Chào mừng bạn đến với Hội Đọc Truyện!

Hội Đọc Truyện là diễn đàn chuyên về truyện, văn, thơ và giải trí. Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn vui lòng bạn đăng ký thành viên, việc đăng ký hoàn toàn miễn phí và dễ dàng!

Đăng ký!
Chương 1328: 1328: Chương 1327





Vốn cho rằng anh có thể tìm cơ hội nói chuyện với Mạc Nhiên, không nghĩ tới Thẩm Hạ Lan lại vạn dặm xa xôi tự mình trực tiếp đưa tới chỗ anh ta.
Diệp Ân Tuấn đã không biết mình nên nói cô to gan, hay nói cô ngốc nữa.

Đương nhiên, chữ ‘ngốc’ này là không thể nói, dù nghĩ vậy, cũng chỉ có thể nói trong lòng mà thôi.
Anh còn chưa kịp nói gì với cô, đã nghe thấy cô tiếp tục nói: “Ông ngoại cho em và Lam Thần mỗi người một khẩu súng, đáng tiếc là không có chỗ dùng đã trực tiếp bị người ta lấy đi rồi.

Sớm biết thì em nên giấu nó gần sân bay.

Nếu vậy, tốt xấu gì còn có thể có thứ phòng thân.”
Lời của Thẩm Hạ Lan khiến Diệp Ân Tuấn khẽ sững sốt.

Diệp Minh Triết không biết đi tới cạnh anh từ lúc nào, cau chặt mày.
“Gần sân bay?”
Cậu dùng khẩu hình miệng hỏi Diệp Ân Tuấn.
Diệp Ân Tuấn gật đầu.
Diệp Minh Triết lập tức chỉ huy một đội đến gần sân bay.

Bản thân cậu thì ở lại, nhanh chóng mở điện thoại, tra tìm định vị cụ thể điện thoại Thẩm Hạ Lan dùng.
Mạc Nhiên nghe thấy Thẩm Hạ Lan lại nói vớ vẩn, bất giác có chút gấp gáp, cướp điện thoại đi.
“Đừng phí lời, Diệp Ân Tuấn, anh tốt nhất một mình tới đây, nếu không, tôi sẽ giết vợ anh.”
“Mạc Nhiên, người anh muốn chỉ là tôi mà thôi, cần gì liên lụy người vô tội? Anh thả vợ tôi ra, tôi để mặc anh xử lý.”
Lời Diệp Ân Tuấn chọc Mạc Nhiên cười.
“Mặc tôi xử lý? Anh dẫn theo bao nhiêu người, cho rằng tôi không biết? Phía quân đội sau lưng anh có bao nhiêu người tôi cũng rất rõ ràng.

Diệp Ân Tuấn, tôi cũng đang giám thị người của anh đây.

Tôi cảnh cáo anh, một mình anh, bây giờ, ngay lập tức, nhanh chóng đến đến chỗ tôi.

Người của anh, người phía quân đội sau lưng anh, không được phép hành động, nếu không, tôi sẽ giết người phụ nữ anh yêu nhất ngay trước mặt anh để tuẫn táng theo chị tôi.”
Mạc Nhiên nói xong liền cúp máy.
Diệp Minh Triết nhàn nhạt nói: “Tìm thấy vị trí cụ thể rồi, con đã gửi lên điện thoại ba rồi.”

“Ba đi gặp Mạc Nhiên, nghe anh ta, người bên này không ai được hành động.”
Lời của Diệp Ân Tuấn khiến Diệp Minh Triết cau chặt mày.
“Nhưng an toàn của ba…”
“An toàn của ba không sao cả, mẹ con không thể có bất kỳ sai sót gì.

Lời của mẹ vừa rồi con nghe rõ rồi chứ? Mẹ con dẫn theo người tới, nếu ba đoán không nhầm, hẳn là người ngồi trực thăng tới sau mẹ con, đang ở gần sân bay chờ đợi mệnh lệnh.”
Diệp Ân Tuấn thở dài nói: “Mẹ con bây giờ thật sự là giỏi giang nên gan cũng to, một mình xâm nhập hang hổ, dụ rắn ra khỏi hang, giao hết việc cứu viện bên ngoài và bố cục cho hai ba con mình.

Cho nên nhiệm vụ lần này không thể có chút sơ sót nào.”
Diệp Minh Triết gật đầu nói: “Đã có người đến sân bay rồi, con kêu họ mang theo con dấu của mẹ, hẳn sẽ điều động được, ngoài ra, con ở hải vực gặp được Trương Linh đang hôn mê, con cho người để bà ta ở ngoài rồi.

Tranh Tranh ở trong, trước khi con tới Trương Linh vừa tỉnh, bà ta nói trong tay bà ta có một đội người ngựa có thể điều động, hỏi chúng ta có dùng được không?”
Diệp Ân Tuấn khẽ khựng lại.

Trong tay Trương Linh có người sao?
Người của ai?
Người của A Khôn sao?
Nhưng A Khôn sớm đã chết rồi, đám người trong tay ông ta không phải bị bắn chết thì chính là bị bắt, Trương Linh lấy đâu ra một đội người chứ?
Diệp Ân Tuấn đang nghĩ gì, Diệp Minh Triết rất rõ ràng.
Cậu bé lắc lắc cánh tay mỏi nhừ của mình, thấp giọng nói: “Con nhớ trong tay Trương linh có con dấu hoa văn hoa Bỉ Ngạn.
“Con điều tra được gì rồi?”
“Con dấu hoa văn này có chút tương tự với quốc huy của nước T, nếu không nhìn kỹ sẽ lẫn lộn thật giả.
Con hack hệ thống trung ương của nước T, điều tra được hoa văn này là do một người phụ nữ tên Tiêu Nguyệt tạo ra, hơn nữa dùng hoa văn này để thành lập một tổ chức bí mật, gọi là tổ chức HQ.”
Diệp Ân Tuấn lập tức chau mày..

 
Chương 1329: 1329: Chương 1328





Nước T?
Sao lại là nước T?
Chẳng lẽ Trương Linh là người nước T?
“HQ có ý nghĩa gì?”
“Hồi quy.”
Lời của Diệp Minh Triết khiến Diệp Ân Tuấn có chút sững sờ.
“Hồi quy? Tên này có chút thú vị.”
“Còn có cái thú vị hơn nữa.

Người phụ nữ Tiêu Nguyệt này là mẹ của Phương Nguyên, đã qua đời rồi, nhưng bà ta không để lại tổ chức cho con trai mình, mà là giao cho một thuộc hạ mình tin tưởng nhất.
Sau khi Tiêu Nguyệt qua đời, tổ chức HQ hoàn toàn biến mất khỏi nước T, tất cả đều chìm vào biển lớn, không còn bất kỳ tung tích nào.

Nhiều năm như vậy trôi qua, tổ chức này dần mờ nhạt trong ánh mắt mọi người, bây giờ rất ít người biết tới nó, có lẽ ngay cả Phương Nguyên cũng không biết sự tồn tại của tổ chức này.

Cho nên trong tay Trương Linh có con dấu hoa văn này, con đoán bà ta rất có khả năng chính là thuộc hạ mà năm đó Tiêu Nguyệt tin tưởng nhất.


Nếu suy đoán này thành lập, vậy chúng ta có thể tạm thời mượn dùng người của bà ta.”
Diệp Minh Triết nói ra hết những gì mình biết.
Cậu mặc dù ở quân khu, nhưng chuyện liên quan tới Thẩm Hạ Lan, cậu vẫn có cách biết được.

Lúc biết Phương Nguyên và Thẩm Hạ Lan có khả năng có quan hệ, Diệp Minh Triết gần như đã tra sạch hết tám đời tổ tông anh ta, xâm nhập hệ thống nước T hết lần này tới lần khác như chốn không người, đối với việc nhân viên an ninh của nước T có khóc hay không, chuyện này không nằm trong phạm vi suy nghĩ của cậu.
Diệp Ân Tuấn trầm ngâm giây lát, nói: “Được, bên phía Trương Linh con đi nói chuyện, ba đến chỗ mẹ con trước.

Ba nghĩ mẹ con đã có thể đơn độc xông vào, thì hẳn còn chừa đường lùi, cho nên con tạm thời đừng lo lắng.”
“Không cần an ủi con, con đã không còn là một thằng nhóc không hiểu chuyện nữa rồi.

Huấn luyện trong quân khu khá tàn khốc, điều nên hiểu con đều hiểu.”
Diệp Minh Triết nói xong thì đứng dậy rời đi, Diệp Ân Tuấn có chút cạn lời.
Đây là bị con trai ruột của mình khinh thường sao?.

Truyện Xuyên Nhanh

Anh thậm chí cảm thấy mình đưa Diệp Minh Triết đến quân khu hơi sai rồi.
Thằng nhóc này ngày càng không xem ông già nó ra gì.
Lúc Diệp Minh Triết đi tới cửa thì khựng lại, không quay đầu, nhàn nhạt nói: “Lão Diệp.”
“Hử?”
“Còn sống cùng mẹ con quay về, con không muốn làm đứa bé trong gia đình đơn thân.”
Nói xong, cậu không chút chậm trễ nhấc chân rời đi.
“Thằng nhóc thúi này.”
Khóe môi Diệp Ân Tuấn khẽ cong lên, đáy mắt tràn đầy hài lòng và kiêu ngạo.
Anh nhanh chóng sửa soạn, nhảy lên xe, cự tuyệt tất cả người đi theo, một mình đến thành trấn của Mạc Nhiên.
Tai mắt của Mạc Nhiên rất kịp thời báo cáo hành tung của anh.
“Lão đại, Diệp Ân Tuấn quả thực một mình tới đây.”
Mạc Nhiên nhìn Thẩm Hạ Lan, cười tà ác, nói: “Được lắm, người đàn ông của cô xem như có bản lĩnh, nhưng tôi cũng nhìn ra, cô là xương sườn của anh ta, chỉ không biết, anh ta có nỡ bỏ mạng mình vì cô không.”
“Người đàn ông của tôi rất mạnh mẽ đó, yên tâm đi, trước khi anh nhắm mắt sẽ có thể nhìn thấy anh ấy bình an vô sự đứng trước mặt anh.”
Thẩm Hạ Lan trào phúng nói một tiếng, sau đó lười để ý tới anh ta.
Ánh mắt cô nhìn chằm chằm hình ảnh trong video giám sát màn hình lớn truyền tới.
Mới một ngày không gặp mà cô đã hơi nhớ anh rồi.
Người đàn ông này đen rồi, nhưng hình như càng đẹp trai.
Hôm nay anh mặc quần áo rằn ri mê người, mặc dù không gắn quân hàm trên vai, nhưng vẫn khiến cô không thể dời mắt.
Không hổ là chồng cô!
Mặc gì cũng đẹp..

 
Chương 1330: 1330: Chương 1329





Thẩm Hạ Lan vui vẻ nhìn màn hình cười ngây ngốc, tình cảm trong đáy mắt khiến Mạc Nhiên có chút chướng mắt.

“Cười đi, đợi anh ta đến rồi tôi sẽ khiến anh ta chết trước mặt cô, đến lúc đó tôi xem xem cô còn có thể cười được không.


Lời của Mạc Nhiên không chút ảnh hưởng Thẩm Hạ Lan.

Cô cười nói: “Chồng tôi thật đẹp trai! Tôi tin lúc anh ấy bắt người xấu sẽ càng đẹp.


“Câm mồm!”
Con ngươi Mạc Nhiên bỗng trầm xuống, tay cũng bất giác đặt lên khẩu súng bên hông.

“Anh làm gì? Nói không lại người ta thì muốn dùng súng? Anh thật đàn ông nha!”
Thẩm Hạ Lan trực tiếp khinh thường liếc Mạc Nhiên một cái, không hề để tâm đến động tác của anh ta.

“Nhưng dù anh muốn bắn chết tôi, tôi vẫn phải nói, chồng tôi thật đẹp trai! Đẹp hơn anh nhiều!”
Câu này như một nhát dao khiến mí mắt Mạc Nhiên giật giật.

Người phụ nữ này thật sự là trời sinh thiếu mất dây thần kinh? Hay thật sự đầu óc có bệnh?
Anh ta không tin người phụ nữ nào nhìn thấy nhiều phần tử khủng bố như vậy mà không sợ hãi!
“Cô, ra đây!”
Mạc Nhiên trực tiếp chỉ tên kêu một người phụ nữ đi ra, dọa cô ta thét chói tai cầu xin tha thứ.


“Đừng giết tôi, cầu xin anh đừng giết tôi!”
Người phụ nữ sợ hãi khóc lóc nước mắt nước mũi lèm nhèm.

Mạc Nhiên lúc này mới cảm thấy có chút cảm giác chân thật.

Đúng rồi!
Đây mới là tư thế đúng đắn của con tin đối với phần tử khủng bố.

Anh ta lại nhìn Thẩm Hạ Lan một cái, thấy cô khinh thường liếc nhìn mình, lại quay đầu nhìn màn hình giám sát, khóe môi lộ ra nụ cười hạnh phúc.

“Chồng tôi lái xe cũng đẹp trai như vậy.


Mạc Nhiên cảm thấy đầu mình giật tưng tưng.

“Tắt màn hình giám sát cho tôi!”
“Nhưng mà lão đại, tắt rồi thì không thể giám sát được vị trí của Diệp Ân Tuấn.


Thuộc hạ run sợ nói.

Mạc Nhiên cho anh ta một bạt tai.


“Cậu là đầu heo sao? Tắt giám sát ở đây, thì các cậu không biết ra ngoài xem à?”
“Dạ dạ dạ.


Thuộc hạ tự nhiên gặp tai họa, vội tắt máy giám sát chạy ra ngoài.

Thẩm Hạ Lan không nhìn thấy Diệp Ân Tuấn nữa, ít nhiều cũng có chút thất vọng.

“Tôi có thể ra ngoài cửa đợi chồng tôi sao?”
“Cô đàng hoàng đợi cho tôi!”
Mạc Nhiên cảm thấy có chút đau đầu.

Người phụ nữ này là đồ ngốc đi?
Đã lúc nào rồi, cô lại còn có tâm trạng mê trai?
Chủ yếu là họ ngay cả con cũng có rồi, ân ái như vậy cho ai xem chứ?
Bắt nạt anh ta không có bạn gái đúng không?
Mạc Nhiên thầm buồn bực trong lòng.

Anh ta cảm thấy mình làm phần tử khủng bố cũng thật thất bại, lại bị một người phụ nữ não tàn chọc tức đến xém chút dậm chân.

Mạc Nhiên hung hăng trừng mắt Thẩm Hạ Lan, xoay người đi hút điếu thuốc.

“Anh có thể ra ngoài hút không?”
Thẩm Hạ Lan bị sặc ho liên tục.

Mạc Nhiên này, hút thuốc mà còn hút thuốc nước, loại chế tạo thủ công, mùi vị cực kỳ nồng.

Mạc Nhiên lại cười tà ác nói: “Tôi là phần tử khủng bố, cô cảm thấy tôi sẽ nghe lời cô?”
“Cũng đúng.

”.

 
Chương 1331: 1331: Chương 1330





Thẩm Hạ Lan gật đầu thật nghiêm túc, sau đó tìm một chỗ ngồi xuống.

Diệp Ân Tuấn lúc nào thì tới đây?
Cô thật sự hơi nhớ anh rồi.

Mạc Nhiên thấy cô im lặng, cũng không để ý tới cô nữa.

Bên ngoài truyền tới tiếng động cơ xe.

Thuộc hạ vội vào báo cáo.

“Lão đại, Diệp Ân Tuấn tới rồi.


Thẩm Hạ Lan lập tức đứng dậy, nhấc chân đi ra ngoài, lại bị Mạc Nhiên kéo cổ áo lại.

“Anh làm gì?”
“Làm chuyện con tin nên làm, đừng quên, con trai cô còn ở trong tay tôi.


Mạc Nhiên trực tiếp móc AK47 đặt bên hông Thẩm Hạ Lan.

Cô lúc này mới cảm thấy đau đớn.

Cái lưng của cô ơi!
Thật sự là tràn đầy tai nạn.


Thẩm Hạ Lan bị Mạc Nhiên dùng súng chỉa vào đi ra khỏi đại sảnh văn phòng.

Dưới ánh mặt trời, Diệp Ân Tuấn mặc đồ rằn ri vô cùng đẹp trai chói mắt.

Anh dựa vào bên cửa xe, lúc thấy Thẩm Hạ Lan đi ra, ánh mắt lo lắng như tia X lướt khắp toàn thân cô, thấy cô không bị thương mới thở phào một hơi.

“Ông xã!”
Thẩm Hạ Lan toét miệng cười.

Dáng vẻ cô giống hệt khi Diệp Ân Tuấn tan làm quay về, ngọt ngào gọi một tiếng ông xã, khiến mệt mỏi toàn thân anh đều không còn nữa.

Tình cảnh bây giờ cũng làm khó cô còn thâm tình như vậy.

“Sợ sao?”
Diệp Ân Tuấn mở miệng, giọng nói trầm ấm như mở nắp rượu vang, hương thơm ngào ngạt.

Thẩm Hạ Lan cảm thấy mình như sắp say chết trong sự dịu dàng của anh rồi.

“Không sợ.

Em nói anh nghe, em đã giải quyết Dư Dương, còn kéo theo làm bị thương người của Vu Phong, em lợi hại chứ?”
Thẩm Hạ Lan kể công như một đứa trẻ.

“Lợi hại.

Bà xã anh lợi hại nhất.



Diệp Ân Tuấn vẫn như cũ khen ngợi cô.

“Đương nhiên rồi, không xem xem em là vợ ai chứ.


Thẩm Hạ Lan nói chuyện với Diệp Ân Tuấn như chốn không người, không hề bận tâm cây súng sau lưng.

Mạc Nhiên cảm thấy mình như bị nhét thức ăn cho chó.

Họ càng như vậy, Mạc Nhiên càng tức giận.

Chị anh ta chết không nhắm mắt, dựa vào cái gì mà Diệp Ân Tuấn sống hạnh phúc như vậy.

“Đủ rồi!”
Mạc Nhiên bỗng gầm lên, cắt ngang cuộc trao đổi của Thẩm Hạ Lan và Diệp Ân Tuấn.

“Anh dọa tôi giật cả mình.


Thẩm Hạ Lan cau mày, giọng nói có chút lạnh lùng.

Mạc Nhiên tức giận tay cũng run rẩy.

“Cô câm mồm cho tôi! Đừng quên, cô là con tin của tôi!”
Nói xong, anh ta trực tiếp nhìn sang Diệp Ân Tuấn, ánh mắt hận thù.

“Diệp Ân Tuấn, anh còn nhớ chị tôi Mạc Tịch sao?
Con ngươi Diệp Ân Tuấn trầm xuống.

“Mạc Nhiên, nếu anh còn nhớ chị anh, thì dừng lại tất cả những gì đang làm.

Chị anh là liệt sĩ, cô ấy dù chết cũng vinh dự, nhưng anh bây giờ đang làm gì? Anh đang bôi đen lên mặt cô ấy.


“Anh nói nhảm! Chị tôi cũng đã chết rồi, anh còn lấy chiêu này để ép tôi? Diệp Ân Tuấn, chị tôi luôn thâm tình với anh, vì anh mà ngay cả mạng sống cũng không cần, anh làm sao đối diện với chị ấy?”.

 
Chương 1332: 1332: Chương 1331





Chỉ trích của Mạc Nhiên khiến Diệp Ân Tuấn có chút cạn lời.
“Mạc Tịch là chiến hữu của tôi, không phải vợ tôi.

Tôi căn bản không biết tình cảm cô ấy đối với tôi, Mạc Nhiên, anh đừng nói không thành có.”
“Tôi nói không thành có? Trong thư viết cho nhà khi chị tôi còn sống tràn đầy tình yêu đối với anh, anh đừng nói anh không biết.

Một người phụ nữ đối với một người đàn ông có tâm tư thế nào anh nhìn không ra sao?”
Cảm xúc của Mạc Nhiên rất kích động, giọng nói ngày càng lớn, tranh cãi đến mức tai Thẩm Hạ Lan ong ong.
Diệp Ân Tuấn thấy dáng vẻ có chút tức giận của cô, giọng nói bất giác cũng lạnh đi vài phần.
“Lúc đó tất cả tâm tư của tôi chính là nhanh chóng chữa khỏi vết thương quay về đội huấn luyện, Mạc Tịch có tình cảm gì với tôi, tôi thật sự không rõ.”
“Anh bớt nói linh tinh, tôi không tin! Diệp Ân Tuấn, anh chỉ là muốn thoát thân cho mình thôi, anh thật sự không phải đàn ông!”
Giọng Mạc Nhiên vừa dứt, Thẩm Hạ Lan liền không kiên nhẫn nói: “Anh la lối cái gì? Dù anh la rách cổ họng, chị anh có thể sống lại sao? Mạc Nhiên, tôi nói cho anh biết, người đàn ông của tôi trời sinh chính là như khúc gỗ vì đợi tôi mới ở quân khu.


Tình cảm của chị anh anh ấy không cảm nhận được, chứng minh duyên phận của họ không đủ.

Dù Mạc Tịch hi sinh vì Ân Tuấn, điều này lại có thể chứng minh điều gì? Anh còn muốn Ân Tuấn làm gì? Cưới bài vị của chị anh về nhà cung phụng, sau đó cả đời vô dục vô cầu trông chừng bài vị của chị anh sao, đây mới là điều đàn ông nên làm sao?”
Mạc Nhiên bị cô mắng nhất thời có chút cạn lời.
“Dù sao cũng không nên là dáng vẻ hiện tại.

Chị tôi vì anh ta mà chết, anh ta không nên sống tự tại như vậy!”
“Nói vô ích rồi, anh chính là ghen tỵ.

Ghen tỵ gia đình Diệp Ân Tuấn mỹ mãn, ghen tỵ anh ấy có người thương, mà anh thì không có gì cả không phải sao? Hành động lúc đó của Mạc Tịch có lẽ là vì yêu thích Ân Tuấn, có lẽ là vì chức trách của một quân nhân.

Tôi nghĩ nếu đổi thành chiến hữu khác, không chừng cô ấy cũng sẽ đưa ra lựa chọn tương tự.

Đây là phẩm chất cao quý và tín ngưỡng của một người quân nhân.

Người dung tục như anh sao có thể hiểu? Anh biết anh bây giờ giống gì sao? Anh giống như một đứa bé không có được kẹo, không ăn được nho còn ghét nho chua.

Sao anh có thể như vậy chứ? Sao anh không lên trời đi? Chuyện như vậy trên đời này rất nhiều, sao anh không đi giải quyết từng chuyện một, đi ghen tỵ gì chứ? Sao không mệt chết anh chứ?”
Thẩm Hạ Lan một hơi mắng nhiều như vậy, bỗng cảm thấy miệng khô lưỡi nóng.
“Cho tôi nước! Khát chết tôi rồi, các người không xong với ông xã tôi đâu! Nếu tôi chết, anh còn gì để uy hiếp ông xã tôi?”
Câu này của Thẩm Hạ Lan nói cho Mạc Nhiên xém chút bị ngụm máu của mình nghẹn chết.

“Tôi bây giờ sẽ giết cô!”
Anh ta bỗng giơ súng lục lên, nhắm thẳng vào huyệt thái dương của Thẩm Hạ Lan.
“Anh đừng động vào cô ấy!”
Trái tim Diệp Ân Tuấn bỗng căng thẳng.
“Mạc Nhiên, anh không phải muốn tôi trả mạng cho chị anh sao? Anh thả vợ tôi ra, mạng của tôi trả cho anh!”
Lời của Diệp Ân Tuấn khiến trái tim Thẩm Hạ Lan trầm xuống.
“Anh nổi điên gì đó? Anh trao mạng cho anh ta thì em làm sao đây? Con làm sao đây? Anh đừng hòng kêu em nuôi con cho anh.

Em mới không muốn mệt như vậy đâu.

Nếu anh dám đưa mạng cho anh ta, ngày anh nhập mồ, em sẽ tìm người gả đi.

Vừa khéo chuyện tốt cưới hỏi an táng của chúng ta cùng làm, vừa khóc đưa tiễn anh, vừa gọi người khác là ba lấy bao lì xì.

Anh suy nghĩ cẩn thận hình ảnh đó đi.”
Lời của Thẩm Hạ Lan khiến Diệp Ân Tuấn nghẹn đến máu tức lộn ngược.

Người phụ nữ này thật sự cái gì cũng dám nói.
“Thẩm Hạ Lan, em im lặng cho anh.”
Diệp Ân Tuấn cau mày mắng một câu.
“Ai ya, em cũng thành con tin của người khác rồi, anh còn mắng em? Diệp Ân Tuấn, anh có phải không yêu em nữa không?”.

Truyện Võng Du
Thẩm Hạ Lan lập tức tủi thân.
“Không phải, anh chỉ là…”
“Diệp Ân Tuấn, anh đừng quên, anh còn thiếu em một nguyện vọng đấy.”
“Cái gì?”
“Anh từng đồng ý với em sẽ mặc đồ phụ nữ ở đầu đường tỏ tình với em, anh còn chưa làm đâu? Bây giờ lại còn hét lên với em! Anh thấy em bây giờ cũng thành con tin của người khác rồi, anh không muốn cho em nguyện vọng này nữa?”.

 
Chương 1333: 1333: Chương 1332





Lời của Thẩm Hạ Lan khiến khóe miệng Diệp Ân Tuấn giật giật.

Mạc Nhiên cảm thấy đầu sắp nổ tung rồi.

Thẩm Hạ Lan thật sự là con tin của mình sao?
Sao anh ta cảm thấy mình tìm một phiền phức lớn cho bản thân chứ.

“Cô câm miệng cho tôi có nghe thấy không? Từ giờ trở đi, không được phép nói chuyện nữa!”
Mạc Nhiên hét lên, súng trong tay nhắm vào đầu Thẩm Hạ Lan có chút đau.

“Ồn chết được!”
Thẩm Hạ Lan bỗng xoay người, tay áo bỗng trượt ra ống tiêm.

Cô tranh thủ lúc Mạc Nhiên cau mày, giơ kim tiêm đâm lên cổ anh ta.

Diệp Ân Tuấn thấy vậy, vội giơ tay, làm hành động thủ thế.

Thoáng chốc, bốn phương tám hướng xông ra đám người, bao vây người của Mạc Nhiên lại.

Thân thể Mạc Nhiên lắc lư, có chút không cam lòng muốn nả súng vào Thẩm Hạ Lan, lại bị cô nhấc chân đá bay.

“Thật sự ồn chết mất! Mau ngủ một giấc đi.

Mệt chết tôi rồi, vì để anh lơi lỏng cảnh giác, miệng tôi cũng sắp nói khô rồi.


Anh còn không cho tôi cơ hội, bản thân tôi cũng sắp điên rồi.


Thẩm Hạ Lan trực tiếp đá Mạc Nhiên ra.

Thuộc hạ anh ta còn muốn giãy giụa cướp anh ta, lại nhìn thấy đám người từ ngoài xông vào nhanh chóng ra tay với họ.

Để bảo vệ mình, họ chỉ có thể phản kháng.

Thẩm Hạ Lan xoay người liền bị Diệp Ân Tuấn ôm chặt vào lòng.

Thân thể anh khẽ run rẩy, giọng nói cũng có chút khàn khàn.

“Em thật sự là thiếu đòn.

Nơi nguy hiểm như vậy, hành động nguy hiểm như vậy, em lại một mình vào hang hổ dụ rắn ra khỏi hang, em điên rồi sao? Em có biết anh lo lắng cho em cỡ nào không?”
Lời của Diệp Ân Tuấn vừa nói ra, Thẩm Hạ Lan liền nhón đầu ngón chân ôm lấy cổ anh, bờ môi ấm áp lập tức chặn lại đôi môi mỏng khẽ lạnh của anh.

Cánh tay Diệp Ân Tuấn lập tức siết chặt.

Mưa bom lửa đạn bên cạnh cũng tốt, quyền đấm cước đá cũng vậy, đối với anh mà nói đều không sao cả.

Tất cả cảm quan, tất cả tế bào của anh đều đang kêu gào, nhảy nhót, kích động bởi người phụ nữ Thẩm Hạ Lan này, Thẩm Hạ Lan cảm thấy xương cốt mình sắp bị Diệp Ân Tuấn bóp nát rồi.


Xem ra người đàn ông này đã thật sự sợ hãi.

Sao cô có thể không chút chuẩn bị mà đến đây chứ?
Một lần đơn độc xông vào là ngây thơ, lần thứ ba lần thứ tư còn như vậy thì chính là thật sự ngu ngốc rồi.

Huống chi nơi này loạn như vậy, dù cô không dẫn theo người của Ám Dạ tới, cũng sẽ dẫn theo người của ông cụ Tiêu và nhà họ Hoắc tới.

Nhưng Diệp Ân Tuấn để ý cô như vậy, Thẩm Hạ Lan vẫn rất vui mừng.

Cho tới khi không khí trong lồng ngực sắp bị rút cạn, Thẩm Hạ Lan mới giãy giụa đẩy anh ra.

Cô thở hổn hển, khuôn mặt đỏ như quả anh đào chín mọng, quyến rũ nói không ra lời, thậm chí mặt mày mê ly và yêu kiều sau khi động tình.

Diệp Ân Tuấn thật sự hận không thể giấu cô đi, không cho người khác nhìn thấy sự xinh đẹp của cô.

“Đi, chúng ta đi tìm Minh Triết!”
Lời của Diệp Ân Tuấn vừa dứt, lập tức ôm ngang Thẩm Hạ Lan lên liền nhấc chân đi ra ngoài.

Chính vào lúc này, tiếng súng ‘pằng’ một tiếng, trực tiếp từ phía sau sượt qua da đầu anh.

“Phụt”, chất lỏng ấm áp lập tức bắn ra, bắn tới trên mặt Thẩm Hạ Lan.

Là máu!
Nóng hổi!
Thân thể Thẩm Hạ Lan khẽ cứng ngắc, cô nhìn ra phía sau Diệp Ân Tuấn, một phần tử khủng bố cách anh chỉ vài centimet, lúc này chậm rãi ngã xuống đất.

Máu tươi từ huyệt thái dương của anh ta phun ra, nhanh chóng lan rộng trên mặt đất.

Thẩm Hạ Lan lần đầu tiên đối diện với tử vọng ở cự ly gần như vậy, cô bất giác bị dọa sợ.

.

 
Chương 1334: 1334: Chương 1333





Diệp Ân Tuấn ôm chặt cô vào lòng, nhìn về phía nả súng, bóng dáng Diệp Minh Triết lập tức xuất hiện trong tầm mắt anh.

Người nả súng bắn tỉa lại là Diệp Minh Triết?!
Con ngươi Diệp Ân Tuấn lập tức mở to.

Diệp Minh Triết lại không chút áp lực tâm lý đứng dậy, nhấc chân đi về phía này.

Thẩm Hạ Lan rõ ràng cũng phát hiện điểm này.

Cô bỗng có chút không bình tĩnh nỗi.

Vừa rồi là Minh Triết giết người?
Mặc dù nói là vì bảo vệ Diệp Ân Tuấn, nhưng nó còn là một đứa bé!
Nó là một đứa bé có được hay không?
Thẩm Hạ Lan giãy giụa nhảy xuống khỏi ngực Diệp Ân Tuấn, nhanh chóng chạy về phía Diệp Minh Triết.

“Thế nào? Minh Triết, con không sao chứ?”
Toàn thân Thẩm Hạ Lan đều run rẩy.

Cô không biết là vì sợ hãi, hay là vì lo lắng cho Diệp Minh Triết nên mới như vậy.

Diệp Minh Triết rất bình tĩnh: “Con không sao, chủ yếu là lão Diệp không sao thì tốt rồi.



“Thằng nhóc này, sao con…”
Lời của Thẩm Hạ Lan còn chưa nói xong, đã bị Diệp Ân Tuấn kéo lại.

Ánh mắt anh nhìn Diệp Minh Triết có chút lo lắng.

“Vào thăm Tranh Tranh một chút đi, nó bị thương, ở bên trong ấy.


“Trương Linh đã vào rồi.


Diệp Minh Triết nhàn nhạt nói.

Diệp Ân Tuấn mẫn cảm phát giác tay Diệp Minh Triết đang run rẩy.

Lực phản chấn của súng bắn tỉa rất mạnh, không phải đứa bé ở tuổi của Diệp Minh Triết có thể động vào.

Vừa rồi lúc ngàn cân treo sợi tóc, cậu cũng là không còn lựa chọn nào khác.

Như phát giác ánh mắt của Diệp Ân Tuấn, Diệp Minh Triết đưa tay phải ra sau lưng, nhàn nhạt nói: “Con vẫn là đi thăm Tranh Tranh đi.


Nói xong, cậu nhấc chân muốn đi, không hề nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Diệp Ân Tuấn và Thẩm Hạ Lan.

Sau khi Diệp Minh Triết vào phòng của Diệp Tranh, thấy Trương Linh đang kiểm tra miệng vết thương của cậu, Lam Thần đã ra ngoài.


“Minh Triết.


Diệp Tranh nghiêng cổ nhìn cậu nở cụ cười.

Diệp Minh Triết gật đầu, khóe miệng khẽ nhếch, lại không cười ra nỗi.

Trương Linh đã xử lý xong miệng vết thương của Diệp Tranh, thấy Diệp Minh Triết, cảm thấy hai anh em họ có lời muốn nói, bèn gật đầu với Diệp Minh Triết rồi lui ra ngoài.

Lúc trong phòng chỉ còn lại Diệp Tranh và Diệp Minh Triết, Diệp Tranh mới phát hiện sắc mặt cậu tái nhợt đáng sợ.

“Minh Triết, cậu sao vậy?”
“Không sao.


Diệp Minh Triết ngồi xuống cạnh Diệp Tranh, ánh mắt có chút ngưng trọng.

“Cậu…”
Diệp Tranh vươn tay sờ tay Diệp Minh Triết, bỗng cau mày hỏi: “Tay cậu sao lại lạnh như vậy? Lòng bàn tay còn nhiều mồ hôi như thế?”
“Tớ vừa bắn chết người rồi.


Diệp Minh Triết nói vô cùng bình tĩnh, nhưng từ giọng nói và ánh mắt cậu, Diệp Tranh nhìn ra chút hoảng loạn.

Giết người?
Hai từ này trong lòng và trong ấn tượng của trẻ con đều quá xa vời, mà Diệp Minh Triết lại trải qua tất cả trước đó không lâu, khó trách sẽ như vậy.

“Tớ làm phụ đạo tâm lý cho cậu nhé.

”.

 
Chương 1335: 1335: Chương 1334





Diệp Minh Triết lắc đầu nói: “Không cần, sau khi quay về quân khu sẽ có bác sĩ tâm lý dẫn dắt, tớ chỉ là không thích ứng lắm.”
“Ai cũng không thể thích ứng được.

Tối nay cùng ngủ với tớ?”
“Được.”
Diệp Minh Triết không cự tuyệt yêu cầu của Diệp Tranh.
Thẩm Hạ Lan nhìn Diệp Ân Tuấn hỏi: “Minh Triết không sao chứ?”
“Em thấy nó như không có chuyện gì sao? Đứa bé này mặc dù bề ngoài rất trấn định, trong lòng không biết sụp đổ thế nào đâu.

Đây dù sao cũng là con người.

Lần đầu tiên nổ súng đều sẽ có ám ảnh, anh quay đầu sẽ nói một tiếng với lão đại, để anh ấy tìm bác sĩ tâm lý cho Minh Triết, đừng để lại ám ảnh gì.”
Con ngươi Diệp Ân Tuấn híp chặt lại.
Anh nhấc chân đá người chết trước mặt sang một bên, đáy mắt tràn đầy phẫn nộ.
Nếu Diệp Minh Triết thật sự để lại ám ảnh, anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho Mạc Nhiên!
Thẩm Hạ Lan và Diệp Ân Tuấn tâm trạng trầm trọng rời khỏi nơi này.
Những chuyện tiếp đó đương nhiên sẽ có người quân đội đến xử lý.

Thẩm Hạ Lan nhìn thấy người nhà họ Hoắc và nhà họ Tiêu đều ở đây, nói với họ: “Mọi người quay về trước đi, nói cho chú nhỏ và ông ngoại tôi biết, chúng tôi bên này không sao rồi.

Tôu và Ân Tuấn ở ngoài vài ngày rồi sẽ về.”
“Được.”
Thẩm Hạ Lan nhìn Trương Linh chỉ huy một đội người, hỏi Diệp Ân Tuấn: “Đội người này của Trương Linh là ý gì?”
“Có từng nghe nói tổ chức HQ sao?”
“Thứ gì?”
Thẩm Hạ Lan cảm thấy có chút mờ mịt.
Diệp Ân Tuấn liền nói những chuyện Diệp Minh Triết tra được cho cô nghe.
Thẩm Hạ Lan khẽ sững sốt, hỏi: “Tiêu Nguyệt đó là dì cả của em sao?”
“Có khả năng phải, cũng có khả năng không phải, bây giờ còn chưa thể xác định.

Tóm lại sự việc của nước T khá phức tạp, chúng ta tạm thời đừng nhúng tay vào.

Hơn nữa năm đó dì cả em mất tích rất có khả năng là có ẩn tình khác, thậm chí sau lưng còn có khả năng tồn tại người sau màn ẩn nấp.

Bây giờ điều anh sợ hãi chính là, không biết động cơ và mục đích của kẻ ẩn nấp phía sau đó là gì.”
Diệp Ân Tuấn khẽ thở dài.

Thẩm Hạ Lan lại không chút để ý: “Quan tâm mục đích và động cơ của hắn là gì chứ, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, bây giờ lo lắng thì có ích gì? Sau này lại nói đi.”
Hai người dắt tay nhau lên xe.
Lúc điện thoại của Triệu Tâm Hằng gọi tới, Thẩm Hạ Lan vừa lên xe.
Cô khựng lại một lát, nghi hoặc nói: “Tín hiệu nơi này không phải gián đoạn sao? Sao còn có điện thoại gọi vào?”
“Trước khi chúng ta đến đã tìm người tu sửa rồi.

Em nên tin tưởng con trai em.”
“Minh Triết làm?”
Thẩm Hạ Lan thực sự kiêu ngạo muốn chết được.
Khóe môi Diệp Ân Tuấn khẽ cong lên, có thể nhìn ra, anh cũng kiêu ngạo về cậu.
Thẩm Hạ Lan nhanh chóng lướt mở nút nghe.
“Thẩm tổng, chuyện của Mạnh Điềm Điềm đã giải quyết.

Sau khi Dư Dương chết, ba mẹ cô ta ban đầu còn công phu sư tử ngoạn đòi Mạnh Điềm Điềm ba mươi tỷ, Mạnh Điềm Điềm không cho, ba mẹ cô ta liền trực tiếp ra tay với Mạnh Điềm Điềm ở cửa công ty.

Pháp vụ của công ty chúng ta đã kiện ba mẹ cô ta rồi.

Mạnh Điềm Điềm không chịu hòa giải, bây giờ đang trong quá trình điều đình, nhưng quyền chủ động đã ở phía chúng ta.”
Nghe Triệu Tâm Hằng nói vậy, Thẩm Hạ Lan lập tức yên tâm.
Thật sự là chuyện tốt đi thành đôi mà.
Bên này Diệp Ân Tuấn không sao, bên kia chuyện của Mạnh Điềm Điềm cũng giải quyết, quá tốt rồi.
“Tôi biết rồi, chị xem rồi làm đi, gần đây tôi không quản chuyện công ty, không phải chuyện quá quan trọng thì không cần báo cáo với tôi, tự chị xem rồi làm.”
Thẩm Hạ Lan nói xong liền cúp điện thoại..

 
Chương 1336: 1336: Chương 1335





Do sợ có người khác quấy rầy, cô trực tiếp tắt máy.

Diệp Ân Tuấn có chút nghi hoặc nhìn cô.

“Em làm gì vậy?”
“Cùng anh tận hưởng thế giới hai người, không thích người khác quấy rầy.


Lời của Thẩm Hạ Lan khiến Diệp Ân Tuấn cười khổ.

ngôn tình hài
“E rằng tạm thời vẫn chưa được.


“Tại sao?”
“Hạ Tử Thu ở bên kia xảy ra chuyện, anh phải xác nhận anh ta không sao.


Lời của anh khiến Thẩm Hạ Lan khẽ sững sờ.

Chuyện Hạ Tử Thu mất tích rốt cuộc vẫn là truyền vào trong tai anh.


“Anh thấy chuyện này thế nào?”
“Tử Thu mất tích có liên quan với Cung Tuyết Dương, anh hoài nghi cô ta là giả.


Lời của anh khiến Thẩm Hạ Lan lại sững sờ.

“Giả? Anh có chứng cứ?”
“Không có, nhưng ban đầu lúc Cung Tuyết Dương chết, anh ở ngay bên cạnh, anh tận mắt nhìn thấy cô ta bị bắn chết.

Chúng anh không cứu được cô ta, nhưng mang thi thể cô ta về, không ai có thể chết mà sống lại, hơn nữa còn sau nhiều năm như vậy.


Diệp Ân Tuấn thấp giọng nói, cảm xúc có chút trầm thấp.

Thẩm Hạ Lan tin lời anh, chỉ cần anh nói Cung Tuyết Dương là giả, vậy thì nhất định sẽ không sai, đây là tin tưởng tuyệt đối.

“Vậy người phụ nữ giống hệt Cung Tuyết Dương này là ai? Chị em song sinh với Cung Tuyết Dương sao?”
“Cung Tuyết Dương là con gái một, chỉ có một anh họ, không có chị em gái.

Cho nên điều anh lo lắng là Tử Thu vì tra rõ chân tướng mà cố ý bị bắt đi.

’ Lời của Diệp Ân Tuấn khiến Thẩm Hạ Lan lập tức hiểu ra.


“Cho nên chuyện này xem như là Hạ Tử Thu tương kế tựu kế sao? Em và Tống Đình đều cảm thấy, với thân thủ của anh ta thì hẳn không đến mức bị người ta bắt cóc, trừ phi là anh ta tự nguyện, không nghĩ tới lại là quan hệ như vậy.


Diệp Ân Tuấn nhìn cô nói: “Chuyện này không thể giải quyết trong một chốc một lát được, anh hiện tại chỉ muốn xác định sự an toàn của Tử Thu.


“Xác định thế nào?”
“Anh đương nhiên có cách của mình.


Diệp Ân Tuấn nói xong thì ngồi xuống, mở laptop, sau khi nhập một chuỗi mã số, màn hình bên kia luôn tối đen, không có phản ứng gì.

Thẩm Hạ Lan nhìn không hiểu mấy thứ máy tính này, bất giác có chút nhàm chán.

Cô dựa vào lưng ghế, bỗng cảm thấy sau lưng hơi đau, lúc này mới nhớ tới vết thương của mình nứt ra.

Ai ya!
Cô có nên nói cho Diệp Ân Tuấn biết chuyện này không đây?
Thẩm Hạ Lan có chút xoắn xuýt.

Cô nhìn khuôn mặt nghiêng của anh một cái.

Người đàn ông này sau khi đến đây liền đen rồi, cũng gầy rồi, quầng thâm dưới mắt anh khiến cô có chút đau lòng.

Hẳn là sau khi đến Nam Phi thì không nghỉ ngơi đàng hoàng đi.

Nghĩ tới đây, Thẩm Hạ Lan hít sâu một hơi, che giấu chuyện miệng vết thương nứt toác.

.

 
Chương 1337: 1337: Chương 1336





Diệp Ân Tuấn cuối cùng cũng đáp lại, nhưng nhìn hình ảnh trên màn hình, sắc mặt của Diệp Ân Tuấn không được tốt lắm.

“Sao thế?”
Thẩm Hạ Lan hỏi.

Thật ra cô không muốn hỏi, bởi vì hễ cô hỏi thì sẽ có chuyện, có chuyện thì phải giải quyết, như vậy sẽ khiến thời gian của cô với Diệp Ân Tuấn ở bên nhau bị trì hoãn.

Haiz, sao ở riêng với chồng mấy ngày mà khó như vậy nhỉ?
Thẩm Hạ Lan chán nản mà nghĩ.

Diệp Ân Tuấn không để ý đến biểu cảm của Thẩm Hạ Lan, nhìn vào màn hình trước mặt thấp giọng nói: “Tử Thu vẫn còn sống, chỉ có điều không muốn anh nhúng tay.

Anh sợ anh ta không thể gượng dậy từ chuyện của Cung Tuyết Dương, bị Cung Tuyết Dương hiện tại lừa rồi.


“Anh đừng lo lắng vô cớ nữa, Hạ Tử Thu cũng không còn là con nít nữa, hơn nữa anh ta còn là một người lãnh đạo, luôn biết mình nên làm thế nào, có lúc chuyện tình cảm thật sự nói không chính xác được, anh để anh ta tự giải quyết đi.

Đúng rồi, anh hỏi anh ta quyển sách cổ ở đâu rồi.


Thẩm Hạ Lan hiện đang nghĩ về cuốn sách cổ đó.

Diệp Ân Tuấn trực tiếp gửi một tin nhắn đi.

Bên đó rất lâu không nhắn tin lại, chính vào lúc Diệp Ân Tuấn định tắt máy, thì cuối cùng tin tức của Hạ Tử Thu cũng đến.


“Tôi sẽ tìm người đưa Tống Đình.


“Biết rồi, hãy chăm sóc bản thân, khi nào cần tôi cứ việc lên tiếng.


“Được.


Sau khi hai người cúp điện thoại, Diệp Ân Tuấn mới nhận ra Thẩm Hạ Lan đã nhắm mắt hình như ngủ rồi.

“Hạ Lan?”
Anh khẽ gọi một tiếng.

Thẩm Hạ Lan không có phản hồi.

Diệp Ân Tuấn cởi áo khoác ngoài khoác lên cho cô, sau đó nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Chiếc xe đang chuyển động, bên tai truyền đến tiếng thở đều đặn của Diệp Ân Tuấn.

Anh dường như đang ngủ rất say.

Thẩm Hạ Lan lúc này mở mắt.

Sau lưng cô đau âm ỉ, đau đớn khiến cô có chút không chịu nổi, nhưng cô không thể lên tiếng, cũng không dám lên tiếng.


Nhìn từ bên cạnh, Diệp Ân Tuấn đúng là nhìn 360 độ đẹp không góc chết, dù có hốc hác đến mấy thì vẫn rất quyến rũ.

Thẩm Hạ Lan cảm thấy nhẹ nhõm khi biết quyển sách cổ sẽ quay trở lại.

Cô nhìn Diệp Ân Tuấn với vẻ hoa si, ánh mắt nóng bỏng.

Tại sao có thể đẹp như vậy chứ?
Tài xế nhìn thấy biểu hiện của Thẩm Hạ Lan trong gương chiếu hậu thì nhanh chóng quay mặt lại, sợ bị phát hiện thì ngại lắm.

Bà chủ này thật không giống như đã kết hôn với Diệp tổng nhiều năm chút nào.

Thẩm Hạ Lan quan sát một lúc, sợ làm Diệp Ân Tuấn tỉnh lại, vội vàng thu hồi ánh mắt.

Khi đến đồn đóng quân, Diệp Ân Tuấn vẫn còn đang ngủ, có lẽ là có Thẩm Hạ Lan ở bên cạnh, anh ngủ rất yên ổn.

Thẩm Hạ Lan cũng không đánh thức anh, mà cởi áo khoác ngoài ra, khoác lên người Diệp Ân Tuấn.

Có khí tức của Thẩm Hạ Lan trên áo khoác, hy vọng Diệp Ân Tuấn có thể nghỉ ngơi nhiều hơn một lúc.

Thẩm Hạ Lan nhẹ tay nhẹ chân xuống xe, thậm chí còn đóng cửa lại rất thận trọng.

Diệp Ân Tuấn vẫn nhắm mắt ngủ say sưa.

Thẩm Hạ Lan xuống xe rồi mới dám thở mạnh.

Ngạt chết cô rồi.

Thẩm Hạ Lan nhanh chóng vào đồn đóng quân, nhìn thấy ngay Trương Linh.

“Diêm Vương Sống, giúp tôi một việc.

”.

 
Chương 1338: 1338: Chương 1337





“Hửm?”
Trương Linh khẽ sững sờ.
“Bị thương rồi à?”
Mũi của bà ta vẫn rất nhạy, ngửi thấy một chút mùi, tuy không nhiều, nhưng vẫn có thể nhận ra được.
Thẩm Hạ Lan cười nói: “Đừng nói với Diệp Ân Tuấn.”
“Cô thực sự coi Diệp Ân Tuấn là một người đàn ông bình thường sao?”
Lời của Trương Linh khiến Thẩm Hạ Lan khẽ sững sờ.
“Hửm?”
“Tôi ngửi được mùi máu tanh trên người cô, cô tưởng Diệp Ân Tuấn nhà cô không ngửi được? Có lúc chỉ là không nói mà thôi.

Cô không muốn cậu ta biết sẽ lo lắng, cậu ta sẽ làm như không biết, bởi vì cậu ta biết chỗ này có tôi, cô sẽ đến tìm tôi ngay.

Nếu không tin thì cô về xem đi, Diệp Ân Tuấn nhà cô chắc chắn là đang tỉnh.

Một lính đặc chủng, nếu như ngay cả người bên cạnh mình đi hay ở mà cũng không phát giác ra được thì cũng không thể gọi là lính đặc chủng nữa rồi.”
Trương Linh nói xong liền xoay người đi vào phòng.

Thẩm Hạ Lan khẽ sững sờ, trong đầu tràn ngập những gì Trương Linh vừa nói.
Cô có chút không tin mà quay người đi ra ngoài, khi gần đến cửa thì nhanh chóng tránh đi, nhìn ra ngoài từ khe cửa.
Quả nhiên, Diệp Ân Tuấn đang ngồi ở hàng ghế sau nói gì đó với tài xế, ánh mắt và biểu cảm đó hoàn toàn không có chút gì như mới vừa ngủ dậy cả.
Tên đàn ông gian xảo này!
Nhưng nó khiến cô cảm thấy có chút muốn khóc.
Anh cưng chiều cô, yêu cô nhưng lại cho cô sự hoàn toàn tôn trọng và tự do, chỉ cần cô muốn làm, anh sẽ âm thầm ủng hộ.

Người đàn ông như vậy sao cô nỡ từ bỏ chứ?
Khóe môi Thẩm Hạ Lan khẽ nhếch lên, lúc xoay người bước đi thì bước chân của cô đã trở nên nhẹ nhàng hơn.
Cô đến phòng của Trương Linh.
Trương Linh đã chuẩn bị mọi thứ rồi.
“Cởi quần áo ra.”
Trương Linh trước giờ đều rất bình bình thản thản, Thẩm Hạ Lan hình như chưa bao giờ thấy bà ta cười qua.
Đột nhiên nhớ tới thân phận kia của Trương Linh, Thẩm Hạ Lan cởi quần áo xong thì nằm sấp trên giường, thấp giọng hỏi: “Trương Linh, bà và dì Tiêu Nguyệt của tôi có quan hệ gì?”
Trương Linh khẽ sững sờ một hồi, đáy mắt nhanh chóng loé qua một tia sáng, nhưng chỉ là một thoáng lướt qua.
“Tôi không biết cô đang nói về cái gì.”

“Đừng giấu diếm nữa.

Minh Triết nhà chúng tôi đã điều tra rõ ràng bà rồi, nếu không, thì hai cha con bọn họ sao có thể yên tâm cho người của bà đi vào cứu chúng tôi chứ? Tôi tuy không biết Tiêu Nguyệt có phải dì của tôi không, nhưng nếu như bà ấy là mẹ ruột của Phương Nguyên, thì chắc cũng 80-90% rồi.
Bà yên tâm, tôi không phải đến đòi người với bà vì Phương Nguyên đâu.

Nếu ban đầu mẹ anh ta đã không có để lại thế lực của HQ cho anh ta, thì đó chắc chắn là có dụng ý khác.

Tôi chỉ là muốn biết một số chuyện liên quan đến dì cả Tiêu Nguyệt của tôi thôi.”
Thẩm Hạ Lan nói rất nhỏ, nhưng Trương Linh đã nghe thấy rồi.
Bà ta nhẹ nhàng bôi thuốc cho Thẩm Hạ Lan, sau đó cất giọng chỉ có hai người nghe: “Về vấn đề này sau này phu nhân sẽ cho cô một lời giải thích.”
“Phu nhân?”
Thẩm Hạ Lan đột nhiên quay đầu lại, thân trên trực tiếp chống người dậy.
Đôi mắt cô đầy ngạc nhiên.
“Dì của tôi vẫn còn sống? Phương Nguyên có biết không? Tại sao Phương Nguyên nói rằng mẹ của mình đã qua đời?”
“Chuyện này là bí mật, sau này phu nhân sẽ đích thân nói cho cô biết.

Về phần Nhị điện hạ, cô không cần phải lo lắng, mặc dù hiện tại cậu ấy trông có vẻ bị động, bị tam điện hạ trấn áp, nhưng tuyệt đối không có nguy hiểm đến an toàn cá nhân.

Phu nhân luôn bảo vệ cậu ấy mà.”
Giọng của Trương Linh rất thấp, nhưng những gì bà ta nói khiến cả người Thẩm Hạ Lan có chút phiền muộn..

 
Chương 1339: 1339: Chương 1338





Đây không lẽ chính là tranh đấu giữa cung đình?
Giả chết?
Thật giống như đang xem phim truyền hình vậy.
Nhưng nếu Trương Linh đã nói như vậy, cô cũng không hỏi nữa, sau này khi gặp rồi thì tự nhiên sẽ biết thôi.
“Phu nhân nhà bà định khi nào thì gặp tôi?”
Thẩm Hạ Lan lại nằm xuống.
Trương Linh khẽ sững sờ trước sự thay đổi chủ đề đột ngột của Thẩm Hạ Lan, nhưng khi nhớ ra cô là Thẩm Hạ Lan, không khỏi mỉm cười nói: “Không phải cô và Diệp Tổng định đến nước T à? Đến lúc đó tự nhiên sẽ gặp thôi.”
“Cũng đâu có đi vội đâu, chắc đợi qua Tết đó.

Ngày mai Ân Tuấn nhà chúng tôi đón sinh nhật, tôi phải tranh thủ đi ra ngoài chơi với anh ấy một chuyến, sau khi về thì cũng sắp qua Tết rồi, đến lúc đó còn phải đón Tết cùng với ông ngoại và mọi người nữa.

Sau khi qua tết có thể là Tống Dật Hiên cử hành hôn lễ.
Đợi giải quyết xong mấy chuyện bên này rồi, tôi mới có thể cùng Ân Tuấn đi nước T.”
Thẩm Hạ Lan nói như vậy, cảm thấy còn rất nhiều việc.

Trương Linh trầm giọng nói: “Không sao, không cần vội.

Phu nhân đã đợi nhiều năm như vậy, đợi thêm một hai tháng cũng chả sao, nhưng Phu nhân muốn gặp ông cụ Tiêu, sau này có thời gian cô làm trung gian đi.”
“Không được đâu, tôi còn chưa xác minh được danh tính của Phu nhân nhà bà, làm sao tôi có thể tự tiện giới thiệu cho ông ngoại tôi được? Ông ngoại tôi luôn canh cánh trong lòng về sự mất tích của dì tôi năm đó, bây giờ nếu như biết dì cả vẫn còn sống, thì chắc chắn sẽ kích động ông ấy, cũng sẽ ảnh hưởng đến năng lực phán đoán của ông ngoại tôi, cho nên cứ đợi đi.

Đợi nhiều năm như vậy rồi, cũng không sá chi thêm một hai tháng, bà nói có đúng không?”
Mặc dù Thẩm Hạ Lan đang mỉm cười, nhưng sự thận trọng nơi đáy mắt vẫn khiến Trương Linh vô cùng hài lòng.
Có vẻ như cô quả thực đã điềm tĩnh và trưởng thành hơn trước.
Trương Linh gật đầu.
Sau khi hai người nhanh chóng bôi thuốc xong, Thẩm Hạ Lan trực tiếp khoác một chiếc áo ngủ lên rồi đi ra ngoài.
Diệp Ân Tuấn vẫn đang giả ngủ trong xe.
Người đàn ông ngốc này có phải cô không lên tiếng thì cũng không biết đi vào không?
Trong xe nóng biết bao nhiêu.
Anh cũng có thể chịu đựng được.
Thẩm Hạ Lan lắc đầu thở dài, có lúc thực sự cảm thấy Diệp Ân Tuấn là một cái đầu gỗ.

Cô bất giác nghĩ đến Mạc Tịch.
Đó cũng là lý do tại sao Mạc Tịch thích Diệp Ân Tuấn sao?
Người đàn ông này thực sự rất thu hút ong bướm nha.
Có thể tìm một cái trùm đầu che mặt anh lại không? Để tránh nhiều phụ nữ lao tới như vậy.
Thẩm Hạ Lan thật sự bất lực.
Cô bước từng bước nhỏ, trực tiếp gõ cửa xe, yếu ớt nói: “Diệp Ân Tuấn, em đau.”
Diệp Ân Tuấn đột ngột mở mắt ra, trong mắt tràn đầy lo lắng.
“Không có bôi thuốc à? Trương Linh đang làm gì vậy?”
Vừa nói vừa trực tiếp mở cửa nhảy xuống.
Ánh mắt mà Thẩm Hạ Lan nhìn anh đã thay đổi rồi.
Lúc này, Diệp Ân Tuấn đột nhiên nhận ra mình đã bị Thẩm Hạ Lan tính kế, có chút bất lực mà sờ sờ mũi.
Hết cách, anh quá quan tâm đến Thẩm Hạ Lan, nhất thời chả nghĩ gì.
“Gỉa bộ đi, tiếp tục giả đi.

Sao không giả nữa?”
“Bị vợ nhìn thấu rồi, cứ giả tiếp thì chả ra gì nữa.”
Lời của Diệp Ân Tuấn khiến Thẩm Hạ Lan ừm hứm một tiếng.
“Vậy sao? Vậy anh nói nên đền bù cho em thế nào.”
“Em nói đi, chỉ cần em nói anh liền làm.”.

 
Chương 1340: 1340: Chương 1339





Diệp Ân Tuấn sủng nịch mà nhìn Thẩm Hạ Lan, hai tay nhẹ nhàng vòng qua eo cô.

Thẩm Hạ Lan thuận thế ngã vào lòng anh, mỉm cười có chút xảo quyệt.

“Hình như em đã nói qua trước mặt Mạc Nhiên rồi, anh vẫn nợ em một lần tỏ tình.


“Đừng làm loạn.


Sắc mặt Diệp Ân Tuấn lập tức có chút cứng đờ.

Bảo anh mặc đồ con gái đứng ở đây tỏ tình với cô?
Giết anh đi.

Nơi đóng quân này có rất nhiều người từng là chiến hữu của anh, là cấp dưới của anh.

Để bọn họ nhìn thấy mình mặc đồ con gái tỏ tình với Thẩm Hạ Lan, thì danh hiệu nhất thế anh hùng không phải sẽ bị huỷ sao?
Nhưng Thẩm Hạ Lan không chịu.

“Sao? Anh muốn quỵt nợ à?”
“Không có, nhưng chúng ta có thể đợi khi về không?”
Diệp Ân Tuấn có chút bất lực mà tranh thủ lợi ích cuối cùng của mình.


Nhưng Thẩm Hạ Lan lắc đầu cười nói: “Không! Em muốn anh ở đây! Anh xấu hổ gì chứ? Lúc đó là tự anh nói mà.

Hơn nữa chỗ này là Nam Phi, cũng đâu có ai biết anh là tổng giám đốc Diệp Ân Tuấn của Quốc Tế Hoàn Trí đâu, anh sợ mất mặt gì chứ?”
Diệp Ân Tuấn u uất chết đi được.

Chỗ này không ai biết anh là tổng giám đốc Diệp Ân Tuấn của Quốc Tế Hoàn Trí, nhưng rất nhiều người biết anh là Thủ trưởng Diệp OK?
Thật đúng là mất mặt.

Cầu xin bà xã đại nhân tha cho!.

Đam Mỹ Hài
Thẩm Hạ Lan thấy vẻ mặt uỷ khuất của Diệp Ân Tuấn, thì không khỏi chu miệng nói: “Sao? Diệp đại tổng giám đốc định nói lời không giữ lấy lời sao?”
“Không phải, anh chỉ là….


“Em biết anh không yêu em nữa, bây giờ em già nua rồi, không còn non nẻ như cô gái trẻ nữa, cũng không có y thuật như Mạc Tịch gì đó, chịu hy sinh vì anh nữa, anh chắc chắn là hối hận vì lấy em rồi đúng không? Không sao, anh chỉ cần nói một tiếng, em bảo đảm sẽ dành chỗ cho anh và cô gái trẻ?”
Diệp Ân Tuấn cảm thấy Thẩm Hạ Lan càng nói thì mình như càng trở thành người tội ác tày trời rồi vậy.

Hết cách, anh chỉ có thể dùng đôi môi mỏng chặn miệng của Thẩm Hạ Lan lại, trong lòng thở dài, số lần bà xã đòi được vỗ về gần đây có hơi nhiều rồi nha.

Rốt cuộc là khi nào mình mới có thể lấy lại khí thế đây?
Hôm khác phải hỏi Tô Nam.


Cứ như vậy, anh thật sự chịu không nổi rồi.

Thẩm Hạ Lan bị anh hôn có chút si mê, nhất thời quên mất vấn đề khi nãy luôn rồi.

Diệp Ân Tuấn nhìn ánh mắt mê li của cô, không khỏi khẽ nhướng môi.

Anh bế ngang Thẩm Hạ Lan lên, bế cô vào bên trong đồn đóng quân.

Vợ chồng già với nhau rồi, làm chút gì đó cũng nên đóng cửa lại không phải sao? Cái này mà để mấy em lính trẻ nhìn thấy, thì há không phải sẽ dậy thì sao?
Diệp Ân Tuấn cảm thấy mình nghĩ như vậy rất có lý.

Thẩm Hạ Lan bị ném lên giường, mới phản ứng lại.

Cô oan ức mà nói: “Em biết anh không yêu em nữa, biết rõ em bị thương mà còn ném em.


Diệp Ân Tuấn trực tiếp cạn lời.

Anh ném có kỹ thuật OK, hơn nữa, chiếc giường này anh cho người trải ba lớp chăn ở bên dưới, sao có thể làm đau cô?
“Bị thương rồi đúng không? Nào, để anh xem.


Diệp Ân Tuấn trực tiếp sắn tay áo lên, khiến Thẩm Hạ Lan hoảng sợ nhảy thót lên.

“Anh làm gì?”
“Không phải bị thương sao? Ông xã xem giúp em, thổi thổi giúp em, nếu không được nữa thì còn có thể nhấc bổng em cao lên, hoàn toàn làm hài lòng nhu cầu tâm lý của tiểu công chúa em.


Diệp Ân Tuấn nói xong thì đi về phía Thẩm Hạ Lan.

.

 
Chương 1341: 1341: Chương 1340





Thẩm Hạ Lan hoàn toàn bị doạ.

Đùa à.

Bị anh nhấc bổng cao lên? Mình không mất mặt chết à?
Cô giả vờ đáng yêu yếu ớt thì được, Diệp Ân Tuấn làm như vậy, cô có chút không chịu nổi.

“Không cần, Trương Linh thay thuốc cho em rồi.


“Ồ.


Diệp Ân Tuấn lúc này mới ngừng bước chân, ánh mắt mỉm cười nhìn Thẩm Hạ Lan.

“Đã là vợ chồng già rồi, em sợ cái gì?”
“Anh kệ em.


Thẩm Hạ Lan trực tiếp nhảy xuống giường từ bên khác.

“Anh nằm xuống nghỉ ngơi một lát cho em, sau khi đến Nam Phi thì không có nghỉ ngơi gì qua đúng không? Mau lên, bây giờ có chuyện gì cũng giải quyết hết rồi, còn có gì không thể ngủ nữa? Em cho phép anh ngủ ba ngày ba đêm.


Lời của Thẩm Hạ Lan khiến Diệp Ân Tuấn mỉm cười lên.


“Vẫn chưa được.

Anh phải qua bên Mạc Nhiên một chuyến, bất kể thế nào thì Mạc Tịch cũng là hy sinh vì anh, Mạc Nhiên tuy đã phạm pháp, nhưng có một số chuyện vẫn phải nói rõ.


“Nói gì mà nói? Anh có gì nói rõ với anh ta chứ? Anh ta chính là tên thần kinh, bản thân mình không có cách cũng không có năng lực kéo chị gái anh ta về từ trong chiến tranh, cái loại cảm giác vô năng đó ép anh ta không thể không tìm một cái chỗ để phát tiết, mà anh đã trở thành cái chỗ phát tiết xui xẻo nhất rồi.

Con người này vô cùng cố chấp, bây giờ anh qua đó nói gì cũng không nghe đâu.

Hơn nữa, anh đi không bằng em đi, anh ngủ đi, em đi gặp Mạc Nhiên này thay anh.

Tên nhóc đó, anh ta mà còn làm càn, chị đây lại cho anh ta một kim, đảm bảo anh ta ngủ đến khi về nước đền tội.


Bộ dạng của Thẩm Hạ Lan lúc này soái cực kỳ.

Diệp Ân Tuấn cười cười nhìn cô hỏi: “Kim của em…”
“Ồ, lúc đến có xin Tiêu Niệm Vi, vì để phòng thân, không ngờ lại cho Mạc Nhiên.

Nghe nói dược hiệu của thuốc này rất mạnh, cũng không biết anh ta có thể ngủ bao lâu, anh mau nghỉ ngơi đi, yên tâm, anh ta không chạy được đâu.


Thẩm Hạ Lan quơ bàn tay lớn, Diệp Ân Tuấn thuận thế bị cô đẩy xuống, sau đó giơ hai tay lên, trực tiếp kéo Thẩm Hạ Lan vào trong lòng.


“Ngủ cùng đi?”
Thẩm Hạ Lan cảm thấy người đàn ông này chính là cố ý câu dẫn cô.

Cô cười híp mắt nói: “Bây giờ anh chả phải người đàn ông bình thường nữa, ngủ cùng cái cọng lông, anh có thể làm gì chứ?”
Mặt của Diệp Ân Tuấn lập tức đen sầm.

“Cô gái, gần đây nhu cầu của em rất lớn nha.


“Phụ nữ 30 như sói, 40 như hổ, anh không biết à? Chị đây tốt xấu gì cũng sắp bằng tuổi sói tuổi hổ rồi.

Anh còn không cho phép em có nhu cầu sinh lý bình thường nữa?”
Lời của Thẩm Hạ Lan trực tiếp khiến khoé miệng Diệp Ân Tuấn giựt giựt.

“Cho nên em rất thèm khát?”
Ánh mắt của anh có chút thay đổi.

“Bà xã đại nhân, em phải biết, có lúc đàn ông không nhất định phải cần cái thứ đó.


Thẩm Hạ Lan bị ánh mắt tà ác của Diệp Ân Tuấn làm giật mình.

Cô vội vàng nhảy ra khỏi vòng tay của Diệp Ân Tuấn, cảnh giác mà nói: “Anh đừng có làm bậy nha.


“Không phải em có nhu cầu sao?”
“Cút! Em là người thèm khát như vậy sao?”
Thẩm Hạ Lan vội vàng lật lại lời khiêu khích Diệp Ân Tuấn khi nãy.

Cầu sinh dục là một thứ tốt a.

.

 
Chương 1342: 1342: Chương 1341





Cô gần như có thể tưởng tượng, một khi Diệp Ân Tuấn thật sự muốn dày vò cô, cô sẽ thảm đến thế nào.

“Được rồi, em ra ngoài coi Minh Triết và Tranh có về chưa, anh mau ngủ đi.


Thẩm Hạ Lan nói xong liền chạy ra ngoài như đào tẩu.

Diệp Ân Tuấn nhìn bộ dạng có tâm trộm nhưng không có gan đi trộm của Thẩm Hạ Lan, không khỏi khẽ cười thành tiếng.

Nhưng Diệp Ân Tuấn cũng thật sự mệt rồi.

Diệp Tranh và Thẩm Hạ Lan đều không sao, đây chính là sự an ủi lớn nhất của anh, lúc này mí mắt quả thực không mở nổi nữa.

Anh biết vẫn còn rất nhiều chuyện chưa xử lý, nhưng chỉ cần có Thẩm Hạ Lan, thì anh cảm thấy yên lòng rồi.

Diệp Ân Tuấn không nhịn được mà nhắm mắt lại.

Sau khi ra ngoài, Thẩm Hạ Lan mới vỗ ngực thở phào một hơi.

Cô không khỏi nghĩ, sau này Diệp Ân Tuấn hồi phục rồi sẽ tính sổ cô thế nào đây.

Cô không khỏi rùng mình một cái.

Đáng sợ quá.

Vẫn nên không nghĩ nữa, hoặc là nhân lúc anh vẫn chưa hồi phục mà dày vò anh một phen, để sau này có tính sổ thì cũng không oan uổng, đúng chứ?
Thẩm Hạ Lan xảo quyệt mà cười một cái, thì nhìn thấy Diệp Tranh và Diệp Minh Triết cùng nhau xuống xe.


“Tranh à, Minh Triết, các con về rồi.

Thẩm Hạ Lan vội vàng ra đón.

Diệp Minh Triết giựt giựt khoé môi, nhưng có chút miễn cưỡng.

Thẩm Hạ Lan nghĩ đến hành động của con trai cách đây không lâu kia, không khỏi có chút đau lòng.

“Nào, cục cưng, lại mẹ ôm.


Cô ngồi xổm xuống, trực tiếp kéo Diệp Minh Triết vào lòng.

Khoé miệng Diệp Minh Triết không khỏi giựt vài cái.

Cậu bé thật sự muốn đẩy mẹ ra OK?
Đặc biệt là khi cậu bé nhìn thấy có hai người tổ viên theo cậu đến đây, đang nhìn về phía này.

Trời ơi, đất ơi, mặt mũi của tổ trưởng là cậu bé có còn nữa không?
Diệp Minh Triết có chút khóc không ra nước mắt, nhưng không thể không nói, cái ôm của mẹ rất ấm áp, ấm áp đến khiến sự sợ hãi của cậu trước đây không lâu, ít nhiều đã bị tiêu tán.

“Mẹ ơi.


Giọng nói của Diệp Minh Triết có mang chút bất lực.

Nhưng Thẩm Hạ Lan không có nhận ra sự rầu rĩ của con trai, dịu dàng yêu thương mà nói: “Cục cưng, con có muốn ăn gì không? Mẹ đi làm cho con.



“Không cần đâu mẹ, con còn có chuyện phải xử lý.


“Một đứa con nít như con có chuyện gì xử lý chứ?”
Thẩm Hạ Lan không để Diệp Minh Triết đi đâu.

Con nít còn nhỏ như vậy mà đã trải qua chuyện như vậy rồi, cô lo lắng lắm.

Thằng bé Diệp Minh Triết này luôn ra vẻ mặt điềm tĩnh, chuyện gì cũng để trong lòng, cô thật sự rất lo lắng.

Thấy Thẩm Hạ Lan không định buông mình ra, Diệp Minh Triết có chút sốt sắng.

Cậu bé vội vàng vẫy vẫy tay với hai tổ viên kia.

Cũng may bọn họ hiểu yêu cầu của Diệp Minh Triết, vội vàng tiến lên trước một bước nói: “Dì Diệp, chúng cháu tìm tổ trưởng có chuyện.

Máy tính của chúng cháu bị người ta công kích rồi.


“Hửm? Tổ trưởng?”.

Đọc truyện hay tại == Т R U М T R U Y E N.

m e ==
Thẩm Hạ Lan lúc này mới buông Diệp Minh Triết ra.

“Mẹ, lát nữa con lại tìm mẹ.


Diệp Minh Triết vội vàng chạy khỏi vòng tay của Thẩm Hạ Lan, nhanh chóng đi về phía văn phòng ở đối diện.

“Này, Minh Triết….

”.

 
Chương 1343: 1343: Chương 1342





Thẩm Hạ Lan còn định gọi Diệp Minh Triết, nhưng nghe thấy Diệp Tranh nói: “Mẹ, chân con có hơi đau, mẹ có thể dìu con vào nghỉ không?”
Đôi mắt to to đáng thương của Diệp Tranh khiến Thẩm Hạ Lan làm sao mà từ chối?
Biết rõ là cậu bé muốn giải vây cho Diệp Minh Triết, nhưng Thẩm Hạ Lan vẫn ngồi xổm xuống bế cậu bé lên.

Thể trọng của Diệp Tranh nhẹ đi không ít.

“Tranh à, con gầy rồi, có phải theo Trương Linh không có ăn no không?”
Mi tâm Thẩm Hạ Lan khẽ nhíu.

Diệp Tranh vội vàng nói: “Không có, sư phụ đối với con tốt lắm.


“Con toàn nói tốt cho bà ta.


Thẩm Hạ Lan lải lải nhải nhải mà bế Diệp Tranh đi vào.

Diệp Minh Triết nhìn thấy bọn họ đi vào rồi thì mới thở phào một hơi.

Hai tổ viên còn lại cũng xêm xêm tuổi với Diệp Minh Triết, lớn hơn một tí xíu, cũng chỉ sáu bảy tuổi thôi, bình thường ở quân khu nhìn thấy Diệp Minh Triết toàn xị mặt, tưởng cậu bé trời không sợ đất không sợ chứ, không ngờ vẫn có khắc tinh.

“Cục cưng tổ trưởng?”
Có người không sợ chết mà gọi một tiếng, lập tức thu hút ánh mắt như dao găm của Diệp Minh Triết.


“Cậu ngứa da đúng không?”.

Cập nhật truyện nhanh tại ~ Tг Цмtгuуen.

m e ~
“Không không không, hệ thống an toàn của chúng ta thật sự bị công kích rồi.


Đối phương vội vàng mở miệng.

Diệp Minh Triết nhíu chặt mày.

Cậu bé mới vừa trải qua sự xung kích bắn tỉa vật sống đầu tiên trong đời, đúng lúc cảm xúc đang không có chỗ để phát tiết, hôm nay vậy mà lại có người không cần mạng mà lao tới?
“Ai?”
“Một người có biệt danh là Chứng Hoang Tưởng, không biết là ai, chúng tôi không tra được IP của đối phương, tốc độ công kích rất nhanh, hệ thống phòng ngự của chúng ta đã bị công kích 30% rồi.


Mi tâm của Diệp Minh Triết càng lúc càng nhíu chặt.

30%?
Hệ thống phòng ngự bên này là do đích thân cậu bé làm, vậy mà trong thời gian ngắn như vậy lại bị người ta công kích 30%, có thể thấy đối phương là một nhân vật lợi hại.


“Để tôi.


Diệp Minh Triết trực tiếp đến trước máy tính, nhanh chóng ngồi xuống, bàn tay nhỏ bắt đầu nhập mã trên bàn phím.

Màn hình biến đổi liên tục.

Người xung quanh nín thở nhìn Diệp Minh Triết biểu diễn, ai nấy đều kính phục không ngớt.

Luôn nghe nói kỹ thuật máy tính của Diệp Minh Triết rất cao siêu, nhưng chưa thấy cậu bé biểu diễn qua, rất nhiều người cảm thấy có người khen ngợi cũng chỉ là muốn tâng bốc Diệp Minh Triết thôi, Diệp Minh Triết cũng chả giải thích những cái này, cũng không che giấu, để mặc cho tin đồn loan đi.

Bây giờ nhìn thấy Diệp Minh Triết trực tiếp trổ thao tác hacker tại hiện trường, ngón tay điêu luyện đó giống như là những nốt nhạc linh hoạt, gõ ra những tiếng giòn giã trên bàn phím, nghe rất vui tai, mà đối phương rất nhanh đã tan rã dưới sự truy đuổi có tuần tự của Diệp Minh Triết.

Chứng Hoang Tưởng muốn rút khỏi hệ thống, nhưng lại phát hiện đường lui bị chặn rồi.

Diệp Minh Triết trong lúc vá hệ thống phòng ngự, đồng thời đã thả virus cho máy tính cô bé.

Chứng Hoang Tưởng chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, máy vi tính hoàn toàn không phản ứng rồi.

“Đậu xanh!”
Cô bé đập mạnh bàn phím trong cơn giận dữ, ‘ầm’ một tiếng, máy tính trực tiếp nổ.

“Đậu xanh!”
Chứng Hoang Tưởng tức đến hét lên.

“Máy tính của tôi!”
Ai mà ngờ Chứng Hoang Tưởng là một cô bé nhỏ đẹp như tượng tạc chứ.

.

 
Chương 1344: 1344: Chương 1343





Chỉ là hiện tại sắc mặt cô bé tức đến xanh mét rồi.

Cô bé vừa tiết kiệm đủ tiền tiêu vặt để mua chiếc máy tính, còn chưa dùng được một ngày nữa.

Cô bé chỉ là thử máy tính này xem có êm không, nhận tiện xem thử hệ thống phòng ngự máy tính gần đây mới xuất hiện cool như thế nào thôi, sao lại bị người ta hack ngược lại rồi?
Ai?
Là tên khốn nào hack mình?
Vậy mà lại có kỹ thuật tốt hơn mình nhiều như vậy.

Cô bé tức muốn chết, thì nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng hỏi thăm dịu dàng.

“Tử Mạch, làm sao vậy? Có cái gì phát nổ à?”
Tô Tử Mạch nhanh chóng nhảy khỏi ghế, sải đôi chân ngắn ngủi chạy ra ngoài.

“Mẹ ơi, không sao đâu, con có hơi đau đầu, có lẽ bị cảm rồi, mẹ ơi, mẹ mua thuốc cho con được không.


“Đau đầu? Để mẹ xem.

”.

đam mỹ hài
Người phụ nữ cúi người bế Tô Tử Mạch lên, bước nhanh ra ngoài.

Tô Tử Mạch lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Diệp Minh Triết bên này khẽ nhíu mày.


Xong rồi à?
Cái người tên Chứng Hoang Tưởng này cũng quá là kém cỏi rồi đó??
Vậy mà lại không có đường lui?
Cậu bé có chút phiền muộn đứng lên, cau mày nói: “Sau này mấy loại hacker cấp thấp như vậy đừng có mà tìm tôi.


Phó Hy Thần, người vừa rồi gọi cậu là cục cưng tổ trưởng không khỏi co giật khóe miệng.

“Cục cưng….


Vừa nói hai chữ, cậu ta liền nhận thấy ánh mắt Diệp Minh Triết bắn thẳng đến như dao, vội vàng thay đổi.

“Tổ trưởng, vừa rồi ngài còn nói tên hacker này rất lợi hại mà.


“Tôi có nói sao? Ai nghe thấy? Cậu có ghi âm làm bằng chứng sao?”
Diệp Minh Triết lạnh lùng quét mắt, những người xung quanh lập tức im thin thít Đùa, lúc này ai dám đụng Diệp Minh Triết chứ?
Phó Hy Thần một lần nữa được nhận thức mức độ vô sỉ của Diệp Minh Triết.

“Lần sau tôi sẽ nhớ mở máy ghi âm.


Cậu ta nghiến răng nói.

“Ừm, lần sau chú ý.



Diệp Minh Triết nghiêm nghị nói xong, lúc này mới nhấc chân đi về phía Diệp Tranh.

Đúng thật là, một ngày toàn là chuyện.

Diệp Minh Triết lẩm bẩm trong lòng, khi đến phòng của Diệp Tranh, Diệp Tranh đang đọc sách.

“Xử lý xong rồi à?”
Diệp Tranh đóng sách lại.

Diệp Minh Triết nhìn Diệp Tranh, đột nhiên cảm thấy gần một năm qua Diệp Tranh thật sự thay đổi rất nhiều.

Khi mới trở về nước, cậu bé cũng chỉ là một đứa trẻ hay khóc nhè thôi, bây giờ đã chín chắn như vậy.

“Cả ngày toàn đọc mấy cuốn sách y khoa nát bét này không thấy mệt sao?”
Diệp Minh Triết trực tiếp đi qua.

Diệp Tranh cười nhạt nói: “Đọc sách lập trình cậu có thấy mệt không?”
“Tớ thích các chương trình.


“Tớ cũng thế.


Lời nói của Diệp Tranh khiến Diệp Minh Triết có chút sững sờ.

“Cậu không phải là bị ép sao?”
“Trước đây là như vậy, nhưng bây giờ thực sự thích y học, cũng có động lực để trở thành một bác sĩ giỏi.

Minh Triết, cậu đã chọn gia nhập quân đội, và nhiệm vụ của cậu là bảo vệ gia đình và đất nước.

Trước đây tớ không biết mình phải làm gì, nghĩ cậu tòng quân rồi, tớ thay cậu chống đỡ tập đoàn của nhà họ Diệp, tốt xấu gì cũng có thể khiến ba mẹ không quá lao lực.

Nhưng sau khi đến Châu Phi, tớ mới biết, cuộc đời mà tớ muốn là thế nào, người ở đây quá cần bác sĩ.

”.

 
Chương 1345: 1345: Chương 1344





Đáy mắt Diệp Tranh có chút đau.
“cậu đừng nói với tớ cậu muốn ở lại Châu Phi hành y nha?”
Diệp Minh Triết nhíu mày thật chặt.
Nếu Diệp Tranh thực sự ở lại Châu Phi, liệu có còn nhìn thấy được không?
Trở thành người da đen?
Cậu bé mới nghĩ ra cảnh này, không khỏi rùng mình một cái.
Diệp Tranh lắc đầu nói: “Hành nghề y không nhất thiết phải ở đây, tin rằng vẫn còn nhiều nơi trên thế giới cần bác sĩ.

Trước đây không cảm thấy cứu người thương tật có gì tốt, nhưng trong khoảng thời gian theo sư phụ, thật sự đã học được rất nhiều thứ.”
“Trương Linh tẩy não cậu khá thành công đó.


Không nói cái này nữa, chơi ván game không?”
Diệp Minh Triết lấy điện thoại di động ra.
Diệp Tranh có chút chán nản nói: “Game cậu tự tạo thì thôi bỏ đi, chơi không lại cậu.”
“Gần đây không có tâm trạng đó, chơi Vương Gỉa đi.”
Lời nói của Diệp Minh Triết khiến Diệp Tranh thở phào nhẹ nhõm.
Cậu biết tâm trạng của Diệp Minh Triết không tốt lắm, xoa dịu cậu bé lúc này là lựa chọn tốt nhất.
Hai nhóc lấy điện thoại ra và bắt đầu trò chơi.
Lúc Thẩm Hạ Lan đi vào nhìn thấy hai nhóc chơi vui vẻ, cũng không có làm phiền, cô cảm thấy Diệp Minh Triết bây giờ mới giống một đứa con nít.
Cô chậm rãi lùi ra ngoài.
Người bên dưới nói Mạc Nhiên tỉnh rồi.
Thẩm Hạ Lan nhấc chân bước tới đó.
Tên Mạc Nhiên này cũng thật là kém, dù sao cô cũng đang nhàn rỗi, chi bằng qua đó coi thử.
Khi Mạc Nhiên nhìn thấy Thẩm Hạ Lan đến, tức giận đến suýt nữa bật dậy.
“Người phụ nữ như cô đúng là quá âm hiểm.

Có bản lĩnh thì thả tôi ra, chúng ta đấu riêng.”.

Truyện Bách Hợp
Thẩm Hạ Lan khinh thường liếc anh ta một cái, nói: “Vậy nên mới nói anh không phải đàn ông mà.

Tuy anh không vui, nhưng anh cứ nghe tôi giải thích với anh đi ha.


Thứ nhất, một người phụ nữ như tôi sao có thể có bản lĩnh chứ? Thứ hai, đàn ông là không đánh phụ nữ, ai đánh phụ nữ thì chỉ có chuyển giới thôi, anh là chuyển giới sao?”
Mạc Nhiên cảm thấy adrenaline của mình đang tăng vọt.
Sao Diệp Ân Tuấn lại tìm một ả như vậy chứ?
Làm sao so sánh được với chị gái mình.
Mạc Nhiên tức giận nói: “Mắt của Diệp Ân Tuấn thật sự bị mù rồi, chị gái tôi là người tốt như vậy mà anh ta không thích, mà lại đi thích một người phụ nữ thô tục như cô.”
“Mỗi người sẽ có những tiêu chuẩn, điều mong muốn riêng ở đối phương, không ai giống ai, điều này chỉ có thể nói là chị anh không phải gu của Diệp Ân Tuấn, anh dựa vào đâu mà kêu Diệp Ân Tuấn thích.

Mạc Nhiên anh tỉnh lại đi.

Anh chẳng qua chỉ là tức giận mình lúc đó không thể cứu chị anh về từ chiến trường, nhưng con người anh, sẽ không đổ những thứ này lên người mình, chỉ có thể lấy Diệp Ân Tuấn làm chỗ phát tiết.

Hoặc là nói, anh chẳng qua chỉ là đang kiếm cớ cho chuyện xấu mình làm mà thôi.”
Lời nói của Thẩm Hạ Lan rõ ràng đã chạm đến nỗi đau của Mạc Nhiên.
Đôi mắt anh ta lập tức lạnh đi.

“Cô đang nói nhảm.”
“Tôi nói nhảm? Anh muốn báo thù Ân Tuấn, cứ việc trực tiếp đến, hoặc là hẹn Ân Tuấn một trận sinh tử, cũng chả ai ngăn anh, nhưng anh có làm vậy ư? Tôi và Ân Tuấn kết hôn 8 năm rồi, chị gái anh chết cũng hơn 8 năm rồi nhỉ? 8 năm này anh không có tìm Ân Tuấn báo thù, mà làm phần tử khủng bố, đốt phá chém giết mạng người, mấy cái này có gì liên quan đến Ân Tuấn? Anh vốn đã là một người tàn bạo khát máu, nhưng cứ lấy cớ là mình báo thù cho chị gái, anh có đạo đức giả không? Hơn nữa bạo động của Châu Phi lần này, là Ân Tuấn ở Châu Phi, anh đến báo thù cũng chuyện như vậy, nhưng Ân Tuấn bị anh dụ qua đây rồi đúng chứ? Con trai tôi Diệp Tranh cũng bị anh cố ý bắt rồi đúng chứ? Vậy tôi có thể hỏi anh, chị gái anh chết 8 năm lâu như vậy, anh không báo thù, tại sao bây giờ lại đột nhiên dụ Ân Tuấn qua bên này?”
Ánh mắt Thẩm Hạ Lan đột nhiên sắc bén.
Mạc Nhiên khẽ cau mày.
“Tôi không biết cô đang nói cái gì.

Trong tám năm qua, tôi luôn phải tích cóp nhân lực, vật lực và tài lực của mình mới có vốn để báo thù cho Diệp Ân Tuấn không phải sao? Thế lực của anh ta lớn mạnh như vậy….”
“Đánh rắm, nếu anh thật sự là đàn ông, thì anh có thể trực tiếp đấu solo với Diệp Ân Tuấn, chưa tới ba năm, với sự áy náy của Ân Tuấn đối với chị anh, anh ấy chắc chắn sẽ không dùng toàn lực với anh, cho nên rốt cuộc anh có tâm tư gì thì anh là rõ nhất.

Mạc Nhiên, đừng nói sự ích kỷ và tham lam của mình một cách cao thượng như vậy, anh làm chị gái anh nhục nhã, cũng vũ nhục Ân Tuấn.”.

 
Chương 1346: 1346: Chương 1345





Thẩm Hạ Lan nói chuyện rất không khách sáo.
Lần này Mạc Nhiên không phản bác nữa.
“Thắng làm vua thua làm giặc, cô thích nói gì thì nói, tôi chỉ hơi không phục rằng tôi có thể thua trong tay người phụ nữ nhỏ như cô.

Nhưng cũng chả sao, cho dù tôi có bị dẫn về nước, bị phán quyết thì đã sao?
Tôi chỉ không tin chị gái tôi trong lòng cô không có chỗ nào khiến cô phản cảm.”
Thẩm Hạ Lan lập tức cười nói.
“Xin lỗi, tôi thực sự không có.

Tôi bây giờ là vợ của Diệp Ân Tuấn, được pháp luật công nhận và nhà nước đã công nhận bà Diệp, tôi còn đi tranh với một người chết gì nữa? Càng huống hồ tôi còn phải cảm ơn Mạc Tịch, nếu như không phải vì cô ta, thì Ân Tuấn bây giờ cũng không thể lành lặn đứng trước mặt tôi như vậy.

Cho nên coi như hồi báo cho ân tình của chị gái anh, tôi khuyên anh một câu, thẳng thắn tự thú, đừng khiến chị gái anh chết không nhắm mắt.”
Thẩm Hạ Lan nói xong quay người đi.
Cô đã nói tất cả những gì cô nên và có thể nói, còn Mạc Nhiên muốn làm gì thì cô không thể quyết định, cũng chả quan tâm nữa.
“Đợi đã.”

Khi Thẩm Hạ Lan chuẩn bị rời đi, Mạc Nhiên kêu cô lại.
“Còn gì nữa?”
Mạc Nhiên nhìn dáng vẻ lãnh đạm của Thẩm Hạ Lan, đột nhiên có chút cáu kỉnh.
“Cô đã sắp xếp và chuẩn bị những thứ này trước khi đến Nam Phi?”
“Chứ sao? Tôi là một người ngốc nghếch vượt đường ngàn dặm đâm đầu đến giúp anh đối phó người đàn ông của tôi sao? Anh thấy tôi giống một đứa không có não lắm à?”
Thẩm Hạ Lan cảm thấy Mạc Nhiên đúng là có vấn đề về trí tuệ, cô rất thắc mắc, người như vậy sao có thể trở thành lão đại của mấy phần tử khủng bố đó.
Mạc Nhiên cười mỉa mai một tiếng nói: “Tôi là một đứa ngu ngốc, tôi vậy mà lại cảm thấy cô là một phụ nữ bình thường, nhưng vợ của Diệp Ân Tuấn sao có thể bình thường được?”
“Lời này tôi coi như anh đang khen tôi, cảm ơn nha.

Đi đường mạnh giỏi.”
Thẩm Hạ Lan vẫy tay với Mạc Nhiên.
Khoé miệng Mạc Nhiên lại giựt giựt Đi đường mạnh giỏi?
Người phụ nữ này đúng thật là dám nói.
Nhưng chắc là sau khi bị dẫn về nước lần này, mình thật sự phải xuống dưới gặp chị gái rồi nhỉ?
Nhìn lại những việc làm và hành động của mình trong những năm qua, chợt thấy sự tổng kết của Thẩm Hạ Lan rất đúng.

Anh ta chỉ dùng cái chết của Mạc Tịch như một cái cớ để thả mình vào con đường một đi không trở lại.
Hai mươi mấy năm ngắn ngủi, anh ta sắp đi đến hồi kết, nhưng chợt thấy cuộc đời mình dường như chẳng có để lại thứ gì cả.
Anh ta thậm chí còn chưa có một tình yêu tử tế.
Trong đầu Mạc Nhiên không khỏi nghĩ đến bóng ảnh của Thẩm Hạ Lan.
Cô tuỳ hứng như vậy, tiêu sái phóng khoáng như vậy, lại yêu Diệp Ân Tuấn như vậy.
Nếu cuộc đời này có một phụ nữ như vậy yêu mình, có phải anh ta cũng sẽ chọn an nhàn không?.

Đam Mỹ Hài
Mạc Nhiên không biết, và cũng không có cơ hội để biết nữa.
Đã làm sai thì phải trả giá, đây là quy tắc của người lớn, anh ta thua rồi, thua một cách thảm bại, nhưng đột nhiên không còn bất kỳ oán niệm gì nữa, thậm chí còn dấy lên một cảm xúc không thể giải thích được đối với Thẩm Hạ Lan.
Mạc Nhiên không khỏi cười khổ.
“Nói với Thẩm Hạ Lan, kêu cô ta cẩn thận người bên cạnh mình.”
Điều mà Mạc Nhiên có thể làm, chỉ có những cái này thôi.
Mong kiếp sau mình có thể làm người tốt, tìm được một cô gái bình thường, có một cuộc tình không kinh thiên động địa, rồi kết hôn sinh con, an nhàn đến già.
Anh ta từ từ nhắm mắt lại.
Thẩm Hạ Lan không có đi xa, lời của Mạc Nhiên nói cô nghe vô cùng rõ ràng.
Cẩn thận người bên cạnh?
Ai?
Bên cạnh cô còn có ai cần phải cẩn thận nữa?.

 
Chương 1347: 1347: Chương 1346





Thẩm Hạ Lan không quay lại hỏi Mạc Nhiên, bởi vì cô biết có hỏi cũng vô ích, Mạc Nhiên sẽ không nói, nếu như muốn nói thì đã nói ra tên từ lâu rồi.

Nhưng như vậy cũng không tệ rồi.

Sau khi cô bước ra ngoài, mặt trời vừa đẹp.

Thẩm Hạ Lan tựa vào trước cửa xe nhìn binh lính huấn luyện, nhất thời cảm thấy rất bổ mắt, nhưng đầu óc lại đang tự xoay chuyển.

Người mà Mạc Nhiên bảo cô phải cẩn thận là ai chứ?
Trương Vũ?
Anh ta là kẻ tình nghi đầu tiên của Thẩm Hạ Lan, nhưng nếu thật sự là Trương Vũ, tại sao khi lấy được cuốn sách cổ, anh ta lại đưa cho Hạ Tử Thu? Trực tiếp lấy cuốn sách cổ uy hiếp mình không phải được rồi sao?
Dù sao Trương Vũ cũng biết tầm quan trọng của quyển sách cổ đó đối với mình.

Nhưng nếu như không phải Trương Vũ thì có thể là ai?
Hạ Tử Thu là tuyệt đối không thể.

Chỉ dựa vào việc Diệp Ân Tuấn tin tưởng anh ta như vậy, Thẩm Hạ Lan tuyệt đối tin nhân phẩm của Hạ Tử Thu.

Vậy còn có thể là ai?
Tống Đình?

Tống Đình đã theo Diệp Ân Tuấn nhiều năm như vậy, lại là vị hôn phu của Lam Tử Thất, ai có thể, chứ anh ta thì không.

Thẩm Hạ Lan cảm thấy đầu mình như sắp thắt nút lại rồi.

Cô thậm chí còn có một loại kích động muốn quay lại hỏi Mạc Nhiên người bên cạnh đó là ai, nhưng cô vẫn nhịn lại.

Lúc Trương Linh đi ra, đúng lúc thấy Thẩm Hạ Lan đang dựa vào cửa xe, không biết đang suy nghĩ gì, liền đi tới.

“Sao thế?”
“Hửm? Không có gì, chỉ là nghĩ nghĩ ngày mai tặng quà gì cho ông xã tôi thôi.”
Thẩm Hạ Lan mỉm cười.

Trương Linh khẽ khựng lại.

“Quà cho ông xã cô? Tại sao?”
“Cuộc sống cần lễ nghĩa, anh ấy đã cứu tôi, tôi không nên mua quà cho anh ấy sao?”
Thẩm Hạ Lan không tiết lộ sinh nhật của Diệp Ân Tuấn, bất kể Trương Linh là ai, là kẻ thù hay bạn bè, chủ đề bí mật như sinh nhật của Diệp Ân Tuấn không thích hợp để nói chuyện với người khác.

Trương Linh bị Thẩm Hạ Lan hỏi mà có chút sững sờ.

Cuộc sống cần lễ nghĩa?

Là vậy ư?
Chả trách tình cảm của hai người tốt như vậy.

Trương Linh cười nói: “Ra ngoài đi dạo không?”
“Ở đây có thứ gì tốt không?”
Thẩm Hạ Lan cũng có hứng thú.

Trương Linh nói: “Nam Phi sản xuất kim cương.”
“Tôi đoán chồng tôi sẽ không thích cái đó.”
Thẩm Hạ Lan bĩu môi.

Trương Linh cười nói: “Còn có những cái khác, phải đi dạo mới biết được, mà cô cũng có thể mua cho cậu ta một cái đồng hồ, không phải nói tặng đàn ông đồng hồ là muốn ở bên cạnh từng phút từng giây sao? Tôi thấy cô muốn dính với Diệp Tổng thấy mồ, tặng cái này là đúng rồi.


Thẩm Hạ Lan nghe vậy, đột nhiên cảm thấy tâm trạng thoải mái không ít.

“Món quà này không tệ, chúng ta cùng đi xem đi.

Không phải nói sản xuất kim cương sao? Tôi muốn mua cho chồng một chiếc đồng hồ kim cương.

Có nghĩa là tình yêu của tôi dành cho anh ấy vĩnh hằng như kim cương, tôi muốn ở bên anh ấy từng phút từng giây.


Thẩm Hạ Lan đột nhiên nở nụ cười rạng rỡ.

Trương Linh rất hiếm khi gặp một người phụ nữ đơn thuần như vậy..

 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom