầm ầm, cô ta dùng một tay che miệng, trông như thể sắp nôn ra.

Ánh mắt của Văn Thái trở nên lạnh lùng: “Không được phép nôn, nuốt xuống cho anh!”

Lý Mộng Đình nhăn mặt, sống không bằng chết, cô ta phải cố gắng lắm mới có thể nuốt hết rượu vào bụng, khuôn mặt tái nhợt, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười tươi.

“Văn Thái, em kính rượu xong rồi…”

“Hừ, thật là xấu hổ!”

Văn Thái không những không an ủi đối phương mà còn hừ một tiếng rất lạnh lùng.

“Các ông chủ, Văn Thái còn có chút chuyện riêng, tôi xin phép rời đi trước.”

Văn Thái lại nhìn về phía các ông chủ kia, mỉm cười nói: “Mộng Đình sẽ thay tôi thỏa mãn tất cả những nhu cầu của các vị.”

Lúc đứng dậy, anh ta còn để lại bốn năm chiếc bao cao su, sau đó liếc nhìn Lý Mộng Đình đang say như chết, Văn Thái nhìn mọi người bằng một ánh mắt mập mờ.

“Các ông chủ, Mộng Đình nhờ hết vào các vị. Sau này khi gặp lại ông lớn kia thì nhớ nói giúp tôi vài câu.”

Nói xong, anh ta sải bước rời đi.

Tất cả các ông chủ đều nhìn Lý Mộng Đình đang say xỉn, đôi mắt của họ cũng trở nên sâu xa hơn.

“Thế nào đây?” Một ông chủ lớn tuổi thở dài hỏi.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom