Chương 62: Ta liệu có thể tu luyện Phần Quyết?

"Hôm nay không tu luyện nữa, ta dự định đi một chuyến tới thành Thạch Mạc trong đại sa mạc Tháp Qua Nhĩ ở Đông Bộ Hành Tỉnh."

Tiêu Đình không hề giấu giếm mà nói thẳng ra dự định của mình cho Huân Nhi biết.

"Thành Thạch Mạc sao?"

Huân Nhi lấy khăn tay lau khóe miệng:

"Là huynh đi tìm đại ca Tiêu Đỉnh và nhị ca Tiêu Lệ sao?"

"Ừm."

Tiêu Đình khẽ gật đầu:

"Năm xưa đại ca và nhị ca đi ra ngoài lịch luyện là muốn tìm cách khôi phục thiên phú cho anh ba.

Nếu không được thì họ định xây dựng một thế lực để làm nơi che mưa chắn gió cho huynh ấy, để sau này khi huynh ấy phải rời gia tộc theo quy định thì có thể tới gia nhập đoàn lính đánh thuê của họ."

"Giờ thiên phú của anh ba đã khôi phục, Tiêu gia cũng sắp bước vào giai đoạn phát triển thần tốc nên họ không cần thiết phải ở lại bên ngoài lãng phí thời gian nữa, ta định đi gọi họ về."

"Tiện thể xem trong đoàn lính đánh thuê của họ có ai tài năng không tệ thì mang về gia tộc luôn."

"Đúng là nên để các anh ấy về gia tộc phát triển, dù sao thì ở đó vẫn tốt hơn là gây dựng đoàn lính đánh thuê ở thành Thạch Mạc."

Huân Nhi gật đầu tán đồng, rồi nàng tinh nghịch nháy mắt cười:

"Muội vẫn chưa được đi xa nhà bao giờ, Tiêu Đình ca ca đi thành Thạch Mạc có thể mang muội theo cùng được không?"

"Muội đã muốn đi thì dứt khoát là được rồi."

Tiêu Đình đáp ứng ngay mà không cần suy nghĩ gì, hắn cười hỏi:

"Tiểu Y Tiên, tỷ có muốn đi cùng không?"

"Thế thì chả phải là tỷ sẽ phá hỏng thế giới hai người của các muội sao?"

Giọng điệu của Tiểu Y Tiên mang theo vài phần trêu chọc.

"Nói cũng đúng nhỉ."

Tiêu Đình bừng tỉnh gật đầu rồi đổi giọng:

"Thế tỷ đừng đi nữa, để Tiểu Lam đưa bọn muội đi là được rồi."

"Đúng đấy ạ."

Huân Nhi lập tức hùa theo:

"Tự bay thì mệt lắm lại còn tốn thời gian, để Tiểu Lam chở đi thì chúng ta có thể thong thả mà ngắm cảnh."

"Cư nhiên các muội chả nghĩ xem Tiểu Lam của tỷ có mệt hay không hả?"

Tiểu Y Tiên dở khóc dở cười lên tiếng.

Đúng là một màn

"phu xướng phụ tùy"

hết sức ăn ý.

"Tiểu Lam."

Tiêu Đình khẽ gọi một tiếng rồi lấy ra một viên đan dược nhị phẩm.

"Oao~"

Ngay lập tức một bóng dáng màu xanh lam từ trên mái nhà gần đó bay tới và đáp xuống cạnh Tiêu Đình.

"Đưa ta và Huân Nhi đi xa một chuyến, ngươi có vui lòng không?"

Tiêu Đình đút viên đan dược cho Tiểu Lam rồi giơ tay vuốt ve cái đầu đang dụi vào mình:

"Đan dược và ma hạch dứt khoát là sẽ cho ngươi ăn no nê luôn."

"Oao~"

Tiểu Lam linh trí tuy không cao nhưng những gì Tiêu Đình vừa nói thì nó hiểu được, thế là nó gật đầu lia lịa.

Được ăn no nê tức là sẽ nhận được rất nhiều năng lượng, mà nhiều năng lượng thì nó sẽ sớm mạnh lên.

Thế nên việc Tiêu Đình hứa cho nó ăn no chính là đang giúp nó nhanh chóng thăng cấp rồi.

"Cái đồ tiểu vô ơn này."

Tiểu Y Tiên bị phản ứng của Tiểu Lam làm cho bật cười, nàng giơ tay gõ nhẹ vào đầu nó một cái.

"Oao~"

Tiểu Lam lộ ra vẻ mặt đầy oan ức.

Nó chỉ muốn có thêm năng lượng để sau này còn giúp Tiểu Y Tiên giảm bớt áp lực thôi mà.

"Là do Tiểu Y Tiên tỷ tỷ tự mình không muốn đi đấy nhé."

Huân Nhi híp mắt cười.

"Tỷ không muốn làm phiền hai người cư nhiên lại thành lỗi của tỷ rồi sao?"

Tiểu Y Tiên khoanh tay trước ngực, giả vờ giận dỗi quay mặt đi:

"Vậy tỷ cũng đi, muội đừng có mà giận đấy nhé."

"Muội chả có ý kiến gì đâu."

Huân Nhi quay sang Tiêu Đình:

"Tiêu Đình ca ca, huynh mau khuyên bảo Tiểu Y Tiên tỷ tỷ đi kìa, chả biết tỷ ấy đang dỗi cái gì nữa."

"Đi cùng đi, cùng đi cho vui."

Tiêu Đình cười khuyên:

"Đi ngắm phong cảnh sa mạc đại ngàn, cơ hội hiếm có lắm đấy.

"Nói tới nước này thì Tiểu Y Tiên vốn định không đi cũng đành phải đồng ý, nếu không thì trông lại thành ra kiểu cách giả tạo quá.

【 Tiểu Y Tiên 】:

Vậy thì tỷ đành phải đi làm bóng đèn điện vậy.

【 Huân Nhi 】:

Cái Đấu Khí Đại lụ̣c này dứt khoát là chưa có bóng đèn điện đâu muội nhé.

【 Tiểu Y Tiên 】:

Đúng là ý tại ngôn ngoại mà, muội muội à.

【 Huân Nhi 】:

Cơ hội hiếm có, chúng ta cùng đi thôi.

"Các muội cứ chuẩn bị đi, ta qua chào anh Viêm với tiền bối Dược Lão một tiếng."

Tán gẫu thêm lúc nữa Tiêu Đình mới đứng dậy đi tìm Tiêu Viêm.

Vừa bước vào sân, linh hồn lực mạnh mẽ của hắn đã nhạy bén cảm nhận được một luồng khí tức vừa đột phá.

"Nhị tinh Đấu Giả."

Tiêu Đình chắp tay sau lưng, ánh mắt lộ rõ vẻ mỉm cười.

【 Anh Viêm đã thành công đột phá lên nhị tinh Đấu Giả.

Nhìn luồng năng lượng dao động thì thấy huynh ấy đang tu luyện công pháp cấp Hoàng giai.

Vậy dứt khoát là đang luyện 《 Phần Quyết 》 và đã thôn phệ thành công Tử Hỏa của Tử Tinh Dực Sư Vương rồi.

Hả?

Nhìn thấy dòng chữ tiện tay ghi lại này, trong mắt những người phụ nữ có bản sao nhật ký đều lóe lên vẻ kinh ngạc.

Tiêu Viêm bái Dược Lão làm thầy thì công pháp làm nền móng dù không phải cấp Địa giai thì cũng phải là Huyền giai cao cấp chứ, sao cư nhiên lại chỉ là cấp Hoàng giai sơ đẳng thôi sao?

【 《 Phần Quyết 》 là một môn công pháp thần bí không rõ nguồn gốc, cá nhân ta đoán nó có liên quan tới năm tòa đã bị vỡ trong số mười tòa Nguyên Thủy Pháp Thân.

Đám nữ tử:

Nguyên Thủy Pháp Thân rốt cuộc là cái gì cơ chứ?

Nhưng hiển nhiên là Tiêu Đình chẳng hay biết gì về sự thắc mắc của họ, và hắn dứt khoát cũng chả định giải đáp cho họ đâu.

【 《 Phần Quyết 》 ban đầu tuy chỉ là Hoàng giai sơ cấp nhưng nó lại có khả năng thôn phệ mọi ngọn lửa trên đời để tiến hóa.

【 Phẩm cấp càng cao thì năng lượng cần để tiến hóa càng lớn.

Để thăng từ Hoàng giai sơ cấp lên trung cấp thì cần phải có thú hỏa của ma thú lục giai.

【 Sau khi thôn phệ Thanh Liên Địa Tâm Hỏa thì nó có thể từ Hoàng giai trung cấp lột xác lên tới Huyền giai trung cấp.

【 Đây chính là bí mật giúp anh Viêm sau này có thể nắm giữ nhiều loại dị hỏa mà chúng dứt khoát vẫn có thể hòa hợp chung sống với nhau được.

【 Người tu luyện môn công pháp này trước đó chính là Đà Xá Cổ Đế.

Ngài vốn chỉ là một ngọn lửa yếu ớt sinh ra trong lòng nham thạch, xác suất cao là Vận Lạc Tâm Viêm, hoặc xác suất thấp hơn chút là Thanh Liên Địa Tâm Hỏa hay Huyền Hoàng Viêm.

Sau khi thôn phệ toàn bộ dị hỏa bao gồm cả Tịnh Liên Yêu Hỏa và Hư Vô Thôn Viêm thì ngài đã trở thành Đế Viêm – ngọn lửa đứng đầu bảng dị hỏa.

【 Theo một nghĩa nào đó thì anh Viêm có thể coi là sư đệ của Đà Xá Cổ Đế đấy.

Nội dung nhật ký dừng lại ở đây, rõ ràng là Tiêu Đình chỉ đang cảm thán đôi chút thôi.

Nhưng những gì hắn viết ra lại mang tới một sự chấn động cực kỳ khủng khiếp và dư âm của nó dứt khoát là còn lâu mới tan biến được.

"Tê!"

Những người phụ nữ đang cầm bản sao nhật ký lúc này đều đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh, góp phần làm cho cái Đấu Khí Đại lục này bớt nóng đi đôi chút.

Bất kể là hạng người xuất thân cao quý và hiểu biết rộng như Huân Nhi, hay là vị nữ vương một tộc như Mỹ Đỗ Toa, hay kẻ kiêu ngạo như Phượng Thanh Nhi, cho tới Vân Vận hay Tào Dĩnh.

tất cả dứt khoát là đều bị sốc nặng.

Công pháp có thể tiến hóa, công pháp giúp các loại dị hỏa chung sống hòa bình, công pháp mà chính Đà Xá Cổ Đế từng tu luyện.

Bất kỳ một cái mác nào trong số đó cũng đủ để khiến các vị cường giả Đấu Thánh phải điên cuồng tranh đoạt rồi.

"Đây chính là con cưng của trời, là nhân vật chính của cuốn thoại bản này sao."

Giờ khắc này họ mới thực sự cảm nhận được cái vận may nghịch thiên của

"con cưng"

Tiêu Viêm là thế nào.

Ở cái nơi hẻo lánh như đế quốc Gia Mã của đại lục Tây Bắc mà lại gặp được gã luyện dược sư số một đại lục cấp Đấu Tôn đỉnh phong là Dược Trần làm thầy, đã thế còn được truyền thụ môn công pháp mà chính Đà Xá Cổ Đế từng tu luyện nữa chứ.

Theo một nghĩa nào đó thì Tiêu Viêm đúng là đã nhận được truyền thừa của Đà Xá Cổ Đế rồi.

"Đà Xá Cổ Đế hóa ra chính là Đế Viêm đứng đầu bảng dị hỏa, là một ngọn lửa tu luyện thành Đấu Đế sao."

Ngay cả Huân Nhi cũng là lần đầu tiên được biết bí mật này.

Bên cạnh sự chấn động thì trong lòng nàng cũng dâng lên vô số sự thấu hiểu.

Thảo nào suốt một vạn năm qua đại lục chả có vị Đấu Đế nào mà đùng một cái lại xuất hiện vị Đà Xá Cổ Đế này, rồi sau khi huyết mạch Tiêu tộc cạn kiệt thì ở thế hệ này lại sắp xuất hiện thêm một vị Đấu Đế nữa.

Hóa ra tất cả dứt khoát là đều tại môn 《 Phần Quyết 》 này mà ra cả.

"Liệu ta có thể tu luyện Phần Quyết được không nhỉ?"

Trong đầu Huân Nhi bỗng nhiên lóe lên cái ý nghĩ táo bạo này.

Đà Xá Cổ Đế vốn là dị hỏa làm được, Tiêu Viêm cũng làm được, vậy thì dứt khoát là chả có lý do gì mà Cổ Huân Nhi nàng lại chả làm được cả, đúng không?

—————–

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập