Chào mừng bạn đến với Hội Đọc Truyện!

Hội Đọc Truyện là diễn đàn chuyên về truyện, văn, thơ và giải trí. Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn vui lòng bạn đăng ký thành viên, việc đăng ký hoàn toàn miễn phí và dễ dàng!

Đăng ký!
Chương 1268


CHƯƠNG 1268

Nhìn bao bì trên hộp, Thẩm Hạ Lan có chút kinh ngạc nói: “Anh đi thành nam mua hai cái bánh này à?”

“Không phải cố ý, em không phải thích ăn bánh hạt dẻ này sao?”

Diệp Ân Tuấn dịu dàng cười, nhưng Thẩm Hạ Lan lại thấy rất dễ chịu.

Đàn ông là gì?

Đây mới là đàn ông này.

Nếu như Diệp Ân Tuấn biết hai miếng bánh thu mua được Thẩm Hạ Lan, không biết trong lòng anh có suy nghĩ gì.

Thẩm Hạ Lan cầm lấy chiếc bánh nhìn nhìn, quả nhiên là thứ cô thích ăn, cũng không khách sáo, mấy miếng liền ăn xong, trông không giống thục nữ chút nào.

Diệp Ân Tuấn cứ mê mẩn nhìn cô, cuối cùng anh vội vàng đưa nước lọc qua.

“Em vội vàng như vậy làm gì? Không ai cướp của em.”

“Em không phải sợ con gái anh về sao. Con nhóc ăn hàng đó nhất định ăn sạch hết cho coi.”

Thẩm Hạ Lan vừa nói chuyện vừa ăn, hết lần này đến lần khác bị nghẹn, Diệp Ân Tuấn nhanh chóng đưa nước qua.

Cô uống vài ngụm nước, mới coi như thuận khí rồi.

“Ăn từ từ, Nghê Nghê còn lâu mới về.”

Diệp Ân Tuấn có chút đau lòng vỗ lưng cô.

Thẩm Hạ Lan nhanh chóng nói: “Anh nhẹ chút, vết thương của em còn chưa lành.”

“Nhẹ rồi đó.”

Diệp Ân Tuấn vội nói.

Lúc Thẩm Hạ Lan muốn nói gì đó, Lam Tử Thất gọi điện thoại tới.

“Hạ Lan, tớ đã về thành phố B, bên này đang nóng lòng muốn ghi hình, nghe nói một diễn viên trong công ty cậu gặp phải scandal. Hiện tại đã lắng xuống chưa?”

Thẩm Hạ Lan thở dài nói: “Còn chưa, Triệu Tâm Hằng bên đó nhanh chóng thu thập chứng cứ. Lúc đó mới tổ chức họp báo nói rõ.”

“Cậu thật sự ngồi yên được à, bây giờ toàn bộ mạng đều sập rồi, toàn bộ đều mắng diễn viên, nói cô ta lòng lang dạ sói, cậu nên xử lý càng sớm càng tốt, nếu không sau này sẽ không dễ dàng gì. Nhân tiện, chuyện này có khi nào có người phía sau kiếm chuyện không? Nếu không, sao có thể trùng hợp như vậy? Vừa mới đến công ty là xảy ra chuyện thế này. “

Lam Tử Thất thật sự có chút không hiểu.

Thẩm Hạ Lan lãnh đạm nói: “Bất luận kẻ là nào gây chuyện, tớ hiện tại binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, chuyện còn lại nói sau đi.”

“Cậu nghĩ thật là thoáng.”

“Không nghĩ thoáng thì có thể làm gì? Trách trời trách đất sao? Không đến nỗi, hơn nữa, thành lập công ty đương nhiên sẽ làm mất lòng một số người, tớ không thể nào ngày nào cũng đề phòng được, vậy cứ ngồi xem mọi chuyện thôi.”

Phật tính của Thẩm Hạ Lan khiến Lâm Tử Thất không nói nên lời.

“Được rồi, cậu thắng. Tớ bây giờ không nói với cậu nữa, đi làm việc đây, có chuyện gọi tớ.”

“Được.”

Cúp điện thoại xong, Thẩm Hạ Lan vươn vai, lại thấy Diệp Ân Tuấn đang nhìn mình chằm chằm.

“Sao vậy? Em dính bánh trên mặt sao?”

“Tại sao em không nói cho anh biết công ty của em đã xảy ra chuyện?”

Diệp Ân Tuấn cau mày.

Bị bà xã phớt lờ như vậy có thực sự ổn sao? Sao anh cứ cảm thấy rằng anh không có chút cảm giác tồn tại nào hết?

Thẩm Hạ Lan thờ ơ nói: “Chút chuyện nhỏ, Triệu Tâm Hằng đã tự mình giải quyết, không cần quấy rầy đến anh.”

“Bà xã à. Anh thấy em không cần anh nữa rồi.”

Diệp Ân Tuấn khoanh tay, trực tiếp ôm lấy Thẩm Hạ Lan vào lòng.

Thẩm Hạ Lan đột nhiên cười nói.

“Không đến mức, nếu em không làm nổi đương nhiên cần đến anh rồi. Không phải sợ anh mệt sao?”
 
Chương 1269


CHƯƠNG 1269

“Phục vụ bà xã sẽ không mệt.”

Tài nịnh bợ của Diệp Ân Tuấn bây giờ càng ngày càng mượt rồi.

Thẩm Hạ Lan tâm trạng rất tốt.

“Được rồi, đừng sến súa nữa, em đi tắm.”

“Được, sau khi tắm xong, anh sẽ đưa em đi xem kịch.”

Câu nói của Diệp Ân Tuấn khiến Thẩm Hạ Lan khựng lại.

“Hửm? Xem kịch?”

“Ừm, đi mau đi.”

Diệp Ân Tuấn hiếm khi úp úp mở mở.

Thẩm Hạ Lan cũng không thèm hỏi, dù sao một lát nữa cũng sẽ biết.

Cô lên lầu đi tắm, không biết có liên quan đến ăn bánh hay không, trong lòng cảm thấy ngọt ngào, cảm giác thật không tệ.

Sau khi thay một bộ đồ thoải mái hơn, Thẩm Hạ Lan bước xuống lầu. Thấy Diệp Ân Tuấn đã mặc đồ xong rồi, cô bước đến nắm lấy tay anh.

“Em mặc cái này được không?”

Diệp Ân Tuấn nhìn bộ dạng xinh đẹp thanh thuần của Thẩm Hạ Lan, hài lòng nói: “Tuyệt vời.”

“Vậy đi thôi.”

Thẩm Hạ Lan và Diệp Ân Tuấn lên xe.

Hai người đến thẳng bệnh viện.

Mặc dù Thẩm Hạ Lan rất tò mò, nhưng cũng không hỏi nhiều.

Vừa vào viện không bao lâu, Thẩm Hạ Lan nhìn thấy ba mẹ nhà họ Thẩm vội vội vàng vàng chạy tới, theo sau là quản ngục.

“Có chuyện gì vậy?”

Thẩm Hạ Lan kéo kéo cổ tay Diệp Ân Tuấn, nhẹ giọng hỏi.

Diệp Ân Tuấn cười nói: “Không phải Thẩm Niệm Niệm bị suy thận cấp sao? Anh bảo người báo tin tức cho ba mẹ nhà họ Thẩm. Không ngờ bọn họ sẽ đến sớm thế, chỉ sợ là một lát sẽ thất vọng thôi.”

Thẩm Hạ Lan lập tức hiểu ý của Diệp Ân Tuấn.

“Chẳng lẽ Thẩm Niệm Niệm không phải con ruột bọn họ sao? Làm xét nghiệm quan hệ cha con rồi?”

“Có phải hay không, lát nữa sẽ biết. Thẩm Niệm Niệm bị suy thận cấp, hiện tại đang cần ghép thận gấp.

Thời điểm này, với thái độ của ba mẹ nhà họ Thẩm đối với Thẩm Niệm Niệm, sợ rằng họ sẽ dâng cả mạng của mình ra. Hiện giờ ba mẹ nhà họ Thẩm có phải là ba mẹ ruột của Thẩm Niệm Niệm hay không sẽ sớm được tiết lộ thôi. “

Diệp Ân Tuấn nhàn nhạt nói, trong mắt hiện lên một tia lạnh lùng.

Thẩm Hạ Lan không cầu xin cho ba mẹ nhà họ Thẩm.

Nếu như trước đây, Thẩm Hạ Lan nhất định lo lắng họ không chịu nổi tin tức, nhưng tình cảm của con người lại sợ phung phí.

Tình cảm của Thẩm Hạ Lan dành cho ba mẹ nhà họ Thẩm đã tiêu hao hết từ lâu, bây giờ nhìn bọn họ giống như đang nhìn người xa lạ.

Liền sau đó, y tá liền bước ra khỏi phòng mổ.

“Người nhà của Thẩm Niệm Niệm có ở đó không?”

“Chúng tôi là ba mẹ của con bé.”

Mẹ Thẩm mấy ngày này có thể sống không được tốt lắm, dường như cả người già đi rất nhiều.

Ba Thẩm cũng mất đi phong thái lúc trước, ánh mắt có chút mờ mịt, hai người nghe thấy y tá gọi người nhà Thẩm Niệm Niệm thì tiến lên một bước, giữa hàng lông mày hiện vẻ lo lắng.

Cô y tá nhỏ giọng: “Hai người là gì của cô ấy?”

“Chúng tôi là ba mẹ của con bé.”

“Vậy thì nhanh lên, người nào là máu gấu trúc, mau vào truyền máu một chút. Hiện tại bệnh nhân đang xuất huyết nội, tình huống có chút nguy hiểm.”

Cô y tá nói xong vừa định rời đi, lại bị ba Thẩm nắm lấy.

“Chờ đã, cô nói Niệm Niệm nhóm máu gì?”
 
Chương 1270


CHƯƠNG 1270

“Nhóm máu RH âm! Thường được gọi là máu gấu trúc. Nhóm máu này rất hiếm, kho không có nhiều. Vì hai người là ba mẹ của cô ấy, nên đương nhiên có một người mang nhóm máu này. Giờ mạng người quan trọng, mau chóng đi truyền máu. “

Lời của y tá trực tiếp khiến ba Thẩm và mẹ Thẩm choáng váng.

“Không thể nào! Tôi nhóm máu B, vợ tôi nhóm máu A, làm sao Niệm Niệm lại là máu RH âm?”

Thẩm Phong giọng nói đột nhiên cao giọng, bén nhọn khiến người ta có chút chói tai.

Mẹ Thẩm cũng nhìn y tá với vẻ mặt hoài nghi hỏi: “Có nhầm không? Niệm Niệm của chúng ta không thể là nhóm máu RH âm được.”

“Làm sao có thể nhầm lẫn được? Chúng tôi là bệnh viện, phải có trách nhiệm với bệnh nhân! Nếu không đúng nhóm máu, chúng tôi chỉ có thể nói cô ấy không phải con gái ruột của hai người. Dù sao hiện tại cô ấy đang cần máu gấp, hai người muốn cứu mạng cô ấy thì nghĩ cách, kho của bệnh viện không nhiều, điều bên ngoài đến cần có thời gian, e rằng không kịp. “

Y tá thoát khỏi tay Thẩm Phong, lần nữa bước vào phòng phẫu thuật.

Ba mẹ nhà họ Thẩm đứng đó như bị sét đánh, trong đầu lặp lại những gì cô y tá vừa nói.

Cô ta nói: “Nhóm máu khác nhau chỉ có thể có nghĩa là cô ấy không phải là con ruột của hai người.”

Không phải con ruột?

Sao có thể chứ?

“Ba nó, ông bị sao vậy?”

Mẹ Thẩm thấy Thẩm Phong suy sụp, không khỏi giật giật góc áo.

Thẩm Phong vì Thẩm Niệm Niệm từ bỏ tất cả mọi thứ, mẹ Thẩm biết chuyện này, ông thậm chí còn không cần danh tiếng của mình, càng không cần Thẩm Hạ Lan, chỉ vì bù đắp cho con gái ông, nhưng những gì y tá nói vừa rồi giống như tiếng sét đánh qua đỉnh đầu Thẩm Phong.

Không phải con ruột?

Sao có thể không phải con ruột chứ?

Thẩm Phong trong đầu vẫn luôn suy nghĩ về vấn đề này suốt.

“Bà xã, bà có nhớ lần kiểm tra quan hệ cha con lần đầu tiên lúc tìm thấy Niệm Niệm không?”

Thẩm Phong bất ngờ trở tay nắm tay mẹ Thẩm, sức mạnh đến khiến mẹ Thẩm nhíu mày.

“Kiểm tra quan hệ cha con đó không phải ông làm à?”

“Cái gì là tôi làm? Lúc đầu Thẩm Niệm Niệm nói bà làm ở đâu rồi.”

Lúc Thẩm Phong nói lời này, mẹ Thẩm trực tiếp choáng váng. , “Tôi chưa làm. Tôi lấy đâu ra khả năng đó.”

Cho đến giờ phút này, ba mẹ nhà họ Thẩm mới nhận ra rằng có lẽ ngay từ đầu mình đã bị Thẩm Niệm Niệm lừa gạt.

“Con lừa đảo này! Con khốn! Tôi sẽ giết nó!”

Thẩm Phong rống lên, định xông vào phòng mổ, nhưng bị cảnh sát ngăn lại.

“Thành thật chút! Không biết thân phận hiện tại là gì sao? Muốn làm gì?”

Những lời này đột nhiên như dội lên người Thẩm Phong một chậu nước lạnh.

Ông ta bây giờ là một tù nhân!

Ông ta vì Thẩm Niệm Niệm làm tất cả, không sợ đắc tội Thẩm Hạ Lan, thậm chí hủy hoại thanh danh cả đời của ông, bây giờ già rồi còn phải ngồi tù vì Thẩm Niệm Niệm. Nhưng giờ lại nói với ông rằng Thẩm Niệm Niệm không phải con của ông, Thẩm Phong sao có thể chịu nổi kết quả này.

“Tôi muốn tìm nó hỏi rõ ràng! Hoặc chúng ta có thể làm xét nghiệm quan hệ cha con một lần nữa.”

Thẩm Phong bất chấp thân phận bản thân là tù nhân, một mực muốn có một câu trả lời chính xác.

Cảnh sát không nhịn được, vì vậy trực tiếp ấn ông ta lên một chiếc ghế.

“Thành thật chút! Nếu còn như vậy, tôi đưa ông trở về.”

Mẹ Thẩm nhanh chóng cầu xin.

“Đồng chí cảnh sát, anh có thể nhẹ tay chút không. Ông ấy đã gần sáu mươi rồi, không thể chịu đựng được dằn vặt như vậy.”

Bà vừa khóc vừa cầu xin, ánh mắt chợt nhìn thấy vợ chồng Thẩm Hạ Lan.

Mẹ Thẩm đột nhiên lao về phía Thẩm Hạ Lan.
 
Chương 1271


CHƯƠNG 1271

Diệp Ân Tuấn vô thức che chắn Thẩm Hạ Lan sau lưng.

“Bà muốn làm gì?”

Giọng anh lạnh lùng, không giận tự uy.

Mẹ Thẩm bây giờ hối hận muốn chết.

Tại sao bà lại vì một kẻ không phải con ruột của mình mà đẩy đứa con gái mà bà đã nuôi nấng hơn 20 năm ra khỏi cửa?

Mẹ Thẩm bùm một cái quỳ trước Thẩm Hạ Lan.

“Hạ Lan, mẹ xin con, hãy hoàn thành tâm nguyện của cha con đi. Chúng ta không yêu cầu gì khác, chỉ hy vọng được kiểm tra quan hệ cha con, làm ở đây. Con biết đó, đây là bệnh viện quân khu, rất có thẩm quyền. Trưởng khoa của bệnh viện này có quan hệ rất tốt với vợ chồng con, chỉ cần con nói, họ nhất định sẽ xác minh một cách công bằng công chính. “

Thẩm Hạ Lan hơi hơi nheo mắt.

Cảnh tượng này thực sự rất buồn cười.

Trước đây không lâu, hai vợ chồng không quan tâm sống chết của mình vì Thẩm Niệm Niệm, bây giờ thành ra kết cục này.

Thẩm Hạ Lan không lên tiếng, thật sự không biết nên nói cái gì.

Mối quan hệ huyết thống có thực sự quan trọng như vậy không?

Cô có chút không rõ ràng.

Diệp Ân Tuấn lạnh lùng nói: “Công bằng công chính? Hai người nghĩ mình có tư cách nói ra bốn chữ này sao? Hai người không sợ trưởng khoa vì quan hệ mà thay đổi kết quả thẩm định sao? Có phải con gái ruột của hai người không, bản thân không biết sao? Lẽ nào không phải con ruột, bà sẽ không cứu Thẩm Niệm Niệm sao? Hai người nuôi nấng Hạ Lan hơn 20 năm, cuối cùng vì một tờ giấy thẩm định mà đẩy cô ấy ra khỏi cửa, bây giờ mới nhớ đến việc có một đứa con gái như vậy? Tôi thật sự xem thường hai người đó, lẽ nào không phải quan hệ ruột thịt thì ở trong mắt hai người lúc cần là con gái, lúc không cần là kẻ thù sao?”

Mẹ Thẩm bị lời mỉa mai của Diệp Ân Tuấn làm cho đỏ cả mặt.

“Đừng cầu xin nó.”

Thẩm Phong đã khôi phục lại bình tĩnh, chậm rãi mở miệng.

Ông ta nhìn Thẩm Hạ Lan ánh mắt có chút lạnh lùng.

“Chúng ta đã nuôi nấng nó hơn 20 năm, nó đã làm gì cho chúng ta. Cho dù không phải vì Thẩm Niệm Niệm, sau khi trở thành bà Diệp thì nó đã cho chúng ta cái gì? Đừng trách chúng ta tự tìm con gái của mình, con của người ngoài cuối cùng cũng không được. Chẳng phải nó bây giờ rất gần gũi với nhà họ Hoắc sao? Ba mẹ nuôi như chúng ta thì là gì? Tôi không quên, tôi hiện nay phải ngồi tù là do ai tặng.”

“Ông cũng thật thú vị. Chẳng lẽ ông đòi đánh đòi mắng Hạ Lan, cô ấy còn phải cảm tạ ân dưỡng dục sao? Tại sao Hạ Lan đưa ông vào đó, bản thân không tự biết sao? Hừ, bây giờ nói Hạ Lan không tốt, Hạ Lan sau khi kết hôn không cho hai người cái gì, vậy Hạ Lan lúc kết hôn các người có cho cô ấy cái gì không, thậm chí còn không có lấy một xu của hồi môn? Đúng, Hạ Lan thích tôi đó là chuyện của cô ấy, nhưng lúc đó Hạ Lan vẫn là con gái của hai người, cô ấy còn không biết hai người không phải cha mẹ ruột? Vậy Hạ Lan lúc kết hôn các người cho Hạ Lan cái gì? Lúc đó nhà họ Thẩm rất được tôn trọng, nhưng Hạ Lan trừ bỏ một mình vào nhà họ Diệp, cũng không mang theo một đồng một cắc nhà họ Thẩm, hai người lấy tư cách gì đến xin Hạ Lan cho các người thứ này thứ kia!”

Diệp Ân Tuấn trực tiếp tức giận, lời nói cũng không khách khí nữa.

Thẩm Hạ Lan ở sau lưng Diệp Ân Tuấn nghe Thẩm Phong, đến sức lực để tức giận cũng không có.

Cô cảm thấy một khi suy nghĩ của một người đã lệch lạc, thì dù bạn có hợp lý đến đâu, người ta cũng sẽ không bao giờ lắng nghe bất cứ ý kiến nào.

Từ khi kết hôn với Diệp Ân Tuấn, ba mẹ nhà họ Thẩm đã không hài lòng về cô, nhưng khi đó cô vẫn là con của họ, họ không biết rằng Thẩm Hạ Lan không phải con ruột, vì vậy họ cố gắng chịu đựng, nhưng lời oán trách trong lòng rất nhiều.

Lúc mới gả vào nhà họ Diệp, Thẩm Hạ Lan không một xu dính túi, vì cô nguyện ý, cho dù Diệp Ân Tuấn không quan tâm cô, cô cũng phải thập toàn thập mỹ, thậm chí phải chăm sóc lớn nhỏ nhà họ Diệp. Lúc đó, ba mẹ nhà họ Thẩm có đau lòng hỏi han một câu không?

Diệp Ân Tuấn nói đúng, lúc đó nhà họ Thẩm rất được trọng vọng, có tài sản kếch xù nhưng lại không cho cô một xu của hồi môn.

Thẩm Hạ Lan không hề phàn nàn hay trách móc, nhưng ba mẹ nhà họ Thẩm lại nghĩ như thế.

Cô không nhịn được cười lạnh.

Người mà, một khi nhìn thấy bạn không vừa mắt, ngay cả khi bạn cười với họ họ cũng nghĩ bạn đạo đức giả. Vì vậy, nói thêm cũng không có ý nghĩa gì.

Thẩm Hạ Lan đột nhiên cảm thấy hai người này có chút chướng mắt.

Cô nhàn nhạt nói: “Thẩm Niệm Niệm đang cần ghép thận gấp. hai người có muốn xét nghiệm phù hợp không? Nếu phù hợp thành công…”
 
Chương 1272


CHƯƠNG 1272

“Nó không biết là con gái của ai? Tại sao chúng tôi phải cho nó thận? Chúng tôi không làm! Nó nói dối chúng tôi lâu như vậy, nó chết đi mới tốt! Đây là quả báo của ông trời cho nó!”

Thẩm Phong trực tiếp gầm nhẹ một tiếng.

Mặc dù mẹ Thẩm không nói lời nào, nhưng nhìn ánh mắt bà ta cũng không muốn kiểm tra phù hợp.

Thẩm Hạ Lan đột nhiên cười lớn.

Đây là bản chất của con người sao?

Hay đây là bản chất con người của ba mẹ nhà họ Thẩm?

“Hai người thật sự đã giúp tôi mở rộng tầm mắt rồi.”

Thẩm Hạ Lan bỏ lại một câu, không để ý hai vợ chồng đó nữa.

Cô y tá lại chạy ra ngoài.

“Tôi nói hai người đang xảy ra chuyện gì vậy? Có phải con gái hai người nằm đó không? Mau chóng tìm nguồn máu đi.”

“Nó sống hay chết chúng tôi không quan tâm.”

Thẩm Phong trực tiếp nói rõ lập trường của mình.

Cô y tá trực tiếp tức giận.

“Hai người làm ba mẹ thế nào vậy? Hai người nói chuyện như vậy sao? Cho dù là con gái nuôi, còn có tình cảm nhiều năm như vậy? Làm sao có thể thấy chết không cứu chứ?”

“Nó lừa dối tình cảm của chúng tôi, chúng tôi còn phải tán gia bại sản để cứu nó? Tại sao? Thứ sao chổi này đã khiến nhà họ Thẩm chúng tôi ô nhục danh tiếng, nghèo rớt mồng tơi, lại còn muốn thận của hai vợ chồng già này? Ai cho nó mặt mũi thế?”

Thẩm Phong giọng nói không hề thấp, trực tiếp thuận qua khe cửa đi vào.

Thẩm Niệm Niệm còn đang nửa tỉnh nửa mê, giờ nghe được Thẩm Phong nói lời này, cô ta tức giận đến suýt chút nữa không thở được.

Máy thở của cô ta nhanh chóng kêu.

“Bệnh nhân tâm trạng không ổn, mau chóng đưa đi cấp cứu.”

Bác sĩ vừa nói, y tá vội vàng đi vào, nhưng Thẩm Phong và vợ không lo lắng chút nào, thậm chí còn nghiến răng căm hận.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến, Thẩm Hạ Lan thật sự không thể tin được mấy ngày trước hai vợ chồng này đối với Thẩm Niệm Niệm không màng tất cả như thế nào.

Thẩm Niệm Niệm bên trong nắm chặt tay bác sĩ, ngắt quãng nói: “Đi tìm Vu Phong, tôi có số điện thoại của anh ấy.”

Bác sĩ yêu cầu y tá ghi lại số điện thoại.

Cô y tá lại mở cửa bước ra ngoài.

“Vu Phong là ai? Bệnh nhân nhờ anh ấy giúp đỡ. Đây là số điện thoại.”

Nhưng cả hai vợ chồng Thẩm Phong đều không muốn nhận việc vặt này.

Thẩm Hạ Lan đẩy đẩy Diệp Ân Tuấn.

Diệp Ân Tuấn nhận số, gọi cho Vu Phong trước mặt mọi người, mở loa ngoài.

“Ai vậy?”

Giọng nói của Vu Phong mang theo chút uể oải, như thể anh ta vừa mới ngủ dậy.

Diệp Ân Tuấn nhẹ nói: “Chúng tôi đến từ bệnh viện quân khu Hải Thành. Thẩm Niệm Niệm bị suy thận cấp, cần có nguồn thận làm phẫu thuật. Cô ấy nhờ chúng tôi liên hệ với anh.”

Một giọng nữ đầy mê hoặc đột nhiên phát ra từ bên phía Vũ Phong.

“Anh Phong, con tiện nhân đó chưa chết sao? Không biết là bệnh suy thận của cô ta là anh sắp xếp sao?

Người phụ nữ này cũng thật ngốc. Cô ta ở bên anh nhiều năm như vậy, thức ăn cô ta ăn hàng ngày thêm vào cái gì cũng không biết.”

Lời này lập tức lọt vào tai Thẩm Niệm Niệm.

Đôi mắt cô ta đột nhiên mở to.

“Nói, nói bậy.”

Cô ta giãy dụa muốn đứng dậy, nhưng lại nghe thấy Vu Phong hừ lạnh một tiếng nói: “Con đàn bà ngu ngốc kia bây giờ vô dụng rồi, tại sao phải bỏ tiền ra trị bệnh cho cô ta? Hơn nữa cô ta không phải có ba mẹ ruột sao? Đi tìm ba mẹ nhà họ Thẩm đi. Ồ, mà có lẽ họ không cứu được cô ta đâu, bởi vì họ đâu phải cha mẹ ruột. Nếu không phải cô ta còn có một chút giá trị sử dụng, làm sao có thể để cô ta lấy danh nghĩa bạn gái của tôi nhiều năm như vậy chứ. Dựa vào làm con gái của tên ăn trộm, cũng xứng làm bạn gái Vu Phong của tôi sao? Nhổ vào! “
 
Chương 1273


CHƯƠNG 1273

Nói xong, Vu Phong trực tiếp cúp điện thoại.

Sự thật đã rõ ràng rồi.

Ba mẹ nhà họ Thẩm tức giận hận không thể xé xác Vu Phong, nhưng lại không thể làm gì được.

Sau khi Thẩm Niệm nghe những lời này, trực tiếp không chịu nổi kích thích, trợn mắt ngất đi.

“Mau! Mau tới giúp!”

Bên trong truyền đến tiếng chân tay bận rộn.

Thẩm Hạ Lan nhìn cảnh này, đột nhiên cảm thấy một màn này giống như trò hề. Bây giờ trò hề đã kết thúc, cô lại không có một chút vui vẻ nhẹ nhàng nào, ngược lại còn chua xót, không nói ra được cảm giác như thế nào.

“Chúng ta đi thôi.”

Thẩm Hạ Lan cảm thấy không cần thiết phải ở lại.

Trò hề đã kết thúc, kết thúc thế nào đã thực sự rõ ràng.

Diệp Ân Tuấn nhìn dáng vẻ mệt mỏi của cô, nhỏ giọng hỏi: “Không định cứu Thẩm Niệm Niệm sao?”

Thẩm Hạ Lan trừng mắt nhìn anh nói: “Anh thật sự cho rằng em là người tốt. Cô ta hận không thể giết em mà em còn cứu cô ta? Em đã đưa cô ta đi cứu rồi, là người của chủ nghĩa nhân đạo, chi phí điều trị của cô ta là em lo, còn những thứ kia, em không thể làm gì được, em cũng không thể cho cô ta thận của mình. Vết thương ở lưng của em vẫn chưa lành.”

Diệp Ân Tuấn lập tức nở nụ cười.

“Anh tưởng rằng em tốt bụng.”

“Còn phải tùy nữa. Hơn nữa, em thực sự không thể làm gì trong chuyện này. Đi thôi.”

Thẩm Hạ Lan nắm lấy cánh tay Diệp Ân Tuấn, định rời đi, nhưng bị mẹ Thẩm ngăn lại.

“Hạ Lan, con xem tất cả đây chỉ là hiểu lầm, mẹ và ba cũng bị con khốn Thẩm Niệm Niệm lừa dối, con đừng tính toán với ba mẹ nữa được không? Ân Tuấn ở Hải Thành có quan hệ rất cứng, ba con già thế này rồi, con bảo người thả ông ấy ra đi. Dù sao chúng ta cũng là cha con, không phải sao?”

Thẩm Hạ Lan đã nhìn thấy người không biết xấu hổ, nhưng chưa từng thấy một người không biết xấu hổ đến như vậy.

“Tại sao mấy ngày trước khi bà cố gắng giết tôi bà không nhớ rằng chúng ta tốt xấu gì cũng là mẹ con?”

Thẩm Hạ Lan trực tiếp hất mẹ Thẩm ra, bước đi.

Ở thêm nữa chắc cô trầm cảm luôn mất.

Một ánh mắt của Diệp Ân Tuấn, vệ sĩ ngăn ba mẹ nhà họ Thẩm lại.

Anh vòng qua eo mềm của Thẩm Hạ Lan, nhẹ giọng nói: “Đừng giận những người không liên quan, không đáng.”

“Em không tức giận, em chỉ cảm thấy quá mệt mỏi, còn có chút chua xót. Anh nói tình cảm giữa ba mẹ là phải có quan hệ huyết thống sao? Nhìn hai vợ chồng Tô Nam đối với Tô Thanh, chỉ hận không thể thương yêu đến tận xương tủy. Ba mẹ nhà họ Thẩm sao không thể có tấm lòng như thế chứ? Thật ra có phải con ruột hay không cũng đâu có sao? Chỉ cần có duyên phận, mọi người chung sống vui vẻ không phải được rồi sao?”

“Người với người không giống nhau, em đừng rối rắm nữa. Xem xong kịch có mệt không? Anh dẫn em ra ngoài đi vòng vòng nhé?”

Diệp Ân Tuấn thấy bà xã tâm tình không tốt nên không nhịn được muốn cố gắng làm cho cô vui.

Thẩm Hạ Lan không có hứng thú nói: “Không có việc gì, em muốn đến quân khu thăm con trai, có thể đi không?”

Diệp Ân Tuấn cảm thấy bà xã mình đang cố ý làm mình khó xử.

“Quân khu, anh hiện tại còn chưa trở về, đương nhiên không vào được.”

“Anh nói cứ như về rồi thì vào được ấy. Em hiểu rõ quy tắc của quân khu đó.”

Vẻ mặt không vui của Hạ Lan khiến Diệp Ân Tuấn có chút lo lắng.

“Chi bằng dẫn em đến câu lạc bộ bắn súng bắn chơi vài phát?”

Đề nghị này của Diệp Ân Tuấn, Thẩm Hạ Lan ngược lại có hứng thú.

“Câu lạc bộ bắn súng? Hải Thành có câu lạc bộ như thế sao?”

Lúc đầu Diệp Minh Triết bị giam trong câu lạc bộ suýt chút gặp tai nạn, Diệp Ân Tuấn đã cấm toàn bộ câu lạc bộ bắn súng ở Hải Thành. Bây giờ nghe Diệp Ân Tuấn nói như vậy, Thẩm Hạ Lan có chút kinh ngạc.

Diệp Ân Tuấn cười nói: “Anh không phải biết em thích sao? Đương nhiên là giữ một cái rồi. Anh thu mua rồi. Người trong đó đều là của anh. Em đừng lo lắng, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Thẩm Hạ Lan nhìn Diệp Ân Tuấn, không biết anh làm chuyện riêng tư nhiều như vậy, bây giờ trong lòng có chút cảm động, cảm giác khó chịu vừa rồi cũng vơi đi rất nhiều.
 
Chương 1274


CHƯƠNG 1274

“Vậy thì được rồi, cho anh mặt mũi, đi chơi thôi.”

“Cảm ơn bà xã đại nhân nể mặt, đi thôi.”

Diệp Ân Tuấn thấy cô tâm trạng ổn rồi, trong lòng cũng yên tâm.

Sau khi hai người lên xe, Thẩm Hạ Lan đột nhiên hỏi: “Lời Vu Phong nói anh ghi lại chưa?”

“Ghi lại rồi. Mặc dù anh cũng nghĩ việc Thẩm Niệm Niệm bị suy thận không phải đột ngột, nhưng không ngờ bên phía Vu Phong lại bại lộ chuyện này. Anh đương nhiên phải ghi lại. Đây là bằng chứng.”

Diệp Ân Tuấn cười nhạt nói.

Thẩm Hạ Lan dừng đề tài này lại, còn về kết quả của Thẩm Niệm Niệm, cô cũng không quan tâm nữa.

Đối với cô, Thẩm Niệm Niệm thế này đã là một hình phạt rồi.

Những ân oán giữa họ không còn nữa.

Hai người lái xe đến câu lạc bộ bắn súng.

Câu lạc bộ được xây dựng ở ngoại thành, có diện tích rất rộng, tầm nhìn cũng rất được, tạo cảm giác thư thái, vui vẻ.

“Không tệ, môi trường này thật tốt, vậy mà là điểm bắn súng thật sự.”

“Đương nhiên, anh chiếu theo bãi huấn luyện bắn súng của quân khu xây đó.”

Diệp Ân Tuấn tự hào giải thích.

“Coi anh đắc ý kìa.”

Thẩm Hạ Lan ôn nhu nhìn anh, cười nói: “Bắn thi không?”

“Tới đây, hiếm khi thấy bà xã có hứng thú, mạng này cho bà xã luôn.”

Diệp Ân Tuấn cũng nóng lòng muốn thử sức.

Hai người mặc quần áo bảo hộ, trực tiếp cầm súng đến trường bắn.

Thẩm Hạ Lan bắt đầu trước, trúng vòng chín điểm.

Diệp Ân Tuấn thấy sắc mặt của Thẩm Hạ Lan không tốt lắm, nghĩ vậy liền trực tiếp bắn đến vòng tám điểm.

“Dô, cậu Diệp bị sao vậy? Không phải đến từ quân khu sao? Sao còn không bằng nghiệp dư như em thế?”

Thẩm Hạ Lan chua chua nói.

Diệp Ân Tuấn để súng sang một bên, nhàn nhạt nói: “Anh đã lâu không luyện, lụt nghề rồi.”

“Thật sao? Lại tới?”

“Đến đi.”

Hai vợ chồng coi như phân cao thấp.

Cả một buổi chiều đều ở câu lạc bộ, nhưng Diệp Ân Tuấn lần nào cũng bắn ít hơn Thẩm Hạ Lan.

Nếu như Thẩm Hạ Lan không nhìn ra được Diệp Ân Tuấn nhường mình thì cũng thật là quá ngu ngốc.

Cô trực tiếp ném súng, ngồi vào ghế nghỉ bên cạnh, thở dài nói: “Không phải lúc huấn luyện anh nói nhường em là hại em sao? Cậu Diệp đây sao vậy?”

Diệp Ân Tuấn để súng xuống, ngồi xuống, đặt tay cô vào lòng bàn tay mình, chậm rãi xoa nắn.

Thẩm Hạ Lan thoải mái thả lỏng toàn thân.

“Huấn luyện là huấn luyện, bây giờ không phải là đang chơi với anh sao. Dù sao anh cũng phải làm cho bà xã vui vẻ chứ, đúng không?”

“Ừ, làm khó cậu Diệp rồi.”

Mặc dù Thẩm Hạ Lan nói như vậy, nhưng khóe miệng lại khẽ nhếch lên.

Có người phụ nữ nào không thích được chồng chiều chuộng đâu?

Cô cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường.

“Còn chơi không?”

Diệp Ân Tuấn hỏi, ánh mắt dịu dàng hơn.

“Không chơi nữa. Anh cứ nhường em. Chơi chẳng thú vị nữa, không phải anh nấu canh vịt cho em sao?

Về nhà đi! Uống canh!”

Thẩm Hạ Lan lúc này có chút mệt mỏi, trong lòng đột nhiên nghĩ đến canh vịt.

Diệp Ân Tuấn cảm thấy Thẩm Hạ Lan giờ phút này cũng ăn hàng giống Diệp Nghê Nghê.

“Được, về nhà.”

Diệp Ân Tuấn nắm tay Thẩm Hạ Lan đi ra khỏi câu lạc bộ.

Lúc đi ra thì tình cờ gặp Lương Thiệu Cảnh và Tiêu Niệm Vi.
 
Chương 1275


CHƯƠNG 1275

“Hả, anh hai, chị dâu hai cũng ở đây à?”

“Hai người cũng tới đây chơi à?”

Thẩm Hạ Lan liếc nhìn Tiêu Niệm Vi, Tiêu Niệm Vi hiển nhiên không thích đi qua lắm.

“Một số người không đến không được, tôi cũng hết cách.”

Lời nói của Tiêu Niệm Vi khiến Thẩm Hạ Lan nở nụ cười.

Sau khi hai người lên xe, vẫn có thể nhìn thấy Tiêu Niệm Vi bất đắc dĩ bị Lương Thiệu Cảnh kéo vào.

“Em thực sự tò mò cách hai người đó đến với nhau.”

Diệp Ân Tuấn cười nói: “Ép hôn.”

“Lương Thiệu Cảnh ép Niệm Vi kết hôn?”

“Không phải, Tiêu Niệm Vi ép Lương Thiệu Cảnh cưới cô ấy.”

“Cái gì?”

Thẩm Hạ Lan khá kinh ngạc, nhưng Diệp Ân Tuấn không có ý nói tiếp.

Cô không hỏi nữa, quay về hỏi Tiêu Niệm Vi.

Nếu ép Lương Thiệu Cảnh cưới mình, tại sao lại không đối xử tốt với người ta? Như thế mà nói cô ấy ép hôn, ai mà tin?

Sau khi hai người về đến nhà, má Hoàng nói ông cụ Tiêu gọi điện nói Nghê Nghê qua đêm ở đó, Trạm Dương, con trai nhà họ Trạm, tối nay tổ chức tiệc sành ăn, mời Diệp Nghê Nghê qua đó.

Thẩm Hạ Lan có chút phiền muộn nói: “Anh nói xem sau này con gái anh có khi nào bị người ta dùng đồ ăn lừa đi không?”

“Không đâu, Nghê Nghê nó có chừng mực.”

Diệp Ân Tuấn không chút lo lắng.

Má Hoàng chuẩn bị bữa tối rồi dọn cho Diệp Ân Tuấn và Thẩm Hạ Lan.

Thẩm Hạ Lan đang uống canh vịt, trong lòng cảm thấy vui vẻ.

Sau khi ăn xong, Diệp Ân Tuấn nhận được tin Thẩm Niệm Niệm bị suy thận, do cứu chữa chậm trễ nên đã qua đời.

Lúc biết tin này cũng không có gì ngạc nhiên.

Thẩm Hạ Lan lại có hơi nặng nề.

“Thế nào? Không chịu nổi việc Thẩm Niệm Niệm chết?”

“Không phải, em chỉ cảm thấy sinh mệnh quá mong manh. Bất chợt chút là một sinh mạng ra đi. Diệp Ân Tuấn, anh nhất định phải sống tốt.”

Thẩm Hạ Lan ôm chặt Diệp Ân Tuấn.

Hương thơm của cô xông vào khoang mũi của Diệp Ân Tuấn khiến anh rục rịch ngóc đầu dậy, nhưng cơ sở phần cứng không được khiến anh có chút dày vò.

Diệp Ân Tuấn cổ họng đánh ực, trực tiếp đè Thẩm Hạ Lan lên sô pha mà hôn.

Thẩm Hạ Lan nhiệt tình đáp lại.

Muốn cái mạng già luôn rồi!

Diệp Ân Tuấn chỉ cảm thấy hơi nóng bốc lên, cả người như muốn nổ tung.

Vào phút cuối cùng, anh đột ngột đẩy Thẩm Hạ Lan ra, chạy vào phòng tắm như chạy trốn.

Thẩm Hạ Lan sững người một lúc, sau đó cao ngạo cười nói.

“Cậu Diệp, cậu sao vậy?”

Cô rõ ràng cố ý kêu lên.

Diệp Ân Tuấn hận không thể nghiến nát hàm răng.

“Em chờ đó cho ông!”

“Em đang đợi nè, anh tới đi, nô gia thật cô đơn quá!”

Giọng nói mê hoặc của Thẩm Hạ Lan đột nhiên giống như chất xúc tác, khiến Diệp Ân Tuấn trong lòng ngứa ngáy.

Cô chắc chắn cố ý làm mà!

Diệp Ân Tuấn thở dài, trực tiếp mở vòi nước lạnh.

Nước lạnh như băng dội lên người, nhưng cũng không thể dập tắt ngọn lửa trong lòng.

Thẩm Hạ Lan không trêu chọc anh nữa, cầm máy tính gửi video cho Triệu Tâm Hằng.

” Chị điều tra thế nào rồi?”

“Bằng chứng đã được thu thập, khoảng sáng mai có thể gọi phóng viên đến mở họp báo.”

Triệu Tâm Hằng mặt mũi đầy vẻ phong trần.

“Bên đó giao cho chị, tôi không qua đó nữa.”

Thẩm Hạ Lan đối với Triệu Tâm Hằng rất an tâm, dù sao cũng là người của Diệp Ân Tuấn.

Triệu Tâm Hằng gật đầu, do dự một chút nói: “Sếp Thẩm, chuyện này không đơn giản như vậy, tôi phát hiện ra chuyện khác lát về gửi cho cô, cô nên cẩn thận một chút.”

“Ừm?”

Thẩm Hạ Lan sửng sốt trong chốc lát.

Những gì Lam Tử Thất nói hiện lên trong đầu cô.

Cô ấy nói sao mà trùng hợp như thế, diễn viên vừa ký hợp đồng với công ty của bạn liền xảy ra chuyện này?

Bây giờ Triệu Tâm Hằng cũng nói như vậy, chẳng lẽ là có người âm thầm đối phó mình sao?

Thẩm Hạ Lan cảm giác bản thân mình là thể chất chiêu vận rủi.

Không dễ gì dằn vặt của nhà họ Diệp mới xong, làm chút buôn bán nhỏ để nuôi gia đình, vậy mà vẫn có người cho rằng mình không vừa mắt.

Bỏ đi!

Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn đi.

“Được, gửi qua đi.”

Sau khi Thẩm Hạ Lan cúp video, Diệp Ân Tuấn cũng đi ra.

Anh lo lắng đi ra, tóc còn chưa khô, nước chảy một đường đi xuống, lướt qua xương quai xanh hấp dẫn, trực tiếp tiến vào cơ ngực rắn chắc.

Thẩm Hạ Lan không khỏi nuốt nước miếng.

Ngoan ngoan!

Cô đột nhiên muốn yêu thương người đàn ông này quá phải làm sao đây?
 
Chương 1276: 1276: Chương 1275





“Hả, anh hai, chị dâu hai cũng ở đây à?”
“Hai người cũng tới đây chơi à?”
Thẩm Hạ Lan liếc nhìn Tiêu Niệm Vi, Tiêu Niệm Vi hiển nhiên không thích đi qua lắm.

“Một số người không đến không được, tôi cũng hết cách.”
Lời nói của Tiêu Niệm Vi khiến Thẩm Hạ Lan nở nụ cười.

Sau khi hai người lên xe, vẫn có thể nhìn thấy Tiêu Niệm Vi bất đắc dĩ bị Lương Thiệu Cảnh kéo vào.

“Em thực sự tò mò cách hai người đó đến với nhau.”
Diệp Ân Tuấn cười nói: “Ép hôn.”
“Lương Thiệu Cảnh ép Niệm Vi kết hôn?”
“Không phải, Tiêu Niệm Vi ép Lương Thiệu Cảnh cưới cô ấy.”
“Cái gì?”
Thẩm Hạ Lan khá kinh ngạc, nhưng Diệp Ân Tuấn không có ý nói tiếp.

Cô không hỏi nữa, quay về hỏi Tiêu Niệm Vi.

Nếu ép Lương Thiệu Cảnh cưới mình, tại sao lại không đối xử tốt với người ta? Như thế mà nói cô ấy ép hôn, ai mà tin?
Sau khi hai người về đến nhà, má Hoàng nói ông cụ Tiêu gọi điện nói Nghê Nghê qua đêm ở đó, Trạm Dương, con trai nhà họ Trạm, tối nay tổ chức tiệc sành ăn, mời Diệp Nghê Nghê qua đó.


Thẩm Hạ Lan có chút phiền muộn nói: “Anh nói xem sau này con gái anh có khi nào bị người ta dùng đồ ăn lừa đi không?”
“Không đâu, Nghê Nghê nó có chừng mực.”
Diệp Ân Tuấn không chút lo lắng.

Má Hoàng chuẩn bị bữa tối rồi dọn cho Diệp Ân Tuấn và Thẩm Hạ Lan.

Thẩm Hạ Lan đang uống canh vịt, trong lòng cảm thấy vui vẻ.

Sau khi ăn xong, Diệp Ân Tuấn nhận được tin Thẩm Niệm Niệm bị suy thận, do cứu chữa chậm trễ nên đã qua đời.

Lúc biết tin này cũng không có gì ngạc nhiên.

Thẩm Hạ Lan lại có hơi nặng nề.

“Thế nào? Không chịu nổi việc Thẩm Niệm Niệm chết?”
“Không phải, em chỉ cảm thấy sinh mệnh quá mong manh.

Bất chợt chút là một sinh mạng ra đi.

Diệp Ân Tuấn, anh nhất định phải sống tốt.”
Thẩm Hạ Lan ôm chặt Diệp Ân Tuấn.

Hương thơm của cô xông vào khoang mũi của Diệp Ân Tuấn khiến anh rục rịch ngóc đầu dậy, nhưng cơ sở phần cứng không được khiến anh có chút dày vò.

Diệp Ân Tuấn cổ họng đánh ực, trực tiếp đè Thẩm Hạ Lan lên sô pha mà hôn.

Thẩm Hạ Lan nhiệt tình đáp lại.

Muốn cái mạng già luôn rồi!
Diệp Ân Tuấn chỉ cảm thấy hơi nóng bốc lên, cả người như muốn nổ tung.

Vào phút cuối cùng, anh đột ngột đẩy Thẩm Hạ Lan ra, chạy vào phòng tắm như chạy trốn.

Thẩm Hạ Lan sững người một lúc, sau đó cao ngạo cười nói.

“Cậu Diệp, cậu sao vậy?”

Cô rõ ràng cố ý kêu lên.

Diệp Ân Tuấn hận không thể nghiến nát hàm răng.

“Em chờ đó cho ông!”
“Em đang đợi nè, anh tới đi, nô gia thật cô đơn quá!”
Giọng nói mê hoặc của Thẩm Hạ Lan đột nhiên giống như chất xúc tác, khiến Diệp Ân Tuấn trong lòng ngứa ngáy.

Cô chắc chắn cố ý làm mà!
Diệp Ân Tuấn thở dài, trực tiếp mở vòi nước lạnh.

Nước lạnh như băng dội lên người, nhưng cũng không thể dập tắt ngọn lửa trong lòng.

Thẩm Hạ Lan không trêu chọc anh nữa, cầm máy tính gửi video cho Triệu Tâm Hằng.

” Chị điều tra thế nào rồi?”
“Bằng chứng đã được thu thập, khoảng sáng mai có thể gọi phóng viên đến mở họp báo.”
Triệu Tâm Hằng mặt mũi đầy vẻ phong trần.

“Bên đó giao cho chị, tôi không qua đó nữa.”
Thẩm Hạ Lan đối với Triệu Tâm Hằng rất an tâm, dù sao cũng là người của Diệp Ân Tuấn.

Triệu Tâm Hằng gật đầu, do dự một chút nói: “Sếp Thẩm, chuyện này không đơn giản như vậy, tôi phát hiện ra chuyện khác lát về gửi cho cô, cô nên cẩn thận một chút.”
“Ừm?”
Thẩm Hạ Lan sửng sốt trong chốc lát.


Những gì Lam Tử Thất nói hiện lên trong đầu cô.

Cô ấy nói sao mà trùng hợp như thế, diễn viên vừa ký hợp đồng với công ty của bạn liền xảy ra chuyện này?
Bây giờ Triệu Tâm Hằng cũng nói như vậy, chẳng lẽ là có người âm thầm đối phó mình sao?
Thẩm Hạ Lan cảm giác bản thân mình là thể chất chiêu vận rủi.

Không dễ gì dằn vặt của nhà họ Diệp mới xong, làm chút buôn bán nhỏ để nuôi gia đình, vậy mà vẫn có người cho rằng mình không vừa mắt.

Bỏ đi!
Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn đi.

“Được, gửi qua đi.”
Sau khi Thẩm Hạ Lan cúp video, Diệp Ân Tuấn cũng đi ra.

Anh lo lắng đi ra, tóc còn chưa khô, nước chảy một đường đi xuống, lướt qua xương quai xanh hấp dẫn, trực tiếp tiến vào cơ ngực rắn chắc.

Thẩm Hạ Lan không khỏi nuốt nước miếng.

Ngoan ngoan!
Cô đột nhiên muốn yêu thương người đàn ông này quá phải làm sao đây?.

 
Chương 1277: 1277: Chương 1276





Diệp Ân Tuấn sau khi chú ý đến ánh mắt của Thẩm Hạ Lan, anh đột nhiên hối hận.

“Bà xã, tha cho anh!”
Nếu là thời kỳ bình thường, Thẩm Hạ Lan thế này Diệp Ân Tuấn sẽ vui vẻ đến chết đi sống lại, nhưng bây giờ là thời kỳ đặc biệt, bà xã lại đói bụng như vậy, rốt cuộc phải làm sao đây?
Thẩm Hạ Lan đột nhiên bật cười.

Khó có thể tưởng tượng có một ngày Diệp Ân Tuấn lại bị chính mình ép thành thế này.

“Em không nói gì hết, anh làm sao thế?”
Thẩm Hạ Lan cười nói, đứng dậy cầm khăn tắm chụp lên đầu Diệp Ân Tuấn.

“Ngồi xuống.”
Diệp Ân Tuấn không dám trái lời.

Bây giờ, chỉ cần Thẩm Hạ Lan không cầu hoan, cái gì cũng dễ nói.

Sau khi Diệp Ân Tuấn ngồi xuống, Thẩm Hạ Lan dùng khăn lau khô tóc, sau đó dùng máy sấy tóc sấy khô.

Rồi mới đưa quần áo cho anh.

“Sau này không lau khô đừng đi ra ngoài, có câu nói nam sắc dụ người có biết không? Anh như thế càng làm em nghĩ nhiều thôi.”

“Vậy là lỗi của anh rồi?”
Diệp Ân Tuấn cười bất lực.

“Không phải lỗi của anh, lẽ nào là của em sao?”
“Ừm, là lỗi của anh.”
Diệp Ân Tuấn rất có thái độ thừa nhận sai, khiến Thẩm Hạ Lan không biết làm sao để soi mói.

“Tạm thời tha cho anh đó.”
Hai người lại sến súa một hồi, Diệp Ân Tuấn vì công vụ mà đến phòng làm việc.

Thẩm Hạ Lan ngủ một giấc thật ngon.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, mới nhận ra đã hơn mười giờ, Diệp Ân Tuấn đã không còn ở bên cạnh.

Ngày hôm trước người đàn ông này nói rằng sẽ đưa mình đi tập thể dục buổi sáng, kết quả hôm nay lại dung túng mình ngủ nướng.

Thẩm Hạ Lan duỗi người đứng dậy, chải chuốt bản thân, không thấy Diệp Ân Tuấn đâu.

Má Hoàng bưng bát tổ yến cho Thẩm Hạ Lan.

“Mợ chủ, ông chủ bảo bà thức dậy rồi ăn chút.”

“Người đâu rồi?”
Thẩm Hạ Lan ngáp một cái, toàn thân cảm thấy rất mệt mỏi.

Lạ thật, rõ ràng đêm qua không làm gì mà mệt thế?
Má Hoàng vội vàng nói: “Ông Diệp sáng sớm đã đến công ty.

Hình như là nói công ty có chuyện nhắn bà không cần chờ, buổi trưa sẽ không về.”
“Được rồi.”
Thẩm Hạ Lan xua tay, sau khi ăn tổ yến, theo thói quen cầm điện thoại lên quẹt Facebook, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Buổi họp báo của nghệ sĩ công ty Mạnh Điềm Điềm rối tung lên!
Sao có thể?
Triệu Tâm Hằng là người của Diệp Ân Tuấn, năng lực nghiệp vụ không thành vấn đề, mà chuyện của Mạnh Điềm Điềm chỉ cần lấy được bằng chứng, làm sao có thể rối tung được?
Thẩm Hạ Lan thấy gió trên Facebook mắng Mạnh Điềm Điềm, thậm chí mắng cả Thẩm Hạ Lan, lông mày cô chợt cau lại.

“Tôi đi ra ngoài một chuyến.”
Thẩm Hạ Lan mặc áo khoác, nhanh chóng lái xe ra khỏi nhà cũ nhà họ Diệp, trực tiếp lái đến công ty của Diệp Ân Tuấn, nhưng lại gặp Từ Hiền Trang ở cửa.

Tại sao cô ta lại ở đây?
Thẩm Hạ Lan khẽ cau mày, xuống xe.

“Chị Hạ Lan, em nói chuyện với chị được không?”
Từ Hiền Trang ngăn Thẩm Hạ Lan lại.

Thẩm Hạ Lan vội vàng nói: “Hiện tại tôi có chuyện cần giải quyết.

Tôi sẽ nói chuyện với cô sau.”.

 
Chương 1278: 1278: Chương 1277





Nói xong, cô nhấc chân định rời đi, nhưng lại bị Từ Hiền Trang ngăn lại.

“Chị Hạ Lan, em rất cần chị giúp đỡ.”
Từ Hiền Trang nhìn vô cùng đáng thương, nhưng lúc này sắc mặt Thẩm Hạ Lan lại có chút lạnh.

“Không biết là tôi nói không rõ hay là cô lỗ tai có vấn đề, lẽ nào không nghe thấy tôi nói tôi hiện tại có việc bận sao?”
“Nhưng công việc của em rất gấp.”
Từ Hiền Trang cúi đầu, vẻ mặt rất ấm ức.

Thẩm Hạ Lan hừ lạnh nói: “Công việc của cô rất gấp, người khác rảnh chắc? Cô là tiền sao? Người khác phải vây xung quanh cô sao? Xin cô làm cho rõ, hiện giờ là cô nhờ tôi giúp đỡ, tôi giúp cô là tình cảm, không giúp là bổn phận.

Cô bây giờ uất ức cho ai xem?”
Công việc của công ty rất gấp, Thẩm Hạ Lan không có tâm trạng ở đây dây dưa với Từ Hiền Trang, nhưng Từ Hiền Trang này cứ không biết điều, chẳng trách Thẩm Hạ Lan nổi nóng.

Nhưng Từ Hiền Trang không nghĩ vậy.

Cô cảm giác được Thẩm Hạ Lan đang cố ý bắt nạt mình, không khỏi nói: “Tôi biết, Tống Dật Hiên và Hồ Ngọc Duyên làm chứng nhận kết hôn rồi, chị coi thường tôi đúng không? Không đúng, có lẽ là từ đầu chị coi thường tôi rồi, là tôi ngốc nghếch, cứ cảm thấy được chị là người tốt.”
Thẩm Hạ Lan nhíu mày thật chặt, sự chán ghét của cô với Từ Hiền Trang tăng thêm mấy phần.


“Có phải cô cảm thấy người nghèo như cô là có lý, chúng tôi thiếu nợ mấy người yếu thế như cô đúng không? Ai thèm quan tâm cái bệnh nghèo này của cô chứ? Tránh ra!”
Thẩm Hạ Lan nói rồi trực tiếp đẩy Từ Hiền Trang ra.

Cô không dùng bao nhiêu sức, tuy rằng tức giận nhưng vẫn khống chế sức lực, nhưng Từ Hiền Trang đột nhiên ngã xuống đất, nước mắt rơi lã chã.

“Chị Hạ Lan, sao chị có thể làm vậy với em?”
Giọng cô không lớn nhưng đủ để mọi người xung quanh nghe thấy.

“Tách” một tiếng, Thẩm Hạ Lan chỉ cảm thấy có ánh đèn flash lóe lên, trong nháy mắt có mấy phóng viên vây lấy cô.

.

||||| Truyện đề cử: Vợ Boss Là Công Chúa |||||
“Bà Diệp, cho hỏi bà đây là làm sao vậy?”
“Bà Diệp, tôi nghe nói bà là chủ tịch công ty điện ảnh và truyền thông Hoa Thịnh, không phải vì chuyện của nghệ sĩ Mạnh Điềm Điềm của công ty bà lại trút giận lên người qua đường vô tội sao?”
“Bà Diệp, tuy bà là vợ của Diệp Ân Tuấn nhưng bà không thể bắt nạt người khác như thế này được đúng không?”
Các phóng viên xung quanh đều lên án và chất vấn.

Thẩm Hạ Lan vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì quá ngu ngốc.


Cô liếc nhìn Từ Hiền Trang, vừa hay bắt gặp nụ cười của cô ta còn chưa kịp thu lại.

Thẩm Hạ Lan đột nhiên không gấp nữa.

Cô hai tay ôm ngực nhìn Từ Hiền Trang, cười nói: “Cô là người qua đường vô tội?”
“Bà Diệp, tôi…”
Từ Hiền Trang giờ đã đổi xưng hô với Thẩm Hạ Lan.

“Không gọi chị Hạ Lan à? Được rồi, vì đám phóng viên này ở đây nên chúng ta chỉ nói về chuyện bồi thường việc cô cố tình đâm hỏng xe của tôi đi.

Xe của tôi không phải xe hàng hiệu, chỉ là Cayenne thôi, tôi sẽ bảo người gửi cho cô hóa đơn sửa chữa, tôi hy vọng cô trong vòng một tuần sẽ trả đủ phí sửa xe.

Vì chiếc xe đó tôi lái rất thuận tay.”
Lời này của Thẩm Hạ Lan trực tiếp khiến sắc mặt Từ Hiền Trang tái nhợt.

Trả phí sửa xe trong vòng một tuần?
Làm sao mà được?
Chi phí sửa xe có thể lên đến mấy trăm triệu.

“Chị Hạ Lan, trước đây chúng ta không nói như vậy.

Chị nói sẽ cho tôi trả góp.”
Từ Hiền Trang vội vàng nói.

Thẩm Hạ Lan nhàn nhạt nói: “Đó là lời cô nói, tôi hình như chưa đồng ý.”.

 
Chương 1279: 1279: Chương 1278





Cô trước kia nghĩ không cần thiết, dù sao vài trăm triệu cũng không phải là chuyện lớn đối với cô, nhưng đối với Từ Hiền Trang mà nói là con số trên trời, nhưng bây giờ xem ra lòng tốt của cô không được đền đáp rồi.

Từ Hiền Trang đột ngột bật khóc.

“Chị Hạ Lan, tôi không có nhiều tiền như vậy.

Dù sao chị ở nhà cũng có nhiều ô tô, chi bằng…”
“Xe tôi nhiều là việc của tôi, có liên quan xu nào đến cô không? Bồi thường cho vụ va chạm là chính đáng mà? Hay phải làm theo trình tự pháp lý? Vậy cũng được, mặc dù chuyện này đã qua rồi nhưng bãi đậu xe vẫn còn video, chi bằng gọi cảnh sát đến để cảnh sát xử lý.”
Thẩm Hạ Lan nói rồi lấy điện thoại di động ra.

Từ Hiền Trang giật phắt điện thoại di động của Thẩm Hạ Lan.

“Chị Hạ Lan, chị không ép chết tôi không được sao?”

Từ Hiền Trang kêu gào thảm thiết.

Các phóng viên xung quanh nhìn thấy cảnh này, lại bắt đầu mở miệng.

“Bà Diệp, nhà họ Diệp có sản nghiệp lớn, không cần bắt nạt kẻ yếu thế này chứ?”
“Yếu thế? Anh biết sự thật là như thế nào mà ở đây phát ngôn bừa bãi?”
Sắc mặt Thẩm Hạ Lan chợt trầm xuống.

Người phóng viên bị sốc đến mức không thể đến không nói nên lời, giọng điệu trở nên có chút cứng nhắc.

“Bà Diệp, thái độ của bà là thế nào? Bà nghĩ bà là vợ của Diệp Ân Tuấn thì ghê gớm lắm sao? Bà có thể kiêu căng hống hách sao?”
“Vợ Diệp Ân Tuấn tôi đây có cái quyền này! Thế nào? Anh có ý kiến gì không?”
Diệp Ân Tuấn không biết đã xuống từ lúc nào, nghe thấy phóng viên nói vậy, lập tức bước tới bảo vệ Thẩm Hạ Lan trong lòng, ánh mắt lạnh lùng giống như một thanh kiếm sắc bén phóng ra, trực tiếp đâm thẳng về phía đối phương.

Phóng viên không nhịn được run cầm cập.

“Cậu Diệp, tôi…”
“Từ Hiền Trang cố ý đâm vào xe của vợ tôi.

Vợ tôi tốt bụng, không tính toán với cô ta, ai mà biết cô ta không những không biết ơn, bây giờ còn ở đây quấn lấy, thế nào? Người có tiền chúng tôi phải coi tiền như rác? Người có tiền chúng tôi phải bị kẻ nghèo vu oan ức hiếp? Đàn bà chỉ biết diễn yếu đuối, ở trước mặt báo chí rơi hai hàng nước mắt, là có thể đổi trắng thay đen? Còn các người là phóng viên, chỉ nhìn bề mặt mà không để ý đến chân tướng hay sao?”
Loạt câu hỏi của Diệp Ân Tuấn khiến phóng viên đỏ mặt, suýt chút nữa không ngẩng đầu lên được.

Thẩm Hạ Lan đột nhiên cảm thấy Diệp Ân Tuấn giờ phút này thật đẹp trai.

Diệp Ân Tuấn nhìn hiện trường xung quanh, thấy Từ Hiền Trang muốn lợi dụng cơ hội này lẻn đi, liền vội vàng nói: “Bắt người đến đồn cảnh sát cho tôi, ở đồn cảnh sát, tôi muốn xem ai còn tiếp tục vu oan cho vợ tôi nữa.


Vợ Diệp Ân Tuấn tôi, đâu phải chó mèo mà muốn tùy ý bắt nạt! “
Những lời này đơn giản là mắng thảm Từ Hiền Trang.

Từ Hiền Trang lần này thực sự khóc rồi.

Nhưng Thẩm Hạ Lan miễn nhiễm với nước mắt của cô ta rồi.

Khoảng thời gian này cô ta cố ý dừng lại trước cửa công ty của Diệp Ân Tuấn, gọi điện cho phóng viên đến làm cô khó xử, cô ta định làm gì?
Thẩm Hạ Lan ít nhiều cũng có chút rõ ràng.

Trong lòng cô không khỏi có chút may mắn, cũng may Tống Dật Hiên không có ở bên cạnh cô ta, nếu không sẽ không dễ dàng giải quyết.

Từ Hiền Trang thấy người của Diệp Ân Tuấn đi tới, vội vàng nhờ phóng viên giúp đỡ.

“Mọi người không thể đứng nhìn họ sử dụng tư hình được.”
Nhưng dưới sự uy nghiêm của Diệp Ân Tuấn, cũng không ai dám ra tay.


Lúc Từ Hiền Trang bị bắt đi, cô ta dữ tợn nhìn Thẩm Hạ Lan một cái, hận ý trong mắt khiến Thẩm Hạ Lan có chút không nói nên lời.

Cô còn không biết mình có đắc tội người phụ nữ này hay không nữa.

Diệp Ân Tuấn ôm Thẩm Hạ Lan vào lòng, nhìn phóng viên trước mặt nói: “Chuyện ngày hôm nay nên viết thế nào các vị trong lòng cũng rõ, tôi cũng không nói nhiều.

Hy vọng sau này tin tức truyền thông lúc làm khó vợ tôi tốt nhất nên làm rõ rồi hẵng đến, nếu không sợ là mọi người không còn chén cơm đâu.”
Đây tuyệt đối là một lời uy hiếp trần trụi.

Tiếc là vậy mà không ai dám nói gì hết.

Thẩm Hạ Lan được Diệp Ân Tuấn bảo vệ bước vào công ty..

 
Chương 1280: 1280: Chương 1279





Bây giờ người trong công ty đều rất coi trọng Thẩm Hạ Lan, hết cách rồi, ai chả biết Sếp Diệp hiện tại là ác ma cuồng vợ, ai không có mắt mới vào cái thời khắc này chọc Diệp Ân Tuấn không vui.

Thẩm Hạ Lan một đường được mọi người cung kính đưa đến văn phòng của Diệp Ân Tuấn.

Vừa bước vào phòng làm việc, Diệp Ân Tuấn đã khóa trái cửa khiến Thẩm Hạ Lan khẽ nhíu mày.

Người đàn ông này muốn làm gì vậy?
Cơ sở phần cứng của anh có thể dùng được rồi?
“Anh đây là làm gì đấy?”
Thẩm Hạ Lan ánh mắt lấp lánh nhìn Diệp Ân Tuấn.

Diệp Ân Tuấn đột nhiên nhận ra Thẩm Hạ Lan hình như hiểu sai ý rồi, lúng túng ho khan một tiếng: “Đừng quậy, nói chuyện nghiêm túc.”
“Chuyện nghiêm túc là chuyện gì?”
Thẩm Hạ Lan sau đó mới nhớ ra mục đích đến đây của mình.

“Đúng rồi, chuyện của công ty em.”
Thẩm Hạ Lan đột nhiên sốt ruột.


“Triệu Tâm Hằng không phải là người của anh sao? Khả năng nghiệp vụ hẳn là không tệ, bây giờ sao không thể dẹp yên được? Có phải có ẩn tình gì không?”
Thẩm Hạ Lan không nghi ngờ gì về khả năng nghiệp vụ của Triệu Tâm Hằng, điều đáng lo ngại bây giờ là có người cố tình ngáng chân Diệp Ân Tuấn.

Nếu là như vậy, Thẩm Hạ Lan sẽ không đồng ý.

Diệp Ân Tuấn nhìn thấy cô lo lắng, không khỏi cười nói: “Chỉ là một vấn đề nhỏ, nhưng em cứ yên tâm là được, anh sẽ lo, em ăn sáng chưa?”
“Đã là lúc nào rồi, còn tâm tư ăn sáng sao?”
Thẩm Hạ Lan cảm thấy mạch não của Diệp Ân Tuấn có vấn đề.

Diệp Ân Tuấn nhanh chóng cầm điện thoại gọi cho bộ phận thư ký.

“Xuống nhà hàng mua cho vợ tôi một phần đồ ăn sáng.”
Sau khi cúp máy, Diệp Ân Tuấn cười nói: “Mặc kệ là lúc nào, sức khỏe em là quan trọng nhất, không ăn sáng sẽ không tốt cho dạ dày.”
“Đã gần trưa rồi, hơn nữa chuyện của công ty em …”
“Có anh rồi, em nên ăn cơm đi.”
Diệp Ân Tuấn trực tiếp chặn lời của Thẩm Hạ Lan.

Thẩm Hạ Lan theo đuổi lớn nhất đời này chính là Diệp Ân Tuấn, lại không ngờ rằng người đàn ông này lại có thể chăm sóc cho cô cả đời.


Tâm trạng lo lắng của cô từ từ lắng xuống.

Thư ký rất nhanh liền mang bữa sáng tới.

Thật ra thì Thẩm Hạ Lan cũng không muốn ăn, nhưng dưới ánh mắt Diệp Ân Tuấn vẫn ngoan ngoãn ăn vào.

Cô vừa ăn vừa hỏi: “Chuyện lần này rốt cuộc là như thế nào vậy?”
“Ăn cơm đi rồi nói.”
Diệp Ân Tuấn vô cùng kiên trì.

Người chồng cố chấp như vậy, Thẩm Hạ Lan còn có thể nói gì?
Cô quen thuộc mà ăn sáng, Diệp Ân Tuấn bưng một cốc sữa nóng.

Cô cau mày, nhưng vẫn uống hết.

Nhìn thấy Thẩm Hạ Lan ăn sáng rồi, Diệp Ân Tuấn nhỏ giọng: “Thật ra cũng không có gì, chỉ là cạnh tranh cùng ngành thôi.”
“Đừng lừa em, nếu là cạnh tranh cùng ngành, Triệu Tâm Hằng không giải quyết được sao, em không tin anh đưa em cái bao cỏ.”
Thẩm Hạ Lan không hồ đồ chút nào.

Diệp Ân Tuấn cười khổ nói một tiếng: “Giao cho anh được không?”
“Công ty của em sao lại giao cho anh? Diệp Ân Tuấn, em là Sếp Thẩm, em cũng phải gánh vác một phần chứ, anh muốn nuôi em từ nhỏ đến già sao?”
“Không phải là không thể, chỉ cần em muốn.”
“Em không muốn.”
Thẩm Hạ Lan trực tiếp từ chối..

 
Chương 1281: 1281: Chương 1280





Những khủng hoảng trước đây khiến cô nhận ra rõ ràng rằng một người phụ nữ không thể dựa dẫm mọi thứ vào một người đàn ông.

Là người sẽ có lúc kiệt sức, Diệp Ân Tuấn một khi đã kiệt sức, kẻ địch nhân cơ hội xông vào phải làm sao?
Sau lưng họ còn có ba đứa con.

Nghĩ đến đây, Thẩm Hạ Lan ép buộc mình phải mạnh mẽ.

Điều cô muốn không phải là trốn sau lưng Diệp Ân Tuấn làm trẻ con, mà là cùng anh bước đến đỉnh cao của cuộc đời.

Diệp Ân Tuấn thấy Thẩm Hạ Lan vô cùng kiên trì, liền thở dài nói: “Hạ Lan, có lúc em không tiện ra mặt.”
“Còn có gì là em không tiện? Chuyện ba mẹ nuôi đã giải quyết xong, còn có cái gì không thể chịu được nữa? Thế rốt cuộc là ai?”
“Dư Dương.”
Lúc Diệp Ân Tuấn nói tên, Thẩm Hạ Lan sửng sốt một chút, nhất thời lại không nhớ rõ người này là ai.

Nhìn thấy cô ấy đáng yêu như vậy, Diệp Ân Tuấn đột nhiên nở nụ cười.


“Ba của Dư Khinh Hồng.

Người đàn ông tình một đêm với mẹ em ở nước ngoài.”
Nói như vậy Thẩm Hạ Lan ngược lại nhớ ra rồi.

Lông mày cô hơi cau lại.

“Ý anh là gì? Đấu tranh bất công cho con gái ông ta? Đã là lúc nào rồi, còn nghĩ đến việc đòi lại công bằng cho Dư Khinh Hồng?”
Chuyện mà Thẩm Hạ Lan nghĩ đến chính là ân oán cá nhân với Dư Khinh Hồng trước đây.

Diệp Ân Tuấn lắc đầu nói: “Không phải, là bởi vì cái chết của Tiêu Ái mẹ em.

Ông ta có thể cho rằng em hại chết mẹ em.

Kỳ thực tác dụng cũng gần giống như tưởng nhớ.

Tiêu Ái chết rồi.

Ông ta vẫn luôn tìm người để hận, nếu không sẽ sống không nổi, cũng coi như cho tình yêu của bản thân nhiều năm như vậy một nơi để phát tiết.”
“Thật ra không yêu được nên dùng người khác để trút giận.

Hoàn toàn là đồ ngốc.”
Thẩm Hạ Lan có chút xem thường Dư Dương.

Lần trước Trương Nhu sau lưng bị Dư Dương xúi giục, bọn họ còn chưa kịp gây phiền phức cho Dư Dương, chỉ xử lý em trai của Dư Dương, không ngờ ông ta lại chĩa mũi nhọn vào mình nhanh như vậy.

Một khi đã biết đối phương là ai, Thẩm Hạ Lan đã bình tĩnh hơn rất nhiều.


“Mạnh Điềm Điềm là người của Dư Dương?”
“Không phải, Mạnh Điềm Điềm quả thật là diễn viên, cũng là một người số khổ, nhưng lại có một cặp ba mẹ lòng tham không đáy.

Còn có một đứa em trai dốt nát kém cỏi.

Gia đình bọn họ như đỉa, thiếu chút hút khô Mạnh Điềm Điềm, thật ra mọi người trong giới đều biết chuyện này, chỉ là công ty mới mở của em không đủ nhân mạch, không điều tra rõ ràng lúc ký hợp đồng, điểm này Triệu Tâm Hằng cũng phải chịu trách nhiệm.

Cho nên lần này, hoàn toàn là Dư Dương bỏ tiền mua ba mẹ của Mạnh Điềm Điềm, còn nói với họ rằng Mạnh Điềm Điềm là nữ chính của bộ phim sẽ kiếm được nhiều tiền, mới xảy ra một màn ầm ĩ này.”
Diệp Ân Tuấn nhẹ giọng nói.

Thẩm Hạ Lan nhíu mày thật chặt.

“Em đã yêu cầu Triệu Tâm Hằng thu thập chứng cứ, Triệu Tâm Hằng cũng nói nếu thu thập được chứng cứ, chúng ta có thể tổ chức họp báo để giảm thiểu tác động xấu của Mạnh Điềm Điềm.”
“Chứng cứ bị tiêu hủy trong buổi họp báo nên lời nói của Triệu Tâm Hằng không thuyết phục.

Hơn nữa, ba mẹ Mạnh Điềm Điềm là hạng lưu manh, khống chế hoàn toàn hiện trường.”
Diệp Ân Tuấn thở dài nói: “Bên phía Triệu Tâm Hằng anh sẽ tìm người xử lý, em đừng xen vào chuyện này.”
“Không được, em phải can thiệp, nhất định phải can thiệp triệt để!”
Thẩm Hạ Lan ánh mắt có chút sáng ngời.


“Dư Dương người này thật là, bản thân một mình ở nước ngoài được rồi, cần gì phải gây phiền phức cho em chứ? Mẹ em đã không còn rồi, chẳng lẽ ông ta cho rằng em sẽ nể mặt mẹ nhẫn nhịn ông ta sao? Ông ta tính vai vế à?”
Thẩm Hạ Lan đối với Dư Dương có chút không nói nên lời.

“Em muốn làm thế nào?”
Diệp Ân Tuấn nhìn ra cô vợ nhỏ của mình hiện đang mài dao, muốn đích thân xử lý một vài người.

Cũng may, Thẩm Hạ Lan nghị lực như vậy khiến người ta khi nhìn vào mới cảm thấy có sức sống.

Thẩm Hạ Lan nhìn Diệp Ân Tuấn, đột nhiên mỉm cười đứng lên.

Đến bên anh, choàng tay qua cổ anh.

Hương thơm nhàn nhạt đập vào giác quan của Diệp Ân Tuấn, trong lòng anh đột nhiên buồn bực..

 
Chương 1282: 1282: Chương 1281





“Muốn nói thì nói, có chuyện thì bàn, đừng có giày vò anh được không?”
Thẩm Hạ Lan cười xấu xa.

“Em cứ ngồi, ghế sô pha lạnh quá, nhiệt độ trên đùi anh mới thích hợp.”
Bà xã đã nói như vậy, Diệp Ân Tuấn còn có thể nói gì nữa.

Anh nhìn Thẩm Hạ Lan bằng ánh mắt si tình.

Thẩm Hạ Lan thật sự cảm thấy Diệp Ân Tuấn lúc này thật đáng yêu.

Cô bóp mặt anh, cười nói: “Xin anh làm giúp em một việc.”
“Bà xã đại nhân, xin căn dặn, giúp đỡ không dám nhận, là chuyện anh nên làm.”
Tính tự giác của Diệp Ân Tuấn thật sự khiến cho Thẩm Hạ Lan cảm thấy thoải mái.

“Bây giờ thật biết nói chuyện.”
“Đây là tìm đường sống.”
Diệp Ân Tuấn lại ảm đạm liếc nhìn quần của mình, nơi nào đó đã nhỏm cao lên rồi, nhưng dùng không được.

Ông trời ơi!
Loại chuyện khốn khiếp gì đây!
Thẩm Hạ Lan làm bộ không nhìn thấy, nhưng vẫn cười nói: “Giúp em kiểm tra xem Dư Khinh Hồng dạo này làm gì?”

“Em muốn làm gì đấy?”
Diệp Ân Tuấn đột nhiên căng thẳng.

Dư Khinh Hồng lúc đầu đuổi cùng giết tuyệt theo đuổi anh anh vẫn nhớ như in, cả đời này anh cũng không muốn nhìn thấy cô ta.

Nếu không có Mike, anh đã khiến Dư Khinh Hồng biến mất khỏi thế giới này rồi.

Thẩm Hạ Lan thấy Diệp Ân Tuấn phản ứng lớn như vậy, trong lòng cảm thấy có chút vui vẻ.

“Chỉ để điều tra xem gần đây cô ta đang làm gì, em muốn cô ta đến Hải Thành ngồi chơi.”
“Em bớt bớt đi.”
Diệp Ân Tuấn trực tiếp ôm Thẩm Hạ Lan, sau đó đặt ngồi xuống ở trên sô pha.

Anh có chút cáu kỉnh đi quanh phòng làm việc nói: “Em lành sẹo rồi thì quên mất cơn đau à? Dư Khinh Hồng tặc tâm không chết với anh, em có chắc muốn cô ta đến Hải Thành không?”
“Em chắc chắn.”.

Chương mới nhất tại || TгЦм tгuуen.мE ||
Thẩm Hạ Lan thoải mái cười cười.

Diệp Ân Tuấn nhìn Thẩm Hạ Lan một cái, phát hiện người phụ nữ này không phải đang nói đùa, liền nhíu mày hỏi: “Em định dùng thiên tử lệnh cho chư hầu sao?”
“Dư Dương không phải chư hầu, nhưng Dư Khinh Hồng chính là điểm yếu của ông ta.


Nếu ông ta khiến cuộc sống của em không thoải mái, em cũng không thể để ông ta ngồi không thư giãn đúng không? Nói với Mike bảo anh ấy đưa Dư Khinh Hồng đến Hải Thành chơi.

Đương nhiên sau khi đến chơi ở đâu là do em quyết định.”
Vẻ mặt tự tin của Thẩm Hạ Lan khiến lòng Diệp Ân Tuấn dịu đi phần nào.

“Dù gì thì Mike cũng là anh em của anh.

Nếu không đến mức bất đắc dĩ, tốt hơn hết là đừng đắc tội anh ấy.”
“Em biết, chỉ là một Dư Khinh Hồng mà thôi, em không để vào mắt, cũng không có hứng thú giết người.

Chỉ cần cô ta ngoan ngoãn, em sẽ coi cô ta như một người chị em tốt.”
Thẩm Hạ Lan nói như vậy, Diệp Ân Tuấn nếu không đồng ý sẽ có chút già mồm rồi.

Anh gọi điện cho Phi.

“Kiểm tra xem Dư Khinh Hồng bây giờ đang ở đâu?”
Không lâu sau, Phi truyền đến tin tức.

“Dư Khinh Hồng gần đây ở nước M.

Đang đi cùng Mike.”
Lúc Diệp Ân Tuấn gọi điện cho Mike, Thẩm Hạ Lan đứng dậy đi ra khỏi văn phòng.

Mike và Diệp Ân Tuấn là anh em bạn bè, dù Dư Khinh Hồng có ra sao thì Thẩm Hạ Lan vẫn không muốn phá vỡ tình bạn này.

Cô nhìn mọi người trong công ty làm việc chăm chỉ, không khỏi có chút nhàm chám, bất tri bất giác đi đến phòng thiết kế.

“Nhà thiết kế Lisa? Vừa hay, chúng tôi có một bản vẽ thiết kế mà không hiểu lắm, cô xem rồi có thể cho chúng tôi một số chỉ điểm được không?”.

 
Chương 1283: 1283: Chương 1282





Bộ phận thiết kế vẫn luôn gọi Thẩm Hạ Lan là Lisa.

Thẩm Hạ Lan thích cái tên này, cô không phải là bà Diệp, chỉ là Lisa.

Niềm đam mê bấy lâu nay lại được kích thích.

“Mọi người không sợ tôi làm lộ bí mật công ty sao?”
Thẩm Hạ Lan đùa đùa nói.

Nhà thiết kế Hoàng cười nói: “Sếp Diệp cũng không sợ, chúng tôi sợ cái gì?”
Mấy người đột nhiên cười thành một đoàn.

Tuy rằng Thẩm Hạ Lan đã lâu không đến, nhưng lúc này đột nhiên cảm thấy như mình chưa từng rời đi.

Cô ngồi vào ghế của nhà thiết kế, xem qua bản vẽ rồi cau mày.

Bản vẽ này có chút thú vị!
“Bản vẽ thiết kế quân khu? Bây giờ công ty chúng ta bắt đầu nhận việc của quân khu rồi?”
Thẩm Hạ Lan vô thức ngẩng đầu hỏi thiết kế Hoàng.


Thiết kế Hoàng nhìn xung quanh nói: “Đây chỉ là nguyên mẫu, ý của Sếp Diệp là bây giờ chúng tôi đang thiết kế, nếu dùng được thì cùng quân khu hợp tác.

Nếu thực sự bàn chuyện hợp tác được, tập đoàn chúng ta liền thuộc về tập đoàn bán quân sự, vậy thật rất trâu bò.”
“Dùng thực lực nói chuyện thì tốt hơn, nhà thiết kế ở quân khu có rất nhiều.”
Thẩm Hạ Lan kịp thời dội một chậu nước lạnh, bớt cho những người này bay lên trời.

“Vâng, vâng, nhà thiết kế Lisa nói đúng.”
Thiết kế Hoàng tuy rằng tương đối lớn tuổi, nhưng vẫn là coi trọng Thẩm Hạ Lan, cũng hết cách, ai bảo tài năng thiết kế của Thẩm Hạ Lan cao làm gì.

Mặc dù cô đã bỏ quyền trong cuộc thi thiết kế một thời gian trước, nhưng vụ đạo văn do Thẩm Niệm Niệm xúi giục đã đẩy Thẩm Hạ Lan lên tầm cao khác.

Thẩm Hạ Lan chỉ vào một mảnh bản vẽ thiết kế nói: “Ở đây cần phải cải tiến.

Đây là suy nghĩ của tôi.

Xe bình thường nói thì dễ, nhưng xe của quân khu thì phải chống nổ, chống va đập, hiệu suất an toàn phải tốt.

Thiết kế ở đây quá hoa hòe, hoàn toàn không thực dụng, vì vậy đề xuất của tôi là cải thiện chỗ này.


Chi tiết điều chỉnh cụ thể mọi người có thể tự xem.”
Hoàng thiết kế liếc mắt nhìn chỗ bị Thẩm Hạ Lan chỉ ra, cau mày nói: “Nhà thiết kế Lisa, nếu ở đây hiệu suất an toàn cao hơn, ắt hẳn là càng đột phá.

Nhưng nếu đột phá thì vẻ đẹp tổng thể của chiếc xe sẽ bị ảnh hưởng, cô cũng biết, một chiếc xe đập vào mắt đầu tiên là vẻ ngoài.

Nếu vẻ ngoài xấu vậy không có tính cạnh tranh rồi.”
“Nhưng cũng không thể hạ thấp độ an toàn của chiếc xe chỉ để trông đẹp mắt.

Anh xem thay đổi ở đây một chút không phải tốt hơn sao?”
Thẩm Hạ Lan lấy bút chì ra, trực tiếp phác thảo vài nét trên bản vẽ thiết kế, cả dáng xe đột nhiên có sự thay đổi.

“Tuyệt vời.”
Thiết kế Hoàng vui mừng khôn xiết.

Tâm trạng của Thẩm Hạ Lan cũng vô cùng tốt.

.

Tìm truyện hay tại ( TгЦ мtгuуen.

me )
Cô rất thích thiết kế ô tô, bây giờ cô từ bỏ việc này để thành lập công ty, mặc dù nói không hối hận, nhưng lúc cầm bút vẽ trở lại vẫn là một loại cảm giác thoải mái sung sướng.

“Được rồi, mọi người chịu khó nghiên cứu phần còn lại, tôi về trước, đừng để một lát Ân Tuấn không tìm được người lại bắt đầu gọi điện đến.”.

 
Chương 1284: 1284: Chương 1283





Thẩm Hạ Lan đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Mặc dù bản thân vẫn rất tâm huyết với thiết kế nhưng đây là bản vẽ của nhóm thiết kế, mình chỉ góp ý một chút thôi, nếu tham gia nhiều quá sẽ khiến người ta ghét.

Cô hiểu lúc nào thích hợp mà ngừng.

Thiết kế Hoàng đưa Thẩm Hạ Lan ra khỏi phòng thiết kế.

Thẩm Hạ Lan vừa ra khỏi phòng thiết kế liền nhìn thấy Diệp Ân Tuấn đứng ở hành lang vẻ mặt cười cười nhìn cô.

Cô lè lưỡi, trực tiếp đi về phía Diệp Ân Tuấn.

“Làm sao anh biết em ở đây?”
“Toàn bộ công ty của anh ngoài ở đây, em còn thích chỗ nào nữa?”
Diệp Ân Tuấn vươn cánh tay.

Thẩm Hạ Lan tự nhiên đến khoác tay anh.

“Gọi điện xong rồi?”
“Ừm, Mike nói buổi chiều sẽ đưa Dư Khinh Hồng đến Hải Thành.


Em định làm gì?”
Diệp Ân Tuấn không lo lắng Thẩm Hạ Lan sẽ nhốt Dư Khinh Hồng lại, nhưng có vẻ như cũng không dễ dàng vây Dư Khinh Hồng ở một chỗ.

Thẩm Hạ Lan cười nói: “Thế nào là làm gì? Cứ đưa đến đại viện quân khu tìm ông ngoại là được.

Dù sao Dư Khinh Hồng cũng là cháu của ông ngoại.

Bao nhiêu năm không gặp, ông ngoại đương nhiên là dạy cho Dư Khinh Hồng quy tắc nhà họ Tiêu phải không?”
Diệp Ân Tuấn sửng sốt, nhưng không thể không nói đây là một cách.

Phàm là người đi vào khu nhà, không có sự cho phép của thủ trưởng Tiêu, Dư Khinh Hồng không thể ra ngoài được.

Hơn nữa đối ngoại có thể nói cô ta đến chơi với ông ngoại.

“Nhưng có cần phải đến đánh tiếng với ông ngoại không?”.

ngôn tình hài
“Chắc chắn phải đánh tiếng rồi, nếu không ông ngoại còn không quét cô ta ra ngoài sao.”
Thẩm Hạ Lan cười cười cùng Diệp Ân Tuấn bước ra khỏi công ty.


Người trong công ty lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Ân Tuấn cười, nụ cười có chút cưng chìu, trái tim của mấy cô gái cũng sắp bay ra ngoài luôn rồi.

Sếp Diệp thật đẹp trai!
Diệp Ân Tuấn trực tiếp mặc kệ những người khác, trong mắt chỉ có Thẩm Hạ Lan, sau khi cùng cô lên xe, Thẩm Hạ Lan lấy điện thoại ra gọi cho ông cụ Tiêu.

“Ông ngoại, Ân Tuấn và con qua thăm ông, ông muốn ăn gì? Con mua đến đó cho ông.”
Giọng nói ngọt ngào của Thẩm Hạ Lan vang lên.

Khóe miệng ông cụ Tiêu khẽ nhếch.

“Mang ít chuối đi, gần đây ông hơi đau bụng.”
“Được rồi.”
Thẩm Hạ Lan để điện thoại xuống, Diệp Ân Tuấn ý thức lái xe đến siêu thị hoa quả.

Hai người không chỉ mua chuối, mà còn một số hoa quả khác, cuối cùng Diệp Ân Tuấn ở kệ trà mua một hộp Mao Phong thượng hạng, hai người mới lái xe đến nhà ông cụ Tiêu.

Dũng thấy hai người đến, vội vàng ra đón vào.

“Cô chủ, cô Nghê Nghê đánh người rồi.

Thủ trưởng không để tôi nói cho cô biết, nhưng bên kia có chút chống lưng, cô chủ cô nên xử lý một chút.”
Dũng nhỏ giọng.

Thẩm Hạ Lan nhếch khóe miệng liếc nhìn Diệp Ân Tuấn..

 
Chương 1285: 1285: Chương 1284





“Con gái ngoan của anh không phải chỉ biết ăn thôi sao? Làm sao mà đi học con gái Tiêu Niệm Vi, thích dùng vũ lực rồi?”
“Để anh xử lý.”
Diệp Ân Tuấn tính khí tốt đi nhận việc đi qua đó.

Thẩm Hạ Lan nhìn thấy anh thế này lộ ra nụ cười.

“Ông ngoại, con đến đây.”
Thẩm Hạ Lan trực tiếp đi vào phòng khách.

Ông cụ Tiêu đang đọc báo, nhìn thấy Thẩm Hạ Lan hai người bước vào, cười hì hì nói: “Ui cha, mua nhiều đồ ăn ngon thế này cho ông sao? Ông đoán, có phải muốn xin xỏ ông gì không? Nếu không làm gì có phúc lợi tốt thế này?”
“Ông ngoại, nói gì thế? Nói như bình thường con bất hiếu lắm.”
Thẩm Hạ Lan có chút ủy khuất.

Cô vừa nói chuyện, vừa bước đến, ôm lấy cánh tay của ông cụ Tiêu.

“Nhìn cái miệng nhỏ nhắn này, ông còn chưa nói cái gì, trực tiếp chặn miệng ông rồi, con bé này ở nhà thường hay bắt nạt con đúng không?”
Ông cụ Tiêu nhanh chóng nhìn Diệp Ân Tuấn tìm viện trợ bên ngoài.


Vốn tưởng rằng Diệp Ân Tuấn sẽ hùa theo ông, nhưng không ngờ Diệp Ân Tuấn lại cười nói: “Vẫn được, Hạ Lan ở nhà cũng sinh động thế này.”
“Ông quen là được.”
Ông cụ Tiêu lắc đầu, nhưng có vẻ như ông rất hài lòng với câu trả lời của Diệp Ân Tuấn.

“Ông ngoại, ý ông là sao? Chẳng lẽ ông hi vọng Diệp Ân Tuấn đối với con không tốt?”
“Ông không nói vậy nha.”
Ông cụ Tiêu mỉm cười, tâm trạng vì hai người đến cảm thấy rất vui.

“Nghê Nghê thì sao? Sao con không thấy con nhóc này?”
Thẩm Hạ Lan làm như vô tình hỏi hỏi.

Ông cụ Tiêu vội vàng nói: “Thằng nhóc nhà họ Trạm ngày nào cũng làm mấy món ngon.

Nghê Nghê nhà chúng ta gần như là người của nhà đó rồi, Ân Tuấn, con đi xem một chút, không được thì nói chuyện với Trạm Dực, con trai nó cứ lòng vòng quanh Nghê Nghê nhà chúng ta.

Nghê Nghê nhà chúng ta tương lai còn gả đi nữa.”
Thẩm Hạ Lan phì cười một tiếng.

“Ông ngoại, Nghê Nghê chỉ là ham ăn.


Có người cho ăn, mười ngày nửa tháng cũng không về đâu.”
“Nhìn em nói đi, Nghê Nghê cũng không tệ như vậy.”
Diệp Ân Tuấn không thích nghe.

“Đi đi, tìm người yêu nhỏ của anh đi.”
Thẩm Hạ Lan trực tiếp phất tay bảo Diệp Ân Tuấn rời đi.

Diệp Ân Tuấn cười cười, đi thẳng sang nhà họ Trạm.

Thẩm Hạ Lan nhìn thấy Diệp Ân Tuấn đi rồi cười nói: “Ông ngoại, con xin ông một chuyện.”
“Ông biết ngay trái cây của con không dễ ăn như vậy.

Còn có một hộp Mao Phong thượng hạng.

Xem ra việc này cũng không tầm thường.”
Ông cụ Tiêu gật gù đắc ý.

Thẩm Hạ Lan lập tức kéo ông một cái.

“Ông nói đi có giúp hay không?”
“Giúp thì giúp, ông chỉ có mình con là cháu ngoại, không giúp thì giúp ai?”
“Làm gì chỉ có một đứa cháu ngoại đâu, không phải con Dư Khinh Hồng sao?”.

 
Chương 1286: 1286: Chương 1285





Thẩm Hạ Lan trực tiếp nói ra tên của Dư Khinh Hồng.

Mặt ông cụ Tiêu bỗng tối sầm lại.

“Nó cũng là cháu ngoại của ông? Ông không thừa nhận.”
“Ông ngoại, xin ông thừa nhận đi.

Mười bữa nửa tháng cũng được.”
“Con có ý gì?”
Lông mày của ông cụ Tiêu chợt cau lại.

Thẩm Hạ Lan giải thích những chuyện Dư Dương đã làm với cô, với những chuyện cô định làm.

Ông cụ Tiêu hiểu ngay lập tức.

“Ý con là muốn ông canh chừng nó, khoảng thời gian này nhốt nó ở đây?”
“Đừng có nói khó nghe như vậy, cứ để cô ta ở cùng ông.


Nghĩ đi, dù sao Dư Khinh Hồng cũng là do mẹ sinh ra, cũng không thể cắt đứt với nhà họ Tiêu được? Nếu con động đến cha cô ta, cô ta còn không liều mạng với con sao? Ông phải giúp con.”
Thẩm Hạ Lan làm nũng lắc lắc cánh tay ông cụ Tiêu.

Làm sao ông cụ Tiêu có thể chịu được sự cầu xin của Thẩm Hạ Lan?
“Được rồi, nhưng ông nói trước, nó đến ông làm thế nào, con cũng không được phép xen vào.”
“Không xen vào, không xen vào.”
Thẩm Hạ Lan vội vàng đảm bảo.

Ông cụ Tiêu bây giờ mới rạng rỡ lên.

“Chẳng qua, nghe nói Tống Dật Hiên lãnh giấy chứng nhận kết hôn rồi?”
Tin tức của ông cụ Tiêu cũng khá linh hoạt.

“Phải, kết hôn với Hồ Ngọc Duyên.

Hôn lễ còn chưa chuẩn bị xong, dù thế nào, vẫn đang nằm viện, sau khi xuất viện sẽ bắt đầu thu xếp.”
Thẩm Hạ Lan vội vàng nói.

Ông cụ Tiêu lấy trong túi ra một chiếc chìa khóa, đưa cho Thẩm Hạ Lan.


“Cái này là gì?”
Thẩm Hạ Lan có chút bối rối.

Ông cụ Tiêu nói: “Đây là ngôi nhà học khu ông mua ở thành phố, tặng cho vợ Tống Dật Hiên làm quà, hai ngày nữa ông sẽ đến bệnh viện thăm Tống Dật Hiên, sau này chuyện kết hôn của hai đứa nó cứ để ông lo liệu.”
“Ông ngoại, ông muốn làm nhà mẹ của Tống Dật Hiên?”
“Biết nói chuyện không? Làm là cái gì? Ông vốn là ông ngoại nó.

Ba nó bây giờ không biết ở nơi nào, mặc kệ không lo Tống Dật Hiên, còn hy vọng gì được? Mẹ nó bây giờ … hai”
! Ông không lo ai lo.”
Ông cụ Tiêu thở dài một hơi.

Thẩm Hạ Lan ngược lại rất vui mừng, ông cụ Tiêu ra mặt, đám cưới của Tống Dật Hiên coi như có mặt mũi rồi.

“Chìa khóa này, đợi ông tự đưa cho anh ấy đi, Ân Tuấn sắp đến sinh nhật rồi, con định cùng anh ấy đi chơi riêng vài ngày, con bé làm phiền ông rồi.”
Thẩm Hạ Lan lần nữa lại đẩy chìa khóa ra.

Những việc tặng ân tình như thế này để ông cụ Tiêu tự mình làm đi, bây giờ cô chỉ nóng lòng được ở bên Diệp Ân Tuấn mỗi ngày thôi.

Ông cụ Tiêu nghe Thẩm Hạ Lan nói xong, nghĩ đến hai người gặp ít xa nhiều, không nhịn được nói: “Tính đi chơi ở đâu? Có cần ông ngoại đề cử không?” “
“Không cần đâu, chúng con đều có sắp xếp rồi.”
Đang nói chuyện thì Dũng từ ngoài chạy vào.

“Thủ trưởng, cô chủ, mau đi xem đi, cô Nghê Nghê lại đánh nhau với người ta rồi.”.

 
Chương 1287: 1287: Chương 1286





Chữ “lại” khiến cho lông mày của Thẩm Hạ Lan chợt cau lại.

Con nhóc đầu gấu này, ba ngày không đánh liền lên nóc nhà dỡ ngói mà.

“Ân Tuấn không phải ở đó sao? Trơ mắt nhìn Nghê Nghê đánh người?”
Câu này của Thẩm Hạ Lan khiến Dũng có chút muốn khóc.

“Cô chủ, đừng nhắc tới, Sếp Diệp đang đứng trấn một bên cho cô Nghê Nghê rồi.”
Thẩm Hạ Lan nghe A Dũng nói ra câu này thì sững sờ.

Đứng trấn?
Diệp Ân Tuấn đây là ủng hộ Nghê Nghê đánh người?
Tình hình gì thế này?
Thẩm Hạ Lan nhanh chóng đứng lên.

Ông cụ Tiêu vội vàng nói: “Hạ Lan, con bé còn nhỏ, có chuyện gì từ từ nói, đừng có ra tay đánh nó nha?
Hơn nữa, con nhà chúng ta cũng không đánh người vô cớ.

Chắc là người khác sai rồi.”
“Ông ngoại.”
Thẩm Hạ Lan đột nhiên không nói nên lời.

Ông lão này là điển hình của việc chiều cháu.


Chưa biết tình hình thế nào mà đổ lỗi cho người ta rồi?
“Ông đừng đi.

Đại thủ trưởng xem con cháu đánh nhau, không tốt.

Dũng, ở nhà cùng ông ngoại đi.”
Thẩm Hạ Lan vừa nói xong, Dũng vội vàng đồng ý, sau khi bị ông cụ Tiêu trừng mắt, liền lùi lại một bước.

“Sợ gì.

Ông ngoại bây giờ là một con hổ giấy.”
Thẩm Hạ Lan vỗ vai Dũng bước nhanh ra ngoài.

Còn chưa ra khỏi nhà, Thẩm Hạ Lan đã nghe thấy giọng nói của Diệp Nghê Nghê vang lên.

“Không đánh mày mày không biết Mã Long Vương có mấy con mắt.”
Thẩm Hạ Lan bất chợt nhíu mày.

Đây là Nghê Nghê của bọn họ sao?
Như thế nào cảm giác có chút giống Tiêu Vận Ninh rồi!
Phong cách này, hiển nhiên không phải phong cách của Diệp Nghê Nghê.

Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Thẩm Hạ Lan vẫn bước nhanh ra ngoài.


Chung quanh bên ngoài đã có mấy người, Trạm Dương với Trạm Nguyệt Nhi cũng không có ra tay, trong sân cũng có mấy đứa trẻ, tuổi có lớn có nhỏ, lớn thì bảy tám tuổi, nhỏ thì ngang cỡ Diệp Nghê Nghê.

Còn Diệp Nghê Nghê thì đang cưỡi trên người cậu nhóc bảy tám tuổi vừa đấm vừa đá.

Hình ảnh này thật gai con mắt.

Ngay lúc Thẩm Hạ Lan vừa muốn đi qua, liền thấy Diệp Ân Tuấn đứng ở một bên, hai tay ôm ngực lạnh lẽo nhìn, tuy rằng không mở miệng, nhưng sát khí khiến không khí chung quanh như đông cứng lại.

Diệp Ân Tuấn tức giận!
Thẩm Hạ Lan ý thức rõ ràng điều này.

Diệp Nghê Nghê còn đang đánh người, lại nghe thấy Diệp Ân Tuấn lạnh lùng nói: “Đánh vào nách, còn có mông, đầu gối cũng được.”
Khóe miệng Thẩm Hạ Lan giật giật.

Diệp Ân Tuấn này cũng đen tối qua rồi, dạy cho Diệp Nghê Nghê đánh những chỗ mà người khác không nhìn thấy được.

Cô nhấc chân bước tới.

Thẩm Hạ Lan cũng không ngăn cản Diệp Nghê Nghê.

Diệp Ân Tuấn tuy rằng chiều hư con, nhưng không phải không có giới hạn, nếu Diệp Ân Tuấn ở đây, mà vẫn có thể để cho Diệp Nghê Nghê đánh người, đương nhiên là Diệp Nghê Nghê có lý.

Nhưng Thẩm Hạ Lan có chút tò mò, chuyện gì có thể khiến Diệp Nghê Nghê tức giận đến như vậy.

Diệp Ân Tuấn thấy cô đến, cũng không nói lời nào, chỉ là sát khí trong mắt ấm lên một chút.

Diệp Nghê Nghê đánh mệt rồi, nhìn thấy Thẩm Hạ Lan đi tới, trong lòng có phần sửng sốt, nhưng cũng không có dừng tay, cuối cùng tức giận đá vào mông thằng nhóc kia một cái.

Mẹ của thằng nhóc cuối cùng cũng đến..

 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom