Dịch:
Dưa Hấu
Từ sau khi nhận được át chủ bài của Nhân Hoàng, Diệp Phàm càng thêm tự tin.
Hắn cảm thấy tương lai bản thân tất nhiên có thể vượt qua Tứ Cực thiên kiếp.
Đến lúc đó, Thánh Thể của hắn liền có thể tiểu thành!
Khoảng cách tới đại thành cũng chỉ còn kém một chút xíu nữa thôi!
"Lâm Muội Muội!"
Diệp Phàm quay đầu nhìn về phía Vô Thủy, lớn tiếng nói:
"Đợi ta đột phá Tứ Cực xong, hai người chúng ta tái chiến một trận!"
"Được!"
Vô Thủy lãnh đạm gật đầu, hắn bình tĩnh nhìn Diệp Phàm, nói:
"Hy vọng đến lúc đó ngươi có thể ép ta phải xuất ra toàn lực, đừng làm nhục uy danh Đế Tôn chuyển thế!
"Nghe vậy, khóe miệng Diệp Phàm khẽ giật.
Hắn thật sự không phải là Đế Tôn chuyển thế cái quỷ gì!
"Diệp Đế Tôn!
"Đáy mắt hai người bùng lên chiến ý hừng hực, đôi bên nhìn nhau đều thấy chướng mắt.
Thấy cảnh này, các thành viên trong nhóm đều hứng thú quan sát.
"Gâu!"
Hắc Hoàng trừng mắt nhìn Diệp Phàm đầy vẻ bất thiện, tựa như đang muốn nói:
Tiểu tử, đợi ngươi tới Nhân Hoàng Sơn rồi, Hắc Hoàng ca ca của ngươi tất nhiên phải hảo hảo dạy dỗ ngươi cách làm người!
Lâm Chiêu khẽ nhíu mày, hắn cảm thấy Diệp Phàm cho dù đột phá Tứ Cực xong vẫn rất khó tranh phong cùng Vô Thủy.
Dù sao chênh lệch giữa song phương vẫn còn quá lớn.
Sau khi đột phá Tứ Cực Bí Cảnh, Diệp Phàm đại khái có thể lực áp các lộ Thánh Tử Thánh Nữ, nhưng nếu muốn đối đầu với Vô Thủy, ít nhất cũng phải đợi đến lúc Tiên Tam Trảm Đạo, sáng tạo ra Thiên Đế Quyền mới được.
Bởi vì chỉ khi sáng tạo ra Thiên Đế Quyền, Diệp Phàm mới xem như chính thức bước lên con đường vô địch.
Trước lúc đó, hắn muốn tranh phong cùng Vô Thủy sao?
Vẫn còn kém một chút!
Đương nhiên chuyện tương lai không ai dám nói chắc điều gì, bây giờ Diệp Phàm nắm trong tay hàng loạt cơ duyên, sau lưng lại có vô số giáo chúng phái Khổ Diệp đang âm thầm cống hiến, tương lai hắn tất nhiên sẽ càng thêm cường đại.
Thế nhưng cụ thể có thể sánh vai cùng Vô Thủy thời kỳ đầu hay không.
vẫn còn phải chờ xem.
Dưới đình nghỉ mát, sự xích mích giữa Diệp Phàm và Vô Thủy đồng thời cũng khiến mọi người rục rịch.
Người Già Thiên vốn đều là phần tử hiếu chiến, thấy người khác đánh nhau khí thế ngất trời, bản thân khó tránh khỏi có chút ngứa tay.
Cơ Hư Không lần nữa khiêu chiến Vạn Thanh.
Kết quả vẫn không có bất cứ biến hóa nào, sau khi giao thủ chừng ngàn chiêu, Cơ Hư Không liền bại trận.
Sau đó, Lịch Cửu Kiếp cũng hướng Vạn Thanh phát khởi khiêu chiến, hắn tự áp chế tu vi xuống Hóa Long Bí Cảnh, triển khai một trận chiến đồng cảnh giới cùng Vạn Thanh, cuối cùng song phương thế mà đánh ngang tay.
Thấy vậy, mọi người trong nhóm đều kinh ngạc, tuy nói Lịch Cửu Kiếp chiếm cứ chút ưu thế về mặt tu vi, nhưng việc hắn có thể đánh bất phân thắng bại cùng Vạn Thanh cũng đủ chứng minh thực lực bản thân mạnh mẽ nhường nào.
Đã như thế, tại sao Lịch Cửu Kiếp lại phải trải qua bách bại?"
Lịch đạo hữu."
Khương Hằng Vũ có chút hiếu kỳ lên tiếng:
"Ngươi có thể kể một chút cố sự của mình được không?"
Lời vừa dứt, toàn bộ thành viên đều dồn ánh mắt về phía đó, cho dù là Đạo Đức Thiên Tôn cùng Linh Bảo Thiên Tôn cũng mang theo tia hiếu kỳ nhìn Lịch Cửu Kiếp.
Bọn họ đối với vị Loạn Cổ Đại Đế trải qua bách bại mới chứng đạo này cũng sinh ra chút hứng thú, rất tò mò không biết rốt cuộc hắb đã trải qua những chuyện gì.
Cơ Hư Không chần chờ nói:
"Lịch đạo hữu tựa hồ cũng tinh thông Hư Không nhất đạo?"
"Không."
Lịch Cửu Kiếp lắc đầu, hắn nhìn Cơ Hư Không, cười đáp:
"Ta từng thu được một phần truyền thừa của Hư Không Đại Đế."
"Thì ra là thế."
Cơ Hư Không gật đầu như có điều suy nghĩ.
"Haizz."
Lịch Cửu Kiếp khẽ thở dài, hắn nhìn về phía hai người Vô Thủy, Vạn Thanh, hỏi:
"Hai vị đạo hữu đến từ thời đại sau ta?
Vậy hẳn là các ngươi cũng có chút hiểu rõ về ta?"
Nghe vậy, Vô Thủy và Vạn Thanh khẽ gật đầu.
Bọn họ mang theo chút cảm thán liếc nhìn Lịch Cửu Kiếp, hiển nhiên rất rõ con đường chứng đạo của vị Loạn Cổ Đại Đế này rốt cuộc long đong lận đận đến mức nào.
Trong lòng Lâm Chiêu cũng dâng lên niềm xúc động, tương lai của Loạn Cổ Đại Đế ra sao hắn không biết, nhưng.
hắn lại nắm cực kỳ rõ nguyên tác về vị đại đế này.
Thân nhân chết thảm, bằng hữu vong mạng, hồng nhan tri kỷ hương tiêu ngọc diễu, tất cả những người thân cận với Loạn Cổ Đại Đế đều bỏ mạng.
Hắn có thể một đường đi tiếp, dựa vào chính là một tia chấp niệm bất diệt kia.
Không hề khoa trương khi nói rằng, sau khi chứng đạo, Loạn Cổ Đại Đế đã triệt để phát điên.
Đồng thời thực lực của Loạn Cổ Đại Đế cũng tuyệt đối không thể khinh thường, Loạn Cổ Đại Đế nhất thế chứng đạo, thực lực xấp xỉ Chuẩn Thiên Đế.
"Đời này ta tổng cộng có bảy cừu nhân."
Thanh âm Lịch Cửu Kiếp nghe có chút trầm thấp:
"Bọn họ là huynh đệ kết nghĩa, danh xưng Loạn Thiên Thất Hùng.
Kẻ nào cũng là thiên kiêu chân chính, đều là chướng ngại lớn nhất trên Đế lộ của ta.
Đồng thời cũng là cừu nhân lớn nhất đời ta.
"Qua vài lời miêu tả ngắn gọn của Lịch Cửu Kiếp, chư vị thành viên có mặt tại đây nhanh chóng hiểu rõ cố sự của hắn.
Đồng thời, họ cũng minh bạch nguyên nhân vì sao hắn lại phải trải qua bách bại.
Một người đánh bảy người!
Một người phải đối mặt với bảy vị thiên kiêu mang trong mình tư thái chứng đạo!
Đây là tuyệt vọng bực nào?
Giờ khắc này, toàn thể thành viên đều rơi vào trầm mặc, bọn họ không biết nên nói gì, dù sao đây cũng là nhân sinh của Lịch Cửu Kiếp, là con đường chứng đạo thuộc về riêng Loạn Cổ Đại Đế, người ngoài không có cách nào phán xét.
"Hai vị đạo hữu."
Lâm Chiêu nhìn Đạo Đức Thiên Tôn và Linh Bảo Thiên Tôn:
"Ba người chúng ta luận đạo một phen, thấy thế nào?"
"Được."
Hai vị Thiên Tôn mỉm cười gật đầu.
Bọn họ hiểu rõ ý đồ của Lâm Chiêu, mượn hình thức luận đạo để giảng giải đại đạo cho đám người Diệp Phàm nghe.
Đối với việc này, bọn họ cũng không hề từ chối.
Ánh mắt các thành viên chợt bừng sáng, ba vị Cực Đạo Chí Tôn đã bước chân lên Hồng Trần Tiên lộ đích thân giảng đạo cho đám tu sĩ cấp thấp như bọn họ, chỗ tốt ẩn chứa trong đó quả thực không cách nào hình dung bằng lời.
Ba người Lâm Chiêu ngồi đối diện nhau, cuộc giảng đạo kéo dài suốt ba ngày.
Trong lúc đó, từng cái nhấc tay nhấc chân, từng lời nói cất lên đều dẫn phát đại đạo cộng minh, khơi dậy vô vàn dị tượng giữa thiên địa.
Các thành viên trong nhóm nghe đến mức như si như say.
Ba ngày trôi qua, buổi giảng đạo cứ thế kết thúc.
Lâm Chiêu nhìn về phía đoàn người Diệp Phàm, cất lời:
"Lần tụ hội này đến đây thôi, hy vọng lần sau gặp lại, các ngươi có thể trở nên cường đại hơn.
"Nghe vậy, toàn thể mọi người nhao nhao đứng dậy, bọn họ vô cùng cung kính thi lễ với ba người Lâm Chiêu, Đạo Đức, Linh Bảo, đồng thanh nói:
"Đa tạ ba vị tiền bối chỉ điểm!"
"Tốt!"
Sau đó, Lâm Chiêu chủ động đóng Luận Đạo Chi Đình lại.
Oanh!
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, thiên địa khẽ chấn động, đám người chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt, ngay lập tức, từng người đều lần lượt quay trở về dòng thời gian nguyên bản của chính mình.
Nhân Hoàng Sơn, dưới Ngộ Đạo Cổ Trà Thụ.
Thân ảnh ba người Lâm Chiêu một lần nữa xuất hiện tại phương thiên địa này, Đạo Đức và Linh Bảo liếc nhìn nhau, trong lòng vẫn còn vương lại chút cảm thán về trải nghiệm vừa rồi.
Dù sao hành động vượt qua thời không để đối thoại cùng hậu nhân như thế.
Quả thực khiến người ta rung động sâu sắc.
"Hai vị đạo hữu, ta dự định bế quan một thời gian."
Lâm Chiêu lên tiếng.
Hắn định bế quan để nghiên cứu Bất Diệt Kinh, bộ Bất Diệt Kinh do Hoang Thiên Đế truyền cho tuy chỉ là bản tàn khuyết, nhưng vẫn mang giá trị nghiên cứu cực lớn, biết đâu có thể mang lại cho hắn vài phần dẫn dắt.
"Bần đạo cũng dự định bế quan một phen."
Đạo Đức Thiên Tôn cất lời, nói xong, hắn quay đầu nhìn về phía Linh Bảo Thiên Tôn.
Linh Bảo Thiên Tôn cười nhạt:
"Hai vị đạo hữu cứ bế quan đi, bần đạo sẽ hộ pháp cho các ngươi."
Lâm Chiêu cùng Đạo Đức gật đầu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập