Chương 106: Thích Nhất Uống Sữa Thú! Vừa Mới Bắt Đầu Lớp Vỏ Bọc Đã Rớt Sạch?

Dịch:

Dưa Hấu"Lịch đạo hữu."

Diệp Phàm cũng gật đầu chào hỏi.

Bọn đầu Vô Thủy cũng định gật đầu chào lại, nhưng hắn rất nhanh liền cứng đờ tại chỗ.

Lịch Cửu Kiếp vừa gọi hắn là gì?

Không, Vô Thủy?

Làm sao Lịch Cửu Kiếp biết được tên thật của hắn?

Vô Thủy có chút hoảng sợ nhìn quanh, kết quả lại phát hiện mọi người đối với cách xưng hô của Lịch Cửu Kiếp chẳng hề kinh ngạc, tựa hồ xem chuyện gọi hắn là Vô Thủy vô cùng bình thường.

Không!

Điểm này một chút cũng không bình thường!

Hắn tên là Lâm Thủy!

Là Lâm Thủy!

Chẳng lẽ lớp vỏ bọc ngụy trang của mình đã bại lộ?

Không thể nào!

Lộ lúc nào chứ?

Sao bản thân hắn lại chẳng hay biết gì?

Lịch Cửu Kiếp chẳng phải là thành viên mới tới sao?

Kẻ mới tới còn biết hắn tên Vô Thủy, vậy những người khác chẳng lẽ đã sớm tường tận từ lâu?

Giờ khắc này, trong lòng Vô Thủy quả thực tâm loạn như ma.

Diệp Phàm chú ý tới sắc mặt hắn tựa hồ có điểm bất thường, vừa định mở miệng hỏi thăm.

Nhưng.

hắn rất nhanh liền phản ứng lại, nhớ tới cách Lịch Cửu Kiếp vừa xưng hô với Vô Thủy.

Nha!

Lớp ngụy trang của Lâm muội muội rớt rồi sao?

Ánh mắt Diệp Phàm xoay chuyển, nhịn không được nổi lên tâm tư muốn trêu chọc một phen.

"Hửm?"

"Lịch đạo hữu, ngươi vừa mới gọi ai là Vô Thủy cơ?"

Diệp Phàm ra vẻ hồ nghi nhìn về phía Lịch Cửu Kiếp, giọng nói oang oang của hắn lập tức thu hút toàn bộ ánh mắt của mọi người xung quanh.

"Hả?"

Lịch Cửu Kiếp vẻ mặt mờ mịt:

"Đạo hiệu của Lâm đạo hữu không phải là Vô Thủy sao?"

Trước đó Lịch Cửu Kiếp nghe Lâm Chiêu gọi Vô Thủy, theo bản năng liền cho rằng Vô Thủy chính là đạo hiệu của Lâm Thủy.

"Hả?"

Diệp Phàm ra vẻ kinh ngạc trừng lớn hai mắt.

Hắn sán lại trước mặt Vô Thủy, cất giọng:

"Lâm muội muội, đạo hiệu của ngươi là Vô Thủy sao?

Thế nào lại trùng danh hiệu với vị Vô Thủy Đại Đế trong truyền thuyết vậy?"

Khóe miệng Vô Thủy khẽ giật giật, hắn cố nén xúc động muốn đập cho Diệp Phàm một trận tơi bời, nặn ra nụ cười gượng gạo nhìn Lịch Cửu Kiếp, nói:

"Lịch đạo hữu có phải đã nhầm lẫn gì rồi không?"

"Tại hạ là Lâm Thủy, tuyệt đối không phải Vô Thủy."

"Vậy sao?"

Lịch Cửu Kiếp lúc này cũng đã phản ứng lại, hắn liếc mắt nhìn Lâm Chiêu, thấy vẻ mặt vị này bất động thanh sắc, lập tức hiểu rõ ngọn ngành.

"Vậy hẳn là ta nghe nhầm rồi, đắc tội với Lâm đạo hữu."

Lịch Cửu Kiếp ôm quyền, áy náy nói.

"Không sao.

"Vô Thủy lúc này quả thực tâm loạn như ma.

Cường giả Tiên Đài Bí Cảnh mà còn có thể nghe nhầm?

Gạt quỷ sao!

Hiện tại hắn chỉ muốn biết, bản thân rốt cuộc đã bại lộ từ khi nào?

Vô Thủy cúi gằm mặt, hắn có chút không dám nhìn Tiêu Doanh Hoa, thậm chí cũng chẳng dám nhìn Lâm Chiêu.

Hắn xám xịt chuồn ra một góc ngồi phịch xuống, không dám đối diện với ánh mắt của mọi người.

Nếu có thể, hắn bây giờ chỉ hận không thể tự đào một cái hố mà chui xuống cho xong.

"Ha ha ha ha ha!

"Diệp Phàm nhịn không được phá lên cười ha hả, toàn bộ thành viên xung quanh cũng đều đang cố nín nhịn ý cười trong lòng.

"Lâm muội muội!"

Tiêu Doanh Hoa cười tủm tỉm vẫy tay với Vô Thủy, ra hiệu hắn mau chóng tới ngồi cạnh mình.

Thấy cảnh này, sâu trong lòng Vô Thủy khẽ run rẩy.

Hắn chần chừ cất bước đi tới bên cạnh Tiêu Doanh Hoa, há miệng mắc quai, nhất thời không biết nên xưng hô thế nào.

Nương?

Hay tỷ tỷ?"

Mau ngồi xuống đi!"

Đáy mắt Tiêu Doanh Hoa đong đầy ý cười.

Nàng kéo Vô Thủy lại, tựa như một người tỷ tỷ kể lại mọi chuyện vừa phát sinh cho hắn nghe, tuyệt nhiên không hề nhắc tới hai chữ Vô Thủy.

Nghe vậy, trong lòng Vô Thủy trào dâng một cỗ tư vị chua xót.

Thì ra… Mẫu thân đã sớm nhìn thấu tất cả.

Chỉ là người từ đầu tới cuối đều không muốn vạch trần mà thôi, tuy ngoài miệng gọi hắn là Lâm muội muội, nhưng thâm tâm người vẫn luôn xem hắn là một nhi tử.

Dù sao… Hắn vốn dĩ là cốt nhục của nàng mà.

Vô Thủy theo bản năng ngước nhìn Lâm Chiêu.

Mẫu thân đã nhìn thấu hết thảy.

Vậy còn.

phụ thân thì sao?

Vô Thủy ngẩng đầu hướng ánh mắt về phía Lâm Chiêu, kết quả lại phát hiện Lâm Chiêu cũng đang nhìn mình.

Ánh mắt vị Thái Cổ Nhân Hoàng này cực kỳ thâm thúy, trong đó phảng phất như có vô tận tinh quang lấp lóe, nhật nguyệt tinh tú luân chuyển, thoạt nhìn uy nghiêm vô ngần.

Nhưng Vô Thủy lại bắt được một tia ôn hòa ẩn sâu trong đôi mắt kia.

Giờ khắc này, nút thắt trong lòng Vô Thủy đã triệt để được gỡ bỏ, thì ra phụ thân và mẫu thân đã sớm tường tận mọi chuyện.

Chỉ là bọn họ không nói ra mà thôi.

Lâm Chiêu hiền hòa nhìn Vô Thủy, dặn dò:

"Thiên Bất Diệt Kinh mà chủ nhóm vừa gửi có lợi ích cực lớn đối với ngươi, tương lai có thể giúp nhục thân của ngươi tiến thêm một bước dài, ngươi nên nghiêm túc tu tập một phen."

"Phải."

Vô Thủy cung kính gật đầu.

Lâm Chiêu lại chuyển dời ánh mắt sang phía Diệp Phàm cùng Vạn Thanh, nói tiếp:

"Bất Diệt Kinh cũng mang lại rất nhiều chỗ tốt cho hai người các ngươi.

Một kẻ là Thánh Thể, một kẻ là Bất Tử Dược hóa hình."

"Về phương diện thể chất, sinh ra đã vượt xa thường nhân."

"Có thể chuyên tâm nghiên cứu Bất Diệt Kinh một chút.

"Nghe vậy Diệp Phàm cùng Vạn Thanh vội đứng dậy thi lễ:

"Đa tạ Nhân Hoàng tiền bối chỉ điểm.

"Bất Diệt Kinh do Hoang Thiên Đế truyền ra tuy chỉ là bản tàn khuyết, nhưng lại có yêu cầu cực kỳ hà khắc đối với nhục thân.

Trong chư vị thành viên, chỉ có Vô Thủy, Diệp Phàm và Vạn Thanh ba người là phù hợp tiêu chuẩn.

Những người khác tuy nói cũng có thể tu luyện, nhưng rất khó để tinh nghiên sâu hơn, lại càng được không bù mất.

"Đúng rồi."

Lâm Chiêu nhìn chằm chằm Diệp Phàm, hắn nghiêm mặt nói:

"Sau khi ngươi đột phá Tứ Cực bí cảnh, rất có thể sẽ phải đối mặt với Lôi kiếp cực kỳ khủng bố.

Chỗ ta vừa vặn có một biện pháp, có lẽ sẽ giúp ngươi vượt qua nguy cơ lần này.

"Nghe vậy, hai mắt Diệp Phàm lập tức sáng rực lên:

"Cầu Nhân Hoàng tiền bối chỉ điểm!"

"Chờ chút."

Lâm Chiêu nhàn nhạt lên tiếng.

Tâm thần Lâm Chiêu lặng yên không một tiếng động chìm vào bên trong thế giới Hỗn Độn Châu, phất tay lấy ra một khối mộc bài được chế tác từ thân cây Ngộ Đạo Cổ Trà.

Liền đó, hắn nhanh chóng khắc xuống mấy dòng cổ tự lên mặt gỗ.

Thích Nhất Uống Sữa Thú!

Xong việc!

Tâm thần Lâm Chiêu thoát khỏi Hỗn Độn Châu.

Cái gì?

Ngươi hỏi vì sao hắn phải tiến vào tận Hỗn Độn Châu mới khắc mấy chữ này sao?

Chẳng lẽ là muốn che giấu thiên cơ?

Trong lòng có tật giật mình sao?

Sao có thể chứ!

Lâm Chiêu thân là Thái Thượng Trưởng lão của phái Khổ Diệp, hết thảy những chuyện hắn làm đều là vì muốn phát dương quang đại bổn phái, hắn thì có thể có tâm tư xấu xa gì được chứ!

Nhân Hoàng vĩ đại tuyệt đối sẽ không làm chuyện mờ ám!

Bất kỳ kẻ nào buông lời sỉ nhục Nhân Hoàng đều là phường khốn nạn tâm thuật bất chính!

Nhân Hoàng đại thiện!

"Cầm lấy."

Lâm Chiêu nhẹ nhàng nâng tay.

Trong lòng bàn tay Diệp Phàm tức thì hiện ra một khối mộc bài, bề mặt tấm bài bị một đoàn Hỗn Độn khí mờ mịt bao trùm, khiến người ngoài tuyệt nhiên không thể nhìn rõ chữ viết bên trên.

Lâm Chiêu đưa mộc bài cho Diệp Phàm, căn dặn:

"Đợi lúc ngươi đột phá Tứ Cực Bí Cảnh, nếu như không chống đỡ nổi thiên kiếp, vậy thì lập tức tế khối mộc bài này ra, đồng thời lớn tiếng hô vang dòng chữ khắc trên đó.

.."

"Đến lúc đó, tự khắc sẽ có kỳ tích giáng lâm.

"Chứng kiến cảnh này, toàn bộ mọi người xung quanh đều đồng loạt đưa mắt nhìn lại, trong ánh mắt ngập tràn vẻ hiếu kỳ.

Đồng thời cũng chen lẫn vài phần hâm mộ.

Hâm mộ Diệp Phàm.

Lại có thể lọt vào mắt xanh, được Nhân Hoàng tiền bối coi trọng đến mức này.

"Đa tạ Nhân Hoàng tiền bối!"

Diệp Phàm kích động đưa hai tay nhận lấy mộc bài, hắn trịnh trọng khom người vái Lâm Chiêu một vái thật sâu, muốn mượn hành động này để biểu đạt sự cảm kích vô vàn trong lòng.

Trung!

Thành!

Ân tình của Nhân Hoàng, có nát xương cũng khó mà báo đáp hết!

"Chớ có khách khí."

Lâm Chiêu cười ha hả.

Phải.

Về sau phỏng chừng ngươi cũng sẽ chẳng nói lời cảm tạ ta nữa đâu.

Chẳng qua Lâm Chiêu vẫn kỳ vọng Diệp Phàm có thể thấu hiểu được nỗi khổ tâm của hắn.

Dù sao thì để phái Khổ Diệp có thể quật khởi, Lâm Chiêu quả thực đã vắt óc đến nát bấy cả cõi lòng rồi.

Vừa phải vùi dập Diệp Phàm.

Lại vừa phải làm khó Đại Niếp Niếp.

Khắp cả cái phái Khổ Diệp này, tuyệt đối không tìm ra được người thứ hai tận tâm tận lực hơn hắn.

Thái Thượng Trưởng Lão Phái Khổ Diệp, Nhân Hoàng.

Đại Giáo Chủ Phái Khổ Diệp, Đại Niếp Niếp.

Phó Giáo Chủ Phái Khổ Diệp, Hoang Thiên Đế.

Đại Hộ Pháp Phái Khổ Diệp, Vô Thủy.

Trước mắt tạm thời mới chiêu mộ được ngần này nhân thủ, cự ly đi tới chân chính phát dương quang đại bổn phái quả thực vẫn là gánh nặngđường xa !

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập