Chương 116: Lâm Muội Muội Cứu Ta! Ta Là Diệp Ca Ca Của Ngươi!

Dịch:

Dưa Hấu

'Diệp Hắc:

Hả?

'Linh Bảo Thiên Tôn:

Môn Nguyên thuật này là truyền thừa của Độ Kiếp Thiên Tôn, nói đúng ra, hẳn là truyền thừa do một đời thi biến sau khi chứng đạo của hắn lưu lại.

Cỗ thi thể kia, bần đạo có nhìn cả đời cũng không thể nào quên được!

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Nghe nói tu luyện truyền thừa Nguyên Thiên Sư, về sau lúc tuổi già có thể gặp chuyện chẳng lành, toàn thân mọc đầy lông đỏ.

‘Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:

Thánh Thể sau khi đại thành cũng sẽ gặp điềm chẳng lành lúc tuổi già.

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

Đây đều là nghiệt do Địa Phủ tạo ra.

'Diệp Hắc:

Hả?

Nguyên Thiên Sư tuổi già sẽ gặp chuyện chẳng lành, Thánh Thể đại thành cũng gặp chuyện chẳng lành?

Mẹ nó!

Độ Kiếp Thiên Tôn, ngươi thật đáng chết!

Diệp Phàm có chút tức giận.

Đây là buff đầy hiệu ứng bất lợi chồng chất cho hắn sao?

Nguyên Thiên Sư lúc tuổi già gặp chuyện chẳng lành, Thánh Thể nhất mạch tuổi già cũng gặp chuyện chẳng lành.

Mẹ nó!

Độ Kiếp Thiên Tôn, ngươi làm chuyện thực sự quá tổn âm đức rồi!

Ngươi mẹ nó nên hướng toàn thể tu sĩ trong nhân gian vũ trụ tự sát tạ tội đi!

Cút đi ngồi chung mâm với Bất Tử Thiên Hoàng luôn cho rồi!

"Mẹ nó!"

"Chờ lần sau gặp Đoạn Đức, nhất định phải lột sạch hắn, ngay cả cái quần lót cũng không chừa lại!

"Diệp Phàm nhịn không được hùng hổ chửi thề, hắn đè xuống cơn tức giận trong lòng, tiếp tục thâm nhập vào Nhân Hoàng Sơn.

Rất nhanh, Diệp Phàm nhìn thấy một khối Thần Nguyên ở phía trước.

Bên trong Thần Nguyên phong ấn một nữ tử tuyệt mỹ, nàng thân khoác một bộ váy trắng hoa lệ, da thịt trắng muốt hơn tuyết, dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, tựa như mỹ nhân say ngủ, vô thanh vô tức.

"Hả?"

Diệp Phàm thổn thức, hắn cảm nhận được khí tức quen thuộc phát ra từ khối Thần Nguyên trước mắt này.

Đó là… Khí tức của Tây Hoàng Kinh!

Nữ tử bên trong khối Thần Nguyên này là đệ tử Dao Trì?

Chẳng lẽ nàng chính là vị Dao Trì Thánh Nữ Dương Di của vạn năm trước sao?

Diệp Phàm liếc mắt nhìn phòng trực tiếp, cả Tiêu Doanh Hoa và Vô Thủy đều không có mặt, hẳn là bọn họ đang bế quan tu luyện rồi.

Diệp Phàm nghĩ nghĩ, hắn phất tay thu hồi khối Thần Nguyên này vào, tính toán đợi sau khi rời khỏi đây sẽ giao cho Dao Trì xử lý, dù sao hắn và Dao Trì cũng coi như có chút quan hệ.

Làm xong hết thảy, Diệp Phàm tiếp tục thâm nhập sâu vào Nhân Hoàng Sơn.

Nhưng mà.

Đúng lúc này.

Sâu bên trong thông đạo phía trước đột nhiên hiện ra một đạo sương mù nhạt, thấp thoáng trong sương mù vang lên tiếng hít thở trầm thấp, phảng phất như có sinh vật sống đang từng chút một tới gần.

"Sao?"

Sắc mặt Diệp Phàm đại biến.

Hắn cảm nhận được một cỗ khí tức bạo ngược phát ra từ màn sương mù phía trước.

Thái Cổ sinh linh!

Diệp Phàm không chút do dự xoay người bỏ chạy, có lẽ Thái Cổ sinh linh trong sương mù cũng không mạnh, nhưng ai biết được phía trước có Thái Cổ Vương hay không?

Vạn nhất đụng phải, vậy thì chỉ có một con đường chết!

'Diệp Hắc:

Mẹ nó!

Nhân Hoàng Sơn không phải là thánh địa Nhân tộc sao?

Làm sao đã nhiều năm như vậy rồi mà vẫn còn Thái Cổ sinh linh sống sót thế?

'Hắc Hoàng:

Gâu!

Trong mắt Đại Đế, cái gọi là Thái Cổ sinh linh kia cũng chỉ như một hạt bụi, ngươi sẽ đi bận tâm một hạt bụi sao?

Diệp Phàm ôm một bụng bực dọc cắm đầu chạy ngược trở ra.

Trên người hắn tuy có Đế Binh, nhưng động tĩnh khi vận dụng Đế Binh thực sự quá lớn, hơi không cẩn thận liền sẽ kinh động toàn bộ Nhân Hoàng Sơn.

Bởi vậy hắn chỉ có thể thử xem liệu có cách nào cắt đuôi được đám Thái Cổ sinh linh đằng sau hay không.

Diệp Phàm chạy từ thông đạo long mạch này sang một đầu thông đạo long mạch khác, kết quả Thái Cổ sinh linh phía sau không những không bị cắt đuôi, ngược lại còn tăng thêm mấy tôn.

"Ngoạ tào!"

Diệp Phàm nhịn không được chửi thề.

Hắn hóa thân thành Diệp Bỏ Chạy, bắt đầu chơi trò trốn tìm với đám Thái Cổ sinh linh phía sau, nhưng cuối cùng vẫn bị bọn chúng dồn vào một ngõ cụt.

Bá!

Bảy tám con Thái Cổ sinh linh chậm rãi bước ra từ trong sương mù, hình dáng của bọn chúng muôn hình vạn trạng, khác biệt với Nhân tộc, mà so với Yêu tộc cũng có khác biệt cực lớn.

Trên thân mọc đầy đủ loại gai xương kỳ dị, sau lưng thậm chí còn có một đôi cánh xương dữ tợn.

"Nhân tộc.

Chết!"

Đám Thái Cổ sinh linh kia phát ra từng đạo gầm nhẹ.

Tu vi của bọn chúng có mạnh có yếu, có kẻ ở Tứ Cực, cũng có kẻ ở Hóa Long.

Bất kể ra sao, thì cũng tuyệt đối không phải là tồn tại mà Diệp Phàm hiện tại có thể đối phó.

"Mẹ kiếp!"

"Liều mạng!

"Ánh mắt Diệp Phàm khẽ trầm xuống, hắn giơ tay tế ra Ly Hỏa Thần Lô, sau đó lấy bản thân huyết mạch thôi động món Chuẩn Đế Binh này.

Trong tình huống không có thần linh, pháp bảo đồng dạng bạo phát ra uy lực không nhỏ, đủ để trấn sát đám Thái Cổ sinh linh này.

Oanh!

Vô tận thần hỏa từ trong lò bộc phát.

Sau một khắc, cả hang động đều chấn động.

Cũng may nơi này cách xa khu vực phúc địa của Nhân Hoàng Sơn, bởi vậy cũng không làm kinh động thêm nhiều Thái Cổ sinh linh thức tỉnh.

Ong!

Thần hỏa thiêu đốt giữa thiên địa, đám Thái Cổ sinh linh phía trước trong nháy mắt bị hỏa diễm nuốt chửng.

"A!

"Bọn chúng phát ra từng đạo tiếng kêu thảm thiết, không bao lâu liền triệt để hóa thành một đống tro tàn.

Thấy cảnh này, tảng đá trong lòng Diệp Phàm rốt cuộc cũng nhẹ nhõm buông xuống.

"Rống!

"Đúng lúc này, sâu trong thông đạo đột nhiên truyền đến một tiếng gầm rống.

Đạo tiếng gầm này không giống Nhân tộc, lại càng giống một loại dã thú đã mất đi thần trí nào đó hơn.

"Vẫn còn?"

Sắc mặt Diệp Phàm biến đổi, ánh mắt hắn ngưng trọng nhìn về phía trước.

"Cạch!

"Tiếng bước chân trầm thấp vang lên.

Một lát sau, chỉ thấy một đạo thân ảnh toàn thân mọc đầy lông đỏ xuất hiện nơi sâu thẳm của thông đạo.

Toàn thân hắn tản ra khí tức quỷ dị cùng chẳng lành, một đôi mắt đỏ ngầu phi lý trí gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Phàm.

Rống!

Thân ảnh lông đỏ gầm nhẹ một tiếng, tuy hắn đã đánh mất thần trí, nhưng vẫn còn lưu lại bản năng, ánh mắt có chút kiêng kỵ nhìn chằm chặp Ly Hỏa Thần Lô trong lòng bàn tay Diệp Phàm.

Món Chuẩn Đế Binh này tuy đã mất đi thần linh, nhưng Diệp Phàm mượn nhờ huyết mạch Khương gia để thôi động nó, đủ sức khôi phục cực đạo pháp tắc ẩn chứa bên trong, khiến cho nó tạm thời phóng ra uy áp của Cực Đạo Đế Binh.

Oanh!

Luồng Đế uy nhàn nhạt chấn nhiếp hết thảy.

Diệp Phàm ngay cả thở mạnh cũng không dám, ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm thân ảnh lông đỏ trước mặt, chỉ sợ đối phương đột nhiên bạo khởi tập kích.

Nếu như cái xác lông đỏ trước mắt này thật sự động thủ, vậy thì hắn cũng chỉ có thể tung ra tuyệt chiêu cuối cùng của mình.

Rống!

Thân ảnh lông đỏ gầm nhẹ một tiếng, hắn gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Phàm trước mặt.

Bộ dạng giống hệt như thể Diệp Phàm vừa cướp đi món đồ quý giá nhất của hắn, cho dù Ly Hỏa Thần Lô có phóng ra một tia Đế uy cũng không thể chấn nhiếp được hắn.

Ong!

Tia sáng từ Ly Hỏa Thần Lô dần dần trở nên ảm đạm, sắc mặt Diệp Phàm dần tái nhợt.

Hắn không có cách nào duy trì việc khôi phục cực đạo pháp tắc trong món binh khí này thời gian dài, cùng lắm cũng chỉ có thể mượn nhờ huyết mạch hiển hóa một tia đế uy, dùng để chấn nhiếp kẻ địch không rõ nội tình.

Nhưng rõ ràng.

quái vật lông đỏ trước mắt này đã khoá chặt lấy hắn rồi.

"Ngạo tào!"

"Ta mẹ nó cướp lão nương của ngươi sao?"

"Cứ nhìn chằm chằm vào ta mãi thế!

"Trong lòng Diệp Phàm có chút nổi nóng.

Rống!

Đạo thân ảnh lông đỏ kia lại gầm nhẹ một tiếng, ngay khoảnh khắc mắt thấy Đế uy yếu bớt, hắn không chút chần chờ nào nữa, mang theo sát ý ngút trời trực tiếp lao thẳng về phía Diệp Phàm.

Oanh!

Trong chớp mắt, uy thế kinh khủng chấn động hơn phân nửa Nhân Hoàng Sơn.

"Ngọa Tào!"

Sắc mặt Diệp Phàm biến đổi.

Chỉ cần liếc mắt hắn liền nhận ra thực lực của quái vật lông đỏ trước mắt này phi thường cường hãn.

Tuyệt đối không phải đám Thái Cổ sinh linh kia có thể so sánh.

Trong lúc nhất thời, Diệp Phàm không dám do dự, hắn lập tức vận dụng tuyệt chiêu cuối cùng của mình.

"Lâm muội muội cứu ta!"

"Ta là Diệp ca ca của ngươi!"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập