"Việc gì phải diễn kịch với ta chứ."
Thấy Tào Dĩnh cứ giả điên giả khờ, Phượng Thanh Nhi hai tay ôm chặt lấy bộ ngực sắp nở của mình, ánh mắt kiêu ngạo khẽ nâng cằm:
"Ngươi nhận được truyền tin rồi không kịp chờ đợi mà tới gặp ta, chính là vì đoán được ta cũng có nó đúng không."
"Ngươi đang nói cái gì vậy?"
Tào Dĩnh vẻ mặt ngây ngô:
"Ngươi là thiếu tông chủ Phong Lôi Các, lại là tộc nhân của Thiên Yêu Hoàng tộc – một trong ba đại ma thú gia tộc."
"Một người có thân phận như thế tới bái phỏng ta thì ta chắc chắn phải đại diện cho Tào gia nhiệt tình tiếp kiến ngươi rồi.
"Phượng Thanh Nhi nhìn biểu cảm của Tào Dĩnh, khóe môi mang theo một tia mỉa mai:
"Ta còn chưa hề nói ta là người của Thiên Yêu Hoàng tộc đâu nhé."
"Tào gia ta muốn biết thiếu các chủ Phong Lôi Các là người của Thiên Yêu Hoàng tộc thì cũng chẳng khó gì."
Trên khuôn mặt vẫn còn chút mỡ trẻ con của Tào Dĩnh, biểu cảm vẫn không hề thay đổi.
"Hừ."
Ánh mắt Phượng Thanh Nhi trở nên khinh miệt:
"Nếu là Tiểu Đan Tháp biết được thân phận của ta thì ta còn không nghi ngờ, chứ Tào gia nhà ngươi thì làm gì có cái bản lĩnh đó."
"Ngươi diễn với ta như vậy thì có ý nghĩa gì chứ.
Nếu không muốn kết giao bằng hữu với ta thì thôi vậy.
"Dứt lời, Phượng Thanh Nhi hành động hết sức quyết đoán, nàng đứng dậy chuẩn bị rời đi luôn.
Nhìn bóng lưng của nàng, Tào Dĩnh bĩu bĩu cái miệng nhỏ:
"Ta quả thực cũng giống như ngươi vậy.
Ngươi tới tìm ta có mục đích gì?"
Chính vì Thiên Yêu Hoàng tộc quá mạnh, sở hữu rất nhiều cường giả cấp Đấu Thánh mà Tào gia không thể nào sánh nổi, nên nàng mới không muốn nói thật.
Vạn nhất nếu Phượng Thanh Nhi bảo cường giả ra tay giết nàng thì phải làm sao?
Trừ phi Đan Tháp Lão Tổ ra tay, nếu không Đan Tháp cũng khó lòng ngăn cản được Thiên Yêu Hoàng tộc.
Nhưng nếu không gặp thì lại chẳng khác nào
"lạy ông tôi ở bụi này"
, nên nàng chỉ còn cách phải gặp mà thôi.
"Cuối cùng ngươi cũng chịu thừa nhận rồi.
"Phượng Thanh Nhi dừng bước xoay người lại, tùy tay ném ra một chiếc lông vũ ngũ sắc hóa thành một khối kết tinh đặc biệt bao bọc lấy xung quanh.
"Cái kết giới này có thể ngăn cách âm thanh.
Trừ phi có cường giả linh hồn Thiên Cảnh hay cường giả Đấu Thánh ra tay, nếu không thì không ai có thể nghe lén được đâu.
"Phượng Thanh Nhi quay lại ngồi xuống đối diện với Tào Dĩnh, giơ tay gõ gõ mặt bàn.
"Ta tìm ngươi là muốn hợp tác với ngươi."
"Hợp tác ư?"
Tào Dĩnh ngây ngô chớp mắt.
Nàng và Phượng Thanh Nhi thì có cái gì để mà hợp tác cơ chứ?"
Đúng vậy, hợp tác."
Phượng Thanh Nhi thần sắc kiêu ngạo, ngữ khí hiên ngang:
"Những người như ngươi và ta, ta gọi họ là Giác Ngộ Giả.
"Tào Dĩnh:
Cái xưng hô nghe ngốc hết sức, còn Giác Ngộ Giả cái nỗi gì, nghe Giác Tỉnh Giả còn xuôi tai hơn.
Nhưng Tào Dĩnh không hề phàn nàn mà chỉ lặng lẽ nhìn Phượng Thanh Nhi tiếp tục biểu diễn.
"Chúng ta đều biết trời cao đất rộng là thế nào, biết được chân tướng của Đấu Khí Đại Lục, biết được việc Đấu Đế đã không còn xa và biết cả về bên ngoài vị diện nữa."
"Chúng ta biết Tiêu Viêm là khí vận chi tử, và càng biết Tiêu Đình là Thế giới quan trắc giả mạnh mẽ như thế nào."
"Mặc dù tuổi ngươi còn nhỏ nhưng ta tin là ngươi sẽ không thể nào thờ ơ trước chuyện này được.
"Tào Dĩnh theo bản năng ưỡn ngực lên một chút.
Bảo mình nhỏ sao?
Ta thấy so với ngươi thì cũng chẳng nhỏ chút nào đâu nha.
Nếu sau này vài năm nữa mà nằm xuống thì ta mới là
"tỷ tỷ"
thực sự đấy.
Phượng Thanh Nhi nói năng hết sức kích động hiên ngang, còn Tào Dĩnh thì vẫn giữ khuôn mặt thuần chân khả ái nhưng trong lòng thì đang thầm châm chọc.
Đợi Phượng Thanh Nhi nói xong, trên mặt nàng liền hiện lên một vẻ sùng bái:
"Tỷ tỷ, tỷ đúng là quá lợi hại rồi, cư nhiên có thể nghĩ ra được nhiều điều như vậy."
"Chẳng bù cho muội muội ngốc nghếch như ta, khi nhận được cái nhật.
ừm, bản sao nhật ký này, ta đã luôn cảm thấy thấp thỏm lo âu."
"Ta chẳng biết tương lai nên làm gì nữa, tỷ tỷ tới thật đúng là tốt quá rồi."
"Tỷ tỷ có sắp xếp gì không?"
Phượng Thanh Nhi cố nén nụ cười đắc ý, trong lòng sướng âm ỉ.
Tào Dĩnh đúng là một tiểu cô nương không có chủ kiến cũng chẳng có kinh nghiệm gì, làm sao thông minh già đời và có tâm cơ như nàng được chứ.
Gặp phải kỳ ngộ thế này mà vẫn còn kinh hoảng, hèn chi lại dùng cái cách diễn kịch vụng về đó để đối phó với nàng.
Nói cho cùng thì đó cũng chỉ là một cách tự bảo vệ mình mà thôi.
"Ngươi cứ nghe lời ta là đúng đấy."
Nghĩ tới việc Tào Dĩnh mới mười ba tuổi đã là luyện dược sư tứ phẩm, lại có triển vọng trở thành luyện dược sư cửu phẩm trước tuổi ba mươi, Phượng Thanh Nhi cũng không hề khinh thường nàng:
"Việc cấp bách hiện nay là chúng ta phải làm sao để quen biết Tiêu Đình một cách hợp tình hợp lý, giải tỏa hiểu lầm và trở thành bạn bè của hắn."
"Thanh Nhi tỷ tỷ, vậy bản tiểu thư.
à muội muội nên làm thế nào đây?"
Đáy mắt Tào Dĩnh xẹt qua một tia sáng rực.
Nàng ở Tào gia địa vị tuy cao nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa bé mười ba tuổi, nhân thủ có thể điều động không nhiều.
Nàng cũng chẳng biết giải thích làm sao về việc muốn đi tới Gia Mã Đế Quốc ở đại lục Tây Bắc để tìm một người tên là Tiêu Đình cả.
Phượng Thanh Nhi tới tìm nàng đúng là
"buồn ngủ gặp chiếu manh"
"Chúng ta sẽ thực hiện song song."
Phượng Thanh Nhi đã sớm có kế hoạch trong đầu, thấy Tào Dĩnh đã vào tròng liền lập tức nói ngay:
"Về phần ta, ta đang bảo người trong tộc đi tìm kiếm những truyền thừa hoặc thông tin về việc các tộc nhân từng vẫn lạc ở hai nơi là đại lục Tây Bắc và Hắc Giác Vực, lúc đó sẽ có lý do chính đáng để đi một chuyến."
"Ngươi thì sao, cũng có thể bảo Tào gia đi tới đại lục Tây Bắc hoặc Hắc Giác Vực để chiêu mộ một số luyện dược sư có thiên phú tốt về bồi dưỡng.
Danh nghĩa là ngươi muốn tìm một dược đồng, ta tin chắc Tào gia sẽ không từ chối đâu."
"Đến lúc đó ngươi lại thuận thế đề nghị muốn đích thân đi khảo hạch, chẳng phải là có thể đi được rồi sao?"
Nghe vậy Tào Dĩnh thầm nghĩ Phượng Thanh Nhi đúng là đang nằm mơ giữa ban ngày rồi.
Nếu nàng là một nhân vật quan trọng trong 《 Dị Hỏa Thương Khung 》 thì việc nàng có dược đồng hay không chắc chắn Tiêu Đình phải biết.
Tới đại lục Tây Bắc và Hắc Giác Vực tìm luyện dược sư giỏi làm dược đồng chẳng khác nào tự mình để lộ sơ hở.
Còn về mấy cái truyền thừa của Thiên Yêu Hoàng tộc, Tiêu Đình lại không biết chắc?"
Được rồi, ta sẽ nghe theo yêu cầu của tỷ tỷ."
Tào Dĩnh với ánh mắt đầy sùng bái mà nhận lời.
Qua lần tiếp xúc ngắn ngủi này nàng xác định Phượng Thanh Nhi là hạng người có tính cách bá đạo và tự phụ.
Loại nữ nhân này mà trực tiếp giảng đạo lý với nàng thì vô dụng, chỉ có thể nương theo ý nàng mà dỗ dành hoặc là phải mạnh hơn để trực tiếp áp đảo mà thôi.
Để bản thân không bị bại lộ, nàng đã phải vắt óc ra để khuyên nhủ.
Sao nàng lại bị loại nữ nhân này quấn lấy thế không biết nữa.
"Tỷ tỷ đúng là thông minh quá đi.
.."
"Tỷ tỷ sao có thể nghĩ ra được nhiều điều tới vậy cơ chứ.
"Đây chính là người của Thiên Yêu Hoàng tộc sao, muội phải học tập theo tỷ tỷ nhiều rồi.
"Tỷ tỷ, sau này muội cứ theo tỷ tỷ thôi, tỷ phải chiếu cố cho muội muội đấy nha.
"Mấy cái hạng như Tiêu Viêm, Tiêu Đình gì đó chẳng qua chỉ là gặp may thôi, làm sao mà so bì được với tỷ tỷ chứ.
Nay tỷ tỷ đã nắm trong tay bản sao nhật ký thì chắc chắn sẽ dẫm nát bọn chúng mà đi lên thôi."
"Tỷ tỷ mới chính là vị Đấu Đế đầu tiên sau vạn năm, hơn nữa còn là Nữ Đế.
"Phượng Thanh Nhi trong những tiếng
ngọt xớt của Tào Dĩnh đã hoàn toàn lạc lối, lòng hư vinh của nàng được thỏa mãn cực độ.
Hai chữ
"Nữ Đế"
còn khiến người nàng phát run lên, hưng phấn tới mức muốn dậm cả chân.
"Dĩnh nhi muội muội, mai sau nếu ta thành Đấu Đế thì chắc chắn sẽ hộ cho muội cũng đạt tới trình độ này.
"—————–
Về việc Tào Dĩnh nịnh cho Phượng Thanh Nhi lú lẫn đi ấy thì Tiêu Đình hoàn toàn không biết gì cả.
Lúc này đây, hắn đang thi triển môn phi hành đấu kỹ còn chưa mấy thành thạo của mình và vừa mới tới sào huyệt của Tử Tinh Dực Sư Vương.
Có lẽ do cường giả giết Sư Vương là cấp Đấu Tông và đã phong tỏa không gian nên không hề có bất kỳ tiếng động nào truyền ra, xung quanh cư nhiên chẳng có một con ma thú nào tụ tập cả.
Tiêu Đình rất thuận lợi đi vào sâu trong động phủ rồi đứng trước một bức tường chắn.
Với việc kích hoạt Tử Tinh Dực, hắn không gặp bất kỳ trở ngại nào mà đi xuyên trực tiếp qua vách tường đó.
Lăng Ảnh:
Sau vài chục nhịp thở, Tiêu Đình đã từ trong tường đi ra.
"Lăng Ảnh tiền bối, đồ đã thuộc về tay, chúng ta về thôi.
"Hắn chắp tay chào vào không trung rồi đi thẳng ra lối vào động phủ, sau đó thi triển phi hành đấu kỹ rời đi.
"Đợi tới khi trở thành Đại Đấu Sư là mình có thể qua đại sa mạc Tháp Qua Nhĩ dạo một vòng rồi."
"Dù sao thì cũng có vài chuyện đã bị mình thay đổi rồi, Thanh Liên Địa Tâm Hỏa cứ để mình trực tiếp lấy về cho anh Viêm là được rồi."
"Cộng thêm Cốt Lăng Lãnh Hỏa và thú hỏa này nữa là đủ để giúp mình luyện chế Tam Văn Thanh Linh Đan rồi!"
—————–
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập