Chương 60: Bá tổng Mỹ Đỗ Toa! Thanh Lân gia nhập chat nhóm

"Huân Nhi, Tiểu Y Tiên, bản vương xin cáo từ."

"Huân Nhi, Tiểu Y Tiên, hẹn ngày gặp lại, tới lúc đó phải nhờ vả các muội giúp đỡ nhiều rồi.

"Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương hành động hết sức nhanh chóng rời khỏi Tiêu gia ở Ô Thản Thành, nàng chả mang đi một mảnh mây trời nào cả, chỉ mang theo mỗi mình Vân Vận đi cùng thôi.

Huân Nhi ngẩng đầu nhìn sắc trời rồi cười nói với Tiểu Y Tiên:

"Tiểu Y Tiên tỷ tỷ, muội thấy đêm nay chắc chả cần nghỉ ngơi gì nữa đâu."

"Tỷ cũng chả thấy buồn ngủ chút nào."

Đôi mắt màu xám tím của Tiểu Y Tiên lúc này còn sáng hơn cả ánh trăng, sâu thẳm trong đó là sự hưng phấn và khao khát khám phá những điều mới lạ vừa có được:

"Huân Nhi, muội nói xem liệu còn cái chức năng nào khác mà chúng ta chưa tìm ra không?"

"Cũng không chắc nữa, chúng ta nghiên cứu về cái bản sao này vẫn còn quá ít."

Huân Nhi cảm thấy mình cần phải tìm cơ hội để làm thêm nhiều thí nghiệm nữa.

Việc đọc nhật ký Tiêu Đình viết để biết trước cơ duyên và những bí mật của quá khứ lẫn tương lai, rồi hễ bị nhắc tên là nhận được một lần ban ơn vị diện – đối với nàng mà nói thì đó đã là cơ duyên quá lớn rồi, nàng vốn chả dám mong cầu gì thêm.

Thế mà cư nhiên nó còn có cả chức năng khóa chung ấn ký để truyền âm bất chấp khoảng cách thế này nữa.

Biết đâu vẫn còn nhiều chức năng huyền diệu hơn đang chờ họ khám phá thì sao?"

Hay là chúng ta cùng nhau nghiên cứu thêm chút nữa đi?"

Huân Nhi cũng đang hết sức hào hứng.

Nếu không nhờ Mỹ Đỗ Toa và Vân Vận thì chả biết đến bao giờ nàng và Tiểu Y Tiên mới phát hiện ra chức năng nhắn tin này nữa.

Cái cảm giác bị thua kém người khác thế này thực sự là không dễ chịu chút nào.

"Được thôi."

Tiểu Y Tiên ngồi xuống cạnh Huân Nhi.

Cả hai cùng hiện hữu hóa bản sao nhật ký ra và bắt đầu chăm chú nghiên cứu.

Kết quả là bận rộn suốt cả nửa ngày trời, mãi tới khi mặt trời mọc ở đằng đông mà họ vẫn chả tìm thêm được cái gì mới mẻ cả.

"Xem ra dù có năng lực khác thì chắc cũng phải đạt đủ điều kiện nào đó mới mở ra được."

Huân Nhi đưa đôi bàn tay ngọc lên day day mi tâm, nàng quyết định tạm thời từ bỏ.

Nhìn sắc trời thì chắc Tiêu Đình đã hoàn thành việc tu luyện quán tưởng Tử Khí Đông Lai rồi và sắp sửa qua tìm nàng đi ăn sáng.

"Lăng di, Tiêu Đình ca ca giờ đang ở đâu rồi?"

Huân Nhi lên tiếng hỏi.

"Thưa tiểu thư, Tiêu Đình thiếu gia hôm nay không lên núi ngắm mặt trời mọc."

Giọng của Lăng Nguyệt vang lên.

Không đi sao?

Đúng rồi, Tiêu Đình ca ca đã nhận được Tử Tiêu Thiên Viêm Quán Tưởng Pháp nên dứt khoát là không cần phải đi quán tưởng Tử Khí Đông Lai làm gì nữa.

Ngay lúc này Huân Nhi và Tiểu Y Tiên cùng cảm nhận được một sự rung động sâu trong linh hồn.

【 Mỹ Đỗ Toa 】:

Ta đã gặp được Thanh Lân rồi, con bé đó cũng giống như chúng ta vậy.

Tại dũng binh đoàn Mặc Thiết ở thành Thạch Mạc.

Nhờ có địa chỉ chính xác mà Huân Nhi cung cấp, Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương chỉ mất hơn một canh giờ là đã dễ dàng tìm tới đây.

Vốn dĩ nàng tưởng việc tìm Thanh Lân sẽ mất chút công sức, ai ngờ cư nhiên lại bắt gặp ngay cảnh con bé đang sử dụng Bích Xà Tam Hoa Đồng.

Một gã thị nữ định giao đống việc nặng nhọc được phân phó cho Thanh Lân làm, nhưng kết quả lại bị nàng thôi miên ngược lại và tự đi mà làm lấy.

Cảm nhận được luồng dao động năng lượng đặc thù, Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương liền từ trên trời đáp xuống ngay trước mặt Thanh Lân.

"Bà là ai!."

Nhìn lướt qua cái đuôi rắn màu tím ở nửa thân dưới của Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương, trong đôi mắt bích lục của Thanh Lân lóe lên vẻ căng thẳng.

Nàng sợ vị xà nhân này tìm tới mình là vì cảm nhận được năng lượng của Bích Xà Tam Hoa Đồng.

Nàng còn chưa được gặp Tiêu Đình thiếu gia nên dứt khoát là chưa muốn chết đâu.

"Bản vương là Mỹ Đỗ Toa của tộc Xà Nhân."

Mỹ Đỗ Toa tự giới thiệu.

"Ngài là Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương sao!"

Đồng tử của Thanh Lân co rụt lại, nàng hoàn toàn không ngờ mình lại có thể gặp được vị cường giả Đấu Hoàng lừng danh này trong hoàn cảnh như thế này.

Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương chính là cái tên gây khiếp sợ ở các tỉnh phía đông của Đế quốc Gia Mã, danh tiếng của nàng đủ để làm trẻ con phải nín khóc ngay lập tức.

"Ngươi có biết Tiêu Đình không?"

Mỹ Đỗ Toa hỏi.

Gương mặt Thanh Lân không thể kiềm chế được mà hiện lên vẻ hoảng loạn.

Nhưng con bé cũng không ngốc, nó lập tức phản ứng lại ngay:

"Ngài.

sao ngài lại biết tên của tứ thiếu gia?"

"Quả nhiên là vậy."

Ánh mắt Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương lộ rõ vẻ đồng cảm:

"Bản vương cũng giống như ngươi, đều biết được chân tướng thực sự của cuốn thoại bản này.

"Nghe vậy Thanh Lân không những không thấy mừng rỡ mà trái lại còn căng thẳng hơn:

"Ngài sẽ không làm gì bất lợi cho Tiêu Đình thiếu gia đấy chứ?"

"Xem ra ngươi vẫn chưa biết rồi."

Khóe môi Mỹ Đỗ Toa khẽ nhếch:

"Cái bản sao này có những sự hạn chế nhất định.

Nếu nảy sinh ý đồ xấu với Tiêu Đình, chủ động làm việc gây hại cho hắn hoặc chủ động tiết lộ nội dung trong nhật ký cho người khác biết thì sẽ bị trừng phạt, thậm chí là bị xóa sổ luôn đấy!

"Thanh Lân thực sự là không biết chuyện này, vì nàng vốn chả bao giờ nghĩ tới việc hại Tiêu Đình, càng không định kể cho ai nghe nội dung trong nhật ký cả.

Biết được bản sao nhật ký có sự hạn chế như vậy nàng cảm thấy hết sức mừng rỡ, bởi vì như thế thì dù người có bản sao không chỉ có mình nàng thì cũng chả ai có thể gây hại tới Tiêu Đình thiếu gia được.

Nhưng dù trong lòng đang mừng thầm thì mặt nàng vẫn tỏ vẻ thù địch:

"Nói như vậy tức là ngài đã từng có ý định hại Tiêu Đình thiếu gia rồi đúng không?"

Nếu không thì sao Mỹ Đỗ Toa lại rành rẽ về sự hạn chế đó tới vậy cơ chứ?"

Thú vị thật đấy."

Nhìn biểu cảm trên gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo như đồ sứ của Thanh Lân, Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương tỏ ra đầy hứng thú mà đưa tay lên đỡ cằm.

Phản ứng của thiếu nữ này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của nàng.

Không hề có sự mừng rỡ hay nhẹ nhõm khi gặp được người cùng cảnh ngộ, không có sự ngơ ngác hay gánh nặng kiểu

"người đời đều say riêng ta tỉnh"

, cũng chả có chút luyến tiếc nào khi biết mình không phải là người duy nhất có bản sao nhật ký.

Thậm chí nàng cũng chả lộ ra cái khí thế tâm cảnh của một người nắm giữ bí bảo.

Cư nhiên con bé này lại chỉ tức giận vì nàng có khả năng gây hại cho Tiêu Đình.

"Thế ngươi định làm gì ta nào?"

Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương cố ý tỏa ra một tia khí tức áp chế:

"Nhật ký hạn chế bản vương không được làm hại Tiêu Đình, nhưng nó chả cấm bản vương làm gì ngươi đâu nhé."

"Tôi.

.."

Gương mặt nhỏ của Thanh Lân tái mét, nàng thầm mắng mình quá ngu xuẩn.

Không có thực lực thì sao lại dại dột đi tỏ thái độ thù địch với Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương cơ chứ?

Thế nhưng nàng cứ chả kìm được lòng mà thấy tức giận thôi.

"Tiêu Đình thiếu gia sắp tới tìm tôi rồi, ngài có giỏi thì cứ giết tôi, hay làm hại tôi thử xem?"

Cơ thể Thanh Lân run rẩy nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định:

"Tới lúc đó Tiêu Đình thiếu gia dứt khoát là sẽ không tha cho ngài đâu."

"Bản vương có gì mà không dám chứ?"

Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương đưa một cánh tay lên nhanh như chớp chộp về phía Thanh Lân.

Con bé theo bản năng nhắm nghiền mắt lại nhưng mãi mà chả thấy đau đớn hay bị tấn công gì cả.

Nó chậm rãi mở mắt ra thì thấy Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương đang nhìn mình đầy trêu chọc, một ngón tay ngọc búp măng của nàng đang đặt ngay trên trán nó.

"Bộp!"

Chả đợi Thanh Lân kịp phản ứng, Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương đã gõ nhẹ một cái vào trán con bé.

"Đau đau đau quá!"

Thanh Lân

"oa"

lên một tiếng, hai tay ôm lấy trán rồi ngồi thụp xuống.

Phải mất một hồi lâu nàng mới ngẩng mặt lên nhìn Mỹ Đỗ Toa với đôi mắt rưng rưng đầy nước mắt như một con thú nhỏ bị thương.

"Vui thật, đúng là quá vui luôn."

Mỹ Đỗ Toa bị vẻ mặt của Thanh Lân làm cho khoái chí.

Đây đúng là một con nhóc hết sức thú vị.

Có điều nàng cũng không quên chính sự, nàng tâm niệm một cái liền gọi bản sao nhật ký ra.

"Này nhóc, hãy hiện cái bản sao nhật ký của mình ra đây, ngươi có thể làm bạn với bản vương được đấy."

"Còn có thể liên lạc được với cả Vân Vận, Huân Nhi và Tiểu Y Tiên nữa đấy.

"Nghe nửa câu đầu Thanh Lân định bụng từ chối ngay vì nàng chả thèm làm bạn với Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương đâu.

Nhưng nửa câu sau cư nhiên lại khiến mắt nàng sáng rực lên.

Trong suy nghĩ của nàng thì Huân Nhi chắc chắn sẽ không hại Tiêu Đình nên nàng ta dứt khoát là người có thể tin cậy và dựa dẫm được.

Thế là hai người họ đã thiết lập liên lạc với nhau, dẫn tới cái màn Mỹ Đỗ Toa nhắn tin cho mọi người như lúc nãy.

【 Huân Nhi 】:

Có thể kéo Thanh Lân vào chat nhóm luôn không?

【 Mỹ Đỗ Toa 】:

Để bản vương thử xem sao.

【 Tiểu Y Tiên 】:

Được được, tỷ cảm nhận được ấn ký của muội ấy rồi, còn có thể tự nhắn tin riêng cho muội ấy nữa này.

【 Huân Nhi 】:

Như vậy thì tốt quá, sau này hễ gặp ai có bản sao nhật ký thì cứ kéo họ vào nhóm trước là sẽ tự động thêm được ấn ký của nhau ngay.

【 Vân Vận 】:

Sao Thanh Lân chả nói năng gì vậy?

【 Thanh Lân 】:

Huân Nhi tỷ tỷ ơi, Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương bắt nạt muội, bà ấy còn định giết cả Tiêu Đình thiếu gia nữa đấy.

【 Huân Nhi 】:

【 Mỹ Đỗ Toa 】:

Đúng là cái con nhóc này, có hơi quá thật thà và cứng nhắc rồi đấy.

【 Mỹ Đỗ Toa 】:

Bản vương chỉ nói với nó về những sự hạn chế của bản sao thôi, ai ngờ cái nó chú ý tới duy nhất lại là việc bản vương muốn hại Tiêu Đình.

【 Thanh Lân 】:

Chẳng lẽ chả phải như thế sao?

【 Mỹ Đỗ Toa 】:

Hồi mới nhận được bản sao thì ta chỉ định bắt hắn về bên cạnh mình thôi, nhưng giờ thấy chả quản được nên ta cũng chả còn tâm trí đó nữa rồi.

Ngươi nghĩ nếu ta thực sự có địch ý với Tiêu Đình thì Huân Nhi có để ta sống tới giờ này không?

【 Thanh Lân 】:

Thế thì ngài phải nói rõ từ sớm chứ, sao lại còn đánh muội.

【 Mỹ Đỗ Toa 】:

—————–

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập