“Hai đứa nó.
Bà Molly còn chưa nói xong, đã thấy hai đứa trẻ lon ton chạy xuống từ trên lầu.
“Chú Danny, cô Selly.
” Fred và George, lúc này mới có hơn ba tuổi, đồng thanh kêu lên một cách phấn khích, chạy tới và ôm chầm lấy hai người.
“Hai đứa làm gì mà lâu thế, cô chú mang quà tới cho các cháu này.
” Selena thò tay vào trong chiếc túi hạt cườm, lấy ra một đám đồ vật nhỏ.
“Của Charlie là.
một mô hình rồng Đuôi Gai Hungary, có thể gào thét và phun lửa – tất nhiên là ngọn lửa không nóng rồi!
Thằng bé nhìn thấy con rồng là mắt sáng lên, nó vội vàng nhận lấy, nói một câu cảm ơn liền chạy đi chơi món đồ chơi mới.
“Percy, cô chú đã phân vân rất lâu khi chọn quà cho cháu, và chú Danny bảo rằng cháu sẽ rất thích cuốn sách này, “Hogwarts:
Một lịch sử”, cô thì thấy nó có vẻ hơi khô khan.
Percy nhận lấy cuốn sách dày cộp, nhìn chăm chú vào tòa lâu đài trên bìa sách, đôi mắt toát ra sự thích thú:
“Cháu rất thích, cảm ơn cô chú!
“Fred và George, một túi Kẹo cao su đổi màu da và Sơn vẽ mặt ma thuật, không bao giờ bị lem màu và có thể dễ dàng xóa sạch bằng một cái búng tay, chú Danny đặc biệt chọn cho hai đứa đấy!
Cặp sinh đôi cùng nhau khiêng túi kẹo “khổng lồ” cùng lọ sơn lên lầu, không biết đang chuẩn bị “bất ngờ” gì cho hai người.
Molly Weasley hơi khó xử nhìn sang chồng, nhưng ông Arthur lại khẽ kéo bà vào lòng mình, nhìn xem khung cảnh ấm áp trước mắt:
“Em không thấy, hai đứa nó đã thay đổi rất nhiều à?
Bà Weasley cũng cười, yên lặng dựa vào ngực chồng.
“Một con gấu bông cho Ronald nhé, nó còn có thể nói chuyện nữa cơ!
” Selena yêu chiều mà nhìn xem Ron, nhẹ nhàng đưa con gấu bông để đứa bé ôm lấy.
“Xin chào xin chào, tôi là Bello!
” (Hello hello, I am Bello!
“Bí mật nhé Ronny, cô Selly của cháu cũng muốn mua một con cho mình cơ, nhưng mà chú không đồng ý, dù sao cô ấy cũng lớn rồi mà, nhỉ?
Dante nói “khẽ” với đứa bé, âm thanh lại vừa đủ để cả ông bà Weasley cũng nghe được.
“Danny bé bỏng, anh đang nói gì đấy?
Selena nói, làm cho Gia chủ của nhà Hines ngừng lời.
Hắn vội chạy tới bên chiếc nôi trong phòng khách, cầm lấy món quả đã chuẩn bị sẵn, một chiếc lắc bằng bạc Yêu tinh, cho đứa cháu gái Ginny Weasley.
Hắn nhẹ nhàng đeo vào tay cho con bé, mà Ginny thì vẫn ngủ say.
Một lúc sau, hai đứa bé sinh đôi mới chạy xuống, lần này chúng cùng nhau cẩn thận mang xuống một tấm giấy da dê, trên đó là hỗn tạp của đủ loại màu sắc.
Fred và George hớn hở chạy lại, mỗi đứa nắm lấy một góc của tờ giấy da cũ đã bị vò đến mềm nhũn.
Chúng chìa ra trước mặt Dante như thể đó là một kho báu vừa được bọn chúng vất vả khai quật lên.
Trên mặt giấy, những nét vẽ bằng mực phù thủy màu đỏ và xanh nhảy múa một cách hỗn loạn.
Ở giữa là hai hình người que:
một người có mái tóc vàng che hết cả khuôn mặt, với một đôi mắt to quá cỡ.
Một người khấc đứng bên cạnh cậu trai tóc vàng, có mái tóc bạch kim dài đến tận chân.
Giữa họ là một khối nhung xám xịt với mười cái chân – có vẻ là phiên bản
"lỗi"
của con mèo Charon mập mạp.
Bên trên một chút là một con gà bay, sao lại là gà bay nhỉ?
“Tặng chú.
với cô!
” George híp mắt cười, bàn tay lấm lem mực chỉ chỉ vào hai người trong bức tranh.
“Charon!
Fred tiếp lời, chỉ vào khối nhung giữa bức tranh, có vẻ nó rất thích con mèo đó.
“Còn đây là gì hả hai đứa?
Một con gà sau vườn à?
Selena mỉm cười, hỏi.
Hai người ngập ngừng một chút, rồi Fred nói:
“Là.
a, là Aberon!
Ra là Acheron, con cú đại bàng của gia tộc Hines.
Nếu nó mà nhìn thấy bức tranh và nghe thấy những lời này chắc sẽ bỏ đi mất, Selena phải vất vả lắm mới không cười ra tiếng.
Dante đón lấy tờ giấy bằng hai ngón tay, vẻ mặt gã đờ ra một lúc như thể đang cố giải mã một cổ tự khó nhất thế gian.
Hắn nhìn Selena, thấy cô đang bặm môi ngăn một tiếng cười, rồi lại nhìn hai nhóc tóc đỏ đang chờ đợi lời khen.
Hắn khẽ thở dài, nhưng đôi mắt hổ phách lại mang đầy sự thích thú.
Hắn gấp cẩn thận tờ giấy lại, nhét vào túi áo choàng.
“Vẽ rất.
ấn tượng.
Chú sẽ cân nhắc việc treo nó cạnh các bức chân dung tổ tiên nhà Hines.
Mọi người đã dọn xong bàn ăn, cùng nhau ngồi ở phòng khách chờ đợi, chợt tiếng gõ cửa lại lần nữa vang lên.
“Để em ra mở cửa cho, chị Molly.
” Selena xung phong ra mở cửa.
Một lúc sau, tiếng kêu mừng rỡ của cô vang lên:
“A, Ngóng Trăng, Chân Nhồi Bông, Reggie, mau vào đi nào!
Bốn người đi vào phòng khách, làm cho căn phòng vốn không lớn lại chật chội hơn hẳn.
Chào hỏi xong, tất cả mọi người cùng ngồi vào bàn ăn.
Tràn đầy một bàn ăn, làm cho Dante nhớ lại bàn ăn mà Vesper trước đây hay chuẩn bị cho mình, hắn lại chợt nghĩ về việc mình có thể mời những người ở đây về nhà mình ăn tối, hắn cảm thấy rất ấm áp.
“Này, mau ăn thêm đi, Selly, cô gầy quá rồi đấy, nếu thằng nhóc Danny không nuôi được thì phải đến đây ăn chứ, sao lại để mình gầy thế này?
Bà Molly càu nhàu, tay thì không ngừng lấy thức ăn cho Selena
Selena nhăn mặt, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Dante.
“Chị nói rất chính xác, chị Molly.
Selly bình thường rất kén ăn, em cũng chẳng nói được, hay chị cứ lấy cho cô ấy thêm đồ ăn đi.
” Hắn cười cười, không nhìn vào đôi mắt bạc hung ác đang chĩa về phía mình.
Sirius và Lupin đang trò chuyện với ông Arthur chút chuyện lí thú của giới Muggle những ngày gần đây, trong khi đó Regulus ngồi cạnh chị mình, Selena, lại tỏ ra hơi ngại ngùng.
Có lẽ hắn ta cũng không quá quen với bầu không khí ấm áp này.
Đám người đứng bên ngoài Hang Sóc, ngắm nhìn bầu trời đêm.
“Chẳng biết khi nào chúng ta sẽ lại có một bữa tụ tập đông đủ như thế này nhỉ?
Bà Molly nói, đầu khẽ tựa vào vai ông Arthur.
“Sẽ luôn có cơ hội mà, chị Molly.
” Sirius đang nói, chợt nhìn thấy cái gì.
Hắn nhìn thấy bức tranh nguệch ngoạc trong tay Selena, không kìm được tò mò mà hỏi:
“Là ai đã vẽ hình đám cưới hai người thế, hả chị Selena, anh Dante?
Hai người bị nhắc tên đồng loạt quay đầu, mắt nheo lai nhìn về phía Sirius, trông giống nhau đến lạ.
“Chú ấy nói đúng đấy, hai đứa cũng mau mà tính chuyện kết hôn đi thôi, dù sao cũng rất khó để tìm được một tình yêu đích thực mà.
” Bà Molly nói.
Selena lúc này cũng cười, nói với Sirius:
“Vậy còn cậu trẻ nhà Black, cậu đã tìm được tình yêu của mình chưa?
Sirius nghe thấy thế, vội vàng tạm biệt rồi lôi theo Lupin, Regulus mà chuồn đi mất.
“Bọn em cũng phải về rồi, anh chị cũng cho bọn nhỏ đi ngủ đi.
” Dante nói, nắm lấy tay Selena.
“Tạm biệt, chị Molly, anh Arthur!
” Selena vẫy vẫy tay.
Hai người biến mất, hiện hình tại con hẻm tối quen thuộc, Dante vô thức giơ đũa phép lên, hiện ra cánh cửa vàng ròng.
Selena nheo mắt lại nhìn hắn, khắp khuôn mặt lộ ra sự “hiểu biết”, như đã khám phá ra mục đích chân chính của hắn.
“Vậy, em nghĩ sao nếu chúng ta vào nhà, và.
Uống một chút rượu vang?
Dante cũng có chút bối rối, nhưng vẫn hỏi.
Selena cười cười, kéo hắn tiến vào lâu đài nhà Hines.
(Hết chương 10)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập