"Hử?"
Mỹ Đỗ Toa đưa ánh mắt đầy nguy hiểm nhìn chằm chằm Thanh Lân.
"Tôi.
tôi chả nói gì sai cả."
Trong lòng Thanh Lân đang hết sức hoảng hốt, nhưng riêng ở cái chuyện này nàng lại có một dũng khí cực kỳ lớn lao, đôi môi run rẩy quát lên:
"Nếu không phải.
nếu không phải tôi tưởng bà định làm gì bất lợi cho Tiêu Đình thiếu gia thì tôi.
tôi mới chả thèm cãi bướng với bà làm gì cho mệt.
"Con bé vốn nhát gan, huống chi đối mặt lại là một Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương danh tiếng lẫy lừng, nó thực sự sợ mình sẽ bị một chưởng vỗ chết tươi.
Nhưng hễ là chuyện gì liên quan tới Tiêu Đình thì nó dứt khoát là không sợ chết.
Dù vậy nếu có thể thì nó cũng chả muốn chết đâu, nó còn muốn được gặp một Tiêu Đình thiếu gia độc nhất vô nhị để làm một đệ nhất thị nữ thân cận cho huynh ấy ở cái thế giới này nữa mà!
"Nói như vậy là bản vương sai rồi sao?"
Đôi mắt hẹp dài của Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương khẽ nheo lại, tỏa ra một áp lực cực kỳ lớn.
Thanh Lân chả thèm trả lời mà chỉ trừng mắt nhìn lại như một sự kháng nghị không lời, biểu thị rõ rằng đó vốn dĩ là lỗi của bà.
Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương bỗng mỉm cười rạng rỡ, nàng dơ tay lên định cho con bé một bài học.
Thế nhưng nàng còn chưa kịp ra tay thì nhật ký bỗng có động tĩnh.
【 Huân Nhi 】:
Mỹ Đỗ Toa tỷ tỷ, tỷ đã dặn dò Thanh Lân rõ ràng mọi chuyện chưa?
【 Thanh Lân 】:
Dặn dò cái gì cơ?
【 Mỹ Đỗ Toa 】:
Bản vương vẫn chưa kịp nói gì cả.
【 Vân Vận 】:
Chẳng lẽ là đang bắt nạt con bé đó đấy chứ?
Mười ba mười bốn tuổi đầu rồi, đủ tuổi lấy chồng sinh con tới nơi rồi còn tiểu nữ hài cái nỗi gì nữa.
Tặc.
(tặc lưỡi)
Với cái tính cách thẳng như ruột ngựa của Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương thì việc nàng không trả lời thẳng vào vấn đề cũng đồng nghĩa với việc thừa nhận rồi.
【 Tiểu Y Tiên 】:
Thanh Lân muội muội này, muội đã thức tỉnh Bích Xà Tam Hoa Đồng chưa?
Muội thức tỉnh rồi, thưa Tiểu Y Tiên tỷ tỷ.
(Tin nhắn thoại với giọng điệu rất vui vẻ)
Mỹ Đỗ Toa theo bản năng nhíu mày, trong đôi mắt tím của nàng phản chiếu rõ mồn một gương mặt hớn hở của Thanh Lân.
Cái con nhóc này đối xử với Tiểu Y Tiên dứt khoát là khác hẳn với nàng.
Tiêu Đình sắp tới tìm muội đấy, hãy nhớ kỹ là đừng có để lộ chuyện mình đã thức tỉnh Bích Xà Tam Hoa Đồng ra nhé.
Sao lại phải giấu giếm cơ ạ?"
Cái con nhóc này hình như chả được thông minh cho lắm nhỉ."
Đáy mắt Mỹ Đỗ Toa lóe lên một tia cười cợt.
Muội thức tỉnh là nhờ có cái bản sao nhật ký này đúng không?
Vâng đúng rồi ạ, thưa Tiểu Y Tiên tỷ tỷ.
Trong quỹ đạo vốn có thì bây giờ muội hẳn là chưa thức tỉnh đâu.
Nếu để Tiêu Đình thấy muội đã thức tỉnh rồi thì huynh ấy dứt khoát là sẽ thấy lạ, từ đó nảy sinh nghi ngờ rồi phát hiện ra sự tồn tại của các bản sao nhật ký mất.
Hóa ra là vậy, nhưng mà để Tiêu Đình thiếu gia biết thì có sao đâu ạ?
Ngu thật đấy, ta đã nói cho ngươi biết về sự hạn chế của bản sao rồi mà.
Nếu để Tiêu Đình biết được sự tồn tại của nó thì ngươi dứt khoát là sẽ phải chết đấy.
Chết thì có sao đâu, dùng cái chết của muội để nhắc nhở Tiêu Đình thiếu gia rằng có kẻ đang dòm ngó nhật ký của huynh ấy thì chả phải là tốt quá sao?
Nụ cười trên mặt Huân Nhi và Tiểu Y Tiên bỗng khựng lại.
Vân Vận vừa mới quay về tới Vân Lam Tông cũng giật thót mình mà tự véo vào cổ tay một cái.
Mỹ Đỗ Toa nhìn biểu cảm nghiêm túc trên mặt Thanh Lân mà trong lòng không khỏi thấy chấn động.
Hóa ra con bé này chả phải ngu, mà là nó quá mức thuần túy.
"Cư nhiên lại có thể sẵn sàng dùng mạng mình để nhắc nhở Tiêu Đình ca ca sao."
Huân Nhi lẩm bẩm khẽ nói.
Từ trước tới nay nàng luôn tự tin rằng chả có ai yêu Tiêu Đình bằng mình, nhưng cái thái độ này của Thanh Lân dứt khoát là đã làm nàng phải nhìn nhận lại rồi.
Thanh Lân à, muội muốn vì Tiêu Đình ca ca mà hy sinh thì dứt khoát là chả ai ngăn cản đâu, nhưng muội đừng có làm sự hy sinh vô nghĩa như thế.
Sao lại là vô nghĩa ạ?
Giả sử Tiêu Đình ca ca biết chuyện mà muội phải chết, muội có biết mình sẽ chết thế nào không?
Có khi là muội sẽ tan biến ngay lập tức một cách vô hình vô ảnh, muội dứt khoát là chả kịp nhắc nhở gì được cho huynh ấy mà lại còn mất trắng một mạng người đấy.
Huynh ấy tới tìm muội là muốn muội làm thị nữ cho huynh ấy, theo ta thì cách cống hiến tốt nhất của muội chính là luôn ở bên cạnh làm thị nữ cho huynh ấy chứ chả phải là đi hy sinh lãng nhách như thế đâu.
Sự hạn chế của bản sao nhật ký đã buộc tất cả những người đang nắm giữ nó đều không được làm hại huynh ấy rồi, nên muội chả việc gì phải lo huynh ấy sẽ gặp nguy hiểm cả.
Có ta ở đây dứt khoát là chả ai làm gì được huynh ấy đâu.
Mà nếu là cái rắc rối đến mức cả ta cũng chả giải quyết nổi thì có kể cho huynh ấy nghe cũng chả giải quyết được gì đâu.
Khoảnh khắc này Huân Nhi đã thể hiện rõ cái khí thế và sự tự tin vốn có của một đứa con gái duy nhất của một vị Đấu Thánh cửu tinh.
Lời nói của nàng dứt khoát đã nhận được sự đồng tình của lũ Mỹ Đỗ Toa.
Ai có bản sao thì chả thể hại Tiêu Đình, lại càng không thể kể cho ai nghe chuyện về cuốn nhật ký đó.
Chả ai dại gì mà vì nội dung nhật ký đi làm hại hắn cả, thậm chí còn muốn mang về lợi ích cho hắn là đằng khác.
Thế nên chả việc gì phải mạo hiểm mạng mình để nhắc nhở Tiêu Đình làm gì cho mệt.
Huân Nhi tỷ tỷ nói thế thì muội hiểu rồi.
Thay vì sự hy sinh cảnh tỉnh có phần tự cao và chả mấy cần thiết đó, thì việc làm một thị nữ thân cận cho tốt để Tiêu Đình thiếu gia vui lòng và cống hiến cho huynh ấy nhiều hơn dứt khoát là lựa chọn đúng đắn rồi.
Muội nghĩ thế là đúng rồi đấy.
Thực tế thì ngay cái lúc đầu nhận được bản sao ta cũng đã định kể cho huynh ấy nghe rồi, nhưng kết quả là bị nó cảnh cáo ngay.
Mà ta thấy bị cảnh cáo cũng là chuyện tốt, dẫu mọi người đều xem được nhật ký nhưng dứt khoát là chả ai hại huynh ấy cả, biết thì cũng chỉ là biết thế thôi.
Mọi chuyện coi như đã được chốt xong xuôi, đám phụ nữ ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Họ thực sự sợ cái con nhóc Thanh Lân này cứng đầu quá mức mà cứ khăng khăng đòi chết để cảnh báo Tiêu Đình, làm vậy thực sự là chả có chút ý nghĩa nào cả.
Tiêu Đình dù có biết nhật ký bị dòm ngó thì hắn vẫn phải viết thôi, cùng lắm là có sự dè chừng mà thôi.
Mà họ xem nhật ký thì cũng chả xâm phạm gì tới lợi ích của hắn cả.
"Nhớ kỹ là phải giấu cho kỹ vào đấy."
Mỹ Đỗ Toa dơ tay chọc chọc vào trán Thanh Lân rồi hình bóng nàng liền biến mất ngay trước mắt con bé.
Thanh Lân phồng cái miệng nhỏ lên nhưng rồi cũng chả bận tâm nữa, nàng bắt đầu mơ mộng hão huyền:
"Làm thị nữ thân cận cho tốt cho Tiêu Đình thiếu gia mới là con đường đúng đắn nhất.
"Cùng lúc đó tại Tiêu gia ở Ô Thản Thành, Huân Nhi cũng thở phào:
"Ta dứt khoát là cũng thấy hơi sợ con bé đó rồi đấy."
Tiểu Y Tiên bỗng bật cười khúc khích:
"Muội muội Thanh Lân này đúng là khiến người ta phải bất ngờ quá đi mà."
"Có những lúc ta dứt khoát là thấy xấu hổ vô cùng."
Huân Nhi đưa tay lên trán rồi khẽ lắc đầu.
"Chuyện đó chả giống nhau đâu."
Ánh mắt Tiểu Y Tiên dịu dàng:
"Muội chẳng qua là nghĩ nhiều và nhìn xa trông rộng hơn thôi.
Để Tiêu Đình biết chuyện thì thực sự chả có ý nghĩa gì cả, vì những người xem được đều chả thể hại huynh ấy mà chỉ muốn tìm cách lấy lòng huynh ấy thôi.
Muội hy sinh mình để cảnh báo huynh ấy thì chả bằng đi kiếm một gã Đấu Tôn tới bảo vệ huynh ấy còn có lý hơn nhiều.
"Đạo lý đúng là như vậy, chỉ có thể nói là Huân Nhi lý trí và thông minh hơn thôi.
Nhưng điều đó chả ngăn được việc nàng phải kinh ngạc trước sự thuần túy mà Thanh Lân đã thể hiện ra.
Lúc này Tiêu Đình cũng đã kết thúc tu luyện và bước ra khỏi mật thất.
Sau khi tắm rửa chải chuốt qua loa một chút, hắn liền nghe thấy tiếng của Tiểu Y Tiên và Huân Nhi ở ngoài sân.
"Hôm nay mình dứt khoát là có phúc ăn uống rồi."
Tiêu Đình bước ra sân, ánh mắt nhìn vào mâm đồ ăn sáng mà gã thị nữ phía sau hai nàng đang bưng.
"Hôm nay là sinh nhật của Tiêu Đình ca ca, đây là một chút lòng thành của muội và Tiểu Y Tiên tỷ tỷ."
Huân Nhi tinh nghịch nháy mắt.
"Chúc công tử sinh nhật vui vẻ."
Tiểu Y Tiên ánh mắt dịu dàng chân thành chúc mừng:
"Buổi tối tỷ và Huân Nhi sẽ lại đích thân vào bếp để chúc mừng huynh."
"Hôm nay sinh nhật mình nên mình dứt khoát là sẽ chả khách sáo với các muội đâu."
Tiêu Đình vui vẻ đón nhận.
Cả ba người cùng ngồi ăn một bữa sáng hết sức ấm cúng.
Huân Nhi bỗng chuyển chủ đề:
"Hôm nay Tiêu Đình ca ca vẫn định tu luyện tiếp sao?"
—————–
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập