Chào mừng bạn đến với Hội Đọc Truyện!

Hội Đọc Truyện là diễn đàn chuyên về truyện, văn, thơ và giải trí. Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn vui lòng bạn đăng ký thành viên, việc đăng ký hoàn toàn miễn phí và dễ dàng!

Đăng ký!

Dịch Siêu Cấp Phú Nhị Đại

Chương 1260


Cả người Bảo Mạc Nhĩ run lên, dùng giọng nói run rẩy hỏi anh: “Cậu… cậu muốn làm gì tôi hả?”

Anh ta căn chặt răng, nhìn chòng chọc vào Giang Ninh, trong con ngươi ấy có thể thấy rõ vẻ không cam lòng và tức giận.

“Tôi là người của nhà họ Bảo! Tôi nói cho cậu biết, cậu mà dám động vào tôi…”

“Chát!”

Căn bản Giang Ninh không cho anh ta có cơ hội nói chuyện, lại là một cái tát nữa, trực tiếp khiến mấy chiếc răng của Bảo Mạc Nhĩ đều bay văng ra ngoài.

“Nói! Mày có quan hệ gì với môn phái ẩn danh?”

Đầu tiên là người của Bảo Mạc Nhĩ đến giết anh và Lâm Vũ Chân, người đến tiếp theo lại là người của môn phái ẩn danh. Nếu như nói giữa hai bên chẳng có quan hệ gì, Giang Ninh chẳng bao giờ tin.

Nghe thấy bốn chữ môn phái ẩn danh này, Bảo Mạc Nhĩ chỉ cắn chặt răng không nói một tiếng nào.

“Cậu đang uy hiếp tôi sao?”

“Chát!”

Giang Ninh lại tặng cho anh ta thêm một cái tát nữa, lần này Bảo Mạc Nhĩ hét lên một tiếng thật thảm thiết, miệng cũng chảy đầy máu.

“Uy hiếp? Tao không uy hiếp mày!”

Giang Ninh lạnh lùng nói: “Mày dám ra tay với Vũ Chân chính là tội đáng chết!”

“Hiện giờ, mày càng tranh thủ thì càng khiến cho bản thân mày có thể chết càng đau khổ hơn thôi!”

Ý muốn giết người lạnh lẽo kia toát ra từ người anh khiến cho Bảo Mạc Nhĩ cuối cùng cũng cảm nhận được nỗi sợ hãi.

Từ trước đến nay anh ta chưa bao giờ nghĩ lại có người dám đối phó người nhà họ Bảo của anh ta.

Tên Giang Ninh này chẳng qua chỉ là một thằng ở rể của Lâm thị, dù cho có là Lâm thị thì làm được gì cơ chứ? Đó cũng chỉ là một công ty nhỏ bé, trong mắt nhà họ Bảo của anh ta, kia cũng chỉ như một con giun dế nhỏ bé mà thôi.

Nhưng hiện tại, vậy mà Giang Ninh lại dám giết anh ta!

“Cậu, cậu đừng làm chuyện xẵng bậy!”

Bảo Mạc Nhĩ hét to: “Tôi là người nhà họ Bảo… tôi là… ÁI” Giang Ninh không cho anh ta có cơ hội nói nhảm nhiều lời, mấy cái tát bay đến khiến cơ mặt của Bảo Mạc Nhĩ như biến dạng.

“A Cẩu!”

Giang Ninh quát lên.

“Cóm “Tra hỏi ra những chuyện liên quan đến môn phái ẩn danh, tất cả mọi thứ mà anh ta biết cho tôi!”

Giang Ninh không có quá nhiều sự kiên nhãn như vậy, anh càng không quan tâm đ ến Bảo Mạc Nhĩ này là người họ Bảo gì gì đó.

Bất kỳ ai dám ra tay với Lâm Vũ Chân của ông đây, dù cho là chủ thượng đi chăng nữa, Giang Ninh cũng sẽ vặn cổ ông ta xuống!

Anh đè nén ý muốn điên cuồng giết người trong lòng mình xuống, đi ra ngoài sân thượng lấy một điếu thuốc ra, sau khi châm lửa rồi hít mạnh một hơi.

“A Phil” Giang Ninh gọi điện thoại, cho dù hiện tại là đêm khuya A Phi cũng tiếp máy ngay lập tức.

“Lập tức phong tỏa tất cả tuyến đường giao thông ở phía Bắc, nếu như phát hiện người của môn phái ẩn danh thì báo cho tôi biết ngay lập tức!”
 
Chương 1261


“Ngoài ra, phải tra ra nhà họ Bảo ở nước ngoài có mối quan hệ gì với môn phái ẩn danh cho tôi!”

Bên đầu dây điện thoại bên kia, A Phi nhíu mày.

“Đã xảy ra chuyện gì rồi ạ?”

“Không có chuyện gì.” Giang Ninh nói: “Chủ thượng lại bố trí một ván cờ dẫn dụ tôi vào cuộc.” A Phi đã hiểu ra được một chút vấn đề nằm ở đâu rồi.

Nếu như đã biết là một ván cờ, thì tại sao Giang Ninh vẫn muốn tiến vào.

“Đại ca, em lo chủ thượng có âm mưu gì đó, anh đừng khinh thường ông ta.”

“Hiện giờ ông ta có âm mưu gì đâu chứ, chẳng qua lúc này ông ta đang mượn tay tôi giết vài người mà thôi.” Giang Ninh hừ một tiếng, làm sao anh không nhìn ra được ý đồ của ông ta được chứ.

Cuộc đấu võ giữa người thông minh và người khôn ngoan, bình thường luôn không chỉ dựa vào võ thuật mà phải dựa vào trí tuệ nhiều hơn để có thể tính toán âm mưu giữa hai bên.

Chủ thượng để thuộc hạ Ngôn Đường có vị trí đứng đầu dưới trướng của ông ta đến giết Lâm Vũ Chân, chắc chắn đã biết không ra tay được, đồng thời cũng sẽ không để cho tên Ngôn Đường ra tay thuận lợi.

Mục đích của ông ta, có thế nói là đang muốn hợp tác với Giang Ninh.

Bức ép Giang Ninh để khiến anh dù có không muốn hợp tác đi chăng nữa cũng buộc phải hợp tác với ông ta!

“Được, tôi sẽ đi làm ngay!”

A Phi không hỏi nhiều.

Chỉ cần là việc do Giang Ninh bàn giao cho, anh ấy sẽ đi làm ngay và luôn.

Ngắt điện thoại, điếu thuốc lá trên tay đã cháy đến phần cuối rồi, ngón tay Giang Ninh búng một cái, đầu tàn thuốc rơi xuống tựa như những bông hoa tuyết đỏ đang rụng rơi.

“Sớm muộn gì tôi cũng đánh nát cái mặt nạ của ông!”

Đây vẫn là lần đầu tiên Giang Ninh gặp phải đối thủ như thế này, vừa cáo già vừa xảo quyệt, lòng dạ tâm tư thâm sâu khó lường.

Hai người chỉ giao nhau một lần, thực lực võ thuật chẳng thể phân cao thấp. Càng có nhiều khi, thậm chí còn chẳng dùng đến võ thuật để chém giết nhau, chỉ dựa vào đầu óc đã có thể giết người càng tàn nhãn hơn rồi!

Trong phòng, Bảo Mạc Nhĩ đã co quắp lại như một vũng bùn nhảo, cả người co rúm lại, miệng thì sùi bọt mép, trợn trắng mắt hoàn toàn không thể động đậy được nữa.

“Đại ca, không hỏi được” Anh Cẩu lắc đầu.

“Sợ rằng cậu ta chẳng biết chuyện gì đâu” Dựa vào thủ đoạn mà anh đã ra tay, chỉ cần Bảo Mạc NHĩ biết thì chắc chắn sẽ có thể đào ra được, nhưng đã bị dẫn vặt giày vò đến mức này rồi mà vẫn không thu hoạch được bất cứ chuyện gì, vậy có thể nói rõ một vấn đề, Bảo Mạc Nhĩ vẫn chưa có tư cách để biết chuyện về mối quan hệ giữa nhà họ.

Bảo và môn phái ẩn danh.

“Chẳng biết chuyện gì cả” Giang Ninh đi ra, cúi đầu nhìn Bảo Mạc Nhĩ.

Rõ ràng chủ thượng cố ý để cho anh chú ý đến nhà họ Bảo.

Cả chặng đường này, anh hủy diệt biết bao nhiêu dòng dõi danh giá quyền thế ở phía Bắc rồi, trong số đó có cả nhà họ Bảo nữa!

Mà ở Nam Đảo, nhiều thuộc hạ đã đi vào cái bãy do anh tự thiết kế ra, sau đó còn bị đuổi giết, những người này… đều là người của chủ thượng.

Xét theo lòng dạ của chủ thượng, ông ta không thể không nhận ra chuyện ở Nam Đảo là một cái bẫy.
 
Chương 1262


Như vậy xem ra lời giải thích duy nhất, mục đích của chủ thượng chính là muốn mượn tay của anh để giết vài người!

Gồm cả những người bên cạnh anh!

Thật sự là quá độc ác!

“Muốn giết luôn không?”

Anh Cẩu hỏi.

Bảo Mạc Nhĩ dám ra tay với Lâm Vũ Chân, thì đã định sẵn buộc phải chết, điều cần phải suy nghĩ duy nhất chính là khiến anh ta chết theo kiểu nào mà thôi.

“Anh ta vẫn còn một chút tác dụng.” Giang Ninh hé mắt: “Đừng lãng phí phần giá trị cuối cùng này của anh ta” Nói xong, Giang Ninh không nói thêm gì nữa nữa, chỉ để anh Cẩu đưa người đi, Giang Ninh thì quay về nhà họ Giang.

Chuyện liên quan đến môn phái ẩn danh, liên quan về chủ thượng anh vẫn còn quá nhiều chuyện vẫn chưa biết. Từ mười lăm năm trước, một kẻ hung ác tàn nhãn đã tồn tại đi theo con đường giang hồ của bọn họ cả một đời, thậm chí có thể còn là nhân vật có tuổi tác lớn hơn bọn họ nữa.

Kéo dài suốt mười lăm năm này, người kia vẫn một lòng tìm kiếm quyền thuật cực đạo, rốt cuộc quyển sách quyền thuật này có bí mật gì, có lẽ Giang Đạo Nhiên sẽ biết một chút về chuyện này.

Giang Ninh không khách sáo với ông, trực tiếp tìm Giang Đạo Nhiên để hỏi cho ra lẽ.

Giang Đạo Nhiên biết sớm muộn gì Giang Ninh cũng sẽ hỏi mình, ông không nói gì mà dẫn anh đến thư phòng chỉ vào bức tranh chữ treo trên tường nói: “Nhà họ Giang ta là nhà làm quan về y dược, đời đời đều theo tín ngưỡng trị bệnh cứu người, nhưng trước thế hệ thứ ba, nhà họ Giang đột nhiên vùng dậy, chính là bởi vì tổ tiên nhận được bức tranh này”

“Ban đầu trang giấy trong quyển sách về quyền thuật trên người con được phát hiện ra từ lớp thứ hai bên trong bức tranh này.” Giang Đạo Nhiên nói: “Quyền thuật cực đạo là ai chế luyện ra, và được chế luyện ra từ khi nào, nó có chứa bí mật gì, ba hoàn toàn không biết.”

“Nhưng có một chuyện, ba có thể xác định” Giang Ninh quay đầu nhìn ông ấy.

“Quyền thuật cực đạo này, đến từ giới giang hồ!”

Trong giới giang hồ, đó là một vòng tròn gió tanh mưa máu!

Có thể nói là vòng tròn tàn nhãn nhất!

Đương nhiên Giang Ninh biết điều đó, mặc dù hiện tại giới giang hồ đã xuống dốc rồi, nhưng từ trước đến nay chưa từng có người nào dám xem thường giới này!

Bởi vì chỉ cần những người đi ra từ giới này, dù cho chỉ là một người thì cũng đều là cao thủ bậc thầy có thể điều khiển tình thế.

Nhớ ngày đó, những cao thủ bậc thầy đã có thể đè ép những người đó không thể ngóc đầu lên được ở Thiên Hải chỉ bằng một tàn kiếm!

Thậm chí những tàn kiếm lâu năm vẫn điên cuồng tiến đến khiến phía Bắc nổi lên một trận phong ba bão táp.

Đây chính là cao thủ!

Trong giới giang hồ, cao thủ là thứ đáng sợ.

Lại càng chẳng cần phải nói đến những cao thủ ngầm trong giới thì mỗi người lại càng nổi tiếng hơn nữa, có thể nói dường như trong giới giang hồ những nhóm người đó có thực lực mạnh nhất.

Đặc biệt là chủ thượng môn phái ngầm.

Giang Ninh nhíu mày.
 
Chương 1263


“Không có manh mối là người nào đã lưu truyền lại những quyền thực Cực Đạo này sao?

Giang Đạo Nhiên lắc đầu: “E rằng chỉ có thu thập đủ hết cả bộ quyền thuật này mới biết được”

“Tổ tiên nhà họ Giang năm đó, cũng vô tình học được chứ cũng chẳng biết lai lịch nó từ đâu” Ông nhìn Giang Ninh: “Nếu như nói có người biết về nó thì e rằng chỉ có một mình chủ thượng biết mà thôi.” Nhưng hiện tại, ngay cả thân phận thật sự của chủ thượng của môn phái đó cũng chẳng có ai xác định được, huống hồ đừng nói đến việc muốn biết thông tin tình báo từ miệng của chủ thượng môn phái.

Hiện tại rõ ràng chủ thượng môn phái đang mượn tay của Giang Ninh để giết vài người nữa.

Dù cho Giang Ninh biết, thì ván cờ này vẫn buộc phải tiếp tục đánh tiếp.

Cái này tựa như một trò chơi vậy, chỉ cần gia nhập vào trò chơi này thì nhất định phải chơi đến cuối cùng, chỉ có gia nhập vào trò chơi này mới có thể biết được kết quả cuối cùng của trò chơi.

Giang Ninh muốn biết kết quả, cho nên anh mới buộc phải tham gia vào.

“Tôi biết rồi” Giang Ninh gật đầu: “Nếu trò chơi đã bắt đầu rồi, vậy thì tiếp tục chơi thôi” Anh quay đầu liếc mắt nhìn Giang Đạo Nhiên một cái: “Tôi biết ông đang muốn nói cái gì, không có ai có thể làm tổn thương đến Vũ Chân. Ai cũng không thể!”

Giang Ninh biết, chủ thượng của môn phái chắc chắn biết rất rõ, nêu như ông ta thật sự ra tay với Lâm Vũ Chân thì ông †a tuyệt đối sẽ không thể tìm được toàn bộ bộ quyền thuật, Giang Ninh sẽ đuổi giết ông ta khắp trời nam đất bắc!

Chỉ cần đầu óc tên chủ thượng kia không có vấn đề thì ắt sẽ phải biết vào lúc này tuyệt đối không thể chạm vào ranh giới của Giang Ninh.

Nhưng Giang Ninh càng biết rõ hơn, mọi việc đều phải chuẩn bị sẵn sàng hết tất cả mới được.

Từ lúc Giang Đạo Nhiên rời khỏi thư phòng, Giang Ninh quay trở về phòng.

Mười lăm năm rồi, đây là sau khi thời gian đã trôi qua gần mười lăm năm, anh mới ngủ lại ở nhà họ Giang một lân nữa.

Căn phòng này vẫn giống y như lúc trước, không hề có thay đổi chút nào, ngay cả món đồ chơi được treo lung tung trên cửa ra vào cũng chưa từng được di dời.

“Em không có động vào gì hết” Lâm Vũ Chân ngồi ở đó, nhìn căn phòng cũ tràn đầy hơi thở tuổi thơ kìm lòng không được mà cảm thán: “Nếu như anh vẫn là anh chàng thiếu niên ngày trước, thì tất cả mọi thứ đều không thay đổi gì cả”

“Vậy anh cũng đã không gặp em rồi” Giang Ninh không nghĩ nhiều như vậy.

Quá khứ đã trôi qua, cũng buộc phải để nó trôi đi, chuyện cần làm là phải trân trọng những thứ trước mắt, quý trọng hiện tại.

“Ngủ đi, đã mệt mỏi cả ngày rồi” Giang Ninh không nói nhiều lời, vốn dĩ anh không phải là một người có dễ xúc động.

Rửa mặt xong, hai người nằm trên giường.

Lâm Vũ Chân ngủ rất say, Giang Ninh nhắm mắt lại, nhưng chẳng thể ngủ được.

Mùi hương của căn phòng này… đều giống như lúc trước y như đúc.

Anh nhớ hôm đó lúc anh tỉnh lại, tất cả đều đã thay đổi rồi…

Trong đầu đều là hình ảnh bị đuổi ra khỏi nhà họ Giang, hai mẹ con anh phải lưu lạc ở đầu đường xó chợt Anh vô cùng sợ hãi mà giật mình tỉnh giấc, cả cơ thể không nhịn được run rẩy.

Không đợi Giang Ninh phản ứng lại, một đôi tay đã ôm lấy anh, tựa như dùng hết tất cả sức lực trong cơ thể, tất cả hơi sức để ôm lấy anh vậy.

“Em đang ở đây! Em ở đây này!”

Giọng của Lâm Vũ Chân truyền đến bên tai Giang Ninh vô cùng dịu dàng.
 
Chương 1264


Vừa nấy cô thấy Giang Ninh run rẩy.

Người đàn ông được làm bằng sắt như anh, vậy mà cũng sẽ có lúc căng thẳng, cũng có lúc cảm thấy sợ hãi…

Lâm Vũ Chân vội vàng ôm lấy Giang Ninh, dùng tất cả nhiệt độ từ cơ thể của mình dịu dàng sưởi ấm cho Giang Ninh: “Ông xã, em ở đây này, tất cả mọi chuyện đã qua rất lâu rồi” Giang Ninh lấy lại tinh thần, nhìn khuôn mặt đầy vẻ lo lắng của Lâm Vũ Chân, sau đó anh hít sâu vào một hơi.

“Anh mơ thấy ác mộng” Anh mỉm cười, vươn tay vuốt mái tóc dài của Lâm Vũ Chân: “Không sao rồi, cảm ơn bà xã” Trong phút chốc nỗi sợ hãi cùng với sự căng thẳng trong đầu khi nãy đã tan thành mây khói!

Giang Ninh giơ tay ra kéo Lâm Vũ Chân vào trong lồ ng ngực của mình, hai người ôm sát vào nhau.

“Ngủ đi”

“Ừm”” Một đêm yên tĩnh.

Sáng sớm, công ty ở phía Bắc truyền đến một tin tức kinh thiên động địa!

Nhân viên công ty chỉ nhánh Đông Hoa của Slanka, đều lần lượt từ chức với quy mô lớn!

Bộ phận phòng kế hoạch và kinh doanh, bộ phận tiêu thụ, bộ phận pháp vụ và bộ phận mở rộng thị trường…

Hầu như mỗi một bộ phận, những nhân viên cốt lõi nhất đều lựa chọn từ chức, nhất thời khiến cho tất cả chỉ nhánh công ty của Slanka đều gần như trở nên đình trệ hết tất cả.

Hôm qua, vài người phó tổng giám đốc vừa mới bị Bảo.

Mạc Nhĩ gọi qua đấy yêu cầu bọn họ triển khai hành động đối phó với Lâm thị. Nhưng hôm nay, ngay cả một người cấp dưới để sai bảo làm việc cũng chẳng có.

“Mấy người từ chức như vậy thì không được đồng ý đâu!

Cho dù muốn từ chức cũng phải làm xong những chuyện này trước một tháng! Rồi giao nhận cho những người mới!”

Một phó tổng giám đốc trong đó tức giận đến cả khuôn mặt đều trắng bệch.

Nhưng ông ta biết một tháng chẳng thể làm được việc gì, hơn nữa nhiều thời đồng thời từ chức như vậy, ngay cả tổ đội nhỏ làm việc cũng đều từ chức luôn, vốn dĩ bọn họ cũng sẽ không để ý đến việc giao nhận cho nhân viên mới gì hết.

Giao nhận cho ai đây chứ?

“Tôi không phê chuẩn! Đơn từ chức của các người, tôi không phê chuẩn cho ai cả!”

Một phó tổng giám đốc khác trực tiếp đập bàn, tức giận đến cả cơ thể đều phát run.

Tướng quân không có binh lính, vậy thì còn được tính là tướng quân gì chứ?

Nhất là trong tình cảnh hiện tại, Bảo Mạc Nhĩ chắc chăn sẽ giế t chết bọn họ mất!

Nhưng ông ta không phê chuẩn, nhân viên cũng không nói gì chỉ ngồi yên tĩnh ở phía trước. Chẳng nói câu nào, y hệt nhau, không làm bất cứ việc gì.

Họ đã hạ quyết tâm phải rời đi, ai cũng đừng hòng níu kéo ở lại.

Sâu mọt à?

Bảo Mạc Nhĩ đứng trước mặt tất cả mọi người, mắng tất cả mọi người là sâu mọt, bọn họ vẫn là những người có tự tôn của bản thân, nên chẳng có bất kỳ ai muốn ở lại nữa cả.

Huống hồ gì, bọn họ có đường lui, một đường lui còn tốt hơn nơi này nữa!
 
Chương 1265


Tiền lương hậu lĩnh hơn, chức vị cũng cao hơn, tương lai càng mở rộng hơn, còn có rất nhiều sự tín nhiệm và sự tôn trong hơn nữa!

Đột nhiên cả công ty Slanka sụp đổ ngay tức khắc, trong nháy mắt khiến cho người người ở phía Bắc kinh sợ.

Đúng vào lúc này, càng truyền ra tiếng xấu về sản phẩm hấp thụ ánh sáng có rất nhiều vấn đề, một viên đá ném vào mặt hồ yên tĩnh, chỉ trong một ngày ngắn ngủi danh tiếng của Slanka đã trở nên xấu đi trong mắt mọi người.

Không biết có bao nhiêu người đang bàn tán rầm rì kêu Slanka cút ra nước ngoài đi!

Mấy phó tổng giám đốc vội vàng đi tìm Bảo Mạc Nhĩ, nhưng dường như Bảo Mạc Nhĩ vừa bị dọa sợ vậy, chẳng nói gì ngoài việc lắc đầu.

Trên khuôn mặt anh ta đầy vẻ sợ hãi, hét lớn: “Tôi muốn về nhà! Tôi muốn về nhà! Mau đưa tôi về! Đưa tôi về!”

Ngay cả Bảo Mạc Nhĩ cũng muốn về nhà, cũng muốn rời khỏi nơi này, Slanka quả nhiên là xong đời rồi.

Đồng thời lúc này.

Tập đoàn công ty Lâm thị ở phía bắc.

Hướng Cao đứng ở đó, khuôn mặt mang theo nụ cười thản nhiên.

Phía sau ông ta là những thành viên nòng cốt, trọng yếu của ông ấy, lúc này họ đều đã từ chức ở công ty Slanka mà cùng anh ấy đến Lâm thị.

Mấy người họ còn có chút băn khoăn, căng thẳng, thậm chỉ là lo lắng.

Dù sau đột nhiên nhảy sang công ty khác là một điều tối ky trong ngành, dù Lâm thị và Slanka là đối thủ với nhau, có lẽ cũng đề phòng bọn họ cả.

“Đến Lâm thị rồi thì chính là người một nhà với nhau” Giang Ninh liếc mắt nhìn mọi người: “Chỉ cần các bạn xem đây là nhà, vậy thì tôi cũng có thể bảo đảm nơi này cũng sẽ xem các bạn là người một nhà” Anh tiện tay lấy ra một tấm thẻ ném lên bàn, liếc mắt về phía Hướng Cao.

“Bên trong có hai mười triệu, hãy chia đều cho những người anh em này đi, xem như là phí trợ cấp”

Trong phòng làm việc, bỗng nhiên có phần yên lặng.

Chỉ có một tiếng khe khẽ truyền tới, tiếng nuốt nước bọt, hầu hết tất cả mọi người đều nhìn về phía Giang Ninh, dường như có chút vẻ không thể tin được.

Bao gồm cả Hướng Cao.

Bảy mươi tỷ?

Cung cấp cho những nhân viên mới này, làm chỉ phí trợ cấp sao?

Đây không chỉ là vấn đề tín nhiệm hay không tín nhiệm nữa, mà là không coi tiền là tiền nữa rồi?

“Anh Giang…”

“Ồ, không có phần của ông” Giang Ninh nhìn sang Hướng Cao, rồi lại nói thêm một câu: “Bản thân ông đã nói rằng, không cần lương bổng, vậy một năm nay, một xu ông cũng đừng hòng lấy”

“Còn về việc ông có thể đạt được gì; Anh nhìn Hướng Cao, ánh mắt kia lại nhìn Hướng Cao với vẻ có chút hưng phấn: “Tự mình giành lấy” Chỉ với bốn vài từ đơn giản như vậy, mà khiến cả người Hướng Cao suýt chút nữa là nhảy bật dậy, tự mình giành lấy?

Vậy thì phải nhìn lại bản lĩnh của mình rồi!

“Vâng!”

Hướng Cao lập tức hét lên: “Tôi đợi làm người tiên phong ở thị trường nước ngoài của Lâm Thị, tôi nhất định sẽ không khiến anh Ninh thất vọng”.
 
Chương 1266


Ông ta mỉm cười, duỗi tay cầm lấy chiếc thẻ đó, trực tiếp đưa cho mấy người ở phía sau, nhìn thấy yết hầu của mấy người đó chuyển động, thì kích động đến mức nói năng lộn xộn, Hướng Cao không khỏi lắc lắc đầu.

“Chưa bao diờ nhìn thấy viêc đời nào mà khiến anh Ninh nhìn thấy mà bật cười.” Năm con người, mỗi người cũng được chia mười bốn tỷ, đến nỗi xúc động như vậy sao?

Tất nhiên, Hướng Cao biết răng, đối với những nhân viên này mà nói, đây là một khoản tiền khổng lồ, và điều quan trọng hơn là, động thái bỏ ra một khoản tiền như vậy của Giang Ninh cũng quá phóng khoáng rồi.

Thậm chí còn không chớp mí mắt!

“Trong nửa tháng, tôi muốn nhìn thấy hiệu quả.” Giang Ninh nói: “Bước đầu tiên này, là đuổi Slanka ra ngoài!”

“Mọi người có thể sử dùng mọi thủ đoạn, sử dụng phương thức mà ông giỏi nhất, nếu có vấn đề gì không thể giải quyết được, thì trực tiếp liên hệ với tôi”

“Vâng!”

Đám người Hướng Cao đồng thanh hét lên.

Đã gần năm mươi tuổi rồi, nhưng Hướng Cao vẫn cảm thấy trong người có một luồng nhiệt huyết, sục sôi như biển cả!

Dường như trong chốc lát đã trở về thời trẻ trung.

Đối thủ đầu tiên mà Giang Ninh dành cho họ chính là Slanka, nơi mà anh đã làm việc được hơn mười năm, đối với anh và các nhân viên kia mà nói, một khi đã không cảm nhận được thì rất khó chấp nhận.

Ngược lại, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, những gì Bảo Mạc Nhĩ đã làm, đã làm mất đi ấn tượng tốt đẹp của họ về Slanka không còn chút dấu vết nào!

Giang Ninh đã hoàn toàn ủy quyền, thậm chí còn đưa cho.

Hướng Cao một tấm thẻ đen, để tiện cho ông ta ra tay làm việc.

Và để cho Hướng Cao biết rõ rằng, con người của Giang Ninh không bình thường.

Thậm chí ông ta còn cảm thấy Giang Ninh để cho Lâm Vũ Chân phát triển Lâm thị này, vốn dĩ chỉ là để mua vui thôi, nhưng tùy tiện chỉ cần lấy ra một tấm thẻ đen là có thể dùng bảy mươi tỷ để làm người tiêu vặt tiền, có thể là người bình thường được sao?

Có một người lớn mạnh như Giang Ninh ở sau lưng, lần đầu tiên Hướng Cao cảm thấy rằng, hóa ra làm việc, lạ có thể có được sức mạnh như vậy!

Ông ta đã ra tay!

Ngay ngày đầu tiên, ông ta đã mạnh tay công kích Slanka ở thị trường của khu vực Đại Đông Hoa mà không chút thương tiếc.

Ông ta hiểu rất rõ về cách bố trí và chiến lược của Slanka, gần như là lấy điểm đối điểm, tuyến đối tuyến, mặt đối mặt, và đánh sụp Slanka chỉ trong một cú!

Đột nhiên, có một cơn sóng lớn kinh thiên động địa trào dâng ở phía bắc!

Ngày thứ hai, thị trưởng của Slanka ở Thạnh Hải gặp phải một trận sóng gió cực lớn, và bị tổn thất nặng nề!

Ngày thứ ba…

Lâm Vũ Chân đã không nói nên lời nữa.

Cô biết rằng thương trường giống như chiến trường, thậm chí đôi khi, thương trường còn tàn khóc hơn cả chiến trường, bởi vì không có khói thuốc súng, không có máu tươi, nhưng lại có vẻ hung tàn khát máu!

“Thật lợi hại!”
 
Chương 1267


Sau khi xem tin tức được một lúc lâu, Lâm Vũ Chân mới lên tiếng, không nhịn được mà nói.

Trong vòng ba ngày, bố cục khu vực Đại Đông Hoa của Slanka gần như đã bị đánh sụp hết toàn tuyến.

Một mặt là bởi vì, bản thân Hướng Cao rất quen thuốc với bố cục của Slanka, đồng thời, trong công ty Slanka, hiện tại không có lấy một người có thể làm.

Ngay cả người chủ trì đại cuộc cũng không thể tìm được.

Bảo Mạc Nhĩ đã ra nước ngoài, như thể vừa nhìn thấy ma, ngay cả việc bật đèn lên cũng dọa anh ta sợ hãi hét lên.

Slanka, đã bị sụp đổ trên diện rộng, tổn thất vô cùng thê thảm, nếu cứ tiếp tục như vậy, việc rút khỏi khu Đại Đông Hoa, chỉ là chuyện sớm muộn.

Lâm Vũ Chân thực sự sửng lốt.

Trước giờ cô luôn dùng những phương pháp ôn hòa nhất để cạnh tranh, để tranh giành lấy thị trường thuộc về mình.

Nhưng phương pháp của Hướng Cao, cho phép cô nhìn thấy được bộ mặt tàn khóc nhất trong thương trường!

“Thương trường như chiến trường, Lâm thị muốn phát triển, những cuộc tranh đấu này là điều khó có thể tránh khỏi” Giang Ninh khuyên răn cô: “Mấy việc này, em có thể không làm, nhưng buộc sẽ làm, Hướng Cao, cũng có thể coi như là một người thầy tốt” Lâm Vũ Chân gật đầu, đương nhiên cô hiểu rõ.

Hiền lành thì không thể điều hành, chỉ dựa vào sự đơn thuần và lương thiện, thì không thể tổ chức được một công ty tập đoàn đa quốc gia.

Lâm thị muốn thực hiện một giấc mơ to lớn hơn, và muốn làm lớn hơn, thì cần phải chiêu mộ đủ loại người tài, để củng cố cho sức mạnh của Lâm thị.

“Em biết” Cô liếc nhìn Giang Ninh, có chút ngượng ngùng nói: “Em đâu có đơn thuần đâu” Giang Ninh bật cười: “Anh lại hi vọng em có thể vẫn luôn giữ được nét đơn thuần” Lâm thị không phải mục tiêu của Giang Ninh, chỉ là anh đã rèn luyện Lâm Vũ Chân, mà thành lập nên mà thôi.

Anh hy vọng Lâm Vũ Chân ngày càng hoàn thiện hơn, nhưng tuyệt đối sẽ không ép cô làm những việc mà bản thân không thích, tuyệt đối không.

“Vậy anh nói, Slanka sẽ từ bỏ thị trường ở khu vực Đại Đông Hoa dễ dàng như vậy sao?”

Rất rõ ràng, câu trả lời là không.

Đây không chỉ là vấn đề về thị trường và lợi nhuận, mà còn là vấn đề về thể diện.

Cái tát này của Lâm thị đã khiến khuôn mặt Slanka sưng †ấy hoàn toàn, thậm chí còn đ è xuống đất, chà xát dữ dội!

Làm sao nhà họ Bảo đã bố trí khu vực Đại Đông Hoa lại có thể chịu để yên được?

Lúc này.

Ở nước ngoài, nhà họ Bảo.

Trang trại khổng lồ, rộng hơn một nghìn mét vuông, xung quanh trống trải, hiện ra vô cùng vắng lặng.

Trong căn biệt thự trong trang trại, đèn đuốc sáng rực.

“Bác sĩ, không còn cách nào sao?”

“Xin lỗi, không còn cách nào khác nữa, thần kinh của cậu chủ đã rối loạn, rõ ràng đã từng chịu một đả kích rất lớn, nếu muốn hồi phục, thì rất khó” Bảo Vinh Đông nhíu mặt cau mày, nghe thấy bác sĩ nói những lời này, thì im lặng một lúc, biểu cảm trên khuôn mặt không khỏi có chút chấn động.

Dường như, cho dù Bảo Mạc Nhĩ có trở thành một người tàn phế, thì ông ta cũng không để ý cho lắm.

“Tiễn bác sĩ rời đi” Giọng điệu ông ta bình tính, nói xong một câu, thậm chí còn gật đầu nhẹ tỏ ý với bác sĩ, rồi mới quay người đi vào phòng.
 
Chương 1268


Trong phòng, Bảo Mạc Nhĩ đang co người góc tường, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi, thấy Bảo Vinh Đông bước tới, thì lập tức quơ quơ thứ đồ trong tay, rồi kinh hãi hét lên: “Đừng tới đây!

Đừng tới đây! Ác mai Ông là ác mai” Bảo Vinh Đông khẽ cau mày.

Ông ta không muốn bước tới, chỉ là thần sắc trong ánh mắt càng ngày càng tích tụ, mang theo một chút tức giận, cứ không ngừng lượn vòng trong con ngươi!

“Người đâu, trông chừng cho kỹ cậu hai.” Bảo Vinh Đông hét lên.

“Vâng” Hai người đi theo lập tức bước vào, cung kính nói.

Bảo Vinh Đông đi đến, có vài người đã đợi sẵn ở đó, đứng ở đó rất lâu, không dám nhúc nhích.

“Ông chủ” Vài người kính cẩn hét lên.

Bảo Vinh Đông ngồi thẳng người xuống, hơi nghiêng đầu nhìn mấy người đó.

“Nghe nói, tài sản của nhà họ Bảo tôi ở khu vực Đại Đông Hoa, Slanka, đã hoàn toàn sụp đổ rồi sao?”

Vẻ mặt của mấy người hơi căng thẳng, ngập ngừng không dám lên tiếng.

“Quyền đại diện khu vực Đại Đông Hoa của Slanka, là của nhà họ Bảo tôi, đối với nhà họ Bảo, từ mấy chục năm nay, đã kiếm được không ít tiền của, bây giờ lại đột ngột sụp đổ, chẳng lẽ, các người không thèm cho tôi một lời giải thích sao?”

“Tũm!”

Ngay khi ông ta vừa nói, thì mấy người đó tũm một tiếng, rồi lập tức quỳ xuống.

“Ông chủ tha mạng!”

Âm một tiếng quỳ mạnh xuống nền nhà.

Sắc mặt mấy người liền trắng bệch.

Cái giá mà nhà họ Bảo bỏ ra để có được quyền đại lý của Slanka không hề nhỏ, mặc dù trong những năm qua bọn họ đã kiếm được rất nhiều tiền, đã sớm thu hồi được vốn, nhưng làm gì có ai chê tiền nhiều.

Càng không có ai cảm thấy, việc có một mỏ vàng, đào mãi không hết, có thể mang lại cho bọn họ những khoản lợi nhuận khổng lồ, là một chuyện xấu cả.

Nhưng bây giờ, núi vàng này đã không còn nữa!

“Tha chết?”

Bảo Vinh Đông liếc mắt nhìn mấy người, giọng điệu vẫn bình tĩnh như cũ:”Tôi có nói muốn giết mấy người.” Ông ta không nói, nhưng ông ta càng không nói, mấy người này lại càng sợ hãi!

Bảo Vinh Đông trước mặt khoảng ngoài 50, mái tóc đen nhánh, trông không khác gì một người đàn ông trung niên ngoài 40 tuổi.

Có vẻ như năm tháng không để lại quá nhiều dấu vết trên khuôn mặt của ông ta.

Đặc biệt là đôi mắt của ông ta ấy sâu thẳm như dải ngân hà, khiến người ta khi nhìn vào sẽ vô thức mà rơi vào dải ngân hà ấy, đến linh hồn cũng không khống chế được!

“Gia chủ, chính là Hướng Cao đã phản bội nhà họ Bảo, đột nhiên quay súng lại bắn quân mình, chạy sang ăn máng nhà họ Lâm, vì vậy nên chúng tôi mới liên tiếp thất bại như vậy!”

Một người trong số họ vội vàng giải thích: “Hướng Cao biết rõ những sắp đặt của chúng tôi, càng biết cách làm sao đối phó với chúng tôi. Ông ta không có điểm mấu chốt, giống như một con chó điên, không hề nhìn đến tình cảm ngày trước!”

Bảo Vinh Đông hừ một tiếng.

Nhìn đến tình cảm ngày trước?
 
Chương 1269


Bọn họ có tình cảm gì để nói, Hướng Cao ngay từ đầu đã là một con chó của nhà họ Bảo ông ta, giúp đỡ cho nhà họ Bảo của ông ta, chỉ là một công cụ kiếm tiền ở nước Hoa mà thôi.

Nhà họ Bảo của ông ta biết rõ, bản thân Hướng Cao càng rõ ràng hơn.

Vì vậy, Hướng Cao làm như vậy, thật ra cũng không thể xem là phản bội, chỉ có thể nói, rằng nhà họ Bảo chèn ép quá mức.

“Tôi không muốn nghe lý do” Bảo Vinh Đông nói: “Tôi chỉ muốn biết, sản nghiệp này còn có thể lấy về được không?”

Một sản nghiệp trị giá hàng chục tỷ, nói mất là mất, dù là nhà họ Bảo cũng không thể chấp nhận được.

Chưa kể, đây còn là vấn đề về thể diện.

“Thủ đoạn thông thường… thì khó.” Im lặng một lúc lâu mới có người lên tiếng.

Nếu sử dụng mấy thủ đoạn thông thường, chắc chắn không thể lấy lại được, thị trường nội địa của Slanka đã bị Hướng Cao cướp đoạt hoàn toàn.

Ông ta đã dùng tất cả những mánh khóe đã tung hoành trong nước để đối phó với thị trường ở Slanka, đối phó với nhà họ Bảo, để cho nhà họ Bảo vốn là người lớn cùng với Hướng Cao, hoàn toàn không khó để ngăn cản.

“Vậy à” Bảo Vinh Đông nheo mắt: “Nếu thủ đoạn thông thường không dùng đượcs, vậy thì dùng thủ đoạn đặc biệt. Không phải Hướng Cao rất hiểu cách cướp bóc sao? Vậy thì tôi sẽ nói cho ông ta biết, thật ra ông ta vẫn không hiểu” Nghe vậy, mấy người run lên, trong lòng rõ ràng cảm giác được một luồng sát khí lạnh lẽo trong chốc lát đã chạy từ đầu xuống chân!

Ngay khi lời vừa nói xong, phía sau Bảo Vinh Đông đột nhiên có thêm một người.

Không ai biết người này xuất hiện từ khi nào, mấy người quỳ trên mặt đất đột nhiên có chút th ở dốc, nhưng lại cố gắng nín thở không dám phát ra tiếng động.

“Giết Hướng Cao đi, con chó già này, không nghe lời” Câu đầu tiên khiến mấy người đang quỳ ở đó run như cầy sấy.

“Lấy lại thị trường ở Slanka, sản nghiệp này không thể bị mất. Nhà họ Lâm đã khiêu khích như vậy, hãy để bọn chúng biến mất” Câu thứ hai, càng nồng đậm sát khí hơn!

“Hoang Đường, trở về phía Bắcnhìn một cái đi, nếu quá lâu không về sẽ không có ai nhớ tới ông” Bảo Vinh Đông nhàn nhạt nói.

Mấy người quỳ ở đó đều run lẩy bẩy, bọn họ cũng chưa từng nghĩ tới Bảo Vinh Đông sẽ trực tiếp để vị này quay lại.

Với thế lực của nhà họ Bảo ở nước ngoài, cao thủ nhiều như mây, thậm chí trong nhà chính nhà họ Đường có thể tùy tiện tìm được vài cao thủ để đối phó với nhà họ Lâm, nhưng Bảo Vinh Đông lại phái người này đi.

Trần Hoang Đường!

Một đời hoang đường!

Ông ta nói cả đời này bản thân chưa từng có quyết định đúng đắn, ngoại trừ hoang đường vẫn là hoang đường bừa bãi, nhưng ai cũng biết quyết định duy nhất ông ta đưa ra là giết người!

Hai mươi năm trước, ông ta đã là cao thủ ở miền Bắc, vì để trả thù, ông ta đã giết rất nhiều người đến mức miền Bắc trời đất mù mịt, đây là một trong những gốc rễ của chỗ đứng ở miền Bắc của nhà họ Bảo.

Nhà họ Bảo, vậy mà để ông ta đi?

Bọn họ dường như đã nhìn thấy Hướng Cao chết, nhà họ Lâm xong đời!

“Đã mấy năm rồi không trở lại.” Cả người là trường bào màu xám, thuần một màu khiến người khác cảm thấy không quen.

Trần Hoang Đường bước ra, thân hình gây còm, nhưng đứng thẳng như núi, có thể chống đỡ trời đất!

“Đúng vậy, đã lâu không về” Bảo Vinh Đông cũng thở dài: “Ngày nay, môi trường trong nước đã tốt hơn, từ đầu lúc chúng ta ra ngoài cũng là vì những tài nguyên ở nước ngoài.”
 
Chương 1270


“Nhưng dù là tài nguyên ở đâu, nhà họ Bảo tôi, đều muốn hết” Trần Hoang Đường nhìn Bảo Vinh Đông: “Vậy thì, tôi sẽ lấy về.

Nói xong cũng không nói thêm lời nào, liền trực tiếp ra khỏi biệt thự nhà họ Bảo.

Mấy người đang quỳ ở đó lập tức đứng dậy, bước nhỏ chạy theo, nhưng bọn họ làm sao theo kịp, vừa ra khỏi cửa đã không thấy bóng dáng của Trần Hoang Đường đâu cả.

Trong phòng khách.

Bảo Vinh Đông vẫn ngồi đó, nhắm hờ đôi mắt, nét mặt thoáng hiện lên sự dữ tợn ác độc.

Giống như ác quỷ đang từ từ thức tỉnh trong bóng tối, toàn thân tỏa ra sát khí và sự hung ác tàn nhẫn!

“Nhà họ Lâm, lại là nhà họ Lâm, mấy hầm mỏ trong tay nhà họ Đường tôi, hình như cũng là do mấy người phá hoại?”

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Bảo Vinh Đông không biết lai lịch của nhà họ Lâm rốt cuộc như thế nào, ông ta cũng không quan tâm.

Cho dù là một gia tộc giàu có bậc nhất ở miền Bắc, ông ta cũng không quan tâm chút nào.

Gia tộc giàu có bậc nhất?

Hai mươi năm trước, e rằng ông ta vẫn còn thèm muốn, muốn đưa nhà họ Bảo lên một tầm cao mới, trở thành gia tộc giàu có hàng đầu miền Bắc, nhưng bây giờ, với tư cách là một thế lực ở nước ngoài, Bảo Vinh Đông càng thích tự do ở đây hơn.

Càng thích ở đây, dựa vào sức mạnh, liền có thể bỏ qua các quy tắc, điền cưồng tự do cướp đoạt!

Ở trong nước chắc cũng vậy, đúng không?

“Không biết, lần này Hoang Đường trở về, mấy người bạn cũ vẫn ẩn trốn kia, vẫn kiềm chế được không” Bảo Vinh Đông nheo mắt, hừ lạnh một tiếng. Cái đấu trường trong nước đã hai mươi năm im hơi lặng tiếng rồi.

Kể từ sau khi tin tức về quyền thuật cực đạo truyền ra, thế giới đã phát cuồng vì nó trong một hai năm, đúng là thực sự điên rồ!

Nhưng sau đó, nó hoàn toàn im lặng.

Cũng chính vào lúc đó, Trân Hoang Đường gia nhập vào nhà họ Bảo, trở thành một trong những chỗ dựa quan trọng cho sự trỗi dậy của thế lực nhà họ Bao ở nước ngoài.

Ông ta biết Trần Hoang Đường muốn gì, ông ta cũng biết, những cao thủ của nhà họ Bảo muốn gì, chỉ cần nhà họ Bao có thể cho, hay nói cách khác, có thể cho bọn họ hy vọng, thì mọi người có thể tiếp tục hợp tác.

Đúng, chỉ là hợp tác.

Vẹn vẻn chỉ là tầng quan hệ này là đủ.

“Sự thật của thế giới này là cướp bóc” Bảo Vinh Đông hừ lạnh, từ từ nhắm mắt lại, không nói tiếp nữa.

Ngay lúc đó!

Miền bắc trong nước.

Chỉ nhánh ở Slanka đã trở nên rất vắng vẻ, ba ngày nay không có nhân viên nào đến làm việc, tuy chưa có thông báo đóng cửa nhưng có lẽ cũng không còn xa nữa.

Trên khắp các con đường, ngõ hẻm đều nói rằng toàn bộ thương hiệu của Slanka sẽ bị rút khỏi thị trường nước Hoa.
 
Chương 1271


Nhưng Giang Ninh biết, cho dù trụ sở của Slanka có thể chịu đựng trong chốc lát, người nhà họ Bao nhất định sẽ không nhịn.

Lúc này Giang Ninh đang tựa vào trên sô pha vẻ mặt nhàn nhã thong dong.

“Mười ngày, trong vòng mười ngày, Slanka sẽ hoàn toàn sụp đổ, chủ tịch Cao, thực lực của ông thật sự là thâm sâu khó dò” Giang Ninh vừa ăn trái cây vừa nhàn nhạt nói.

“Đâu có đâu có, nếu không có sự hỗ trợ của anh Giang, tôi làm sao có thể làm được điều này” Hướng Cao hớn hở cười đáp.

“Được rồi, bây giờ ông có thể đưa ra yêu cầu của mình” Giang Ninh liếc ông ta một cái.

Nghe vậy, Hướng Cao lập tức đứng thẳng dậy. “Anh Giang, tôi muốn sống!”

Yêu cầu của Hướng Cao, chính là cái này!

Đây là điều duy nhất ông ta muốn giành lấy!

Ông ta đứng thẳng người, nhìn Giang Ninh, vẻ mặt nghiêm túc, không dám có một chút ý tứ giễu cợt.

“Tôi muốn sống!”

Chỉ là ba từ đơn giản.

Giang Ninh nhìn ông ta, hơi hơi nheo lại mắt: “Người muốn giết ông đến rồi sao?”

Anh dường như sớm đoán được sẽ có người đến giết Hướng Cao.

Hơn nữa, còn là người nhà họ Bảo ở nước ngoài.

Việc Hướng Cao chạy theo nhà họ Lâm, đã vén lên một làn sóng đả kích, phá hủy toàn bộ sản nghiệp trong nước của nhà họ Bảo, việc cắt đứt con đường tiền tài của người khác cũng giống như giết bố mẹ người ta vậy.

Chưa kể, việc này chính là nhấn thể diện nhà họ Bảo xuống đất.

Nếu nhà họ Bảo không có phản ứng gì thì đúng là chuyện lạ.

“Tôi nghĩ, có lẽ là đã đến rồi” Hướng Cao gật đầu:”Đến rồi, e rằng vẫn là một người rất khó đối phó” Ông ta hít sâu một hơi, không khống chế được cơ thể khẽ run lên.

Nghĩ đến lai lịch của nhà họ Bảo, Hướng Cao vẫn có chút kinh hãi.

Ông ta đã vì nhà họ Bảo kiếm tiền nhiều năm như vậy, ông †a biết một số chuyện của nhà họ Bảo, nhưng cũng không dám nói mình biết quá nhiều. “Thế lực ở nước ngoài của nhà họ Bảo không hề yếu. Đại lý Slanka trong nước, chỉ là một bộ phận nhỏ mà thôi.” Hướng Cao giải thích: “Điều tôi biết về nhà họ Bảo, chỉ là họ nuôi dưỡng cao thủ, có khoảng gần mười vị cao thủ!”

Giang Ninh nói: “Thực lực rất mạnh?”

“Hai mươi năm trước, nhà họ Bảo là một dòng dõi danh gia quyền thế ở phía Bắc, một dòng dõi danh gia có thể tranh vị trí gia tộc giàu có hàng đầu, nhưng họ lại chọn rời khỏi phía Bắc, đi ra nước ngoài.” Giang Ninh biết, hơn 20 năm trước, vừa hay là cơn sốt vàng ở nước ngoài. Không chỉ những người bình thường, muốn sang nước ngoài mạ vàng, hay phát triển ra nước ngoài, mà ngay cả những gia tộc lớn này cũng vậy.

Bọn họ biết làm thế nào để cướp bóc tài nguyên, càng biết rõ hơn rằng có một thế lực mạnh mẽ có thể cho phép họ có được những gì họ muốn dễ dàng hơn những người khác.

Đặc biệt là trong những năm tháng đó, các vị cao thủ xuất ngoại, có thể nói là bất kỳ một người nào, đều là cao thủ bậc thầy nổi danh!

“Theo như tôi biết, nhà họ Bảo có ba vị cao thủ bậc thầy, và có bảy hay tám vị cấp cao thủ khác?”

Hướng Cao nói: “Tôi còn biết trong thành phố cờ bạc nơi có nhà họ Bảo, trong thế giới ngầm, cũng có một số tài nguyên đã được nhà họ Bao thu vào trong tay.” Chỉ cần nghe những điều này thôi cũng đủ biết thế lực nhà họ Bảo không nhỏ, thậm chí còn rất mạnh!
 
Chương 1272


Không nói đến những thứ khác, ba vị cao thủ bậc thầy, ở phía Bắc, đã đủ tư cách trở thành gia tộc giàu có hàng đầu.

Chưa kể, đây chỉ là những chuyện mà Hướng Cao biết được, còn những gì ông ta không biết thì sao?

Ai sẽ phơi bày tất cả những quân bài của mình ra chứ.

“Trên thực tế, rất nhiều thế lực ở nước ngoài đều đến từ chỗ chúng tôi. Bọn họ ở nước ngoài đã phát triển 20 năm rồi, đúng là xưa đâu bằng nay” Trên mặt Giang Ninh không có một chút cảm xúc nào.

Có vẻ như sau khi nghe Hướng Cao nói thế lực của nhà họ Bảo lợi hại như thế nào, anh không hề có ý kiến gì cả.

Ba cao thủ bậc thầy?

Giang Ninh đương nhiên không quan tâm.

Những cao thủ bậc thầy đã chết trong tay anh… dường như cũng không ít.

“Nhà họ Bảo lợi hại như vậy, ông còn dám phản bội bọn họ sao?”

Anh nhìn Hướng Cao, tò mò nói: “Ông không hoài nghỉ là đang tự tìm đường chết cho mình sao.”

“Anh Giang có điều không biết tôi chỉ là một con chó của nhà họ Bảo, có thể bị người thay thế bất cứ lúc nào, nếu bị người khác thay thế thì nhà họ Bảo không bao giờ cho phép tôi sống tiếp”

“Ông đã biết quá nhiều.” Giang Ninh nói.

Hướng Cao gật gật đầu.

Ông ta đã biết quá nhiều, chỉ về đại lý của Slanka ở trong nước, Hướng Cao cũng biết không ít.

Chưa kể Slanka chỉ là một thương hiệu quốc tế lớn, ở nước ngoài, nó cũng là một tập đoàn lớn tương tự như Tập đoàn Linh Long, các công ty to lớn có mắc nối lợi ích với các thế lực khác.

Nhà họ Bảo, thậm chí chỉ là một trong số đó.

“Tôi muốn sống” Hướng Cao nói: “Hơn nữa anh Giang, có thể giữa mạng tôi, vì vậy tôi đã chọn đến nhà họ Lâm” Giang Ninh gật đầu.

Lý do này chân thành và không hề giả dối.

Ai lại không muốn sống.

“Được, vậy ông tiếp tục sống đi” Giang Ninh không phí lời, trực tiếp nói.

Nghe được câu nói này, trái tim vẫn luôn thấp thỏm của Hướng Cao, cuối cùng cũng hoàn toàn yên tâm.

“Hướng Cao không chết, nhất định sẽ giúp nhà họ Lâm mở rộng thị trường nước ngoài!”

Ông ta chắp tay, học theo phép xã giao trong xã hội.

Giang Ninh không nói gì, phất tay bảo ông ta đi nghỉ ngơi.

Người ở nước ngoài đã đến rồi sao?

Bản thân đã không ra nước ngoài nhiều năm rồi, không biết mấy bạn bè cũ, bây giờ như thế nào.

Tất nhiên, vẫn chưa đến lúc phải ra nước ngoài.

Có những dấu hiệu mờ nhạt về các hoạt động trong nước, bên phía Đàm Hưng đã nhận được tin tức, chỉ trong một tháng ngắn ngủi, ông ta đã tìm được rất nhiều bạn cũ.

Dấu vết của môn phái ẩn danh đã biến mất, nhưng các hoạt động của giang hồ trở nên thường xuyên hơn, điều này có chút không đúng.
 
Chương 1273


Giang Ninh không quan tâm lắm.

Dù sao, bất kể là ai, chỉ cần dám gây chuyện, thì anh dùng một đấm là có thể gi ết chết!

Hiện tại điều anh quan tâm nhất điều đặt trên người Lâm Vũ Chân, ở bên cạnh cô, bảo vệ cô, là điều quan trọng nhất.

Lâm Vũ Chân muốn phát triển nhà họ Lâm, muốn rèn luyện bản thân, Giang Ninh sẽ giúp cô, để nhà họ Lâm cùng cô phát triển lớn mạnh.

Còn những người khác thì đến rồi hãng nói.

Sáng sớm hôm sau.

Hướng cao đã vội vã chạy đến, vẻ lo lắng và căng thẳng trên gương mặt không thể che giấu được dù chỉ một chút.

“Đến rồi!”

Ông ta có chút hoảng loạn, cho dù Giang Ninh đã nói, ông †a sẽ sống, nhưng đó chỉ là một câu nói của Giang Ninh, nhưng đối phương… thật sự đã tới!

“Ai?”

“Trần Hoang Đường!”

Hướng Cao giọng nói có chút run lên.

“Thật sự là ông ta!”

Trần Hoang Đường?

“Đêm hôm qua ông ta đã đến phía Bắc. Việc đầu tiên ông †a làm là thăm hỏi kẻ thù cũ của mình … nhà họ Thiết!”

Hướng Cao run lẩy bẩy: “Qua một đêm, nhà họ Thiết đã không còn!”

Đồng tử của Giang Ninh hơi co lại.

“Buổi sáng, Trần Hoang Đường lại đến trang viên Sơn Thủy ở ngoại ô. Toàn bộ người ở trang viên Sơn Thủy không một ai sống sốt!”

Hướng Cao vô cùng sợ hãi.

Quả nhiên là người đó, người gần như điên rồ đó!

Lúc ông ta ở phía Bắc, đã dấy lên một trận hoảng loạn, hiện tại, ông ta đã trở lại!

“Người đó nói, ông ta đã trở lại, tất cả người bạn cũ và bạn mới, ông ta đều sẽ đến thăm hỏi từng người một”

“Hai mươi năm trước, ông ta điên cuồng giết nhiều người để trả thù, bị rất nhiều người vây giết, nếu không có nhà họ Bảo, ông ta đã chết từ lâu, bây giờ, thực lực của ông ta càng mạnh hơn, càng kh ủng bố hơn xưa. Hiện tại ông ta tới rồi! Hơn nữa chắc chắn là nhằm vào nhà họ Lâm mà đến!”

Không ai biết, Trần Hoang Đường lần này trở lại sẽ giết bao nhiêu người, toàn bộ danh gia quyền thế ở phía Bắcđều đã hoảng sợ.

Một kẻ điên rồ cách đây 20 năm đột ngột quay trở lại, hơn nữa giờ đây, hành tung bất định, không ai biết ai sẽ là người tiếp theo được ông ta đến thăm hỏi.

Hiện tại mà nói, thực lực của Trần Hoang Đường còn mạnh hơn nhiều so với hai mươi năm trước.

Ông ta là một trong ba vị cao thủ bậc thầy của nhà họ Bảo!

Cổ họng Hướng Cao khô khốc: “Anh Giang…
 
Chương 1274


Giang Ninh ngồi ở chỗ đó, không hề động đậy, nghe được giọng nói tràn đầy sợ hãi của Hướng Cao, ngay cả nét mặt cũng không thay đổi.

Anh đột nhiên bật cười, vươn tay vuốt cằm, trên mặt tràn đầy ý tứ hàm xúc. “Không biết, tôi sẽ được coi là bạn mới hay bạn cũ của ông ta đây?”

Hướng Cao hơi sững sờ, không biết câu nói này của Giang Ninh có ý gì.

Bạn mới hay bạn cũ?

Giang Ninh chưa từng gặp Trần Hoang Đường, còn có thể là bạn cũ sao, chưa kể, người như Trần Hoang Đường làm sao có bạn cũ? Những người gọi là bạn cũ đều là những tên nằm trong danh sách những người phải giết của hắn!

“Anh Giang, anh không thể lơ là được” Hướng Gao hít sâu một hơi nói: “Năm đó Trần Hoang Đường này là một tên sát thần lừng danh, người chết dưới tay ông ta nhiều không thể đếm xuểt”

“Ông có biết, ông ta vì sao lại giết người không?”

Giang Ninh đột nhiên hỏi.

Hướng Cao sửng sốt, lắc đầu.

Những điều đó, ông ta không biết, càng không thể biết được.

Những việc bị giấu kín như vậy, e là chỉ có Bảo Vinh Đông, gia chủ nhà họ Bảo mới biết được, cũng vì vậy, nhà họ Bảo có thể vào thời khắc quan trong đó, giúp đỡ Trần Hoang Đường, mời ông ta vào nhà họ Bảo, đặt nền móng cho sự phát triển của gia đình Bảo.

“Ông không biết, nhưng tôi biết.” Lời nói của Giang Ninh khiến Hướng Cao có chút kinh ngạc.

Tuổi của Giang Ninh, nhìn qua chỉ khoảng 30 tuổi, còn Trần Hoang Đường, cũng đã năm mươi, hai người hoàn toàn cách biệt một thế hệ, hai mươi năm trước, Giang Ninh có lẽ chỉ là một đứa trẻ.

Làm sao anh có thể biết được?

“Còn là ông ta nói cho tôi.” Nghe được câu nói này, cả người Hướng Cao đột nhiên run lên.

Trên mặt ông ta đầy vẻ không tin.

Trần Hoang Đường nói cho Giang Ninh biết?

Đây là chuyện gì.

“Được rồi, ông không cần phải lo lắng, người của nhà họ.

Lâm tôi, ai cũng không thể giết.” Giang Ninh hờ hững nói: “Ông chỉ cần làm tốt việc của chính mình, đúng rồi, sản nghiệp trong nước của nhà họ Bảo, ngoài Slanka, có lẽ vẫn còn những sản nghiệp khác? Ví dụ như ngành khai khoáng sản ở khu vực Đại Tây Bắc”

“Có” Hướng Cao lập tức gật đầu.

“Nếu đã có, vậy thì cần tôi phải nói nhiều sao?”

“Vâng, tôi hiểu rồi” Hướng Cao cảm thấy trong lòng có chút run rẩy.

Giang Ninh này thật đúng là không biết sợ, anh đã nói rõ muốn tiêu diệt sản nghiệp của nhà họ Bảo trong nước!

Muốn hoàn toàn tống nhà họ họ Bảo ra khỏi biên giới!

Ông ta biết Giang Ninh hống hách, nhưng không ngờ lại hống hách như vậy.

Mấy ngày nay, ông ta cố ý nói cho Giang Ninh biết nhà họ.
 
Chương 1275


Bảo mạnh như thế nào, lai lịch thâm sâu thế nào, nhưng Giang Ninh dường như không thèm nghe.

Cũng có thể nói, anh không quan tâm chút nào!

“Anh Giang… càng mạnh càng tốt.” Giang Ninh càng mạnh, ông ta càng sống được lâu.

Khi Hướng Cao đưa ra quyết định này, ông ta đã cân nhắc mọi vấn đề, kể cả nếu Giang Ninh thất bại, tính mạng của ông †a vẫn sẽ được đảm bảo.

Nhưng so với tất cả, giống như một con chó, để người nhà họ Bảo gọi một tiếng là đến, vãy tay thì đi, muốn giết thì giết, thì tốt hơn sao?

Nghĩ đến đây, Hướng Cao đột nhiên lại có ý chí chiến đấu sục sôi, xoa xoa hai tay, vẻ mặt sát khí bừng bừng.

“Nhà họ Bảo… nhiêu năm như vậy, tôi vẫn không nghĩ là ân tình, chúng ta tính toán rành mạch đi!”

Đồng thời vào lúc này, không khí tại miền Bắc có phần trầm lắng.

Bởi vì Trần Hoang Đường đã đến rồi!

Ông ta đến một mình, giống như Tàn Kiếm lúc đầu đến miền Bắc, ra tay với nhà họ La.

Điều khác biệt là lúc đó chỉ có nhà họ La là hoảng sợ, còn bây giờ, cả miền Bắc đang hoảng loạn, vì không ai biết người tiếp theo Trần Hoang Đường muốn giết là ai.

“Ông ta tại sao lại trở về? Không phải nói ông ta cả đời này sẽ không về nước sao?”

“Năm đó có nhiều người như vậy, ép chết người phụ nữ của ông ta, hiện tại ông ta còn muốn trả thù!”

“Mấy người ông ta giết, lẽ nào còn chưa đủ sao? Năm đó nếu không phải có nhà họ Bảo cứu giúp, ông ta đã sớm chết ở miền Bắc từ lâu rồi, vậy mà ông ta còn dám trở lại!”

Đủ loại cách nói đều cod, đa số là những người đã lớn tuổi, từng chứng kiến vụ thảm sát năm đó!

Khi đó Trân Hoang Đường, còn chưa gọi là Trần Hoang Đường, càng không có thực lực của cao thủ, nhưng ông ta trong cơn tức giận giống như phát điên, tắm máu sáu gia tộc, chấn động toàn bộ miền Bắc!

Khi đó, một vị cao thủ bậc thây đã đủ mạnh, đợi khi các dòng dõi danh gia quyền thế khác phản ứng lại, mời các cao thủ đến vây giết Trần Hoang Đường, đánh trọng thương ông ta, nhưng lại được nhà họ Bảo cứu thoát.

Trong hai mươi năm qua, nghe nói thực lực của Trần Hoang Đường, đã sớm từ lâu đã đột phá đến cấp cao thủ bậc thầy cấp cao, cực kỳ mạnh!

Những người có liên quan đến cái chết của người phụ nữ của Trần Hoang Đường năm đó, cho dù là đã bước một chân vào quan tài rồi, những lúc này vẫn hoảng sợ như cũ.

Nhà họ La lúc này.

Ngồi ở vị trí của dòng dõi danh gia quyền thế hàng đầu miền Bắc mới được hai năm, hơn nữa tranh thủ những thay đổi mạnh mẽ vừa qua ở miền Bắc, ngồi vững vị trí của mình.

Nhưng bây giờ, Tiền Mặc Hăng gia chủ nhà họ Tiền, sắc mặt đã trở nên trắng bệch.

Hôm kia? Thị bát địa lục linh địa ngũ? Ông †a vừa mừng sinh nhật lần thứ 60, ngay khi chuẩn bị nhường lại vị trí gia chủ cho con trai mình, sau đó dưỡng lão.

Nhưng, Trần Hoang Đường đã trở lại! “Bao vây toàn bộ sân trước sân saul” Tiền Mặc Hằng hét lên: “Các cao thủ ở đâu? Tôi kêu các người thuê thêm cao thủ, không nghe thấy sao? Chỉ cần có thể liên hệ, đều mời đến, bất kể phí tổn!”

“Còn có ở các nhà dòng dõi danh gia khác có thể mượn được cao thủ, đều mượn hết! Điều kiện gì cũng được! Nghe rõ chưa?”

Ônh ta hét lên, đã liên tiếp hai ngày hai đêm.
 
Chương 1276


Ông ta không dám nghỉ ngơi!

Ông ta lo lắng rằng một ngày nào đó lúc ông ta ngủ, Trần Hoang Đường sẽ đột nhiên xuất hiện, và ông ta sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.

Nhà họ Bảo lúc này, như lâm đại địch!

Toàn bộ trên dưới nhà họ Tiền, đều bị đè nén đến cùng cực.

Trong đại sảnh, Tiền Mặc Hằng đang ngồi đó, hai tay đặt lên tay vịn của chiếc ghế gỗ đàn hương, lông mày nhíu lại.

“Bố, đừng quá lo lắng, nhà họ Tiền chúng ta, dù sao cũng là dòng dõi danh gia hang đầu, có nhiều cao thủ, Trần Hoang Đường cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ” Tiền Trọng con trai của Tiền Mặc Hằng, trên mặt mang theo vẻ xem thường.

Anh ta không hề biết chuyện gì đã xảy ra vào 20 năm trước, chứ đừng nói đến lý do cụ thể là gì.

Nhưng nhà họ Tiền bây giờ, không thể đánh đồng với hai mươi năm trước!

“Con thì biết cái gì?”

Tiền Mặc Hằng quát lên: “Đừng nói nhảm, theo lời bố nói mà làm!”

Đã có mấy nhà đã gặp nạn rồi, ông ta nào dám lơ là?

Đương nhiên, bọn họ những người này tuổi còn trẻ, dựa vào xuất thân dòng dõi danh gia, tùy ý làm bừa, nào có ngờ tới, người phụ nữ kia, vậy mà lại có một người đàn ông đáng sợ như vậy!

“Am Tiền Trọng còn chưa kịp phản bác thì cửa nhà họ Tiền đột nhiên bị đá tung.

Một thân trường bào sám, nháy máy xuất hiện trong tâm mắt Tiền Mặc Hằng!

“Xoạt!”

Ông ta vọt đứng lên, nhìn chằm chằm người từng bước một từ ngoài cửa đi vào.

“Chặn ông ta lại!”

Tiền Mặc Hằng kinh hãi hét lớn, “Mau! Chặn ông ta lại!”

“Xoạt!”

“Xoạt!”

“Xoạt!”

Mấy cao thủ cấp bậc bậc thầy ngay lập tức vụt ra, chặn trước mặt Trần Hoang Đường.

Tuy nhiên, bước chân của Trần Hoang Đường không hề dừng lại, như cũ đi về phía Tiền Mặc Hằng.

Bước chân của ông ta nhẹ nhàng chậm dãi, giãm lên một tiết tấu độc nhất vô nhị, khiến cho mấy cao thủ cấp bậc bậc thầy kia, còn chưa ra tay, đã cảm thấy mình nhất định phải chết!

“Chặn ông ta lại!”

Tiền Trọng hét lên: “Ông thật là to gan, dám xông vào nhà họ Tiền. Bây giờ miền Bắc đã không phải là nơi ông lộng hành!”

“Người đâu, giết ông ta, giết cho tôi… AI” Anh ta chưa kịp nói hết lời, một thanh kiếm bay ra đâm thẳng vào cổ họng anh ta, kéo cả người Tiền Trọng lùi về phía sau vài mét, rồi trực tiếp bị ghim chết trên cột nhà.

Máu bắn tung tóe!
 
Chương 1277


“Những kẻ năm đó chưa giết, hôm nay, cũng giết một lượi!”

Trân Hoang Đường ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn vào đó khiến cả người Tiền Mặc Hằng lạnh toát!

“Ngăn ông ta lại! Ngăn ông ta lại đi!”

Tiền Mặc Hằng bị dọa đến ngã ngồi trên ghế run lẩy bẩy, ngay đến cả giọng nói cũng đã thay đổi.

Cả một đám cao thủ xông về phía Trần Hoang Đường, nhưng hết tên này đến tên khác đều bị đánh bay ra ngoài!

“Phập!”

“Uỳnh!”

“Đùng!”

Máu chảy thành sông!

Tiền Mặc Hằng trợn trừng mắt nhìn từng tên từng tên cao thủ nhà họ Tiền ngã xuống, nhìn Trần Hoang Đường từng bước từng bước tiến lại gần chính mình, bản thân mình muốn bỏ chạy cũng không thể chạy được nữa.

Ông ta ngồi trên ghế run rẩy, cả người cũng trở nên cứng ngắc!

Trần Hoang Đường đã đến trước mặt ông ta!

Trên đường ông ta đi qua cũng đã có khoảng ba người người nằm ngổn ngang trên đất!

Đám người đó chính là cao thủ của nhà họ Tiền ông ta đấy!

Lúc này đã không còn một ai sống sót nữa rồi.

“Ông… Ông…” Cổ họng Tiền Mặc Hằng khô rát, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ: “Tha mạng, tha cho tôi với!”

“Hai mươi năm rồi! Cũng đã hai mươi năm rồi… Chẳng lẽ ông còn chưa buông bỏ được sao?”

“Phập!”

Tiền Mặc Hằng còn chưa dứt lời, một con dao găm đã nhanh chóng cắm phập vào trái tim ông ta khiến khuôn mặt ông ta thoáng cái đã trở nên xanh đen.

“Buông xuống?”

Trần Hoang Đường nói: “Tôi có thể sống được đến ngày hôm nay cũng chính là vì không buông xuống được” Nói xong, ông ta liền dứt khoát quay người rời đi mà không thèm quay đầu nhìn lại.

Tiền Mặc Hằng ở phía sau đã vẹo đầu sang một bên, cặp mắt ông ta vẫn trừng lớn, ông ta ngồi trên chiếc ghế gỗ đàn hương, hai tay rũ xuống đã hoàn toàn không còn hơi thở.

Cả nhà họ Tiền vô cùng thê thảm!

Cơn gió thổi qua mang theo mùi máu tanh nồng khiến người ta không nhịn được buồn nôn.

Đây chính là địa ngục trần gian!

Chỉ sau một đêm, miền Bắc lại lần nữa chấn động!

Chuyện nhà họ Tiền bị giết hết trong vòng một đêm càng khiến người ta muôn phần hoảng sợ.

Tên Sát Thần đó đã trở lại rồi!

Đã mấy nhà liên tiếp bị giết sạch, nhà còn lại sẽ là ai đây?

Những người có liên quan đến chuyện năm đó gần như đều đã bị giết sạch, có còn sót lại ai nữa đây? Chẳng còn ai cả!
 
Chương 1278


E rằng Trần Hoang Đường trở về lần này cũng không phải chỉ vì báo thù, bởi vì người ông ta muốn giết gần như đều đã giết sạch rồi, ngay đến nhà họ Tiền, nhà họ Tiền đến giờ sớm đã là một gia tộc đứng đầu cũng đã hoàn toàn biến mất chỉ trong một đêm.

Tiếp theo sẽ là ai?

Rất nhanh, tin tức đã được truyền ra ngoài.

Là nhà họ Giang!

Là Lâm Thị!

Hiện giờ, quan hệ giữa Lâm Thị và nhà họ Giang cũng đã không còn là chuyện bí mật gì, nhà họ Giang ủng hộ Lâm Thị hơn nhiều so với hai dòng họ giàu sang quyền thế đẳng cấp khác.

Hơn nữa, người tên Giang Ninh ở Lâm Thị lại mang họ Giang.

Chuyện Lâm Thị khiến sản nghiệp quốc nội của nhà họ Bảo thất thế, lần này Trần Hoang Đường trở lại còn không phải bởi vì đối phó với Lâm Thị hay sao?

Hầu hết tất cả mọi người đều chú ý đến nhà họ Giang, chú ý đến Lâm Thị.

Cũng trong lúc đó.

Lâm Vũ Chân thực sự có hơi lo lắng.

Cái người tên Trần Hoang Đường này hình như rất mạnh, một mình ông ta đã có thể dấy lên hoang mang lo sợ ở miền Bắc. Hơn nữa còn có cảm giác ông ta hoàn toàn chính là một người chẳng có chút giới hạn nào cả.

“Nhà họ Bảo đã mất trí đến như vậy rồi sao?”

Lâm Vũ Chân nhìn Giang Ninh: “Cái người tên Trân Hoang Đường này có phải là muốn giết anh hay không?”

Hành động liên tiếp của Trần Hoang Đường chắc chắn là đang muốn gửi đến toàn miền Bắc một thông điệp, chính là ông ta muốn giết ai thì liền có thể giết người đó!

Ông ta đã biến mất quá nhiều năm, mọi người cũng đã quên mất nỗi hoảng sợ năm đó.

Càng khiến người ta quên mất năm đó còn có nhà họ Bảo có thực lực lớn mạnh đến mức khiến bọn họ hoảng sợ.

Mà hiện tại, bọn họ chính là muốn giãm đạp lên Lâm Thị, giảm lên xác của Giang Ninh. Bọn họ muốn nói cho tất cả mọi người biết sự thực này một lần nữa.

Lâm Vũ Chân thì đang lo lắng nhưng Giang Ninh lại ngồi vắt chân trên sô pha, một tay cầm bịch khoai tây chiên, một tay cho khoai tây chiên vào miệng.

“Ai muốn giết anh cơ?”

“Giang Ninh!”

Lâm Vũ Chân nói: “Anh nghiêm túc chút đi!”

Cô thực sự lo lắng.

Cô biết Giang Ninh đã trải nhiều rồi nhưng cái người tên Trần Hoang Đường vừa từ nước ngoài trở về, hơn nữa hơn hai mươi năm trước ông ta cũng đã rất lợi hại rồi, đã qua hơn hai mươi năm như vậy, không biết hiện giờ còn sẽ lợi hại đến mức nào nữa?

Không thể không cẩn thận xem xét cho được!

“Anh rất nghiêm túc!”

Giang Ninh nói: “Bà xã à, so ra thì anh càng muốn biết rốt cuộc ai có thể giết được anh hơn những người khác đấy”
 
Chương 1279


Lâm Vũ Chân không muốn nói nữa mà chỉ nhìn chằm chằm Giang Ninh bằng cặp mắt đỏ hoe.

Cô cảm giác bản thân cô sắp bị Giang Ninh chọc tức chết mất.

“Có phải là anh cảm thấy anh chết rồi thì một mình em vẫn có thể sống tiếp?” Lâm Vũ Chân yên lặng nhìn Giang Ninh hồi lâu rồi mới nói.

“Giang Ninh, anh nghe rõ cho em” Giang Ninh lập tức ngồi thẳng người dậy.

“Nếu như anh chết thì em đây sẽ lập tức chết theo anh!” Vẻ mặt Giang Ninh thoáng cái đã nghiêm túc hẳn lên.

Anh lập tức đứng dậy bước đến trước mặt Lâm Vũ Chân rồi đưa tay lau đi giọt nước mắt sắp tràn mi trên khóe mắt cô.

“Đồ ngốc này, em nói linh tinh gì đấy hả”

“Anh có hơi sợ rồi” Lâm Vũ Chân nói: “Em biết là anh rất lợi hại nhưng người muốn gây rắc rối cho anh giờ đã càng ngày càng lợi hại hơn rồi, em lo có một ngày..” Cô bỗng có chút hối hận.

Cũng chính vì sự phát triển của Lâm Thị đã đụng chạm đến lợi ích của không ít người nên mới khiến nhiều người muốn đối phó với Lâm Thị, muốn đối phó với bản thân cô như vậy.

Mà Giang Ninh lại muốn bảo vệ cô nên đương nhiên sẽ phải đối mặt với những kẻ địch hung tàn đó!

“Ông xã, Lâm Thị… Chúng ta không cần Lâm Thị nữa nhé!” Lâm Vũ Chân bỗng nói: “Chúng ta về Đông Hải làm ăn buôn bán nhỏ yên ổn sống qua ngày nhé?”

“Em sinh con cho anh, làm bả chủ gia đình nhé?” Giang Ninh nhìn Lâm Vũ Chân, nhìn dáng vẻ có hơi đa sầu đa cảm của cô lúc này rồi đưa hai tay lên nhẹ nhàng vuốt v e mặt cô.

“Hình như cảm xúc của em gần đây có hơi là lạ”

“Đến kỳ rồi hả?” Lâm Vũ Chân ngẩn ra rồi chợt tức giận đánh lên ngực Giang Ninh vài cái: “Em đang nói chuyện nghiêm túc đấy!”

“Anh cũng vậy mà” Giang Ninh cười cười ôm Lâm Vũ Chân vào trong lòng: “Anh không thích em làm bà chủ gia đình đâu, anh thích một Lâm Vũ Chân tràn đầy tự tin trong sự nghiệp hơn cơ”

“Nhưng mà…

“Đời người nào có thể chẳng đụng phải chút rắc rối chứ?

Đụng phải thì giải quyết là được rồi”

“Nhưng mà…”

“Không có nhưng gì cả” Giang Ninh ôm lấy eo Lâm Vũ Chân rồi cố tình hạ giọng nói: “Hơn nữa, bà xã à, anh nói với em một bí mật nhé.” Anh đưa miệng lại sát bên tai Lâm Vũ Chân, thần bí nói: “Cho đến hiện tại vẫn chưa xuất hiện một đối thủ nào khiến anh thực sự cảm thấy khó giải quyết… Anh… Anh cảm thấy hơi cô quạnh” Cơ thể Lâm Vũ Chân run lên.

Cô khế đẩy Giang Ninh ra, lùi về sau hai bước rồi nhìn người đàn ông mạnh đến mức khó hiểu trước mặt.

Cô không nói gì mà chỉ lắc đầu, nhưng thấy được vẻ mặt bình tĩnh của Giang Ninh lại gật đầu, dường như trong lòng cô còn đang nghĩ lại lời Giang Ninh vừa mới nói.

Cao thủ cô quạnh?

“Bà xã?” Giang Ninh thấy Lâm Vũ Chân không nói gì liền khẽ gọi cô.

“Ông xã à, anh đừng nói chuyện với em để em bình tĩnh lại đã” Lâm Vũ Chân chìa tay ra để Giang Ninh đừng bước qua, cô đỡ trán, cảm giác bản thân cô hoàn toàn không thể khiến Giang Ninh coi trọng chuyện này hơn.

Dù cho người tìm đấy chính là người tên Trần Hoang Đường được xưng là Sát Thần kial “Em chỉ có một yêu cầu” Qua hồi lâu, Lâm Vũ Chân mới ngẩng đầu, vô cùng nghiêm túc nhìn Giang Ninh: “Nếu như có một ngày phải chết thì nhất định phải để em chết trước anh”
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom