Chương 117: Giả Mạo Nghĩa Tử Diệp Phàm Của Ta? Đáng Chết!

Dịch:

Dưa Hấu"Lâm muội muội cứu ta!"

"Ta là Diệp ca ca của ngươi!

"Trong khoảnh khắc sinh tử tồn vong, Diệp Phàm quyết định tung ra tuyệt chiêu cuối cùng của mình.

Cầu cứu!

Nhân Hoàng Sơn là đạo trường do Vô Thủy truyền lại, hắn ở nơi này chắc chắn có lưu lại một ít hậu thủ.

Diệp Phàm tự nhận quan hệ giữa mình và Lâm muội muội cũng không tệ, Lâm muội muội hẳn sẽ không thấy chết mà không cứu chứ?

Hẳn là vậy đi?

Rống!

Quái vật lông đỏ gầm nhẹ một tiếng, trong đôi mắt đỏ ngầu của gã xẹt qua một tia bạo ngược bằng mắt thường cũng có thể thấy rõ.

Uy thế kinh khủng chấn động toàn bộ thông đạo, vô tận thánh uy cơ hồ quét qua hơn phân nửa Nhân Hoàng Sơn!

Rất rõ ràng, con quái vật lông đỏ này chính là một vị Thánh Nhân.

Oanh!

Ly Hỏa Thần Lô khẽ rung động, thần lô bộc phát ra ánh lửa rực rỡ, trợ giúp Diệp Phàm ngăn cản thánh uy trong chốc lát, bằng không thì hắn ngay cả cơ hội mở miệng nói chuyện cũng chẳng có.

Ong!

Thánh uy cái thế nghiền ép tới.

Ngay tại khoảnh khắc Diệp Phàm sắp sửa thân tử đạo tiêu.

Đinh!

Chỉ nghe một tiếng chuông đinh tai nhức óc vang lên, nháy mắt tiếp theo, toàn bộ Nhân Hoàng Sơn đều bởi vì tiếng chuông này mà rung chuyển.

Chín đầu long mạch phát ra tiếng ngâm xướng, thiên địa xung quanh đều lắng nghe thanh âm này, một cỗ Cực Đạo uy áp nhàn nhạt bao phủ khắp Đông Hoang.

Đây là.

Vô Thủy Chung?

Bá!

Thân ảnh Diệp Phàm trong nháy mắt biến mất.

Oanh!

Thánh uy vô thượng trực tiếp nghiền nát vị trí Diệp Phàm vừa đứng thành một mảnh phế tích, cả một đoạn thông đạo ầm ầm sụp đổ.

Ngay sau đó, sâu trong đôi mắt quái vật lông đỏ xẹt qua một tia thanh minh, thần trí của gã bị tiếng chuông Vô Thủy ngắn ngủi đánh thức.

"Ta.

.."

Trương Lâm có chút mờ mịt nhìn xung quanh, hắn hồi tưởng lại hành động ban nãy, đáy mắt hiện lên vẻ giãy dụa:

"Dương Di.

"Trương Lâm thấp giọng nỉ non, hắn quay đầu nhìn về phía chỗ sâu trong Nhân Hoàng Sơn, không tiếp tục đuổi giết Diệp Phàm nữa, bởi vì hắn cảm nhận được khí tức Tây Hoàng Kinh trên người kẻ kia.

Rất rõ ràng.

Diệp Phàm mang Dương Di đi không hề có ác ý, hắn và Dao Trì nhất mạch hẳn là có quan hệ đặc thù.

"Thứ lỗi."

Trương Lâm ở trong lòng lặng lẽ nói một tiếng tạ lỗi.

Ong!

Cũng ngay tại lúc này, lớp lông đỏ trên người hắn lần nữa điên cuồng vươn dài.

Lời nguyền của Nguyên Thiên Sư một lần nữa cắn nuốt tinh thần hắn.

Rống!

Trương Lâm gầm nhẹ một tiếng, đáy mắt hắn xẹt qua tia bạo ngược, cuối cùng lảo đảo lùi sâu vào trong Nhân Hoàng Sơn, cưỡng ép bản thân không xông ra ngoài làm xằng làm bậy.

Chỗ sâu nhất của Nhân Hoàng Sơn.

Nơi này có vô số Thái Cổ sinh linh đang say ngủ.

Bá!

Thân ảnh Diệp Phàm xuất hiện tại nơi đây, hắn mang theo cỗ tâm tình nghĩ lại mà sợ, vỗ vỗ lồng ngực.

"May mắn.

Lâm muội muội quả nhiên vẫn là để ý đến ta."

Diệp Phàm thầm nghĩ.

Hắn liếc mắt nhìn phòng trực tiếp.

‘Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Chậc, Lâm đạo hữu thế mà thật sự cứu ngươi?

'Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:

Lâm đạo hữu vẫn là quá thiện lương.

'Bách Bại Thành Đế:

Con quái vật lông đỏ ban nãy tựa như là một tôn Thánh Nhân!

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

Thánh Nhân?

Diệp Phàm có thể chạy thoát khỏi tay một vị Thánh Nhân, chuyện này về sau đủ để ra ngoài chém gió cả đời!

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Có thế mà cũng để chém gió cả đời sao?

Không đến mức đó, ở Bắc Đẩu cơ hồ người người đều từng đánh vào mộ Đại Đế, tẩm cung Đại Đế.

Bất quá chỉ là trốn thoát khỏi tay Thánh Nhân thôi mà, thật không có gì đáng để khoác lác.

Người Bắc Đẩu:

Ngay cả tẩm cung Đại Đế cũng chưa từng đánh vào?

Vậy ngươi sống uổng phí rồi!

'Già Thiên Đệ Nhất Điểm Tử:

'Diệp Hắc:

Khương lão tổ nói rất đúng, ta cuối cùng vẫn là không sánh bằng Tứ Cực Đại Đế, không đáng nhắc tới.

'Cơ Hư Không Bình Thường Không Có Gì Lạ:

'Linh Bảo Thiên Tôn:

Con quái vật lông đỏ ban nãy dường như là một vị Nguyên Thiên Sư, lời nguyền trên người hắn đến từ Địa Phủ.

'Diệp Hắc:

Nguyên Thiên Sư?

Trương Lâm sao?

Khó trách, ta còn thắc mắc vì sao hắn cứ một mực đuổi theo ta, hóa ra là ta đã cướp lão nương của hắn đi.

'Nhân Dục Đạo Tổ Sư Gia:

Ây!

Diệp Phàm, vị Dao Trì Thánh Nữ tên Dương Di kia là người đã có phu quân, ngươi ngàn vạn lần đừng đi theo bàng môn tà đạo!

'Diệp Hắc:

Khương lão tổ đừng nói nhảm, ta chỉ là muốn mang nàng ra ngoài giao cho Dao Trì Thánh Địa mà thôi.

'Hắc Hoàng:

@Diệp Hắc Gâu!

Tiểu tử, ngươi có thời gian nói nhảm, không bằng trước tiên nhìn xem bản thân đang ở đâu đi?

'"Sao?"

Diệp Phàm trông thấy tin nhắn Hắc Hoàng gửi tới, hắn theo bản năng đảo mắt nhìn xung quanh.

Kết quả.

Không nhìn không sao, nhìn một cái liền giật thót tim.

"Ngọa tào!

"Phóng tầm mắt nhìn lại, chỉ thấy xung quanh sừng sững từng khối Thần Nguyên khổng lồ.

Hơn nữa bên trong mỗi khối Thần Nguyên đều phong ấn một Thái Cổ sinh linh, đám Thái Cổ sinh linh này tướng mạo muôn hình vạn trạng, trong đó có nữ tử tuyệt mỹ, cũng có nam tử xấu xí.

Bọn chúng tuy là Thái Cổ sinh linh nhưng lại đã huyễn hóa ra hình thái Nhân tộc.

Rất rõ ràng, thực lực của những Thái Cổ sinh linh này cực kỳ khủng bố, tu vi của chúng ít nhất cũng phải đạt tới Tiên Đài bí cảnh.

Thậm chí bên trong còn có cả Thái Cổ Tổ Vương!

"Ngọa tào!"

Diệp Phàm nhịn không được văng tục.

Mẹ nó!

Lâm muội muội, ngươi rốt cuộc là tống ta đi đâu thế này?

Không nói tiếng nào liền trực tiếp quăng thẳng ta vào hang ổ của Thái Cổ sinh linh sao?

Ong!

Đám Thái Cổ sinh linh trong Thần Nguyên chậm rãi thức tỉnh, vốn dĩ bọn chúng đã bị tiếng Vô Thủy Chung làm cho kinh động, hiện tại nghe thấy âm thanh của Diệp Phàm, lập tức cảnh giác mở bừng hai mắt.

Bá!

Từng đạo ánh mắt sắc lạnh phóng về phía Diệp Phàm.

"Mẹ kiếp!"

Diệp Phàm lại hùng hổ chửi thề, hắn lập tức xoay người chuồn đi.

Nhưng kết quả.

Oanh!

Một khối Thần Nguyên thật lớn từ trên trời giáng xuống, chỉ thấy một vị Thái Cổ sinh linh tự phong bên trong mở to hai mắt, gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Phàm.

Khí thế kinh khủng cuốn sạch toàn bộ hang động.

"Bô bô."

Vị Thái Cổ sinh linh kia thốt ra Thái Cổ ngữ.

Diệp Phàm ngơ ngác mộng bức, nghe không hiểu!

Ong!

Thấy Diệp Phàm mãi không hồi đáp, nơi đáy mắt Thái Cổ sinh linh kia chợt xẹt qua một tia sát cơ.

"Ngọa tào!"

"Lâm muội muội cứu ta!

"Sắc mặt Diệp Phàm đại biến, hắn tiếp tục phát động tuyệt chiêu cuối cùng, cầu cứu!

Đinh!

Chỉ nghe một tiếng chuông gõ nhẹ vang lên, tiếng chuông này không hề làm kinh động đến bất luận kẻ nào, chỉ có Diệp Phàm cùng chư vị thành viên trong phòng trực tiếp là có thể nghe thấy.

Ngay sau đó, một đạo thanh âm mang theo vẻ trêu tức vang lên:

"Từ đâu chui ra cái Thái Cổ sinh linh?

Lại dám giả mạo nghĩa tử Diệp Phàm của Đại Đế!"

"Đáng chết!

"Diệp Phàm hơi sửng sốt, hắn lập tức lĩnh ngộ được ý tứ trong đó, tiếp đó dùng tốc độ ánh sáng quỳ rạp xuống đất, dập đầu kêu gào:

"Nghĩa phụ, Lâm nghĩa phụ, Vô Thủy nghĩa phụ, ta là nghĩa tử Diệp Phàm của ngươi!"

"Cứu ta!"

"Mau cứu ta!"

"Ta là nghĩa tử A Phàm của ngươi!

"Lời còn chưa dứt, tiếng chuông liền quả quyết vang lên.

Đinh!

Ngay sau đó, Diệp Phàm chỉ cảm thấy một trận trời đất quay cuồng, thời không phảng phất như bị đông cứng, nhật nguyệt luân chuyển, tinh hà nhập mộng.

Bất quá chỉ trong nháy mắt, Diệp Phàm liền xuất hiện tại một tòa cung điện.

Hắn lập tức cảnh giác nhìn quanh, sợ mình lại bị truyền tống đến hang ổ của một con Thái Cổ sinh linh nào đó.

Sự thực chứng minh.

Tiếng gọi nghĩa phụ kia của hắn vẫn là phi thường hữu dụng.

Vô Thủy Chung cực kỳ nể mặt, trực tiếp truyền tống hắn đến hạch tâm nội địa của Nhân Hoàng Sơn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập