# Chương này có một bộ phận được trích từ cuốn “Tự truyện của Quý ngài Hines”, chắp bút bởi Rita Skeeter, đặc phái viên của Nhật báo Tiên tri.
Người đàn ông trung niên ngồi bên lò sưởi, tay trái cầm một ly rượu mật, món đồ uống khó bỏ từ sau khi quen lão bán rượu nhếch nhác, tay phải đang cầm một cuốn sách cũ, nhẹ giọng đọc cho người phụ nữ ngồi đối diện mình:
"Tôi tìm tới Dante trong thư viện u tối của lâu đài Hines, nơi những con gia tinh run rẩy rót loại rượu vang đỏ như máu vào tách sứ cổ.
Người đàn ông này, kẻ mà Bộ Pháp thuật từng gọi là 'Cánh tay phải của Chúa tể Hắc ám', nhìn tôi bằng đôi mắt hổ phách không chút gợn sóng.
Hắn khẽ vuốt ve vết sẹo vô hình trên cổ tay trái—nơi mà theo lời hắn, là cái giá cho một lời thề, cho ván cược lớn nhất đời hắn.
"“Ngu xuẩn, ha ha, em biết anh không bao giờ tự kỷ đến mức ‘vuốt ve’ vết sẹo của mình mà, đúng không, .
Người phụ nữ cười nhẹ, nói gì đó nghe không rõ lắm.
.."
‘Người ta nói rằng cái chết không phải là điểm cuối cùng, nó là khởi đầu chuyến phiêu lưu vĩ đại tiếp theo, nhưng với tôi, sự sống mới là nhà tù kiên cố nhất.
Tôi đã thề trên máu và lửa, để rồi dành bốn năm cuộc đời mình đóng vai một con quỷ giữa bầy quỷ đói.
Trong ánh sáng mờ ảo của dinh thự, đôi mắt ấy lóe lên một thứ ánh sáng ma mị, sắc lẹm như lưỡi dao của một đao phủ nhưng lại chứa đựng nỗi buồn mênh mông của một thiên sứ bị đọa đày.
Có người nói, sắc hổ phách đó chính là ngọn lửa thiêu đốt linh hồn hắn, và cả những linh hồn mà hắn đã buộc phải hy sinh, kết tinh lại thành một lời nguyền vĩnh cửu đọng lại trên đôi đồng tử không bao giờ biết đến giấc ngủ.
".
Người phụ nữ khẽ mỉm cười, ánh lửa từ lò sưởi nhảy múa trong đôi mắt bà.
"Rita có vẻ rất thích đôi mắt hổ phách của anh.
Bà ta viết về nó nhiều hơn cả việc anh đã làm gì với đám Tử thần Thực tử.
"Dante khép cuốn sách lại, những đầu ngón tay khẽ miết lên bìa da rồng.
"Bà ta chỉ viết những gì người ta muốn đọc.
Thế giới muốn một kẻ phản diện quyến rũ bị dằn vặt, chứ chẳng ai để tâm đến gã hói bụng phệ Peter Pettigrew làm gì vào đêm Halloween.
"Hắn nhấp một ngụm rượu mật, vị ngọt lịm lan tỏa trong khoang miệng:
"Nhưng bà ta đúng ở một điểm.
sự sống lúc đó thực sự là một nhà tù.
Quý cô Rita Skeeter nghiêng người tới trước, cây bút lông ngỗng mầu nhiệm rít lên trên mặt giấy như một con rắn săn mồi.
Ánh mắt cô nhìn xoáy vào đôi bàn tay đeo găng đen của Hines, cố tìm kiếm một sự run rẩy nào đó:."
Ngài Hines, dư luận vẫn chưa quên được hình ảnh khu phố Muggle bị san phẳng bởi Lửa Quỷ.
Họ gọi ngài là kẻ tàn sát không ghê tay.
Cảm giác lúc đó thế nào khi nhìn thấy cả một vùng ký ức của hàng trăm con người biến thành tro bụi chỉ sau một cú vẩy đũa phép?"
Dante Hines nhấp một ngụm rượu, thứ rượu đỏ như máu kia, cử chỉ khoan thai đến mức tàn nhẫn:
Ký ức là thứ xa xỉ khi cái chết đang gõ cửa từng nhà, thưa bà Skeeter.
Tôi đã dùng Lửa Quỷ vì đó là loại ma thuật duy nhất đủ sức che đậy âm thanh của những phù thủy vừa mới độn thổ mang người tháo chạy.
Chúa tể Hắc ám thích sự tàn bạo sạch sẽ, và tôi đã cho hắn thấy một nghĩa địa hoàn hảo không còn một mẩu xương thừa.
Nếu cái giá của sự sống là một vài dãy nhà bị thiêu rụi, tôi sẽ đốt chúng thêm một lần nữa nếu cần.
."
Thảm họa Lửa quỷ"
– Tháng 9, 1977)
Rita nhìn sâu vào mắt kẻ đối diện, cô khẽ rùng mình, nhưng sâu trong mắt cô lại lóe lên sự phấn khích khi tìm ra lỗ hổng của lời giảo biện:."
Nhưng còn những nhân viên vô tội của Bộ Pháp thuật thì sao?
Có những người đã ngã xuống.
Ngài đã tráo đổi danh sách Thần sáng trực ban, ngài đã chọn ai được sống và ai phải chết.
Với vẻ ngoài thanh tao này, ngài có thấy mình đang quá tự ngạo khi đóng vai Thần Chết và cầm trên tay vận mệnh của họ không?"
Hắn mỉm cười, một nụ cười không thật:
Tôi không vào vai Thần Chết, tôi đóng vai một kẻ làm toán.
Giữa một danh sách đầy những Thần sáng cốt cán như Alastor và một vài kẻ biến chất đang bí mật nhận vàng của phe Hắc ám, lựa chọn của tôi là hiển nhiên.
Tôi hiến tế những quân cờ rác rưởi để bảo vệ bộ não của cuộc chiến.
Nếu bà muốn tìm sự công bằng, hãy tìm ở nơi nào đó không có chiến tranh.
Ở đây, tôi chỉ quan tâm đến hiệu quả.
Rita khẽ nhíu khuôn mày xinh đẹp, chất vấn:
“Một lời cáo buộc nghiêm trọng, thưa ông Hines, về việc gọi những người đã hi sinh trong cuộc chiến bảo vệ Bộ Pháp thuật là ‘quân cờ rác rưởi’, ông nghĩ sao về điều này?
Hắn lắc đầu, im lặng không nói gì.
(“Thảm sát ở Bộ Pháp thuật” – tháng 3, 1978)
Cuộc trò chuyện vẫn tiếp tục trong một bầu không khí khá cởi mở và chân thành, tựa như cuộc nói chuyện của hai người bạn cũ.
Rita Skeeter yêu kiều hạ giọng xuống một âm vực thì thầm đầy ma mị:
Đây có lẽ là bộ phận đen tối nhất trong quá trình làm gián điệp của ngài, tôi khá chắc là như vậy.
”, ngừng một lát, cô nói tiếp, “Người ta đồn rằng ngài đã tự tay kết liễu một thành viên của Hội Phượng Hoàng ngay trước mặt Chúa tể Hắc ám.
Khi tôi nhìn vào đôi mắt hổ phách tĩnh lặng đến đáng sợ này của ngài, tôi không khỏi tự hỏi:
Liệu có phải ngài đã vứt bỏ trái tim mình vào cái đêm lời nguyền đó rời khỏi đầu đũa phép để đổi lấy sự tin tưởng tuyệt đối từ Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy?"
Dante Hines khẽ chạm vào tay áo trái, nơi lớp lụa sơ mi che khuất một bí mật cháy bỏng:
Tôi nghĩ về sức nặng của Lời thề Bất khả bội đang thiêu đốt cổ tay mình.
Bà có biết cảm giác khi ma thuật nung nóng xương tủy vì bản thân đang lừa dối định mệnh không?
Tôi đã nhìn vào mắt người đó, kẻ đang tha thiết cầu xin sự giải thoát, và tôi biết chúng tôi đang cùng diễn một vở kịch mà khán giả là một con ác quỷ.
Tôi đã giết một cái xác không hồn để cứu vớt một linh hồn đang sống.
Đó không phải là phản bội, đó là sự hy sinh mà những kẻ ngồi viết báo như bà sẽ không bao giờ hiểu được.
( “Cái chết của Benjy Fenwick” – tháng 1, 1981)
Dante khép cuốn sách lại.
Bà ta viết đoạn đó cứ như thể anh là một gã quái vật có học thức, thích ngắm nhìn máu đổ trên nền đá cẩm thạch vậy, "
Dante khẽ lắc đầu, "
Con mụ đó còn gọi nó là 'Cuộc thẩm vấn thế kỷ’ nữa cơ chứ.
Hắn nhấp một ngụm rượu mật, vị ngọt cháy bỏng nơi cổ họng, có chút không phù hợp với độ tuổi của hắn.
Có lẽ hắn sẽ cân nhắc bỏ đi món đồ uống này.
Hắn dịu dàng nhìn người phụ nữ đối diện, khóe môi hơi nhếch lên.
"Nhưng em biết đấy, anh chỉ đơn giản là kể lại việc mình đã phải dọn rác như thế nào để giữ cho thế giới này không thối rữa hoàn toàn trước khi thằng bé nhà Potter kịp lớn."
"Nhưng rõ ràng, sự thật luôn xấu xí hơn những gì Rita có thể tưởng tượng, phải không?"
(Hết chương 5)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập