Tuyết rơi dày hơn, trận tuyết tới sớm đã phủ một lớp màn mờ ảo lên Thung lũng Godric.
Dante đứng tựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo của căn nhà đối diện dinh thự Potter.
Bàn tay trái của hắn co giật dưới lớp găng da rồng, Lời thề Bất khả bội đang nóng rực, một sự cộng hưởng ma thuật kỳ lạ mà hắn lâu rồi không trải qua.
Hắn nhìn thấy
"Voldemort"
bước đi trên đường phố.
Nhưng có gì đó sai sai.
Bước đi đó không mang sự tà ác thâm sâu của kẻ mà Dante vẫn thường quỳ lạy.
Nó mang một sự gấp gáp, một sự căm giận đầy chính trực.
Và hơn hết, hắn biết chắc chắn Voldemort chưa thể tìm tới nơi này, bởi gã Peter hèn nhát vẫn chưa kịp mật báo cho Chủ nhân hắn về thông tin của nhà Potter.
Dante nheo mắt.
Thuốc Đa dịch, à không, không dễ mà lấy được một phần gì trên thân Tom Riddle, là phép Biến hình thôi sao.
"!
"Hắn chợt nhớ ra điều gì, là sự kì diệu của thời gian!
Sân khấu này, vốn chỉ có sự hiện diện của nhà Potter và Voldemort, nãy lại có thêm hắn, kẻ không thuộc về thế giới này, và thêm cả những kẻ vốn không thuộc về khoảng thời gian này.
Hắn nhìn về phía khung cửa sổ của nhà thờ gần đó, thấy được đám người đang mai phục, thấy ở cách đó không xa, ‘Voldemort’ và một thiếu nữ khác đang trò chuyện, hẳn là Delphini.
Hắn không hề can thiệp, kể cả khi hai người bắt đầu cuộc đấu tay đôi lẫn lúc đám người áp chế thành công hậu duệ cuối cùng của Salazar Slytherin.
Hắn đang chờ đợi, chờ đến lúc để hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng.
Trong nhà thờ, một đám người đang đứng xung quanh một cô gái trẻ với mái tóc bạch kim đang bị yểm bùa Câm lặng (Silencio)
“Anh thực sự muốn nhìn tiếp sao, Harry?
Ginny Weasley trưởng thành hỏi, lo lắng nhìn xem Harry Potter của tương lai.
“Chúng ta trở về thôi, Harry”, Hermione Granger cũng lên tiếng, “cậu không cần chứng kiến cảnh này.
Một khoảng trầm mặc kéo dài, cho đến khi đám người nhìn thấy một bóng đen cao lớn xuất hiện nơi đầu đường.
“Không!
”, Harry Potter dứt khoát nói, “Mình đã để nó xảy ra, đương nhiên mình phải chứng kiến đến cuối cùng.
“Hóa trang hay lắm, thưa ông!
” Đứa bé mặc bộ đồ hóa trang cồng kềnh khen hắn từ phía xa, để rồi là khuôn mặt trắng bệch khi thằng nhóc đến đủ gần.
Nó quay đầu, ba chân bốn cẳng mà chạy đi, Voldemort nheo mắt, bàn tay của hắn đã nắm hờ lên cây đũa phép dưới lớp áo choàng.
Chỉ cần vẩy nhẹ một cái thì thằng nhóc đó sẽ chẳng thể nào chạy về với cha mẹ nó.
Nhưng hắn không làm vậy, không cần thiết.
Bởi hôm nay, mục tiêu của hắn là đứa trẻ trong lời Tiên tri, kẻ đe dọa cho uy quyền tối thượng của hắn.
Xuyên qua hàng rào, qua cả khung cửa kính, hắn nhìn thấy một khung cảnh ấm áp của một nhà ba người.
Người cha, mái tóc đen cùng cặp kính cận, đang vui đùa với đứa con trai bằng từng chùm bong bóng tạo ra từ đầu cây đũa phép.
Người mẹ, mái tóc đỏ xõa trên vai, bế đi đứa nhỏ từ tay người đàn ông kia, gã ta liệng cây đũa lên ghế dài, tựa đầu ra sau mà nghỉ ngơi.
Hắn đẩy cổng bước vào, nhưng chẳng ai trong số họ phát hiện ra, hắn vẩy nhẹ đũa phép, cánh cửa chính bật mở.
Dante im lặng, thậm chí là nín thở chờ đợi.
Hắn tin tưởng vào kế hoạch, vào quyết định của mình.
Nhưng hắn không thể ngừng tự hỏi, rằng nếu như, nếu như hắn có thể nghĩ ra một kế hoạch tốt hơn, thay vì để mặc cho bánh xe vận mệnh, thì nhà Potter đã không phải vướng vào mớ bi kịch này.
Hắn nhìn chằm chằm vào căn nhà đối diện.
“Lily, là hắn, hắn đến!
Mang Harry đi, chạy đi!
Anh sẽ cầm chân hắn.
Cầm chân ta, mà trong tay lại không có lấy nổi một cây đũa phép?
Hắn cười, từ khe miệng rắn bật ra câu thần chú:
“Avada Kedavra!
Như một con rối đứt dây, James Potter bất lực gục xuống sàn nhà, hắn bước dần lên tầng hai, nơi mục tiêu của hắn đang chờ đợi hắn.
Hắn nhìn thấy người mẹ vùng vẫy trong tuyệt vọng, xếp ra một đống tủ gỗ, hộp giấy chồng chất lên nhau để ngăn cản hắn.
Hắn hời hợt vẫy đũa phép, mọi chướng ngại cản bước hắn đều tan biến, và hắn nhìn thấy, người mẹ đang cố giang rộng hai tay, chắn tầm mắt của hắn khỏi đứa trẻ.
Cô ta nghĩ ta sẽ giết cô ta thay cho đứa bé?
“Làm ơn đừng giết Harry, nó chỉ là một đứa bé.
“Cút ra, đồ ngu, .
Tránh ra, mau!
“Đừng giết nó, giết tôi đi!
Hãy giết tôi thay cho nó.
Sự cố chấp của cô ta khiến hắn khó chịu, có lẽ một phần là vì hắn nhớ tới người mẹ vô dụng của hắn, hay chỉ đơn giản, giết hết cả hai là một lựa chọn khôn ngoan hơn.
Từng tia sáng xanh liên tiếp lóe lên, đánh dấu cho sự kết thúc của hai sinh mệnh, và cả sự kì diệu của “tình yêu”.
Đám người trong nhà thờ trầm mặc, mọi người đều nhìn về phía Harry Potter.
“Không sao, mình ổn.
” , Harry nghẹn ngào nói, “Chúng ta trở về thôi.
Đúng lúc Xoay thời gian khởi động, khi ánh sáng vàng dần bao phủ đám người, Albus Potter nhìn thấy Dante.
Thằng bé nhìn thấy một Tử thần Thực tử với cặp mắt hổ phách đang đứng lặng lẽ trong bóng tối, tay cầm đũa phép nhưng không hề có động tác gì.
Một giây giao nhau giữa hai kẻ xuyên không:
Đứa trẻ mang dòng máu Potter và kẻ gác cổng cho bi kịch của gia đình nó.
Dante khẽ đưa một ngón tay lên môi, mỉm cười.
Mình không dọa thằng bé sợ, nhỉ?
Dante lắc lắc đầu, hắn đang làm nhiệm vụ cuối cùng mà Cụ Dumbledore giao phó, hộ tống Harry Potter tới nhà Dursley, Số 4 đường Privet Drive.
Bỗng nhiên, hắn thấy một con chuột chạy ra từ căn nhà, lao vụt vào màn đêm tăm tối.
Dante không để ý, bởi nào có ai sẽ để tâm đến con chuột nhắt hèn nhát đâu?
Trong căn nhà tan hoang với đầy những mảnh vỡ đồ đạc trên đất, hắn cẩn thận bước qua xác James, lên tới tầng hai, nơi vụ nổ lớn từ phản chú đã làm nổ một mảng lớn mái nhà.
Hắn đi qua một mảnh áo choàng đen, hẳn là “di thể” của Chúa tể Hắc ám sau vụ nổ, cùng xác một người đàn bà cách đó không xa, Lily Potter.
Đứa bé vẫn sống, Harry, đang khóc oe oe, có lẽ là vì thấy một gã đàn ông gớm ghiếc, trắng bệch bước vào nhà mình, hay là vì thấy mẹ nó ngã xuống sau tia sáng xanh, nó còn đang với tay về phía mẹ nó kìa.
Dante tiến tới, nhìn vào vết sẹo lởm chởm trên trán đứa bé.
Vết sẹo hình chớp.
Đứa bé giơ lên hai tay, hướng về phía hắn.
Hắn bế nó, khẽ ôm vào lòng.
Hắn nhìn sâu vào đôi mắt ấy, đôi mắt xanh của Lily, và thằng bé cũng tò mò nhìn lại hắn, dù mũi thỉnh thoảng vẫn sụt sịt.
"Ngây thơ như vậy, làm sao nhóc có thể sống sót được trong thế giới này chứ?"
Hắn quấn thêm một mảnh chăn cho đứa bé, bế nó xuống nhà, Harry cũng đã ngừng khóc, hai người bước ra màn đêm lạnh lẽo.
Dante vẩy đũa phép, hơi ấm lan ra từ đầu đũa, len vào lớp tã lót của Harry, khiến nó sẽ không bị cảm lạnh, đồng thời hắn cũng thử dùng bùa chữa lành lên vết sẹo trên trán nó, dù khá chắc sẽ không có tác dụng:
“Episkey!
Một luồng sáng mờ nhạt lóe lên, Harry tò mò nhìn chằm chằm đầu đũa phép, vết thương trên trán đã liền lại, nhưng vẫn giữ nguyên hình dạng một tia chớp, ma thuật hắc ám không dễ bị xóa nhòa.
Hai người đứng đó, kiên nhẫn chờ đợi.
Rầm!
Tiếng mô tô vang vọng giữa không trung, một gã thanh niên với mái tóc đen dài, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt xám hiện rõ sự lo lắng.
Sirius Black đã đến với chiếc mô tô bay của hắn.
Nhìn thấy Dante, hắn không khỏi thất thần một giây, rồi vội vàng rút đũa phép ra, đe dọa chĩa vào hắn:
"Buông nó ra, Hines!
Đưa Harry cho tao trước khi tao xé xác mày ra thành từng mảnh!
"Dante chỉ nhẹ nhàng nói:
"Cậu nên hạ giọng xuống, Black.
Đứa trẻ này vừa mới trải qua một Lời nguyền Giết chóc.
Thứ nó cần lúc này là sự yên tĩnh, không phải tiếng gầm rú của một con chó điên.
"“Mày làm gì ở đây?
Mày.
mày là người của hắn!
Mày đã chỉ đường cho hắn đến đây đúng không?
Tránh xa con của James ra!
Dante nhìn chằm chằm vào mắt hắn:
Nhìn cho kỹ đi, Sirius.
Nếu tôi là người chỉ đường, tôi đã mang Harry đi dâng cho chủ nhân tôi từ mười phút trước rồi.
Nhìn vào vết thương trên trán nó đi — nó đang bị tàn dư Hắc ám gặm nhấm.
Nếu cậu chạm vào nó lúc này với cái tâm trí đầy hận thù đó, cậu sẽ giết nó trước khi Bộ Pháp thuật kịp đến đây.
“Chuyện gì đã xảy ra.
James đâu?
Lily đâu?
, Sirius đã bình tĩnh lại đôi phần.
Họ đã hy sinh.
Và cậu cũng nên đi đi, Sirius.
Tôi thấy bóng một con chuột vừa chạy về phía làng.
Nếu cậu còn đứng đây để tranh cãi với tôi, cậu sẽ mất dấu kẻ duy nhất đã bán đứng gia đình này.
Một khoảng lặng chết chóc.
Peter.
Tao sẽ giết nó.
Tao sẽ giết chết nó!
", Sirius điên cuồng gào thét.
Bên ngoài Bệnh viên Thánh Mungo, một con đường của phù thủy.
Dante bế đứa bé bước xuống xe Vong Mã, cỗ xe vẫn còn lơ lừng, cách mặt đất chừng một inch.
Áp mặt nhẫn lên khoảng tường trống một cách “bất hợp lí”, hắn mở ra cánh cửa của giới Quý tộc khi có nhu cầu khám chữa bí mật tại bệnh viện này.
Tiếng lách cách của các bánh răng ma thuật cổ xưa vang lên sau bức tường.
Một cánh cửa bạc hiện ra, Dante bước vào.
(Hết chương 6)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập