Chào mừng bạn đến với Hội Đọc Truyện!

Hội Đọc Truyện là diễn đàn chuyên về truyện, văn, thơ và giải trí. Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn vui lòng bạn đăng ký thành viên, việc đăng ký hoàn toàn miễn phí và dễ dàng!

Đăng ký!

Dịch Full Phát Sóng Trực Tiếp: Kim Chủ, Cầu Đánh Thưởng!

Chương 320


Edit: Linhlady

- -------------------------🍀

Cố Khinh Thước vừa ăn thịt nướng vừa nhìn đại Bạch, mắt thấy nó đang nhìn chằm chằm mình, dáng vẻ như đang suy tư gì đó.

Cơ bắt cả người Cố Khinh Thước căng thẳng, trong truyền thuyết, bản mạng thú cấp mười hai có thể hóa thành hình người, trong lịch sử, cũng không phải không có ví dụ người cùng bản mạng thú ở bên nhau cả đời.

Hành vi Mạc Vân Quả đánh giá Cố Khinh Thước, ở trong mắt hắn xem ra, nghiễm nhiên chính là đang khảo nghiệm xem mình có đủ tư cách làm bạn đời không.

Cố Khinh Thước không tin vào tình yêu, nhưng nếu như muốn tìm một người cùng hắn trôi qua quãng đời còn lại, người đó chỉ có thể là đại Bạch, mặc dù hiện tại đại Bạch còn không phải là người……

Mạc Vân Quả ngồi yên cho tới khi Cố Khinh Thước ăn xong, sau đó vặn vẹo thân mình, lập tức nhảy vào lòng Cố Khinh Tước.

“Hái thảo dược.” Mạc Vân Quả lạnh lùng nói.

Cố Khinh Thước gật đầu, đem phần Lỗ Lỗ Thú chưa ăn thu vào nhẫn lưu trữ.

Mạc Vân Quả nhìn Lỗ Lỗ Thú đột nhiên biến mất trước mặt, ánh mắt dừng ở chiếc nhẫn trên ngón tay Cố Khinh Thước, thì ra là nhà không gian, không phải trang sức……

Sau đó, Cố Khinh Thước theo chỉ dẫn của đại Bạch nhà mình đi dạo rừng rậm Mãng Hoang.

Nói là dạo, thực chất là ôm Mạc Vân Quả đi, đến chỗ cần thiết cô sẽ nhảy xuống khỏi ngực Cố Khinh Thước, nhảy trái nhảy phải nhảy nhảy, ừm…… Thật đáng yêu!

Mạc Vân Quả nghe theo chỉ dẫn của người trong phòng phát sóng trực tiếp, nỗ lực hái thảo dược, chưa nói đến cái khác, chỉ riêng thảo dược thôi, ở thế giới này thật nhiều a!

Xem ra, hệ thống đan dược ở thế giới này còn cbuwa phát triển mạnh!

Thời gian trôi đi, khi gần tối Cố Khinh Thược màn theo Mạc Vân Quả về nhà.

Về đến nhà, Cố Khinh Thước đem Mạc Vân Quả đặt ở trong nhà, dặc dò tỉ mỉ, mới ra cửa.

Sau khi Cố Khinh Thước ra ngoài, sau đó đi đến địa điểm bán Thú thú lỗ, tuy rằng bán được có năm tinh nguyên, nhưng mà có còn hơn không.

Cố Khinh Thước dùng toàn bộ tinh nguyên mua đồ ăn vặt cho Mạc Vân Quả, lúc này mới về nhà.

Trong khi đó Mạc Vân Quả ở nhà học cách luyện đan, đây là người trong phòng phát sóng cống hiến.

Thời điểm Cố Khinh Thước về đến nhà, hình ảnh hắn thấy đó là đại Bạch nhà hắn đang ngồi chồm hổm trên bàn, chăm chú nhìn đám thảo dược trước mặt.

Loại nghiêm túc ngoài ý muốn này chọc trúng điểm manh của Cố Khinh Thược, hắn cố nén dục vọng muốn ôm đại Bạch lên xoa nắn, đem đồ ăn vặt trong tay đặt ở trên bàn, vươn tay xoa xoa đầu Mạc Vân Quả hỏi: “Đại Bạch, làm sao vậy?”

Lúc này Mạc Vân Quả đang chuyên tâm học tập phương Pháp luyện đan, bỗng nhiên cảm giác được có người xoa đầu cô, thân thể nho nhỏ theo phản xạ tránh ra ngoài, nhưng do bàn quá nhỏ, Mạc Vân Quả trượt ra sau, mắt thấy cô sắp rơi xuống đất.

Áng mắt Cố Khinh Thước hơi co lại, thân thể nhanh chóng chạy về phía trước, tay phải nhanh chóng tiếp được thân thể nho nhỏ của Mạc Vân Quả.

Cố Khinh Thước cảm thấy trái tim mình vô cùng kinh hoàng, khủng hoảng trong nháy mắt vừa rồi kia không lừa được người.

Hắn cảm nhận bóng dáng nho nhỏ vững vàng nằm trong lòng mình, hắn mới hít sâu một hơi, chậm rãi bình tĩnh lại.

“Lần sau cẩn thận một chút.” Dĩ nhiên Cố Khinh Thước không đành lòng trách cứ đại Bạch nhà hắn, hắn chỉ hận mình không có năng lực có khả năng mua cho đại Bạch một cái bàn lớn hơn, như vậy nó có thể tùy ý lăn lội trên đó, hơn nữa…… Hắn nhìn trong phòng chất đầy thảo dược, phòng này cũng quá nhỏ!

Vì thế nhiều năm sau, khi Cố Khinh Thước đứng trên đỉnh cao, nơi hắn ở tất cả đồ đạc đều rất lớn! Thế cho nên sau lưng thường có vài người hoài nghi nghị luận, có phải hắn là người có sở thích dùng đồ vật to lớn hay không……

- ------
 
Chương 321


Edit: Linhlady

- --------------------------🍀

Thật ra cho dù Cố Khinh Thước không đỡ được Mạc Vân Quả, cô cũng có thể vững vàng đứng vững trên đất, dù sao thậ thể này cũng là nhân vật không đơn giản.

Mạc Vân Quả nhảy khỏi ôm ấp của Cố Khônh Thước, một lần nữa đi tới trên bàn.

Chính giữa bàn là đan đỉnh, bên cạnh là các loại thảo dược.

Mạc Vân Quả ngồi xổm trước mặt đan đỉnh nói: “Từ hôm nay trở đi, ta dạy cho ngươi luyện đan.”

Cố Khinh Thước đang chăm chú nhìn thân thể nhỏ bé kia, nội tâm dâng lên vô hạn trìu mến, đột ngột nghe được Mạc Vân Quả nói như vậy, nội tâm hắn lúc này có thể nói là phức tạp.

Nhưng hắn cũng biết, chỉ bằng thực lực hiện tại của hắn, cũng không cách nào cho đại Bạch cuộc sống tốt nhất.

Cho nên việc luyện đan này, hắn học!

Cố Khinh Thước nhẹ giọng lên tiếng, sau đó bình tĩnh nhìn Mạc Vân Quả.

Mạc Vân Quả gật gật đầu, sau đó bắt đầu nói tên, công dụng của các loại thảo dược.

Bởi vì người trong phòng phát sóng trực tiếp đến từ nhiều thế giới, tên các loại thảo dược cũng không giống nhau, Mạc Vân Quả trực tiếp lấy cái tên tốt nhất nói cho Cố Khinh Thước.

Cố Khinh Thước nghiêm túc nghe, theo Mạc Vân Quả học, hắn đôi mắt càng ngày càng sáng.

Sau khi dạy xong cách nhận biết dược liệu, Mạc Vân Quả lại nói với hắn mấy phương pháp luyện đan, rồi trực tiếp chỉ đạo hắn luyện.

Bởi vì Cố Khinh Thước không thể phát ra lưa, cho nên lửa là từ cô cung cấp.

Cố Khinh Thước là một người cực kì thông minh, nếu không bản thân sẽ không cách nào tự sâng lập ra một hình thức mới là luyện thể chi đạo.

Mạc Vân Quả chỉ cần nói một lần, Cố Khinh Thước đã có thể nhớ kỹ, thậm chí trong lúc luyện đan, hắn thường thường có thể suy một ra ba, từ một phương thức luyện đan có thể suy ra một phương thức tương tự, thế nhưng kết quả sau khi luyện có chút kì kì quái quái thôi.

Cứ như vậy, một người dạy một người học, thời gian rất nhanh qua một tuần.

Trong một tuần này, một người một thú đều ở trong phòng âm thầm học hỏi.

Một tuần sau, trên cơ bản Cố Khinh Thước đã bám được cách luyện đan cơ bản nhất, còn những cách luyện đan cấp cao khác, với quy tắc thời không, người trong phòng phát sóng trực tiếp cũng không có cách nào dạy cho Mạc Vân Quả, Mạc Vân Quả càng không thể dạy cho Cố Khinh Thước.

Cũng may, cho dù là những tri thức cơ bản nhất của thế giới đó, ở thế giới này cũng đã rất lợi hại rồi, huống chi, phòng phát sóng trực tiếp lại đến từ rất nhiều thế giới.

Tuy rằng chất lượng không đủ, nhưng số lượng lại không ít.

Trong vòng một tuần ngắn ngủi Cố Khinh Thước phải tiếp thu một lượng lớn thông tin dược liệu, cùng cách luyện đan tinh xảo, thông qua đối lập, hắn tổng kết lại một bộ luyện đan tâm đắc của riêng mình.

Có thể nói, hiện tại kỹ thuật luyện đan của Cố Khinh Thước đã có thể hạ gục toàn bộ luyện đan sư trên thế giới này.

Bởi vì một tuần sau nhà đấu giá muốn mở ra, Cố Khinh Thước còn nhoé mình đã gửi bán thanh tâm đan, cho nên lần đấu giá này hắn tính toán mang đại Bạch đi xem.

Cố Khinh Thước vẫn như cũ mặc một thân áo đen, đem Mạc Vân Quả đặt ở trong lòng ngực, thân thể nho nhỏ cuộn tròn lại, nếu như không động đậy cũng không cách nào nhận ra được.

Cố Khinh Thước đưa thẻ bài của nhà đấu giá đưa hắn cho quản sự, sau đó quản sự dẫn hắn đến một căn phòng thật xa hoa.

Bên trong thậm chí còn có đồ ăn vặt trái cây linh tinh, Cố Khinh Thước tỏ vẻ thực vừa lòng, Mạc Vân Quả cũng tỏ vẻ thực vừa lòng, ừm…… Đặc biệt vừa lòng.

Bởi vì dạy học cho Cố Khinh Thước, thật lâu cô chưa được ăn đồ ngon.

Nếu như Cố Khinh Thước biết được suy nghĩ của Mạc Vân Quả, khẳng định sẽ nói một câu đồ không có lương tâm! Mỗi ngày hắn đều mang về một bịch đồ ăn ngon không nha!

- ------
 
Chương 322


Edit: Linhlady

- -------------------------🍀

Buổi đấi giá rất nhanh đã bắt đầu, Mạc Vân Quả an vị ở trong ngực Cố Khinh Thước nhìn tình huống phía dưới.

Phòng của bọn họ, có thể nói là nơi có tầm nhìn tốt nhất, nghĩ lại có thể do quản sự muốn lấy lòng Cố Khinh Thước nên cố ý an bài.

Cực phẩm thanh tâm đan là con át chủ bài đường nhiên sẽ không lên sân khấu nhanh như vậy.

Những đồ vật lên trước cũng là để cọ nhiệt mà thôi, tuy là cọ nhiệt nhưng cũng không ít thứ tốt.

Chủ trì bán đấu giá là một người có thâm niêm buôn bán, hắn ta nhìn xung quanh, hội trừng hôm nay vô cùng náo nhiệt.

Mạc Vân Quả câu được câu không loạng choạng cái đuôi, tâm tư lại đặt ở phòng phát sóng trực tiếp, xem bọn có phát hiện ra bảo bối gì không, để cho Cố Khinh Thước mua về.

“Ai nha nha, đây là đấu giá của thế giới này a! Cảm giác không có gì tốt!”

“Ta cũng thấy vậy, vật đấu giá quá tầm thường!”

“Này cái vũ khí gì đây? Qủa thật nhìn rất chán nha!”

“Ha ha ha! Thế mà có người ra giá trăm tinh nguyên để mua nó, có tiền bạc.”

“Lầu trên không phải khoe trá hình, đừng tưởng ta khoong biết ngươi là người có tiền!”

“Ai nha, mỗi cái thế giới có quá trình phát triển không giống nhau, với các ngươi nó là bình thường nhưng ở thế giới của bọn họ lại là vật hiếm!”

“Nói cũng phải!”

Mạc Vân Quả nhìn phòng phát sóng trực tiếp nói như vậy biết rằng lần đấu giá này không có bảo bối gì.

Cô ngáp một cái thâm thể mềm xuống.

Một nửa tâm tư Cố Khinh Thước đắt ở trên người Mạc Vân Quả, một nửa ở buổi đấu giá.

Trong buổi đấu giá này nhiều đồ vật, cũng có không ít đan dược, nhưng từ sau khi hắn học được cách luyện đan dược hăn lại thấy chúng thật chướng mắt.

Cứ như vậy, cuối cùng cũng đến thứ mọi người chơi mong.

Lúc ấy Cố Khinh Thước đưa cho bọn họ một bình đan dược, dựa theo quy định, bọn họ yêu cầu lấy một viên nghiệm hiệu quả, một Viên này không tính tinh nguyên.

Ngoại trừ Viên này, còn lại mười lăm Viên, chua làm ba bình để đấu giá.

Khu vực bán đấu giá, người chủ trì đang giới thiệu hiệu quả của cực phẩm đan, còn có một hòn đá kì lạ, chiếu lại toàn bộ quá trình bọn họ thử nghiệm

Mọi người thấy một màn như vậy, ai cũng kinh ngạc.

Trong quá trình tu luyện, bọn họ hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ có một ít nội thương, nội thương này luôn âm thầm tồn tại trong cơ thể, ngày một gia tăng gánh nặng.

Hiện giờ cực phẩm thanh tâm đan này có thể giải quyết tất cả nội thương kia, bọn họ làm sao có thể không vui mừng!

Vì thế, một hồi đấu giá kịch liệt bán liền bắt đầu rồi.

Cố Khinh Thước nghe bọn họ không ngừng báo giá, ngón tay hơi hơi nắm chặt lại, hắn đời này, còn chưa bao giờ thấy nhiều tinh nguyên như vậy.

Cố Khinh Thước cuối đầu nhìn cục bông trong lòng, giống như đã ngủ rồi.

Hắn hít sâu một hơi, chậm rãi bình tĩnh lạu, hắn biết, bằng khả băng hiện tại của mình sẽ có nhiều tinh nguyên hơn.

Hiện tại tất cả chỉ là bước đầu mà thôi.

Cuối cùng, ba bình thanh tâm đan giá một ngàn vạn, con số cũng không nhỏ đâu.

Một ngàn vạn tinh nguyên, từ nhà đấu giá lấy ra 2%, dư lại tất cả đều là của Cố Khinh Thước.

Nhưng bởi vì nhà đấu giá muốn có giao tình với Cố Khinh Thước, cho nên cũng không lấy 2% kia.

Cố Khinh Thước cảm nhận được thành ý của bọn họ, lại lấy ra mấy cái bình sứ, bên trong đều đan dược hắn luyện trong moit tuần qua, tuy rằng không phải cực phẩm nhưng công dụng cũng không phải bình thường đâu.

- ------

Edit: Có chút lười....╮(╯_╰)╭
 
Chương 323


Edit: Linhlady

- -------------------------🍀

Thu phục nhà đấu giá xong, Cố khinh Thước ôm Mạc Vân Quả rời đi.

Trong lúc còn đó còn mua cho Mạc Vân Quả rất nhiều ăn ngon, ai bảo hiện tại hắn có rất nhiều tinh nguyên đây? Cũng không thể để đại Bạch nhạc mình bị đói!

Mạc Vân Quả nằm ở trong lòng Cod Khinh Thước, câu được câu không phe phẩy cái đuôi, nhìn phòng phát sóng trực tiếp, suy nghĩ xem làm cách nào mới có thể giúp Cố Khinh Thước trong thời gian ngắn nhất lên cấp mười hai.

Tuy rằng có chút đan dược có thể nâng cao năng lực, thế nhưng có vài thảo dược cũng không phải dễ dàng có được.

Cố Khinh Thước một đường ôm cô về đến nhà, đem đồ ăn đặt ở trên bàn sau, hắn cũng đem Mạc Vân Quả đặt ở trên bàn.

Mạc Vân Quả vừa đến trên bàn, liền ngồi xổm ngồi ở chỗ kia, nhìn thẳng vào Cố Khinh Thước.

Cố Khinh Thước khẽ cười một tiếng, đem đỉnh đầu mình cụng vào đầu cô Mạc Vân Quả nói: “Thật tốt, có ngươi ở bên cạnh ta.”

Mạc Vân Quả:…… Không cần lại gần ta như vậy!

Cố Khinh Thước không hề hiểu suy nghĩ của cô, nhìn dáng vẻ nhỏ bé trước mặt hắn chỉ muốn ôm láy hung hằn xoa nắn.

Trên thực tế, hắn cũng làm như vậy, chỉ là luyến tiếc dùng sức.

Mạc Vân Quả:……

“Ta chỉ muốn nói, cái tên Cố Khinh Thước này có lẽ là mao nhung khống! Cảm giác hắn rất thích xoa nắn tiểu Quả Quả nhà ta!”

“Đúng vậy! Tiểu Quả Quả nhà ta là người ngươi có thể xoa nắn sao! Hừ hừ hừ!”

“Không vui  ̄へ ̄”

“Tiểu Quả Quả, hu hu hu…… Người ta cũng muốn xoa xoa ngươi nha ~ ( mắt lấp lánh)”

“Tiểu Quả Quả, tới ôm ôm moah moah một cái ~”

“Trên lầu đều là một đám đại thúc đáng khinh, tiểu Quả Quả mau đến đây vào trong ngực tỷ tỷ~ “

“Lầu trên đừng tưởng rằng ta không biết ngươi là cá nhân yêu……”

“Phi! Vô giới tính có thể gọi là nhân yêu sao? Hừ! ╭(╯^╰)╮”

“66666666666”

“Lợi hại đại huynh đệ của ta!”

“Ha ha! Thế giới to lớn, việc lạ gì cũng có a! 23333333”

“Không có giới tính không biết là tiểu ca ca hay là tiểu tỷ tỷ, ngươi hảo! Có thể làm bạn bè được không? ( mắt lấp lánh)”

Mạc Vân Quả:……

Cố Khinh Thước nhìn đại Bạch njaf mình phát ngốc, nhịn không được “Bẹp” một ngụm liền hôn hôn cái trán của cô, sau đó Vinh quang dính một miệng lông, nhưng hắn lại càng thêm vui vẻ!

Dù sao đây cũng là lông của đại Bạch nhà hắn nha ~( ̄▽ ̄)/

Mạc Vân Quả giơ móng vuốt đập một cái lên mặt Cố Khinh Thước đang cười đến khoe khoang kia, sau đó lạnh như băng nói: “Luyện đan đi!”

Cố Khinh Thước nhìn cái miệng lúc đóng lúc mở kia, cười khẽ nói: “Nhưng mà hiện tại đã khuya rồi ~”

Mạc Vân Quả nhìn thoáng qua bên ngoài trời đã đen nhánh một mảnh, mặt không biểu tình gật gật đầu.

“Cho nên, chúng ta nên ngủ a ~” cố Khinh Thước nói lời này liền đem Mạc Vân Quả ôm ở trong lòng hướng về phía trên giường đi đến.

Đi đến mép giường, lúc sau, đầu tiên hắn đem Mạc Vân Quả đặt ở trên giường, sau đó nhanh chóng cởi áo ngoài, chui vào ổ chăn.

Lại sau đó dùng lợi thế tay dài, liền đem Mạc Vân Quả vững vàng ôm ở trong lòng.

Mạc Vân Quả:……

Cố Khinh Thước xoa xoa đầu Mạc Vân Quả, nhẹ giọng nói: “Đại Bạch, ngủ ngon.”

Mạc Vân Quả:…… Cô mới sẽ không thừa nhận bị hắn ôm thực thoải mái đâu!

Không thể nghi ngờ, Mạc Vân Quả ngạo kiều……

Hô hấp của Cố Khinh Thước dần dần trở nên vững vàng, nghĩ đến cũng mệt cực kỳ.

Mạc Vân Quả cũng cảm thấy có chút lây nhiễm theo, yên tĩnh nằm trong lòng Cố Khinh Thước cũng dần dần ngủ.

Người trong phòng phát sóng trực tiếp lẳng lặng nhìn một màn này, thẳng đến khi phòng phát sóng trực tiếp tới thời gian đóng cửa.

Trong phòng, chỉ có ánh trăng mỏng manh chiếu xuống hai người, một người một thú, dựa sát vào nhau, nhìn qua hài hòa tốt đẹp……

- ------
 
Chương 324


Edit: Linhlady

-------------------------🍀

Ngày hôm sau, Cố Khinh Thước đã dậy từ sớm mua đồ ăn cho Mạc Vân Quả, sau đó luôn ở bên cạnh cô.

Mạc Vân Quả bị hương thơm của đồ ăn đánh thức, vừa mở.mắt ra đã thấy Cố Khinh Thước đang ghé vào giường...... Phía sau hắn là đồ ăn!

Mạc Vân Quả lập tức liền lẻn đến trên bàn, móng vuốt nhỏ cào một cái, dễ dàng mở được túi đồ ăn, sau đó bắt đầu chờ đút ăn.

Cố Khinh Thước biết tính nết của đại Bạch nhà mình, vội vàng đi tới, bẻ một miếng điểm tâm nhỏ đút cho Mạc Vân Quả.

Ăn ngon!

Mạc Vân Quả đôi mắt xoát sáng ngời, mạnh mẽ gật đầu, ăn ngon!

Cố Khinh Thước khẽ liếm ngón tay phía trên còn dính ít bột phấn màu trắng, hắn nửa híp mắt, nhìn Mạc Vân Quả ánh mắt "Khát vọng" nói: "Ăn ngon."

Mạc Vân Quả gật gật đầu, chỉ chỉ điểm tâm bên cạnh, ý bảo cô muốn ăn cái kia.

Dũ nhiên Cố Khinh Thước sẽ đút cho Mạc Vân Quả, dùng ngón tay mà hắn mới liếm xong.

Mạc Vân Quả cũng không có nhận thấy được điểm này, mà người trong phòng phát sóng trực tiếp đang chuyên chú với mỹ thực cùng tiểu Quả Quả, cũng không có bao nhiêu người thấy một màn như vậy.

Có người nhìn thấy hành động này của Cố Khinh Thước nhưng cái gì cũng không nói, chỉ nhìn Mạc Vân Quả, trong mắt đều là sủng nịch.

Cứ như vậy, bữa sáng tốt đẹp liền kết thúc.

Sau đó, Cố Khinh Thước ôm Mạc Vân Quả đi rừng rậm Mãng Hoang.

Cố Khinh Thước ý thức được, hiện tại mình vẫn quá yếu, dị thường của đại Bạch nếu bị người khác phát hiện ra, hậu quả hắn thật không dám tưởng tượng.

Cho nên chỉ có hắn cường đại, mới có thể đủ bản lãnh bảo vệ đại Bạch nhà mình.

Hắn lựa chọn con đường này, trước kia chưa có người nào đi qua.

Nhưng không có quan hệ, hắn sẽ đi, chẳng sợ chỉ cần là vì đại Bạch nhà mình, hắn cũng sẽ bước lên đỉnh núi thế giới này!

Giờ khắc này, dã tâm chôn vùi sâu trong lòng Cố Khinh Thước đã bị đánh thức, một ngày nào đó, dã tâm kia sẽ thành hiện thực.

Bởi vì là luyện thể chi đạo, cho nên yêu cầu phải đối đầu với mãnh thú, những con bên ngoài đều bị hắn dễ dàng hạ gục.

Cho nên lúc này đây, hắn mang theo Mạc Vân Quả đi vào sâu bên trong một chút.

Căn cứ theo kinh nghiệm trước kia, ở vùng này đều là thú cấp hai và ba sinh sống, nhưng phần lớn là mãnh thú quần cư, cho nên muốn phải giải quyết chúng nó, cũng yêu cầu thực lực nhất định.

Mạc Vân Quả đối với việc Cố Khônh Thước mang cô vào sâu bên trong cảm thấy vui vẻ, bởi vì chuyện này cũng tương đương với việc cô có thể thu thập thật nhiều thảo dược!

(ノ ̄▽ ̄)

Không thể không nói, Mạc Vân Quả yêu cái loại vận động hái thảo dược này.

Vì thế ở rừng rậm to như vậy, một người cùng một đám mãnh thú dây dưa, mà cách đó không xa, có một tiểu miêu màu trắng khiêu vũ?

Thời điểm Lãnh Quân thấy một màn kia, hắn ta nhịn không được giật giật khoé miệng, nhưng trên thực tế tình huống lại là, hắn bị thương rất nặng, một động tác giật khóe miệng thôi cũng đủ làm máu ở bụng hắn chảy ra.

Mạc Vân Quả cảm giác được một hơi thở xa lạ, nhìn về phía Lãnh Quân, đập vào mắt là một nụ cười bất đắc dĩ, máu trên bụng còn đang có dấu hiệu chảy ra.

Cố Khinh Thước cũng nhận ra sự tồn tại của Lãnh Quân, vốn dĩ tâm tình đang muốn đùa giỡn với mãnh thú kia cũng dập tắt, hắn một quyền đập một cái đầu, không tới hai phút, liền giải quyết xong mãnh thú.

Lãnh quân:......(⊙o⊙)!! Có này thực lực vừa rồi làm thế làm gì!

Trong lòng Lãnh Quân dâng lên một trận kích động, thân thể cũng rung động theo, máu theo đó chảy ra càng nhiều.

Cố Khinh Thước nhìn người đàn ông xa lạ, trong mắt xẹt qua một tia không vui, thế mà lại có người quấy rầy thời gian của hắn và đại Bạch!

Cố Khinh Thước nhìn Mạc Vân Quả ngốc nghếch đứng nơi đó, bước nhanh đi qua đem cô ôm lên.

- ------
 
Chương 325


Edit: Linhlady

- -------------------------🍀

Sau đó hắn đi tới trước mặt Lãnh Quân, trên cao nhìn xuống nhìn anh, lạnh lùng hỏi: “Anh tới nơi này làm gì?”

Lãnh Quân:…… Tôi chỉ là vô ý thức chạy trốn mà thôi a!

“Khụ khụ……” Lãnh Quân muốn giải thích, vừa mở miệng chính là một trận ho khan kịch liệt.

Cố Khinh Thước cau mày, từ nhẫn trữ vật móc ra một bình sứ, ném lên trên người Lãnh Quân nói: “Ăn xong đi rồi nói.”

Lãnh Quân sửng sốt một chút, sau đó dùng hết sức lực mở bình sứ ra, lấy một viên đan nuốt xuống.

Anh biết, người con trai trước mắt này chỉ cần một động tác là có thể giất chết anh, nhưng hắn lại không làm như vậy, ngược lại ném cho mình một bình sứ, ý tứ là như thế nào, không cần nói cũng biết.

Cái này nói rõ ra là muốn cứu anh!

Thật ra Lãnh Quân không có quá nhiều hi vọng với lọ đan dược này, anh biết mình bị thương vô cùng nghiêm trọng, có thể cầm máu tạm thời, nhưng muốn chữa khỏi hoàn toàn là chuyện không thể.

Nhưng theo quá trình đan dược trôi xuống, trong nháy mắt hắn ta liền cảm thấy một dòng nước ấm từ dạ dày chảy về phía khắp người, theo sau hắn lại cảm giác được miệng vết thương thật dài kia đang khép lại!

Lãnh Quân cả kinh, lập tức vén quần áo của mình lên, sau đó dùng tay đè đè, không đau!

(⊙o⊙)!

Lãnh Quân tỏ vẻ thật là sợ ngây người! Anh chưa bao giờ thấy loại đan dược tốt như vậy!

Nếu không phải trên quần áo còn vết máu, anh còn cho rằng mình không bị thương!

Lãnh Quân ngẩng đầu nhìn Cố Khinh Thước, cặp mắt kia tỏa sáng, khiến Cố Khinh Thước còn thấy anh có ý chút……

Cố Khinh Thước hừ nhẹ một tiếng, lôi ý nghĩ đang bay xa của Lãnh Quân.

“Cảm ơn!” Lãnh Quân cực lực ức chế cảm xúc kích động của mình lại, chân thành lại nói một tiếng, “Cảm ơn!”

“Ừ.” Cố Khinh Thước lãnh đạm đáp lại một câu, sau đó nói: “Nếu vết thương đã lành, anh có thể đi rồi.” Không cần quấy rầy thế giới hai người của chúng ta!

Lãnh Quân:……(⊙o⊙)! Ân nhân cậu nói gì? Gió quá lớn không nghe rõ!

Đường nhiên Lãnh Quân sẽ không bỏ qua cơ hội đồng hành với Cố Khinh Thưỡ, hiện tại tuy rằng vết thương của anh đã tốt, nhưng bản mạng thú còn đang trong trạng thái ngủ đông, hiện tại anh, căn bản không còn sức lực đi đối phó đám mãnh thú đó.

Lại nói tiếp, nếu không phải bản mạng thú ngủ đông thăng cấp, anh cũng sẽ không đi vào rừng rậm tìm tấn chức quả a! Sau đó bị thú thủ hộ làm thương.

Tấn chức quả! Lãnh Quân nghĩ đến kia tấn chức quả còn chưa lấy được,thực lực còn yếu đến đáng thương……

Lãnh Quân nhìn thoáng qua Cố Khinh Thước, khẽ cắn môi nói: “Tôi biết có một chỗ có tấn chức quả.”

Cố Khinh Thước nghe được lời này, trong mắt nhanh chóng xẹt qua một tia sắc bén, hắn thấp giọng hỏi nói: “Lời này thật sự?”

“Ừ!” Lãnh Quân đứng lên mạnh mẽ gật đầu.

“Mấy viên?” Cố Khinh Thước bình tĩnh hỏi, hắn biết tấn chức quả đối với bản mạng thú là thứ tốt như thế nào, nếu chỉ có một viên, làm sao người đàn ông này lại nói cho mình?

“Ba viên.” Lãnh Quân đúng theo sự thật nói, “Nhưng ở đó có một con mãnh thú rất lợi hai, vết thương của tôi là do nó tạo thành.”

Cố Khinh Thước gật đầu, chuyện có thú thủ hộ hoàn toàn nằm trong dự liệu của hắn, bảo vật bên người luôn là có thú bảo hộ.

“Vậy……” Lãnh Quân thử tính nói.

Cố Khinh Thước nhìn thoáng qua đại Bạch đang nằm trong lòng mình, ánh mắt sâu thẳm, gần đây thời gian đại Bạch ngủ càng ngày càng nhiều, nói không chừng qua không bao lâu liền sẽ tấn chức, hắn phải nhanh chóng chuẩn bị quả tấn chức mới được.

Nghĩ đến đây, Cố Khinh Thước nhìn Lãnh Quân gật gật đầu, xem như đáp ứng chuyện này.

- ------
 
Chương 326


Edit: Linhlady

- -------------------------🍀

Lãnh Quân vui vẻ, trên mặt không kìm được vui sướng.

Có ân nhân này, chuyện lấy quả tấn chức cũng không quá khó khăn đi.

Sau đó Lãnh Quân mang Cố Khinh Thước đến chỗ quả tấn chức, trong quá trình đó hai người còn trao đổi họ tên cùng một ít tình huống.

Cố Khinh Thước biết người trước mắt tên là Lãnh Quân, là cin trai thứ ba của Lãnh gia, bản mạng thú là sói, trước mắt là cấp năm.

Cố Khinh Thước nói tên của hắn, còn có bản mạng thú là một con tiểu miêu, ân…… Tiểu miêu chỉ thuộc về hắn.

Nếu để Mạc Vân Quả biết Cố Khinh Thước hình dung mình như vậy, khẳng định muốn một móng vuốt chụp lên, cô rõ ràng là Bạch Hổ! Bạch Hổ! Bạch Hổ!

Nơi có tấn chức quả kia cách đây không xa, nhưng địa điểm hơi bí ẩn, cho nên rất ít người phát hiện.

Cố Khinh Thước ôm Mạc Vân Quả đứng cách vị trí tấn chức quả hơn mười mét, mà Lãnh Quân cũng đứng ở bên cạnh hắn.

Lãnh Quân nhìn ba viên tấn chức quả, lòng còn sợ hãi, anh còn nhớ lúc muốn lấy tấn chức quả, bị maxmh.thú cào thương, thật đau a!

Lãnh Quân quay sang nhìn Cố Khinh Thước bên cạnh, trong mắt xẹt qua một tia mong đợi, người con trai này hẳn là có thể đi?

Cố Khinh Thước mới tới đây đã cảm nhận được một lực lượng cường đại, nhưng cũng không đại biểu cho việc hắn không thể đánh bại.

Khóe miệng cong cong, thật ra hắn muốn nhìn xem, đến tột cùng là nó thắng một bậc hay là hắn thắng một bậc đây?

Cố Khinh Thường đưa Mạc Vân Quả cho Lãnh Quân, cẩn thận dặn dò anh phải chiếu cố thật tốt đại Bạch nhà mình, sau đó hắn một bướ liền vọt đi lên, chỉ để lại Lãnh Quân trợn mắt há hốc mồm.

Lãnh uân cảm thấy có chút vô ngữ lại có chút khiếp sợ, chẳng lẽ là anh quá ngốc sao! Không phải khi chiến đấu nên hợp tác cùng bản mạng thú sao!

Cùng bản mạng thú hợp thành một thể, trở thành thân thể mạnh nhất, sau đó tiêu diệt địch nhân!

Ai tới nói cho anh, cái người Cố Khinh Thước này vì sao lại muốn đưa bản mạng thú cho anh ôm a.....

Chẳng lẽ không phải hợp thể tiến công sao!

Lãnh quân cảm thấy hôm nay gặp được việc, rất kỳ quái, thật là kỳ quái, đặc biệt kỳ quái.

Mạc Vân Quả cảm giác được hiện tại ôm ấp một chút cũng không thoải mái, cô mở to mắt, quả nhiên thấy được không phải Cố Khinh Thước ôm mình.

Cô nhanh chóng đạp Lãnh Quân một cái, sau đó nhanh chóng nhảy xuống trên mặt đất, ngồi ngay ngắn ở nơi đó, bình tĩnh nhìn Cố Khinh Thước cùng thủ hộ thú chiến đấu.

Thủ hộ thý tấn chức quả là một loại với cá sấu, da dầy……

Một quyền của Cố Khinh Thước nện xuống đi, chỉ có thể khó khăn lắm mới tạo ra một vết thương nhỏ mà thôi.

Nhưng chỉ một chuyện như thế này thôi, cũng đủ khiến Lãnh Quân há to miệng, một bộ không thể tin tưởng.

Mẹ của ta ơi! Người con trai này thân thể thật cường đại! Đây là suy nghĩ duy nhất của Lãnh Quân.

Mà Mạc Vân Quả cùng Cố Khinh Thước không hề hài lòng vớt hiệu quả này, dùng một câu mà nói, chính là: Quá yếu!

Cố Khinh Thước cùng mãnh thú chiến đấu, Mạc Vân Quả lại nhìn phòng phát sóng trực tiếp bình luận quá trình chiến đấu của Cố Khinh Thước.

“Ai? Hắn dự phán năng lực thật cường đại!”

“Đúng vậy! Thật giống như biết quái vật xấu xí này muốn công kích ở đâu!”

“Người con trai này thiên phú rất tốt, chỉ cần dùng phương thức dẫn đường chính xác, nhất định có thể trở thành một cường giả!”

“A a a! Thật muốn nhận đồ a! Hu hu hu hu……”

“Trên lầu cáu bẩn! Số tuổi bao lớn rồi, còn hu hu hu…… Có ghê tởm hay không!”

“Cố Khinh Thước này tuy rằng dự đoán rất tốt, nhưng ánh mắt cũng quá kém đi? Đánh lâu như vậy, thế mà còn không tìm ra nhược điểm của quái vật nơi nào?”

“Ta cảm thấy hắn có thể là cố ý, ngươi không được quên, con đường hắn đi chính là luyện thể chi đạo……”

Mạc Vân Quả nhìn đến nơi này, nhìn Cố Khinh Thước còn đang chiến đấu với mãnh thú, trong mắt hiện lên một tia quang mang……

- ------
 
Chương 327


Edit: Linhlady

- --------------------------🍀

Thật sự là Cố Khinh Thước cố ý sao?

Trên thực tế đều không phải như thế, hắn tuy rằng thiên tư thông minh, nhưng cũng mới sống hơn hai mươi năm, so với ánh mắt sắc bén của người đã sống mấy trăm năm mà nói, với thực lực hiện tại của hắn, thật không đủ thấy

Ánh mắt của hắn cũng chưa thể sâu xa như vậy, có thể dễ dàng nhìn thấu nhược điểm của mãnh thú, càng đừng nói tới chuyện nhược điểm của mãnh thú này còn được che dấu……

Cố Khinh Thước cùng mãnh thú triền đấu, hoàn toàn không biết Lãnh Quân khiếp sợ cùng người trong phòng phát sóng trực tiếp đánh giá.

Dư quang của hắn ngẫu nhiên ngó qua Mạc Vân Quả, phát hiện nó vẫn như cũ ngoan ngoãn ngồi xổm ở chỗ kia, vẻ mặt nghiêm túc.

Cố Khinh Thước nhìn đến nơi này, không biết sao, cười khẽ một tiếng.

Mà một tiếng này, thành công khiến cho mãnh thú bất mãn.

Nhà ta và ngươi ở liều chết vật lộn đấy Ngươi vậy mà còn cười!

Mãnh thú rống giận một tiếng, thân thể dùng một chút lực, bay thẳng đến người Cố Khinh Thước.

Cố Khinh Thước nhanh chóng tránh thoát, cả người dùng sức, một quyền ổn định vững chắc nện xuống đầu mãnh thú.

Chỉ thấy đầu kia sưng thành cái bao, nhìn qua thập phần dữ tợn khủng bố.

Mạc Vân Quả thấy như vậy, ngáp một cái, cô giống như lại có điểm mệt nhọc……

Lãnh Quân nhìn tiểu thú ngáp, khóe miệng giật giật, trong lòng cuồng phun tào.

Đó là chủ nhân của ngươi a a a! Ngươi không cùng hắn cùng nhau chiến đấu! Cư nhiên ở chỗ này ngáp! Tuy rằng ngươi thực manh, nhưng cái này không phải lý do a! ╭(╯^╰)╮

Cố Khinh Thước không thấy động tác kia, hắn chuyên tâm cùng mãnh thú triền đấu, biết mình có dùng vũ lực cũng không đánh thắng được mãnh thú này, trong mắt loé sáng.

Thừa dịp tạo ra một khe hở, từ nhẫn trữ vật lấy ra một cái bình sứ, nhanh chóng cầm một viên đan dược ném vào miệng mình.

Giờ khắc này, mãnh thú bỗng nhiên lui về phía sau vài bước, nó rõ ràng cảm giác được người trước mặt biến cường đại!

Lãnh Quân cũng kinh ngạc nhìn một màn này, khí thế trên người Cố Khinh Thước thay đổi rõ ràng, khiến anh cũng không cách nào xem nhẹ.

Cố Khinh Thước nhanh chóng nhằm về phía mãnh thú, một quyền hung hăng đạp xuống đầu nó, mãnh thú trốn tránh không kịp, lập tức đã bị đạp trúng.

Sau đó……

Đầu nó bạo! Bạo! Bạo!

Máu tươi lẫn thịt tung toé, Mạc Vân Quả vội vàng trốn tránh, Lãnh Quân trốn tránh không kịp, máu đều bắt hết lên quần áo hắn.

Lãnh Quân:……

Mạc Vân Quả: ( ̄▽ ̄)~* may mắn mình trốn tránh kịp thời.

Cố nhẹ thước tựa hồ đã nhận ra Mạc Vân Quả vui vẻ, hắn cũng khẽ cười một tiếng, tuy rằng hiện tại trên người cùng trên mặt hắn tất cả đều là máu……

“Ta là moit tiểu ngoan ngoãn! Cái này cũng quá bạo lực đi?”

“Ta là ma ma! Cái này cũng quá khốc huyễn đi!”

“Ai nha má ơi, này lực lượng của Cố Khinh Thước không tồi nha!”

“Ha ha ha! Lãnh Quân kia vẻ mặt mộng bức nhìn qua thật là quá khôi hài.”

“Ừm…… Vẫn là tiểu Quả Quả nhà ta tốt, tốc độ cực kỳ nhanh, mấu chốt nhất đó là, một thân lông trắng không bị nhiễm bẩn, a ~ nhan sắc đẹp cỡ nào a!”

“Làu trên hôm nay không uống thuốc ta biết.”

“Ngươi mới không uống thuốc! Ta hôm nay chỉ là không cẩn thận đem thuốc uống nhiều mà thôi!”

“…… Vô lực phun tào.”

“Lại nói tiếp, Cố Khinh Thước này không biết nhược điểm của mãnh thú đi? Nói cách khác sao có thể sẽ bạo lực một quyền đạp nát đầu của nó.”

“Hẳn là không biết, xem ra lúc trước có người suy đoán sai rồi a!”

“Nói như vậy nói, nói Cố Khinh Thước còn đang luyện đâu! Ha ha ha! Là ta, liếc mắt một cái liền thấy được nhược điểm là nơi nào.”

“Nhược điểm ở nơi nào?”

“Trên cúc hoa một tấc! ( mặt kiêu ngạo)”

Mạc Vân Quả:……

- ------
 
Chương 328


Edit: Linhlady

- -------------------------🍀

Cố Khinh Thước tùy ý xoa xoa máu trên mặt, sau đó đi đến chỗ tấn chức quả, đem chúng nó lấy xuống đặt ở trong hộp chuyên dụng, cái hộp này là Lãnh Quân mới cho hắn.

Làm xong mọi chuyện, Cố Khinh Thước đi đến trước mặt Mạc Vân Quả, ngồi xổm xuống chuẩn bị bế cô lên.

Nhưng mà……

Mạc Vân Quả lập tức cọ ra thật xa, đứng xa xa nhìn Cố Khinh Thước người đầy máy.

Cố Khinh Thước nhìn đại Bạch né tránh mình, khuôn mặt vốn đang tươi cười lập tức đen xuống, hắn hung hăng trừng mắt nhìn Lãnh Quân vẻ mặt mộng bức một cái, khí thế hung hãn.

Lãnh Quân đánh một cái lạnh run, nhìn nhìn Mạc Vân Quả, lại nhìn nhìn Cố Khinh Thước, tròng mắt chuyển động, lập tức liền đoán được cái gì đó.

Anh vội vàng nói: “Thú bản mạng nhà anh hẳn là thấy trên người anh…… ừm……”

Lãnh qlQuân chưa nói xong, nhưng làm người thông minh, anh tin tưởng Cố Khinh Thước ắt hẳn sẽ hiểu ý của mình.

Quả nhiên, Cố Khinh Thước cũng nhanh chóng hiểu ra, lập tức từ trong không gian của nhẫn lấy một bộ đồ ra thay.

Sau khi đổi xong quần áo, hắn mở ra hai tay, trên mặt gợi lên một mạt cười, sủng nịch nói: “Ngoan, đại Bạch, tới nơi này.”

Mạc Vân Quả trên dưới đánh giá Cố Khinh Thước một chút, xác định trên người hắn đã không có máu, lúc sau, mới nhanh chóng nhảy tới trong lòng hắn.

Cố Khinh Thước cảm giác được xúc cảm mềm mại trong ngực, cảm thấy mỹ mãn nửa híp mắt, sau đó hắn nhìn về phía Lãnh Quân nói: “Tấn chức quả hiện tại cậu muốn?”

Lãnh Quân gật gật đầu, bản mạng thú của anh còn cần tấn chức quả dùng gấp đấy!

Cố Khinh Thước gật đầu, lấy cái hộp kia, đưa cho Lãnh qlQuân nói: “Cậu lấy một cái đi.”

Lãnh Quân gật đầu, từ nhẫn trữ vật của mình lấy ra một cái hộp, lấy một quả tấn chức quả, thật cẩn thận bỏ vào.

Làm xong mọi chuyện, Lãnh Quân liền đem hộp khép lại, một cái bỏ vào nhẫn, một cái khác đưa cho Cố Khinh Thước.

Cố Khinh Thước vừa lòng nhận lấy, Lãnh Quân này là một người thông minh.

“Vậy cậu đi đi.” Cố Khinh Thước nhàn nhạt nói.

Lãnh Quân gật gật đầu, nhìn nhìn Cố Khinh Thước và ttiểu miêu trong ngực hắn nhanh chóng rời đi.

Chờ đến khi Lãnh Quân rời khỏi, sa mặt Cố Khinh Thước lập tức thay đổi.

Hắn đem Mạc Vân Quả ôm lên trước mắt, thập phần hưng phấn nói: “Ta vừa rồi soái không soái không!”

Mạc Vân Quả:……

Cố Khinh Thước nhìn bộ dáng đại Bjach bây giờ, rất muốn hôn hôn cô.

Đương nhiên Mạc Vân Quả sẽ không cho hai móng vuốt giơ lên ngăn cản mặt hắn lại.

“…… Thật muốn đánh Cố Khinh Thước làm sao đây!”

“Xú không biết xấu hổ! Xú không biết xấu hổ! Một lời không hợp liền chiếm tiên nghi tiểu Quả Quả nhà ta!”

“Quá không biết xấu hổ đi! Uổng ta vừa rồi còn ở khen hắn! Quả thực khiến bổn đại gia quá sinh khí!”

“Ai ai, ai bảo tiểu Quả Quả nhà ta thật manh a! Cho nên hành động của Cố Khinh Thước thực chính xác a.”

“Với giải thích của lầu trên ta cho 100 điểm, không sợ ngươi kiêu ngạo!”

“Kỳ thật nếu đổi lại là ta ta cũng nhịn không được, nhưng nhìn đến Cố Khinh Thước làm như vậy, chính là không hiểu sao thấy khó chịu! ╭(╯^╰)╮”

“Đổi lạo là ngươi ta cũng sẽ khó chịu, trừ phi là ta tự mình ra trận 23333333333”

“Khụ khụ…… Nói thật, chúng ta còn ngăn cản không được những người đó có hành đọng với tiểu Quả Quả nha,”

“Lầu trên đừng nói ra chân tướng được không! Đau lòng đến không thể hô hấp ( ôm ngực hộc máu)……”

“+1”

“+10086……”

Mạc Vân Quả nhìn phòng phát sóng trực tiếp nói những lời này, cô tỏ vẻ thân là một thú, cũng là thú có tôn nghiêm!

- ------
 
Chương 329


Edit: Linhlady

- ------------------------🍀

Cố Khinh Thước thấy đại Bạch cản mình lại, cân nhắc chẳng lẽ nó đang thẹn thùng?

Nghĩ đến đây, ánh mắt Cố Khinh Thước nhìn Mạc Vân Quả càng thêm sủng nịch.

Hắn một tay đem Mạc Vân Quả một lần nữa ôm ở trong lòng, sau đó nói: “Đại Bạch Bạch, gần đay ngươi tham ngủ rất nhiều, là muốn tấn chức sao?”

Mạc Vân Quả:……

Lại nói tiếp, cô cũng quên mất chuyện này, suy tư nửa ngày sau, cô gật gật đầu.

Cố Khinh Thước thấy thế, cao hứng nói: “Ta liền đoán được ngươi muốn tấn chức, cho nên mới lấy quả tấn chức này.”

Trong lúc nói chuyện Cố Khinh Thước còn dùng tay xoa xoa đầu Mạc Vân Quả.

Mạc Vân Quả sửng sốt, cô không hề nghĩ tới Cố Khinh Thước vì mình mới đi lấy quả kia.

Cô gật gật đầu, nhẹ giọng “Ừ” một tiếng, tỏ vẻ mình đã biết.

C

ố Khinh Thước cũng không thèm để ý điểm này, hắn ôm Mạc Vân Quả rời đi, đương nhiên, trước khi đi còn không quên thu xác mãnh thú kia, có thể bán được giá tốt nha a!

Tuy rằng hiện tại hắn không thiếu tinh nguyên, nhưng thứ này, ai lại ngại nhiều đâu?

Cố Khinh Thước ôm Mạc Vân Quả lại bắt đầu quá trình thể luyện, tại đây chung quanh, cùng các loại mãnh thú lấy mệnh tương bác.

Trong nháy mắt, một tháng đi qua.

Bởi vì Mạc Vân Quả càng ngày càng thích ngủ, Cố Khinh Thước suu đoán thời gian cô tăng hức sắp đến, cho nên không thể không đình chỉ kế hoạch huấn luyện, chuẩn bị về nhà tìm một chỗ an toàn thăng cấp.

Thông qua một tháng huấn luyện, hắn rõ ràng cảm giác được mình càng cường đại hơn, nhưng không biết như thế nào, hắn cảm giác mình lâm vào bình cảnh, trong lúc nhất thời cũng không thể đột phá.

Cố Khinh Thước biết, hiện tại hắn còn thiếu một cơ hội.

Hắn ôm Mạc Vân Quả về đến nhà, toàn bộ hành trình Mạc Vân Quả đều ở trạng thái ngủ say.

Phòng phát sóng trực tiếp cũng phát hiện tiểu Quả Quả càng ngày càng thích ngủ, thông qua một loạt suy đoán, bọn họ cho rằng tiểu Quả Quả hẳn là muốn thăng cấp.

Tuy rằng không biết sẽ thăng cấp thành cái dạng gì, nhưng luôn cảm thấy chờ mong a! (~ ̄▽ ̄)~

Cố Khinh Thước đi về đến nhà, đầu tiên đi đến nhà đu giá, lấy toàn bộ tinh nguyên lúc trước bán đan dược về, đồng thời hắn lại giao cho nhà đấu giá một ít đan dược, ủy thác bọn họ tiến hành bán đấu giá, đương nhiên, chỗ tốt khẳng định không thiếu được.

Làm xong mọi chuyện, Cố Khinh Thước mua đồ ăn vặt cho ôm Mạc Vân Quả, lẳng lặng chờ đợi Mạc Vân Quả tỉnh lại.

Từ trước đến này Cố Khinh Thước cũng không thấy qua quá trình bản mạng thú thắng cấp, dù sao bản mạng thú này, đối với bọn họ mà nói, tương đương với nửa người, đây chính là thực lực tồn tại ẩn nấp của bọn họ.

Bởi vì như vậy, cho nên Cố Khinh Thước cũng không biết thời gian bản mạng thú thăng cấp là bao lâu, cần những gì

Cố Khinh Thước chỉ có thể mua tất cả mọi thứ hắn nghĩ ra, sau đó một bên rửa sạch thảo dược, một bên nhìn Mạc Vân Quả nằm trên giường.

Trong thời gian đó, tam tư của hắn cũng không nằm trên đống thảo dược, mà toàn bộ đều đặt trên người cô, hắn bình tĩnh nhìn Mạc Vân Quả, luyến tiếc bỏ qua một chút biến hóa của cô.

Mà lúc này Mạc Vân Quả lại cảm thấy dị thường thoải mái, cô dường như nằm ở một cái giường mềm mại, cái giường này thực mềm, làm cô luyến tiếc tỉnh dậy, chỉ nghĩ vĩnh viễn ngủ say như vậy.

Nhưng cô lại cảm thấy có chút không đúng, giống như có thứ gì yêu cầu mình đi hoàn thành?

Mạc Vân Quả cưỡng bách mình mở to mắt, lại chỉ có thể nhìn thấy một mảnh hắc ám ám.

Cô đứng lên, kinh ngạc phát hiện mình hiện tại đã là hình dáng con người.

- ------
 
Chương 330


Edit: Linhlady

- ------------------------🍀

Mạc Vân Quả đi về phía trước một bước, trong không gia giống rỗng phát ra một âm thanh, đó là tiếng giày của cô cọ vào không gian, thanh thúy dễ nghe.

“Đạp đạp đạp……”

Trong không gian trống vắng chỉ có một âm thanh như thế.

Mạc Vân Quả về phía trước, hắc ám trải rộng bốn phía, giống như vĩnh viễn đều không có điểm cuối.

Mạc Vân Quả vươn tay, muốn sờ soạng cái gì đó, lại cái gì cũng không sờ được.

Cô muốn nhìn xem trạng thái phòng phát sóng trực tiếp, lại phát hiện mình thế nhưng nhìn không thấy bình luận của phòng phát sóng trực tiếp.

Trong đầu cô, cái gì đều không có, trang báo vốn dĩ đầy chuyện trêu chọc người cũng không thấy đâu.

Thế giới này, phảng phất chỉ tồn tại một người là cô.

Mạc Vân Quả không tiếp tục đi nữa, cô ngồi xuống, hai tay ôm chân, đầu tựa lên trên, ánh mắt trầm tĩnh, không biết suy nghĩ cái gì.

Lúc này ở bên ngoài, Cố Khinh Thước nhìn động tác quái dị của Mạc Vân Quả, trong mắt xẹt qua một tia khó hiểu.

Chỉ thấy tiểu miêu nằm ở trên giường tứ chi gắt gao kề tại cùng nhau, đầu của nó cũng chôn ở hai cái chân trước, toàn bộ phần lưng cong lên, thoạt nhìn có một tia cô đơn cùng không thích hợp.

Mà lúc này Mạc Vân Quả nhìn được phòng phát sóng trực tiếp đang kịch liệt thảo luận cái gì……

“Kỳ quái, như thế nào ta đột nhiên không cảm giác được tinh thần lực của tiểu Quả Quả?”

“Ta cũng vậy.”

“Xuất hiện loại tình huống này chỉ có hai nguyên nhân, một cái là tiểu Quả Quả đã chết, nhưng cái này rõ ràng không có khả năng, một cái khác là, tiểu Quả Quả lúc này đang ở trong dị thứ nguyên không gian, chúng ta nhìn không thấy cô ấy, tinh thần lực hẳn là ở nơi đó, cho nên chúng ta cũng không thể cảm nhận được.”

“Nói như vậy thật ra có lý, bất quá thế giới này nhưng thật ra cũng thần kỳ, lại có thể tồn tại một cái dị thứ nguyên không gian như vậy.”

“Ừ, chích xác, dù sao mới chỉ là vị diện trung đẳng, thế nhưng có không gian tồn tại như vậy.”

“Cái vị diện trung đẳng này hẳn là không có gì, ta suy đoán dị thứ nguyên không gian hẳn là của tiểu gia hoả bản mạng thú mà tiểu Quả Quả bám vào có không gian truyền thừa.”

“Lầu trên có ý tứ gì?”

“Ta suy đoán thế giới này bản mạng thú tấn chức hẳn chỉ truyền thừa ký ức hoặc là kỹ năng chủng tộc, ta nghĩ thế giới kia hiện giờ hẳn chỉ có tiểu Quả Quả là Bạch Hổ, nói cách khác, Bạch Hổ nhất tộc truyền thừa đều sẽ truyền cho tiểu Quả Quả, những vị tổ tiên của Bạch Hổ hẳn đã sáng lập ra một không gian truyền thừa khảo nghiệm hậu nhân, cho nên tiểu Quả Quả mới có thể vào trong dị thứ nguyên không gian.”

“Vậy tiểu Quả Quả có gặp nguy hiểm hay không?”

“Hẳn là không, dù sao tổ tiên nhà người ta cũng không muốn giết hậu nhân của mình a, chỉ là……”

“Chỉ là cái gì?”

“Tiểu Quả Quả dù sau cũng không phải là Bạch Hổ chân chính, ở trong không gian truyền thừa gặp chuyện gì, chúng ta ai cũng không biết.”

“Nói cũng phải, xem ra, chỉ có thể im lặng chờ đợi.”

“Ừm, trước mắt chỉ có thể như vậy, thấy sắc mặt tiểu Quả Quả bình thường, hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì.”

“Ừm! Tiểu Quả Quả nhất định sẽ không có việc gì! []~( ̄▽ ̄)~*”

Không thể không nói, nhóm người trong phòng phát sóng trực tiếp này kiến thức rộng rãi vô cùng, chỉ bằng vài chi tiết đơn giản đã suy luận ra toàn bộ chân tướng.

Thế giới này tấn chức đích xác như bọn họ nói, chẳng qua có chỗ không giống, không giống đó là tấn chức ở thế giới này chính là vướt qua nổi sợ hãi.

Trong không gian truyền thừa, có thứ khiến bản mạng thú sợ hãi, có khả năng là một con sâu lông, cũng có khả năng là nhan sắc nào đó.

Nói như vậy, năng lực càng thấp bản mạng thú tấn chức càng đơn giản, bởi vì thứ chúng nó sợ thường thường thực đơn thuần.

Mà càng lên cao càng gian nan, bởi vì không gian truyền thừa sẽ tự động lựa chọn bát chước cảnh tượng khủng bố nhất ở sâu trong nội tâm chúng nó, chỉ có chiến thắng sợ hãi trong lòng, mới có thể trở nên càng cường đại.

- ------

Edit: Hôm nay đăng sớm một chút.

≧﹏≦
 
Chương 331


Edit: Linhlady

- ------------------------🍀

Mạc Vân Quả lẳng lặng nhìn moont mảnh hắc ám xung quanh, có chút không rõ cô chỉ là ngủ một giấc thôi, sao lại đi tới nơi này.

Nơi này rất yên tĩnh, yên tĩnh tới nỗi cô có thể nghe được tiếng hít thở của mình.

Nơi này rất quạnh quẽ, quạnh quẽ tới nỗi cô còn không cảm giác đuoejc mình tồn tại.

Thời gian giống như trôi qua thật lâu, Mạc Vân Quả cảm thấy chân có chút mỏi, nhưng cô cũng không muốn đổi động tác, cứ tùy ý để chân mỏi như vậy.

Đôi mắt cô nhìn về phía trước, lại chỉ thấy bóng tối vô tận.

Cô nhìn về nơi nào đó, giống như có thể nhìn ra thứ gì khác.

Trên thực tế lại là, cái gì đều không có.

Trong trí nhớ ít ỏi của Mạc Vân Quả biết được, nơi này đại khái chính là cái gì mà không gian truyền thừa, chỉ cần đi ra khỏi nơi này là có thể tấn chức.

Truyền thuyết, trong không gian truyền thừa có thứ mà bản mạng thú sợ nhất.

Thế nhưng Mạc Vân Quả nhìn bóng tối vây quanh mình, cô không tìm ra được lý do.

Cô sợ bóng tối sao?

Đương nhiên không!

Mạc Vân Quả nhớ rõ, ở trí nhớ xa xôi của mình, mỗi ngày cô đều làm rất nhiều rất nhiều thực nghiệm, một người, cô độc làm thực nghiệm.

Bóng tối đối với nhiều người nó có ý nghĩa nguy hiểm, ý nghĩa không an toàn, nhưng đối với cô, ni giống như ban ngày đều vô vị như nhau.

Bởi vì cô đã từng, ngày đêm điên đảo, sáng tối chẳng phân biệt.

Mệt mỏi thì nghỉ ngơi, khát thì uống nước, đói bụng thì ăn cái gì đó, thời gian còn lạu, đều liều mạng làm thực nghiệm.

Mạc Vân Quả tiếp xúc với người khác rất ít, ngoại trừ hệ thống trói định này, số người cô tiếp xúc tăng lên, kiến thức có tốt có xấu, không tốt cũng không xấu, càng nhiều, có khi lại là tốt xấu lẫn lộn, giống như người có hai mặt, một bên là thiện một bên là ác.

Cô cảm thấy thú vị, thì ra con người so với thực nghiệm kia còn thú vị hơn, xuất sắc hơn.

Mạc Vân Quả nghĩ đến đây, đôi mắt dần dần mở to.

Mà lúc này, bóng tối đổi nhiên có biết hoá.

Mạc Vân Quả nhìn “Chính mình” trước mắt cùng một người đàn ông hào hoa phong nhã nói chuyện, sau đó đem vỏ chuối bẫy hắn.

Mạc Vân Quả biết, đây là vị diện đầu tiên của cô, cũng là nơi khởi đầu mọi chuyện.

Cái cảnh tượng này thoảng qua, sau đó càng nhiều hình ảnh xuất hiện trước mắt cô.

Có Bạch Liên có trái tim thánh mẫu không thể hiểu được, có Ngải Sâm trong mắt tinh quang hiện ra, có tiểu hoàng mao cô thích nhất, cũng có Hiên Viên Mặc hại nhiệm vụ cô thất bại, còn có cây đại thụ kia ở trong gió lay động, còn có Diệp Hành thích màu đỏ, có thật nhiều thật nhiều người, những cảnh tượng hiện ra ở trước mặt cô, khiến Mạc Vân Quả ý thức được, thì ra cô đã đi qua nhiều thế giới như vậy.

Khi hình ảnh đó trôi qua hết, không gian lại khôi phục như lúc ban đầu.

Lặng yên không một tiếng động, lạnh lẽo.

Mạc Vân Quả chậm rãi đứng lên, bởi vì thời gian dài duy trì một động tác, thân thể của cô có chút cứng đờ.

Nhưng này cũng không thể gây trở ngại cho việc cô muốn đứng lên, thân thể của cô có chút lay động.

Mạc Vân Quả nhìn bóng tối trải dài không bờ bến, nhắm hai mắt lại.

Tất cả,đều là bóng tối.....

Nhưng hiện tại trong lòng cô lại có một tia sáng, đó là người trong phòng phát sóng trực tiếp, có đủ loại chọc cười cô, cũng hết mực quan tâm cô.

Mạc Vân Quả không phải ngu ngốc, cô chỉ không hiểu người khác có ý tốt không thể hiểu với cô mà thôi.

Cô nhớ rõ, bọn họ nói, loại ý tốt này gọi là “Thích”……

Mạc Vân Quả mở hai tay ra, tùy ý để bóng tối bao vây cô.

Nhưng mà cô không biết đó là, từ từ trong thân thể cô tự phát ra ánh sáng chậm rãi trãi rộng ra, chậm rãi chiếu sáng toàn bộ thế giới này……

- ------
 
Chương 332


Edit: Linhlady

- -----------------------🍀

Mà lúc này ở thế giới bên ngoài, Cố Khinh Thước khinh ngạc nhìn thân thể đại Bạch đột nhiên bay lên không trung.

Đại Bạch duỗi thẳng tứ chi, đầu hơi ngước lên, rõ ràng là khuôn mặt đầy lông, nhưng hắn lại cảm nhận được hương vị thánh khiết.

Trái tim Cố Khinh Thước run rẩy, cái loại cảm giác như bị cái gì đập trúng vây quanh hắn.

Toàn thân hắn đầu đang kêu gào, có được cô ấy! Có được cô ấy! Có được cô ấy!

Từ trên người đại Bạch tản ra một tia sâng, chậm rãi, dần dần bao phủ căn phòng, bao phủ một khu này, thậm chí tới địa phương xa hơn.

Ánh sâng này cực kỳ loá mắt, đặc biệt trong bóng tối, càng có vẻ bắt mắt.

Không ít người kinh ngạc nhìn dị tượng trong không trung, muốn tìm nguồn ánh sáng kia.

Càng có không ít người, tìm đúng mục tiêu đi về phía căn nhà của Cố Khinh Thước.

Nhưng mà chờ bọn họ đi đến nửa đường, lại phát hiện ánh sáng kia đã biến mất, chỉ khoanh vùng được một nơi không xác định nào đó.

Mảng lục địa này, một lần nữa chìm trong bóng tối.

Mà bên kia, Cố Khinh Thước nhìn bóng người nho nhỏ trôi nổi trong không trung toàn bộ thân thể đều hưng phấn đến run rẩy.

Chỉ thấy người trước mắt mặc một thân bạch y, làn da trắng không tỳ vết mang theo một tia thánh khiết, cô đôi mắt khép hờ, lông mi an an ổn ổn, sống mũi cao thẳng, môi mỏng hơi mím mím, toàn bộ tổ hợp ở bên nhau, không thể nói kinh tâm động phách tuyệt mỹ, lại có một loại cảm giác nói không nên lời.

Cái này, chính là diện mạo thật của Mạc Vân Quả.

Mạc Vân Quả chậm rãi mở mắt, đồng tử của của cô màu đen, không trộn lẫn một chút tạp chất.

Khi đôi mắt kia nhìn thẳng vào Cố Khinh Thước, hắn cảm giác như cả linh hồn mình đều run rẫy.

Cố Khinh Thước biết, hắn cả đời này xong rồi, triệt triệt để để xong rồi.

Hắn yêu bản mạng thú của mình, hơn nữa ở một khắc kia, hắn muốn tách ra khỏi cô là chuyện không thể!

Cố Khinh Thước cười, hắn nghĩ, nếu đời này ai có thể uy hiếp ắn, như vậy nhất định là đại Bạch, mà hắn thật sự đặc biệt vui vẻ.

Biểu tình Mạc Vân Quả lạnh lẽo, cô sẽ không cười, cặp mắt kia trước sau đều trong suốt như vậy, nhưng nếu tinh tế nhìn lại, liền sẽ phát hiện đôi mắt lạnh lẽo kia có một tia ấm áp.

“A a a a a! Đại Quả Quả uy vũ hùng tráng!”

“Mỹ mỹ mỹ! Liếm liếm liếm!”

“Làm sao bây giờ! Ta đã yêu tiểu Quả Quả nhà ta đến không thể tự kềm chế!”

“Hu hu hu…… Tiểu Quả Quả khi nào mới có thể tới thế giới ta? Không thì để cho ta ôm một cái cũng được! Hu hu hu hu……”

“Lầu trên ngươi đừng nói chuyện, tiểu Quả Quả nhà ta đều còn không có tới ta thế giới đâu!”

“Thổ lộ tiểu Quả Quả! Gả cho ta đi!”

“Đem lầu trên kéo ra ngoài quần ẩu một trăm lần a một trăm lần!”

“Xong rồi xong rồi, ta hoàn toàn luân hãm……”

“Hiện tại tiểu Quả Quả cảm giác càng thêm đẹp a a a a!”

“Không được không được! Ta muốn lấy quan! Lấy quan! Hu hu hu…… Còn như vậy đi nữa, ta sẽ tìm không thấy lão bà a! Xem tiểu Quả Quả nhiều, cảm thấy những người khác đều không tốt nha! Hu hu hu……”

“Yên lặng thêm cái 1…… Tuy rằng ta đã kết hôn, ha ha ha ha! Ta còn rất yêu ta lão bà! Thoáng lược ~”

“Tú ân ái cút xéo!”

Thật ra, với khuôn mặt này của Mạc Vân Quả đặt ở ba ngàn thế giới mà nói tuyệt đối không phải đẹp nhất, nhưng linh hồn của cô lại là thuần túy nhất.

Mà đám người phòng phát sóng trực tiếp kia cuồng nhiệt chính là linh hồn của cô, là linh hồn trong suốt thuần túy……

- ------
 
Chương 333


Edit: Linhlady

- ---------------------------🍀

Cố Khinh Thước vươn tay, muốn ôm Mạc Vân Quả, muốn ôm đại Bạch của hắn.

Thân thể Mạc Vân Quả chậm rãi hạ xuống dưới, thẳng đến khi toàn bộ thân thể tiếp xúc với mặt đất, cô mới nhìn thẳng vào Cố Khinh Thước.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, giống như có rất nhiều lời muốn nói, lại giống như không nói thành lời.

Khi Cố Khinh Thước còn chưa kịp phục hồi tinh thần, hắn vẫn luôn biết, trong truyền thuyết mãnh thú cấp mười hai có thể biến hóa thành người, nhưng tận mắt chứng kiến, hắn vẫn như cũ nhịn không được chấn động.

Mạc Vân Quả đã biết mình đã biến thành hình người, hơn nữa cô còn tiếp nhẫn rất nhiều kí ức truyền thừa.

Trên thế giới này chỉ có một Bạch Hổ là cô, tổ tiên để lại cho cô tài sản phong phú, bao gồm một không gian có thể cất chứa vật sống.

Càng đừng nói nơi đó có hàng ngàn hàng vạn thảo dược, còn có các loại công pháp, nhiều không kể xiết.

Mạc Vân Quả ở trong đầu cô đang suy nghĩ nên xử lý mấy cái này như thế nào, trong lúc nhất thời cũng không nói gì.

Thật lâu sau sau, vẫn là Cố Khinh Thước mở miệng trước.

“Đại Bạch……”

Mạc Vân Quả phục hồi tinh thần lại, nhìn hắn một cái nói: “Ta tên là Mạc Vân Quả.”

Cố Khinh Thước ngẩn ra, theo sau cười nói: “Ừ, tiểu Quả Quả!”

Mạc Vân Quả:……

Mạc Vân Quả nghiễm nhiên đã quen cái xưng hô này, cô nhàn nhạt nhìn Cố Khinh Thước một cái, sau đó xoay người ngồi xuống trên giường.

Cố Khinh Thước thấy như vậy, trong mắt xẹt qua một tia ý cười.

Hắn đi qua đi xoa xoa đầu Mạc Vân Quả nói: “Làm sao khi thành người rồi vẫn muốn chạy lên giường?”

Mạc Vân Quả:……

Cô nhìn thoáng qua nơi để thảo dược, nhìn Cô Khinh Thước ánh mắt dò hỏi, nơi này còn có nơi như vậy.

Cố Khinh Thước lĩnh hội đưowkc ý tứ của Mạc Vân Quả, hắn nhìn quanh một chút bốn phía, ho nhẹ một tiếng, lỗ tai hơi hơi biến hồng nói: “Kia cái, ta quên chưa nói.”

“Ừm.” Mạc Vân Quả nhẹ giọng lên tiếng.

Mạc Vân Quả nghiêng đầu nhìn Khinh Thước, hiện giờ thực lực của cô đã tăng lên rất nhiều, nhìn dâng vẻ “Gầy yếu” của Cố Khinh Thước, không thấy hài lofmg chút nào.

Vì thế nàng cô: “Ngươi quá yếu.”

Cố Khinh Thước:……

Cố Khinh Thước chỉ cảm thấy một trận bạo kích, bản mạng thú nhà mình chê mình quá yếu làm sao đây!

Đương nhiên Cố Khinh Thước nắm rõ thực lực của mình ra sao, thật là quá yếu, dù sao cũng là luyện thể chi đạo, hắn tự mò mẫm mở đường, cho nên đầu óc cũng không thể suy luận nhanh chóng được.

Mạc Vân Quả biết đường Cố Khinh Thước đi chính là luyện thể chi đạo, nghĩ đến đây, cô từ không gian truyền thừa lấy một quyển sách ném cho Cố Khinh Thước.

Cố Khinh Thước vừa thấy, lại là một công pháp!

Hơn nữa đọc qua bộ công pháp này rất phù hợp với con đường hắn đang luyện!

Cố Khinh Thước nhìn sắc mặt lạnh lẽo của Mạc Vân Quả, nhịn rung động trong lòng xuống, nói thanh “Cảm ơn.”

Mạc Vân Quả lắc đầu nói: “Ngươi trở nên cường đại chính là lời cảm ơn lớn nhất với ta.” Ừ…… Đến lúc đó nhiệm vụ của cô sẽ hoàn thành, thật là vui vẻ mà.

Nhưng mà câu nói này qua tai Cố Khinh Thước lại thành một hương vị khác.

Hắn cho rằng Mạc Vân Quả muốn hắn có năng lực cùng cô kề vai chiến đấu, cho nên mới muốn hắn trở nên cường đại hơn.

Giờ khắc này, trong nội tâm hắn dâng lên một dòng nước ấm, đồng thời ở trong lòng càng thêm kiên định mình nhất định phải đứng trên đỉnh cao của thế giới này!

Bởi vì Mạc Vân Quả vừa rồi quá trình tấn chức quá mức loá mắt, không ít người đi tới cái trấn nhỏ hẻo lánh này, muốn tìm thứ phát ra ánh sáng rung động kia, sau đó muốn làm cái gì đó, không ít người mang theo tâm tư tìm đến đây.

- ------
 
Chương 334


Edit: Linhlady

- ------------------------🍀

Hiển nhiên Cố Khinh Thước cũng nghĩ đến chuyện này, bằng vào thực lực hiện tại của hắn, còn không thể cùng những người đó đối kháng.

Mà đại Bạch tuy rằng thực lực mạnh mẽ, nhưng không biết vì sao hắn không muốn cô xuất hiện trước mặt mọi người.

Nghĩ tới nghĩ lui, Cô Khinh Thước quyết định đi vào rừng rậm Mãng Hoang.

Hiện giờ hắn, đã hiểu được, nghĩ đến con đường tấn chức của hắn không giống người khác, nhất định phải vật lộn với đám mãnh thú kia.

Rừng rậm Mãng Hoang là lựa chọn tốt nhất, nơi đó không chỉ có có thảo dược, còn có các loại mãnh thú nguy hiểm, mấu chốt nhất đó là, đám người kai tuyệt đối không thể tưởng tượng được bọ họ sẽ đi vào rừng rậm Mãng Hoang.

Nghĩ đến đây, Cố Khinh Thước muốn dò hỏi Mạc Vân Quả xem có thể biến thành dáng vẻ trước kia không.

Mạc Vân Quả tuy rằng không biết vì sao hắn lại hỏi như vậy, nhưng cô vẫn thành thật gật gật đầu.

Cố Khinh Thước châm chước một chút, sắp xếp lại cau chữ tìm từ thích hợp nói: “Tiểu Quả Quả a, ngươi xem ngươi biến thành tiểu miêu thật tốt, ta có thể ôm ngươi, ngươi cũng không cần tự mình đi đường không phải sao?”

Đương nhiên Cố Khinh Thước sẽ không nói cho Mạc Vân Quả, thật ra hắn không muốn người khác thấy dáng vẻ con người của Mạc Vân Quả!

Mạc Vân Quả nghe Cố Khinh Thước nói như vậy, còn cảm thấy có vài phần đạo lý.

Xác thật cô không cần tự mình đi,là chuyện rất tốt. (~ ̄▽ ̄)~

Nếu để người trong phòng phát sóng trực tiếp biết suy nghĩ của Mạc Vân Quả lúc này, nhất định phải hung hăng phun tào một chút.

Tiểu Quả Quả! Cố Khinh Thước kia là quang minh chính đại muốn ăn đậu hủ của ngươi a a a a!

Đáng tiếc, người trong phòng phát sóng trực tiếp cũng không biết ý tưởng chân thật của Mạc Vân Quả, bọn họ chỉ nhìn thấy tiểu Quả Quả lập tức biến thành dáng vẻ tiểu miêu, tuy rằng vẫn rất đáng yêu, nhưng lại cảm thấy vẫn là hình người đẹp nha ~(╥╯^╰╥)

Cố Khinh Thước thấy Mạc Vân Quả biến thành hình thú, vội vàng đi đến mép giường, lập tức bế cô lên, sau đó dùng gương mặt kia dùng sức cọ cọ.

Mạc Vân Quả:……

Cố nhẹ thước xoa xoa đầu nhỏ của Mạc Vân Quả, sau đó thu thảo dược và đó nhẫn trữ vật, đi khỏi phòng, vào trấn mua không ít đồ, mặc dù là ban đêm, nơi này cũng vẫn như cũ vô cùng náo nhiệt.

Đương nhiên, các loại đồ ăn vặt là không thiếu được, còn có các loại gia vị, ở rừng rậm Mãng Hoang, còn có thể thịt nướng ăn đâu! ( ̄▽ ̄)~*

Chuẩn bị tốt tất cả, Cố Khinh Thước nhanh chóng mang Mạc Vân Quả đi về phía rừng rậm Mãng Hoang.

Lúc đó đã là sáng sớm, sáng sớm không khí tươi mát, Cố Khinh Thước hít sâu một hơi, tâm tình rất tốt.

Mạc Vân Quả đã ngủ say từ lúc nào, nghĩ cũng đúng, cô vừa mới tất chức cần nghỉ ngơi.

Nghĩ đến đây, Cố Khinh Thước mới phát hiện, tấn chức quả vô dụng với tiểu Quả Quả nhà mình!

Giờ khắc này, Cô Khinh Thước càng thêm sâu sắc cảm nhận được bản mạng thú nhàn mình khác biệt.

Ừm…… Đặc biệt không giống nhau! Cho nên hắn nhất định sẽ quý trọng cô thật tốt!

Một đêm trôi qua, rừng rậm Mãng Hoang vô cùng yên tĩnh, nhưng cũng không che dấu được bản chất nguy hiểm của nó.

Cố Khinh Thước tính toán đi vào sâu một chút, hiện tại bên ngoài mãnh thú đã không phải đối thủ của hắn, hắn khiêu chiến hoàn toàn không có khó khăn gì, điểm này cũng bất lợi với việc hắn tấn chức.

Cho nên vì tốt cho việc rèn luyện mình, Cố Khinh Thước muốn đi sâu vào nên trong.

Càng đi sâu, nguy hiểm càng lớn, đồng thời thu hoạch cũng càng nhiều. Đây là sự thật mọi người đều biết.

Cố Khinh Thước ôm Mạc Vân Quả, nện bước kiên định hướng tới chỗ sâu trong mà đi, hắn thật cẩn thận quan sát đến bốn phía, cơ bắp cả người căng chặt, cảnh giác, mà đúng lúc này, dị biến xảy ra……

- ------
 
Chương 335


Edit: Linhlady

- -------------------------🍀

Một con mãng xà màu đen đột nhiên xuất hiện lao về phía Cố Khinh Thước, mà mục tiêu cái đầu to kia hướng tới là Mạc Vân Quả.

Cố Khinh Thước cả kinh, vội vàng nhảy dựng lên, trực tiếp dẫm lên trên đầu mãng xà.

Mãng xà đau hô một tiếng, đôi mắt càng thêm đỏ tươi.

Tay trái Cố Khinh Thước che chở Mạc Vân Quả, tay phải một quyền nện ở trên đầu mãng xà, một quyền đi xuống, đầu mãng xà liền nát.

Cố Khinh Thước thở dài nhẹ nhõm một hơi, đang chuẩn bị lui về phía sau, mãng xà trước mặt đột nhiên mọc ra một cái đầu, hơn nữa nhìn dáng vẻ, rõ ràng so với lúc trước càng thêm hung mãnh!

Đồng tử Cố Khinh Thước co rụt lại, không nghĩ tới trong rừng rậm này lại có loại mãnh thú có năng lực tái sinh, cũng có nghĩa là không sinh bất tử!

Hắn hít sâu một hơi, thân thể căng thẳng.

Cố Khinh Thước biết, phàm là đồ vật trên thế gian này đều có nhược điểm.

Như vậy mãnh thú trước mắt này thất định có nhược điểm, nhất định là có!

Cố Khinh Thước lẵng lặng nhìn chằm chằm mãng xà, lúc này mãng xà kịch liệt đong đưa cái đuôi, đôi mắt mở to nhìn Cố Khinh Thước.

Một người một thú bốn mắt nhìn nhau, hai người đều thập phần cảnh giác, e sợ cho ai động thủ trước sẽ giết mình.

Mà lúc này, Mạc Vân Quả bị đong đưa kịch liệt chậm rãi mở mắt, nhìn quái vật khổng lồ, cô sửng sốt, sau đó nói: “Đây là mãnh thú? Bên ngoài?”

Mạc Vân Quả rõ ràng có thể cảm giác được mãnh thú này cường đại hơn bất kì mãnh thú nào cô đã từng gặp, cho nên mới hỏi như vậy.

Cố Khinh Thước lắc đầu nói: “Không phải, mới đi vào sâu một ít.”

“Nha.” Mạc Vân Quả đáp, nhìn mãnh thú, đôi mắt tối tăm kia nhìn chằm chằm cho tới khi đầu mãnh thú cảm thấy tê dại.

Hiện giờ nó, đã có chút thần trí, nó có thể cảm giác được uy áp từ cục bông màu trắng kia, nhưng mà……

Mãnh thú nhìn thoáng qua Cố Khinh Thước, vươn đầu lưỡi, nước miếng trơn trượt ghê tởm rớt xuống đất.

Muốn cho nó cứ như vậy buông tha đồ ăn, nó nghĩ như thế nào cũng không cam lòng.

Mãnh thú nổi giận gầm lên một tiếng, lại hướng tới Cố Khinh Thước mà đi.

Một quyền của Cố Khinh Thước hung hăng nện ở vị trí bảy tấc mãng xà, chỗ kia đúng là nhược điểm của nó.

Mãng xà hoảng sợ mở to hai mắt nhìn, trong nháy mắt sinh cơ từ trong thân thể nó xói mòn.

Mãng xà đong đưa thân thể vài cái, lại là cứ như vậy chết đi.

Mạc Vân Quả vô cùng vừa lòng với thành quả chiến đấu của Cố Khinh Thước, cô chớp chớp mắt nói: “Thu hồi rồi đến đây đi.”

“Ừ.” Cố Khinh Thước đem thi thể mãng xà thu vào nhẫn trữ vật, sau đó lại rửa sạch tay, thay đổi một bộ quần áo, lúc này mới một lần nữa ôm Mạc Vân Quả.

Mạc Vân Quả:……

“Tiểu Quả Quả, ngươi muốn biến thành hình người hay không?” Cố Khinh Thước hỏi.

Hiện giờ đã đi vào sâu trong rừng rậm rồi, biến thành hình người thì cũng chỉ có mình hắn nhìn thôi! ヽ( ̄▽ ̄)?

Mạc Vân Quả hoàn toàn không biết tiểu tâm tư của hắn, cô nghiêng đầu nghĩ nghĩ, cảm thấy vẫn là hình người tiện hơn, tuy rằng phải tự đi đường, nhún dù sao cũng quen thuộc hơn.

Vì thế Mạc Vân Quả ở trong ánh mắt chăm chú của Cố Khinh Thước hoá thành hình người, một thân quần áo mặc trên người cô vô cùng nhã nhặn, vừa vặn phác thảo thân thể cô.

Không có diễm tục, chỉ có dáng người tiểu xảo lả lướt, ừm…… Đương nhiên, cái này chỉ là cách nói dễ nghe mà thôi.

Cố Khinh Thước rất thích Mạc Vân Quả hiện tại, tưởng tượng đến chuyện chỉ có mình có thể nhìn thấy tiểu Quả Quả trong hình người, hắn liền cao hứng không kềm chế được.

Nếu để người trong phòng phát sóng trực tiếp biết ý tưởng của hắn, khẳng định sẽ khinh bỉ một phen.

Ha hả…… Rõ ràng bọn họ mới là người nhìn thấy tiểu Quả Quả trong các loại hình thái!  ̄へ ̄

- ------
 
Chương 336


Edit: Linhlady

- ------------------------🍀

Rừng rậm Mãng Hoang không hổ là nơi nguy hiểm nhất đại lục, sau khi Mạc Vân Quả biến thành hình người, Cố Khinh Thước còn chưa kịp ôm Mạc Vân Quả một cái, đã bị các mãnh thú khác tập kích.

Đương nhiên, Mạc Vân Quả biết được những mãnh thú đó đã đến, chỉ là cô không nói cho Cố Khinh Thước mà thôi.

Dựa theo phòng phát sóng trực tiếp nói, Cố Khinh Thước cần phải tôi luyện moit chút mới tốt, ừm…… Cho nên không cần nhắc nhở hắn!

Cố Khinh Thước phản ứng cực nhanh, hơn nữa thân thể cường hãn vô cùng, không tốn bao nhiêu thời gian đã thu phục được bọn chúng.

Trong quá trình đó hắn cũng tự tìm ra được nhược điểm của mãnh thú đó ở đâu.

Sau một tháng, Cố Khinh Thước lần lượt vượt qua các loại nguy hiểm.

Mạc Vân Quả thường thường có thể biết trước nguy hiểm, nhưng trước nay cô không hề nói với hắn.

Thứ nhất cô muốn rèn luyện hắn, thứ hai cô cũng tin tưởng khả năng của hắn.

Đương nhiên, Cố Khinh Thước cũng biết điểm này, đối với cách làm của Mạc Vân Quả hắn rất đồng ý.

Hắn muốn trở nên cường đại hơn, cũng cần thiết phải cường đại, chỉ có như vậy, hắn mới có thể bảo hộ cô!

Trong một tháng này, quyển sách mà Mạc Vân Quả cho hắn thông thiên đạo ly, hắn dùng nó bổ sing vào hệ thống tu luyện của mình, xác định được con đường đúng nhất, càng chính xác hơn.

Cùng lúc đó, Cố Khinh Thước ý thức được, luyện thể tuy rằng hắn là chủ chốt, nhưng đối mặt với một số nguy hiểm, với thân thể của hắn, không cách nào đột phát được.

Thế giới này phương thức có thể thừa nhận đó là cùng bản mạng thú kết hợp chiến đấu, cho nên khi luyện thể chi đạo, đồng thời, hắn cũng âm thầm tu luyện công pháp thế giới này, mà công pháp kia, đương nhiên là công Pháp truyền thừa của gia tộc hắn, là công pháp tối cao nhất, theo truyền thuyết trăm ngàn năm qua, chỉ có người sáng lập ra bộ công pháp này tu luyện thành công.

Nhưng người còn lại đều không có cách nào tu luyện được, cho nên khi công pháp này bị bỏ xó, mới có thể đến tay hắn.

Bộ công pháp này có tên rất hay, 《 hợp hoan lục 》, này trong đó che dấu trí tuệ phi thường, người bình thường khó có thể nhìn trộm.

Cố Khinh Thước cũng ngoài ý muốn mới biết mình có khả năng tu luyện, chỉ là lúc ấy hắn còn không có bản mạng thú, cho nên hắn không tiếp tục tu luyện.

Dù sao bản công pháp này, không có bản mạng thú, cũng chỉ uổng phí mà thôi.

Nhưng hiện tại không giống như vậy, hắn có tiểu Quả Quả, hắn nhất định có thể luyện thành bộ công pháp này.

Mạc Vân Quả cũng không biết Cố Khinh Thước trộm luyện bộ công pháp này, cô chỉ thấy Cố Khinh Thước càng ngày càng cường đại, không chỉ là thân thể, mà còn là tinh thần lực và linh hồn.

Đối với thấy đổi này, Mạc Vân Quả vui vẻ vô cùng.

Cô đánh giá một chút,thực lực của Cố Khinh Thước đã tương đương với cấp chín của thế giới này! (≧ω≦)/

Nói cách khác, dựa theo tiến độ này, không quá hai tháng nhiệm vụ của cô sẽ hoàn thành! O(≧▽≦)O

Mạc Vân Quả có chút vui vẻ nhỏ, cho nên sẽ thường thường cùng Cố Khinh Thước trò chuyện một chút, tỷ như lúc cô muốn ăn đồ ăn vặt trong nhẫn trữ vật của Cố Khinh Thước……

Bởi vì năng lực của Cố Khinh Thước đã tăng lên không ít, cho nên hai người quyết định đi vào sâu bên trong rừng rậm.

Nếu thời gian đầu bọn họ còn có thể ngẫu nhiên cảm ứng hơi thở con người, như vậy hiện tại bọn họ đã hoàn toàn không cảm giác được người tồn tại.

Nói cách khác, bọn họ đã bắt đầu tiến vào mảnh đất nguy hiểm nhất Mãnh Hoang, nơi à bất cứ con người nào cũng không muốn tiến vào.

Cố Khinh Thước lại thấy mừng rỡ lẫn tự tại, cuối cùng thì hắn cũng không cần cố ý tránh né những con người kia~

- ------
 
Chương 337


Edit: Linhlady

- -------------------------🍀

Tiến vào mảnh đất nguy hiểm nhất Mãng Hoang, ngay cả Mạc Vân Quả cũng không thể không nâng cao cảnh giác.

Đoàn Tử cho cô bối cảnh vị diện này, có nhắc tới trung tâm khu ruefng này là nơi nguy hiểm nhất, đến nỗi nguy hiểm đến tình trạng nào, hiện tại cô có năng lực đánh bại không, trước mắt Mạc Vân Quả không biết.

Cho nên cô cần thiết phải cẩn thận cẩn thận, miễn cho đến lúc đó xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Đ

ương nhiên, thật cẩn thận không đại biểu cho việc sợ hãi rụt rè, dù sao Mạc Vân Quả là nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, ngẫu nhiên còn muốn xem phòng phát sóng trực tiếp đánh giá khả năng chiến đấu của Cố Khinh Thước, sau đó thuật lại cho hắn nghe.

Cố Khinh Thước cũng biết nơi này tương đối nguy hiểm, cho nên hắn một bên phải cẩn thận che chở Mạc Vân Quả, một bên lại muốn đi tìm những mãnh thú kia khiêu chiến, muốn tăng thực lực của mình.

Nghĩ tới nghĩ lui, Cố Khinh Thước tính toán nói chuyện với Mạc Vân Quả.

Lúc này, hai người ngồi đối mặt nhau, điểm khác nhau đó là, Mạc Vân Quả là ngồi trên một cái đệm, còn Cố Khinh Thước trực tiếp ngồi xuống đất.

Cố Khinh Thước nhìn thiếu nữ trước mắt chưa từng nở nụ cười, ôn nhu sủng nịch hỏi: “Nếu ta chủ động đi tìm những mãnh thú kia, ngươi có gặp phiền phức hay không?”

Cố Khinh Thước không hề muốn lừa gạt Mạc Vân Quả, hắn cũng biết thực lực hiện tại của mình ra sao, nếu chủ động đi tìm mãnh thú kia, chẳng khác nào đi tìm chết, nhưng hắn vẫn muốn thử một lần.

Từ chỗ chết tìm ra đường sống mới có thể kic thích tiềm lực của mình.

Mạc Vân Quả gàn như lập tức hiểu được ý tứ của hắn, cô nghĩ Cố Khinh Thước muốn tăng thực lực lên, nhưng lại sợ bản thân không đánh thắng được mãnh thú kia, sẽ có nguy hiểm?

Không thể không nói, EQ của Mạc Vân Quả tiến bộ không ít.

Mạc Vân Quả lắc đầu nói: “Hẳn là không có.”

Cố Khinh Thước nghe Mạc Vân Quả nói với ngữ khí không xác định, tự hỏi một chút nói: “Nếu có cái gì nguy hiểm, ngươi chạy trước đi!”

Cố Khinh Thước nói cực kỳ kiên định, so với cái mệnh này của hắn, hiển nhiên Mạc Vân Quả càng thêm quan trọng.

Mạc Vân Quả lắc đầu nói: “Ta là bản mạng thú của ngươi, ngươi ở đâu, ta liền ở đó.”

Cố Khinh Thước nghe xong câu này vô cùng sửng sốt, hắn cho rằng đây là Mạc Vân Quả biến tướng thổ lộ.

Nhưng mà trên thực tế lại là……

Mạc Vân Quả:…… Bản mạng thú không có cách nào rời khỏi chủ nhân, chủ nhân chết, bản mạng thú vong……

Đây mới là nguyên nhân Mạc Vân Quả nói ra những lời này, bởi vì căn bản cô không thể rời khỏi Cố Khinh Thước a!

Như vậy xem ra, EQ của Mạc Vân Quả giống như cũng không có tiến bộ……

Phòng phát sóng trực tiếp nhìn hai người đối thoại, sôi nổi tỏ vẻ không nghĩ phun tào.

“Tiểu Quả Quả tự khi nào lại do dự không quyết đoán như vậy? Không nói cái khác, gặp được mãnh thú, trực tiếp đi lên đập a!”

“Ánh mắt của lầu trên kiểu gì vậy? Rõ ràng Cố Khinh Thước đang dò hỏi tiểu Quả Quả nhà ta, sau đó tiểu Quả Quả đúng sự thật nói lại mà thôi, ngươi từ nơi nào nhìn ra tiểu Quả Quả nhà ta do dự không quyết đoán?”

“Thứ ta nói thẳng, ta một trăm lẻ tám đôi mắt đều thấy……”

“Lợi hại trên lầu của ta, ta chỉ có một con mắt, ngươi lại có một trăm lẻ tám đôi mắt, cho ta mấy cái được không? ( mắt khát vọng)”

“Lầu trên không cần làm sự tình!”

“Ngươi là sự tình sao? Ngươi chỉ cần nói đúng vậy, ta liền làm! ( cười âm hiểm)”

“Ô ô ô…… Không cần lái xe a! Chúng ta đều là bảo bảo ~”

“Ai nha nha! Lại oai lâu!”

“Lại nói tiếp, tiểu Quả Quả, không phải sợ! Ngươi phải tin tưởng, hắn giải quyết không được mãnh thú, ngay cả tính ngươi cũng giải quyết không được, không phải còn có chúng ta sao? Ha ha ha ha!”

“Đúng vậy! Chúng ta chính là vô địch ngoại quải! Cho dù dùng bùa chú, ta đều có thể nổ chết những mãnh thú đó! Ha ha ha ha!”

“Nói có đạo lý, tiểu Quả Quả không cần đắn đo!”

“Come On!”

- ------
 
Chương 338


Edit:Linhlady

- ------------------------🍀

Mạc Vân Quả nhìn phòng phát sóng trực tiếp nói như vậy, nghĩ nghĩ, giống như nói không sai.

Nhóm người trong phòng phát sóng này đúng là vô địch thiên hạ a!

Nghĩ đến đây, Mạc Vân Quả liền nói với Cố Khinh Thước: “Không cần sợ hãi, không cần lo lắng!”

Cố Khinh Thước:……

Cố Khinh Thước cảm thấy có chút kỳ quái, giống như, tiểu Quả Quả sẽ không nói như thế đi? Loại hình thức nói cổ vũ với khuôn mặt lạnh lẽo kia, ừm…… Có một loại đâng yêu nói không nên lời.

Cố Khinh Thước ho nhẹ một tiếng, che dấu việc mình xấu hổ.

Hắn gật gật đầu nói: “Một khi đã như vậy, ta đây liền không lo lắng!”

Cố Khinh Thước ra vẻ nghiêm túc trả lời,đáy mắt kia, toàn là dung túng với Mạc Vân Quả.

Vẻ mặt Mạc Vân Quả không đổi gật đầu, sau đó đứng lên, trên cao nhìn xuống Cố Khinh Thước.

Cố Khinh Thước cũng vội vàng đứng lên, sau đó xoa xoa đầu Mạc Vân Quả.

Hắn nhắm mắt lại, tinh tế cảm thụ một chút, hai phút sau, hắn mở mắt, nhìn nơi nào đó, ánh mắt sâu thẳm.

“Tiểu Quả Quả, ta cảm giác được nơi đó có thứ rất cường đại tồn tại~” khóe miệng Cố Khinh Thước ngậm ý cười, tinh tế nhìn lại, giọng nói mang theo một tia tà khí.

Mạc Vân Quả gật đầu, chụp được tay Cố Khinh Thước nói: “Không cần lo lắng xông lên!”

Đường nhiên Cố Khinh Thước sẽ xông lên, hắn lôi kéo Mạc Vân Quả chạy về nơi đó.

Một lát sau, hắn đi tới một nơi trống trải.

Chỉ thấy nơi này có một quái vật khổng lồ đang xé rách một quái vật khác, nhìn qua giống như đại chiến thế kỷ.

Trong mắt Cố Khinh thước loé sáng, hắn đem Mạc Vân Quả bế lên, nhảy lên một chạc cây cao đứng, sau đó bản thân cẩn thân giáu hơi thở đi, đến gần hai con mãnh thú kia.

Hắn muốn, không phải là kiểu chim cò tranh nhau ngư ông đắc lợi, mà là thật thật tại tại mặt đối mặt chiến đấu.

Đối với chuyện Cố Khinh Thước đột nhiên xuất hiện, hai con mãnh thú kia dĩ nhiên nâng cao cảnh giác.

Chúng nó có thể cảm giác được lực lượng từ Cố Khinh Thước truyên đến, đó là tồn tại vô cùng cường đại.

Hai mãnh thú liếc nhau, trong nháy mắt đạt nhận thức chung.

Cộng sức đối phó tên gia hoả đột nhiên xuất hiện này, sau đó lại tiếp tục chiến đấu!

Vì thế hai mãnh thú đồng loạt tấn công Cố Khinh Thước, vừa vặn hắn đã chuẩn bị tốt sẵn sàng nghênh chiến.

Hai mãnh thú thấy không làm Cố Khinh Thước bị thương được, ngược lại để cho hắn chạy thoát, còn hung hăng dẫm chúng nó một chân, chúng nó liền cảm thấy đã chịu vũ nhục.

Trong lúc nhất thời, khí thế của hai mãnh thú tăng lên.

Cố Khinh Thước nắm chặt nắm tay, hung hăng đập vào phần lựng của một trong hai mãnh thú.

Phần lưng của mãnh thú kia lập tức lún xuống, nhìn qua rất khủng bố.

Giờ khắc này, hai mãnh thú cũng nhận ra được sự khủng bố của Cố Khinh Thước, nhưng để bọn chúng cứ như vậy đầu hàng, tuyệt đối không có khả năng!

Vì thế, một vòng chiến đấu mới bắt đầu!

Bốn tiếng sau, Cố Khinh Thước cả người là máu dẫm lên hai mãnh thú tương tự như vậy, nụ cười nhàn nhạt chưa phai.

Máu trên người Cố Khinh Thước nghiễm nhiên không phải của hắn, mà là hai mãnh thú kia, mất bốn tiếng chiến đấu, đường nhiên hắn sẽ tra tấn hai mãnh thú kia một phen.

Bị đạp dưới lòng bàn chân hai mãnh thú quả thực chết không nhắm mắt, bọn chúng chỉ là ngứa da hẹn nhau đấu một trận thôi, tại sao lại gặp nhân loại khủng bố để bị tra tấn như vậy a!

Nếu cho chúng nó một cơ hội mữa, chúng nó tuyệt đối sẽ không ra đây! Da ngứa chết cũng không ra!

- ------
 
Chương 339


Edit: Linhlady

- --------------------------🍀

“Xuống dưới đi.” Cố Khinh Thước ngẩng đầu nhìn Mạc Vân Quả ngoan ngoãn ngồi ở trên cây nói.

Mạc Vân Quả gật gật đầu, lâng lâng mà xuống, bạch y phiêu phiêu cảm giác có vài phần tiên khí.

Cố Khinh Thước nhìn mình toàn thân dính máu, ngượng ngùng cười cười nói: “Chúng ta đi rửa sạch một chút đi.”

Mạc Vân Quả gật đầu, cái dạng này của Cố Khinh Thước cũng không phải là rửa sạch một chút thôi đâu.

Sau khi thu hồi xác mãnh thú vào nhẫn trự vật hai người đi tìm nguồn nước.

Mạc Vân Quả đuổi kịp, hai đi bộ khoảng mười mét.

Cố Khinh Thước tìm được nguồn nước, sau đó tắm rửa sạch sẽ mới có thể cùng Mạc Vân Quả ở chung.

Mạc Vân Quả nhìn động tác của Cố Khinh Thước vô cùng vừa lòng.

Đám người trong phòng phát sóng trực tiếp tất cả đều bị tám khối cơ bụng của Cố Khinh Thước hấp dẫn……

“Liếm liếm liếm! Gia đời này còn không tập ra được tám múi đâu!”

“Ai nha nha ~ tiểu gia ta mặt đỏ làm sao đây!”

“Hắc hắc hắc ~ dáng người tiểu tử này không tồi nha!”

“Thật muốn sờ nó làm sao đây ~”

“Phóng ta tới!”

“Tiểu Quả Quả, đi! Đi sờ hai cái đi!”

“Lầu trên không cần dạy hư nhà ta tiểu Quả Quả ~ tiểu Quả Quả đi chụp hai móng vuốt!”

“Lầu trên cáu bẩn!”

Mạc Vân Quả nhìn nhìn phòng phát sóng trực tiếp nói, lại nhìn nhìn Cố Khinh Thước, lại nhìn nhìn móng vuốt của mình, quyết định vẫn không đi lên vỗ vỗ.

Nếu để Cố Khinh Thước biết tiểu Quả Quả có tâm tư “Khinh bạc” hắn, khẳng định hận không thể đưa mình tới của.

Cố Khinh Thước tắm rửa sạch sẽ, sau đó lấy thịt nướng mãnh thú vừa giết chết nướng cho Mạc Vân Quả ăn, sau đó hai người sẽ vui vẻ ăn~

Vài ngày sau, hai người cũng trôi qua như vậy.

Trong nháy mắt, đã trôi qua ba tháng.

Trong ba tháng này, thực lực của Cố Khinh Thước đã tăng lên cấp mười một.

Đồng thời, Cố Khinh Thước ôm Mạc Vân Quả đi vào trong trung tâm Mãng Hoang, càng vào sâu càng nguy hiểm, nhưng càng thu hoạch được thêm nhiều bảo vật.

Bởi vì thảo dược rất nhiều, khi nhà dỗi Cố Khinh Thước sẽ luyện dược, đáng giá nhắc tới, Cố Khinh Thước thu được một loại lửa, có thể thu nạp dùng, thời gian luyện dược cũng không cần dùng lửa của Mạc Vân Quả nữa.

Trong thời gian ba tháng này, kĩ thuật luyện đan của Cố Khinh Thước của thành thạo hơn nhiều, có thể nói đã đem kĩ thuật của đám luyện đan sư ở thế giới này ném ra sau.

Mạc Vân Quả rất hài lòng với tiến độ này của Cố Khinh Thước, với tiến độ này của hắn, nhiệm vụ này của cô sẽ nhanh chóng hoàn thành.

Trên thực tế, Cố Khinh Thước quả thật là thiên tài, hiện tại khoảng cách cách cấp mười hai cũng không xa.

Cố Khinh Thước cũng nắm rõ được thực lực của mình, tích tụ ở nơi đó, chỉ cần một cơ hội nữa sẽ thuận lợi lên cấp mười hai.

Ôm tâm thái như vật, Cố Khinh Thước cùng Mạc Vân Quả đi tới trung tâm Mãng Hoang.

Ngược lại với dáng vẻ bị bao phỉ bở thực vật rậm rạp phía bên ngoài, nơi này là một mảng đất trống.

Càng làm cho người kinh ngạc chính là, trên mảng đất trống này, lại không có một ngọn cỏ, nhìn qua không hề sinh cơ.

Cố Khinh Thước thấy như vậy, biết nơi này có một con quái vật khổng lồ, ngay cả thực vật cũng không dám xâm lấn lãnh địa của nó.

Cố Khinh Thuở cúi đầu nhìn thoáng qua Mạc Vân Quả, lúc này Mạc Vân Quả đang trong dáng vẻ tiểu miêu, tùy tiện ngáp một cái, giống như không để chuyện gì trong lòng vậy.

Nhưng Cố Khinh Thước biết, hiện tại cô vô cùng cảnh giác……

- ------
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom