Chào mừng bạn đến với Hội Đọc Truyện!

Hội Đọc Truyện là diễn đàn chuyên về truyện, văn, thơ và giải trí. Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn vui lòng bạn đăng ký thành viên, việc đăng ký hoàn toàn miễn phí và dễ dàng!

Đăng ký!
Chương 2163


Chương 2163

Mặc dù đây là yêu cầu của Đường Minh Hạo nhưng cô sợ nhất là nói nhiều rồi lỡ lời nên bây giờ cô cần phải cẩn thận.

Nguyễn Hạo thần nghe thấy phản ứng của cô thì rõ ràng rất sửng sốt, phản ứng của cô thế này là thế nào?

Hình như cô không mấy ngạc nhiên, cũng không bất ngờ, hơn nữa anh còn nghe được từ trong giọng điệu của cô còn có một chút gọi là điều hiển nhiên.

Không, không phải một chút, rõ ràng giọng điệu vừa rồi của cô coi đó là điều cực kỳ hiển nhiên.

Chuyện gì thế này?

Lễ nào cô cảm thấy Đường Minh Hạo tiêu tiền của anh là chuyện rất hiển nhiên?

Cô thiên vị tên kia?

“Em không hỏi chuyện phía sau đó sao?” Mắt Nguyễn Hạo thần lạnh đi, âm thầm cắn răng nói.

Anh đột nhiên phát hiện Bùi Dật Duy, Đường Bách Khiêm chẳng là gì cả, sao anh cảm thấy Đường Minh Hạo mới là người mà cô yêu nhất.

Đường Minh Hạo làm chuyện như vậy mà cô còn không có chút bất mãn nào sao?

Có phải có nghĩa là dù Đường Minh Hạo có làm sai điều gì đi chăng nữa thì trong mắt cô cũng là đúng?

Đây chẳng phải là tình yêu đích thực sao?

“Ô, sau đó thì sao?” Tô Khiết nhẹ nhàng đáp lại, hỏi theo ý anh muốn.

“Sau đó anh đã thanh toán rồi.” Khi Nguyễn Hạo thần nói lời này, trong lòng anh vẫn có chút buồn bực nhưng cũng nói lên anh rất độ lượng, chút tiền nhỏ này đương nhiên anh không để ý, huống hồ tiêu một chút tiền để hung hăng vả mặt tên mặt trắng này là điều anh cầu còn không được.

“Ô, vậy thì được rồi” Câu trả lời này của Tô Khiết lại càng hiển nhiên hơn, anh thanh toán là đúng rồi, nếu không thanh toán thì sẽ xảy ra chuyện lớn.

Nguyễn Hạo thần: “…”

Sao anh lại cảm thấy lông ngực mình nghèn nghẹn, tim đau nhói thế này?!

Cái gì gọi là “vậy thì được rồi” chứ?!

Ý cô là anh nên giúp Đường Minh Hạo thanh toán?

Vì sao? Vì sao?

“Tại sao?” Nguyễn Hạo thần nghĩ như vậy, vì lúc này anh quá phiên muộn nên không khống chế được lửa giận và đã nói ra những gì đang nghĩ trong lòng.

Không, nói đúng hơn thì là gầm lên.

Thư ký Lưu nghe thấy tiếng gầm của tổng giám đốc nhà mình thì tay cầm vô lăng run lên, suýt nữa đã chệch tay lái.

Anh làm thư ký cho tổng giám đốc bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên thấy tổng giám đốc hét lớn như vậy, đây là tình huống gì?

Tổng giám đốc thất bại trong việc mách tội với vợ hả?

Thư ký Lưu cảm thấy không cần nghĩ nhiều, nhìn phản ứng của tổng giám đốc thì chắc chắn là mách lẻo thất bại rồi.

Tổng giám đốc hỏi bà chủ “tại sao”?

Chẳng nhẽ bà chủ nói tổng giám đốc chỉ tiền cho Đường Minh Hạo là điều đương nhiên nên tổng giám đốc mới hỏi lại bà chủ là tại sao?
 
Chương 2164


Chương 2164

Nếu thật sự là vậy thì chẳng trách tổng giám đốc lại giận thế.

Tổng giám đốc trả tiền cho tình địch mà bà chủ còn nói là điều đương nhiên, trong lòng tổng giám đốc lúc này chắc chắn đang rất khó chịu phải không?

Chỉ là bà chủ có ý gì?

Lẽ nào trong lòng bà chủ Đường Minh Hạo thật sự quan trọng hơn tổng giám đốc?

Nghĩ đến khả năng này, thư ký Lưu không khỏi rùng mình, nếu là vậy thì chắc tổng giám đốc sẽ điên mất!

Chắc anh cũng sẽ điên mất!

Vì mỗi lần tổng giám đốc nổi giận thì người đầu tiên gặp xui xẻo nhất định sẽ là anh!

Tô Khiết ở đầu dây bên kia sững sờ!

Tại sao? Vì anh là ba Đường Minh Hạo, lý do này chẳng nhẽ vẫn chưa đủ sao?

Ba trả tiền cho con chẳng phải là chuyện đương nhiên ư?

Điều này chắc không cần phải thắc mắc đâu đúng không?

Dù sao thì Đường Minh Hạo mới chỉ năm tuổi, còn chưa thành niên mà!!

Nhưng nghe giọng điệu thì Nguyễn Hạo thần còn chưa biết chuyện này?

Nguyễn Hạo thần đã thanh toán tiền giúp Đường Minh Hạo, chẳng lẽ còn không biết thằng bé là con anh?

Như vậy Nguyễn Hạo thần còn chưa gặp Minh Hạo sao?

Cô tin với sự thông minh của Nguyễn Hạo thần, nếu bây giờ gặp lại Đường Minh Hạo, anh nhất định sẽ hiểu rõ chuyện này.

Mà nghe giọng điệu của Nguyễn Hạo thần hiển nhiên còn chưa biết thân phận của Đường Minh Hạo!

Cho nên hai ba con này còn chưa chính thức gặp nhau?!

Cho nên đến bây giờ Nguyễn Hạo thần vẫn không biết chuyện gì?!

Nếu anh đã không biết gì cả, vậy bây giờ anh gọi điện cho cô là có ý gì?

Tô Khiết là người thông minh, chỉ nghĩ là hiểu ra, cậu ba Nguyễn gọi cuộc điện thoại này chắc là cố ý muốn mách tội Đường Minh Hạo trước mặt cô.

Haizz, cậu ba Nguyễn mách tội ai không mách, lại cứ thích nói xấu con trai cô.

Đương nhiên cũng là con trai anh.

Tô Khiết hơi cong khóe môi, không nhịn được bật cười: “Không phải anh đã thanh toán hết rồi sao?”

Nguyễn Hạo thần: “…”

Anh bỗng cảm thấy lòng nghẹn lại, khiến anh thấy khó chịu, rất rất khó chịu.

Giọng điệu đương nhiên này của cô khiến anh tức muốn chết!

Sớm biết như vậy, vừa nãy anh đã không tính tiền cho rồi. Cứ để cho người của Hồng Nguyệt Lâu bắt thằng nhóc Đường Minh Hạo kia đi.

Để thằng nhóc Đường Minh Họa kia nếm thử thủ đoạn của Hồng Nguyệt Lâu.

Đúng, lúc trước anh nên làm như vậy, vì sao lại ngứa tay thanh toán cho nó chứ?

“Sớm biết vậy anh đã không thanh toán giúp nó rồi, để nó nếm thử thủ đoạn của Hồng Nguyệt Lâu.” Cậu ba Nguyễn vô cùng bực tức trong lòng, có vài lời không nhịn được lại bật thốt ra. Đúng, đây là lời anh thật sự muốn nói lúc này, không có lời nào thật tình hơn!
 
Chương 2165


Chương 2165

Tô Khiết: ”…”

Ở đầu bên kia điện thoại, Tô Khiết nghe cậu ba Nguyễn nói vậy thì sửng sốt hai giây, sau đó khóe miệng hơi giật giật. Cô bỗng thấy lúc này anh hơi giống một đứa trẻ.

“Nếu thật sự như vậy, anh sẽ hối hận.” Tô Khiết không nhịn được bật cười. Đó chính là con trai ruột của anh, nếu anh để con mình ở lại Hồng Nguyệt Lâu, định để con trai nếm thử thủ đoạn của nơi đó sao?

Đến lúc đó anh chắc chắn sẽ hối hận!

“Anh hối hận? Vì sao anh phải hối hận?” Cậu ba Nguyễn tức giận rồi, nhất thời giọng nói rõ ràng cũng cao hơn mấy phần: “Sao thế, em cứ bảo vệ nó như vậy à? Sao nào? Chẳng lẽ vì nó, em còn có thể trở mặt với anh?”

Khi cậu ba Nguyễn nói ra những lời này, trái tim anh hơi thấp thỏm, lúc này trong lòng anh rất căng thẳng, cũng hơi lo lắng và sợ hãi nghe được câu trả lời của Tô Khiết. Anh sợ cô nói cô sẽ nghiêng về thằng nhóc Đường Minh Hạo kia.

Nếu thật sự như vậy, anh thật sự sẽ tức điên.

Thư ký Lưu nghe tiếng nói của Tống giám đốc nhà mình thì bị dọa run lên. Dáng vẻ lúc này của Tống giám đốc thật đáng sợ, anh ta sắp không giữ được tay lái nữa rồi.

Ngay cả cơ thể của Cổ Ngũ cũng phải run lên, đại ca đang tức điên rồi?

“Thật sự có thể sẽ như vậy.” Bên kia điện thoại, Tô Khiết suy nghĩ, sau đó rất nghiêm túc trả lời. Minh Hạo là con trai ruột của cô, địa vị của nó ở trong lòng cô không ai có thể thay thế được.

Nếu như Nguyễn Hạo thần thật sự làm ra chuyện gì không thể tha thứ với con trai của cô, cô thật sự có thể trở mặt với anh.

Đương nhiên, lời này hơn một nửa là Tô Khiết đang nói đùa. Lúc này cách điện thoại, cô cũng có thể cảm giác rõ ràng Nguyễn Hạo thần đang tức muốn hộc máu.

Nói thật, cô quen biết Nguyễn Hạo thần lâu như vậy, đây là lần đầu tiên thấy anh tức đến thế. Cô thấy cho dù là lần đầu tiên cô gặp Nguyễn Hạo thần ở khách sạn đã cưỡng ép anh, Nguyễn Hạo thần cũng không tức đến nổ phổi thế này.

Bạn nhỏ Đường Minh Hạo có thể chọc Nguyễn Hạo thần tức thế này, đúng là rất lợi hại.

Chỉ là từ trước đến nay Nguyễn Hạo thần luôn bình tĩnh trâm ồn, khôn khéo hơn cả hồ ly, chẳng lẽ anh không ý thức được chuyện này có gì đó không thích hợp sao?

Bây giờ cô đã quyết định ở bên anh, nếu đã vậy cô nhất định sẽ thật lòng thật dạ với anh, tuyệt đối không còn bất cứ suy nghĩ gì với người đàn ông nào khác.

Nhưng anh cứ gặp Đường Minh Hạo là giống như phát điên, chưa kịp suy nghĩ kỹ càng cẩn thận đã gọi điện thoại mách tội với cô.

Thật ra lúc này anh không chỉ mách tội, mà còn đang nghi ngờ cô, nghi ngờ tình cảm của cô đối với anh, nghi ngờ sự trung thành của cô.

Nói cách khác, anh vẫn không tin tưởng cô!

về điểm này, Tô Khiết cảm thấy cần phải để anh biết rõ ràng, không thể để anh cứ giữ lòng hoài nghi như vậy.

Cho nên, lúc này Tô Khiết không giải thích nhiều, cô muốn để anh tự biết rõ, cũng để anh tự mình hiểu tận gốc vấn đề.

Đương nhiên Tô Khiết không giải thích cũng bởi vì Đường Minh Hạo.

Tối hôm nay Đường Minh Hạo tới Hồng Nguyệt Lâu rồi để Nguyễn Hạo thần thanh toán tiền, nhưng cuối cùng lại không gặp mặt anh. Thằng bé chưa muốn nhận ba, bây giờ cô cũng không dám lén quyết định thay Đường Minh Hạo.

Cho nên, chuyện khác phải đợi Đường Minh Hạo trở về hỏi rõ ràng rồi tính sau.
 
Chương 2166


Chương 2166

Đến bây giờ cô vẫn không biết rốt cuộc buổi tối hôm nay ở Hông Nguyệt Lâu cụ thể đã xảy ra chuyện gì.

Cậu ba Nguyễn nghe Tô Khiết nói vậy thì sửng sốt, đôi mắt vô thức trợn lên, siết chặt bàn tay cầm di động, nhất thời hơi thở cũng dần trở nên hơi nặng nề.

Cậu ba Nguyễn hít vào thở ra, lại hít vào thở ra, cố gắng để mình bình tĩnh lại. Anh âm thần cắn chặt răng, chưa từ bỏ ý định hỏi lại lần nữa: “Ý của em là, em thật sự có thể trở mặt với anh vì nó?”

Giờ phút này, giọng nói của cậu ba Nguyễn hơi run run, khi nói những lời này, đôi mắt anh tràn ngập lửa giận đang cháy ngùn ngụt.

Lúc này, thư ký Lưu lái xe ở phía trước bị doạ sợ đến không dám nhúc nhích, đến thở mạnh cũng không dám, chuyện này là thế nào?

Anh ta cảm thấy Tổng giám đốc giống như bất cứ lúc nào cũng có thể ăn thịt người.

Cố Ngũ lại hơi nhúc nhích, anh ta lùi lại cạnh cửa xe, cả người như nép vào cửa xe. Bây giờ anh ta thật sự muốn nhảy khỏi xe, anh ta tình nguyện nhảy xe cũng không muốn ngồi cùng đại ca.

Bây giờ đại ca thật sự quá đáng sợ, quá khủng bố!

“Nguyễn Hạo thần, anh có thể bình tĩnh suy nghĩ một chút hay không?” Tô Khiết thầm thở dài một hơi, thấy hơi bất đắc dĩ. Ngày thường rõ ràng bình tĩnh như vậy, khôn khéo là thế, vì sao mỗi lần gặp phải chuyện này lại hoàn toàn thay đổi như trở thành người khác.

Anh cứ thích vô duyên vô cớ ghen tuông, bình thường ghen thì cũng thôi đi, nhưng bây giờ còn ghen cả với con ruột của mình?

Liệu anh còn có thể ấu trí hơn nữa được không?!

Giờ này trong đầu anh ngoài ghen tuông thì không còn gì khác sao?

“Bình tĩnh? Bây giờ em bảo anh bình tĩnh?” Cậu ba Nguyễn bỗng bật cười, đương nhiên là tức đến bật cười. Cô một lòng bảo vệ Đường Minh Hạo, cô còn bảo anh bình tĩnh?!

Dưới tình cảnh này, anh phải bình tĩnh thế nào đây?

Lúc này anh mà còn có thể bình tĩnh, vậy thì anh không phải một người đàn ông bình thường nữa.

“Sao em cứ bảo vệ thằng trai bao kia như vậy? Thằng nhóc kia làm ra chuyện như vậy, em lại thấy nó không làm sai sao? Em thấy nó đúng hả?”

Từ trước đến nay, cậu ba Nguyễn luôn vô cùng vô cùng bình tĩnh, nhưng khi đàn ông ghen thì sẽ không còn chút lý trí. Lúc này, cậu ba Nguyễn tức đến sắp nổ phổi, có vài lời nếu không nói ra, anh chắc chắn sẽ bị nghẹn chết, anh cảm thấy mình có thể sẽ tức điên!

Tô Khiết: ”…”

Nguyễn Hạo thần vừa nói gì?

Trai bao? Anh nói con trai mình là trai bao?!

Nguyễn Hạo thần mới nói gì?

Trai bao? Anh nói con trai anh là trai bao?

Nguyễn Hạo thần con trai cô là trai bao!

Nguyễn Hạo thần, anh dám nói lại lần nữa không?

Tô Khiết hít sâu một hơi, bình ổn lại tâm trạng của mình, nhắc nhở mình phải bình tĩnh, giờ Nguyễn Hạo thần chẳng khác gì đứa bé ba tuổi, nên cô có nổi giận với anh cũng vô ích.

Đầu bên kia cậu ba Nguyễn không nghe thấy câu trả lời của cô, thì tâm trạng càng không vui, cô không nói gì có nghĩa là bị anh nói trúng tim đen rồi.

“Em thích tên trai bao đó?” Giờ rõ ràng cậu ba Nguyễn đang rất tức giận, người đã mất hết lý trí, nên lại thốt ra một câu như thế.

Thư ký Lưu nghe tổng giám đốc nhà mình nói thế, thì mắt hơi lóe lên, sao tổng giám đốc lại hỏi mợ chủ như thế, anh ấy hỏi vậy chẳng khác nào đang nghi ngờ, không tin tưởng mợ chủ.

Chắc chắn mợ chủ sẽ nổi giận!

Mợ chủ là người kiêu ngạo, lại là độc lập như thế, chắc chắn không muốn mình bị người khác nghi ngờ, nhất là người mà mình tin tưởng.

Giờ mợ chủ đã chấp nhận tổng giám đốc, nên chắc chắn sẽ tin tưởng anh ấy, thế mà anh ấy lại nghi ngờ mợ chủ, e rằng chuyện này sẽ khiến cô ấy đau lòng.

Thư ký Lưu cảm thấy tổng giám đốc thật sự quá kích động rồi, anh ấy không nên nói những lời này mới phải.

Hơn nữa tổng giám đốc nói người ta là trai bao gì đó, anh ấy chưa từng gặp mặt Đường Minh Hạo, sao lại người ta là trai bao thế?

Anh cảm thấy tổng giám đốc nên gặp mặt Đường Minh Hạo trước, rồi hẵng quyết định!

Đầu bên kia, Tô Khiết nghe Nguyễn Hạo thần nói thế thì bật cười, đôi môi đỏ mọng khẽ mở ra, từ tốn nói từng câu từng chữ: “Trước giờ em luôn thích trai bao nhất, chẳng lẽ anh không biết à?”

Lúc nãy Nguyễn Hạo thần nói con trai cô là trai bao, giờ còn nghi ngờ cô nữa? Cô thật sự không còn gì để nói nữa rồi.
 
Chương 2167


Chương 2167

Nguyễn Hạo thần: “…”

Cô đang thẳng thắn thừa nhận ư?

Giờ cậu ba Nguyễn không biết diễn tả tâm trạng của mình thế nào, anh lớn thế này rồi, nhưng chưa từng buồn bực như lúc này.

Anh cảm thấy lời thừa nhận thẳng thắn của cô lúc nãy như một nhát dao, đâm thẳng vào trái tim anh, khiến anh đau nhói.

“Nên Đường Minh Hạo vừa về, em, em sẽ…” Cậu ba Nguyễn vẫn muốn hỏi thêm một câu nữa, anh muốn hỏi cô, có phải Đường Minh Hạo vừa về, cô sẽ lựa chọn anh ta đúng không.

Nhưng cuối cùng cậu ba Nguyễn vẫn không hỏi, vì anh không nói ra được.

Mặc dù cậu ba Nguyễn vẫn chưa nói hết, nhưng người thông minh như Tô Khiết vẫn hiểu rõ hàm ý của anh.

“Anh đang muốn hỏi em có phải sẽ lựa chọn Đường Minh Hạo đúng không?” Tô Khiết bổ sung nửa câu tiếp theo của anh, rõ ràng Nguyễn Hạo thần đang nghĩ như vậy.

Cậu ba Nguyễn mím chặt môi, nhất thời im lặng.

“Nguyễn Hạo thần, em nói cho anh biết, dù là lúc nào, thì Minh Hạo cũng là người quan trọng nhất trong tim em” Tô Khiết nói chắc như đinh đóng cột, bởi vì chuyện này vốn chẳng có gì khả nghi cả.

Tất nhiên trong tim cô, con trai cô là người quan trọng nhất rồi.

Nhưng giờ cô cố ý nói câu này cho Nguyễn Hạo thần nghe.

Cô nói vậy vẫn chưa rõ à? Nếu Nguyễn Hạo thần đừng vì ghen tuông mà mất đi lý trí, chỉ cần anh tin cô, thì cô nghĩ có lẽ anh sẽ bình tĩnh suy nghĩ kỹ lưỡng câu nói này của cô.

Đến lúc đó chắc hẳn Nguyễn Hạo thần sẽ biết được mọi chuyện.

Tất nhiên, nếu Nguyễn Hạo thần chỉ nghĩ đến việc ghen tuông, vẫn luôn hiểu lầm cô, vậy thì chứng tỏ anh hoàn toàn không tin cô.

Cậu ba Nguyễn nghe Tô Khiết nói thế thì cả người nhất thời cứng đờ, tay không ngừng nắm chặt điện thoại, thoáng chốc điện thoại đã bị bóp đến móp méo.

Nhưng chất lượng điện thoại khá tốt, vẫn có thể duy trì cuộc gọi được.

“Vậy còn anh?” Cậu ba Nguyễn đấu tranh một hồi lâu, cuối cùng vẫn hỏi một câu như thế, cô nói Đường Minh Hạo mãi mãi là người quan trọng nhất trong tim cô, vậy còn anh?

Trong tim cô, anh có vị trí thế nào? Từ đầu đến cuối cô đặt anh ở đâu?

“Bản thân anh vẫn chưa hiểu rõ à?” Mắt Tô Khiết khẽ lóe lên, thái độ của cô vẫn chưa đủ sáng tỏ à? Rõ ràng cô đã đồng ý với anh, muốn ở bên anh rồi mà.

Thái độ như vậy vẫn chưa đủ ư?

Hễ là người hiểu rõ cô thì đều biết, cô luôn một lòng một dạ với mọi người và mọi chuyện, không bao giờ có suy nghĩ hai lòng.

Giờ Nguyễn Hạo thần lại hỏi cô câu này?

Rốt cuộc anh không tin tưởng cô đến nhường nào?

Nguyễn Hạo thần hơi ngẩn người, nhất thời không nói gì nữa, anh nhíu chặt mày, như thể đang suy tư điều gì đó.

Mà lúc này Đường Minh Hạo cũng trở về, đang bước vào nhà.

Tô Khiết thấy bạn nhỏ Đường Minh Hạo đã về, thì mỉm cười nói với Nguyễn Hạo thần ở đầu bên kia: “Cục cưng Minh Hạo nhà em về rồi, anh còn chuyện gì nữa không? Nếu không em cúp máy trước đây.”

Dám bôi nhọ con trai cưng của cô, còn không tin tưởng cô nữa, cô phải nói rõ chuyện này với anh mới được, tất nhiên phải tìm lúc nào đó gặp mặt để nói rõ.

Đương nhiên giờ cô phải hỏi Đường Minh Hạo trước là đã xảy ra chuyện gì?

Tô Khiết nói xong, Nguyễn Hạo thần chưa kịp phản ứng lại, cô đã cúp máy.

Cậu ba Nguyễn nhìn cuộc gọi đã bị cắt đứt với vẻ mặt mơ màng!

Anh gọi cô để làm gì chứ?

Để anh hứng chịu một bụng lửa giận ư?

Cô cứ thế cúp điện thoại của anh?

Hơn nữa cô vừa mới nói gì?

Cô nói cục cưng Minh Hạo của cô về rồi?

Cục cưng Minh Hạo của cô?

Cô có thể gọi anh ta thân mật hơn nữa không?

Quả nhiên là trai bao!

Hơn nữa vì Đường Minh Hạo quay về, mà cô cúp điện thoại của anh

Đợi đã.

Cô mới nói Đường Minh Hạo về rồi?

Ý cô là Đường Minh Hạo tới tìm cô?

Không ngờ Đường Minh Hạo còn ngang nhiên tới tìm cô?

Đúng là muốn chết mài!

“Chúng ta tới nhà chính nhà họ Đường.” Cậu ba Nguyễn cất điện thoại đã bị anh bóp đến hơi biến dạng, rồi nghiến răng nghiến lợi nói.

Tên Đường Minh Hạo này dám tới tận nhà tìm cô?

Được! Được lắm!
 
Chương 2168


Chương 2168

Anh cũng muốn xem thử, rốt cuộc Đường Minh Hạo đó là thần thánh phương nào?

Để xem Đường Minh Hạo đó có bản lĩnh thế nào?

“Tổng giám đốc, tôi cảm thấy anh nên bình tĩnh lại trước đã, nếu anh đi gặp mợ chủ với tình trạng này, e rằng sẽ không ổn” Giờ thư ký Lưu đã bị tống giám đốc nhà mình dọa đến mức run lẩy bẩy, nhưng anh vẫn cảm thấy mình nên khuyên nhủ anh ấy một chút.

Lúc nãy tổng giám đốc nói mợ chủ như thế, chắc chắn sẽ khiến cô ấy sẽ tức giận, hơn nữa giờ rõ ràng anh ấy cũng đang nổi nóng, nếu anh ấy đi gặp mợ chủ trong tình trạng này, ngộ nhỡ hai người đánh nhau thì sao?

“Sao lại không ổn? Chẳng lẽ giờ tôi không thể đi tìm cô ấy à?” Giờ cậu ba Nguyễn thật sự đang nổi nóng, nên không nghe lọt câu nào cả, hơn nữa anh đã mất hết lý trí, cũng không nghe ra hàm ý trong câu nói của thư ký Lưu.

Thậm chí Nguyễn Hạo thần còn không suy nghĩ kỹ câu nói lúc nãy của Tô Khiết.

“Tất nhiên tổng giám đốc có thế đi tìm mợ chủ, nhưng tôi cảm thấy giờ tâm trạng anh không được ổn cho lắm, tôi nghĩ anh nên điều tra rõ chuyện này, rồi hẵng đi gặp mợ chủ.” Thư ký Lưu nghe thấy tiếng quát của tống giám đốc nhà mình, thì cả người khẽ run lên, nhưng vẫn liều lĩnh lấy can đảm, cố gắng thuyết phục anh ấy.

“Giờ tôi phải đi điều tra rõ chuyện này, tên Đường Minh Hạo đó tìm tới nhà rồi, tôi có thế không đi tới đó à?” Nếu là bình thường, chắc chắn cậu ba Nguyễn sẽ phớt lờ thư ký Lưu, nhưng giờ anh không thể so với lúc bình thường được.

“Đường Minh Hạo tìm tới nhà rồi? Ý lão đại là anh ta tới nhà họ Đường rồi?” Lần này Cố Ngũ cũng không khỏi kinh ngạc bật thốt.

“Ừm.” Nguyễn Hạo thần buồn bực đáp lại, lúc nãy Tô Khiết nói rất rõ, Đường Minh Hạo tới rồi.

Tai anh không có vấn đề, nên chắc chắn không thể nghe nhầm.

Thật ra lúc nãy Tô Khiết nói cục cưng Minh Hạo về rồi, từ về rồi hoàn toàn khác với từ tới rồi.

Mới nãy Tô Khiết nói câu đó là muốn nhắc nhở Nguyễn Hạo thần rằng, ý từ về rồi ở đây là nói Đường Minh Hạo luôn sống trong nhà họ Đường.

Nhưng rõ ràng giờ cậu ba Nguyễn hoàn toàn mất hết lý trí, bị ghen tuông làm cho mù quáng, nên không hề nghĩ tới điều này.

“Đường Minh Hạo có thể tùy ý tới nhà họ Đường thế ư? Rốt cuộc anh ta có quan hệ gì với mợ chủ vậy?” Thư ký Lưu sửng sốt, không khỏi hỏi

thêm một câu.

“Có lẽ Đường Minh Hạo là đồng nghiệp của cô ấy ở nước M, hơn nữa nhà họ Đường cũng không phải nơi nghiêm cấm gì, nên chắc chắn bạn bè, đồng nghiệp của cô ấy đều có thể vào được.” Cậu ba Nguyễn không nghĩ gì nhiều về câu nói của thư ký Lưu, tất nhiên, anh nói thế cũng không sai.

“Cũng đúng” Thư ký Lưu vô thức gật đầu, tổng giám đốc nói cũng có lý.

“Lão đại, rốt cuộc Đường Minh Hạo là ai?” Mắt Cố Ngũ sáng lên, anh luôn cảm thấy hình như có chỗ nào đó hơi sai sai, nhưng rốt cuộc sai ở đâu, thì anh nhất thời không nói ra được.

Nhưng giờ Cố Ngũ ngày càng tò mò về thân phận của Đường Minh Hạo này.

“Tôi không biết.” Cậu ba Nguyễn vốn đang nổi nóng, vừa nghe Cố Ngũ nhắc đến Đường Minh Hạo thì càng tức hơn: “Anh ta chỉ là một thằng trai bao.”

Lúc cậu ba Nguyễn nói câu này, rõ ràng hơi nghiến răng nghiến lợi.

Đường Minh Hạo chỉ là một trai bao, nhưng lúc nãy trong điện thoại, Tô Khiết đã nói cô thích trai bao.

Cô thích trai bao?

Cô bắt đầu thích trai bao từ khi nào?
 
Chương 2169


Chương 2169

Cô thích Đường Minh Hạo ư?

Cậu ba Nguyễn càng nghĩ càng buồn bực.

“Mợ chủ rất thích Đường Minh Hạo ư?” Cố Ngũ ngẫm nghĩ một lát, rồi hỏi một câu, anh cảm thấy chuyện này hơi kỳ lạ, nên muốn làm rõ một chút.

Mặc dù anh và mợ chủ không tiếp xúc nhiều, nhưng anh đã nghe rất nhiều chuyện liên quan đến cô, cũng từng điều tra một số tài liệu về cô, nên khá hiểu con người cô.

Anh cảm thấy nếu mợ chủ đã đồng ý ở bên lão đại rồi, thì không thể nào thích người đàn ông khác được.

Mợ chủ không phải hạng người đó!

Nên anh cảm thấy có khi nào lão đại đã hiểu lầm chuyện gì rồi không?

Liệu bọn họ có bỏ sót thông tin quan trọng nào đó trong chuyện này không?

Cậu ba Nguyễn nghe Cố Ngũ nói thế, thì nhanh chóng dời mắt, nhìn anh ta bằng ánh mắt sắc bén như lưỡi dao, như muốn lăng trì Cố Ngũ ngay.

Cố Ngũ đang cố ý xát muối vào vết thương anh đúng không?

“Lão đại, tôi cảm thấy chuyện này hơi kỳ lạ” Cố Ngũ rùng mình ngay, ánh mắt của lão đại thật đáng sợ.

“Lão đại, có khi nào anh hiểu lầm chuyện gì không?” Cố Ngũ ngẫm nghĩ một lát, rồi quyết định liều mạng hỏi thêm câu nữa.

“hiểu lầm? Tôi cũng hy vọng đây chỉ là hiểu lầm.” Cậu ba Nguyễn ngẩn người, thầm thở dài, anh cũng mong mọi chuyện chỉ là hiểu lầm.

Nhưng đây có thể là hiểu lầm ư?

Lúc nãy Tô Khiết đã nói rất rõ, trong tim cô, Đường Minh Hạo mãi mãi là người quan trọng nhất.

Còn chuyện nào khiến anh đau lòng hơn chuyện này?

Giờ cậu ba Nguyễn hoàn toàn không suy nghĩ chuyện nào khác, anh không bao giờ nghĩ Đường Minh Hạo sẽ là con trai mình.

Cậu ba Nguyễn hoàn toàn không nghĩ đến điều này.

Giờ anh đã biết sự tồn tại của bé cưng Vũ Kỳ, cũng biết mình có một cô con gái, cảm thấy ông trời đã yêu thương anh lắm rồi, nên chưa bao giờ dám nghĩ mình vẫn còn một cậu con trai.

Dù gì chuyện sinh đôi một trai một gái là cực kỳ hiếm, với xác suất một trên chục triệu thậm chí là trăm triệu.

Cậu ba Nguyễn hoàn toàn không ngờ chuyện tốt như thế lại rơi xuống đầu mình.

Đây vốn là chuyện anh không dám mơ tưởng đến.

Nên chuyện này không thể trách cậu ba Nguyễn được.

Cố Ngũ nghe lão đại nhà mình nói thế thì nhất thời không nói gì nữa, dù gì giờ anh không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, anh cảm thấy nên điều tra rõ ràng trước đã rồi hẵng nói tiếp.

Mà lúc này ở nhà họ Đường.

“Mẹ, con đã đấu cho mẹ mấy món bảo bối này.” Đường Minh Hạo dâng hết đồ mình vừa đấu về, tới trước mặt Tô Khiết.

“Đô là do con đấu, nhưng tiền là do Nguyễn Hạo thần trả.” Tô Khiết nhìn cậu bé, dù trên mặt đang nở nụ cười, nhưng vẻ mặt lại hơi phức tạp.

Đường Minh Hạo sửng sốt một lát, rồi khẽ ho một tiếng: “Nguyễn Hạo thần tố cáo với mẹ nhanh thế cơ ạ!”
 
Chương 2170


Chương 2170

Đường Minh Hạo là một anh bạn nhỏ thông minh, nên đoán ra ngay: “Chú ấy nhanh thật.”

“Nên con có thể giải thích với mẹ một lát rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?” Mặc dù lúc nãy khi cậu ba Nguyễn gọi tới, Tô Khiết đã ra sức bảo vệ con trai mình, nhưng Đường Minh Hạo phải cho cô một lời giải thích về chuyện hôm nay.

Cậu bé chỉ là một đứa trẻ, thế mà dám chạy tới Hồng Nguyệt Lâu phá rối?

Hồng Nguyệt Lâu là nơi cậu bé có thể phá rối à?

Nếu Nguyễn Hạo thần không trả tiền giúp cậu bé, rất có thể Hồng Nguyệt Lâu sẽ bắt cậu bé lại ngay, cho dù lúc đó cậu bé đi thanh toán, thì cũng sẽ bị mấy người trong đó đánh một trận. Truyện được đăng tại Truyện Hay Online.

“Con tới đó cùng dì Bách Hà, con đã đấu mấy món đồ, nhưng không mang theo tiền, nên nhờ chú ấy trả tiền giúp con ạ!” Đường Minh Hạo khẽ cười, rõ ràng cậu bé đang né tránh vấn đề chính.

Tô Khiết nghe cậu bé nói đi cùng Bách Hà thì thở phào nhẹ nhõm, cô còn tưởng một mình Đường Minh Hạo chạy tới Hồng Nguyệt Lâu phá rối chứ.

“Con đã đấu mấy món đồ? Còn không mang theo tiền? Chuyện này đơn giản thế cơ à? Có phải con tới đó vì Nguyễn Hạo thần đúng không?”

Tô Khiết là người thông minh, nên nhanh chóng hiểu ra đầu đuôi mọi chuyện.

Con trai là do cô sinh ra, cũng do một tay cô nuôi nấng, cô còn không hiểu rõ cậu bé ư?

Thành thiếu chủ dừng lại một chút, rồi liếc nhìn Nguyễn Hạo Thần, nói tiếp: “Tôi là kẻ thù của Nguyễn Hạo thần, mà kẻ thù của kẻ thù là bạn, nên tôi tình nguyện giúp đỡ cô”

Cường nghe Thành thiếu chủ nhà mình nói thế thì khóe miệng giật mạnh, cho dù trong lòng anh ấy xem cậu ba Nguyễn là kẻ thù, cũng đừng nói thẳng trước mặt người ta như thế chứ?

Anh cảm thấy Thành thiếu chủ nhà mình là rảnh rỗi kiếm chuyện, tự tìm đường chết.

Mấy người khác nghe Thành thiếu chủ nói thế cũng đồng loạt sửng sốt, mặc dù lúc nấy anh Mặc ở phòng bao số 10 đã thể hiện rõ ý đồ nhắm vào cậu ba Nguyễn, nhưng không ngờ anh ta lại nói thẳng rằng cậu ba Nguyễn là kẻ thù của mình?

Rõ ràng anh ta đang khiêu khích cậu ba Nguyễn!

Rốt cuộc anh Mặc này có lai lịch gì? Mà dám thách thức cậu ba Nguyễn trước mặt mọi người thế này?

Sở Bách Hà cũng hơi ngạc nhiên, cô nhìn người đàn ông điển trai trước mặt, ánh mắt nhanh chóng lóe lên, chẳng lẽ đầu óc.

người này có vấn đề?

“Anh bị bệnh à?” Sở Bách Hà thầm nghĩ thế, rồi không khỏi bật thốt, cô thật sự cảm thấy người đàn ông này bị bệnh.

“Tôi không bị bệnh, mà tôi chỉ muốn giúp cô Sở và Đường Minh Hạo kia” Thành thiếu chủ không hề nổi giận, mà ngược lại còn cười rất xán lạn, chói mắt.

“Nguyễn Hạo Thần nhỏ nhen, không muốn trả tiền giúp cô, thì để tôi trả, chúng ta kết bạn với nhau” Thành thiếu chủ thẳng thắn bôi nhọ cậu ba Nguyễn trước mặt mọi người, tất nhiên, anh thật sự rất muốn kết bạn với Đường Minh Hạo kia.

Nhìn bộ dạng này của Nguyễn Hạo thần, có lẽ anh ta thật sự có thù oán với Đường Minh Hạo?

Mà kẻ thù của Nguyễn Hạo thần chính là bạn anh!

Sở Bách Hà liếc nhìn Thành thiếu chủ, rồi phớt lờ anh ta, mới nãy người này còn rất kiêu ngạo, thế mà giờ lại nói như đúng rồi.

Rốt cuộc anh ta là ai?
 
Chương 2171


Chương 2171

Cố Ngũ đã quay lại, nói nhỏ vào tai Nguyễn Hạo Thần: “Lão đại, sau khi chúng tôi kiểm tra camera, thì không phát hiện ra bất kỳ người nào khả nghỉ, cũng không tìm thấy Đường Minh Hạo mà cô Sở nói, cô Sở là tới đây một mình, giữa chừng cũng không thấy ai đi vào phòng bao của cô ấy”

Cậu ba Nguyễn khẽ híp mắt lại, nghĩ đến chuyện trước đây khi Tô Khiết thoát khỏi tay anh, cũng bị xóa sạch camera, không điều tra được gì cả, giờ mặc dù có thể điều tra camera, nhưng lại không phát hiện ra Đường Minh Hạo.

Lúc nãy có lẽ Sở Bách Hà không hề nói dối, nên anh chắc chắn Đường Minh Hạo đã xuất hiện, nhưng lại không tìm thấy trong camera.

Một là camera đã bị động tay động chân, hai là Đường Minh Hạo này có thể né tránh toàn bộ camera.

Lúc nãy Cố Ngũ đích thân đi kiểm tra camera, nếu nó bị người khác động tay động chân, chắc chản Cố Ngũ sẽ phát hiện ra, nên chỉ có thể là khả năng thứ hai.

Đường Minh Hạo có thể né tránh toàn bộ camera trong Hồng Nguyệt Lâu?

Hồng Nguyệt Lâu có rất nhiều camera vô cùng bí ẩn, người ngoài không thể nào biết hết được, cho dù là anh, cũng không dám chắc có thể nằm rõ tất cả vị trí camera ở đây.

Sao Đường Minh Hạo có thể biết được chứ?

Xem ra Đường Minh Hạo này không hề đơn giản!

Nếu Đường Minh Hạo có thể né tránh toàn bộ camera giám sát, vậy thì anh ta sẽ dễ dàng rời khỏi Hồng Nguyệt Lâu một cách lặng lẽ, nên có lẽ anh ta thật sự rời khỏi đây rồi.

Nếu Đường Minh Hạo thật sự rời đi rồi, thì anh cũng không thể giữ Sở Bách Hà ở lại.

Nên giờ anh phải trả tiền dùm Đường Minh Hạo?

Cậu ba Nguyễn nghĩ đến tầm quan trọng của Tô Khiết trong lòng Đường Minh Hạo, hai mắt nhanh chóng lóe lên, bỗng thay đổi ý định: “Cậu đi thanh toán giúp cô Sở đi”

“Hả? Anh thật sự muốn thanh toán dùm cô ta?” Cố Ngũ sửng sốt, nhất thời không phản ứng kịp, lão đại thật sự muốn thanh toán dùm cô Sở ư?

“Lão đại, anh không sợ mợ chủ biết được sẽ hiểu lầm ư?” Cố Ngũ nghĩ không dễ gì lão đại nhà mình mới theo đuổi được mợ chủ, hơn nữa cô ấy vẫn chưa đồng ý tái hôn với lão đại, nếu giờ lão đại trả tiền dùm người phụ nữ khác, còn là số tiền lớn như thế, ngộ nhỡ mợ chủ hiểu lầm thì sao?

Mấy người xung quanh nghe Cố Ngũ nói thế, thì nhất thời cảm thấy mình đã phát hiện ra một bí mật động trời.

Mợ chủ? Vợ của cậu ba Nguyễn?

Cậu ba Nguyễn kết hôn rồi ư?

Trước đây cậu ba Nguyễn từng kết hôn với cô cả nhà họ Tô, nhưng hai người đã ly hôn rồi.

Nhưng giờ là sao?

“Cô Sở là bạn tốt của mợ chủ chúng ta, nên cô ấy sẽ không hiểu lầm tổng giám đốc đâu” Trước đây thư ký Lưu phụ trách một số chuyện của Tô Thị, cũng từng gặp Sở Bách Hà rồi, nên biết mối quan hệ giữa cô và Tô Khiết.

Lúc này thư ký Lưu lại bổ sung thêm một câu như thế, khiến mọi người càng ngạc nhiên, ý bọn họ là cậu ba Nguyễn lại kết hôn lần nữa?

Hai người này đều là người bên cạnh cậu ba Nguyễn, nên chắc hẳn bọn họ sẽ không nói sai, hơn nữa cậu ba Nguyễn cũng không phản bác, xem như ngầm thừa nhận.

“Vâng, tôi sẽ đi thanh toán ngay” Nếu đã thế, Cố Ngũ cũng không lo lắng nữa, lão đại đã lên tiếng rồi, dù anh ấy làm vậy vì lý do gì, thì anh cũng phải làm theo mệnh lệnh của lão đại.
 
Chương 2172


Chương 2172

Chỉ hơn 600 tỷ thôi mà, quả thật chẳng thấm vào đâu so với lão đại.

“Chẳng phải Nguyễn Hạo Thần đã ly hôn rồi ư? Sao lại kết hôn rồi? Anh ta kết hôn với ai thế?” Trước giờ Thành thiếu chủ rất thích tò mò, giờ càng vì chuyện của cô cả nhà họ Đường mà tò mò cậu ba Nguyễn hơn.

Hơn nữa có lẽ chuyện này cũng liên quan đến cô cả nhà họ Đường đúng không?

Cậu ba Nguyễn chỉ lạnh lùng liếc nhìn Thành thiếu chủ, rồi phớt lờ anh ta.

“Chuyện này liên quan gì đến anh? Anh cũng nhiều chuyện quá rồi đấy! Anh bận tâm đến chuyện vợ chồng tổng giám đốc nhà tôi làm gì?” Thư ký Lưu hơi mất bình tĩnh, người này vừa xuất hiện đã như chó điên, đi đâu cũng nhắm vào tổng giám đốc nhà anh, rốt cuộc anh ta là ai vậy?

“Người khác thì không liên quan đến tôi, nhưng nếu là cô cả nhà họ Đường thì khác” Thành thiếu chủ nhìn Nguyễn Hạo Thần, cười rất xán lạn, anh ta nói câu này như lẽ đương nhiên.

Cường chớp mắt liên tục, sao Thành thiếu chủ nhà anh lại nói thế?

Chuyện của cô cả nhà họ Đường thì liên quan gì đến Thành thiếu chủ.

Không nói tới chuyện giờ vẫn chưa thể xác định cô cả nhà họ Đường có phải là công chúa của Quỷ Vực Chi Thành bọn họ hay không, cho dù cô ấy thật sự là công chúa, thì có thành chủ ở đó rồi, đâu đến lượt Thành thiếu chủ quản nhiều đến thế?

Nhưng Thành thiếu chủ vừa dứt lời, tất cả những người có mặt ở đây đều đồng loạt nhìn anh ta.

Kể cả Nguyễn Hạo Thần và Sở Bách Hà.

Nguyễn Hạo Thần híp mắt lại ngay, đáy mắt hơi lạnh lẽo, nói vậy là hôm nay anh Mặc này nhắm vào anh là vì Tô Khiết?

Người đàn ông này có quan hệ gì với Tô Khiết? Theo anh biết, hình như trong số những người cô quen không có.

người nào họ Mặc.

Tất nhiên, anh biết tên Đường Minh Hạo kia!

Giờ trong lòng cậu ba Nguyễn hơi buồn bực, đầu tiên là Đường Minh Hạo, giờ lại xuất hiện thêm một tên họ Mặc, anh nhận ra hình như mình ngày càng có nhiều tình địch.

“Anh và Khiết nhà tôi…” Giờ Sở Bách Hà hoàn toàn sửng sốt, người đàn ông giàu có điển trai này quen Khiết Khiết nhà cô? Chuyện gì đang diễn ra vậy?

Chuyện tối nay thật sự khiến người khác liên tục chấn động, từng chuyện xảy ra như một bộ phim dài tập, ngày càng phức tạp, tất nhiên cũng ngày càng đặc sắc!

Cô ta quen Khiết Khiết lâu như vậy, mấy năm nay quả thật cô ta luôn ở cạnh Khiết Khiết, nhưng sao cô ta chưa bao giờ nhìn thấy người đàn ông này. Hơn nữa cô ta cũng chưa từng nghe Khiết Khiết nhắc đến anh ta.

Bởi vì Sở Bách Hà quá kinh ngạc nên trong lúc nhất thời suýt chút nữa đã lỡ lời. Sau khi cô ta phản ứng lại liền vội vàng đổi lời lại: “Anh quen với cô cả nhà họ Đường?”

Lúc Sở Bách Hà hỏi ra câu này thì cậu ba Nguyễn cũng nhìn thẳng về phía Thành thiếu chủ, rõ ràng cũng đang đợi câu trả lời của anh ta.

“Đương nhiên là quen rồi.” Thành thiếu chủ hơi nhướng mày, trả lời rất hùng hồn.

Cường hơi chịu không nổi rồi, từ lúc nào mà da mặt của Thành thiếu chủ lại dày như vậy?

Thành thiếu chủ có quen với cô cả nhà họ Đường sao?

Thành thiếu chủ còn chưa gặp cô cả nhà họ Đường nữa kìa. Nếu không tối này Thành thiếu chủ đâu cần hao tốn tâm trí để tìm cách trà trộn vào Hồng Nguyệt Lâu chứ?
 
Chương 2173


Chương 2173

Nghe được câu trả lời của Thành thiếu chủ, trong con mắt đang híp lại của cậu ba Nguyễn càng lạnh thêm.

Người đàn ông họ Mặc này đúng là có quen biết với Tô Khiết sao?

Sao anh lại không biết chút nào hết vậy?

Hơn nữa ngay cả Sở Bách Hà cũng không biết?

Khoảnh khắc này Nguyễn Hạo Thần rất nghỉ ngờ người đàn ông này.

“Anh quen cô cả nhà họ Đường lúc nào? Tại sao quen nhau?” Rõ ràng Sở Bách Hà cũng không tin lời của Thành thiếu chủ lắm, bởi vì cô ta thật sự không nghe Khiết Khiết nhắc tới.

Lúc nãy cô ta còn tán gẫu với cục cưng Minh Hạo về tình hình mới của Khiết Khiết nữa đấy.

Lúc đó cục cưng Minh Hạo đã nhắc tới Viên Quân Doanh, nhưng người đàn ông này chắc chắn không phải là Viên Quân Doanh, bởi vì cục cưng Minh Hạo đã nói cậu ba Nguyễn đã trực tiếp hạ gục luôn Viên Quân Doanh rồi, nhưng mà cậu ba Nguyễn lại không hề quen người đàn ông trước mặt này.

Đương nhiên Viên Quân Doanh sẽ không khoe khoang thậm chí còn kiêu ngạo như vậy.

“Đây là chuyện của tôi và cô ấy sao có thể nói cho cô biết chứ?” Thành thiếu chủ liếc mắt nhìn Sở Bách Hà, sau đó lại nhìn về phía Nguyễn Hạo thần, như có vẻ câu trả lời này là cố ý nói cho Nguyễn Hạo Thần nghe.

Hơn nữa lời này của anh ta rõ ràng là mang chút mờ ám không rõ ràng.

“Cậu chủ, chúng ta nên đi ồi chủ rời đi.

‘ Cường đúng là nghe hết nổi rồi, anh ta cảm thấy anh ta phải nhanh chóng dẫn Thành thiếu “Gấp cái gì? Cậu không thấy tôi đang tán gẫu chuyện của Thấm Nhi sao?” Thành thiếu chủ liếc mắt nhìn Cường. Rõ ràng câu nói này của anh ta cũng là cố ý nói cho Nguyễn Hạo Thần nghe, nhất là cách gọi kia.

‘Thấm Nhi!

Nghe thân mật cỡ nào!

Lúc cậu ba Nguyễn nghe được cách gọi mà thiếu thành chủ cố ý khoe khoang lại đột nhiên bật cười.

Thấm Nhi?

Tất cả những ai có quan hệ tốt với cô ấy đều biết thân phận thực sự của cô ấy, và sẽ không bao giờ gọi cô ấy là Thấm Nhi. Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Bởi vậy, người đàn ông này có lẽ không liên quan gì đến Tô Khiết, cho dù bọn họ thật sự quen biết nhau thì mối quan hệ cũng hoàn toàn bình thường.

Cơn ghen của cậu ba Nguyễn hoàn toàn biến mất, anh phớt lờ người đàn ông họ Mặc trước mặt này.

Chỉ là, anh Mặc này tối nay nhắm vào anh là sự thật, bây giờ xem ra lại là có liên quan đến Tô Khiết nữa rồi, trong lòng cậu ba Nguyễn ít nhiều vẫn nâng cao cảnh giác hơn.

“Lão đại, đã tính tiền cho cô Sở rồi” Cố Ngũ đã thanh toán cho cô Bách Hà rồi. Chỉ cần trong tay có tiền, thật ra mấy việc thanh toán này có thể làm rất nhanh.

“Đi thôi.” Cậu ba Nguyễn không để ý tới Thành thiếu chủ nữa mà xoay người đi thẳng xuống lầu. Đương nhiên trong lòng anh vẫn nảy sinh nghỉ ngờ đối với người đàn ông họ Mặc này, mà một khi có nghỉ ngờ thì phải điều tra cho rõ ràng.

Chỉ là trước khi điều tra rõ ràng anh sẽ không manh động.
 
Chương 2174


Chương 2174

Sở Bách Hà mỉm cười với Thành thiếu chủ: “Anh Mặc gọi cô cả nhà họ Đường thân mật như vậy, phỏng chừng quan hệ của hai người cũng không tầm thường đâu nhỉ?”

Lời này của Sở Bách Hà vừa nghe giống như hỏi ngược lại, đương nhiên Sở Bách Hà cũng rõ ràng, những người có quan hệ tốt với Khiết Khiết sẽ không gọi cô ấy là Thấm Nhi.

Vì vậy anh chàng họ Mặc này lúc nãy dùng cách gọi cố ý khoe khoang ngược lại đã trực tiếp để lộ ra anh ta và Khiết Khiết hoàn toàn chẳng có liên quan gì cả.

Sở Bách Hà nói xong cũng không để ý đến Thành thiếu chủ mà bỏ đi luôn.

Sau khi cậu ba Nguyễn rời đi, những người khác cũng bỏ đi theo.

“Vừa nấy tôi đã nói gì sai sao?” Thành thiếu chủ hơi ngớ người. Tại sao lúc nãy sau khi anh ta nói xong thì phản ứng của Nguyễn Hạo Thần va Sở Bách Hà đều giống hệt nhau vậy?

“Thành thiếu chủ, tôi cảm thấy hình như cậu giống như là chữa lợn lành thành lợn què. Tôi cảm thấy cách gọi của cậu với cô Đường hình như có vấn đề.” Cường cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng Cường nhìn ra sai làm của Thành thiếu chủ chính là ở chỗ cố ý khoe khoang cách gọi kia.

“Tại sao?” Lúc này Thành thiếu chủ cũng thật sự không rõ: “Cách gọi này không phải càng thân mật càng tốt sao? Không phải cô cả nhà họ Đường gọi là Thấm Nhi sao? Tôi gọi Thấm Nhi thì có gì sai?”

“Theo lý thuyết là không có sai, chỉ là nhìn phản ứng của cậu ba Nguyễn và cô Sở kia chắc chản là có gì sai rồi, hơn nữa còn sai quá mức” Cường cũng không hiểu nhưng anh ta vẫn phân tích cho Thành thiếu chủ nhà mình biết.

“Nếu thật sự là như vậy thì chỉ có một khả năng đó chính là chúng ta đã bỏ sót thông tin vô cùng quan trọng” Giờ phút này, Thành thiếu chủ đã gác lại tâm trạng xem kịch vui, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.

“Cậu đi điều tra lại những chuyện có liên quan đến cô cả nhà họ Đường” Trên mặt Thành thiếu chủ khôi phục lại vẻ bình tĩnh, trong mắt cũng nghiêm túc hơn: “Bắt đầu điều tra từ Nguyễn Hạo Thần”

Lúc trước anh ta đã từng điều tra chuyện của cô chủ nhà họ Đường nhưng công tác bảo mật của nhà họ Đường quá tốt, anh ta điều tra không được bao nhiêu.

Không chỉ là anh ta không tìm thấy bất kỳ thông tin hữu ích nào, mà ngay cả quản gia Trọng cũng không tìm ra được.

Cho nên lần này Thành thiếu chủ muốn đổi góc độ khác để điều tra. Nếu cô cả nhà họ Đường có quan hệ không tâm thường với Nguyễn Hạo Thần vậy thì điều tra từ chỗ Nguyễn Hạo Thần có lẽ sẽ có thu hoạch hữu ích.

Không thể không nói lúc Thành thiếu chủ bình tĩnh quả thật rất khôn khéo.

Sở Bách Hà đi thẳng vào thang máy, đi tới bãi đậu xe dưới tầng hầm, bởi vì cục cưng Minh Hạo của cô ta vẫn đang đợi cô ta trên xe.

Sở Bách Hà ra khỏi thang máy, đi thẳng tới trước xe của cô ta, mở cửa ra thì nhìn thấy Đường Minh Hạo dang ngồi trong xe nhàn nhã chơi game.

“Cục cưng Minh Hạo? Suýt chút nữa dì đã không giữ được cái mạng nhỏ này rồi, thế mà con lại ngồi ở đây chơi game” Sở Bách Hà nhếch mép, nhịn không được oán giận: “Lần này, dì suýt chút nữa đã bị con hại chết rồi.”

Đường Minh Hạo để điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn về phía sau của Sở Bách Hà phát hiện chỉ có một mình Sở Bách Hà thì ánh mắt lóe lên nhanh chóng, vừa ngạc nhiên lại vừa thất vọng.

“Tại sao chỉ có một mình dì?” Đường Minh Hạo khẽ cau mày, khóe môi cũng khẽ mím lại.

“Con có ý gì? Không phải một mình dì thì còn ai nữa? Con đang đợi ai sao?” Sở Bách Hà hơi hơi sững sờ khi nghe thấy lời của Đường Minh Hạo: “Cục cưng Minh Hạo không phải con đang đợi cậu ba Nguyễn đó chứ?”

“Cục cưng Minh Hạo, là con không để cho dì nói cho cậu ba Nguyễn biết sự thật. Nếu con đã không muốn để cho dì nói cho cậu ba Nguyễn biết sự thật thì tại sao còn phải đợi cậu ba Nguyễn chứ?”
 
Chương 2175


Chương 2175

“Con không có đợi ông ta. Con chỉ là thuận miệng hỏi thôi.” Đường Minh Hạo cúi đầu, tiếp tục thao tác điện thoại di động của mình, chỉ là cậu bé không chơi game nữa. Lúc này nếu nghe kỹ sẽ phát hiện giọng nói của cậu bé có vẻ hơi mất mát.

“Há, vậy mà dì còn tưởng con đang đợi cậu ba Nguyễn nữa chứ. Không phải đợi anh ta thì được rồi.” Sở Bách Hà nhớ tới phản ứng lúc trước của cậu ba Nguyễn khi cô ta nói tới Đường Minh Hạo, cô ta vẫn không khỏi hoảng sợ.

“Ông ấy trả tiền chưa?” Đường Minh Hạo ngẩng đầu lên làn nữa, trong ánh mắt nhìn về phía Sở Bách Hà lại dấy lên ánh sáng.

“Trả rồi.” Sở Bách Hà gật đầu, tuy cô ta thấy cậu ba Nguyễn không muốn trả tiền lắm, nhưng cuối cùng cậu ba Nguyễn vẫn trả rồi.

“Ông ta trả tiền mà không hỏi gì sao?” Đường Minh Hạo sững sờ, ánh mắt hơi lóe lên. Cậu bé vì đợi Nguyễn Hạo thần nên mới ngồi mãi trong xe, cậu chờ Nguyễn Hạo thần phát hiện ra sự tồn tại của cậu nhưng bây giờ Nguyễn Hạo thần đã trả tiền rồi mà lại không tìm cậu bé?

Tại sao lại như vậy?

Việc này hoàn toàn khác với dự đoán của cậu.

Rốt cuộc đã xảy ra sai sót chỗ nào chứ?

“Hỏi cái gì? Con muốn cậu ba Nguyễn hỏi cái gì?” Sở Bách Hà đã lên xe, đang lúc thắt dây an toàn nghe thì được lời của bạn học Đường Minh Hạo cô ta không khỏi quay đầu nhìn Đường Minh Hạo một cái.

“Dì có nhắc đến cháu với ông ấy không?” Đường Minh Hạo nghiêm túc suy nghĩ một hồi. Cậu bé đang nghĩ có phải Sở Bách Hà không có nhắc cậu bé với Nguyễn Hạo thần hay không?

“Có nhắc, dì đương nhiên có nhắc đến chứ.” Sở Bách Hà liên tục gật đầu, cô sợ Đường Minh Hạo không tin tưởng, lại vội vàng bổ sung thêm một câu: “Sao dì có thể không nghe theo lời dặn của con được chứ?”

“Vậy ông ấy cũng không hỏi tới con à?” Ánh mắt Đường Minh Hạo lóe sáng, trên mặt rõ ràng nhiều thêm vài phần bất ngờ.

Nếu Sở Bách Hà đã nhắc tới cậu bé với Nguyễn Hạo thần, lẽ nào Nguyễn Hạo thần không hỏi thêm chút thông tin nào sao?

“Hỏi, đương nhiên là có hỏi.” Sở Bách Hà thở hắt ra: “Cục cưng Minh Hạo, may nhờ con rời đi trước. Con là không biết phản ứng của cậu ba Nguyễn khi nghe dì nhắc tới con đâu, đúng là hù chết người.”

“Dì có ý gì?” Đường Minh Hạo hơi run run, không rõ hỏi: “Cái gì hù chết người?”

“Phản ứng của cậu ba Nguyễn lúc đó thực sự quá mức đáng sợ. Lúc đó dì rõ ràng cảm thấy sát khí. Cảm giác đó giống như nghe đến tên của kẻ thù, thật là đáng sợ.” Sở Bách Hà không hề phóng đại chút nào. Lúc đó cậu ba Nguyễn quả thật đã phản ứng như vậy.

“Tại sao?” Lần này Đường Minh Hạo đúng là hoảng sợ. Nguyễn Hạo thần xem cậu là kẻ thù? Tại sao?

“Dì cũng không biết?” Sở Bách Hà cũng không hiểu rõ vấn đề này.

“Lẽ nào ông ấy biết sự tồn tại của con?” Đường Minh Hạo rất nghiêm túc suy nghĩ, trên khuôn mặt nhỏ nhắn rõ ràng lộ ra vẻ nghiêm nghị.

“Dì cảm thấy không hẳn là như vậy. Cho dù con chọc cậu ba Nguyễn, nhưng dù sau các người cũng là ba con ruột, cho dù cậu ba Nguyễn có giận đến đâu đi nữa thì cũng không thể nào xem con là kẻ thù được, không thể nào cả người đầy sát khí như vậy.” Sở Bách Hà liên tục phủ định lời của Đường Minh Hạo, dù sau cũng là ba con ruột, cậu ba Nguyễn không đến nỗi ác như vậy đâu.
 
Chương 2176


Chương 2176

Cho dù không nể mặt con trai ruột thì cũng phải nể mặt của Khiết Khiết, Minh Hạo là báu vật trong lòng Khiết Khiết đấy, chỉ mỗi việc này thôi cậu ba Nguyễn đã không dám làm gì Đường Minh Hạo rồi.

“Vậy tại sao ông ấy lại phản ứng như vậy khi nghe đến tên con?” Sau khi Đường Minh Hạo nghe Sở Bách Hà giải thích, tâm trạng dường như càng thêm phiền muộn.

“Dì nghĩ có phải trong chuyện này có hiểu lầm gì không? Nhìn phản ứng lúc đó của cậu ba Nguyễn, chắc hẳn là biết sự tồn tại của con. Ý của dì là trước đây chắc hẳn cậu ba Nguyễn đã nghe tên của con, chính là không biết trong lòng cậu ba Nguyễn con là tồn tại theo kiểu nào? Có phải cậu ba Nguyễn đã hiểu lầm gì không?” Sở Bách Hà bắt đầu phân tích, cô ta cảm thấy khả năng cậu ba Nguyễn hiểu lầm khá cao.

Đường Minh Hạo hơi nhíu mày, nhất thời không nói gì.

“Cục cưng Minh Hạo, con làm thế nào để tránh thoát tất cả hệ thống camera của Hồng Nguyệt Lâu vậy?” Sở Bách Hà nghĩ đến lúc trước cậu ba Nguyễn cho người đi kiểm tra camera nhưng lại không kiểm tra ra được Đường Minh Hạo, cho nên cô rất tò mò về việc này.

Làm sao cục cưng Minh Hạo làm được?

“Cái gì? Con không cố ý tránh né hệ thống camera của Hồng Nguyệt Lâu, hơn nữa con cũng không biết camera của Hồng Nguyệt Lâu được lắp ở chỗ nào, thì làm sao con cố ý tránh né được chứ?” Đường Minh Hạo nhìn Sở Bách Hà, hơi nghi ngờ không rõ.

“Không có sao? Trước đó lúc cậu ba Nguyễn cho người đi kiểm tra hệ thống camera của Hồng Nguyệt Lâu nhưng lại không kiểm tra ra được gì, không phát hiện được con. Con không tránh né camera thì tại sao trong camera lại không phát hiện được con chứ?” Hai mắt Sở Bách Hà trợn tròn, khó tin.

“Con là sau khi dì đi vào Hồng Nguyệt Lâu liền lặng lẽ tiến vào Hồng Nguyệt Lâu, sau đó lặng lẽ tiến vào phòng VIP của dì đấy nhưng con thật sự là không cố ý tránh né camera.” Đường Minh Hạo nhăn mày. Hôm này mà nói là thử thách của Nguyễn Hạo thần, nhưng cậu bé vẫn hy vọng Nguyễn Hạo thần có thể phát hiện sự tồn tại của cậu, cho nên cậu không hề cố trốn tránh camera.

“Con không cố ý trốn đi nhưng trong hệ thống camera không có cái nào phát hiện được con sao? Rốt cuộc việc này là thế nào?” Sở Bách Hà híp mắt trên mặt nghiêm túc hơn mấy phần: “Là ai đã động chân động tay sao?”

“Nếu thật là có người động chân động tay, lại là người nào? Hắn lại là mục đích gì đây?” Sở Bách Hà suy tư, biểu hiện cũng trở nên nghiêm nghị: “Việc dì dẫn con đến Hồng Nguyệt Lâu người biết không biết nhiều, ngay cả mẹ con cũng không biết đừng nói chi đến người ngoài, việc này đúng là hơi kỳ lạ.”

“Dì Bách Hà, nếu thật sự giống như dì đoán, vậy có phải người luôn âm thầm theo dõi chúng ta chằm chằm?” Đường Minh Hạo từ trước đến giờ rất thông minh, hơn nữa lại cực kỳ mẫn cảm, cậu bé mơ hồ cảm giác được chuyện không đúng!

“Chuyện này con không cần phải để ý, dì sẽ điều tra rõ ràng.” Sở Bách Hà nhìn thấy dáng vẻ trịnh trọng Đường Minh Hạo, trong lòng không đành lòng. Dù sao cục cưng Minh Hạo cũng chỉ mới là đứa bé năm tuổi, những chuyện này không nên để Minh Hạo bận tâm.

Tối hôm nay, vốn dĩ Đường Minh Hạo là đến tìm cậu ba Nguyễn, không ngờ lại xảy ra chuyện này. Nếu đã xảy ra chuyện này đương nhiên phải điều tra cho rõ, có lẽ sẽ điều tra ra được manh mối gì cũng nên.

Dù sao gần đây có không ít người nhìn chằm chằm vào nhà họ Đường, khắp nơi đều nhắm vào nhà họ Đường.

Nói không chừng, kế hoạch tối nay của Đường Minh Hạo có thể dẫn ra những người vẫn luôn muốn hại nhà họ Đường đang nấp ở phía sau. Đó cũng là một thu hoạch bất ngờ.

Hi vọng đến thời điểm có thể điều tra ra được một ít manh mối hữu ích.

Sở Bách Hà nghĩ tới chuyện tối nay có thể có người sở sau lưng động tay động chân, cô ta liền nâng cao cảnh giác hơn, không dừng xe lâu, cô ta lập tức lái xe rời đi.

Cùng lúc đó, Nguyễn Hạo thần dẫn theo Cố Ngũ đã ra khỏi cửa lớn của Hồng Nguyệt lâu. Xe của Nguyễn Hạo thần không đậu dưới tầng hầm mà là đậu bên ngoài cổng lớn của Hồng Nguyệt Lâu.
 
Chương 2177


Chương 2177

“Lão đại, đó không phải là cô Sở sao?” Cố Ngũ cũng nhìn theo ra ngoài cửa sổ, sau đó trùng hợp nhìn thấy Sở Bách Hà đang lái xe.

Sở Bách Hà mới từ bãi đậu xe tầng hầm chạy lên, cho nên không đóng cửa sổ, từ hướng này nhìn sang có thể nhìn rõ ràng tình hình trong xe.

Cậu ba Nguyễn cũng nhìn về phía đó cho nên đương nhiên cũng nhìn thấy Sở Bách Hà đang lái xe rời đi.

Sau đó…

Cậu ba Nguyễn nhìn về phía kia, cho nên đương nhiên cũng nhìn thấy Sở Bách Hà lái xe ra.

Nhưng mà lúc này Đường Minh Hạo đang ngồi phía sau xe, cửa kính phía sau xe đang đóng, cho nên từ bên ngoài không nhìn thấy cậu bé, chỉ có cậu bé ngồi bên trong thấy được bên ngoài thôi.

Có điều, lúc này của sổ xe của cậu ba Nguyễn cũng đóng, cho nên lúc Đường Minh Hạo nhìn sang cũng không phát hiện Nguyễn Hạo thần.

Hôm nay Nguyễn Hạo thần đổi một chiếc xe khác, chiếc này Đường Minh Hạo chưa từng nhìn thấy, cho nên cậu bé không biết Nguyễn Hạo thần đang ở trong xe, Sở Bách Hà cũng không biết.

“Đi thăm dò cái cái tên họ Mặc kia một chút.” Nguyễn Hạo thần nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm giọng dặn dò Cố Ngũ, cái tên họ Mặc kia nhìn thì tùy hứng tùy ý, giống như không làm việc đàng hoàng, làm xằng làm bậy vậy.

Nhưng mà anh cảm giác tên đàn ông kia không đơn giản.

“Đại ca, họ Mặc này hình như không có gì đặc biệt lợi hại, đặc biệt thần bí cả, lúc trước tôi có điều tra nhưng không có phát hiện gì.” Cố Ngũ sớm có hoài nghi về thân phận của người họ Mặc kia, đáng tiếc là không tra được gì.

Người biết Thành thiếu chủ họ Mặc của Quỷ Vực Chi Thành không nhiều, cũng chỉ có mấy người có quan hệ thân thiết với Mặc Thành. Người bên ngoài cho dù có biết bây giờ gia chủ của Quỷ Vực Chi Thành là Thành thiếu chủ, nhưng cũng không biết vị Thành thiếu chủ này họ Mặc, rất nhiều người thậm chí còn coi vị Thành thiếu chủ này họ Trương.

Với cả, Quỷ Vực Chi Thành vốn là chuyện bí ẩn, huống chi còn là việc liên quan đến Thành thiếu chủ của Quỷ Vực Chi Thành.

Cho nên Cố Ngũ không có tra được cũng là chuyện bình thường.

“Lại đi tra, bảo bên nước M cũng tra đi, trong ngoài nước đều tra hết.” Trong con người cậu ba Nguyễn lạnh đi, bây giờ đột nhiên xuất hiện một người, người kia còn nói có quan hệ với Tô Khiết, anh nhất định phải tra rõ ràng.

“Được, tôi biết rồi.” Cố Ngũ liên tục gật đầu, không nói gì nữa.

“Đến Quỷ Vực Chi Thành tra thử một chút xem sao.” Cậu ba Nguyễn ngẫm nghĩ, đột nhiên lại bổ sung một câu, gần đây Quỷ Vực Chi Thành vẫn luôn đối phó với nhà họ Đường, mặc dù cái tên họ Mặc kia dường như không có địch ý với nhà họ Đường, nhưng thân phận người kia thần bí như vậy, ngược lại làm anh nghĩ tới Quỷ Vực Chi Thành.

“Quỷ Vực Chi Thành?” Cố Ngũ liền sửng sốt, trên mặt nhiều thêm mấy phần kinh ngạc: “Đại ca nghi ngờ cái người họ Mặc kia là người của Quỷ Vực Chi Thành?”

Cậu ba Nguyễn khẽ mím môi, không nói gì, thật sự là anh có nghi ngờ về phương diện này, bởi vì thân phận của cái người họ Mặc kia quá thần bí, với cả có tài lực hùng hậu, mà gần đây Quỷ Vực Chi Thành vẫn luôn đối phó với nhà họ Đường.

Nhưng mà lúc người họ Mặc kia nhắc tới cô cả nhà họ Đường, anh vẫn luôn quan sát anh ta, không phát hiện bất cứ ý thù địch nào, ngược lại còn có thêm vài phần thân mật.
 
Chương 2178


Chương 2178

Cho nên, Nguyễn Hạo thần cảm thấy có chút mâu thuẫn.

“Trước hết cho người đi tra.” Bây giờ cậu ba Nguyễn cũng không thể xác định, cho nên còn phải đợi tra rõ ràng đã.

“Được, tôi hiểu rồi.” Cố Ngũ đi theo bên cạnh cậu ba Nguyễn một thời gian dài, cho nên đương nhiên hiểu tâm tư của cậu ba Nguyễn.

Con ngươi của cậu ba Nguyễn có hơi nheo lại, ánh mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ, không nói gì thêm.

“Đại ca, tôi vừa mới thay Sở Bách Hà kết lại sổ sách, hơn sáu trăm tỷ rồi, tiền này xử lý thế nào?” Cố Ngũ thấy Sở Bách Hà lái xe rời đi, liền tùy tiện nhắc tới chuyện tính tiền, dù sao một khoản tiền lớn như vậy, cũng nên làm một cái thủ tục chứ?

“Anh đi xử lý đi.” Nhưng mà hiển nhiên tâm tư của cậu ba Nguyễn không đặt ở phương diện này, bây giờ anh đang nghĩ tới chuyện khác.

Anh nghĩ đến chuyện của Đường Minh Hạo.

Quan hệ của Đường Minh Hạo và Tô Khiết là thế nào?

Lúc Tô Khiết uống say, trong miệng đều gọi tên Đường Minh Hạo, nói rõ Đường Minh Hạo cực kỳ quan trọng trong lòng Tô Khiết.

Anh cho người đi thăm dò qua, nhưng vẫn không tra được bất cứ chuyện gì liên quan đến Đường Minh Hạo này.

Bây giờ Đường Minh Hạo và Sở Bách Hà ở chung một chỗ?

Vậy có phải nói rõ, Đường Minh Hạo, Sở Bách Hà và Tô Khiết là đồng nghiệp mấy năm nay?

Nhưng nếu như là đồng nghiệp của Tô Khiết thì vì sao anh không tra được?

Những đồng nghiệp khác của Tô Khiết, anh đều tra được hết.

Chẳng lẽ có người cố ý che giấu chuyện của Tô Khiết sao?

Nếu là như vậy, thì sẽ là ai chứ? Tô Khiết? Hay là Đường Bách Khiêm?

Đầu óc cậu ba Nguyễn bắt đầu vận động suy nghĩ, nhất thời trong đầu toát ra rất nhiều ý nghĩ, anh càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này kỳ quái.

Càng không nghĩ ra thân phận của Đường Minh Hạo.

Có điều cậu ba Nguyễn có thể xác định một chút, Đường Minh Hạo này cực kỳ quan trọng trong lòng Tô Khiết, vô cùng quan trọng, thậm chí còn quan trọng hơn cả anh.

Như vậy, bây giờ anh và Đường Minh Hạo kia, ai mới quan trọng trong lòng Tô Khiết?

Nghĩ đến đây, cậu ba Nguyễn theo bản năng nhíu mà, sắc mặt rõ ràng u ám đi.

Anh cảm giác, có khả năng cho tới bây giờ, trong lòng Tô Khiết, Đường Minh Hạo vẫn quan trọng hơn so với anh!

Một người dù say đến bất tỉnh nhân sự vẫn còn nhớ đến một người, làm sao mà dễ dàng quên đi được.

Cậu ba Nguyễn càng nghĩ càng phiền muộn, càng nghĩ sắc mặt càng xụ đi.

Cố Ngũ bên cạnh trông thấy vẻ mặt đại ca nhà mình nháy mắt thay đổi, có chút kỳ quái, cũng thấy kinh hãi.

Anh ta đi theo đại ca lâu như vậy, đây là lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt đại ca như vậy, nhìn giống như là muốn ăn thịt người vậy.

Không biết đại ca đang suy nghĩ gì?

Anh ta cảm giác đại cả giống như đang tính kế muốn đối phó ai đó?
 
Chương 2179


Chương 2179

Cố Ngũ cảm thấy cả người ớn lạnh, anh ta theo bản năng nhích sang một bên, cơ thể cũng rụt rụt, dáng vẻ này của đại ca quá dọa người!

Nếu có thể, anh ta thật muốn xuống xe ngay!

Thư ký Lưu lái xe phía trước cũng không dám quay đầu, tuy không nhìn thấy sắc mặt u ám của cậu ba Nguyễn, nhưng lại có thể cảm giác được từng đợt khí lạnh bắn thẳng vào lưng anh ta. Thư ký Lưu cũng muốn bỏ xe mà chạy.

Nhưng mà anh ta còn phải lái xe, không thể trốn, cơ thể thư ký Lưu cứng đờ, bàn tay nắm chắc tay lái.

Giờ phút này cậu ba Nguyễn đang thất thần, cho nên không chú ý tới phản ứng của Cố Ngũ, cũng không chú ý tới điểm bất thường của thư ký Lưu.

Cậu ba Nguyễn không nhịn được suy nghĩ đến nguyên nhân Đường Minh Hạo làm như thế!

Đường Minh Hạo cướp đồ với anh, nhưng cuối cùng lại để anh tới trả tiền?

Loại chuyện này không phải đàn ông nên làm.

Loại chuyện này cũng làm cho người ta quá khinh thường.

Nếu như Đường Minh Hạo thích Tô Khiết, thì đang trong quá trình theo đuổi cô, hẳn sẽ không làm chuyện như vậy?

Thế thì tại sao Đường Minh Hạo lại muốn làm thế?

Chẳng lẽ là chắc chắn anh sẽ không nói cho Tô Khiết sao?

Cậu ba Tam cảm thấy rất có thể, về phần Sở Bách Hà hiển nhiên cũng giúp đỡ Đường Minh Hạo, Sở Bách Hà đã tới tìm anh hỗ trợ trả tiền, rất có thể sẽ giúp Đường Minh Hạo giấu Tô Khiết.

Nếu là như vậy, thì chuyện này…

Nếu thật sự là vậy thì chuyện đó…

Khoé môi Nguyễn Hạo thần hơi cong lên, nếu Đường Minh Hạo chắc chắn anh sẽ không nói chuyện này cho Tô Khiết thì anh sẽ khiến Đường Minh Hạo thất vọng, anh sẽ nói cho Tô Khiết.

Nguyễn Hạo thần lấy điện thoại ra, gọi cho Tô Khiết.

Sau vài lần đổ chuông, Tô Khiết mới nghe máy: “Alo.”

Giọng Tô Khiết rất nhẹ, nghe rất mềm mại, Nguyễn Hạo thần nghe thấy giọng cô mà không kìm được cong môi, nhưng anh vẫn không quên mục đích chính mình gọi cho cô lần này: “Vừa nãy Đường Minh Hạo đã lấy vài thứ ở Hồng Nguyệt Lâu sau đó chạy mất, tài khoản được thanh toán dưới tên anh.”

Nguyễn Hạo thần không nói bao nhiêu tiền nhưng ai cũng biết đồ ở Hồng Nguyệt Lâu chưa bao giờ là rẻ, huống chi còn là vài món.

Anh đang cố ý, anh muốn để Tô Khiết nhìn rõ bộ mặt thật của cậu nhóc Đường Minh Hạo đó.

Thư ký Lưu đang lái xe mà người cứng đờ, anh nghe giọng điệu của tổng giám đốc nhà mình đúng là đang đi mách tội thì sững sờ!

Chuyện gì thế này?

Tổng giám đốc mách lẻo?

Mách lẻo cậu nhóc Đường Minh Hạo?

Nhưng tổng giám đốc lại đang mách với ai?

Thư ký Lưu cảm thấy người có thể khiến tổng giám đốc dùng giọng điệu này để nói chuyện chỉ có một người, đó là tổng giám đốc phu nhân!
 
Chương 2180


Chương 2180

Cho nên…

Cho nên tổng giám đốc đang mách với vợ hả?

Nhưng sao tổng giám đốc lại phải mách với bà chủ chuyện của Đường Minh Hạo? Lẽ nào bà chủ biết Đường Minh Hạo?

Hay phải nói rằng mối quan hệ giữa bà chủ và Đường Minh Hạo rất không bình thường?

Thư ký Lưu đột nhiên nhớ đến phản ứng của tổng giám đốc khi nghe thấy tên Đường Minh Hạo ở Hồng Nguyệt Lâu, khi đó anh đang đứng cạnh tổng giám đốc nên cảm nhận rất rõ sát khí trên người tổng giám đốc. Khi ấy tổng giám đốc rất muốn giết người!!!

Tổng giám đốc muốn giết Đường Minh Hạo???

Có thù hận thế nào mà lại khiến tổng giám đốc có ý muốn giết người lớn đến vậy?

Thư ký Lưu cảm thấy chỉ có một khả năng đó là Đường Minh Hạo là tình địch của tổng giám đốc nhà anh.

Cuối cùng thư ký Lưu cũng nghĩ thông suốt rồi!

Chẳng trách?!

Nhưng tổng giám đốc mách tội tình địch của mình với bà chủ sao?!!!

Cách làm của tổng giám đốc đúng là tuyệt vời!

Cố Ngũ phản ứng nhanh hơn thư ký Lưu, khả năng quan sát của anh ta cũng tinh tế hơn, vì vậy những điều thư ký Lưu có thể nghĩ tới thì Cố Ngũ cũng có thể nghĩ tới.

Cố Ngũ lúc này mới nhìn sang ông chủ nhà mình, vẻ mặt anh ta sững sờ, kinh ngạc.

Anh ta thật sự phải quỳ gối trước cách làm này của ông chủ!

“Hả? À.” Đầu bên kia điện thoại, Tô Khiết sửng sốt một chút sau đó nhẹ nhàng đáp lại, điều cô ngạc nhiên là không ngờ Đường Minh Hạo lại đến Hồng Nguyệt Lâu.

Nhưng đối với việc Đường Minh Hạo mua đồ rồi ghi tên Nguyễn Hạo thần lại để thanh toán thì cô cũng không bất ngờ lắm, cũng không có nhiều phản ứng, vì điều này cũng chẳng có gì không đúng cả.

Dù sao Đường Minh Hạo cũng là con trai Nguyễn Hạo thần, con trai mua đồ rồi để ba trả tiền cho cũng là điều hiển nhiên.

Tô Khiết không biết chuyện gì xảy ra, cũng không biết cụ thể tình huống thế nào nên cũng không nói nhiều.

Chỉ là nghĩ đến hai ba con hiện nay đã được coi như là chính thức so chiêu, bây giờ cũng nên gặp mặt rồi nhỉ?

Vậy bây giờ Nguyễn Hạo thần gọi điện cho cô để hỏi tội, muốn cô thanh toán à?

Thành thật mà nói, trong chuyện này Tô Khiết vẫn có chút chột dạ, dù sao cô cũng vẫn luôn giấu Nguyễn Hạo thần chuyện Đường Minh Hạo.

Mặc dù đây là yêu cầu của Đường Minh Hạo nhưng cô sợ nhất là nói nhiều rồi lỡ lời nên bây giờ cô cần phải cẩn thận.

Nguyễn Hạo thần nghe thấy phản ứng của cô thì rõ ràng rất sửng sốt, phản ứng của cô thế này là thế nào?

Hình như cô không mấy ngạc nhiên, cũng không bất ngờ, hơn nữa anh còn nghe được từ trong giọng điệu của cô còn có một chút gọi là điều hiển nhiên.

Không, không phải một chút, rõ ràng giọng điệu vừa rồi của cô coi đó là điều cực kỳ hiển nhiên.

Chuyện gì thế này?

Lẽ nào cô cảm thấy Đường Minh Hạo tiêu tiền của anh là chuyện rất hiển nhiên?
 
Chương 2181


Chương 2181

Cô thiên vị tên kia?

“Em không hỏi chuyện phía sau đó sao?” Mắt Nguyễn Hạo thần lạnh đi, âm thầm cắn răng nói.

Anh đột nhiên phát hiện Bùi Dật Duy, Đường Bách Khiêm chẳng là gì cả, sao anh cảm thấy Đường Minh Hạo mới là người mà cô yêu nhất.

Đường Minh Hạo làm chuyện như vậy mà cô còn không có chút bất mãn nào sao?

Có phải có nghĩa là dù Đường Minh Hạo có làm sai điều gì đi chăng nữa thì trong mắt cô cũng là đúng?

Đây chẳng phải là tình yêu đích thực sao?

“Ồ, sau đó thì sao?” Tô Khiết nhẹ nhàng đáp lại, hỏi theo ý anh muốn.

“Sau đó anh đã thanh toán rồi.” Khi Nguyễn Hạo thần nói lời này, trong lòng anh vẫn có chút buồn bực nhưng cũng nói lên anh rất độ lượng, chút tiền nhỏ này đương nhiên anh không để ý, huống hồ tiêu một chút tiền để hung hăng vả mặt tên mặt trắng này là điều anh cầu còn không được.

“Ồ, vậy thì được rồi.” Câu trả lời này của Tô Khiết lại càng hiển nhiên hơn, anh thanh toán là đúng rồi, nếu không thanh toán thì sẽ xảy ra chuyện lớn.

Nguyễn Hạo thần: “…”

Sao anh lại cảm thấy lồng ngực mình nghèn nghẹn, tim đau nhói thế này?!

Cái gì gọi là “vậy thì được rồi” chứ?!

Ý cô là anh nên giúp Đường Minh Hạo thanh toán?

Vì sao? Vì sao?

“Tại sao?” Nguyễn Hạo thần nghĩ như vậy, vì lúc này anh quá phiền muộn nên không khống chế được lửa giận và đã nói ra những gì đang nghĩ trong lòng.

Không, nói đúng hơn thì là gầm lên.

Thư ký Lưu nghe thấy tiếng gầm của tổng giám đốc nhà mình thì tay cầm vô lăng run lên, suýt nữa đã chệch tay lái.

Anh làm thư ký cho tổng giám đốc bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên thấy tổng giám đốc hét lớn như vậy, đây là tình huống gì?

Tổng giám đốc thất bại trong việc mách tội với vợ hả?

Thư ký Lưu cảm thấy không cần nghĩ nhiều, nhìn phản ứng của tổng giám đốc thì chắc chắn là mách lẻo thất bại rồi.

Tổng giám đốc hỏi bà chủ “tại sao”?

Chẳng nhẽ bà chủ nói tổng giám đốc chi tiền cho Đường Minh Hạo là điều đương nhiên nên tổng giám đốc mới hỏi lại bà chủ là tại sao?

Nếu thật sự là vậy thì chẳng trách tổng giám đốc lại giận thế.

Tổng giám đốc trả tiền cho tình địch mà bà chủ còn nói là điều đương nhiên, trong lòng tổng giám đốc lúc này chắc chắn đang rất khó chịu phải không?

Chỉ là bà chủ có ý gì?

Lẽ nào trong lòng bà chủ Đường Minh Hạo thật sự quan trọng hơn tổng giám đốc?

Nghĩ đến khả năng này, thư ký Lưu không khỏi rùng mình, nếu là vậy thì chắc tổng giám đốc sẽ điên mất!

Chắc anh cũng sẽ điên mất!

Vì mỗi lần tổng giám đốc nổi giận thì người đầu tiên gặp xui xẻo nhất định sẽ là anh!!

Tô Khiết ở đầu dây bên kia sững sờ!

Tại sao? Vì anh là ba Đường Minh Hạo, lý do này chẳng nhẽ vẫn chưa đủ sao?

Ba trả tiền cho con chẳng phải là chuyện đương nhiên ư?

Điều này chắc không cần phải thắc mắc đâu đúng không?

Dù sao thì Đường Minh Hạo mới chỉ năm tuổi, còn chưa thành niên mà!!
 
Chương 2182


Chương 2182

Nhưng nghe giọng điệu thì Nguyễn Hạo thần còn chưa biết chuyện này?

Nguyễn Hạo thần đã thanh toán tiền giúp Đường Minh Hạo, chẳng lẽ còn không biết thằng bé là con anh?

Như vậy Nguyễn Hạo thần còn chưa gặp Minh Hạo sao?

Cô tin với sự thông minh của Nguyễn Hạo thần, nếu bây giờ gặp lại Đường Minh Hạo, anh nhất định sẽ hiểu rõ chuyện này.

Mà nghe giọng điệu của Nguyễn Hạo thần hiển nhiên còn chưa biết thân phận của Đường Minh Hạo!

Cho nên hai ba con này còn chưa chính thức gặp nhau?!

Cho nên đến bây giờ Nguyễn Hạo thần vẫn không biết chuyện gì?!

Nếu anh đã không biết gì cả, vậy bây giờ anh gọi điện cho cô là có ý gì?

Tô Khiết là người thông minh, chỉ nghĩ là hiểu ra, cậu ba Nguyễn gọi cuộc điện thoại này chắc là cố ý muốn mách tội Đường Minh Hạo trước mặt cô.

Haizz, cậu ba Nguyễn mách tội ai không mách, lại cứ thích nói xấu con trai cô.

Đương nhiên cũng là con trai anh.

Tô Khiết hơi cong khóe môi, không nhịn được bật cười: “Không phải anh đã thanh toán hết rồi sao?”

Nguyễn Hạo thần: “…”

Anh bỗng cảm thấy lòng nghẹn lại, khiến anh thấy khó chịu, rất rất khó chịu.

Giọng điệu đương nhiên này của cô khiến anh tức muốn chết!

Sớm biết như vậy, vừa nãy anh đã không tính tiền cho rồi. Cứ để cho người của Hồng Nguyệt Lâu bắt thằng nhóc Đường Minh Hạo kia đi.

Để thằng nhóc Đường Minh Họa kia nếm thử thủ đoạn của Hồng Nguyệt Lâu.

Đúng, lúc trước anh nên làm như vậy, vì sao lại ngứa tay thanh toán cho nó chứ?

“Sớm biết vậy anh đã không thanh toán giúp nó rồi, để nó nếm thử thủ đoạn của Hồng Nguyệt Lâu.” Cậu ba Nguyễn vô cùng bực tức trong lòng, có vài lời không nhịn được lại bật thốt ra. Đúng, đây là lời anh thật sự muốn nói lúc này, không có lời nào thật tình hơn!!

Tô Khiết: “…”

Ở đầu bên kia điện thoại, Tô Khiết nghe cậu ba Nguyễn nói vậy thì sửng sốt hai giây, sau đó khóe miệng hơi giật giật. Cô bỗng thấy lúc này anh hơi giống một đứa trẻ.

“Nếu thật sự như vậy, anh sẽ hối hận.” Tô Khiết không nhịn được bật cười. Đó chính là con trai ruột của anh, nếu anh để con mình ở lại Hồng Nguyệt Lâu, định để con trai nếm thử thủ đoạn của nơi đó sao?

Đến lúc đó anh chắc chắn sẽ hối hận!

“Anh hối hận? Vì sao anh phải hối hận?” Cậu ba Nguyễn tức giận rồi, nhất thời giọng nói rõ ràng cũng cao hơn mấy phần: “Sao thế, em cứ bảo vệ nó như vậy à? Sao nào? Chẳng lẽ vì nó, em còn có thể trở mặt với anh?”

Khi cậu ba Nguyễn nói ra những lời này, trái tim anh hơi thấp thỏm, lúc này trong lòng anh rất căng thẳng, cũng hơi lo lắng và sợ hãi nghe được cậu trở lời của Tô Khiết. Anh sợ cô nói cô sẽ nghiêng về thằng nhóc Đường Minh Hạo kia.

Nếu thật sự như vậy, anh thật sự sẽ tức điên.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom