Chương 54: Vân Vận, ngươi phải nói phóng tứ, ngươi mới là Tông Chủ

Tiêu Đình tự định vị bản thân là một quan trắc giả.

Quan trắc cuộc đời mới của khí vận chi tử Tiêu Viêm, quan trắc cuộc đời của mỗi nhân vật quan trọng bên cạnh mình.

Hắn ghi chép lại cuộc đời của chính mình, ghi chép về Đấu Khí Đại Lục, về các vị diện khác và về toàn bộ thế giới này.

Trong quá trình đó hắn không thể nào hoàn toàn làm một người đứng xem được, vì dù sao hắn cũng là một con người bằng xương bằng thịt.

Huân Nhi là cô bạn gái thanh mai trúc mã, Tiêu Viêm là con trai của cậu ruột, hễ có năng lực thì đương nhiên hắn phải giúp đỡ lẫn nhau rồi.

Chuyện bảo vệ hay chăm sóc thì đã có vị lão sư như Dược Lão lo liệu.

Hắn chỉ cần chọn thời điểm thích hợp để thuận nước đẩy thuyền, gia tốc sự trưởng thành của Tiêu Viêm để từ đó lại có thể giúp ích cho chính mình.

Ví dụ như việc luyện chế các loại đan dược chẳng hạn.

"Vút!

"Khi hoàng hôn buông xuống, một đạo ánh sáng tím lướt qua bầu trời Ô Thản Thành rồi đi vào trong phủ đệ của Tiêu gia.

Tiêu Đình tìm tới thẳng chỗ Huân Nhi rồi lấy ra một quả Tử Tinh Ngọc Quả:

"Huân Nhi này, chuyến đi này rất thuận lợi, không có chuyện gì xẩy ra cả.

Quả Tử Tinh Ngọc Quả này muội hãy cầm lấy đi."

"Cảm ơn Tiêu Đình ca ca."

Huân Nhi mỉm cười rạng rỡ, giơ tay nhận lấy quả linh quả đó.

Thực ra loại quả này chẳng có tác dụng gì với nàng, chính xác hơn là có tác dụng nhưng nàng lại không dùng tới.

Gần đây việc luyện hóa và dung hợp sơ bộ Kim Đế Phần Thiên Viêm cuối cùng cũng đã hoàn thành.

Nàng chỉ cần tu luyện theo trình tự thì trước khi đạt tới Đấu Tôn đỉnh phong sẽ không gặp phải bất kỳ rào cản nào, hơn nữa tốc độ thăng cấp sẽ cực kỳ nhanh nên nàng không cần dùng tới những loại đan dược hay thiên tài địa bảo thông thường để thúc ép sự tăng trưởng.

Huyết mạch Đấu Đế chính là loại thiên tài địa bảo tốt nhất trên thế gian này rồi.

Nhưng bất kể là Tiêu Đình tặng món đồ gì nàng cũng đều không từ chối, bởi cái nàng trân trọng chính là tấm lòng và tình cảm đó.

Tiện thể nàng cũng có thể đáp lễ cho hắn luôn.

"Tiêu Đình ca ca, vài ngày nữa Huân Nhi cũng có quà tặng cho huynh đấy."

"Chúc huynh sinh nhật vui vẻ nha.

"Nếu Huân Nhi không nhắc thì Tiêu Đình cũng quên mất là mình sắp bước sang tuổi mười lăm.

Trước lúc đó nếu mà đột phá lên được Đại Đấu Sư thì cũng coi như là tạm ổn.

"Được, huynh chờ quà của muội."

Ánh mắt Tiêu Đình dịu dàng, hắn cũng không từ chối.

Hai người mặn nồng và kề tai mài tóc với nhau một hồi lâu thì Tiêu Đình mới rời đi để tìm Tiêu Viêm.

"Anh à, cho anh này.

Em vừa mới đi dạo một vòng ở dãy núi Ma Thú hái được đấy, tranh thủ ăn lúc còn tươi đi.

"Tùy tay ném một quả Tử Tinh Ngọc Quả cho Tiêu Viêm xong, Tiêu Đình cũng chẳng thèm đợi xem phản ứng của anh mình mà đi luôn.

"Cái thằng nhóc này đúng là ngày càng không biết kính trên nhường dưới gì cả."

Tiêu Viêm cầm lấy quả linh quả mà khóe môi giật giật:

"Cũng chẳng nói với mình đây là cái gì mà cứ thế bảo mình ăn luôn."

"Đó là vì nó biết lão phu sẽ giới thiệu cho ngươi thôi."

Giọng nói của Dược Lão vang lên với vẻ vừa cười vừa kinh ngạc:

"Nhưng nó có thể tìm được món đồ thế này thì đúng là vận may quá lớn rồi."

"Dạ?

Đây là thứ gì vậy ạ?"

Tiêu Viêm lập tức thấy hứng thú ngay.

Có thể khiến Dược Lão phải kinh ngạc thì quả linh quả này chắc dứt khoát là không tầm thường rồi.

"Đây là Tử Tinh Ngọc Quả, nó được sinh ra ở.

.."

Dược Lão bắt đầu phổ cập kiến thức cho Tiêu Viêm.

"Nó trân quý đến mức đó sao?"

Tiêu Viêm theo bản năng siết chặt quả linh quả trong tay.

Thiên tài địa bảo cấp ngũ giai mà đối với tu sĩ hệ Hỏa như hắn thì tác dụng chẳng khác gì những loại đan dược Trúc Cơ cấp lục phẩm cả.

Quan trọng nhất là ngay cả ở giai đoạn Đấu Chi Khí cũng có thể dùng được, chính sự hiếm có đó đã khiến giá trị của nó vượt xa cả phẩm cấp bình thường.

"Đối với ngươi thì nó còn quý hơn cả đối với các luyện dược sư hệ Hỏa khác đấy."

Giọng nói của Dược Lão đầy vẻ cảm thán:

"Uống hết tinh túy của quả này thì ngay tối nay ngươi có thể quay lại cảnh giới Đấu Giả với tỷ lệ thành công là một trăm phần trăm luôn."

"Cái gì cơ!."

Đồng tử Tiêu Viêm co rụt lại:

"Lão sư, con bây giờ mới có Đấu Chi Khí bát đoạn mà."

"Đó là vì ngươi đã từng là Đấu Giả rồi."

Dược Lão giải thích tiếp:

"Ngươi đã từng ngưng tụ được Đấu Chi Khí Toàn, tuy sau đó vì sự ảnh hưởng của lão phu mà tu vi bị thoái lui nhưng việc rèn luyện kinh mạch mà ngươi đã hoàn thành từ thời Đấu Chi Khí vẫn còn đó.

Nói cách khác thì thể chất và kinh mạch của ngươi vẫn là tiêu chuẩn của Đấu Giả, chỉ có Đấu Chi Khí là biến mất thôi.

Đó cũng là lý do tại sao ngươi dùng Trúc Cơ Linh Dịch lại thăng cấp nhanh hơn hẳn người thường.

Tử Tinh Ngọc Quả này có thể giúp ngươi rèn luyện lại kinh mạch và nâng cao thể chất để giúp kinh mạch của ngươi trở nên mạnh mẽ hơn nữa.

Chút dược lực đó hoàn toàn đủ giúp ngươi đột phá lên Đấu Chi Khí cửu đoạn, vả lại với ngươi thì nó có tác dụng y hệt như một viên Tụ Khí Tán vậy.

"Nói tới đây Dược Lão dừng lại một chút rồi mới tiếp tục:

"Dù sao ngươi cũng sắp đột phá lên Đấu Giả rồi nên có vài chuyện ta cũng có thể nói cho ngươi biết.

Một luyện dược sư thì thứ thu thập được không chỉ có dị hỏa, mà nhiều người nếu không có dị hỏa thì họ sẽ lùi một bước để tìm kiếm các loại thú hỏa, mà thú hỏa.

"Dược Lão bảo Tiêu Viêm đi vào mật thất rồi bắt đầu giảng giải cho hắn nghe về thú hỏa cũng như các loại công pháp, bao gồm một bản công pháp cấp Địa giai sơ cấp và một bản công pháp có khả năng tiến hóa tên là 《 Phần Quyết 》.

Ở phía bên kia, Tiêu Đình cũng đã quay lại mật thất trong tiểu viện của mình.

Sau khi điều hòa hơi thở xong, hắn lấy ra một quả Tử Tinh Ngọc Quả để uống.

Ngay khi dược lực đi vào trong người, nó lập tức dâng trào tới khắp chân tay xương cốt và phủ lên từng tấc kinh mạch của hắn một lớp tinh thể.

Tiếp đó một ngọn lửa màu tím hiện ra trong đan điền, dưới sự dẫn dắt của khí toàn mà nó bắt đầu luôn chuyển theo lộ tuyến định sẵn để không ngừng luyện hóa lớp tinh thể màu tím đó.

Toàn bộ kinh mạch và cả xương cốt trong người Tiêu Đình dưới sự tôi luyện của hỏa diễm màu tím được lớp Tử Tinh bảo vệ kia đã bắt đầu trở nên mạnh mẽ hơn từng ngày.

Chỉ chớp mắt một cái, ba ngày đã trôi qua.

Tại Vân Lam Sơn, Vân Lam Tông thuộc Gia Mã Đế Quốc, Vân Vận vừa mới trở về trong bộ dạng phong trần mệt mỏi đã vội dẫn theo Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương tiến vào Sinh Tử Môn – nơi lưu giữ truyền thừa cốt lõi của tông môn.

Nhờ có sự giúp đỡ của Mỹ Đỗ Toa mà nàng cuối cùng cũng đã bắt được tên hồn sứ thứ ba của Hồn Điện để mang về tông môn hiến tế.

"Tông chủ, ngài làm vậy là có ý gì?"

Hai vị Đấu Vương trấn giữ Sinh Tử Môn hiện ra để ngăn Vân Vận lại.

Chính xác hơn là họ đang nhìn Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương với ánh mắt hết sức cảnh giác.

Mỹ Đỗ Toa cũng chẳng thèm lên tiếng mà chỉ quay sang nhìn Vân Vận.

"Bản tông chủ đã biết thêm được vài chuyện liên quan tới truyền thừa của Sinh Tử Môn nên cần Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương đây tương trợ một tay."

Vân Vận nghiêm nghị lên tiếng.

"Không ổn tí nào cả!"

Một vị trưởng lão lập tức phản bác:

"Đây là nơi lưu giữ truyền thừa cốt lõi của tông ta, sao có thể tùy tiện dẫn người ngoài vào được chứ.

Nếu thực sự có liên quan tới truyền thừa thì tông chủ cũng nên triệu tập hội nghị trưởng lão để giải trình rõ tình hình rồi để mọi người cùng nhau quyết định chứ.

"Ánh mắt Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương bỗng trở nên đầy vẻ trêu chọc.

Cái nhìn đó cứ như muốn bảo:

ngươi muốn làm gì cũng đều phải họp hành rồi để mấy lão già này quyết định hết sao?

Tại tộc Xà Nhân thì Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương từ khi lên làm Đấu Hoàng đã luôn quyết đoán nói một là một.

Bốn vị trưởng lão trong tộc cùng lắm cũng chỉ có quyền góp ý hay đôi khi gây chút cản trở thôi chứ nàng hầu như chả bao giờ nghe theo cả.

"Phóng tứ!"

Vân Vận bộc phát ra khí tức của mình.

Suốt thời gian ở Xuất Vân Đế Quốc vừa rồi nàng đã đột phá lên cấp Đấu Hoàng tứ tinh:

"Bản tọa mới chính là tông chủ, mọi chuyện tại Vân Lam Tông đều do ta quyết định."

"Tông chủ!"

Vị trưởng lão Đấu Vương còn lại cũng định lên tiếng can ngăn.

Nhưng khoảnh khắc sau đó, một luồng khí tức còn mạnh mẽ hơn thế đã bao trùm lấy cả hai người họ:

"Vân Vận này, mấy cái đứa không nghe lời thế này thì thà là không cần nữa còn hơn.

Hay là để bản vương ra tay giúp ngươi thịt quách chúng nó đi cho xong nhé?"

Hai vị Đấu Vương:

Nếu Vân Vận mà đứng về phe Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương thì ngay cả đại trận của tông môn cũng vô dụng.

Hai người này dư sức giết sạch mống trưởng lão trong tông mất.

"Mời tông chủ vào!"

Hai vị trưởng lão lập tức lui xuống ngay.

Vân Vận hừ lạnh một tiếng rồi kết pháp ấn để mở ra cánh cổng Sinh Tử Môn, sau đó dẫn Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương đi vào bên trong.

"Phù!"

Hai vị Đấu Vương bấy giờ mới thở phào một hơi.

Một người hỏi:

"Chúng ta có nên báo việc này cho đại trưởng lão không?"

"Ngu quá!"

Người còn lại lập tức mắng:

"Chúng ta trung thành với Vân Lam Tông chứ không phải trung thành với bất kỳ cá nhân nào cả, mà người đại diện cho Vân Lam Tông lúc này chính là tông chủ.

Chuyện đã liên quan tới truyền thừa của Sinh Tử Môn thì tông chủ lừa gạt hai ta làm cái gì?

Với cái tính của đại trưởng lão thì có khi lão lại mơ hão định giữ Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương lại đây không chừng.

Tới lúc đó nếu tông chủ mà phối hợp với Mỹ Đỗ Toa thì ngươi định để ta chết hay ngươi chết đây?"

Vị trưởng lão Đấu Vương kia lặng thinh:

".

.."

"Thôi cứ coi như không biết gì là được rồi.

Truyền thừa trong Sinh Tử Môn đều do các vị liệt tổ liệt tông của Vân Lam Tông để lại, chẳng lẽ tiên nhân lại đi chọn Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương rồi đem truyền thừa cho nàng ấy chắc?"

Ở diễn biến khác, Vân Vận và Mỹ Đỗ Toa đã đi xuyên qua Sinh Tử Môn tới tận cuối tầng thứ năm.

Ở đó có một cái bệ cao mà Vân Vận từng được nhận truyền thừa để thăng thăng lên Đấu Vương đỉnh phong.

Nàng thật không ngờ là cái bệ đó thực chất lại là một tòa tế đàn.

"Không biết mình sẽ nhận được loại truyền thừa gì nữa đây!"

—————–

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập