Chương 9: Nguồn gốc linh hồn (Ngoại truyện 1)

Lâu đài Hines, cuối tháng 6 năm 1977.

Sáu giờ tối.

Dante mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế dài, ngả đầu về phía sau, mắt nhắm hờ nhìn lên ngọn đèn chùm lung linh trên trần nhà.

Hắn vừa một mình trở về từ Nhà ga Ngã Tư Vua, kết thúc năm học cuối cùng ở Hogwarts, đã hoàn thành toàn bộ quá trình học tập với 12 điểm Xuất Sắc trong kì thi Pháp thuật Tận sức, một kết quả “chấp nhận được” với gia tộc hắn, dù chẳng còn ai ở đây để mà nhận xét hắn nữa.

Hắn cầm lấy cốc nước mà Vesper mang tới, uống một ngụm lớn.

Nước lạnh làm sự mệt mỏi của hắn vơi đi phần nào.

Giờ đây, hắn phải đối mặt với một quyết định vô cùng khó khăn, đó là gia nhập đám Tử thần Thực tử, trở thành kẻ tôi tớ trung thành với Chúa tể Hắc ám, để gia tộc Hines không còn trở thành kẻ lạc loài trong đám gia tộc thuần huyết.

Trước đây, khi cha hắn còn sống, bọn hắn còn có quyền tự quyết, còn có thể đứng ngoài cuộc, ngắm nhìn thế cục và ung dung chọn một phe có ưu thế để gia nhập.

Giờ đây chỉ còn mình hắn gồng gánh thứ trách nhiệm nặng nề này, một kẻ mới trưởng thành, lại mang trong mình trọng trách quá lớn, thứ trọng trách đủ để đè nát bờ vai bất kỳ kẻ nào.

Nếu như chỉ có một mình hắn, hắn sẽ chẳng do dự mà hi sinh bản thân mình, vì gia tộc hắn, vì vinh quang cao quý.

Nhưng trong đầu hắn, mỗi khi sắp làm ra quyết định lại hiện lên một mái tóc bạch kim cùng nụ cười tươi tắn, và thoang thoảng mùi oải hương trong ánh nắng chiều, hắn lại do dự.

Không biết cô ấy sẽ nghĩ gì khi biết tin hắn đã gia nhập phe Chúa tể Hắc ám, hẳn là sẽ thất vọng lắm.

Lắc đầu, hắn đứng phắt dậy, như đã hạ quyết tâm.

“Acheron!

Con cú đại bàng từ màn đêm bay xuyên qua cánh cửa sổ để mở, lượn một vòng trên đầu hắn rồi khẽ đáp xuống mặt bàn giữa căn phòng khách rộng lớn.

“Có một lá thư, tao cần mày gửi gấp đến nhà Malfoy, giao tận tay cho Lucius Malfoy.

” Vừa nói, hắn vừa đi về phía tủ sách, lấy trong đó ra một lá thư mà hắn viết từ lâu.

Hắn thở dài khi Acheron bay vào màn đêm, một lần nữa nằm xuống chiếc ghế dài, đôi mắt nhắm chặt lại, cố chìm vào giấc ngủ để trốn tránh hiện thực ngổn ngang.

“Kẻ mạnh sẽ không cảm thấy đơn độc, kẻ mạnh chiến thắng sự đơn độc, bởi bọn hắn sẽ luôn phải đứng một mình.

Morpheus Hines đang dạy dỗ đứa con trai 4 tuổi của mình về châm ngôn của gia tộc, khi cậu bé cố trốn khỏi tòa lâu đài lần thứ năm trong tháng này để đi chơi với đám bạn Muggle.

Hai người đang ở trong thư phòng của nhà Hines, với một loạt những kệ sách khổng lồ, nơi mà cậu bé Dante dùng để trốn khỏi sự “cô độc”, dù cha cậu đã dạy rất nhiều lần.

“Nhưng chúng ta vẫn phải đơn độc một mình, con không thích một mình chút nào!

” Dante bướng bỉnh nói.

“Chúng ta không đơn độc, không bao giờ đơn độc, chỉ là chúng ta chọn ẩn mình, như ngài Ignotus cao quý đã lựa chọn.

Chúng ta không cần sự phô bày thô kệch, hay sự mê muội quá khứ, thứ chúng ta cần là ổn định, và tương lai.

Khi thời cơ đã chín muồi, chúng ta sẽ bước ra ánh sáng bằng sức mạnh tuyệt đối, hoặc thẳng thắn đối mặt với Tử thần.

Cậu bé nhìn chằm chằm vào bàn tay đang viết gì đó của cha mình, lại nhìn vào chiếc bút lông đang nhảy múa khi cha nó làm phép tự viết, trong đầu của nó như đã ngộ ra thứ gì.

“Chúng ta không đơn độc, chúng ta chọn ẩn mình.

” Cậu nhóc bốn tuổi thì thầm câu nói mà nó nghe được từ người cha mà nó vẫn luôn tôn sùng.

Dante choàng tỉnh dậy, hắn cảm thấy hơi ướt nơi khóe mắt.

Lau đi sự yếu đuối trên mặt, hắn đứng dậy, vừa lúc trông thấy Acheron trở về, mang theo hồi âm từ nhà Malfoy.

“Tối nay, 10 giờ.

Thông điệp ngắn gọn, nét chữ này không giống bất kỳ ai mà hắn quen biết, trong lòng hắn chợt lóe lên một ý nghĩ lạ kì.

Hắn nhìn xung quanh, chợt thấy lão Vesper vẫn đứng đó, không khỏi có chút bối rối.

“Vesper sẽ không nói rằng nó đã nhìn thấy cậu chủ mơ thấy ông chủ quá cố và khóc nhè đâu, bởi nó là một con gia tinh mẫu mực, không bao giờ tò mò về chuyện của chủ nhân nó.

“Sao ngươi vẫn còn ở đây hả?

Dante lên tiếng, cắt lời lải nhải của con gia tinh.

“Vesper chăm chỉ đã hoàn thành hết mọi công việc mà nó cần phải làm, và nó nghĩ một quý tộc danh giá như cậu chủ Dante sẽ không quan tâm một kẻ hầu tận tụy làm gì khi nó rảnh.

Dante cạn lời, hắn vội vã đi khỏi nơi này, không chỉ vì thoát khỏi sự ồn ào của con gia tinh, mà còn vì lí do khác, bây giờ đã là hơn chín giờ, hắn cần chuẩn bị vài thứ.

Hắn đi tới bức tường nơi treo kín những bức chân dung các đời tộc trưởng của nhà Hines, hầu hết đều đang ngủ, chỉ có cha hắn, quý ngài Morpheus, còn đang thức.

Ông nhìn chằm chằm hắn, không nói gì.

Hai cha con im lặng nhìn nhau một lúc, người đàn ông trong tranh mới gật đầu, bức chân dung bật mở ra, để lộ phía sau nó là một hốc nhỏ, bên trong là một cây đũa phép.

Cây đũa của người cha.

Dante lấy nó ra, vẩy nhẹ.

Ánh sáng lấp lánh bắn ra từ cây đũa, một sự ấm áp lan tỏa ra khắp bàn tay hắn.

“Con sẽ làm được, thưa cha.

“Con sẽ làm được.

” Morpheus Hines mỉm cười nhìn đứa con trai mà ông chẳng thể che chở thêm một chút nào nữa, nụ cười kéo dài mãi cho đến khi hắn rời khỏi tòa lâu đài lạnh lẽo, ông mới chớp chớp mắt, chẳng biết từ lúc nào đã ướt nhèm.

Trên con ngõ nhỏ tối tăm, Dante đứng một mình, lặng người rất lâu.

Có lẽ hắn vẫn đang chần chờ, hay hắn lại đang nhớ về ai đó mà chẳng thể yên lòng.

Hạ quyết tâm, hắn suy nghĩ về địa điểm cần đến, dinh thự Malfoy, và thực hiện bùa Độn thổ, biến mất sau một tiếng “bụp”.

Khi phép thuật của hắn xé rách không gian, nó đã vô tình va phải một “thứ gì đó”, cũng đang xé rách cả không gian và thời gian, khiến cho linh hồn của Dante bị kéo ra khỏi thế giới này.

Hắn trôi nổi trong một khoảng không vô tận, một khoảng tối đen rợn người.

Thế rồi, ánh sáng chợt hiện lên ở phía xa, cuối cùng bao phủ lấy hắn.

“Ra rồi, là con trai, chúc mừng chị nhé!

Suốt những năm sau đó, hắn sống một cuộc sống bình thường, không có chút kí ức nào của thế giới trước đó, được trải nghiệm một cuộc sống đầy đủ, chẳng còn những khuôn phép hà khắc của một quý tộc.

Hắn trở thành, một con người thực sự.

Cho đến cái đêm định mệnh ấy.

"Vậy ra mình ban đầu là Dante Hines, linh hồn đi qua một thế giới khác, sau đó lại trở về?"

Hắn thẫn thờ ngồi trên giường bệnh, trong một bệnh viện của Muggle, có vẻ hắn đã ngất đi sau khi bị một bùa Choáng của đám Thần Sáng đánh trúng khi đi làm nhiệm vụ cho Voldemort.

Sau đó hắn rơi xuống vách núi và được người dân gần đó đưa đến đây.

"Oa, anh đẹp trai tỉnh rồi kìa mẹ ơi!"

Giọng một bé gái ở giường bên vang lên.

(Hết Ngoại truyện 1)

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập