Chương 368: Chọc giận

Bầu trời mịt mù cát bụi.

Gió giật mạnh cuốn theo cát mịn lùa vào căn lán trại qua vách tường bị vỡ.

Phong Nghệ tìm vài vật liệu xây dựng quanh công trường, tạm thời bịt cái lỗ hổng này lại, sau đó xách người nọ sang một phòng khác.

Ở đó, Tiểu Mậu đã đợi sẵn.

Kiểm tra sơ qua kẻ đang bất tỉnh nhân sự bị Phong Nghệ kéo vào.

"Thương tích rất nặng, nếu muốn hắn sống thì phải chữa trị ngay lập tức." Giọng Tiểu Mậu đều đều, có thể gọi là lạnh lùng.

Cậu ta không có nhiều sự đồng cảm, và lòng thương hại cũng có chọn lọc. Kẻ đang nằm trên mặt đất trước mặt không nằm trong phạm vi lựa chọn của cậu.

Lúc này cửa phòng mở ra, Tiểu Giáp trói một người bước vào.

Người bị trói trông bề ngoài không có vết thương nào nghiêm trọng, nhưng ánh mắt lại vô cùng hoảng loạn.

Tiểu Giáp bắt được kẻ này trên một chiếc xe đậu bên ngoài công trường, và đã có cuộc giao lưu "hữu nghị" với hắn.

Ngay khi kẻ xông vào lán trại đe dọa Phong Nghệ vừa tiến đến gần, Phong Nghệ đã phát hiện ra.

Cách một đoạn rất xa đã ngửi thấy mùi của kẻ đột nhập, Phong Nghệ nhắn tin báo cho Tiểu Giáp và Tiểu Mậu.

Khi đối phương lặng lẽ tiếp cận, Phong Nghệ có thể cảm nhận rõ ràng thông tin cảm xúc tỏa ra từ hắn. Thứ cảm xúc tiêu cực, ác ý đó, mùi vị nồng nặc đến buồn nôn.

"Ai phái bọn chúng đến?" Phong Nghệ hỏi.

"Hắn bảo không biết, chỉ nhận tiền làm việc." Tiểu Giáp đáp.

"Định bắt cóc tôi đi đâu?" Phong Nghệ lại hỏi.

"Chân ngọn núi phía Bắc. Cách thị trấn Thỏa Kiết hai tiếng lái xe."

Có người trả tiền để chúng bắt cóc Phong Nghệ, còn cung cấp cả địa chỉ công trường, chỉ vậy thôi, nhiệm vụ của chúng chỉ đến đó.

Phong Nghệ lờ mờ đoán được: "Mục tiêu của chúng là tôi, chính xác hơn là nhắm vào loại thuốc mới của nhà máy Thủy Tổ!"

Đây chính là điều mà Tổ trưởng Viên và những người khác lo lắng, nên mới nhiều lần dặn dò Phong Nghệ đến thị trấn Thỏa Kiết xong phải lập tức lên máy bay rời đi.

Chỉ là không ngờ lại gặp phải bão cát bất ngờ, Phong Nghệ không đến thẳng sân bay mà rẽ vào công trường, tạo cơ hội cho bọn chúng ra tay.

Nhìn là biết hai kẻ này là dân chuyên nghiệp, loại chuyện này chắc chắn đã làm không chỉ một lần.

Lần này nhận tiền, mượn bão cát che giấu, nhân lúc gió giảm bớt một chút liền chớp thời cơ lẻn vào công trường. Một kẻ vào lán trại bắt Phong Nghệ, kẻ còn lại lái xe chờ bên ngoài, chỉ đợi bắt được người là chuồn ngay lập tức.

Theo thông tin Tiểu Giáp thu thập được sau cuộc giao lưu "hữu nghị" với kẻ bị trói, yêu cầu nhiệm vụ của hai tên này là:

Bắt sống Phong Nghệ nếu có thể, cố gắng đưa đến địa điểm hẹn gặp còn sống. Nếu không thuận lợi, thì giết chết Phong Nghệ để thị uy.

"Hừm." Phong Nghệ trầm ngâm, "Coi như là tôi đỡ một đòn thay cho nhà máy Thủy Tổ."

Phong Nghệ ngước mắt lên, nhìn ra ngoài cửa sổ mù mịt cát vàng, không ai biết hắn đang nghĩ gì.

Khoảnh khắc này, Tiểu Giáp cảm thấy ánh mắt Phong Nghệ đặc biệt thâm thúy.

Trong lòng tự nhiên dâng lên một dự cảm bất an, giống như hắn lại sắp gây ra chuyện động trời gì đó.

Một lát sau, Phong Nghệ đã có quyết định.

"Tôi sang phòng bên cạnh gọi điện thoại cho tên đó, bày tỏ một chút tổn thương tâm lý tôi phải chịu trong vụ này."

Kẻ bị Tiểu Giáp trói bỗng ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt hoảng loạn xen lẫn sự lên án và không thể tin nổi.

Tổn thương tâm lý?!

Mẹ kiếp rốt cuộc ai mới là người bị tổn thương tâm lý hả!!

Tiểu Giáp nghĩ đến vách tường lán trại bị vỡ rồi lại được vá víu ở phòng bên, lại nhìn kẻ nằm dưới đất gãy xương cộng thêm nội thương sống chết không rõ, tiếp tục giữ im lặng.

Tiểu Mậu thì tán đồng: "Đúng, chính là do tên Nhạc kia làm việc không chu toàn, nếu không đã chẳng xảy ra chuyện này! Chuyện này mà rơi vào tay người khác (người giao hàng khác) thì chắc chắn bị thương rồi, đây là một vấn đề rất lớn!"

Tiểu Giáp lặng lẽ nhìn Tiểu Mậu công khai đâm thọc Nhạc Canh Dương, không khỏi nghi ngờ, ở những nơi gã không để ý, Tiểu Mậu có thường xuyên đi mách lẻo như thế này không?

Phong Nghệ giao chỗ này cho Tiểu Giáp và Tiểu Mậu, quay lại phòng bên cạnh, cảm nhận không khí đầy cát bụi thổi vào từ "miếng vá" trên tường, lại nhìn quanh phòng, lớp cát mịn gần như phủ kín mọi đồ trang trí.

Phải dọn dẹp thôi.

Sức gió bên ngoài đã giảm đi nhiều, tín hiệu điện thoại cũng mạnh hơn trước, Phong Nghệ không ngồi lên chiếc ghế tựa bám đầy cát mà đứng bên cửa sổ gọi điện cho Tiểu Canh.

Rất nhanh, đầu dây bên kia bắt máy.

Phong Nghệ: "Tiểu Canh à."

Trụ sở chính nhà máy Thủy Tổ, văn phòng Tổng giám đốc điều hành, Nhạc Canh Dương với dáng vẻ tổng tài bá đạo ngồi thẳng lưng.

Nghe ra giọng điệu khác thường của Phong Nghệ, Nhạc Canh Dương nghiêm túc hỏi: "Tôi nghe đây, bên anh gặp rắc rối gì sao?"

Phong Nghệ nói: "Tôi có một ý tưởng."

Tim Nhạc Canh Dương thót lên, suy nghĩ trong đầu xoay chuyển nhanh chóng, nhưng giọng điệu vẫn bình tĩnh hòa hoãn, ra dáng rất đáng tin cậy: "Anh nói đi."

Phong Nghệ kể vắn tắt chuyện vừa xảy ra ở lán trại.

Nhạc Canh Dương nhíu chặt mày, sắc mặt âm trầm.

Những người hiểu rõ Nhạc Canh Dương chắc chắn biết, tâm trạng cậu ta hiện tại đang cực kỳ tồi tệ.

Trong lòng cậu ta đầy bực bội.

Theo dự tính ban đầu, Phong Nghệ giao thuốc xong, Tiểu Mậu ghi chép quá trình dùng thuốc xong, trở lại thị trấn Thỏa Kiết, đi thẳng đến sân bay bay về là mọi chuyện êm xuôi.

Nhưng không ngờ lại xảy ra trận bão cát đột ngột, khiến lịch trình của Phong Nghệ phải thay đổi tạm thời, lại còn đụng độ bọn tội phạm.

Từ lời kể của Phong Nghệ, lần này quả thực nhắm vào nhà máy Thủy Tổ, cho dù người giao hàng không phải Phong Nghệ mà là người khác, cũng sẽ bị nhắm tới.

Điểm khác biệt là, nếu là người khác, cậu ta sẽ bố trí nhiều lực lượng vũ trang đi theo bảo vệ hơn, còn Phong Nghệ không cần sự bảo vệ đó nên mới dễ dàng đụng độ bọn chúng như vậy.

Bây giờ, nghe Phong Nghệ nói, Nhạc Canh Dương nhanh chóng nhận ra Phong Nghệ đang có cảm xúc không tốt.

Phong Nghệ hỏi: "Cậu có bố trí người ở thị trấn Thỏa Kiết không?"

"Có bố trí."

Nhạc Canh Dương không cử người theo sát bảo vệ Phong Nghệ, đó cũng là quyết định của chính Phong Nghệ. Nhưng Nhạc Canh Dương cũng đã điều một số người đến thị trấn Thỏa Kiết để đề phòng những tình huống bất trắc. Ví dụ như tình huống hiện tại.

Phong Nghệ nói: "Bên tôi bắt được hai tên, cậu cử người đến nhận đi."

Nhạc Canh Dương đáp: "Không vấn đề gì, tôi liên lạc cho người qua ngay."

Đồng thời còi báo động trong lòng reo lên inh ỏi!

Với sự hiểu biết của Nhạc Canh Dương về Phong Nghệ, nếu Phong Nghệ không có vấn đề gì, hắn bắt được loại tội phạm này sẽ giao thẳng cho người của Liên Bảo Cục xử lý, chứ không bảo người của cậu ta đến nhận.

Nói cách khác, Phong Nghệ tạm thời không muốn Liên Bảo Cục biết động tĩnh bên này, tạm thời che giấu Liên Bảo Cục.

Khi nào Phong Nghệ sẽ che giấu Liên Bảo Cục?

Khi hắn muốn gây chuyện!

Vì vậy Nhạc Canh Dương dò hỏi: "Tôi lập tức liên lạc cho người lái xe qua đó, nhân tiện mang cho các anh ít nhu yếu phẩm, bên đó còn thiếu gì không?"

Phong Nghệ nhìn bức tường vỡ và tủ đựng thức ăn trong phòng: "Tường lán cần được sửa chữa, mang thêm đồ ăn đến đây, đồ gì cũng được, ăn được là được… Thôi bỏ đi, tường tạm thời khoan hãy sửa, chuyện này xong xuôi rồi cử người đến sửa sau, dù sao đến lúc đó cũng cần người đến dọn dẹp phòng ốc."

Ý là, chất đầy thức ăn lên xe!

Nhạc Canh Dương thấp thỏm: "Vậy bây giờ tôi bảo người chở một xe qua đó nhé?"

Phong Nghệ: "Được. À, hai người kia, xem có tra hỏi thêm được thông tin gì không. Tên bị thương nặng kia cứ cứu chữa tạm đi, kéo dài đến ngày mai còn sống giao cho cơ quan chức năng là được. Còn nữa, bọn chúng làm chuyện này không phải lần đầu, trên người chắc chắn còn gánh án, lúc giao nộp nhớ xem có tiền thưởng truy nã không."

"Ừm, được."

Mấy cái này đều là chuyện nhỏ, Nhạc Canh Dương quan tâm đến chuyện khác hơn, cậu ta hít một hơi sâu, chậm rãi hỏi: "Ý tưởng lúc nãy anh nói là gì?"

Phong Nghệ không trả lời trực tiếp mà hỏi ngược lại: "Nếu tôi gây ra chút rắc rối nhỏ, cậu có dọn dẹp được không?"

Nhạc Canh Dương không dám hứa hẹn ngay, mà nói: "Khoan đã, phiền anh nói rõ một chút, rắc rối nhỏ của anh, là nhỏ cỡ nào?"

Nếu thực sự là rắc rối nhỏ, thì cậu ta đúng là có thể dọn dẹp được, lúc cần thiết đổ vỏ cũng không thành vấn đề.

Nhưng nếu là rắc rối "một tỉ tí", thì một mình cậu ta gánh không nổi! Phải tìm viện binh!

Phong Nghệ nói: "Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, vấn đề hôm nay không thể cứ thế bỏ qua được, phải coi trọng! Nếu có thể giải quyết dứt điểm vấn đề này càng sớm càng tốt."

Nhạc Canh Dương dò hỏi: "Vậy kế hoạch của anh là gì? Tôi có thể tham khảo giúp, xem có chi tiết nào cần điều chỉnh không, khoản này tôi rất giỏi!"

Phong Nghệ bình tĩnh nói: "Tôi định giải quyết kẻ tạo ra vấn đề này!"

Nhạc Canh Dương: "…"

Thần kinh Nhạc Canh Dương căng lên.

Trong lòng cũng thầm mắng đám người đe dọa Phong Nghệ.

Phong Nghệ sắp rời đi rồi, thế mà còn chạy tới chọc ngoáy!

Xem đi, chọc giận người ta rồi đấy!

Không đợi Nhạc Canh Dương lên tiếng, Phong Nghệ lại nói: "Tôi còn một câu hỏi nữa."

Phong Nghệ mở chiếc vali xách tay ra, lật xem những chiếc mặt nạ có màu sắc và hoa văn kỳ dị bên trong.

Hắn đã đeo một lần, có thể cảm nhận được sự tỉ mỉ trong chất liệu làm nên chiếc mặt nạ này. Độ đàn hồi cao, thoáng khí, mềm mại và ôm sát da, lúc đó đeo nửa tiếng đồng hồ mà không hề cảm thấy khó chịu.

Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn thích cái thứ này!

"Cái vali cậu đưa cho Tiểu Mậu ấy, mấy cái mặt nạ bên trong, tại sao lại thiết kế như vậy?"

Nhạc Canh Dương: "… Hoàn toàn là sở thích cá nhân, không có ý gì khác. Vốn dĩ tôi định giữ lại tự chơi, lần này không phải tình huống đặc biệt sao, mang ra dùng tạm chữa cháy."

Phong Nghệ: "Ồ. Được rồi, cứ vậy đi, cậu phái người tới đây."

Sức gió bên ngoài lại giảm đi nhiều, tuy vẫn còn cát bụi nhưng mức độ đe dọa đã không còn mãnh liệt như trước.

Phong Nghệ nghe thấy tiếng xe chạy trên đường cách đó không xa, còn loáng thoáng có tiếng người nói chuyện.

Nhìn bức tường thủng một lỗ được vá víu, Phong Nghệ nhắn tin cho Tiểu Ất đang ở xa tít Dương Thành.

Lán trại xây ở đây, để tiện cho việc tháo lắp, chất liệu đương nhiên không giống tường gạch, sửa chữa cũng nhanh.

"Khung sườn rất chắc chắn, nhưng vách tường không ổn, đổi sang loại ván dày hơn."

Người của Nhạc Canh Dương hành động rất nhanh, chẳng mấy chốc đã có một chiếc xe tải nhỏ chạy vào công trường, trên xe chất đầy thức ăn, một số món vẫn còn nóng hổi, là thịt vừa mới nướng xong.

Chuyển thức ăn vào lán, sau đó giao hai kẻ bị bắt cho đối phương.

Chiếc xe tải nhỏ rời đi.

Trong lán trại, Phong Nghệ nhốt mình trong căn phòng ngập ngụa thức ăn để "tích trữ năng lượng".

Phòng bên cạnh.

Tiểu Giáp nhận được điện thoại của Nhạc Canh Dương.

Nhạc Canh Dương: "Lần này chắc anh ấy định làm chuyện gì lớn rồi, anh không cản một chút sao?!"

Tiểu Giáp đáp trả: "Điều gì khiến cậu nghĩ tôi có thể quản được anh ấy? Hay là cậu quản được?"

Nhạc Canh Dương nghẹn họng: "Tôi không quản được."

Tiểu Giáp: "Tôi chỉ là một người làm công ăn lương, đừng kỳ vọng hão huyền vào tôi!"

Nội tâm Nhạc Canh Dương: Mẹ kiếp tôi cũng có muốn đắc tội với nhà cung cấp độc quyền đâu!

Lúc nói chuyện với Phong Nghệ, cậu ta có thể cảm nhận rõ ràng sự bất mãn của Phong Nghệ, mặc dù sự bất mãn này không nhắm vào cậu ta, nhưng cũng khiến cậu ta rất để tâm.

Thế này thế này… nhỡ ảnh hưởng đến nguồn cung cấp hàng…

Cuộc điện thoại không mấy vui vẻ với Tiểu Giáp kết thúc.

Tâm trạng Nhạc Canh Dương không được bình tĩnh, cục tức nghẹn trong lòng muốn phát tiết ra ngoài, thế là lại lôi ra một chiếc điện thoại bảo mật, bấm số.

Dám ra tay với người giao hàng của nhà máy Thủy Tổ chúng ta, kiểu gì cũng phải trả giá!

Nhà máy Thủy Tổ đâu phải quả hồng mềm dễ nắn!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập