Dịch:
Dưa Hấu
'Hắc Hoàng:
@Diệp Hắc Gâu!
Tiểu tử ngươi mẹ nó lúc nào mới đi vào Nhân Hoàng Sơn đây?
'Diệp Hắc:
Đừng giục, rẽ một cái liền đến.
Mẹ nó!
Cái ngã rẽ này của ngươi làm bản hoàng đợi hơn nửa năm trời rồi!
'Nhân Dục Đạo tổ sư gia:
Hai ngươi đây là muốn gặp mặt tụ họp đấy sao?
'Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:
Các ngươi có xác định bản thân đang ở cùng một dòng thời gian không thế?
Gâu!
Mặc kệ, bản hoàng sắp ngạt chết trong Thần Nguyên đến nơi rồi!
'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:
@Diệp Hắc Ngươi sắp vào Nhân Hoàng Sơn sao?
Nhớ mở trực tiếp lên.
'Bách Bại Thành Đế:
+1'
Được, chờ ta tiến vào liền mở trực tiếp.
Đóng giao diện nhóm chat.
Ánh mắt Diệp Phàm nhìn về phía dãy núi nguy nga phía trước, nhìn từ xa, Nhân Hoàng Sơn tựa như một ngọn đại sơn màu tím.
Nó cao ngất đồ sộ, đâm thẳng vào mây xanh, toàn thân huyễn phát sắc tử tinh lấp lánh, tản ra uy thế vô tận.
Bên dưới địa mạch lại có chín đầu long mạch kết nối, đâm thẳng vào sâu bên trong Nhân Hoàng Sơn, tỏa ra khí thế đại khí bàng bạc.
Nhân Hoàng Sơn lại được xưng là Đế Sơn.
Thần thoại xưng Tôn, Thái Cổ xưng Hoàng, Hoang Cổ xưng Đế.
Ngoài ra, tòa thánh địa Nhân tộc này còn được gọi là Tử Sơn, bởi vì toàn thân núi ánh lên sắc tử tinh, thoạt nhìn giống hệt một ngọn núi đá tử tinh khổng lồ.
Diệp Phàm khoác Thạch Y lên người, hắn tìm được một lối vào long mạch nối thẳng đến lòng núi ngay dưới chân Nhân Hoàng Sơn, tiếp đó móc ra một kiện pháp bảo, bắt đầu sự nghiệp đào núi đầy khổ bức.
Sau khi đào hồi lâu, vách đá trước mắt rốt cuộc cũng chuyển sang màu tử tinh.
"Mẹ nó!
Cuối cùng cũng đào vào tới nơi!
"Trước mặt Diệp Phàm xuất hiện một đường thông đạo màu tử tinh.
Hắn cẩn thận từng li từng tí tiến về phía trước, Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh lơ lửng trên đỉnh đầu, Ly Hỏa Thần Lô vờn quanh thân thể, Thôn Thiên Ma Cái tĩnh tọa trấn giữ Khổ Hải.
Cơ hồ đem kỹ năng bảo mệnh phát huy đến cực hạn.
"Nhân Hoàng tiền bối phù hộ."
"Đạo Đức lão tổ phù hộ."
"Linh Bảo lão tổ phù hộ.
"Diệp Phàm chắp tay vái lạy bốn phía, cuối cùng lại hướng về phía Hoang Cổ Cấm Địa dập đầu thành kính:
"Nữ Đế tỷ tỷ phù hộ!
"Làm xong hết thảy, Diệp Phàm mới chính thức bước vào thông đạo thâm nhập Nhân Hoàng Sơn.
Cùng lúc đó, hắn cũng mở phòng trực tiếp trong nhóm chat.
'Đinh!
Thành viên Diệp Hắc đã mở trực tiếp!
Thành viên 'Hắc Hoàng' gia nhập phòng trực tiếp!
Thành viên Bách Bại Thành Đế gia nhập phòng trực tiếp!
'.
Có lẽ bởi vì mọi người đều đang bận rộn bế quan tu luyện, cho nên số lượng thành viên tiến vào phòng trực tiếp chẳng có mấy ai.
Đây chính là Nhân Hoàng Sơn sao?
Tương lai có cơ hội nhất định phải vào xem thử!
Nghe nói mỗi một Kẻ Thành Đạo sau khi chứng đạo đều sẽ thâm nhập Nhân Hoàng Sơn để tìm tòi hư thực.
Việc này dường như đã trở thành một loại tập tục, cũng không biết trong Nhân Hoàng Sơn tột cùng ẩn chứa thứ gì.
'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:
Sắp rồi, lập tức liền biết ngay thôi.
Diệp Phàm, cố lên cho chút lực nào!
Tiểu tử, nhanh lên nhanh lên, bản hoàng đã thèm khát khó nhịn rồi!
Diệp Phàm không thèm để ý những tiếng hô hào trong phòng trực tiếp, hắn hết sức chăm chú quan sát xung quanh, chỉ sợ lơ đãng một cái liền nảy ra một con Thái Cổ sinh vật.
Dọc theo đường thông đạo đi sâu vào trong Nhân Hoàng Sơn, rất nhanh, Diệp Phàm đã đặt chân đến một đoạn lối đi được xây cất theo hình thức cung điện.
Ở nơi này.
hắn nhìn thấy rất nhiều bộ di hài.
Đồng thời không gian xung quanh còn có vô tận khí tức âm uế lưu chuyển.
Ong!
Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh trên đỉnh đầu Diệp Phàm khẽ rung động, rủ xuống từng sợi Vạn Vật Mẫu Khí.
Ly Hỏa Thần Lô lượn lờ quanh thân phóng ra từng đạo ánh lửa, Thạch Y khoác trên người cũng bộc phát ra linh quang thần dị nhàn nhạt.
Chuỗi biện pháp bảo hộ phòng ngự cẩn mật này đã giúp hắn bình an tránh thoát nguy cơ.
Cách đó không xa, một bức Âm Dương Đồ hiển hiện ra, bên trái là tinh khí vô tận, bên phải là sát khí nồng đậm.
Hai luồng khí tức đan xen vờn quanh lẫn nhau.
Phía sau Âm Dương Đồ chính là lối vào đi thông phúc địa của Nhân Hoàng Sơn.
Dưới sự phòng hộ của tầng tầng lớp lớp pháp bảo, Diệp Phàm trực tiếp băng qua bức Âm Dương Đồ, tiến vào một thông đạo nằm tiếp cận khu vực phúc địa Nhân Hoàng Sơn.
Nơi này.
rốt cuộc hắn cũng nhìn thấy dấu vết người lưu lại, chỉ thấy từng dòng chữ ẩn chứa khí thế bàng bạc hiển hóa trên vách đá.
Bên trong nét chữ có đạo vận lưu động, mặc cho tuế nguyệt qua đi mấy ngàn mấy vạn năm vẫn như cũ không hề mờ phai, tản ra từng luồng uy thế nhàn nhạt.
"Thần Vương Khương Thái Hư vào Đế Sơn, quyết định tìm hiểu ngọn ngành!"
"Tán tu Cổ Thiên Thư vào Đế Sơn, quyết định cả đời đuổi theo Vô Thủy Đại Đế!"
"Dao Trì Thánh Nữ Dương Di tìm Trương Lâm, trước khi vào Đế Sơn lưu lại chữ này!"
"Nguyên Thiên Sư nhất mạch Nhân Hoàng Trương Lâm cùng hậu nhân Trương Kế Nghiệp, trước khi vào Đế Sơn lưu lại chữ này!"
"Nguyên Thiên Sư Trương Lâm dưới trướng Vô Thủy Đại Đế, trấn thủ Đế Sơn!
"Nhìn thấy những dòng chữ này, đáy lòng Diệp Phàm nhịn không được khẽ kinh hãi.
Ngay cả đám thành viên trong phòng trực tiếp cũng nhao nhao bật thốt lên những tiếng kinh hô tán thán.
Thực lực của vị Cổ Thiên Thư này chỉ sợ không hề đơn giản, chữ viết hắn lưu lại tựa hồ đã trải qua mấy vạn năm tuế nguyệt, vậy mà đạo vận trong đó vẫn không tiêu tán hết.
Đây tuyệt đối là một vị cường giả Đại Thánh!
Lão Cổ sao?
Ta quen!
Thần Vương Khương Thái Hư?
Chẳng lẽ là hậu nhân Khương gia ta?
Hẳn là vậy, nghe nói Khương gia bốn ngàn năm trước có một vị Đại Thành Thần Thể, một tay Đấu Chiến Thánh Pháp đánh khắp thiên hạ vô địch thủ, danh xưng lực công kích đệ nhất Đông Hoang bốn ngàn năm trước!
Lực công kích đệ nhất bốn ngàn năm trước?
Thần Vương Khương Thái Hư, không tệ!
Tạm được, ít nhất còn mạnh hơn cái nhà Tứ Cực Đại Đế của Hư Không đạo hữu một chút.
‘Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:
Làm sao lại có cả Dao Trì Thánh Nữ chạy vào thế này?
Diệp Phàm cẩn thận quan sát thêm mấy lần dòng chữ do Nguyên Thiên Sư Trương Lâm lưu lại.
Vị Nguyên Thiên Sư này tự xưng là người dưới trướng Vô Thủy Đại Đế, chứ không phải dưới tọa Nhân Hoàng.
Rất rõ ràng, đối phương hẳn là biết được sự liên hệ giữa Vô Thủy Đại Đế và Nhân Hoàng, cho nên mới không hề kiêng dè, dù sao Vô Thủy Đại Đế cùng Nhân Hoàng cũng được tính là cùng thuộc về một mạch.
Diệp Phàm tỉ mỉ đánh giá xung quanh một phen, lập tức, hắn không dừng lại quá lâu mà tiếp tục cất bước thâm nhập vào sâu trong Nhân Hoàng Sơn.
Nhưng mà đi không bao lâu, hắn liền phát hiện một bộ thi hài ở phía trước.
Thi hài kia mặc một thân Thạch Y giống hệt của Diệp Phàm, trong tay còn nắm một cuốn ngân thư, ngân thư này ước chừng độ trăm trang, trên trang bìa có in ấn ba cổ tự.
Nguyên Thiên Thư!
"Sao?
Đây là Nguyên Thiên Thư!."
Đáy mắt Diệp Phàm xẹt qua tia hoảng sợ.
Nguyên Thiên Thư, cổ tịch ghi lại tuyệt thế truyền thừa về Nguyên thuật vô thượng!
Diệp Phàm lật Nguyên Thiên Thư ra xem lướt qua vài lần, nội dung tinh diệu bên trong lập tức cuốn hút hắn, khiến hắn nhịn không được buông lời tán thán:
"Bí pháp huyền diệu nhường này, cũng không biết tột cùng là vị cường giả nào sáng tạo ra?
Tương lai nếu có cơ duyên gặp mặt, nhất định phải hảo hảo tạ ơn hắn một phen mới được.
"Diệp Phàm lập tức gửi hình Nguyên Thiên Thư vào trong nhóm chat, hắn dự định để chư vị thành viên cùng nhau nghiên cứu một chút, dù sao đây cũng là kỳ trân, sau khi tu hành Nguyên thuật xong thì về sau khỏi lo thiếu thốn tài nguyên tu luyện nữa.
Kết quả.
Ngay khoảnh khắc Linh Bảo Thiên Tôn nhìn thấy Nguyên Thiên Thư, hắn lập tức từ trong bản môn truyền thừa này nhìn ra bóng dáng của một cố nhân nào đó.
Đối phương giống như âm hồn bất tán, liên tiếp chọc ngoáy hắn suốt bốn lần nhân sinh!
'Linh Bảo Thiên Tôn:
Độ!
Kiếp!
Thiên!
Tôn!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập