Chào mừng bạn đến với Hội Đọc Truyện!

Hội Đọc Truyện là diễn đàn chuyên về truyện, văn, thơ và giải trí. Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn vui lòng bạn đăng ký thành viên, việc đăng ký hoàn toàn miễn phí và dễ dàng!

Đăng ký!

Dịch Full Phát Sóng Trực Tiếp: Kim Chủ, Cầu Đánh Thưởng!

Chương 300


Edit: Linhlady

- -------------------------🍀

Kỳ Thần cùng Y Tường Vi ngẩng đầu nhìn về phía đối phương, bọn họ không thể tin được thế nhưng từ trong miệng đối phương nghe được đáp án giống nhau.

“Anh/ em……”

Hai người lại đồng thời mở miệng, muốn nói cái gì đó.

“Anh/em……”

Lại trăm miệng một lời.

Mạc Vân Quả:……

Kỳ Thần nhìn người trước mắt, vẫn là dáng vẻ trong trí nhớ, lại có thêm vài phàn thành thục.

Từ khi nào khoảng cách của hai người lại đi xa đến vậy?

Kỳ Thần nghĩ, có lẽ khi hắn ý thức mình không thể cho cô ấy moit tương lại tốt đẹp, lúc đó đã bắt đàu có khoảng cách rồi đi.

Nhưng hắn hiện tại thì như thế nào?

Hiện tại hắn có thể cho cô ấy hạnh phúc sao?

Kỳ Thần tự hỏi bản thân như vậy, đán án của hắn là có thể.

Hắn có thể cho cô ấy hạnh phúc, chỉ là……

Kỳ Thần nhìn Y Tường Vi ngốc lăng, hiện tại cô ấy, không có khúc mắc gì với mình sao?

Y Tường Vi hít sâu một hơi, một mặt cô ấy cảm thấy vui vẻ, cô ấy còn yêu hắn.

Một mặt khác cô ấy lại thấy sợ hãi, không biết hiện tại cô ấy còn xứng với hắn không.

Vấn đề dung mạo từ lâu đã là tự ti của cô ấy, chính nó đã đạp nát kiêu ngạo của cô ấy từ lâu.

Mạc Vân Quả nhìn hai người lại trầm mặc, sắc mặt lạnh lẽo, cô quyết định mặc kệ hai người, ừm…… Vẫn tiếp tục uống sữa chua thôi.

Mọi người trong phòng phát sóng trực tiếp cũng không ngăn cản động tác của Mạc Vân Quả, dựa theo tình huống hiện tại vẫn để hai người hok có thời gian chung đụng đi, tuy rằng bọn họ còn có tâm hồn bát quái, thế nhưng bây giờ cũng không tiện hỏi.

Mạc Vân Quả cầm mấy hộp sữa chua đi vào phòng ngủ, cô muốn ngủ trưa.

Phòng khách, Y Tường Vi cùng Kỳ Thần bốn mắt nhìn nhau.

Cuối cùng, vẫn là Kỳ Thần mở miệng trước.

“Em…… Còn yêu anh sao?” Đây là câu mà Kỳ Thần vẫn luôn muốn hỏi.

Y Tường Vi nhìn người đàn ông trước mắt, vẫn như cũ mê người như vậy, so với ngây ngô năm đó, hiện tại hắn càng thêm thành thục.

Y Tường Vi cũng hỏi mình, còn yêu người đàn ông này sao?

Lúc trước hắn thề son sắt nói ra đi gây dựng sự nghiệp, để cô ấy chờ hắn, sau đó thì sao?

Cái cô ấy chờ được lại là hắn cao cao tại thượng ở trong TV tiếp nhận phỏng vấn, chờ tới khi không còn tin tức nào của hắn.

Y Tường Vi nghĩ, cô ấy còn yêu hắn sao? Sau nhiều lần thất vọng như vậy, cô ấy còn yêu hắn như lúc ban đầu sao?

Y Tường Vi nghĩ không ra đáp án, cô ấy trầm mặc.

Kỳ Thần nhìn Y Tường Vi trầm mặc, trong lòng đã có đáp án.

Hắn sớm nên nghĩ đến, lúc trước rời đi sẽ có kết cục như vậy.

Nhiều năm như vậy, hắn không dám đi tìm cô ấy, còn không phải là sợ hãi cô ấy không còn yêu mình sao?

Không dám tiếp thu cái đáp án kia, chỉ có thể vẫn luôn yên lặng bảo hộ cô ấy

Kỳ Thần thở dài một hơi, nói một câu “Đã biết”.

Hắn xoay người, hướng về cửa đi đến.

Y Tường Vi nhìn bóng dáng của Kỳ Thần, một giọt nước mắt bỗng nhiên từ khóe mắt chảy xuống.

Không biết vì sao, cô ấy ẩn ẩn có loại cảm giác, nếu hôm nay thật sự để hắn đi như vậy, như thế giữa hai người sẽ thật sự không còn quan hệ gì nữa.

Y Tường Vi lập tức đứng lên, lập tức chạy tới kéo tay Kỳ Thần.

Cô ấynnhón chân, hôn lên môi Kỳ Thần.

Kỳ Thần cảm giác được xúc cảm quen thuộc, lập tức chế trụ đầu Y Tường Vi, gia tăng nụ hôn này.

Hắn tay ôm eo Y Tường Vi, hơi hơi dùng sức, giống như muốn khảm cô ấy vào thân thể mình.

Mạc Vân Quả chuẩn bị ra lấy sữa chua uống:……

Mạc Vân Quả yên lặng đóng cửa lại, sờ sờ bụng có chút no, quyết định vẫn không uống sữa chua, cứ như vậy ngủ trưa đi.

- ------

Edit: Aaaaaaaaaaa........ Vậy là ta cũng đi được 1/3 chặng đường rồi...≧﹏≦

Không biết với tốc độ này bao giờ có thể full truyện đây... ~^O^~
 
Chương 301


Edit: Linhlady

- -------------------------🍀

Khi Mạc Vân Quả tỉnh ngủ, mở cửa đi ra phòng khách.

Gia hỏa này rất tốt! Quần áo rơi đầy đất, nhìn qua giống như mới bị cướp bóc vậy.

“Nam nữ chủ thật lợi hạu! Phòng khách cũng có thể đại chiến ba trăm hiệp 1”

“Oa nga ~ tiểu Quả Quả còn có thể ngủ trưa được, thật biết chọn thời điểm.”

“Tiểu Quả Quả ngủ đến thật trầm, thế mà lại không nghe được âm thanh gì!”

“Khụ khụ…… Ta có thể nói ta nghe được không? Ha ha ha ha!”

“Lầu trên ngươi thật lợi hại, ta không hề nghe được.”

“Phòng của Tiểu Quả Quả hiệu quả cách âm không tồi, ha ha! Nếu không phải ta có thiên phú dị bẩm, ta cũng không nghe được.”

“Hắc hắc, dễ nghe sao?”

“Khụ khụ…… Cái này sao! Ha ha ha! Ngươi đoán đoán!”

“Lầu trên lợi hại!”

“Cho nên hiện tại hẳn là xong việc đi?”

“Ừ…… Xem hệ thống không có mosaic liền biết xong việc.”

“Ai, đột nhiên tưởng niệm mosaic.”

Mạc Vân Quả:……

Mạc Vân Quả nhìn đống hỗn độn trong phòng khách, tìm kiếm nơi có thể đặt chân.

Lúc này, từ sô pha đột nhiên lộ ra một đầu người.

Mạc Vân Quả:……

Kỳ Thần nhìn Mạc Vân Quả xuất hiện ở phòng khách, khuôn mặt trước nay lãnh khốc vô tình hiếm khi xuất hiện kia ửng đỏ.

Hắn ho nhẹ một tiếng nói: “Khụ khụ…… Có thể tránh đi một chút không?”

Mạc Vân Quả gật gật đầu, xoay người đi vào phòng ngủ.

Kỳ Thần nhìn Mạc Vân Quả rời đi, vội vàng giúp Y Tường Vi mặc quần áo vào.

Y Tường Vi toàn thân mềm như bông, trên mặt cũng mang theo ửng đỏ khác thường, vừa thấy liền biết mới được nam nhân thương yêu qua.

“Ừm……” Y Tường Vi rên rỉ một tiếng, nhìn Kỳ Thần ánh mắt đều mang theo một phần tình yêu.

“Mặc quần áo vào trước đã, sau đó anh mang em về nhà.” Kỳ Thần hôn hôn Y Tường Vi nói.

Y

Tường Vi gật gật đầu, khuôn mặt cô ấy càng thêm ửng đỏ.

Sao lại có thể hào phóng ở trong phòng khách nhà người ta làm cái gì đó…… Ưm…… Có chút thẹn thùng.

Kỳ Thần giúp Y Tường Vi mặc đồ xong cũng nhanh chóng mặc quần Áo.

Sau đó hắn thoáng sửa sang lại phòng khách một chút, kéo Y Tường Vi gõ gõ cửa phòng ngủ Mạc Vân Quả.

“Mạc Vân Quả, cảm ơn cô, tôi mang cô ấy đi trước.”

“Ừ.” Mạc Vân Quả ứng một câu.

Kỳ Thần nghe được thanh âm này, mới lôi kéo Y Tường Vi rời đi.

Sau khi hai người đi, Mạc Vân Quả mở cửa phòng, nhìn phòng khách khôi phục lại như lúc ban đầu, cô ở trong đầu nói với người trong phòng phát sóng trực tiếp: “Y Tường Vi sau khi rời khỏi còn sẽ trở về sao?”

“A…… Chỉ sợ là sẽ không.”

“Ta cũng cảm thấy hẳn là sẽ không.”

“Ừm…… Sao, tiểu Quả Quả lại hỏi vấn đề này nha?”

Mạc Vân Quả tiếp tục nói: “Nếu cô ấy không về đây, tôi sẽ không có đồ ngon để ăn.”

Nói xong lời cuối cùng, giọng nói của Mạc Vân Quả còn mang theo một tia ủy khuất.

“Phốc, điểm chú ý của tiểu Quả Quả nhà ta vĩnh viễn kì lạ như vậy.”

“Lầu trên nói chuyện kì vậy! Hừ! Điểm chú ý của Tiểu Quả Quả nhà ta vicnh viễn nằm trên trọng điểm! Ha ha ha!”

“Ta phục!”

“Tiểu Quả Quả, ngươi có thể đi đến nhà Kỳ Thần cọ cơm a!”

“Đúng vậy đúng vậy! Cái chủ ý này của lầu trên thật không sai, hắc hắc hắc!”

“Không có gì là cọ giải quyết không được, nếu không được, vậy nhiều cọ vài cái!”

Mạc Vân Quả thật sâu cảm thấy phòng phát sóng trực tiếp nói rất có đạo lý, cọ cơm gì đó, giống như rất có tính khả thi?

Mạc Vân Quả nhìn nhìn thời gian, chỉ một lúc nữa là có thể ăn cơm chiều.

Mạc Vân Quả nghĩ nghĩ, vui sướng quyết định đêm nay tới nhà Kỳ Thần cọ cơm đi!

- ------
 
Chương 302


Edit: Linhlady

- -------------------------🍀

Khi Mạc Vân Quả tới nhà Kỳ Thần, đạp vào mắt cô là hình ảnh Kỳ Thần vẫn luôn dán vào người Y Tường Vi không buông ra.

Bất kể là mở cửa, hay là rót nước mời khách, hoặc là đi phòng bếp nấu cơm, Kỳ Thần quả thực hận không thể dính vào trên người Y Tường Vi.

Mạc Vân Quả thấy tất cả:……

Quần chúng phòng phát sóng trực tiếp thấy toàn bộ:…… Lấy bốn mươi đại đao đến đây cho bổn đại vương! Ta muốn chém chết đôi đang tú ân ái này!

Kỳ Thần hận không thể dính vào trên người Y Tường Vi, sau khi từ nhà Mạc Vân Quả trở về, hắn cùng Y Tường Vi nói chuyện rất nhiều.

Tất cả hiểu lầm từ trước đến nay sau khi nói chuyện cũng được cởi bỏ, lúc này hắn mới biết được, thì ra tất cả đều là bọn họ một bên tình nguyện.

Cũng may, bây giờ bọn họ có thể hiểu được tâm tư của đối phương.

Đối với Mạc Vân Quả, Kỳ Thần không thể nghi ngờ là biết ơn.

Cho nên khi Mạc Vân Quả quang minh chính đại nói đến cọ cơm, hắn mới mở cửa cho cô đi vào.

Tuy rằng không muốn Vi Vi mệt mỏi, nhưng mà ai bảo Vi Vi lại muốn nấu cơm cho Mạc Vân Quả ăn?

(~ ̄▽ ̄)~

Sau khi Y Tường Vi nấu cơm xong, ba người ngồi xuống bàn, Kỳ Thần dựa gần vào chỗ Y Tường Vi, Mạc Vân Quả ngồi đối diện bọn họ.

Mạc Vân Quả chuyên tâm với đồ ăn, mà Kỳ Thần cùng Y Tường Vi chuyên chú với tú ân ái.

“Vi Vi, ăn cái này, đặc biệt ăn ngon!”

“A! Vi Vi có muốn ăn cái này không?”

“Vi Vi, ăn nhiều một chút, nhìn em thật gầy.”

Mạc Vân Quả:……

Y Tường Vi bất đắc dĩ nhìn thoáng qua Kỳ Thần, trước kia sao lại không phát hiện ra hắn dính người như vậy?

Y Tường Vi ho nhẹ một tiếng, ý bảo Kỳ Thần đứng đắn một chút.

Kỳ Thần lập tức ngồi nghiêm chỉnh, bộ dáng ngoan ngoãn làm mọi người cho rằng vừa rồi người kia không phải hắn.

Kỳ Thần nhìn Mạc Vân Quả chăm chú ăn cơm, trong mắt xẹt qua một tia sáng.

Hắn gõ gì bàn, nói với Mạc Vân Quả: “Lần này cảm ơn cô.”

M

ạc Vân Quả ngẩng đầu nhìn hắn một cái, quai hàm phình phình.

“Nếu cô có yêu cầu gì, cứ việc nói thẳng.” Kỳ Thần ưng thuận hứa hẹn.

Mạc Vân Quả nghĩ nghĩ, lắc đầu, cô giống như không có yêu cầu gì.

Kỳ Thần nhìn phảu ứng của Mạc Vân Quả, tiếp tục nói: “Nếu tôi cùng Vi Vi hòa hảo, như vậy giao ước của chúng ta không còn giá trị gì. Tiền vi phạm hợp đồng tôi sẽ cho người chuyển cho cô.”

Mạc Vân Quả gật đầu, tiếp tục ăn.

Kỳ Thần quan sát phản ứng của Mạc Vân Quả, cảm thấy mỹ mãn gật đầu.

Nói như vậy, mình có thể cùng Vi Vi quang minh chính đại tú ân ái!

Y Tường Vi nhìn Kỳ Thần cùng Mạc Vân Quả nói chuyện, cũng không ngăn cản hắn.

Chiều nay cô ấy đã biết hắn và Mạc Vân Quả có hiệp nghị, đơn giản là cô cùng hắn giả làm người yêu, còn hắn sẽ cho cô tài nguyên trong giới giải yris.

Y Tường Vi cũng biết hiện giờ đơn phương bội ước đối với Mạc Vân Quả có chút không công bằng, nhưng cô ấy tin tưởng Kỳ Thần cũng sẽ cho cô bồi thường thoả đáng.

Y Tường Vi có chút không xác định Mạc Vân Quả có phải thích Kỳ Thần hay không, nhưng cô ấy nghĩ, cô ấy sẽ không đem Kỳ Thần nhường cho cô.

Bởi vì…… Đây là hạnh phúc mà cô ấy rất vất vả mới tìm về được!

Chầu này cơm ăn đến lúc sau ngược lại không khí có chút áp lực, cũng may Mạc Vân Quả một chút cũng không chịu ảnh hưởng.

Mạc Vân Quả cảm thấy mỹ mãn ăn xong, lúc sau tạm biệt hai người.

Cô cảm thấy hơi no, cho nên muốn đi bộ một chút cho tiêu thực.

Sau đó cô lại một lần bị vây xem……

“Ai nha nha! Thật xinh đẹp a! Trên thế giới này sao lại có người xinh đẹp như vậy!”

“A a a! Cô ấy nhìn qua đây! Tôi muốn hôn mê!”

“Vậy sao cậu còn không bất tỉnh đi?”

“Vô nghĩa! Tôi hôn mê rồi làm sao có thể nhìn được cô ấy? A a a a!”

“Mỹ mỹ mỹ!”

Mạc Vân Quả:……

- ------
 
Chương 303


Edit: Linhlady

- -------------------------🍀

Không ít người vây xem Mạc Vân Quả, bọn họ nhốn nháo chen lấn về phía trước, Mạc Vân Quả chỉ cảm thấy khồn khí bên người có phải bị đám người này chen bay hết rồi không.

Vốn dĩ tâm tình được ăn ngon nên rất tốt, bây giờ tiêu hao gần như không còn.

Mạc Vân Quả vươn tay, nhẹ nhàng đẩy người cách mình gần nhất.

Nhẹ nhàng đẩy một chút, nhưng người nọ bin đẩy lại hoa lệ lệ té ngã.

Ừm…… Bộ dáng khi ngã rất khó xem.

Một người té ngã, mọi người cũng không có cảm thấy có cái gì, chỉ nghĩ là do hắn không cẩn thận.

Nhưng một đám người té ngã, cái này lại có ý tứ……

Ừm…… Mạc Vân Quả nhẹ nhàng dùng tay quét một đám người bên cạnh, sau đó mọi người đều té ngã.

Bị đẩy ngã nhân tâm chỉ có một ý tưởng: Nắm thảo! Nữ thần sức lực thật lớn!

Mọi người hoảng sợ nhìn Mạc Vân Quả, thật sự nghĩ không ra ở trong thân thể nhỏ bé kia, làm sao có sức lực lớn như vậy.

Mạc Vân Quả đi về phía trước một bước, bọn họ liền lui một bước.

Những người từng bị Mạc Vân Quả đẩy ngã càng lui nhanh, giờ khắc này, khuôn mặt tuyệt mỹ kia của Mạc Vân Quả thật giống ác ma, chuẩn bị thu hoạch bọn họ.

Hơi thở quanh thân Mạc Vân Quả càng thêm lạnh lẽo, cô lạnh lùng nhìn lướt qua mọi người, thẳng đến khi bọn họ lui vài bước, phía trước đám người nhường cho cô một lối đi, cô mới thong thả ung dung rời đi.

Chờ đến khi thân ảnh Mạc Vân Quả hoàn toàn biến mất ở trước mặt mọi người, mọi người mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Hu hu hu…… Nữ thần thật là khủng khiếp……

Mạc Vân Quả an toàn về tới nhà, sau đó nhìn phòng phát sóng trực tiếp đủ các loại nói chuyện phiếm, lại chơi một lúc sau, mới đi rửa mặt ngủ.

Nhưng mà giờ phút này cô lại không biết, trên mạng bởi vì hai ngày này cô có hành vi “Bạo lực”, đặt cho cô một cái danh hiệu “Nữ thần bạo lực”.

Ngày hôm sau, Mạc Vân Quả nge nhàng tỉnh dậy.

Bởi vì Y Tường Vi cùng Kỳ Thần hòa hảo, từ đây về sau, vtin tức liên quan đến phụ nữ bên cạnh Kỳ Thần sẽ là Y Tường Vi.

Tuy rằng giai đoạn trước, không ít truyền thông muốn phỏng vấn Mạc Vân Quả, nhưng cô không ra khỏi cửa, truyền thông căn bản không bắt được cô.

Sau đó, truyền thông hoàn toàn quên đi “Bạn gái cũ” của Kỳ Thần, ngược lại Y Tường Vi nổi lên như làn sóng mới.

Các loại tài nguyên trước kia Kỳ Thần để lại cho Mạc Vân Quả bây giờ đều, chuyển dời sang cho Y Tường Vi.

Thật ra Kỳ Thần cũng hỏi qua Mạc Vân Quả có cần những tài nguyên đó hay không, Mạc Vân Quả không do dự liền nói không cần.

Nhiệm vụ của cô là làm một cái bình hoa, ừm…… Không cần có bất kì tài hoa nào.

Nhận những tài nguyên kia không phải sẽ lộ tài hoa của mình sao? Cho nên Mạc Vân Quả quyết đoán cự tuyệt.

Kỳ Thần thấy Mạc Vân Quả cự tuyệt, cũng không nói thêm gì, qua tay liền đem những cái đó cho Y Tường Vi, thậm chí so với lúc cho Mạc Vân Quả còn tốt hơn.

Y Tường Vi cũng cường thế xuất hiện ở trước mặt đại chúng, tuy rằng ấn tượng để lại trong lòng quần chúng là “Xấu.”, Nhưng cái này cũng không trở ngại cho cô ấy.

Tạp chí lúc trước Mạc Vân Quả chụp đã phát hành, không ít người nhìn thấy thịnh thế mỹ nhan của Mạc Vân Quả, đồng loại tỏ vẻ phải cất giữ.

Về kỳ tạp chí kia, đánh vỡ kỹ lục doanh thu mười năm của bọn họ……

Không ít người tung cành oliu cho Mạc Vân Quả, đều bị Mạc Vân Quả cự tuyệt, thậm chí ngay cả người đại diện Michelin, không làm sai chuyện gì cũng bị Mạc Vân Quả sa thải.

Tuy rằng Mạc Vân Quả không hay xuất hiện trước mắt quần chúng, nhưng danh khí của xô không hề suy giảm.

Không vì cái gì khác, bởi vì khuôn mặt “Độc nhất vô nhị” thịnh thế mỹ nhan kia của cô……

- ------
 
Chương 304


Edit: Linhlady

- -------------------------🍀

So với Mạc Vân Quả thanh nhàn, Y Tường Vi vô cùng vội, vội đến mức gần như không có thời gian nghỉ ngơi.

Ngay từ đầu khi Y Tường Vi bước vào giới giải trí là bởi vì Kỳ Thần, nhưng đến sau lại, cô ấy dần dần thích diễn kịch.

Cái loại cảm giác nếm trăm vị của nhân sinh, cô ấy chưa từng trải qua.

Bởi vì có Kỳ Thần trợ giúp, Y Tường Vi đóng vài bộ phim liên tiếp.

Trong đó có một là chu bá kịch, thuộc về thể loại phim chính kịch( edit: chém), Y Tường Vi lấy tư thái cường thế xuất hiện trước mặt mọi người.

Mọi người cảm thấy, Y Tường Vi thật xấu a! Xấu đến mức bọn họ đều không muốn xem TV.

Thế nhưng ……

Lại cảm thấy cô diễn xuất rất tốt! Nhịn không được muốn xem!

Mọi người liền vẫn duy trì loại tâm tình mâu thuẫn này khi xem, mà Mạc Vân Quả cũng đi đóng phim, ừm…… Cô cảm thấy Y Tường Vi là thật đẹp, đặc biệt đẹp.

Cứ như vậy, thời gian trôi đi, một tháng sau, nhiện vụ của Mạc Vân Quả không có một chút tiến triển nào.

Người trong phòng phát sóng trực tiếp tuy rằng phần lớn là fan não tàn của Mạc Vân Quả, mỗi ngày nhìn Mạc Vân Quả ăn ăn uống uống ngủ ngủ cũng rất có ý tứ, nhưng lại luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, luôn muốn tìm việc gì đó để làm.

Vì thế, ở vị diện khoa học kỹ thuật vị có người nào đó đánh thưởng một đồ vật, nháy mắt là kíp nổ phòng phát sóng trực tiếp.

“Đinh! Người sử dụng quái nhân khoa học đánh thưởng một cái thời gian cơ.”

Thời gian cơ, tên như ý nghĩa, chính là máy móc có thể xuyên qua thời không.

“A a a! Cư nhiên thật đúng là có thể xuyên qua thời không a! 666666”

“Vũ trụ to lớn, thật đúng là việc lạ gì cũng có a!”

“Tấm tắc ~ quái nhân khoa học này có ý gì nha?”

“Hắc hắc! Tiểu Quả Quả, ta cùng ngươi nói a! Cái thời gian cơ này là máy móc ta.vụng trộm một mình nghiên cứu ra~ ừm…… Ngươi xem a, hiện tại nhiệm vụ một chút tiến triển đều không có, không bằng chúng ta đi tương lai chơi chơi?”

“…… Lời nói này của lầu trên…… Thật TM kích thích!”

“Nhưng mà mười năm sau tiểu Quả Quả tồn tại sao?”

“Đương nhiên là có! Tiểu Quả Quả vốn dĩ là người từ ngoài đến, tồn tại của cô ấy không hề ảnh hưởng đến quỹ đạo của thế giới này, cho nên cô ấy muốn làm cái gì đều là có thể ~”

“Ta là học tra, không hiểu đạo lý trong đó, bất quá ta cảm thấy có thể! Ha ha ha!”

“Tiểu Quả Quả ~ tiểu Quả Quả ~ tới sao ~ tới sao ~ cho chúng ta nhìn xem mười năm sau Y Tường Vi cùng Kỳ Thần sẽ như thế nào?”

Mạc Vân Quả nhìn phòng phát sóng trực tiếp, ở phòng phát sóng trực tiếp hỏi: “Đoàn Tử, có thể chứ?”

“Hở? Đoàn Tử? Đoàn Tử là ai a?”

“Tiểu Quả Quả gọi ai a?”

Đoàn Tử mặt nghiêm túc, nó không nghĩ tới ký chủ quang minh chính đại đã kêu tên của nó.

Đoàn Tử nhíu nhíu mày, theo lý thuyết, hệ thống là không thể xuất hiện ở phòng phát sóng trực tiếp, nhưng nhìn phòng phát sóng trực tiếp đều là dáng vẻ khó hiểu, nó quyết định hiện thân nhìn xem.

Vì thế mọi người phòng phát sóng trực tiếp nhìn thấy chỗ trống thuộc về hệ thống đột nhiên xuất hiện một thân ảnh nho nhỏ, thân hình mập mạp nhỏ nhắn kia thật đáng yêu.

“A a a a! Thật manh a! Thật muốn chọc một cái nha!”

“Phốc, chẳng lẽ chính là Đoàn Tử? Cho nên nó rốt cuộc là cái ngoạn ý nhi gì?”

“A a a! Làm sao bây giờ! Ta cảm giác ta càng ngày càng không cứu được! A a a a a! Thật manh a!”

“Manh ra vẻ mặt đỏ!”

“Ai da uy, các ngươi xem bụng mập mạp của nó kìa, còn phình phình! Xúc cảm khẳng định thực mềm.”

“Ai nha nha! Cái tiểu béo này! Quả thực quá đáng yêu!”

Đoàn Tử:…… Ngươi mới là tiểu béo! Cả nhà ngươi đều là tiểu béo!

- ------
 
Chương 305


Edit: Linhlady

- ---------------------------🍀

“Ta là hệ thống Đoàn Tử.” Đôi tay Đoàn Tử đặt ở trên bụng mình, bàn tay mũm mĩm nắm lại, dị thường đáng yêu.

“Hệ thống…… Đoàn Tử…… Ừm…… Ta giống như phát hiện ra chuyện gì đó rồi.”

“Ha ha ha! Thì ra là một cái tiểu béo a! Ai…… Nhìn đến hình thể của Đoàn Tử, nháy mắt ta lại không lo lắng cho hình người của mình nữa, ừ…… Ta nhất định cũng là một tiểu béo đáng yêu“

“Khụ khụ…… Nói vào trọng điểm!”

Mạc Vân Quả cũng cảm thấy cũng nên nói chuyện chính, vì thế cô mở miệng nói: “Có thể dùng thời gian cơ không?”

Đoàn Tử nghiêm túc gật gật đầu, đem đôi tay ở sau người, làm ra một bộ dáng cao thâm.

“Không thể.” Đoàn Tử dừng một chút tiếp tục nói, “Không thể dùng thời gian cơ, nhưng là có thể từ hệ thống đẩy nhanh tiến trình hơn.”

“Nói chuyện có thể không cần thở dốc lớn như vậy không! Hù chết bảo bảo! /(ㄒoㄒ)/~~”

“A? Ta đây không phải đánh thưởng trắng cho ngươi thời gian cơ rồi sao?”

“Cái gì gọi là đánh thưởng trắng? Vậy ngươi đánh thưởng cho tiểu Quả Quả, đó chính là tiểu Quả Quả nhà ta!”

“Hắc hắc! Sớm biết rằng hệ thống có thể đẩy nhanh thời gian tiến trình sao không nói sớm! Làm hại ta trong một tháng đủ nhàm chán a!”

“Đúng đúng đúng! Vậy.bây gioè đẩy nhanh đi? Ta có chút chờ không kịp!”

“Ta giơ hau tay hai chân tán đồng! Mau mau mau!”

Đôi mắt Mạc Vân Quả cũng xoát sáng ngời, thì ra lại có thể đẩy nhanh tiến trình, chơi vui!

Đoàn Tử gật gật đầu nho nhỏ nói: “Ừ, có thể lập tức tiến hành nhanh hơn, xin ký chủ chuẩn bị sẵn sàng.”

Mạc Vân Quả gật đầu, không hỏi Đoàn Tử vì sao phải chuẩn bị.

Đoàn Tử còn cho rằng ký chủ biết, nên không nói lại với Mạc Vân Quả.

Vì thế, trong một tiếng kế tiếp, Mạc Vân Quả lấy tốc đội gấp 100 lần trôi qua 5 năm, ừ…… Cảm giác này, có điểm không thật.

Phòng phát sóng trực tiếp người cũng có chút không đỡ nổi, thật sự là tốc độ quá nhanh, bọn họ căn bản đều không có thấy rõ cái gì a a a!

Một giờ sau, Mạc Vân Quả cố nén suy nghĩ muốn phun, ngồi ở trên sô pha, nhìn quanh bốn phía.

Phòng ở vẫn cứ là cái phòng ở kia, chỉ là đồ đặc sắp xếp có chút không giống lắm.

So với người ở phòng phát sóng trực tiếp, Mạc Vân Quả chỉ cảm thấy toàn bộ thiên địa đều đang xoay tròn.

Bởi vì trong năm năm này đã có nhiều thứ thay đổi, cô giống như người mới xuyên qua, cảm giác có chút khó chịu.

Nhưng mà cũng may, năng lực tự điều tiết của Mạc Vân Quả rất mạnh, rất nhanh cô điều chỉnh được trạng thái của mình, hít sâu, vuốt thái dương, não bộ bị một lượng thông tin cứng rắn nhét vào.

Nói trong 5 năm này, chuyện xảy ra không phải là ít.

Rõ ràng nhất đó là Y Tường Vi từ một người trong suốt trở thành ảnh hậu, thân phận địa vị đều bay lên mấy cấp bậc.

Theo địa vị lên cao, vẻ bề ngoài của cô ấy có không ít biến hoá.

Ở trong trí nhớ của Mạc Vân Quả, Y Tường Vi là một mỹ nhân khó có được, nhất cử nhất động đều khiến mọi người quan tâm, đó là trong thế giới của cô trước kia.

Mà ở thế giới này, cô ấy lại có danh “Xấu nữ”.

Y Tường Vi tuy rằng được vòng nguyệt kế của ảnh hậu, lại vẫn như cũ không thoái khỏi danh hiệu “Xấu nữ”.

Sau đó, cô ấy lấy giá cao trên trời mời chuyên viên trang điểm, truyền thuyết bọn họ có năng lực hoá vịt thành thiên nga.

Ừm…… Nhìn qua một chút, bọn họ đúng là có năng lực này.

Tỷ như nói, hiện tại Y Tường Vi, hoặc chuẩn xác mà nói, hiện tại người hóa trang cho Y Tường Vi được xưng là duy nhất có thể sánh ngang Mạc Vân Quả.

- ------
 
Chương 306


Edit: Linhlady

- -------------------------🍀

Khuôn mặt của Y Tường Vi vốn dĩ tuyệt mỹ lại bị hoá trang thành bộ dáng bình thường, lại được người người tung hô.

Trong 5 năm này, Mạc Vân Quả mỗi một lần đi ra ngoài vẫn như cũ sẽ khiến cho xung quanh oanh động, sau đo cô cũng hạn chế ra ngoài.

Nhưng giang hồ vẫn như cũ truyền lưu truyền thuyết của cô.

Bởi vì 5 năm đó, Mạc Vân Quả không hay xuất hiện trước mắt bọn họ, cho nên ấn tượng của mọi người với cô chủ dừng lại ở chữ “Mỹ”.

Như vậy xem ra, nhiệm vụ của Mạc Vân Quả giống như đã hoàn thành.

Hiện tại cô, giống như ngoại trừ đẹp ra, giống như không có tý tài cán nào.

Nhưng mà, Đoàn Tử vẫn không nói nhiệm vụ hoàn thành……〒▽〒

Mạc Vân Quả tiếp thu xong ký ức, tùy tay mở TV.

“Theo bản thân Kỳ Tổng tiết lộ, hôn lễ của hắn cùng Y ảnh hậu sẽ do bên Minh Nhật và trung tâm tổ chức, được biết, mời khách quý có……”

Mạc Vân Quả nhìn tin tức, lúc này mới nhớ tới, giống như Y Tường Vi muốn cùng Kỳ Thần kết hôn.

Đối tượng mời đương nhiên có cô, Mạc Vân Quả ở trong phòng tìm tìm, ở trên bàn tìm được thiệp mời.

Ừm…… phía trên còn ghi cô là phù dâu.

Mạc Vân Quả:……

“Ai nha nha! Tiểu Quả Quả muốn mặc áo cưới a?”

“Ngu ngốc! Phù dâu là phải mặc áo cưới sao!”

“Dù sao cũng sẽ ăn mặc xinh đẹp!”

“Phốc, thời gian trôi nhanh quá, tiểu Quả Quả nhà ta đã phải kết hôn.”

“Ánh mắt của lầu trên có vấn đề? Rõ ràng là làm phù dâu!”

“Phù dâu còn không phải là ý tứ kết hôn sao? Ai nha nha! Quên mất tập tục chỗ chúng ta không giống ở đó, chỗ chúng ta phù dâu là theo tân nương cùng nhau gả đi, ha ha ha!”

“Chậc chậc chậc ~ người đàn ông kia thật có phúc?”

“Về vấn đề này của lầu trên, ta chỉ trả lời ngươi hai chữ: Ha hả!”

“Thật đồng tình với huynh đệ lầu trên.”

“Ai nha nha! Không cần oai lâu! Tiểu Quả Quả mau tìm trang phục phù dâu!”

“Đúng đúng đúng đúng! Chúng ta muốn xem muốn xem!”

Mạc Vân Quả lại tìm kiếm một chút, vậy mà lại tìm thấy trang phục để trên bàn cơm.

Mạc Vân Quả:……

Mạc Vân Quả căng bộ bồ ra, đây là một bộ váy thuần trắng, còn giống như là Y Tường Vi tự thân thiết kế.

Mạc Vân Quả nghĩ nghĩ, quyết định đi thay xem.

Khi Mạc Vân Quả đổi quần áo xong, cô nhìn trong gương, llại thấy có chút không giống cô.

Quần áo có chút đáng yêu, với khuôn mặt lạnh lẽo của cô, lcó chút không thích hợp.

Đương nhiên, mấu chốt nhất chính là, có chỗ không căng nổi.

Mạc Vân Quả cúi đầu nhìn thoáng qua vùng đất bằng phẳng trước ngực, trầm mặc.

Quần chúng phòng phát sóng trực tiếp theo ánh mắt của Mạc Vân Quả nhìn lại, nhìn đến phía trước vải dệt gắt gao dán vào ngực, không nhô lên chút nào, ừm…… Cũng trầm mặc.

Mặc kệ nghĩ như thế nào, Mạc Vân Quả vẫn muốn đi làm phù dâu, hơn nữa còn muốn đến sớm hơn mọi người.

Ngày hôm sau rạng sáng 5 giờ, Kỳ Thần liền phái người tới đón cô tới phòng Y Tường Vi.

Bởi vì hai người muốn kết hôn, cho nên dựa theo quy định, Y Tường Vi cùng Kỳ Thần không thể gặp mặt.

Khi Mạc Vân Quả nhìn đến Y Tường Vi, cô ấy giống như rất hưng phấn.

Khuôn mặt tuyệt mỹ chưa hoá trang kia cười tươi sáng lạn, khiến người khác nhịn không được vui vẻ theo.

Y Tường Vi nhìn thấy Mạc Vân Quả tới, vội vàng tiếp đón cô ngồi xuống, sau đó chuẩn bị cho cô thật nhiều đồ ăn vặt, lúc này mới vui vui vẻ vẻ đi trang điểm.

Mạc Vân Quả ngồi ở chỗ kia, nhìn mấy cái chuyên viên trang điểm ở trên mặt Y Tường Vi tô tô trát trát có vẻ chuyên nghiệp.

- ------
 
Chương 307


Edit: Linhlady

- --------------------------🍀

Theo thời gian trôi đi, nét trang điểm trên mặt Y Tường Vi dần dần thành hình.

Y Tường Vi nhìn trong gương, thập phần vừa lòng, hiện tại là dáng vẻ đẹp nhất của mình, cô ấy hi vong thật xinh đẹp để gả cho hắn.

Mà Mạc Vân Quả nhìn Y Tường Vi như vậy lại là có chút khó hiểu không hiểu, rõ ràng là khuôn mặt đẹp như vậy, lại muốn bôi trét một tầng phấn thật dày, biết thành bộ dáng bình thường nhất.

M

ạc Vân Quả biết, thế giới này thẩm mĩ quan là dị dạng, nhưng vì sao lại vì người khác mà thay đổi trạng thái đẹp nhất của mình?

Những chuyên viên trang điểm đó rất vừa lòng kiệt tác của mình, bọn họ nhìn thoáng qua Mạc Vân Quả, lại nhìn thoáng qua Y Tường Vi, vừa lòng gật đầu.

Những chuyên viên trang điểm này làm xong việc liền lui ra ngoài, mà Y Tường Vi nhìn mình trong gương xinh đẹp, không nhịn được lại nở nụ cười.

Nhưng mà cô ấy cười, phấn trên mặt cô ấy không ngừng rơi xuống, doạ cô ấy cũng không dám cười.

Mạc Vân Quả đi qua, ngồi xuống đối diện hỏi: “Không nặng sao?”

“Cái gì?” Y Tường Vi kinh ngạc hỏi, không rõ Mạc Vân Quả hỏi câu không đầu không đuôi như vậy

“Trên mặt nhiều phấn như vậy, không nặng sao?” Mạc Vân Quả trả lời.

Y Tường Vi bỗng nhiên sửng sốt, sao có thể không nặng? Một tầng tầng phấn dính vào trên mặt, cô ấy cảm thấy da cũng không hô ấp được, mỗi lần về nhà cô ấy phải tẩy trang thật lâu.

Nhưng mà có cánh nào đâu?

Một tầng tầng phấn kia, đã trở thành khôi giáp của cô ấy, chỉ có mang khôi giáp, cô ấy mới có thể bách độc bất xâm.

Mạc Vân Quả vươn tay, mạnh mẽ lau mặt chút Y Tường Vi, trên mặt lần tức lộ mảng da không hài hoà.

Chỉ là trên làn da kia, vẫn là một tầng phấn dày

Mạc Vân Quả:…… Thật là nhiều phấn.

Y Tường Vi nhìn thấy Mạc Vân Quả làm như vậy có chút tức giận, cô ấy cắn môi nói: “Mạc Vân Quả, hôm nay là ngày tôi kết hôn.” Ngụ ý là không cần tìm cô ấy gây phiền toái.

Chính là Mạc Vân Quả lại nghe không hiểu ý tứ người trước mắt, cô nghe được Y Tường Vi nói như vậy, trịnh trọng gật đầu nói: “Ừ, tôi biết.”

Y Tường Vi hít sâu một hơi nói: “Vậy cô……”

“Đã bao lâu cô không dùng gương mặt thật khi đi ra ngoài rồi?” Mạc Vân Quả y theo lời phòng phát sóng trực tiếp có người bảo cô hỏi.

Y Tường Vi trầm mặc một chút, nửa ngày mới trở lại nói: “Thật lâu.” Lâu đến mức cô ấy đã quên mình từng dùng khuôn mặt thật xuất hiện trước mọi người.

“Cô rất xinh đẹp.” Mạc Vân Quả không có tiếp tục nói theo phòng phát sóng trực tiếp, tiếp tục nói: “Khi không trang điểm, rất xinh đẹp.”

Y Tường Vi sửng sốt, sau đó lại cười châm chọc, “Mạc Vân Quả, cô đây là đang châm chọc tôi sao? Ai không biết tôi không trang điểm thì bộ dáng là thiên hạ đệ nhất xấu nữ?”

Mạc Vân Quả lắc đầu, tiếp tục nói: “Tôi là thiệt tình.”

Y Tường Vi nhìn Mạc Vân Quả trước mắt, quen biết lâu như vậy, cô ấy đương nhiên biết người trước mặt là hạng người gì

Cô nói nghiêm túc thì chính là nghiêm túc.

Y Tường Vi nhấp nhấp miệng hỏi: “Cô thật sự cho rằng như vậy sao?”

“Ừ.” Mạc Vân Quả nhẹ giọng lên tiếng.

“Kỳ Thần rất yêu cô.” Mạc Vân Quả nói tiếp, Y Tường Vi gật đầu, cô ấy cũng yêu hắn.

“Kỳ Thần yêu cô không phải vì cô lớn lên như thế nào, mà hắn yêu cô.” Mạc Vân Quả không hiểu tình yêu, cho nên cô cũng không thể chuẩn xác mà nói Kỳ Thần đến tột cùng yêu Y Tường Vi vì cái gì, cái cô có thể khẳng định chỉ là Kỳ yêu Y Tường Vi, tuyệt đối không phải bởi vì dung mạo……

- ------
 
Chương 308


Edit: Linhlady

- --------------------------🍀

Y Tường Vi nghe được lời này, thân thể run lên, cô ấy không phải không nghĩ tới vấn đề này, nhưng mỗi khi nghĩ đến, luôn bị những lời của người bên ngoài làm mê hoặc.

Kỳ Thần cũng từng nói qua khi cô ấy không trang điểm nhìn đẹp nhất, nhưng không trang điểm cô ấy không cách nào đối mặt với bọn họ được.

Những người đó luôn gọi cô ấy là sửu bát quái.

Lời của nhưng người đó giống như có dấu vết, khắc sâu vào trong trí nhớ của cô, khiến cô mhoong cách nào nhìn thẳng vào dung mạo của mình, không cách nào chấp nhận được.

Y Tường Vi gắt gao cắn môi, không dám nhìn Mạc Vân Quả.

Trước mắt Mạc Vân Quả là chân thật như vậy, mỹ lệ như vậy, từ sâu tâm hồn cô ấy đã có lòng tự ti không dám nhìn Mạc Vân Quả.

Mạc Vân Quả thấy Y Tường Vi không nói gì, há mồm tiếp tục nói: “Hôm nay là ngày coo cùng hắn kết hôn, không muốn hắn nhìn thấy khuôn mặt chân thật mỹ lệ nhất của cô sao?”

Muốn a! Như thế nào không nghĩ?

Nhưng mà……

Y Tường Vi gãi gãi áo cưới, chỉ cần nghĩ đến nhưng người kia chán ghét khuôn mặt mình, cô ấy lại muốn ngụy trang.

Mạc Vân Quả mím môi, tiếp tục nói: “Cô sợ hãi khi fans của cô nhìn thấy cô như vậy sẽ không thích cô sao?”

Y Tường Vi do dự một chút, gật gật đầu.

“Cô mang thai.” Mạc Vân Quả tạm dừng một chút nói, “Mấy thứ này đối thai nhi cũng không tốt, hơn nữa tôi cảm thấy thật sự fans sẽ không vì dung mạo của cô mà thay lòng.”

Y Tường Vi kinh ngạc nhìn thoáng qua Mạc Vân Quả, sao cô lại biết mình mang thai?

Nhưng sau khi nghĩ lại, Mạc Vân Quả thường xuyên tới nhà bọn họ cọ cơm, ngẫu nhiên nghe được cũng là đương nhiên.

Sau câu nói kia, Y Tường Vi theo bản năng xem nhẹ, giống như vậy, Kỳ Thần không biết cùng cô áy nói qua bao nhiêu lần, nhưng cô lại không cách nào thay đổi được mình.

Y Tường Vi nắm tay, lại chậm rãi buông ra, lại nắm chặt, lặp đi lặp lại rất nhiều lần.

Mạc Vân Quả nhìn Y Tường Vi như vậy, nắm đôi tay không an phận của cô ấy lại.

Cô nửa ngồi xổm xuống, chăm chú nhìn Y Tường Vi đang cúi đầu.

Ánh mắt của cô cùng ánh mắt của cô ấy đối diện……

“Tôi nghe qua một câu.” Mạc Vân Quả ánh mắt trong suốt tiếp tục nói, “Bắt đầu từ giá trị nhan sắc, rơi vào tài hoa, sau tới nhân phẩm.”

Y Tường Vi nhìn đôi mắt kia, giống như có thể tinh lọc hết bụi bẩn thế gian, cô ấy có chút thất thần.

Cô ấy nghe được Mạc Vân Quả nói như vậy, cả người càng rơi vào trạng thái ngốc lăng.

Chưa từng có ai nói cho cô ấy những lời này, ngắn ngủn một câu, lại giống như đạo lý lớn khiến cô ấy thông suốt.

Y Tường Vi nghĩ, hiện tại cô ấy có gì phải sợ?

Cô ấy đã là ảnh hậu, hơn nữa mang thai rất nhanh cô ấy sẽ rời khỏi giới giải trí, cô ấy sẽ cách fans hâm mộ đó khoảng cách càng xa, nhưng người chửi rủa kia cũng k thấy được mình.

Cho nên, cuối cùng cô ấy sợ cái gì đây?

Y Tường Vi cười, chân thành cười.

Tầng phấn thật dày rơi xuống, nhưng mà lúc này cô ấy lại không hề sợ.

Y Tường Vi tự tẩy trang, động tác thuần thục, đây cũng là việc cô làm mấy năm nay.

Hiện tại, cô ấy muốn bỏ thói quen này.

Cô ấy không muốn dành nhiều thời gian để tẩy trang nữa, ngay cả sau này khi tham gia sự kiện gì yêu cầu trang điểm, chỉ cần trang điểm nhẹ nhàng là được.

Y Tường Vi lớn lên rất đẹp, cho dù không cần trang điểm, dáng vẻ tự nhiên cũng sẽ tiến vào lòng người, đương nhiên, đây là ở trong mắt Mạc Vân Quả.

- ------
 
Chương 309


Edit: Linhlady

- -------------------------🍀

Khi Y Tường Vi tẩy trang xong, l thời gian hôn lễ cũng vừa kịp.

Y Tường Vi đơn giản trang điểm một chút, sau đó nắm tay Mạc Vân Quả đi ra ngoài.

Kỳ Thần là giám đốc cong ty giải trí, hôn lễ của hắn không đơ giản, chỉ muốn cho cô ấy hôn lễ hoàn mỹ nhất.

Bởi vì như vậy, hôn lễ của Kỳ Thần còn chó truyền thông lớn phát sóng trực tiếp.

Mấy chục cái camera nhiều góc bắt đầu bật lên, muốn nhanh chóng ghi lại cảnh tượng hoàn mỹ.

Không ít người cũng xem phát sóng, phải biết rằng đây chính là hôn lễ của Y ảnh hậu cùng Kỳ tổng tài!

Không phải là người xem chờ mong, bên ngoài khung cảnh rất bình thường.

Không ít khách quý đều chúc phúc, có vài người còn được phỏng vấn.

Nhưng mà khi cô dâu,xuất hiện……

“Cái quỷ gì? Cái sửu bát quái này là ai!”

“Ta đã nói rồi Y ảnh hậu này thực xấu đi! Quả nhiên thực xấu!”

“A a a! Cay đôi mắt cay đôi mắt!”

“Trời ạ! Sao cô ấy lại không trang điểm! Thật xấu a!”

“A a a a! Các ngươi xem! Bên cạnh phù dâu có phải là Mạc Vân Quả hay không? Là cái người đệ nhất mỹ nhân!”

“Thật sự là cô ấy! Vừa rồi bị cay đôi mắt! Tôi muốn nhìn nữ thần để rửa mắt moit chút!”

“Tuy rằng Y ảnh hậu rất xấu, cô ấy thật sự rất lợi hại a!”

“Ta cũng cảm thấy vậy, trái lại cái cô Mạc Vân Quả kia, cái gì cũng không có làm!”

Không ít làn đạn chạy như bay ở phát sóng trực tiếp hôn lễ, ác ngữ cùng cổ vũ liên tiến xuất hiện, nhìn qua cũng chỉ có vài lời nói ác độc mà thôi.

Kỳ Thần ngay từ đầu nhìn Y Tường Vi không trang điểm cũng sửng sốt, nhưng theo sau, hắn cười.

Tuy rằng không biết vì sao Vi Vi không trang điểm, nhưng không thể nghi ngờ hiện tại cô ấy mới là mỹ lệ nhất, đó là mý lệ đến từ sâu trong linh hồn, mỗi khi nhìn đến, đều làm hắn tâm động không kềm chế được.

Mạc Vân Quả nắm tay Y Tường Vi chậm rãi đi lên thảm đỏ, bởi vì cha mẹ Y Tường Vi không còn, nhiệm vụ mang cô ấy đi thảm đỏ lại giao cho Mạc Vân Quả.

Cũng may, cũng không là vấn đề lớn.

Khách quý ở đây tuy rằng cảm thấy Y Tường Vi lập tức trở nên xấu vô cùng, nhưng cũng may tất cả mọi người đều là người tương đối có tố chất, ngoại trừ ngầm nghị luận ở ngoài, cũng không có ai đứng ra lớn tiếng kêu gào.

Kỳ Thần nắm tay Y Tường Vi, khẽ hôn một cái lên trán của cô ấy nói: “Em thật đẹp.”

Khoé miệng Y Tường Vi gợi lên một nụ cười, tự tin, sáng lạn, hoa mắt mọi người.

Giờ khắc này, mọi người ở đây, bao gồm người xem hôn lễ phát sóng trực tiếp đều cảm thấy, có thứ gì đánh trúng tâm linh của bọn họ, giống ngư là rung địng đến từ sâu trong tâm hồn.

Mạc Vân Quả đứng ở bên cạnh, nghe cha sứ nói vài lời.

Hôn lễ dựa theo trình tự bình thường tiến hành, sau đó cũng đến lúc hai người trao nhẫn.

Y Tường Vi đem nhẫn đeo lên tay Kỳ Thần, trên mặt tươi cười.

Kỳ Thần cũng đem nhẫn đeo lên tay Y Tường Vi, hắn nói: “Anh yêu em.”

Y Tường Vi nhìn người đần ông trước mắt, năm tháng làm hắn càng thêm thành thục, cũng càng thêm có mị lực.

Tay nàng theo bản năng sờ bụng mình, nơi đó có kết tinh tình yêu của cô ấy và hắn.

“Em biết.” Cô ấy nghe thấy mình trả lời như vậy.

“Em yêu anh.” Y Tường Vi nói.

Kỳ Thần nhìn con gái trước mặt cười nhạt quanh thân giống như tản ra ánh sáng của người mẹ, khẽ cười một tiếng, hôn lên môi cô ấy.

“anh biết.” Hắn nghe được hắn nói như vậy.

Tại đây một khắc, mọi người nhìn hai người ôm hôn, rung động đến từ sâu trong linh hồn càng thêm rõ ràng, cái loại rung động này, giống như gọi là cảm động……

- ------
 
Chương 310


Edit: Linhlady

- -------------------------🍀

Khoé mắt Y Tường Vi trượt xuống một giọt nước mắt, trên mặt tươi cười lại càng sâu.

Cô ấy nghĩ, cô ấy đã biết ý nghĩa của cuộc sống, biết ý nghĩa vì sao mình tồn tại.

Quan khán hôn lễ cùng người xem phát sóng trực tiếp cũng bởi vì một màn này trở nên kích động.

“Tại một giấy này, tôi cảm nhận được thiên địa triệu hoán! Trong lòng không ngọn nguồn xuất hiện một trận chua xót, không biết vì sao.”

“Tôi chưa bao giờ biết, thì ra một sửu bát quái lại có thể xinh đẹp như vậy.”

“Lầu trên nói chuyện kiểu gì vậy! Y nữ thần nhà ta mới không xấu đâu! Cô ấy là đẹp nhất!”

“Đúng vậy! Cô ấy là đẹp nhất! Vẻ đẹo của cô ấy đến từ sâu trong linh hồn, tôi có thể cảm nhận được linh hồn của tôi vì cô ấy mà rung động.”

“Ta đã từng nghe các đại nhân giảng qua, trong cuộc đời, có một loại đẹp gọi là vẻ đẹo tâm hồn, tôi vẫn luôn không thể lý giải, nhưng hôm nay, tôi giống như hiểu được rồi.”

“Đúng vậy, chúng tôi là người không để ý vẻ bề ngoài.”

“Ừ…… Tôi còn nhớ rõ đã từng có người viết lách rất tốt, nhưng mà sau khi truyền thông phỏng vấn, mọi người nhìn khuôn mặt hắn, liền vô cớ chửi rủa hắn, sau đó hắn không chịu được áp lực, phong bút.”

“Tôi biết trên lầu nói chính là ai! Tôi chính là người nhìn hắn lớn lên a a a a!”

“Ta đã từng điên cuồng mê luyến một ca sĩ cũng vì mọi người chửi rủa mà lựa chọn rời khỏi giới âm nhạc, ai……”

“Tôi cũng vậy tôi cũng vậy!”

“Còn có tôi!”

Kênh phát sóng không ngừng liệu kê, đây cũng là kết quả ngoài dự đoán của mọi người.

Hôn lễ hoàn mỹ hạ màn, dựa theo lệ thường, cả nhà sẽ chụp một kiểu ảnh.

Phòng phát sóng trực tiếp sôi nổi chúc phúc một đôi tân nhân, nhưng mà có người chú ý lại không đặt lên trọng điểm.

“Di? Các ngươi xem Mạc Vân Quả, có cảm thấy rất kỳ quái hay không?”

“Là có điểm gì kỳ quái, từ khi ta tỉnh táo lại, tôi cảm thấy tuy rằng cô ấy rất đẹo, nhưng lại không có cảm giác động tâm.”

“Đúng vậy, tôi cảm thấy Mạc Vân Quả hoàn toàn không có tài hoa gì a!”

“Ai…… Loại cảm giác này nói như thế nào đây? Ừm…… Thật giống như nhà tôi có một cái bình hoa thật trân quý vậy, tuy rằng đẹp, lại chỉ có thể coi như một vật bài trí.”

“Đúng đúng đúng! Lầu trên quả thực nói đến tận đáy lòng tôi!”

“Các ngươi vừa nói như vậy thật đúng là! Cảm giác Mạc Vân Quả là một cái bình hoa a!”

“+1”

“+2”

………

Cùng lúc đó:

“Đinh! Nhiệm vụ bản vị diện hoàn thành, xin ký chủ làm chuẩn bị tốt truyền tống!”

Mạc Vân Quả không thể hiểu được nhiệm vụ vì sao hoàn thành:…… Vẻ mặt mộng bức……

Quần chúng ăn dưa còn đắm chìm trong hôn lễ phát sóng trực tiếp:…… Trăm mặt mộng bức……

Truyền tống đếm ngược đã bắt đầu rồi, ảnh chụp cũng trong nháy mắt cũng kết thúc.

Mạc Vân Quả bước nhanh đi đến trước Y Tường Vi cùng Kỳ Thần, thập phần nghiêm túc nói: “Chúc hai người hạnh phúc.”

“Cảm ơn.” Kỳ Thần cùng Y Tường Vi đồng thời nói, trên mặt ý cười chưa từng có thay đổi.

“Hai, một……” Truyền tống đếm ngược đã xong, thân thể Mạc Vân Quả lập tức liền mềm xuống, may mắn người bên cạnh tay mắt lanh lẹ tiếp được cô.

Người nọ nhìn thoáng qua Kỳ Thần, thấp giọng nói: “Khả năng bị cảm nắng, tôi đưa cô ấy đi bệnh viện, các người tiếp tục.”

Nói xong lúc sau, người nọ liền vội vội vàng đi.

Y Tường Vi nhìn thoáng qua Kỳ Thần, nghi hoặc nói: “Vừa rồi người nọ không phải……”

Kỳ Thần gật đầu, cúi đầu hôn lên trán Y Tường Vi: “Anh nghĩ, chúng ta nên chuẩn bị lễ vật……”

Y Tường Vi bật cười, lập tức hiểu được ý của Kỳ Thần, ừm…… Cô ấy nghĩ cô ấy nhất định sẽ đưa cho Mạc Vân Quả một cái đại đại kinh hỉ!

- ------
 
Chương 311: Khi hôn lễ bắt đầu(Phiên ngoại nguyên chủ)


Edit: Linhlady

- ----------------------------🍀

Sau khi tỉnh lại cho tới bây giờ, vẻ mặt tôi luôn là mộng bức.

Ai tới nói cho tôi, rõ ràng tôi đang cùng tên gia hoả Kỳ Thần kia ở bên nhau, làm sao nháy mắt lại ở bệnh viện rồi, hơn nữa…… Còn có một người đàn ông không quen biết……

Sau đó, người đàn ông này luôn quấn lấy tôi, nói cái gì mà hắn là ân nhân cứu mạng của tôi?

Tôi:…… Ha hả!

Tôi không biết trong thời gian hôn mê tôi đã làm cái gì, nhưng mà hình thư tôi đã làm được một việc tốt?

Bọn họ nói tôi mất đi ký ức, tôi mới không tin đâu!

Tôi nhớ rõ mọi chuyện từ nhỏ đến lớn, duy độc kí ức 5 năm này, lại một chút cũng không có.

Nhưng cái ngày cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, ngược lại, tôi cảm thấy cuộc sống hiện tại rất thoải mát, trừ cái tên gia hoả trước mắt.

Lại nói tiếp, Kỳ Thần cùng Y Tường Vi kết hôn, nghe nói tôi còn ở trong hôn lễ của bọn họ té xỉu.

Nhìn hai người dáng vẻ hạnh phúc, tôi vừa lòng gật đầu.

Hiện tại Kỳ Thần so với trước kia có tính người hơn nhiều.

Nhưng thật ra tôi cảm thấy Y Tường Vi đối với tôi thái độ rất kỳ quái, không thể nói là vì sao, chính là cảm thấy rất kỳ quái.

Nhoáng cái hai năm trôi qua, tôi vẫn như cũ không nhớ ra kí ức 5 năm kia.

Hiện tại, tôi đang chuẩn bị hôn lễ, ừm…… Cùng cái gia hoả tự xưng là ân nhân cứu mạng kia.

Nhớ tới hắn ở trước mặt tôi bàng dáng vẻ vô lại, tôi nhịn không được bật cười, lại nói tiếp, tốt xấu cũng là một cái người làm chính trị, làm sao lại vô lại như vậy?

(Edit: cho ta hỏi chút quan quân cv là quân nhân hay chính trị nhỉ)

Y Tường Vi ngồi ở trước mặt tôi, khuôn mặt thuần tịnh kia thực đẹp mắt, tuy rằng kém tôi một chút, nhưng khiến người ta nhìn thấy thật thoải mái.

Cô ấy nhìn đang tôi đang trang điểm, trong ánh mắt tràn ngập hoài niệm.

Hoàn toàn không biết cô ấy đến tột cùng tại hoài niệm cái gì……

“Cô thật đẹp.” Cô ấy nói như vậy.

Tôi hơi hơi ngửa đầu, tự nhiên nói: “Ừ, hừ.”

Cô ấy bật cười, giống như nhìn thấy gì chuyện thú vị.

“Đặc biệt xinh đẹp.” Cô ấy tiếp tục nói.

Tôi kỳ quái nhìn cô ấy một cái, có chút không hiểu vì sao cô ấy phải cường điệu.

Nói đấy đây, từ sau khi tôi tỉnh lại, fans luôn gọi tôi là “Bình hoa”, tôi nghĩ chắc bọn họ hâm mộ ghen ghét vẻ đẹp của tôi đi? Ừ…… Có lẽ là thế đi?

Y Tường Vi vuốt bụng, nơi đó hơi hơi phồng lên, lúc này tôi mới nhớ tới, cô ấy mang thai đã ba tháng, cũng mất công cô ấy còn vất vả giúp mình chuẩn bị hôn lễ như vậy.

“Hai năm trước, khi tôi thấy hắn ôm cô đi, tôi liền đoán được các người sẽ kết hôn.” Cô ấy dời đề tài.

Tôi tò mò nhìn cô ấy hỏi: “Vì sao?”

“Tôi nói là trực giác, cô tin sao?” Y Tường Vi cười nhạt, quanh thân tản ra ánh sáng nhu hoà, lại đẹp một cách tự nhiên như vậy.

Tôi:……

Sau đó, chúng tôi không nói cái gì nữa, cô ấy chỉ là lẳng lặng nhìn tôi, ánh mắt ôn hòa.

Hôn lễ vĩnh viễn là một thời khắc hạnh phúc nhất của mọi cô gái, tôi nhìn người đàn ông cao lớn trước mắt, khác với vẻ cợt nhả ngày thường, bây giờ hắn rất đứng đắn.

Chúng tôi trao đổi nhẫn, hắn hôn môi tôi, môi hắn mềm mại, ấm ấm, rất giống thạch trái cây, ừm…… Ăn rất ngon.

Tôi cầm lòng không đậu cắn môi hắn một chút, hắn ăn đau, cười thầm một câu “Tiểu phôi đản”.

Tôi nhướng mày nhìn hắn nói: “Hẳn là tiểu bảo bối mới đúng!”

“Ừm…… Tiểu bảo bối ~” hắn lại một lần ngậm môi tôi, gia tăng độ sâu cho nụ hôn này.

Tôi nhìn cảnh tượng hôn lễ long trong, đôi tay ôm cổ hắn, chủ động xuất kích.

Tôi nghĩ cảm giác như vậy, thật tốt……

- ------

Edit: Xin vài dòng phát biểu cảm nghĩ... Hừm...

Khi edit thế giới này trong lòng ta trăm mối ngổn ngang, không biết có phải do đọc truyện nữ phụ nhiều rồi bị ảnh hưởng hay không.. -_-///

- Đầu tiên khi đọc cái tiêu đề ta còn nghĩ Quả Quả thật sự biết thành bình hoa theo nghĩa đen. 🤣🤣🤣

- Thứ hai về nguyên chủ ta sợ sau khi Quả Quả đi nguyên chỉ quay về sau đó phát hiện kim chủ không còn, tài nguyên cũng không, bắt đầu oán hận rồi hắc hoá.... (ノД")

- Sau đó là về nữ chủ ( Y Tường Vi) nhân vật khiến ta hồi hộp, nhìn hai người hoà hảo quá nhanh ta lại sợ nữ chủ bắt đầu sa đoạ, mất đi vẻ thuần khiết ban đầu không ngừng vươn lên, sau đó tình yêu tan vỡ.... (;´ຶДຶ ")

Cuối cùng ta nhẫn nhịn edit tới những chương gần cuối ta thấy suy nghĩ của mình là dư thừ rồi.... Haiz... (#`-_ゝ-)

Cảm ơn các nàng nghe ta lảm nhảm... Hí hí... Dùng tốc độ nhanh nhất để full TG này.... Tung bông.... 🌺🌺🌺
 
Chương 312: Bản mạng thú không dễ làm


Edit: Linhlady

- -------------------------🍀

“Ký chủ, cô muốn tiến hành phát sóng trực tiếp nữa không?” Đôi mắt Đoàn Tử liên tục chớp chớp nhìn Mạc Vân Quả gần ngay trước mắt.

Mạc Vân Quả: Cô vừa mới trở về……

Đoàn Tử kiểm tra đo lường một chút, phát hiện tinh thần lực của kí chủ gần như không có tổn thất, cho nên nó mới có thể hỏi như vậy.

Mạc Vân Quả cũng cảm thấy giờ phút này ttrạng thái tinh thần rất tốt, mà hiện tại Đoàn Tử cũng hỏi như vậy, cô tự nhiên sẽ gật đầu, tỏ vẻ nguyện ý tiến vào thế giới sau.

Đoàn Tử chọc chọc tự gương mặt của mình, dùng âm điệu mềm mại nói: “Chuẩn bị mở phát sóng trực tiếp.”

Mạc Vân Quả cảm thấy hôm nay Đoàn Tử âm điệu rất kỳ quái:……

Đ

oàn Tử hoàn toàn không cảm thấy nó có vấn đề gì, trải qua nhiều thế giới như vậy, mỗi khi Mạc Vân Quả hoàn thành nhiệm vụ, nó liền sẽ tự động thu thập các loại tư liệu.

Cuối cùng, nó phát hiện ra loại ngữ điệu mềm mềm mại mại này chọc người thích, cho nên nó liền đem ngữ điệu của mình biến thành như vậy, Ừ…… Nhìn dáng vẻ cũng không tệ lắm! Đoàn Tử nghĩ như vậy.

Mạc Vân Quả cũng không có để ý Đoàn Tử khác thường, ở trong mắt cô, đây là sở thích quái dị của Đoàn Tử mà thôi.

Đoàn Tử nói xong câu nói kia, lúc sau, trực tiếp tiến hành rồi truyền tống.

Mạc Vân Quả chỉ cảm thấy một trận trời đất quay cuồng, sau đó rơi xuống mà một người, theo sau liền truyền ra tới từng đợt kinh hô.

Mạc Vân Quả:?

Sau đó, Mạc Vân Quả cảm giác cô bị ôm lên, ôm………… lên…… nha……

M

ạc Vân Quả nhìn móng vuốt của mình, thịt thịt, phấn phấn nộn nộn, nhìn dáng vẻ thập phần đáng yêu.

Mạc Vân Quả:…… Lại xuyên thành động vật!

“Ai nha nha! Tiểu Quả Quả lại xuyên thành động vật sao? Lần này xuyên thành con gì? Cẩu cẩu?”

“Ánh mắt lầu trên có vấn đề sao? Rõ ràng là hổ không phải sao!”

“Là hổ a, là hổ con nho nhỏ nha! Đáng yêu nha!”

“Ha ha ha! Tiểu Quả Quả lại xuyên thành động vật……”

“Phốc, lúc này mới mấy cái thế giới lại xuyên thành động vật? Nhưng mà ta thấy động vật ở thế giới này có khí phách hơn!”

“Lầu trên, ngươi xác định tiểu Quả Quả nhà ta là khí phách mà không phải manh sao?”

“Khi còn nhỏ là manh, sau khi lớn lên là khí phách! Ha ha ha!”

“Hệ thống hệ thống ~ nhanh tung bối cảnh truyện xưa cùng nhiệm vụ vị diện đi~ thật chờ mong thế giới này sẽ có chuyện gì thú vị!”

“Đúng vậy, đúng vậy~”

Đoàn Tử nhìn người trong phòng phát sóng trực tiếp kêu gào, lập tức đem bối cảnh chuyện xưa tung ra.

Cùng lúc đó, nhiệm vụ cũng tuyên bố ở phòng phát sóng trực tiếp.

“Đinh! Nhiệm vụ: Trợ giúp Cố Khinh Thước đột phá cấp mười hai!”

Thế giới hệ thống chiến đấu chia làm mười hai cấp, cũng có nghĩa là, cấp người hai là cấp cao nhất.

Mạc Vân Quả nhìn thoáng qua nhiệm vụ, lại nhìn thoáng qua người ôm đang ôm mình, tiếp thu bối cảnh nàng xong, cô cũng biết người ôm mình là Cố Khinh Thước cũng là đối tượng nhiệm vụ của mình.

Cố Khinh Thước nhìn con mèo nhỏ trong, thân thể giống như đang run, trong mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ.

Hắn thở dài một hơi, như là nhận mệnh, lắc đầu, rời khỏi nơi thị phi này.

Mạc Vân Quả nằm ở trong lòng Cố Khinh Thước, thản nhiên liếm liếm móng vuốt, ừm…… Giống như có điểm dơ.

Mạc Vân Quả đem móng vuốt cọ lên quần áo Cố Khinh Thước, sau đó buông móng vuốt xuống.

Cố Khinh Thước nhìn tư thái của bản mạng thú kí khế ước với mình, khóe miệng ngậm một mạt cười.

Có lẽ, đây là ý trời đi?

Ý trời a……

Cố Khinh Thước ngẩng đầu, nhìn mặt trời chói loá, trong lòng một trận buồn bã.

Bắt đầu từ khi nào, hắn lại cũng tin tưởng vào vật kia như hôm nay?

- ------
 
Chương 313


Edit: Linhlady

- --------------------------🍀

Mạc Vân Quả tùy ý để Cố Khinh Thước ôm mình, trong đầu lại suy nghĩ bối cảnh thế giới này.

Đây là một mảnh đại lục thần kỳ, tên là Thiên Khải đại lục.

Người trên đại lục Thiên Khải đều có bản mạng thú của mình, có vài người bản mạng thú vô cùng cường đại, mà có người lại vô cùng râu ria.

Có vài người bản mạng thú từ sinh ra đã thức tỉnh rồi, mà có vài người bản mạng thú còn lại bản mạng thú lại không thể thức tỉnh, cái này người ta gọi là thú chết.

M

ỗi người bản mạng thú thời gian thức tỉnh không giống nhau, nhưng có thể xác định là, càng sớm thức tỉnh bản mạng thú càng càng cường đại.

Nói như vậy, đương nhiên thức tỉnh tốt nhất, nhưng cũng có người phát minh ra một loại đan dược, có thể thôi thúc bản mạng thú thức tỉnh, nhưng loại đan dược này, trên thị trường là vô giá.

Mới đó Cô Khinh Thước mới dùng loại đan dược này để thúc đẩy bản mạng thú thức tỉnh, trên thực tế, cũng chuẩn xác thành công.

Cố Khinh Thước là đại thiếu gia Cô gia, vốn dĩ có thể nói là áo cơm vô ưu, nhưng gần như bản mạng thúc của đệ tử Cố gia đều đã thức tỉnh, mà hắn lại không hề động tĩnh, này không thể nghi ngờ làm hắn có chút nôn nóng.

Năm mười lăm tuổi, bởi vì bản mạng thú còn không thức tỉnh, hắn bị loại bỏ khỏi vị trí gia chủ đời kế tiếp, từ đây bắt đầu cuộc sống nước sôi lửa bỏng.

Năm ấy, Cố Khinh Thước biết được ở lại gia tộc cũng không chiếm được cái gì tốt đẹp, quyết đoán rời nhà trốn đi, gia nhập dong binh đoàn, ngày ngày sinh hoạt trong cuộc sống lênh đênh.

Bởi vì bản mạng thú không thức tỉnh, cũng tương đương với việc sức mạnh chiến đấu của hắn không cao, nhưng l tư chất hắn thông minh, sáng lập ra một cách tu luyện mới —— luyện thể!

Có thể nói, hiện tại thân thể Cố Khinh Thước có sấm sét bình thường cũng không thể thuong tổn.

Bởi vì hàng năm ở trong dong binh đoàn cống hiến, vào năm hắn 23 tuổi là hôm nay, hắn xin thủ lĩnh dong binh đoàn một viên thức tỉnh đan.

Nhưng mà, bản mạng thú thức tỉnh rồi, nhưng……

Mạc Vân Quả liếm liếm móng vuốt, cô cảm thấy mình rất mạnh, ân…… Đặc biệt cường.

Trong nháy mắt khi cô đến thế giới này, trong đầu cô xuất hiện rất nhiều đồ vật kì quái.

Vài thứ kia không phải đồ vật cô biết, cũng không phải Đoàn Tử truyền cho cô.

Sau khi xem lại bối cảnh vị diện, cũng hiểu ra, những đồ vật xuất hiện kia, hẳn là của bản mạng thú Cố Khinh Thước, mà cô, chỉ bám vào thân thể nó mà thôi.

Cố Khinh Thước đem Mạc Vân Quả ôm về nhà, đây là một căn phòng đơn sơ, ngoại một cái giường, mấy cái ghế dựa ở ngoài, còn lại không có gì.

Cố Khinh Thước tuy rằng hàng năm giao tranh, được rất nhiều nguyên tinh, nhưng là hắn tiêu hao cũng nhiều, nhiều năm như vậy, lại không giữ lại được gì.

Cố Khinh Thước lấy một chiếc bánh nướng lớn ở bao trên giường, sau đó gặm một miếng.

Mạc Vân Quả:…… Cô có một loại dự cảm không tốt.

Cố Khinh Thước nhìn tiểu miêu trong lòng, giống như từ lúc bắt đầu tới giờ nó vẫn luôn liếm móng vuốt, hẳn là đói bụng đi?

Cố Khinh Thước bẻ một khối bánh nướng nhỏ đưa tới bên miệng Mạc Vân Quả.

Mạc Vân Quả:……

Cố Khinh Thước nhìn tiểu miêu không ăn, giơ tay lại gần một chút, ý bảo cô

ăn.

Mạc Vân Quả thấy Cố Khinh Thước thật sự kiên trì, há mồm cắn bánh nướng lớn, sau đó……

Gãy răng rồi!

Mạc Vân Quả:……

Cố Khinh Thước:……

Cố Khinh Thước sâu sắc cảm thấy, bản mạng thú nhà mình thật sự quá yếu ớt, ăn một cái bánh nướng lớn cư nhiên có thể gãy răng!

Mạc Vân Quả sâu sắc cảm thấy, hàm răng Cố Khinh Thước thật sự thật tốt quá, không hổ là người luyện thể, nghĩ đến có lẽ cũng đem hàm răng luyện?

Một người một thú đối diện không nói gì, không khí trong lúc nhất thời có chút quỷ dị……

- ------
 
Chương 314


Edit: Linhlady

- --------------------------🍀

Cuối cùng, vẫn là Cố Khinh Thước mở miệng nói trước.

“Ngươi nhỏ yếu như vậy, ta phải bảo hộ ngươi thật tốt a ~” Bàn tay to của Cố Khinh Thước ở trên đầu Mạc Vân Quả xoa xoa.

Mạc Vân Quả:…… Ta không nhỏ yếu!

Cố Khinh Thước biết bản mạng thú nhà mình không có cách nào ăn cái bánh nướng lớn, nhưng mà hiện tại trên người hắn không có tinh nguyên, lúc trước đều dùng để đổi tích phân trong dong binh đoàn, để lấy thức tỉnh đan.

Nếu muốn nuôi sống bản mạng thú, của mình chỉ sợ còn phải đi một chuyến vào rừng rậm Mãng Hoang.

Rừng rậm Mãng Hoanh, là rừng rậm nguy hiểm nhất đại lục Thiên Khải, không gì sánh nổi.

Nhưng nguy hiểm thường thường cũng gắn liền với kì ngộ tài phú.

Rừng rậm Mãng Hoang lớn bao nhiêu, không có người nào biết, bởi vì không có ai có thể đi vào sâu bên trong.

Đại đa số người ở đây chỉ tiến vào một chút bên ngoài, nhưng sát bên ngoài thôi, cũng có rất nhiều thứ tốt.

Chiếu theo thực lực hiện tại của Cố Khinh Thước, khoảng cách có thể đi vào, cũng xa hơn bình thường một chút.

Lại nói tiếp, thực lực của Cố Khinh Thước hiện tại, chiếu theo hệ thống nơi này cũng là cấp bậc thứ năm.

Nói cách khác, nhiệm vụ của Mạc Vân Quả chỉ sợ còn cần một khoảng thời gian rất dài rất dài……

Cố Khinh Thước không hề hay biết bản mạng thú của hắn cũng không hề đơn giản, hắn đơn giản thu thập một chút, liền ôm Mạc Vân Quả đi về phía rừng rậm Mãng Hoang.

Mãng Hoang cực kì rộng lớn, không ít binh đoàn chấp hành nhiệm vị ở đây, Cố Khinh Thước cũng không chạm mặt lần nào.

Cố Khinh Thước tính toán bắt một con mãnh thúc cấp một, sau đó đi bán đổi lấy tinh nguyên, như vậy có thể mua đồ ăn ngon cho bản mạng thú rồi.

Nhưng không biết có phải vận khí của hắn không tốt hay không, hắn đã lượn ở đây gần hai tiếng cũng không thấy một con mãnh thú cấp một nào.

Cố Khinh Thước:……

Hắn nào biết đâu rằng, những con mãnh thú đó cảm nhận được hơi thở khủng bố, cho nên mới không dám đến địa phương này.

So với Cố Khinh Thước nôn nóng, Mạc Vân Quả cùng người trong phòng phát sóng trực tiếp có vẻ thực nhàn nhã.

Vũ trụ to lớn, có lẽ đồ vật ở thế giới này bị bỏ như giày cũ, ở một thế giới khác lại được coi như trân bảo.

Mà tình huống như vậy, đang xảy ra trong phòng phát sóng trực tiếp của Mạc Vân Quả……

“A a a a a! Đó là huyết linh chi a a a a! A! Tên hỗn đản Cố Khinh Thước này! Cư nhiên một chân dẫm! Ta muốn đi tìm hắn liều mạng a a a a!”

“A a a! Tiểu Quả Quả! Đó là đoạt mệnh đằng a! Giống như muốn a a a!”

“Hu hu hu…… Thật nhiều thảo dược a a a a!”

“Vù sao ta lại tới cái này phòng phát sóng trực tiếp, nhìn đến nhiều đồ trân quý như vậy bị người này dẫm mát, tâm liền đau quá a a!”

“Ta cũng đau quá, ta thấy được quang minh Trúc, cái kia có thể luyện chế sinh mệnh dược tề a a a!”

“Ta muốn chậm rãi, thế giới này thảo dược thật nhiều a a!”

“Xem ra trên lầu đều đến từ các vị diện tu chân a! Ha ha ha! Như ta đến từ thế giới khoa học kỹ thuật, đối với mấy thứ này, hoàn toàn không có cảm giác, còn không phải là cỏ dại sao? Chờ…… Từ từ! Nắm thảo! Đó là cái gì! Ta nhìn thấy gì! A a a aThế mà ta thất cây năng lượng! Phốc…… Phun một ngụm máu! Cố Khinh Thước, ngươi tên hỗn đản này a a a a! Ngươi sao có thể tùy ý ngắt nó ngậm ở trong miệng!”

“Ngồi xem lầu trên tự vả mặt……”

Mạc Vân Quả:……

Vốn dĩ Mạc Vân Quả cũng cảm thấy đó là một đống cỏ dại, nhưng bị phòng phát sóng trực tiếp nháo không ngừng, cô đã biết, mấy thứ này thực quý giá, ừm…… Giống như có thể luyện ra các loại thuốc?

Mạc Vân Quả liếm liếm móng vuốt, ở trong đầu nghĩ làm mới có thể khiến Cố Khinh Thước đem đám thảo dược này về nhà.

- ------
 
Chương 315


Edit: Linhlady

- --------------------------🍀

Cố Khinh Thước phun “Cỏ dại” trong miệng ra, thở dài một hơi.

Hắn tay vuốt ve lông Mạc Vân Quả, mềm nhẹ mà ôn nhu.

“Lại nói tiếp, ta còn chưa đặt tên cho ngươi đâu! Toàn thân ngươi là màu trắng, như vậy gọi là đại Bạch đi.”

Mạc Vân Quả:……

“Đại Bạch, xin lỗi a, chủ nhân của ngươi thực vô dụng, liền tinh nguyên cũng không có một cái.” Cố Khinh Thước thở dài nói.

Mạc Vân Quả:……

“Đại Bạch, ngươi biết ta vì sao ta đặt tên ngươi là đại Bạch không? Bởi vì ngươi quá nhỏ, ta muốn ngươi lớn lên đại đại!”

Mạc Vân Quả:……

Mạc Vân Quả nghe Cố Khinh Thước lải nhải, trong đầu lại suy tư về một mảng thảo dược dưới chân.

“Ta muốn mang thảo dược này về nhà, các ngươi có cái ý kiến gì hay không?” Mạc Vân Quả hỏi.

“Cái này đơn giản, tiểu Quả Quả, ta đánh thưởng cho ngươi một cái nhẫn, chỉ cần ngươi nghĩ thu vào, nó sẽ tự động đem vài thứ kia thu vào trong không gian.” Phòng phát sóng trực tiếp có người nói.

Mạc Vân Quả cảm thấy cái này nhẫn rất tốt, nói như vậy, sẽ không bị Cố Khinh Thước để ý.

“Cảm ơn.” Mạc Vân Quả nói.

“Hì hì ~ tiểu Quả Quả không cần cảm ơn ~ chỉ cần nhớ kỹ ta thì tốt rồi! φ(>ω<*)”

Mạc Vân Quả nhìn thoáng qua cái ID, “Khí vương” kia, cô đem tên này ghi tạc trong lòng.

Sau đó, khi Mạc Vân Quả nhận được nhẫn đánh thưởng.

Nhẫn ổn định vững chắc ở trên móng vuốt Mạc Vân Quả, tự động thu lại lớn nhỏ, còn có thể ẩn hình……

Mang nhẫn lúc sau, Mạc Vân Quả lập tức nhảy xuống khỏi ngực Mạc Vân Quả.

Bởi vì cần phải tiếp xúc trực tiếp với đám thảo dược kia, nhẫn mới có thể đủ tự động thu, cho nên Mạc Vân Quả mới trên mặt đất.

Lúc sau, Mạc Vân Quả bắt đầu bận rộn nhặt……

“Ai ai! Tiểu Quả Quả! Bên trái hai bước, thảo dược màu phấn hồng, là phấn phấn thảo, có thể chế tạo thuốc mê hoặc!”

“Tiểu Quả Quả, thêm một bước là hỏa hỏa thảo, có thể chế tác đá lấy lửa dược.”

“Bên kia bên kia! Sau hai bước là thâm hắc thảo là hắc hỏa thảo, có thể chế tác hắc hắc dược tề.”

“Còn có còn có! Đi phía trước tám bước, là thâm lục thảo là sinh mệnh thảo, có thể chế tác thanh hỏa dược.”

“Tiểu Quả Quả, sau tám bước, kiên quyết thảo, là kiên quyết thảo, có thể chế tác kim. Thương không ngã dược!”

“Lầu trên thật lợi hại……”

“Lầu trên thật lợi hại……”

Mạc Vân Quả:……

Cố Khinh Thước:……

Bản mạng thú nhà mình là đang khiêu vũ sao? Làm sao lại một hồi nhảy bên này, một hồi nhảy bên kia?

Cố Khinh Thước cảm thấy, hắn có thể là bị bề ngoài mềm mại của đại Bạch nhà mình lừa rồi, hắn cho rằng nó là một con vật nhuyễn manh, nhưng mà……

Mạc Vân Quả lập tức từ bên chân hắn chạy trốn qua đi……

Cố Khinh Thước:……

Hiện tại xem ra, đại Bạch nhà mình tràn trề sinh lực a!

Như vậy cũng tốt, dễ nuôi sống…… Cố Khinh Thước câu được câu không nghĩ đến.

Mạc Vân Quả không quan tâm Cố Khinh Thước nghĩ cái gì, cô căn cứ theo phòng phát sóng trực tiếp chỉ thị điên cuồng thu thập thảo dược.

Thời gian nhoáng cái trôi qua, Mạc Vân Quả đem thảo dược xung quanh một trăm dặn thu hoạch sạch sẽ, sau đó cảm thấy mỹ mãn nhảy tới trong lòng Cố Khinh Thước.

Cố Khinh Thước cũng không ngại móng vuốt của nó bẩn, hắn còn lôi kéo móng vuốt của nó cọ cọ lên quần áo của mình, e sợ bản mạng thú nhà mình không cao hứng.

Cố Khinh Thước nhìn đại Bạch chơi đủ rồi, lại nhìn nhìn sắc trời, cũng hơi muộn rồi.

Hắn thở dài một hơi, biết hôm nay không có thu hoạch.

Ban đêm rừng rậm Mãng Hoang rất nguy hiểm, cho dù ở sát bên ngoài, cũng nguy hiểm vô cùng.

- ------

Edit: Mai các em thi thpt quốc gia, chúc các em thi tốt nhé, bình tĩnh làm bài.≧﹏≦
 
Chương 316


Edit: Linhlady

- --------------------------🍀

Cố Khinh Thước ôm Mạc Vân Quả nhanh chóng đi khỏi nơi này, một người một thú không tốn bao nhiêu thời gian đã về đến nhà.

Trong nhà vẫn như cũ đơn sơ như vậy, nhìn qua giống như không có gì thay đổi.

Cố Khinh Thước nhìn đại Bạch trong ngực, trong lòng nổi lên một trận ấm áp.

Chẳng sợ bản mạng thú của mình vẫn luôn là tiểu miêu, chỉ cần nó có thể bên cạnh mình, ở trong thế giới đầy ác ý này, luôn ở bên cạnh mình là đủ.

Cố Khinh Thước ăn bánh nướng khô quắt, nhìn thoáng qua đại Bạch chưa ăn cái gì, hắn nghĩ nghĩ, hay ngâm bánh nướng với nước cho bánh mềm ra một chút.

Cố Khinh Thước cầm bánh nướng ngâm nước đã mềm lại trước mặt Mạc Vân Quả, ý bảo nó ăn xong.

Mạc Vân Quả:……

Mạc Vân Quả một chút cũng không cảm thấy đói, suy nghĩ một chút, có lẽ đây không phải thức ăn cho bản mạng thú.

Móng vuốt của Mạc Vân Quả vỗ một cái lên tay hắn, sau đó từ không gian hệ thống lấy ra một cái đan đỉnh, đó là “Khí vương” trong phòng phát sóng trực tiếp đánh thưởng cho cô.

Cố Khinh Thước nhìn đan đirmh đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.

Hắn nhìn đại Bạch, trong lòng cảm thấy có chút kì quái.

Đại Bạch của hắn, hẳn không hề đơn giản như vậy……

Mạc Vân Quả cũng mặc kệ Cố Khinh Thước nghĩ như thế nào, đem đan đỉnh lấy ra, sau đó Mạc Vân Quả cũng mang đống thảo dược đưa ra.

Trong lúc nhất thời, trong phòng đều ngập mùi hương thảo dược, đương nhiên, trong mắt của Cố Khinh Thước đống thảo dược này chẳng qua là đám cỏ dại mà thôi.

Khoé môi Cố Khinh Thước cong cong, bế Mạc Vân Quả lên, xoa xoa đầu cô, nói: “Ngươi còn có không gian sao? Ta liền biết đại Bạch rất lợi hại!”

Mạc Vân Quả:……

“Thế nhưng ngươi ang đống cỏ dại này về làm gì?”

Cố Khinh Thước tò mò hỏi.

Người trong phòng phát sóng trực tiếp nghe Cố Khinh Thước nói như vậy, đều có chung ý nghĩ muốn tẩn hắn, những cái đó đều là bảo bối! Bảo bối!

Một móng vuốt của Mạc Vân Quả lại đập xuống tay Cố Khinh Thước, sau đó linh hoạt nhảy lên bàn, ngồi ngay ngắn ở đó.

Cố Khinh Thước ngồi xuống, nhìn đại Bạch “Ngoan ngoãn” ngồi ở trên bàn, vươn tay ra muốn sờ nó.

Mạc Vân Quả lại đập xuống bàn tay to không an phận của Cố Khinh Thước, chỉ chỉ vào một gốc thảo được.

Cố Khinh Thước nhìn theo hướng móng vuốt của Mạc Vân Quả, duỗi tay cầm gốc thảo dược kia.

Hắn nhìn gốc thảo dược, cũng không cảm thấy có cái gì đặc biệt, nhưng nếu đại Bạch nhà mình thích, hắn vẫn nên cho nó hảo.

Cố Khinh Thước đưa gốc thảo dược cho Mạc Vân Quả, rồi lại bị một móng vuốt chụp được.

Mạc Vân Quả chỉ chỉ đan đỉnh bên cạn mình, ý bảo hắn bỏ vào đi.

Cố Khinh Thước cũng không nói cái gì, chỉ theo động tác của nó buông xuống.

Mạc Vân Quả nhìn thảo dược cuối cùng cũng bỏ vào đúng chỗ, hơi há miệng một ngọn lửa u lam từ trong miệng cô xuất hiện, nháy mắt nhiệt độ trong phòng tăng lên không ít.

Cố Khinh Thước kinh ngạc nhìn đại Bạch nhà mình, giờ khắc này, hắn mới chân chính ý thức được, bản mạng thú của mình, thật thật không đơn giản.

Mạc Vân Quả cũng mặc kệ sut nghĩ của Cố Khinh Thước, lúc này trong trạng thái tam dùng.

Đầu tiên, phải xem phòng phát sóng trực tiếp hướng dẫn luyện đan, sau đó nhìn đúng đan dược chỉ cho Cố Khinh Thước lấy, bảo hắn bỏ vào lò luyện, còn phải cẩn thận khống chế được ngọn lửa, để tránh quá lớn thiêu phòng ở, lại miễn cho quá nhỏ luyện không thành đan.

Trong lòng Cố Khinh Thước kinh nghi, ngược lại động tác trong tay không ngừng làm theo ý Mạc Vân Quả.

Theo quá trình thảo dược được đưa vào, trong phòng bắt đầu tản ra hương vị nói không nên lời.

Cố Khinh Thước hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy cả người đều sảng khoái.

Hắn nhìn tiểu miêu trước mặt cùng đan lô bên cạnh nó, như suy tư chuyện gì đó……

- ------
 
Chương 317


Edit: Linhlady

- --------------------------🍀

Toàn bộ thảo dược đã được đưa vào, dư lại chính là ngưng đan.

Trước kia Mạc Vân Quả chưa bai giờ luyện đan, hiện tại cô cũng chỉ có thẻ nghe theo chỉ đạo của người trong phòng phát sóng từng bước làm theo mà thôi.

Mạc Vân Quả có thể ngửi thấy mùi hương từ đan lô, cô nghĩ, cô đã thành công rồi.

Ý niệm này loé lên, liền thấy đan đỉnh phát ra “Phanh” một tiếng, hơn mười viên đan dược cứ như vậy bay ra, một đám nện ở trên mặt Cố Khinh Thước.

Mạc Vân Quả:……

Cố Khinh Thước:……

Đan dược đập xong bắn trở về, sau đó từng viên dừng ở trên bàn, lăn lộn vài vòng, sau đó đã bị Mạc Vân Quả một móng vuốt ấn ở nơi đó, bất động.

Cố Khinh Thước nhìn đan dược, hình dáng kia, đúng đúng, là không tồi, hắn nghĩ như vậy.

Hắn vươn tay muốn cầm lấy một viên đan dược, lúc duỗi đến một nửa lại đột ngột dừng lại.

Hắn nhìn tiểu miêu trước mặt, đoan đoan chính chính ngồi ở chỗ kia, đôi mắt to tròn xoe cứ thế nhìn hắn, nhì qua vô cùng đáng yêu.

Nhưng Cố Khinh Thước biết nó lại không đáng yêu như vẻ bề ngoài vậy.

“Ta có thể xem một viên sao? Ta bảo đảm không nuốt.” Cố Khinh Thước trưng cầu ý kiến của Mạc Vân Quả.

Mạc Vân Quả nghe được lời này, đẩy một Viên đan được gần nhất lại phía hắn, số đang dược này chính là luyện cho hắn, như vậy hắn có thể tùy ý xem.

Cố Khinh Thước được cho phép, lúc này mới cầm Viên đan dược lên nhìn.

Cố Khinh Thước nhìn hoa văn trên đó, rất xinh đẹp, không hề có tì vết.

Cố Khinh Thước nghĩ, đây là Viên đan dược đẹp nhất mà hắn tiếng thấy.

Hắn ngửi một chút, chỉ cảm thấy quanh thân một trận thoải mái nhẹ nhàng, hắn dám khẳng định, đại Bạch nhà mình luyện đan dược, nhất định là đan dược cực phẩm!

Nhưng lại khồn biết đan dược này có tác dụng gì?

Nhiều năm như vậy hắn chưa từng thấy loại đan dược giống như thế này bao giờ.

“Đại bạch, ngươi biết đây là đan dược gì sao?” Cố Khinh Thước nhẹ hỏi.

Mạc Vân Quả không nói gì, cứ như vậy nhìn Cố Khinh Thước, trên thực tế cô đang nhìn nội dung trong phòng phát sóng trực tiếp.

“Tiểu Quả Quả, ngươi có thể nói sao?”

“Hẳn là sẽ đi? Nếu là không nói được, ta có thể đánh thưởng cho tiểu Quả Quả một viên khẩu ngữ đan a!”

“Ừm…… Không nói đến việc tiểu Quả Quả có thể nói chuyện hay không, cứ như vậy đem năng lực của tiểu Quả Quả bại lộ ở trước mặt Cố Khinh Thước, thật sự tốt sao?”

“Ta thấy Cố Khinh Thước không phải người xấu, hẳn là có thể.”

“Ta cảm thấy, nên đem thực lực bại lộ ở trước mặt Cố Khinh Thước, cho hắn biết tiểu Quả Quả nhà ta lợi hại cỡ nào, nói như vậy, hắn mới có thể có ý định ôm đùi của tiểu Quả Quả nha!”

“Nói cũng đúng! Ha ha ha ha! Tiểu Quả Quả, không cần để ý cứ bộc lộ tất cả tài năng ra ~ dù sao có xảy ra chuyện gì, có chúng ta cho ngươi chỗ dựa, thế giới khác ta không dám nói, nhưng thế giới này, ta tùy tiện lấy ra vài thứ cũng khiến bọn họ xong đời, ha ha ha ha!”

“Kinh hãi, lầu trên là đại thần! Ôm lấy đùi cọ một cái! φ(>ω<*)”

“Hắc hắc hắc! Tiểu Quả Quả, tới! Nói tên đan dược ra hù chết Cố Khinh Thước!”

“Đúng đúng đúng! Nói ra!”

Mạc Vân Quả:…… Người trong phòng phát sóng trực tiếp thật là càng ngày càng sinh động.

Nhưng chính bản thân cô cũng thấy nên bộc lộ tài băng ra, có như vậy, Cố Khinh Thước cũng sẽ muốn ôm đùi của cô đi?

Mạc Vân Quả cúi đầu nhìn thoáng qua tứ chi nho nhỏ của mình, ừ…… Ôm chặt cẳng chân của mình!

“Thanh tâm đan.” Mạc Vân Quả há mồm nói.

Cố Khinh Thước kinh ngạc nhìn Mạc Vân Quả, thật ra hắn cũng chỉ thử hỏi mà thôi, không ngờ bản mạng thú của hắn có thể nói thật!

- ------
 
Chương 318


Edit: Linhlady

- ------------------------🍀

Truyền thuyết, chỉ có bản mạng thú cấp mười hai mới có thể nói tiếng người mà thôi, nhưng nó là trong truyền thuyết.

Thế nhưng Cố Khinh Thước tin tưởng, bản mạng thú nhà hắn không phải cấp mười hai, thế nhưng cũng là một sự tồn tại vô cùng lợi hại rồi!

Cố Khinh Thước nghe qua tên là “Thanh tâm đan”, hắn lục lại kí ức của mình, lại phát hiện ra không hề coa tên đan dược này.

Chẳng lẽ, đây là loại đan dược mới mà đại Bạch mới nghĩ ra?

Lần này, ánh mắt của Cố Khinh Thước nhìn Mạc Vân Quả càng thêm ngạc nhiên.

Mạc Vân Quả nhìn sắc mặt biến hóa không ngừng của người con trai trước mắt, trầm mặc thật lâu.

Hừm…… Chẳng lẽ thật sự giống như người trong phòng phát sóng nói, công dụng của nó đã doạ hắn rồi.

Hiển nhiên, Mạc Vân Quả hiểu lầm.

Bởi vì Cố Khinh Thước không hề biết công dụng của nó là gì……

Cố Khinh Thước nhìn đan dược đầy bàn, không biết nghĩ đến chuyện gì, đột nhiên chạy lại bên giường, lấy lục dưới gối ra một cái bình, đổ hết đồ trong đó ra, sau đó cẩn thật cho đan dược vào.

“Đại Bạch, cái đan dược này có tác dụng gì a?” Cố Khinh Thước đem bình thuốc đặt bên cạnh người Mạc Vân Quả hỏi.

Mạc Vân Quả:……

“Có thể loại trừ vết thương cũ trong người ngươi cũng tai hoạ ngầm.” Mạc Vân Quả nói.

Cố Khinh Thước nghe được lời này, trong lòng cả kinh, bên ngoài lại bất động thanh sắc.

Lúc trước hắn không có bản mạng thúc của mình, cho nên tự sáng lập ra một con đường riêng là luyện thể chi đạo.

Đ

i trên con đường luyện thể chi đạo dị thường gian khổ, hắn thường xuyên bởi vì luyện thể bị thương, tuy rằng đều thông qua đan dược chữa khỏi, nhưng lại để lại không ít tai hoạ ngầm.

Hiện tại hắn tu luyện thêm, có đôi khi liền sẽ cảm thấy rất khó chịu, nhưng hắn cũng không có phương pháp nào khác.

Cố Khinh Thước không nghĩ tới, đại Bạch nhà hắn lại cho hắn một niềm vui lớn như vậy.

Môi hắn giật giật, ánh mắt loé sáng, hắn nhìn con vật nhỏ bé trước mắt, trong lòng lại có dòng nước ấm.

Cố Khinh Thước không nhịn được duỗi tay đem Mạc Vân Quả ôm vào trong lòng, dùng sức xoa nắn một chút.

Mạc Vân Quả:…… Mỗi một sủng vật đều không tránh được vận mệnh bị chủ nhân xoa nắn.

“Cảm ơn.” Cố Khinh Thước chân thành nói.

Mạc Vân Quả ghé vào trong lòng Cố Khinh Thước, ngáp một cái cô có chút mệt nhọc.

Sau đó, cô cứ như vậy ngủ luôn……

Cố Khinh Thường còn đang đắm chìm trong cảm.súc của mình không nhận ra đại Bạch khác thường, cho đến khi hắn tỉnh táo lại, cúi đầu vừa thấy, tiểu gia hỏa, thế mà ngủ rồi!

Cố Khinh Thước:……

Cố Khinh Thước nhìn đan dược trên bàn, trong mắt có tia sáng.

Hắn ôm Mạc Vân Quả đi tới trên mép giường, sau đó thật cẩn thận đặt ở trên giường, giúp nó đắp chăn cẩn thận, rồi cầm đan dược rời đi.

Mười lăm phút sau, ở trong trung tâm nhà đấu giá lớn nhất Thành Tâm, một người đàn ông mặc áo choàng đen không thấy rõ mặt xuất hiện ở đây.

Hắn móc ra một cái bình sứ, nói với người tiếp đãi hắn: “Đây là cực phẩm thanh tâm đan, có thể tiêu trừ tai hoạ ngầm trong thân thể.”

Chỉ một câu ngư vậy lại thành công khiến sắc mặt người trước mắt thay đổi.

Hắn cuống quít nhìn bốn phía, xác định không có người thứ ba mới vội vàng mời người áo đen vào trong, cho người khác một ánh mắt, ý bảo đi mời quản sự.

Moit tiếng sau, theo người áo đen rời đi, nhà đấu giá thả ra một tin tức.

Trong vòng một tuần nữa, sẽ đem cực phẩm thanh tâm đan bán đấu giá!

Mọi người nghe tin tức này, cho người đến nhà đấu giá chứng thực, sau khi được xác nhận, lúc này mới hoang mang rối loạn vội vội đi gom góp nguyên tinh.

- ------
 
Chương 319


Edit: Linhlady

- ------------------------🍀

Tuy rằng không biết thanh tâm đan là thứ gì, nhưng cứ có hai chữ “Cực phẩm”, có thể thành công khiến đại đa số người cam tâm tình nguyện bỏ tinh nguyên.

Đại lục này to lớn, vượt qua tưởng tượng của bọn họ.

Cho nên cho dù bản thân chưa từng nghe qua tên “Thanh tâm đan” trân quý ra sao, mọi người tranh nhau tìm kiếm vé vào nhà đấu giá, dù không thể mua được nhưng cũng có thể nhìn qua nó ra sao.

Cố Khinh Thước không hề hay, biết thanh tâm đan kia tạo ra oanh động như thế nào, làm xong tất cả mọi việc hắn nhanh chóng trở về nhà, thấy trên giường gồ lên một cục nho nhỏ, hắn thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Hắn đi qua đi, thật cẩn thận xốc chăn, nhìn Mạc Vân Quả cuộn mình lại ngủ, trong mắt xẹt qua một tia ý cười.

Trong phòng còn một ít “Cỏ dại”, Cố Khinh Thước cũng không dọn dẹp chúng.

N

ếu đây là đồ đại Bạch nhà mình mang về, nhất định sẽ có tác dụng riêng của nó, hắn chỉ là gà mờ, cũng không dám đụng lung tung nhỡ đảo lộn thảo dược của cô.

Dù sao hắn cũng tận mắt thấy đại Bạch biến những thảo dược kia thành đan dược.

Cố Khinh Thước cũng cảm thấy có chút mệt mỏi, hắn xốc chăn, thật cẩn thận bò lên trên giường, sau đó thoả mãn ôm đại Bạch ngủ.

Quần chúng trong phòng phát sóng trực tiếp thấy tất cả mọi chuyện:…… Cầm thú! Lại dám bò lên trên giường tiểu Quả Quả! Hu hu hu…… Bọn họ cũng muốn ôm tiểu Quả Quả mềm mại đáng yêu ngủ!

S

áng sớm hôm sau, Cố Khinh Thước đã sớm tỉnh lại, hắn nhìn đại Bah còn ngủ say, suy nghĩ xem làm cách nào mới đánh thức đại Bạch được.

Nếu cứng rắn đánh thức, đại bạch sẽ khóc đi? Ừ…… Sẽ khóc đi?

Quần chúng xem phát sóng trực tiếp:...… Ngươi suy nghĩ nhiều rồi, chỉ đập ngươi vài cái thôi!

Cố Khinh Thước không đành lòng đánh thức Mạc Vân Quả, chỉ có thể ghé vào nơi đó, lẳng lặng nhìn bản mạng thú nhà mình.

Vì thế, khi Mạc Vân Quả tỉnh lại, đập vào mắt cô là một khuôn mặt phóng đại.

Mạc Vân Quả:……

Phảu ứng của thân thể vĩnh viễn nhanh hơn so với suy nghĩ, một bóng đen loé qua, chỉ thấy Cố Khinh Thước la lên một tiếng, sau đó bụm mặt nhảy xuống giường.

Cố Khinh Thước:…… Đại Bạch nhà mình cũng có tính khí khi mới rời giường!

Mạc Vân Quả nhìn móng vuốt của mình, ừ…… Thực sắc bén.

Nhưng mặc dù như vậy, cô cũng không thể cào rách da của Cố Khinh Thước, chỉ hơi hơi xước da thôi, xem ra da mặt của Cố Khinh Thước so với suy nghĩ của cô còn dày hơn.

Cố Khinh Thước thấy mặt hơi đau rát, tuy rằng không chảy máu nhưng cũng xước chút da.

Cố Khinh Thước biết thân thể của mình có bao nhiêu cường hãn, ngay cả mãnh thú cấp tám cũng không thể một lần cào đã rách da, thế nhưng đại Bạch nhà hắn chỉ cào một cái thôi đã xước da rồi!

Có thể nói, đại Bạch nhà hắn rất cường hãn!

Trong lòng Cố Khinh Thước vô cùng kinh hỉ, không ngờ bản mạng thú của hắn lại hung hãn như vậy.

Ngắn ngủn một buổi sáng, một người một thú đại khái đều hiểu được thực lực của nhau.

Cố Khinh Thước tùy ý xoa xoa mặt, sau đó lại lấy ra một khối bánh nướng lớn gặm, hắn biết đại Bạch nhà hắn vô cùng ghét thứ này, cho nên hắn tự mình ăn thôi.

Chờ hắn kiếm được tinh nguyên, hắn nhất định sẽ mua cho đại Bạch rất nhiều rất nhiều đồ ăn ngon! Hắn thề!

Sau khi Cố Khinh Thước ăn xong bánh nướng, hắn ôm Mạc Vân Quả đi về phía rừng rậm Mãng Hoang, hi vọng có thể săn bắt một ít mãnh thú hoặc có thể tìm ít thứ cho đại Bạch?

Mà Mạc Vân Quả dường như cũng biết mục đích của Cố Khinh Thước, cô cũng không ngăn cản, trải qua chuyện tối hôm qua luyện đan, cô cảm thấy đó là thứ tốt, cho nên hôm nay cô phải tìm một ít đan dược, trở về dạy Cố Khinh Thước luyện đan.

- ------
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom