Chương 7: Đêm ba mốt, đêm mùng một

Một gã canh cửa đang gật gù trong phòng gác, hắn nhẹ nhàng mà vượt qua gã, đi thẳng vào phòng Viện trưởng ở cuối hành lang, yêu cầu một cuộc trị thương bí mật.

Một gã khác, trông tri thức hơn, tiến ra từ văn phòng, với lớp áo choàng màu chanh cùng cặp kính tròn dày cộp, mái tóc thì đang thưa dần, nụ cười nhiệt tình chào đón hắn.

“Chào buổi tối, thưa ngài Hines.

Chúng tôi đã nhận được thông báo của cụ Dumbledore, tất nhiên là thông qua bức chân dung của ngài Dilys Derwent cao quý.

Xin ngài cứ yên tâm về độ bảo mật, chúng tôi sẽ nhanh chóng kiểm tra vết thương cho đứa bé.

Smethwyck nhìn vết sẹo trên trán Harry, đôi tay ông ta bắt đầu thực hiện những động tác chữa trị điêu luyện những vết thương khác trên người thằng bé:

"Anh đã đúng, Dante.

Lời cảnh báo của anh về việc hắn sẽ chọn nhà Potter thay vì nhà Longbottom đã thành hiện thực.

Ôi, chuyện này thật kinh khủng làm sao!

"“.

Dante không đáp.

Hắn nhìn chằm chằm vào những luồng sáng ma thuật đang nhảy múa trên da thịt Harry.

Sự cứng nhắc của James, sự phản bội của Peter.

tất cả những thứ đó giờ đây chỉ còn lại một vết sẹo hình tia chớp.

Hắn khẽ siết chặt đôi găng tay da rồng, cảm nhận hơi nóng của Lời thề Bất khả bội đang nguội dần, nhường chỗ cho một sự trống rỗng lạnh lẽo.

“Xong rồi đây, anh có thể đưa đứa bé đi.

Chưa kịp nói hết lời, Dante đã bế lấy đứa bé từ tay người y sĩ, xoay người rời đi, trên bàn chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một chồng Galleon nhỏ.

“.

Bên ngoài Quán Đầu Heo, Hogsmeade.

Cỗ xe Vong Mã nhẹ nhàng đáp xuống lớp tuyết dày, từng dấu chân của kẻ vô hình in sâu vào tuyết trắng.

Dante bế đứa bé vào trong quán, thằng bé có vẻ thích thú với nơi này hơn là St Mungo, đặc biệt là cái đầu heo treo trên tường.

Aberforth Dumbledore, chẳng biết tại sao lão ta vẫn đang lau chén bằng cái khăn bẩn thỉu kia, đôi tay thoáng dừng lại, ánh mắt thì đã đặt lên trên người đứa trẻ.

“Đứa con nhà Potter sao?

“Đúng, báo với cụ Hiệu trưởng, đứa bé giờ đã an toàn, và đêm nay, tôi sẽ đưa nó đến đúng hẹn.

Dante chợt dừng lại, nhìn thấy một bóng người đang run rẩy ở căn bàn phía trong góc tường, chiếc bàn mà mấy năm trước hắn đã từng ngồi cùng Albus Dumbledore.

Bóng lưng ấy quay lại, để lộ ra khuôn mặt sướt mướt nước mắt:

“Hắn đến thật sao, vậy hai người bọn họ.

Chẳng phải đều.

Remus Lupin run rẩy hỏi, hắn chẳng còn quan tâm đến thân phận người sói của mình, đôi tay run run đưa ra như muốn chạm vào đứa bé.

Dante tiến đến gần, trao Harry cho hắn.

Lupin vụng về bế lấy nó, tay còn chưa hết run, nhưng vẫn cố trấn tĩnh lại, không muốn làm ảnh hưởng đến đứa bé.

Hơi ấm từ đứa bé lan tỏa vào đôi tay lạnh lẽo của Lupin.

“Xin anh, hãy bảo vệ lấy nó, anh Hines.

Lúc này, lão Aberforth thường ngày vốn cau có, nay lại cười cười với đứa trẻ, nụ cười mà lão nghĩ là thân thiện nhất suốt tám mươi năm nay.

Trên tay lão là bình sữa vừa pha, ấm chứ không nóng, một sự chu đáo hiếm hoi của lão già đơn độc.

Harry, nằm trong vòng tay Lupin, bất giác mỉm cười, có lẽ nó biết, trên đời này vẫn còn có người, rất nhiều người sẵn lòng quan tâm, bảo vệ nó.

Lupin cũng cười.

“Chúng tôi phải đi thôi, sẽ là một quãng đường dài, và tôi phải đảm bảo Harry sẽ được đưa đến nhà người thân nó trong đêm nay.

”, Dante bế đứa bé ra khỏi quán rượu, quay người lại nói:

“Vậy nên, xin thứ lỗi cho tôi phải làm kẻ ác cắt đứt giây phút quý giá này.

“Chúng tôi hiểu mà, không sao, miễn Harry được an toàn.

”, Lupin nói khẽ, lặng nhìn hai người từ phía xa.

Lão Aberforth cũng gật đầu với Dante, một cử chỉ thân thiện hiếm hoi mà lão già “thô kệch” dành cho hắn.

“Mười năm nữa, nhóc sẽ thành một phù thủy nhỏ tài năng, sẽ học phép thuật ở lâu đài kia kìa, nhóc thấy không?

Nơi ấy có lão Hagrid to đùng, có thầy Flitwick bé xíu, và cả các giáo sư khác sẽ dạy nhóc thành một phù thủy chân chính.

Ta thật sự mong có thể thấy được một ngày kia.

Dante chỉ cho Harry, lúc này đã hơn một tuổi, về phía tòa lâu đài Hogwarts phía dưới tầng mây.

Những ngọn tháp cao bị đậy lên một tầng tuyết trắng, và sân trường thì như một lớp lông cừ mềm mại, ấm áp.

Thằng bé nhìn về Hogwarts, tay chỉ chỉ, miệng thì bi bô thứ gì.

Tiếng gió quét qua chiếc xe tàng hình, kéo dài suốt trong chuyến đi của định mệnh.

Tách!

Tách!

Tách!

Ánh đèn vụt tắt sau mỗi cú bấm cái Tắt Sáng, cụ Dumbledore bước đi dọc theo con đường Privet Drive, dừng lại bên ngoài căn nhà số 4, cụ lặng lẽ đứng cạnh con mèo đang ngoan ngoãn ngồi trên bờ tường nhà Dursley.

“Thật là hay khi được gặp bà ở đây, giáo sư Mc Gonagall!

“Làm sao ông biết đấy là tôi?

Con mèo thoắt một cái đã biến thành một bà lão trông nghiêm túc, với tấm áo choàng màu ngọc bích.

“Tôi chỉ có thể nói rằng, sẽ chẳng có một con mèo bình thường nào ngồi cứng đờ cả ngày trên bức tường tại con phố náo nhiệt này như bà đâu, thưa bà giáo sư yêu quý của tôi.

Cuộc trò chuyện của hai vị giáo sư kéo dài thêm một lúc, cho đến khi họ đề cập đến đứa trẻ vẫn sống, về điều kì diệu mà nó đã trải qua.

Hai người yên lặng chờ đợi.

Cộp, cộp, cộp.

Tiếng móng Vong Mã chạm vào mặt đường nhựa vang lên trong đêm tĩnh lặng.

Cỗ xe dần hiện hình trước mặt hai người, một cậu trai trẻ bước xuống, trong tay là một đứa bé đang ngủ.

“Cậu Hines, thế này là sao hả ông Dumbledore, tôi tưởng.

ông sẽ để Hagrid đi chứ?

Minerva Mc Gonagall lắp bắp khi nhìn thấy Harry trong vòng tay tên Tử thần Thực tử.

“Tôi đã nghĩ đến khả năng đó, thưa bà Mc Gonagall, nhưng rồi tôi chợt nhận ra, cậu Hines đây cũng tính là một người bà con ‘xa xôi’ của Harry, tôi nghĩ cậu ấy càng thêm thích hợp, bà có nghĩ thế không?

Dumbledore bóc viên kẹo chanh ra, ung dung trả lời.

“Giáo sư, bà thấy đó, tôi đã mang đứa trẻ về đây an toàn, nhưng tôi cũng phải hỏi lại cụ, cụ Dumbledore, ” Dante nhìn về phía cụ già râu tóc bạc phơ, hỏi:

“Cụ thực sự nghĩ để đứa bé ở lại đây là lựa chọn tốt nhất sao?

Tôi nghĩ tôi hoàn toàn có thể chăm sóc cho Harry.

Hắn chưa kịp nói xong đã bị cụ già lắc đầu ngắt lời:

“Nó không nên lớn lên ở giới phù thủy, nơi mà nó nổi tiếng trước cả khi biết nói, nổi tiếng về những điều mà nó còn chẳng thể nhớ được!

Nhiêu đó cũng đủ để hủy hoại đầu óc bất kì đứa trẻ nào!

Tốt hơn hết, nó nên được lớn lên một cách bình thường cho đến khi đầu óc đủ sự chín chắn.

Cụ Dumbledore bế đi đứa trẻ, đặt nó vào trong chiếc giỏ mây cùng một lá thư, khẽ đặt xuống bậc cửa nhà Dursley.

Cả ba đứng lặng cả phút nhìn đăm đăm chiếc giỏ bao bọc lấy đứa bé, đôi mắt của bà giáo sư chớp chớp liên tục, như cố ngăn cản giọt nước mắt.

Cuối cùng, cụ Dumbledore lên tiếng:

“Thôi, chúng ta cũng chỉ có thể làm đến thế.

Giờ tôi nghĩ bây giờ là lúc đi nhập tiệc với những người khác, dù sao hôm nay cũng là một ngày đáng chúc mừng mà.

Hai vị giáo sư lần lượt biến mất trên con đường tràn ngập “mùi vị của Muggle”, chỉ còn hắn đứng lặng bên bậc cửa.

Hắn nhìn ngắm khắp con đường, nơi “Chúa cứu thế” sẽ sống suốt tuổi thơ, nơi mà thứ gọi là “phép thuật” sẽ trở thành điều cấm kỵ tuyệt đối.

Hắn xoay người, đối diện với cái đứa bé vẫn còn đang sau ngủ, đặt bàn tay phải lên ngực trái, bàn tay trái đưa ra sau lưng, hắn cúi người một góc chuẩn xác – một cái cúi chào đầy trân trọng.

“May mắn, Harry Potter!

(Hết chương 7)

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập