Chào mừng bạn đến với Hội Đọc Truyện!

Hội Đọc Truyện là diễn đàn chuyên về truyện, văn, thơ và giải trí. Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn vui lòng bạn đăng ký thành viên, việc đăng ký hoàn toàn miễn phí và dễ dàng!

Đăng ký!

Dịch Siêu Cấp Phú Nhị Đại

Chương 1240


“Chúng ta có thể tin tưởng anh ta được không?”

Từ nãy đến giờ Lâm Vũ Chân vẫn chưa nói gì.

Những chuyện thế này cô không có đủ kinh nghiệm, cô không biết làm thế nào để phán đoán xem một người có dùng được hay không.

Nhưng Giang Ninh có thể.

“Có tin tưởng được hay không không quan trọng. Quan trọng là thị trường nước ngoài nhất định phải có người khai thông. Nhưng trước mắt trong tập đoàn Lâm Thị chúng ta có người như thế không?”

Lâm Vũ Chân suy nghĩ một lát rồi lắc đầu.

Hiện giờ sự phát triển của Lâm Thị ở trong nước có thể coi là một kỳ tích rồi.

Chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi mà có thể độc chiếm thị trường toàn quốc, chiếm tới gần 70%. Càng không kể tới chuyện sau khi thu mua tập đoàn Linh Long, các sản nghiệp liên quan càng nhiều hơn. Lâm Thị hoàn toàn có thể phát triển thành một con quái vật.

So với tập đoàn Linh Long trong quá khứ thì càng là một con quái vật mạnh và vững chắc hơn.

“Vậy anh không lo lắng ông ta sẽ phản bội Lâm Thị sao?”

Lâm Vũ Chân hỏi.

Giang Ninh cười: “Câu hỏi này giống câu hỏi vừa nãy” Anh đưa tay quệt nhẹ qua mũi cô, khuôn mặt vô cùng dịu dàng.

“Văn hóa doanh nghiệp của Lâm Thị đã định hình rồi, không có mấy người dám phản bội lại một công ty như vậy đâu em biết không?”

“Nhất là những người như Hướng Cao. Anh ta kiếm được số tiền kha khá rồi, những gì anh ta làm bây giờ là nghe theo trái tim của mình, làm những viêc trước đây anh ta muốn làm nhưng lại không có khả năng để làm”

“Lâm Thị có thể hoàn thành giấc mơ này của anh ta” Đây giống như là một công trường khổng lồ tạo ra giấc mơ.

Những công nhân trẻ có thể tìm ra hướng đi, tìm ra phương hướng và giấc mơ của mình.

Những người lăn lội trong thương trường nhiều năm, đã bị cuộc sống mài mòn những góc nhọn vẫn có thể tìm thấy nhiệt huyết và lý tưởng của mình ở đây.

Ánh mắt Lâm Vũ Chân nhìn Giang Ninh là ánh mắt vô cùng sùng bái.

Cô không nói gì mà chỉ hôn anh một cái, điều này đáng giá hơn bất gì thứ khác.

“Ông xã, có chuyện này em vẫn giấu anh” Giang Ninh tâm trạng đang tốt, Lâm Vũ Chân ngập ngừng một lát rồi mới nói.

Cô âm thầm quan sát Giang Ninh nhưng không thể ngờ rằng Giang Ninh bất ngờ trở nên căng thẳng, ánh mắt lập tức chuyển xuống bụng của cô.

“Có rồi sao?”

“Phụt!”

Lâm Vũ Chân không nhịn được cười thành tiếng: “Không cói” Làm gì dễ dàng như vậy chứ. Tô Mai đã nói với cô, chỉ cần tính đúng ngày thì sẽ dễ dàng hơn nhưng hình như cô vẫn chưa có động tĩnh gì cả.

“Em muốn nói là có người mời em…” Cô vừa nói vừa quan sát Giang Ninh. Cô mím môi sợ Giang Ninh sẽ tức giận: “Đến nhà họ Giang làm khách” Nhà họ Giang.
 
Chương 1241


Đây là gia tộc cùng họ với Giang Ninh. Lâm Vũ Chân không phải là ngốc, cô đương nhiên có thể đoán được chuyện gì đó.

Từ sáng sớm đã có người đưa thư mời tới, mời cô tới nhà họ Giang làm khách. Lâm Vũ Chân thật sự không tiện từ chối.

Nhưng cô lại lo lắng Giang Ninh sẽ tức giận.

“Em đi đi” Nhưng cô không ngờ Giang Ninh không hề có phản ứng gì, chỉ bình thản gật đầu: “Miền Bắc bây giờ rất an toàn, anh sẽ cho người bảo vệ em.”

“Anh không đi sao?”

Lâm Vũ Chân hỏi.

Cô nhìn Giang Ninh, đưa tay ôm lấy cổ anh: “Có lẽ người người ta mời là anh”

“Trên thư mời có tên của anh không?”

Giang Ninh bình tĩnh nói.

Lâm Vũ Chân lắc đầu.

“Vậy thì không được rồi” Giang Ninh cười ôm lấy eo của Lâm Vũ Chân: “Em tự đi là được rồi, buổi tối anh còn có việc” Lâm Vũ Chân cũng không ép anh, cô “vâng” một tiếng rồi cũng không nói gì nữa.

Đến nhà họ Giang, trong lòng cô vô cùng căng thẳng, đây là gia tộc danh giá đứng đầu ở miền Bắc.

“Buổi tối Giang Ninh thật sự không tới sao?”

Trong lòng cô nghĩ vậy.

Cùng lúc đó…

Hướng Cao đã tới công ty.

Nhận được mười mấy cuộc gọi của thư ký, ông ta không hề có vẻ gì tức giận mà còn có vẻ rất vui.

Ông ta vừa đi vừa huýt sao, đi đến tổng công ty của Slanka ở miền Bắc. Ông ta vô cùng vui vẻ, điều này khiến bảo vệ cũng phải bất ngờ, mấy ngày hôm nay không thấy Hướng Cao thoải mái như vậy.

Từ sau khi Bảo Mạc Nhĩ tới, cả công ty con của Slanka đều căng thẳng như phải đối mặt với kẻ địch.

“Tổng giám đốc Hướng, ông Bảo Mạc Nhĩ có chuyện gấp tìm ông” Thư ký thấp giọng, cẩn trọng nói với Hướng Cao.

“Được, tôi biết rồi” Hướng Cao thay đổi cái điệu bộ sợ sệt của ông ta bằng dáng vẻ ưỡn ngực ngẩng cao đầu, tự tin chiến thắng khiến thư ký kinh ngạc. “Đúng rồi, cậu vào công ty cũng khá lâu thời gian rồi. Tôi tăng lương gấp đôi cho cậu, bây giờ cậu tới bộ phận nhân sự thông báo thay đổi đi. Cứ nói là tôi bảo”

“Hả? Chuyện này… Cảm ơn tổng giám đốc Hướng” Cậu thư ký vô cùng kích động.

Hướng Cao nheo mắt, trước khi đi ông ta cũng phải làm được chút gì chứ.

Ông ta vỗ tay: “Mọi người tạm thời dừng lại một lát” Tất cả nhân viên trong phòng làm việc đều dừng công việc mình đang làm nhìn về phía Hướng Cao.

“Mấy năm nay mọi người vất vả phấn đấu vì Slanka lâu như vậy. Tôi quyết định tăng 50% lương cho mọi người”

“Trưởng phòng nhân sự nghe rõ chưa?”

Trưởng phòng nhân sự đứng ở đẳng xa ngây người không biết nên nói gì. Không đợi anh ta phản ứng, Hướng Cao đã đi vào trong phòng làm việc.
 
Chương 1242


Bảo Mạc Nhĩ đang ngồi ở bên trong, nét mặt nghiêm lại, vô cùng khó nhìn”

“Hướng Cao, ông đi đâu vậy?”

Hướng Cao bước vào, Bảo Mạc Nhĩ trầm mặt xuống, lạnh lùng nói: “Ông có biết tôi tìm ông rất lâu rồi không?”

“Anh Bảo Mạc Nhĩ, tôi là tổng giám đốc Slanka khu vực Đại Đông Hoa, có rất nhiều chuyện tôi phải phụ trách, chứ không thể ở công ty ngồi chơi xơi nước suốt ngày được” Hướng Cao vô cùng bình tĩnh, không hề cảm thấy hoảng sợ khiến Bảo Mạc Nhĩ cảm thấy không vui.

“Hình như ông quên mất làm sao để mình ngồi lên được vị trí này rồi nhỉ?”

Bảo Mạc Nhĩ đập bàn, tức giận nói: “Là nhà họ Bảo chúng tôi đã cho ông cơ hội đó.”

“Nếu không có nhà họ Bảo thì ông là cái thá gì? Chẳng qua ông chỉ là một con chó của nhà họ Bảo chúng tôi thôi” Hướng Cao chỉ cười không nói gì.

Ông ta biết rõ trong mắt của người nhà họ Bảo tất cả bọn họ chỉ là một lũ chó, là những công cụ có hay không cũng được.

“Tôi cảm ơn nhà họ Bảo năm đó đã cho tôi cơ hội này” Hướng Cao vẫn ung dung, bình tĩnh như cũ: “Mấy năm nay tôi nỗ lực làm việc, có thể coi đã trả hết ân tình cho nhà họ Bảo. Nhưng nếu như anh Bảo Mạc Nhĩ cảm thấy quyết định này là một sau lầm thì tôi cũng mong anh thu hồi nó lại”

“Ông có ý gì?”

Hướng Cao đi đến trước bàn làm việc của mình, ông ta cúi người xuống lất một tờ giấy trắng ra rồi bắt đầu viết đơn xin từ chức.

Ông ta cảm thấy suy nghĩ của mình chưa bao giờ rõ ràng đến thế.

“Không có ý gì khác” Hướng Cao vừa viết vừa nói: “Chỉ một câu này thôi, ông đây không làm nữa.”

Tôi không sợ Nói xong, ông ta múa tay trên giấy, kí tên mình lên trên.

Rồi Hướng Cao cầm đơn từ chức của mình, đập thẳng xuống trước mặt của Bảo Mạc NHĩ: Từ đầu tới cuối ông ta không hề lôi thôi dài dòng.

Cả người Bảo Mạc Nhĩ ngây ra, anh ta không thể ngờ được Hướng Cao sẽ từ chức.

Mà ông ta còn dám đứng trước mặt anh ta viết đơn từ chức.

Nhìn thấy Hướng Cao chuẩn bị bỏ đi, Bảo Mạc Nhĩ nghiêm mặt, hét lên: “Đứng lại!”

“Ông đứng lại cho tôi!”

Anh ta không thèm xem lá đơn từ chức. Ánh mắt hi sát ý âm u, cơn tức giận bùng nổ: “Ông có biết hậu quả là gì không?”

Cách Hướng Cao rời đi như vậy không khác gì với phản bội.

Giọng Bảo Mạc Nhĩ lạnh lùng: “Hướng Cao, ông đừng đâm đầu vào chỗ chết.” Trước đây chưa từng có ai dám hành động như vậy với nhà họ Bảo, dám sỉ nhục nhà họ Bảo như vậy.

Hướng Cao quay đầu lại, khuôn mặt vẫn thấp thoáng nụ cười. Ông ta vô cùng bình tĩnh, giống như ông chủ vẫn cao cao tại thượng trước đây không là cái gì cả.

“Anh Bảo Mạc Nhĩ, anh đang uy hiếp tôi sao?”

Ông ta cười, không hề có vẻ gì là căng thẳng: “Tôi không “Nhân tiện tôi nói cho anh Bảo Mạc Nhĩ biết một tin, tôi sẽ tới Lâm Thị.” Hướng Cao hình như đang cố ý trêu tức Bảo Mạc Nhĩ.

Thấy sắc mặt Bảo Mạc Nhĩ càng trầm xuống, ông ta nghiêng người sang: “Hiện giờ tôi là người của Giang Ninh. Anh nói chuyện vui lòng lịch sự một chút.” Nói xong ông ta kéo cửa văn phòng và đi thẳng ra ngoài.
 
Chương 1243


Để lại Bảo Mạc Nhĩ đứng bên trong với khuôn mặt đỏ bừng bừng tức giận, tức đến mức cả người đang run lên.

“Rầm!”

Trong phòng vang lên tiếng đóng cửa rất lớn không biết Bảo Mạc Nhĩ mất cái gì mà trút giận lên cái cửa.

Nhưng Hướng Cao không hề quan tâm.

Lúc ông ta đi ra, tất cả nhân viên trong phòng làm việc đang vô cùng vui mừng. Được tăng lương nên không ai không vui cả, mọi người ai cũng bàn tán xôn xao không biết vì sao Hướng Cao lại đột nhiên tăng lương cho mọi người Hơn nữa nói xong lại làm ngay, ký tên không hề do dự.

“Mọi người!”

Hướng Cao lại vỗ tay, tất cả sự chú ý của mọi người lại đổ đồn về phía ông ta.

Nhưng lần này Hướng Cao lại nói.

“Tôi sắp rời khỏi Slanka rồi. Câu nói của Hướng Cao khiến tất cả mọi người trong phòng làm việc nháo nhào: “Trước khi đi, tôi tăng lương cho mọi người là để cảm ơn mọi người đã ủng hộ tôi trong công việc suốt bao nhiêu năm qua”

“Hy vọng mọi người đều có một tương lai tốt đẹp”

“Tổng giám đốc Hướng, sao ông lại rời đi?”

“Đúng vậy, tổng giám đốc Hướng, ông mới vừa tăng lương cho mọi người, sao đã…”

“Tổng giám đốc Hướng, có chuyện gì xảy ra sao?”

Mấy nhân viên vội vàng hỏi.

Chuyện này thật sự là quá bất ngờ.

Hướng Cao phụ trách khu vực thị trường Đại Hoa Đông nhiều năm như vậy, nhiều người còn khẳng định sẽ làm việc ở vị trí này cho đến khi nghỉ hưu.

Nhưng không ai ngờ được Hướng Cao nói đi là đi ngay.

“Sống trong cuộc đời nhiều khi thân bất do kỷ” Hướng Cao thở dài, cố ý quay đầu lại nhìn về phía văn phòng rồi lắc đầu, tỏ ra không thể làm được gì hơn.

“Sau này nếu ai cần giúp đỡ gì có thể liên lạc với tôi. Ở trong giới tôi cũng có một số mối quan hệ, ít nhất cũng có thể giúp mọi người tìm được một công việc” Hướng Cao bắt tay mấy nhân viên làm viên làm việc lâu năm rồi không nói gì nữa, quay người rời đi. Ông ta không mang gì đi, đi nhanh đến mức mọi người bắt đầu hiểu có chuyện gì xảy ra.

Là người trong phòng làm việc đã ép Hướng Cao phải đi đúng không?

Từ khi cậu hai của nhà họ Bảo tới đây, tất cả mọi người trong công ty ai nấy đều nơm nớp lo sợ, giống như sắp đối đầu với quân địch. Đến cả nói chuyện mọi người cũng không dám †o tiếng.

Vốn dĩ lúc trước đám người bọn họ còn có Hướng Cao chống đỡ nhưng nay đến cả Hướng Cao cũng đã bị đuổi đi?

“Từ lâu tôi đã nghe người ta nói anh Bảo Mạc Nhĩ này tính tình kỳ quái, thích nổi giận lúc nào là nổi giận lúc đó, như thế thì ai mà chịu nổi chị “Cả thị trường Đại Đông Hoa này đều là sản nghiệp của nhà họ Bảo nên đương nhiên bọn họ có quyền quyết định.

Nhưng như thế có phải quá đáng quá rồi không? Không phải mới chỉ thua một vụ kiện thôi mà. Hơn nữa nói một câu thật lòng tôi thấy Slanka mới là người sai”

“Đúng vậy, tổng giám đốc Hướng bình thường đối xử với chúng ta cũng tôi. Đến khi sắp đi còn tăng lương cho mọi người. Anh Bảo Mạc Nhĩ kia đúng là quá đáng quá.” Tất cả mọi người đều là người có kinh nghiệm trong nghề, nhớ lại lúc Hướng Cao mới vào công ty cũng đoán được có lẽ Hướng Cao đã biết trước kiểu gì mình cũng sẽ bị đuổi nên cố gắng nhân lúc trước khi rời đi để tăng lương, giành lấy một ít lợi ích cho mọi người.
 
Chương 1244


Đây là quyền của Hướng Cao và đây cũng là lần cuối cùng ông sử dụng quyền của mình.

Tự nhiên khuôn mặt của mọi người trong văn phòng đột nhiên hiện lên vẻ phẫn nộ.

Vì Hướng Cao mà cũng vì chính bản thân bọn họ.

Người lãnh đạo như Hướng Cao, nhà họ Bảo nói đuổi là đuổi vậy thì ai mà biết được những nhân viên bình thường như bọn họ thì sẽ ra sao?

E rằng còn không bằng loài cỏ dại.

Không ai dám nói thẳng ra những lời này nhưng trong lòng mọi người đều đang tính toán xem con đường tiếp theo mình phải đi như thế nào.

Tiếp tục ở lại Slanka để lúc nào cũng bị Bảo Mạc Nhĩ xúc xiểm hay là lựa chọn ra đi như Hướng Cao.

“Rầm!”

Chẳng bao lâu, cánh cửa văn phòng lại được giật mạnh ra.

Sắc mặt Bao Mạc Nhĩ vô cùng âm u, anh ta gào thét: “Thư ký đâu rồi?”

Thư ký vội vàng chạy tới.

“Anh Bảo Mạc Nhĩ, anh tìm tôi sao?”

“Gọi mấy phó tổng giám đốc của công ty tới đây cho tôi”

“Vâng!”

Sắc mặt anh ta vô cùng khó coi, anh ta liếc nhìn một vòng quay văn phòng. Trong phòng có người ngẩng đầu nhìn lên rồi lại nhanh chóng cụp mắt xuống.

“Đi làm việc của mấy người đi, nhìn cái gì mà nhìn? Không cảm thấy có lỗi với công việc, với lương của mình sao?”

Cả văn phòng im lặng như tờ.

“Một đám sâu bọ!”

Bảo Mạc Nhĩ tức giận chửi một câu rồi lại đi vào trong phòng làm việc, dùng lực thật mạnh để đóng cái cửa lại.

Một câu sâu bọ khiến mọi người đều chùng xuống.

Bọn họ đến đây để làm việc kiếm sống, để kiếm tiền chứ không phải tới đây để người khác sỉ nhục.

Trong công việc, chịu một chút ấm ức không đáng là gì cả.

Mọi người đều đã là người trưởng thành, phải tôn trọng những quy tắc trong thế giới của người trưởng thành, như Bảo Mạc Nhĩ như vậy… có còn coi bọn họ là người nữa hay không?

“Cách cách cách!”

Một nhân viên lập tức xóa bảng biểu đang làm và mở một trang văn bản mới ra, không hề do dự, lập tức đánh vào đó ba chữ: Đơn từ chức Sau đó lại có người thứ hai, thứ ba…

Bảo Mạc Nhĩ không biết một câu mắng chửi người khác là sâu bọ của anh ta nói ra một cách dễ dàng như vậy nhưng lại làm bùng lên sự tức giận và bất mãn trong lòng nhân viên.

Cùng lúc đó.

Điện thoại của Giang Ninh nhận được tin nhắn của Hướng Cao.
 
Chương 1245


“Tôi đã lập xong tổ phát triển thị trường nước ngoài rồi.

Anh đọc qua rồi mỉm cười, quả là một làm việc lâu năm trong nghề. Thương trường không đơn giản hơn so với chiến trường, đây là trận chiến để giành lấy nhân tâm. Hướng Cao này đúng là không phải một người đơn giản.

Cho dù nói thế nào thì tổ phát triển thị trường nước ngoài Hướng Cao cũng đã giải quyết xong.

Giang Ninh không hỏi quá trình cũng không hỏi cách làm, anh chỉ đợi Hướng Cao báo lại kết quả cho anh.

Anh quay đầu nhìn Lâm Vũ Chân. Cô đã thay xong quần áo, đang nhìn vào trong gương ngắm trước ngắm xong, giống như chuẩn bị tham gia một vũ hội cao cấp nhất.

“Có cần như vậy không?”

Giang Ninh dựa vào sofa nhìn cô. Hình như anh có vẻ không thích lắm khi Lâm Vũ Chân nghiêm túc như vậy.

Không phải chỉ là ăn một bữa cơm thôi sao? Có cần phải long trọng thế không?

Trong suy nghĩ của Giang Ninh, đổi bộ quần áo khác cũng coi như đã long trọng lắm rồi.

Lâm Vũ Chân quay đầu lại nhìn Giang Ninh cười một tiếng: “Rất long trọng sao?”

Giang Ninh không nói gì mà chỉ nhìn Lâm Vũ Chân.

Có long trọng hay không thì Lâm Vũ Chân tự mình cảm nhận được, anh chỉ là không thích nhìn Lâm Vũ Chân như vậy mà thôi.

Chỉ là đến nhà họ Giang ăn bữa cơm cũng không đến mức phải như thế.

Sao lại phải ăn diện đẹp thế chứ.

“Đến làm khách đương nhiên là phải lịch sự rồi” Lâm Vũ Chân cười cười bước đến trước mặt Giang Ninh, cô cúi người xuống để lộ ra cần cổ trắng nõn: “Nếu như anh không muốn để em đi thì em không đi nữa là được”

“Anh không có ý đấy” Giang Ninh xoay người lại, bộ dáng này càng khiến Lâm Vũ Chân cảm thấy có chút buồn cười.

Người này hình như có hơi ngạo kiều đấy nhỉ.

Cô thấy Giang Ninh cố tình không muốn nói đến chuyện này mà chỉ dựa người ở đó chơi điện thoại nên cũng không nói gì nữa. Cô bước đến bên bàn trang điểm, chọn một chiếc vòng cổ kết hợp rồi mới chỉnh trang lại.

“Vậy em gọi anh Cẩu đến đưa em qua đó nhé?”

“Ừ” Giang Ninh vẫn không quay đầu lại, cứ như chẳng chút để ý đến.

Mãi cho đến khi tiếng giày của Lâm Vũ Chân rời khỏi phòng, Giang Ninh mới đặt chiếc điện thoại đã sớm khóa màn hình xuống, ngẩn người nhìn cửa phòng.

Anh cứ nhìn như vậy hồi lâu rồi không nói lời nào lại nằm xuống cầm điện thoại lên chơi, nhưng anh cũng chẳng để tâm đ ến điện thoại.

Lúc Lâm Vũ Chân bước đến cổng thì anh Cẩu đã đang đợi ở đó rồi.

“Bíp bíp…” Lúc cô đang định lên xe thì có một chiếc xe hơi màu đen dừng lại trước cổng.

Lâm Vũ Chân ngẩng đầu lên nhìn, người bước xuống xe vậy mà lại chính là Giang Hải.

“Cô Lâm” Giang Hải sải bước bước qua rồi cười nói: “Bảo chủ kêu tôi đến đón cô” Ô cô ấy” Anh Cẩu chẳng nói gì, Giang Ninh kêu anh ta bảo vệ Lâm Vũ Chân nên nếu không được cho phép thì anh ta sẽ không để bất cứ người nào lại gần Lâm Vũ Chân gấy gật đầu với anh Cẩu: “Người anh em, cứ để tôi đưa “Ngồi xe của ông ấy đi” Lâm Vũ Chân đương nhiên hiểu được là Giang Ninh lo lắng cho cô, cho dù cô chỉ là đến nhà họ Giang.
 
Chương 1246


Anh Cẩu gật đầu rồi mở cửa xe cho Lâm Vũ Chân. Giang Hải lập tức ngồi vào ghế lái, ông ấy có chút chờ mong tồi nay Giang Ninh và Lâm Vũ Chân sẽ cùng nhau đến nhà họ Giang.

Nhưng rõ ràng là hiện giờ Giang Minh vẫn chưa muốn đến nhà họ Giang như cũ.

E rằng ông chủ lại phải thất vọng rồi.

Phía xa xa bên ngoài khách sạn có một bóng người nhìn chằm chằm chiếc xe của Giang Hải rời đi.

“Lâm Vũ Chân thực sự đã rời đi rồi, chỉ dẫn theo một vệ sĩ đi cùng” Người đó khẽ nói qua điện thoại: “Đúng vậy, Giang Ninh ở lại khách sạn. Hai người tách nhau ra rồi. Có phải lên nên ra tay rồi không?”

Sau khi nhận được chỉ thị của bên kia, ánh mắt người đó thoáng cái đã trở nên lạnh lẽo rồi dùng tay ra hiệu, mấy bóng người đằng sau người đó liên biến mất nhanh như chớp.

Giang Hải cẩn thận từng li từng tí lái xe đến nhà họ Giang.

“Xin mời, cô Lâm” Giang Hải dẫn đường: “Lần trước may nhờ có cô Lâm” Chuyện ở Thịnh Hải lần trước nếu không có Lâm Vũ Chân giúp đỡ, Giang Hải cảm thấy Giang Ninh lúc đó sẽ trực tiếp vặn gấy cổ ông ấy.

“Anh ấy sẽ không làm ông bị thương đâu” Lâm Vũ Chân hiểu được ý trong lời của Giang Hải, cô cười cười, dịu dàng nói: “Anh ấy còn lương thiện hơn tôi đấy” Nói xong, cô liền đi về phía phòng khách nhà họ Giang.

Tiết Ninh cùng Giang Đạo Nhiên đã đứng đó đợi sẵn.

“Con bé nhận lời đến đây sao?”

Giang Đạo Nhiên dường như có hơi căng thẳng.

Khi biết được tin tức Giang Ninh sẽ cùng Lâm Vũ Chân lần nữa đến miền Bắc, Tiết Ninh liền kêu người gửi thiệp mời mời Lâm Vũ Chân đến nhà ăn bữa cơm.

Tuy là trên thiệp mời chỉ ghi tên Lâm Vũ Chân, nhưng Giang Đạo Nhiên vẫn hy vọng Giang Ninh sẽ đến cùng.

Thực ra ông ấy cũng muốn viết tên của Giang Ninh, nhưng ngẫm nghĩ lại, đây chính là nhà họ Giang, là nhà của Giang Ninh, kêu anh trở lại còn cần phải dùng đến thiếp mời sao?

Giang Đạo Nhiên vừa nghĩ đến đây trong lòng ông ấy đã cảm thấy có chút không vui.

“Bà chủ, cô Lâm đ ến rồi!”

Giang Hải hô lên, Tiết Ninh đang ngồi đấy cũng không buồn đáp lại Giang Đạo Nhiên mà lập tức đứng lên sải bước ra ngoài.

Bà ấy vừa nhìn thấy Lâm Vũ Chân, mặt mày đã tươi như hoa.

“Vũ Chân đến rồi à?”

Đây là lần đầu tiên Tiết Ninh gặp mặt Lâm Vũ Chân, nhưng vừa nhìn thấy cô, bà ấy đã cảm thấy rất thân thiết nên lập tức bước qua nắm lấy tay Lâm Vũ Chân: “Cuối cùng cũng ngóng được cháu đến rồi!”

Mặt mày Lâm Vũ Chân thoáng cái đã ửng đỏ.

“Cháu chào bác.” Cô không ngờ Tiết Ninh là khách sáo đến vậy, bà ấy nhiệt tình đến mức khiến cô không biết nên làm sao cho phải.

“Được rồi, được rồi” Tiết Ninh mỉm cười, nói: “Cháu không biết đâu, lần trước bác đã muốn mời con đến nhà làm khách rồi, nhưng bác lại sợ cháu bận rộn nên vẫn luôn ngại không dám làm phiền. Lần này thực là không nhịn nổi nữa nên mới nhất định phải gọi cháu qua nhà ăn bữa cơm đấy” Bà ấy quay đầu lại thấy Giang Đạo Nhiên vẫn ngồi đó liền hơi nhíu mày: “Ông còn ngồi đó làm gì hả?”

Lúc này Giang Đạo Nhiên mới đứng dậy, cười nói: “Chào mừng cháu, Vũ Chân”

“Lần trước chú đến Đông Hải có nói với ba cháu rằng vẫn luôn muốn được gặp cháu, hôm nay rốt cuộc cũng gặp được rồi” Ông ấy nhìn đi nhìn lại nhưng vẫn không thấy Giang Ninh đẳng sau Lâm Vũ Chân, trong lòng ông ấy không khỏi có hơi thất vọng.
 
Chương 1247


Thằng bé này vẫn không chịu trở lại.

“Cháu chào bác Giang.” Lâm Vũ Chân vừa thấy Giang Đạo Nhiên đã có thể khẳng định được quan hệ giữa ông ấy và Giang Ninh. Hai người này gần như là từ một khuôn đúc ra vậy.

Cô đã từng hỏi Giang Ninh, Giang Ninh cũng không giấu diếm cô những chuyện năm đó, ngay đến cả chuyện hiểu lầm đó anh cũng đã nói với Lâm Vũ Chân.

Cô cũng không biết nên phán xét chuyện này thế nào. Nếu nói Giang Đạo Nhiên sai thì ông ấy cũng không sai, ông ấy làm vậy cũng chỉ vì bảo vệ Giang Ninh, mẹ Giang Ninh cũng như vậy, bà ấy cũng thà hy sinh bản thân mình để bảo vệ được Giang Ninh!

“Được rồi, đừng đứng ở đây nữa, vào trong ngồi đi” Giang Đạo Nhiên cười nói.

Hai người đưa Lâm Vũ Chân đến phòng khách, càng nhìn cô lại càng thấy vừa lòng.

Giang Đạo Nhiên sớm đã quan sát tỉ mỉ, bao gồm cả việc đến Đông Hải gặp ba mẹ Lâm Vũ Chân mà cũng từ trên người vợ chồng Tô Mai, ông ấy có thể khẳng định rằng Lâm Vũ Chân sẽ không tệ.

Con bé nhất định là lương thiện như mẹ Giang Ninh.

Tiết Ninh làm vài món ăn thường ngày, những món này đều là những món tủ bà ấy dày công học được trong những năm qua.

“Không biết có hợp khẩu vị của cháu không nữa. Cháu thích ăn gì thì cứ bảo với bác để bác học làm, lần sau cháu đến là bác có thể làm cho cháu ăn rš Tiết Ninh liên tục gắp thức ăn cho Lâm Vũ Chân: “Ở nhà có mẹ cháu nấu cơm cho cháu, cháu ra Bắc thì cứ đến nhà họ Giang, cháu muốn ăn gì bác đều làm cho cháu hết!”

“Cháu cảm ơn bác ạ!”

Lâm Vũ Chân vô cùng cảm động.

Đều là phụ nữ với nhau nên cô đương nhiên là cảm nhận được nụ cười của Tiết Ninh rất chân thành.

Bọn họ rất chào đón mình, cũng rất chờ mong mình.

Cái thằng cha Giang Ninh này sao lại không chịu đến chứ.

Mấy người vừa ăn cơm vừa nói chuyện, bọn họ nói từ chuyện lúc Lâm Vũ Chân còn nhỏ đến chuyện lên đại học rồi đi làm. Tiết Ninh càng nhìn Lâm Vũ Chân lại càng cảm thấy vừa lòng, càng nhìn cô lại càng thấy thích, bà ấy chỉ ước gì có thể hiểu hết mọi chuyện về cô.

Anh Cẩu và Giang Hải ngồi bên ngoài phòng khách.

“Tôi từng nghe nói đến tên cậu, cậu nổi tiếng lắm đấy, hiện giờ ở miền Bắc này không ít người hy vọng có thể qua lại với cậu” Giang Hải nhìn anh Cẩu.

Anh Cẩu có thể bước từ dưới đáy xã hội bình thường đến ngày hôm nay không chỉ là anh ta đã dốc lòng dốc sức, mà còn bởi cố gắng nỗ lực của bản thân mình.

Không chỉ riêng mình anh Cẩu, các dòng họ máu mặt ở miền Bắc đều biết cấm địa Đông Hải có một đàn sói!

Có đàn sói đó trông giữ thì cho dù Giang Ninh có không ở đấy thì cũng không một ai có thể làm càn ở Đông Hải!

“Nếu không có đại ca thì tôi đây cũng chẳng là gì cả” Anh Cẩu bình tĩnh nhìn Giang Hải: “Ngay đến cả cái tên cũng không có.”

Giang Hải nhìn kỹ càng anh Cẩu, thán phục Giang Ninh có được sức ảnh hưởng lớn đến thế, đồng thời cũng không hề có chút kinh ngạc.

Anh ta là Giang Ninh, là chiến thần phương Đông, gần như bất cứ sự việc gì phát sinh trên người anh ra đều có thể trở thành là điều hiển nhiên.

Anh càng thấy rõ ràng hơn là Giang Ninh đã trở thành tín ngưỡng của những người này.

Tín ngưỡng không sụp đổ thì vùng Đông Hải này vĩnh viễn vẫn là cấm địa!
 
Chương 1248


Đây là một chuyện đáng sợ đến mức nào.

Một mình Giang Ninh lớn mạnh thì cũng thôi, đến dám người anh Cẩu bọn họ cũng đều đột phá chính bản thân như thế, dùng tấm thân tầm thường ấy đi thực hiện những chuyện không hề tầm thường chút nào.

Anh đột nhiên cảm thấy có chút kính trọng nể phục bọn họ!

Dường như đứng ở đó không phải là một con người bình thường nữa, mà giống như là Giang Ninh vậy, là chiến sĩ đã từng xả thân đổ máu chiến đấu trên chiến trận!

“Hút thuốc không?”

Giang Hải lục lọi trong túi áo.

Anh không hút thuốc nhưng trên người lúc nào cũng có một bao để chuẩn bị cho những lúc cần thiết.

“Không hút.” Anh Gẩu liếc nhìn, yết hầu động đậy.

Anh ta thì cũng có chút nghiện hút thuốc lá, nhưng đợi một lúc nữa đi bảo vệ cho Lâm Vũ Chân mà trên người lại có mùi thuốc thì cô ấy sẽ không thích Hai người nói chuyện nhát gừng vài câu, trong phòng khách, Lâm Vũ Chân và Giang Đạo Nhiên, Tiết Ninh hai người họ cũng vừa nói vừa cười.

Còn Giang Ninh trong thời điểm này.

Vẫn ở trong khách sạn.

Anh ta trong lúc này, chân đang đạp lên hai người, cái gạt tàn trong tay cũng vừa bị rơi xuống.

Lâm Vũ Chân đi ra khỏi cửa, Giang Ninh cảm thấy có chút bực bội, châm điếu thuốc, mới rít được vài hơi thì có hai tên không sợ chết lao đến, lại còn muốn giết anh!

Giang Ninh ngồi trên ghế sofa, mỗi chân đạp một thằng, ngón tay khẽ gảy tàn điếu thuốc xuống, tàn thuốc rơi vào mặt của một tên trong số họ.

Tàn thuốc nóng rực làm tên này bị bỏng kêu oai oái, giấy giục cật lực nhưng vẫn không cách nào vùng vẫy ra được.

“Không kêu!”

Giang Ninh quát.

Anh có chút bực bội, Lâm Vũ Chân một mình đi đến nhà họ Giang, điều này khiến anh không vui chút nào.

Nhà họ Giang thì có gì hay để mà đi đến đấy cơ chứ.

Anh càng không vui vì trên giấy mời đó lại không hề có tên của mình, cái lão già đó rốt cuộc là có ý gì.

“Ai sai chúng mày đến đây?”

Giang Ninh bỗng rít mạnh một hơi, hung hăng nói.

“Anh… thả chúng tôi ra! Bằng không, anh sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!”

“Rắc!

Giang Ninh chân dùng lực, tức khắc dưới chân vang lên tiếng xương sườn gãy.

Lại một tiếng kêu thảm thiết nữa.

“Tôi nói rồi, không được kêu!”

Giang Ninh lại một lần nữa dùng lực, lại một cái xương sườn nữa bị gãy, nhưng người này lại không hề dám phát ra một âm thanh nào, gương mặt đỏ bừng ngậm chặt mồm.
 
Chương 1249


Hai người này giờ như hai con gà năm đấy chờ bị thịt, hoàn toàn không có chút năng lực kháng cự.

“Là… là ông Bảo Mạc NHĩ!”

Giang Ninh nhắm hờ hai mắt lại, quả nhiên là thứ thối tha ấy.

Bọn nào cũng muốn đến gây phiền phức cho mình, thật cho rằng mình không dám dẫm chết chúng sao!

Đến bản thân Giang Ninh cũng không biết là biển tình của anh lúc này nóng nảy đến mức nào.

“Rắc rắc!”

Anh hơi dùng sức xuống dưới chân, hai tên này lập tức không nhịn được nữa, lớn tiếng kêu gào.

“Anh ta có phải còn tìm người đối phó với vợ tôi?”

Sắc mặt của Giang Ninh trở nên lạnh lùng.

“Vâng! Vâng!”

“Xin tha mạng!”

Hai tên này lớn tiếng kêu gào, bọn họ mà sớm biết Giang Ninh đáng sợ như thế này thì có cho bọn họ thêm ba tỷ nữa bọn họ cũng không dám đến.

Bọn họ được gọi là ngoan xá tử, đã lăn lộn trên giang hồ nhiều năm, tay cũng nhuốm không ít máu.

Lại chuyện thế này, bọn họ cũng nhân không ít, từ trước đến này chưa thất bại bao giờ, không ngờ đến ngày hôm nay lại gặp phải người như Giang Ninh, lại còn là một tên nóng này đến thế, vẫn chưa kịp làm gì thì đã bị đạp dưới chân gã rồi!

“Không biết Giang Ninh bùng phát người chết là gì!”

Lại còn dám ra tay với Lâm Vũ Chân?

Thật là tưởng mình tính tình hiền lành đến thế, không dám giết hắn ta sao!

“Rắc rắc!”

Giang Ninh chân giãm mạnh xuống, hai tên đó đến phát ra tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp, ngất lịm đi luôn.

Anh đứng dậy, còn không thèm liếc nhìn lấy một cái mà cứ thế đi thẳng.

Dám động đến Lâm Vũ Chân?

Vậy thì đúng là con mẹ nó chán sống rồi!

Lúc này.

Ở nhà học Giang.

Lâm Vũ Chân và Giang Đạo Nhiên hai người đang nói chuyện rất vui vẻ.

“Lúc đấy con còn tưởng là mình chết chắc rồi?”

Lẫm Vũ Chân bùi ngùi, “Con cảm thấy cả cuộc đời này sẽ cứ trôi qua trong đen tối như vậy, nhưng không ngờ là..” Nghĩ đến lúc ban đầu, Giang Ninh vừa mới trở thành con rể đến ở nhà bọn họ, thật sự là khiến Lâm Vũ Chân cảm thấy tuyệt vọng.

Cô cảm thấy bản thân thật là bi ai, đông thời cũng cảm thấy xót xa cho Giang Ninh.

Cô cảm thấy Giang Ninh đáng thương, không nhãn tâm nhìn thấy anh chịu thiệt thòi, thế nên lựa chọn ở lại bên anh, không ngờ là cái thằng cha này vốn là cố tình đến gần mình.

Nghĩ đến đây, trong lòng lại có chút cảm giác ngọt ngào.
 
Chương 1250


“Giang Ninh, nó…” Tiết Ninh nhìn Giang Đạo Nhiên, nói “Nó là một đứa trẻ rất tốt, chỉ là trước đây chịu quá nhiều khổ cực thôi”

“Cô là người cho nó một mái nhà, đáng để nó cảm kích, cũng đáng để nó tốt với cô” Trên gương mặt của Lâm Vũ Chân hiện lên vẻ hạnh phúc.

Cô rất thỏa mãn, cũng rất cảm động.

“Trước đây đều là tại chúng tôi đã không thu xếp cho tốt, hoặc là chúng tôi có thể làm tốt hơn nữa để cho nó chịu ít cực khổ hơn, ít chịu thiệt thòi hơn” Tiết Ninh than thở: “Bây giờ chúng tôi có muốn bù đắp cũng không biết làm thế nào, Giang Ninh có chịu cho chúng tôi cơ hội hay không” Lâm Vũ Chân nhìn Tiết Ninh, nhìn gương mặt Giang Đạo Nhiên có vẻ như không còn cách nào cả.

“Hai người muốn con khuyên bảo Giang Ninh đúng không?”

Cô là một người con gái thông minh, sao có thể không hiểu ý của Tiết Ninh bọn họ được.

Giang Ninh rất chịu nghe lời của mình nói, nếu như mình mở miệng, muốn anh ấy tha thứ cho Giang Đạo Nhiên, muốn anh ấy nhận lại nhà họ Giang, Giang Ninh có lẽ cũng sẽ nghen theo lời mà làm.

“Không” Giang Đạo Nhiên lập tức lắc đầu.

“Vũ Chân, chúng tôi không muốn làm cô khó xử, càng không muốn cô và Giang Ninh vì cái thằng già như tôi mà không được vui vẻ gì” Ông ta cười, “Hôm nay mời cô đến đây chỉ đơn thuần là muốn gặp cô mà thôi, cũng là nên gặp cô. Cảm ơn cô đã chăm sóc cho Giang Ninh, để trái tim nó cũng có nơi để gửi gắm và nghỉ ngơi”

“Đương nhiên, tôi cũng nói thật là hôm nay tôi cũng rất kỳ vọng là có thể nhìn thấy nó cũng đến đây cùng với cô” Nói xong, Giang Đạo Nhiên lại lắc đầu, nở một nụ cười buồn bã, cảm thấy đây vốn dĩ là ước ao quá lớn.

“Là tôi đã thiếu hụt nó quá nhiều” Giang Đạo Nhiên thở dài, “Là một người bố nhưng lại không làm tròn trách nhiệm, vậy thì có làm thế nào cũng không thể bù đắp được”

“Giang Ninh có lẽ cũng không oán trách gì bác đâu, bác Ninh” Năm đó Giang Đạo Nhiên cũng là không còn cách nào khác, kẻ địch mạnh đã đến tận cửa, ông ta không làm như vậy, nhà họ Giang không còn thì Giang Ninh cũng sẽ chết chắc!

Lâm Vũ Chân do dự một lúc.

“Con quay về sẽ nói chuyện với anh ấy xem sao, anh ấy sẽ có quyết định như thế nào thì con không biết, nhưng không cần biết anh ấy đưa ra quyết định gì thì con cũng sẽ ủng hộ anh ấy” Cô không thể nào miễn cưỡng cầu xin Giang Ninh đi làm điều mà Giang Ninh không hề muốn làm.

“Giang Ninh hôm nay đến đây thì tốt, tôi làm rất nhiều món mà nó thích ăn” Tiết Ninh nhìn cả bàn đồ ăn, những món ăn này đều là lần trước khi Giang Đạo Nhiên đi Đông Hải, hỏi từ Tô Mai mới biết, rồi ngấm ngầm ghi nhớ trong lòng.

“Binhl”

“Binhl” Âm thanh vừa dứt, hai bóng người bay thẳng qua bờ tường rơi ra ngoài, đạp thẳng xuống đất, lập tức không còn động đậy gì nữa.

Từ đầu đến cuối đều không hề phát ra tiếng kêu gào thảm thiết nào.

Giang Hải và anh Cẩu hai người lập tức vểnh tai lên nghe, vẻ mặt rất nghiêm túc.

“Đại cai” Anh Cẩu đột nhiên hét lên một tiếng, ngoài cổng lớn, Giang Ninh sải chân bước vào, trên tay vẫn còn xách một người, cứ như là xách một con chó chết vậy.

Anh tiện tay ném thẳng xuống dưới chân Giang Hải.

“Người đều mò đến trước cổng lớn nhà họ Giang rồi, lại còn hy vọng hai người lớn tuổi như thế làm thứ việc nặng nhọc như thế này à?”

Giang Hải thở hổn hển, đứng thẳng người lên, không dám phản bác lấy một câu.
 
Chương 1251


Bị Giang Ninh mắng hai câu đã là gì?

Kể cả bị anh ấy đánh gãy chân đi chăng nữa, Giang Hải cũng sẽ không dám kêu lấy một tiếng.

Anh đứng thẳng người, nhìn mấy người nằm trên đất, thật là không ngờ tới, lại vẫn có người dám mò đến cổng nhà họ Giang.

Hai người già nhà họ Giang thì chắc chăn là không bận †âm đ ến loại tép riu này, đây là Giang Hải thất trách rồi.

Giang Ninh cũng không để ý gì đến anh, đi thẳng vào trong phòng khách.

Lâm Vũ Chân đứng bật dậy, trợn tròn hai mắt, vẻ mặt đầy ngạc nhiên, cũng có chút vui mừng.

Giang Đạo Nhiên cũng đứng dậy, hơi thở cũng trở nên gấp gáp, sắc mặt đỏ bừng cả lên, ông bỗng trở nên lúng ta lúng túng, càng không biết nên mở miệng ra nói gì.

Tiết Ninh đứng dậy, há miệng muốn nói gì đó nhưng lại do dự, không biết nên nói thế nào.

Giang Ninh không hề nhìn ba người bọn họ mà đi thẳng đến trước bàn ăn, kéo một cái ghế ra đặt đít ngồi xuống.

Hơi thở của Giang Đạo Nhiên càng trở nên gấp gáp hơn!

Tiết Ninh liếc nhìn Giang Đạo Nhiên một cái, cũng trở nên căng thẳng, cứ như người đến không phải là Giang Ninh, mà là một nhân vật lớn nào đấy trên thế giới này, khiến cho dù đã trải qua bao sóng to gió lớn như bọn họ cũng không tránh được mà cảm thấy sóng lòng dâng trào.

“Ông xã” Vân là Lâm Vũ Chân phản ứng ra, khẽ tiếng nói: “Sao anh lại đến đây?”

Giang Ninh ngẩng đầu lên, nhìn cô một cái: “Sao anh lại đến đây?”

Anh đưa tay chỉ vào Giang Hải và anh Cẩu đang xách mấy người kia ra ngoài: “Anh biết là không dựa dẫm gì vào anh Cẩu được!”

Anh Cẩu đang xách một người lên liền khựng người lại, mím môi, gương mặt tức khắc hiện lên vẻ oan ức, anh làm sao mà không biết, rõ ràng là Giang Ninh cũng muốn đến, lại phải lấy anh ra để viện cớ.

Đừng nói là nhà họ Giang này vẫn còn hai cao thủ bậc thầy cao cấp, chỉ nói đến anh và Giang Hải ở đây thôi, đám người hôi thối rác rưởi này sao có thể động đến Lâm Vũ Chân được?

Thôi vậy, đấy là đại ca, đại ca nói thế nào thì là thế ấy.

Chuyện vác nồi như thế này cũng không phải là lần đầu tiên anh bị làm, lần trước Lâm Vũ Chân ngửi thấy mùi thuốc là, hình như Giang Ninh cũng đẩy qua cho anh chịu tội, ôi trời.

Làm đàn em thật là khổ.

“Ừm…” Tên bị anh Cẩu xách lên hơi mở mắt ra, hình như bị đau nên rên lên một tiếng.

“Rắc!”

Anh Cẩu liền bồi một cú đấm, đập gãy một cái xương ngực, lại khiến hắn ta ngất lịm đi.

“Tao để mày phát ra tiếng à?”

Giang Hải nhìn anh Cẩu, cố nhịn cười, nghĩ thầm trong lòng, hình như đi theo Giang Ninh cũng không phải là một việc khiến người khác ngưỡng mộ đến thế.

Trên bàn ăn, bầu không khí trở nên tế nhị.

Giang Đạo Nhiên nhìn Giang Ninh, miệng vẫn há ra, nhưng đến tiếng chào hỏi cũng không biết phải nói thế nào, rõ ràng có rất nhiều muốn nói trong lòng nhưng lại không nói ra nổi một câu.

Tiết Ninh càng cảm thấy bản thân thay thế vị trí mẹ của Giang Ninh lại càng không tiện nói gì.
 
Chương 1252


Cho dù lần trước khi nhà họ Giang bị tấn công, Giang Ninh đã cứu hai người, đến cuối cùng còn nói Giang Đạo Nhiên phải đối xử tốt với mình, khiến cho bà rất cảm động.

“Ừm, đúng thế, không dựa dẫm gì vào anh Cẩu được” Lâm Vũ Chân nghe xong, liền gật gù, anh Cẩu đã đi đến trước cửa người lại bị khựng lại một lần nữa, cúi đầu nhìn cái tên đã ngất lịm đi trong tay mình, không cần biết ba bảy hai mươi mốt, lại một nắm đấm giáng xuống.

“Thế nên em mới muốn anh đi cùng em đến đây mà” Lâm Vũ Chân cười, hai mắt híp lại như là trăng lưỡi liềm Vậy.

Cô đứng dậy, đẩy bát đũa của mình ra trước mặt Giang Ninh, hạ thấp giọng, có vẻ ngượng ngập nói, “Ông xã, vậy anh dùng bát đũa của em nhé?”

Giang Ninh nhìn chăm chằm cô đến những năm giây.

“Nhà họ Giang dù gì cũng là gia tộc giàu có bậc nhất, đến một bộ bát đũa cũng không có sao?”

Anh không kìm được quay ra hỏi.

Nghe vậy, Tiết Ninh lập tức trở nên mừng rỡ vội vàng nói: “Có! Có! Có! Để tôi đi lấy!”

Bà ấy lập tức xoay đầu lại, lấy thêm một bộ chén đũa, đưa đến trước mặt Giang Ninh, vẻ tươi cười trên mặt, như hoa tươi nở rộ.

Xúc động vả vui mừng trong lòng, căn bản là không thể che dấu đi được!

Bà ấy cho Giang Đạo Nhiên một ánh mắt, mặt Giang Đạo.

Nhiên vẫn đỏ lên như cũ, hít thở sâu mấy lần, rồi mới từ từ ngồi xuống, vẫn không nói gì như trước, mà chỉ nhìn Giang Ninh.

Lúc này, chính là lần đầu tiên mà hai ba con bọn họ, cùng ngồi trên một bàn dùng cơm, sau nhiều năm như vậy đi.

“Này, những món này, đều do dì đặc biệt học làm đó, Lâm Vũ Chân nói: “Ừm, đặc biệt, gọi điện cho mẹ em, học làm” Giang Ninh không nói gì, mà cầm đũa lên gắp một miếng, cho vào miệng.

Ba người còn lại, tất cả đều nhìn chằm chằm vào Giang Ninh, nhìn chòng chọc vào miệng anh.

“Còn món này nữa, em biết anh thích ăn, nên có nói trước với dì, dì còn tìm đầu bếp dạy nữa, em thử qua rồi, cũng ngon lắm: Lâm Vũ Chân lại nói tiếp.

Tiết Ninh cảm thấy hốc mắt của mình cũng đã đỏ lên rồi, muốn gạt nước mắt đi, mà chuyện trước mắt, rõ ràng chính là chuyện cần phải vui mừng mới phải.

Giang Ninh vẫn không nói một câu nào như cũ, im lìm dùng bữa.

“Còn có món này nữa, em rất thích ăn, anh muốn thử chút không?”

Lâm Vũ Chân nhướn mày, vẻ mặt vô cùng mong chờ, saong Giang Ninh vẫn không nói gì, chỉ lại gắp thêm một miếng.

Cả một bàn đồ ăn, Lâm Vũ Chân luôn có thể nghĩ ra đủ loại lí do, làm cho Giang Ninh phải đi nếm thử mỗi món một chút.

Mắt của Tiết Trữ dần đỏ lên, nhưng vẫn cố kìm lại, không để nước mắt chảy xuống.

Giang Đạo Nhiên cũng đỏ mắt giống vậy, song ánh mắt nhìn về phía Lân Vũ Chân, lại tràn đầy sự biết ơn.

“Chồng à, chắc anh cũng khát nước rồi đi? Hay là, uống thử ngụm rượu đi” Lâm Vũ Chân rót cho Giang Ninh một ly, rồi lại rót cho.

Giang Đạo Nhiên một ly nữa: “Không phải anh cứ luôn nói, khi ra khỏi cửa, vợ có dặn, uống ít rượu lại, ăn nhiểu một chút hay sao, hôm nay em cho phép anh uống đó” Lúc này Giang Ninh làm gì còn có chỗ nào gọi là chiến thần bá đạo nữa!

Anh của giờ phút này, vô cùng ngoan ngoãn, làm cho người khác khó mà tưởng tượng được.
 
Chương 1253


Giang Ninh thế mà lại cầm lấy? Bế thị linh y thị nhiễm san già? Nhận ly rượu xong, liền uống ngay, vừa uống xong, muốn để ly rượu xuống, thì khi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Giang Đạo.

Nhiên, lại giơ ly rượu lên lân nữa.

Khi Giang Đạo Nhiên vẫn còn đang ngây ngẩn, thì Tiết Trữ vội đụng nhẹ vào ông ấy, thì Giang Đạo Nhiên mới sực tỉnh mà giơ ly rượu lên.

“Hiện giờ tôi đã biết vì sao, mẹ tôi không trách ông rồi” Giang Ninh uống một hơi hết ly rượu.

Giang Đạo Nhiên lại có hơi run rẩy, không muốn đối mặt với con mình một chút nào, nên cũng uống theo ngay, sau khi nâng ly uống xong, thì đã sớm mất đi sự ung dung và điềm tĩnh của ngày xưa.

Giang Ninh lại rót cho mình thêm một ly, rồi nhìn Tiết Ninh.

“Dì Tiết, vất vả cho dì rồi” Anh đưa ly rượu lên, rồi vừa nói vừa lắc đầu không ngừng: “Thế mà có thể, kiên nhẫn với ông già này nhiều năm đến vậy, thì người cũng ngốc, như mẹ con vậy” Nói xong, thì Giang Ninh liền làm một hơi hết ly.

Tiết Ninh nhịn không được mà rơi nước mắt, rồi uống hết toàn bộ, rượu có trong ly.

Bà ấy hiểu ý của Giang Ninh.

Đứa trẻ này, đã băng lòng tha thứ cho Giang Đạo Nhiên rồi!

Giang Ninh để ly rượu xuống, rồi đứng lên, nắm lấy tay của Lâm Vũ Chân, trên mặt vẫn là vẻ lạnh lùng, nhưng Lâm Vũ Chân lại có thể cảm nhận được một cách rõ ràng, sự ngăn cách lạnh lẽo như băng kia, đã nứt ra một khe hở rồi.

“Được rồi, ăn cũng ăn xong, uống cũng đã uống xong, đi vể nghỉ với anh thôi” Vừa dứt câu, Giang Ninh liền kéo Lâm Vũ Chân đi ngay.

Giang Đạo Nhiên vả Tiết Trữ cùng đứng dậy muốn đi tiễn, song Lâm Vũ Chân lại quay mặt lại, thè lưỡi với họ, rồi ra dấu OK bằng tay, thì đều không kìm được mà cười rộ lên.

Cuối cùng Tiết Ninh vẫn không nhịn được, mà thoáng nhìn xuống bàn, thấy cái đ ĩa bị Giang Ninh quét sạch không thừa miếng nào, thì vừa vui vẻ vừa hưng phấn.

Bà ấy càng thấy biết ơn Lâm Vũ Chân hơn.

“Vũ Chân đúng là một đứa bé tốt bụng, con bé thật tốt” Tiết Ninh nhịn không được mà nói ra.

Giang Đạo Nhiên không nói gì, chỉ ra sức mà gật đầu, thì chợt giật mình một cái, mới phản ứng.

“Món đồ đó, bà đưa con bé chưa?”

Ngồi trên xe rồi, Giang Ninh vẫn không nói lời nào, vẻ mặt vẫn rất lạnh lùng.

Lâm Vũ Chân cũng không dám nói chuyện, mà để lộ vẻ mặt uất ức, dáng vẻ cẩn thận, thi thoảng lại nhìn lén Giang Ninh một cái.

Không khí trong xe, có hơi kì lạ, ngay cả anh Cẩu lái xe, cũng không dám hé miệng.

Kinh nghiệm cho anh ta biết, vào lúc này tốt nhất vẫn nên, xem mình như không khí thì hơn.

Thấy Giang Ninh không nói lời nào, Lâm Vũ Chân bẻn thở dài một hơi.

Cô lấy một cái hộp, từ trong túi ra, nhìn kiểu dáng, thì có vẻ cũng hơi lâu đời, đến cả cái vải bọc màu đỏ ở bên ngoài, cũng quá? Nhĩ thị thị bế bế ái địa bế? Màu sắc cũng đã phai đi không ít.

Vén vải đỏ lên, thì để lộ ra một hộp gỗ vô cùng tinh xảo, Lâm Vũ Chân lại thoáng nhìn qua Giang Ninh một cái, thấy anh vẫn không để ý đến mình, thì trực tiếp mở hộp ra.

Là một cái vòng tay, nằm yên ở bên trong hộp.

Giang Ninh lập tức quay đầu qua, nhìm chăm chú vào cái vòng tay đó, ánh mắt liền trở nên khác thường!

“Ở đâu ra vậy?”
 
Chương 1254


Anh nhìn Lâm Vũ Chân, hít sâu một hơi.

“Là bà của em, tặng cho em đó” Lâm Vũ Chân cầm vòng tay lên, nhìn thật cẩn thận: “Có điều em thấy anh giống như không được vui cho lắm, anh Cẩu, quay xe lại đi, em vẫn nên trả đồ lại thôi, vòng tay này quá giá trị rồi, em không thể nhận được”

“Không được!”

Giang Ninh nói ngay lập tức.

Trong lòng anh Cẩu có hơi khó chịu, con mẹ nó đến cùng là có quay xe hay không đây?

“Thứ này là của mẹ anh” Giang Ninh đưa mắt nhìn vòng tay.

Trong ấn tượng hồi nhỏ, anh vẫn nhớ không quên cái vòng tay này, thậm chí nhiều năm trôi qua như vậy, trong trí nhớ của anh, cũng còn vẫn luôn lưu giữ kiểu dáng của cái vòng tay này.

Không tình là quá mức quý trọng, chỉ là một cái vòng tay bình thường mà thôi, thế nhưng ở trong mắt Giang Ninh người có vô số của cải và quyền lực, thì đây chính là món trang sức trân quý nhất thế giới.

“Dì Tiết đưa cho em, nói là mẹ của anh nhờ dì giữ dùm, rồi sau này, sẽ đưa cho con dâu của nhà họ Giang” Lâm Vũ Chân vừa nói, vừa cẩn thận đặt vòng tay lại vào hộp, vẻ mặt đúng là vô cùng nghiêm túc.

“Tiếc là, món này là để đưa cho con dâu nhà họ Giang, chứ không phải cho em”

“Anh Cẩu, quay đầu xe lại đi” Anh Gẩu làm như không nghe thấy gì, im lặng niệm kinh hộ pháp ở trong lòng, bắt đầu biến mình thành không khí.

“Giữ lại đi” Giang Ninh thở dài, làm sao anh không biết tâm tư của con nhóc này được.

Có rất nhiều chuyện, thực ra anh đã thấu hiểu từ lâu rồi.

Chỉ là, anh không quá muốn biểu lộ ra thôi.

Lâm Vũ Chân cũng dùng cách của mình, giúp Giang Ninh bày tỏ ra, khiến cho Giang Ninh người không giỏi ăn nói về mặt này, và cả tình thân đã bị đóng băng nhiều năm, cũng phải tan ra.

“Vậy em giữ lại đó?”

Thấy sắc mặt của Giang Ninh, dân dần trở lại như bình thường, Lâm Vũ Chân giống như đang ôm báu vật quý hiếm trong người vậy, ôm chặt lấy chiếc hộp chứa vòng tay, vào trong lòng, chẳng muốn bỏ ra một phút giây nào.

“Ừm, đưa cho em, thì em cứ giữ đi” Giang Ninh nhìn Lâm Vũ Chân, rồi đưa tay ra, ôm chặt lấy cô vào lòng: “Cảm ơn em, vợ à”

“Không có gì.” Anh Cẩu đang lái xe, khi thoáng nhìn qua kính sau, thì thầm mắng mình trong lòng, kinh hộ pháp đã niệm đến đâu rồi?

Trí nhớ kiểu gì thế này!

Ba người về đến khách sạn, thì Giang Ninh liền đưa Lâm Vũ Chân đi nghỉ ngơi.

Song Lâm Vũ Chân không rời được vòng tay, cứ ôm lấy ngắm mãi, mà càng ngắm thì lại càng thấy thích, càng ngắm thì càng thấy vui, nên Giang Ninh cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể để mặc cô.

Rồi anh gọi anh Cẩu đến.

“Tên Bảo Mạc Nhĩ của Slanka kia, giờ đang ở đâu?”

Lúc ở trên đường, anh Cẩu cũng đã để người đi thăm dò, nên giờ phút này cũng đã nắm được vị trí của Bảo Mạc Nhĩ.

Vậy mà lại dám cho người đến làm hại Lâm Vũ Chân.

Đó chính là vảy ngược của Giang Ninh đó!

“Đem đến đây”
 
Chương 1255


“Vâng ạI” Anh Cẩu lập tức đi ngay.

Khi Giang Ninh trở về phòng, thì Lâm Vũ Chân cũng đã ôm hộp mà ngủ rồi, còn chưa thay quần áo nữa.

Anh bước đi khẽ khàng, giúp Lâm Vũ Chân thay quần áo, rồi đắp chăn kĩ càng cho cô.

Vẻ mặt dùng để nhìn một cô gái tốt bụng như vậy, vô cùng dịu dàng.

Giang Ninh mở chiếc hộp, lấy cái vòng tay ra, đeo lên cổ †ay của Lâm Vũ Chân, còn nhìn chăm chú vào, rồi vừa nở nụ cười vừa nói: “Đẹp lắm, đeo lên luôn đi, không được phép tháo ra: Anh cầm tay của Lâm Vũ Chân lên, đem bỏ vào trong chăn, thì bỗng lỗ tai nhúc nhích một cái, tròng mắt liền co rụt lại, tản ra một luồng sát khí nồng đậm!

Giang Ninh không cử động, chỉnh lại góc chăn một cách kĩ càng cho Lâm Vũ Chân, rồi đi trước cửa sổ, giơ tay lên đóng cửa sổ lại.

Mà giờ phút này, ở ngay trên tường bên ngoài cửa sổ, có hai người đang nằm sấp.

Toàn thân đều mặc đồ đen, như muốn hoà hợp vào đêm tối, nếu không nhìn kĩ mà nói, thì căn bản sẽ không thể phát hiện được.

Sau khi Giang Ninh đóng cửa sổ lại, hai người liền trao đổi ánh mắt với nhau, rồi giống như thằn lằn, mà bám sát vào tường, không nhúc nhích tí nào.

Sột soạt…

Một âm thanh rất nhỏ, tựa như là gió thổi làm cho lá cây lay động, khiến người ta khó mà phát hiện được.

“Xoạch!”

Nghe được tiếng tắt đèn, vang lên trong phòng, thì hai người dùng tay ra dấu với nhau, rồi liền lấy công cụ ra, để trên mặt kính, nhẹ nhàng mà cắt, sau đó trực tiếp cắt ra được một lỗ hổng hình tròn, rồi dùng bàn hút hích nó ra.

Có một người trong đó đưa tay vào, mở chốt cửa sổ ra, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa sổ ra, hai người, như là ma quỷ, mà chui vào, không để phát ra một tiếng động nào.

Bọn họ không do dự chút nào, đi thẳng về phía người năm trên giường, trong tay cầm theo dao găm, tỏa ra khí lạnh dày đặc? Già lục phất nhiễm nhiễm già san thị?

“Phịch!”

“Phich!”

Hai con dao găm, hung ác mà đâm vào trên giường, nhưng lại thất bại, sắc mặt hai người liền biến đổi ngay tức khắc.

“Xoạch!”

Đèn sáng lên!

Giang Ninh đang đứng ngay cửa, khi nhìn thấy hai tên mặc đồ đen, thì sắc mặt liền trở nên âm trầm: “Xem ra, có người, đúng là còn chưa chịu chết tâm nhỉ!”

Một lần không được, còn đến lần thứ hai, thật sự cho rằng mình không dám giết anh ta hay sao!

“Giế t chết anh ta!”

Hai người không có chút chần chừ, thấy hành động đã thất bại, thì liền giơ dao găm lên, nhắm về phía Giang Ninh.

Dao găm vô cùng bén nhọn, loé ra mũi nhọn lạnh lẽo, ở dưới ánh đèn, thì càng chói mắt hơn, song Giang Ninh cũng chẳng mảy may hoảng sợ.

“Bịch!”

“Bịchl” Giang Ninh đấm ra hai quyền, làm cho hai người bay ra ngoài, nện bể cả cửa kính, từ trên lầu lật người lại nhảy xuống, thấy thế anh liền đuổi theo ngay lập tức.
 
Chương 1256


Chưa đến phương Bắc được mấy ngày, liền bị mấy đợt người đến ám sát, song nếu là nhằm vào anh mà đến, thì Giang Ninh cũng chẳng thèm để ý làm gì, nhưng những người này, rò ràng là đang nhắm vào Lâm Vũ Chân!

“Rầm rầm!”

“Rầm rầm!”

Giang Ninh đuổi theo, chớp mắt liền đã đuổi kịp hai người.

“Còn muốn chạy sao?”

Rồi bất ngờ thay, tốc độ của Giang Ninh bỗng tăng vọt, như loài báo săn, nhanh đến lạ thường!

Ở trong màn đêm đen, thì còn đáng sợ hơn cả mà quỷ.

Hai tên sát thủ, cơ bản là không có ý muốn đánh nhau với Giang Ninh, thậm chí đến cả một quyền của Giang Ninh cũng mặc kệ, mà chỉ muốn trốn thoát.

Thế nhưng quả đấm của Giang Ninh, bọn họ dám chịu được ở chỗ nào chứt!

Chỉ với một quyền, thì đã làm cho một người trong đó phải ngã xuống đất, mà không thể phát ra được tiếng kêu nào, người còn lại thấy vậy, thì không chút do dự, lập tức cắt nát viên thuốc ở trong miệng, chỉ vài giây đồng hồ sau, vẻ mặt đã trở nên xanh đen, rồi tắt thở ngay trong nháy mắt!

Giang Ninh tiến lên nhìn thoáng qua, thì đều thấy được hình xăm đỏ ửng, ở trên cổ hai người, vẻ mặt đột nhiên biến sắc: “Điệu hổ ly sơn?”

Không để ý được gì nữa, anh vội vàng xoay người chạy về khách sạn.

Bảo Mạc Nhĩ ra tay trước, anh Cẩu bắt đầu bị điều đi, hiện giờ cả mình cũng bị dẫn ra, bọn người này, đúng là lão luyện mài Vào lúc này, trên sofa trong phòng khách sạn của Giang Ninh, Lâm Vũ Chân đang nằm ở đó, cả người được bọc thảm lông, ngủ vô cùng ngon giấc.

Mà giữa hành lang, có một người khoác trường bào, mang mặt nạ trên mặt, đang bước từng bước, đến gian phòng chính xác mà Lâm Vũ Chân hiện đang ở.

Đôi mắt dưới mặt nạ kia, âm u lạnh lẽo, đằng đằng sát khít.

Ông ta bước từng bước vào phòng, ý muốn giết người trên người ngày càng dày đặc!

“Kẽo kẹt…” Bàn tay ông ta hơi dùng sức, trực tiếp đánh văng cánh cửa bị khóa chặt ra, đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa phòng ra.

“Đã lâu không gặp.” Cửa vừa mở ra, chỉ thấy hai ông cụ mỗi người tự dời một cái ghế ngồi ở đó, cười tủm tỉm nhìn anh.

“Thật không ngờ rằng, ông đối xử với người đó lại trung thành như vậy” Hạ Lâm Bắc hừ một tiếng: “Ngôn Đường, bạn bè lâu năm không gặp mặt, không tháo cái mặt nạ trên mặt xuống được à”

“Ha ha, quả thật đã lâu không gặp, vậy mà hai người các ông vẫn chưa chết đấy ha” Ngôn Đường tháo mặt nạ xuống, để lộ ra một khuôn mặt già nua: “Lần trước chủ thượng không giết các người, quả thật hai người rất may mắn đấy”

“Người nên chết tự nhiên sẽ chết, người không nên chết thì ai cũng không thể tiễn đi được” Yến Xích Nam nhìn Ngôn Đường một cái, chậm rãi đứng lên.

Ông ta và hai người Hạ Lâm Bắc, trực tiếp che chắn cho Lâm Vũ Chân.

Rất dễ dàng nhận ra, ngụ ý trong lời nói của ông ta vô cùng rõ ràng, hôm nay Lâm Vũ Chân sẽ không chết, chỉ cần hai người bọn họ vẫn còn một hơi thở thì chắc chắn cô sẽ không chết.

“Hai người các người không sợ tôi dùng kế điệu hổ ly sơn, có thể người mà tôi muốn giết thật là Giang Đạo Nhiên đấy?”

Ngôn Đường nhìn hai người, thản nhiên nói.
 
Chương 1257


“Không sao cả, ở phía Bắc, ai chết cũng được, bao gồm cả Giang Đạo Nhiên, nhưng cô gái này không thể chết” Hạ Lâm Bắc không khách sáo chút nào.

Giang Đạo Nhiên đã sớm dự liệu trước được lần này Giang Ninh và Lâm Vũ Chân quay về phía Bắc, chắc chắn sẽ có người âm thầm ra tay nên đã gọi hai ông quan sát để ý từ sớm rồi.

Ông ấy không lo cho sự an toàn của Giang Ninh, nhưng ông ấy lại rất lo lắng cho Lâm Vũ Chân.

Trên thế giới này, e rằng chẳng có ai có thể đủ sức uy hiếp Giang Ninh!

Khí thế của hai bên dần dần tăng lên, ý muốn chém giết va chạm ở giữa không trung, vô cùng đáng sợ.

Một hồi lâu sau đó, đột nhiên Ngôn Đường cười một tiếng rồi lắc đầu: “Tôi tính sai rồi, xem ra cô bé này thật sự rất đặc biệt” Giang Ninh sắp trở về rồi.

Kế điệu hổ ly sơn này của ông ta chẳng có tác dụng gì quá lớn đối với Giang Ninh, đợi Giang Ninh quay về thì chắc chắn ông ta sẽ chẳng thể rời đi được nữa.

Vốn tưởng có thể dễ dàng giế t chết Lâm Vũ Chân, nhưng hiện giờ xem ra quả thật không dễ dàng như vậy.

“Hai người các ông muốn giữ chân tôi ở lại đây sao hả?”

Ông ta nhìn Hạ Lâm Bắc và Yến Xích Nam.

Chỉ cần có thể ngăn chặn ông ấy một lát, đợi Giang Ninh quay về ba người hợp sức lại nhất định có thể gi ết chết Ngôn Đường!

Chém bớt một người trợ thủ bên phía chủ thượng!

Nhưng Hạ Lâm Bắc và Yến Xích Nam vẫn không hề nhúc nhích, để mặc Ngôn Đường xoay người rời đi.

Bọn họ không muốn mạo hiểm.

Ngôn Đường chết hay không cũng không quan trọng, hướng ông ta và chủ thượng rời đi là một con đường không có đường lui, sớm muộn gì cũng phải chết, nhưng nếu như hiện tại không ra tay, ngộ nhỡ khiến Lâm Vũ Chân bị thương thì sẽ được một mất mười, lợi thì ít mà hại thì nhiều.

Hai người Hạ Lâm Bắc và Yến Xích Nam đứng che chắn trước mặt Lâm Vũ Chân, không hề nhúc nhích, cho đến khi hơi thở của Ngôn Đường hoàn toàn biến mất.

“Nếu thật sự ra tay, chắc chắn hôm nay Ngôn Đường sẽ phải chết, chẳng thể nghi ngờ được” Yến Xích Nam hừ nói.

Thậm chí còn chẳng cần Giang Ninh đến, hai người họ liên kết với nhau đã có thể g iết chết Ngôn Đường rồi!

Nhưng vẫn chưa cần phải làm thế.

“Gần đây dấu vết hoạt động của các môn phái ẩn danh đần ít đi, sợ rằng chủ thượng đã tìm được tung tích của những quyển sách quyền thuật rồi” Hạ Lâm Bắc cau mày, trong lòng có chút lo lắng.

Chuyện năm đó của quyển sách về quyền thuật được lan truyền ra ở trong giang hồ đã dâng lên một cơn sóng lớn, khiến cho một đám người bắt đầu đuổi theo nó điên cưồng, trong đó kẻ điên cưồng nhất chính là chủ thượng.

Đến nay vẫn chưa có ai có thể xác định được chân tướng thật sự về chủ thượng, rốt cuộc ông ta là ai và có mục đích gì.

“Phanh!”

Đột nhiên cánh cửa phòng bị người đá bay ra ngoài, Giang Ninh xông vào, hai mắt đỏ thãm giống hệt như một tên dã thú điên cuồng!

Nhìn thấy Hạ Lâm Bắc và Yến Xích Nam đứng đó, Giang Ninh đã hiểu ra mọi chuyện ngay.

“Người đâu?”

“Đi rồi” Yến Xích Nam nói: “Là một tên thuộc hạ đang nắm giữ địa vị quan trọng dưới trướng chủ thượng, Ngôn Đường” Giang Ninh không quan tâm người kia là ai, anh vội vàng chạy đến trước ghế số pha, lúc này Lâm Vũ Chân vừa bị đánh thức bởi tiếng động của cánh cửa, cô dụi dụi mắt vẫn còn chút mơ màng.
 
Chương 1258


“Sao em lại ngủ trên ghế sô pha thế?”

Lâm Vũ Chân ngáp một cái rồi hỏi: “Hai người này là ai vậy?”

“Hai ông cụ của nhà họ Giang” Giang Ninh tùy ý nói.

Lâm Vũ Chân không sao, hòn đá đè nặng trong lòng anh mới rơi xuống, nhưng cơn tức giận lại từ từ biến thành một ánh dao sắc bén ác liệt!

Tên chủ thượng kia thật to gan!

Vậy mà dám ra tay với Lâm Vũ Chân!

Cô chỉ là một cô gái vô tội, chẳng có ân oán gì với môn phái ẩn danh của ông ta mà ông ta cũng ra tay sao chứ?

“Ván cờ ở phía Bắc đã bị phá vỡ rồi nhưng chủ thượng sẽ không từ bỏ ý đồ đâu” Hạ Lâm Bắc nói: “Lực hấp dẫn của quyển sách quyền thuật đã vượt xa sức tưởng tượng của cậu, chủ thượng có chấp niệm buộc phải sỡ hữu quyển sách này, quyền thuật trên người cậu cũng giống như vậy”

“Vì thế nên ông ta dám ra tay với Vũ Chân à?”

Gương mặt Giang Ninh chỉ còn lại ý muốn giết chế ông ta.

“Đại khái là để cảnh cáo cậu đấy” Yến Xích Nam nói: “Môn phái ẩn danh không hề có giới hạn về nguyên tắc, chủ thượng lại càng không biết chừng mực “Ở khu vực phía Bắc này, hiện tại nhà họ Giang là nơi an toàn nhất. Giang Ninh, cậu hiểu ý của tôi chứ?”

Giang Ninh không lên tiếng, anh quay đầu lại nhìn Lâm Vũ Chân.

Nếu như anh chỉ có một mình, không nói cái tên thuộc hạ mạnh nhất gì gì đó, dù có là chủ thượng đi chăng nữa, chỉ cần để anh biết được tung tích của ông ta, nhất định anh sẽ truy đuổi, đánh chết ông ta!

Nhưng hiện tại, anh còn có Lâm Vũ Chân, đây là ranh giới mà anh để tâm nhất trong lòng mình, đồng thời đó cũng là điểm yếu nhất của anh.

Nên anh không được phép có bất kỳ sơ xuất nào.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Từ trong cuộc đối thoại của họ, Lâm Vũ Chân cảm giác được có chuyện gì đó không đúng.

“Không sao.” Giang Ninh lắc đầu: “Bọn họ muốn đón em đến nhà họ Giang ở”

“Ở khách sạn này chắc chắn không thoải mái được bằng ở nhà.

Lâm Vũ Chân quay đầu nhìn hai người Hạ Lâm Bắc và Yến Xích Nam, họ đến đón mình sao?

“Vậy còn anh thì sao?”

Cô quay đầu lại nhìm chằm chằm vào Giang Ninh.

Giang Ninh ở đâu, cô sẽ ở đó.

“Anh cũng sẽ về nhà họ Giang” Nghe thấy câu nói này, hai người Hạ Lâm Bắc và Yến Xích Nam nhìn nhau, trong ánh mắt thoáng qua một chút kinh ngạc.

‘Thầm nghĩ trong lòng, Lâm Vũ Chân này quả thật quá đặc biệt, có thể thuyết phục một Giang Ninh có tính cách bướng bỉnh như vậy dễ dàng chấp nhận chịu thua.

“Đi thôi” Giang Ninh nhìn Lâm Vũ Chân: “Anh đưa em đến nhà họ Giang” Anh không yên tâm, dù cho có hai người Hạ Lâm Bắc và Yến Xích Nam ở đây nhưng cái tên điên chủ thượng đó vẫn sẽ ra tay với Lâm Vũ Chân, Giang Ninh muốn trực tiếp lột da ông ta!

Giang Ninh đưa Lâm Vũ Chân đến nhà họ Giang, Tiết Ninh mừng rỡ không thôi, vội vàng kêu người sắp xếp phòng ngủ cho Lâm Vũ Chân nghỉ ngơi.

Đó vốn dĩ chính là phòng của Giang Ninh.
 
Chương 1259


“Anh vẫn còn phải ra ngoài sao?”

Thấy Giang Ninh xoay người muốn rời đi, Lâm Vũ Chân có hơi lo lắng.

“Ừm, vẫn còn một chút việc, anh phải đi giải quyết.” Ai dám ra tay với Lâm Vũ Chân, Giang Ninh tuyệt đối sẽ không buông tha cho người đó!

Giang Đạo Nhiên có thể nhìn ra được, trong mắt Giang Ninh đang che giấu sự tàn độc muốn giết người!

“Yên tâm, Vũ Chân ở nhà họ Giang sẽ không xảy ra chuyện gì đâu” Ông ấy chân thành nói.

Giang Ninh gật đầu, liếc mắt nhìn Giang Đạo Nhiên: “Mấy người cũng đừng có việc gì.” Nói xong, anh trực tiếp xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng Giang Ninh rời đi, Hạ Lâm Bắc thở dài một hơi.

“Tên chủ thượng kia, rốt cuộc ông ta muốn làm cái gì chứ?

Muốn chọc giận Giang Ninh thôi hay là có mục đích khác” Giang Ninh của hiện tại, điểm yếu duy nhất của anh có thể nói đó chính là Lâm Vũ Chân, ông ta muốn đối phó Giang Ninh, e rằng sẽ ra tay với Lâm Vũ Chân. Nói ông ta là một người chẳng có chừng mực gì, xem qua quả thực chẳng sai.

“Dù sao, không sao là tốt rồi” Yến Xích Nam khẽ nói.

Bọn họ đã biết quá rõ chủ thượng là người như thế nào rồi.

Ông ta có thể vì mục đích của chính mình mà có thể không từ bất cứ thủ đoạn nào, hơn hai mươi năm gần đây, những người trong giang hồ chết trong tay chủ thượng đã quá nhiều rồi….

Giang Ninh quay trở về khách sạn.

Vẻ mặt đầy ý muốn giết người!

“Phanh!”

Bao bố bị đánh một cú mãnh liệt, lập tức truyền ra một tiếng kêu đầy sợ hãi.

“Ai ai” Bảo Mạc Nhĩ kinh sợ, ánh sáng đột ngột chiếu đến khiến anh ta sợ hãi.

Anh ta chẳng biết đã xảy ra chuyện gì, bỗng nhiên bị người khác bắt đi, thậm chí mấy tên vệ sĩ kế bên còn chưa kịp phản ứng lại nữa.

Nhìn thấy Giang Ninh đang ngồi trước mặt mình, Bảo Mạc Nhĩ lập tức phản ứng lại.

“Giang Ninh!”

Anh ta tức giận: “Cậu dám bắt cóc tôi sao hả?”

“Chát” Giang Ninh giơ tay tát anh ta một cái, hoàn toàn không hề khách sáo một chút nào.

Cái tát này vô cùng hung ác và tàn nhẫn, nó mang theo nỗi tức giận của Giang Ninh, dường như một bên mặt của Bảo.

Mạc Nhĩ cũng bị méo lệch mất rồi.

“Anh phái người giết tôi phải không?”

Bảo Mạc Nhĩ bụm mặt, ánh mắt hoảng hốt.

“Còn dám phái người giết Vũ Chân!”

Giọng nói của Giang Ninh vô cùng lạnh lẽo, ý muốn giết người dâng đến mức cực hạn!

Không khí lạnh lẽo đáng sợ dường như được tỏa ra từ cả cơ thể của người anh, trong nháy mắt đã khiến nhiệt độ trong căn phòng như hạ xuống rất thấp.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom