Chương 63: Đại trí nhược ngu là Thanh Lân ta! Đều là chiêu trò cả thôi

"Theo như lời của Tiêu Đình ca ca thì Tiêu Viêm chỉ mất chưa đến hai mươi năm để thăng từ Đấu Giả lên tới Đấu Đế, giờ nhìn lại thì chủ yếu là nhờ công lao của Phần Quyết."

"Nếu như ta có thể tu luyện Phần Quyết, lại có phụ thân và cả tộc Cổ giúp đỡ thì dứt khoát là sẽ sớm đẩy môn công pháp này tiến hóa tới mức vượt xa cả Thiên giai mất."

"Một khi ta trở thành Đấu Đế thì có thể bảo vệ Tiêu Đình ca ca tốt hơn, cùng huynh ấy đi khắp muôn nơi, ngắm nhìn vạn vật trong thiên hạ.

"Trái tim Huân Nhi không kìm được mà đập loạn cả lên.

Sự quỷ dị và mạnh mẽ của 《 Phần Quyết 》 cùng với tương lai xán lạn mà nó mang lại dứt khoát là đã hớp hồn nàng mất rồi.

Cái thứ gọi là Đà Xá Cổ Đế Ngọc nếu không gom đủ tám miếng thì cũng chả có tác dụng gì, trong tay tộc Cổ đang giữ một miếng là đã đủ rồi nên dứt khoát là cả nàng lẫn Cổ Nguyên đều chả thèm dòm ngó gì tới miếng ngọc trong tay Tiêu tộc cả.

Thế nhưng nếu không phải vì có Tiêu Đình thì chắc nàng cũng khó mà cưỡng lại nổi sự cám dỗ của 《 Phần Quyết 》 mà ra tay tranh đoạt.

Mà không đúng, nếu nàng chỉ đơn thuần là tình cờ biết tới nó thì đến tám chín phần mười là nàng chả dám tu luyện đâu.

Dẫu môn công pháp này có thể thôn phệ vạn hỏa để tiến hóa đi nữa nhưng nàng vốn là hậu duệ của tộc Cổ, chỉ cần được ban tộc văn là có thể tu luyện công pháp của Đấu Đế truyền lại rồi, dứt khoát là chả việc gì phải đi mạo hiểm như vậy.

Nhưng hiện tại thông qua nhật ký nàng đã biết 《 Phần Quyết 》 dứt khoát là con đường chắc chắn dẫn tới ngôi vị Đấu Đế, đã có hẳn hai cái ví dụ sống sờ sờ là Đà Xá Cổ Đế và Tiêu Viêm ở đó rồi.

Thế thì mấy cái môn công pháp Đấu Đế mà tộc Cổ để lại dứt khoát là chả còn lọt nổi vào mắt nàng nữa.

【 Huân Nhi 】:

Các tỷ muội xem, liệu ta có cách nào để đạt được Phần Quyết không nhỉ?

【 Mỹ Đỗ Toa 】:

Cứ trực tiếp hỏi thẳng lão già Dược Lão đó mà đòi, chả lẽ lão dám không đưa chắc?

【 Vân Vận 】:

Có Tiêu Đình ở đó nên Huân Nhi khó mà hành động ngang ngược như vậy được, vạn nhất bị từ chối thì ngượng chết đi được.

【 Tiểu Y Tiên 】:

Hơn nữa Huân Nhi cũng chả thể giải thích được vì sao nàng lại biết đến sự tồn tại của môn 《 Phần Quyết 》 này.

【 Thanh Lân 】:

Có gì mà vất vả thế ạ?

Cứ trực tiếp hỏi xin Dược Lão hoặc là Tiêu Đình thiếu gia là được mà.

Đám phụ nữ:

Đây chả phải là cái ý mà Mỹ Đỗ Toa vừa nói sao?

【 Mỹ Đỗ Toa 】:

Ngươi lại đang định chơi cái trò

"ngáo ngơ"

mà Tiêu Đình hay nhắc tới đấy à?

【 Thanh Lân 】:

Ngáo ngơ gì cơ chứ, các tỷ tỷ cứ tự mình làm phức tạp hóa vấn đề lên thôi.

【 Thanh Lân 】:

Với năng lực của Huân Nhi tỷ tỷ thì việc giống như Tiêu Đình thiếu gia, nhìn ra được Tiêu Viêm thiếu gia đang tu luyện môn công pháp cấp Hoàng giai đó thì dứt khoát là chả có gì khó khăn cả.

Đã biết rõ tiền bối Dược Lão chính là Dược Tôn Giả lừng lẫy năm xưa mà cư nhiên lại để cho Tiêu Viêm thiếu gia luyện một môn công pháp cấp Hoàng giai rách nát, việc nàng lấy làm lạ và tò mò là chuyện dứt khoát phải xảy ra rồi còn gì?

Cứ lấy lý do tò mò đó mà hỏi thăm, thậm chí là mượn xem công pháp, chẳng phải là chuyện dứt khoát phải thế sao?

Huân Nhi, Vân Vận, Tiểu Y Tiên, Mỹ Đỗ Toa:

".

.."

Quả thực là họ đã làm phức tạp hóa vấn đề lên quá rồi, hóa ra cư nhiên lại có thể hỏi một cách lẽ đương nhiên như vậy được.

【 Mỹ Đỗ Toa 】:

Ngươi dứt khoát đúng là hạng

"đại trí nhược ngu"

(khôn lanh giả ngốc)

đấy nhỉ.

【 Thanh Lân 】:

Đây là tỷ đang khen muội đấy à?

【 Mỹ Đỗ Toa 】:

Chứ sao nữa.

Sau khi tán gẫu vài câu, Huân Nhi đã hiểu mình cần phải làm gì.

"Tiểu Y Tiên tỷ tỷ, chúng ta qua chỗ anh Viêm để hội quân với Tiêu Đình ca ca thôi."

Huân Nhi sửa sang lại tà váy rồi đứng dậy.

Tiểu Y Tiên khẽ mỉm cười từ chối:

"Tỷ không đi đâu, bớt đi một người ở đó thì muội lại càng có thêm cơ hội để hỏi chuyện hơn."

Huân Nhi nghĩ cũng phải nên nàng một mình tiến về phía tiểu viện nơi Tiêu Viêm đang ở.

Lúc này Tiêu Viêm vừa mới kết thúc tu luyện và bước ra khỏi mật thất, hắn đang ngồi bên bàn đá trong sân và ăn nốt đống đồ điểm tâm mà Tiêu Đình mang tới cho mình.

"Anh Viêm, chúc mừng huynh vừa đột phá lên nhị tinh Đấu Giả nhé."

Tiêu Đình đang bắt chéo chân ngồi đó, hắn lười biếng nhìn sang phía Tiêu Viêm.

"Anh dứt khoát là không biết chú tới đây để chúc mừng hay là để khoe khoang với anh nữa đây."

Tiêu Viêm chả thèm giữ hình tượng mà trợn trắng mắt một cái:

"Sư phụ bảo chú đã thành công đột phá lên Đại Đấu Sư rồi cơ mà."

"Cũng chỉ là may mắn thôi mà."

Tiêu Đình nhún nhún vai.

"Cư nhiên đã có ai bảo chú cái bộ dạng này trông rất đáng đòn chưa hả?"

Khóe miệng Tiêu Viêm giật giật.

Nhà ai mà

"may mắn"

tới mức mười lăm tuổi đã lên Đại Đấu Sư cơ chứ?

Kể cả năm xưa thiên phú của hắn không bị thụt lùi thì chắc bây giờ cao lắm cũng chỉ là Đấu Sư thôi, cái chức Đại Đấu Sư dứt khoát là vẫn còn xa vời chưa thấy đâu cả.

Đến cả cha hắn là Tiêu Chiến mà mãi tới năm gần bốn mươi tuổi cũng mới chỉ là Đại Đấu Sư thôi đấy.

"Trước kia thì chưa có ai bảo, nhưng giờ thì có rồi đấy."

Tiêu Đình thản nhiên cười, giọng điệu hết sức bình tĩnh:

"Dược Lão tiền bối chả bảo rồi sao, em cũng chỉ được coi là tạm ổn ở cái đại lục Tây Bắc này thôi, chứ sao bì được với lũ thiên tài nhiều như lông trâu ở Trung Châu cơ chứ.

Ở đó dứt khoát là có không ít thiên kiêu mới mười lăm mười sáu tuổi đã là Đấu Hoàng rồi đấy.

"Dược Lão:

".

.."

Có phải mình đã quá lòe người rồi không nhỉ?

Nếu mà sau này Tiêu Đình tới Trung Châu và phát hiện ra chả mấy ai mạnh bằng mình thì dứt khoát là sẽ nực cười lắm đây.

"Chú tới đây dứt khoát là chả phải chỉ để chúc mừng và đả kích anh đấy chứ?"

Tiêu Viêm cố kìm nén sự chấn động trong lòng.

Chú Đình mười lăm tuổi Đại Đấu Sư mà vẫn giữ được sự khiêm tốn như thế, dứt khoát lấy lũ thiên tài ở Trung Châu làm mục tiêu.

Hắn mười sáu tuổi mới lên Đấu Giả, dứt khoát là còn kém xa lắm.

"Em sắp rời gia tộc vài ngày nên chả thể tiếp tục nhận sự chỉ dạy của tiền bối Dược Lão được, dứt khoát là phải qua báo cáo một tiếng."

Tiêu Đình trả lời.

"Lần này chú đi đâu thế?"

Trong mắt Tiêu Viêm lóe lên một sự tò mò.

Lần trước Tiêu Đình dẫn hai cô nàng kia đi Ma Thú Sơn Mạch và mang về được bao nhiêu là thứ tốt như phi hành đấu kỹ hay Tử Tinh Ngọc Quả.

Hắn giờ đã lên Đấu Giả nên dứt khoát là cũng muốn ra ngoài mở mang tầm mắt.

"Đi thành Thạch Mạc ở sa mạc Tháp Qua Nhĩ."

Tiêu Đình thành thật đáp.

"Thành Thạch Mạc?"

Tiêu Viêm thấy cái tên này có chút quen thuộc.

"Chỗ mà hai anh đại ca và nhị ca lập ra đoàn lính đánh thuê đấy, trong thư mấy huynh ấy gửi về có viết mà."

Lời của Tiêu Đình giúp Tiêu Viêm nhớ ra ngay.

"Chú định đi thăm hai anh ấy sao?"

Ánh mắt Tiêu Viêm lộ rõ vẻ ấm áp, mặt hắn tràn đầy nụ cười:

"Anh cũng vừa lên Đấu Giả rồi, dứt khoát là cứ ngồi lỳ một chỗ tu luyện mãi cũng chả tốt, hay là cho anh đi cùng với?"

Chú mà đi theo thì dứt khoát là thành cái bóng đèn điện to đùng rồi còn gì nữa.

"Từ chối!"

Một giọng nữ ôn hòa nhưng đầy dứt khoát vang lên từ phía cửa.

Tiêu Viêm nhất thời cạn lời:

"Em Huân Nhi này, sao cư nhiên chỗ nào cũng có em thế hả?

Anh cùng chú Đình đi thăm hai anh đại ca mà em cũng muốn quản sao?"

"Mọi sự dứt khoát là phải có trước có sau chứ."

Huân Nhi bước tới ngồi xuống cái ghế cạnh Tiêu Đình, đôi mắt linh động của nàng xẹt qua vẻ ghét bỏ:

"Tiêu Đình ca ca đã hứa sẽ đưa muội đi ngắm cảnh sa mạc rồi, anh mà đi theo thì vừa chướng mắt lại vừa vướng chân vướng tay, chả thuận tiện chút nào cả.

"Tiêu Viêm dứt khoát là phục rồi.

Cái cô em họ này với Tiêu Đình đúng là kiểu thanh mai trúc mã, là một cặp oan gia hì hục bày tỏ tình cảm cho nhau, nhưng riêng đối với hắn thì cô nàng dứt khoát là cực kỳ ghét bỏ và luôn tìm cách vùi dập và đề phòng.

Nể mặt Tiêu Đình nên hắn cũng chả tiện nói gì nhiều.

"Thế thì thôi anh chả đi nữa."

Tiêu Viêm chả dại gì mà đi cãi nhau với Huân Nhi, bài học bị vị cường giả thần bí nào đó dạy dỗ hồi bé dứt khoát là vẫn còn in đậm trong tâm trí hắn:

"Sư phụ sắp dạy anh thuật luyện dược rồi, dứt khoát là đợi sau này khi anh cần đi ra ngoài lịch luyện thì anh sẽ tự đi tìm hai anh đại ca sau."

"Thực ra thì cũng chả cần vất vả thế đâu."

Tiêu Đình cười nhẹ:

"Lần này em dứt khoát là sẽ mang cả hai anh đại ca và nhị ca về luôn.

Chả mấy nữa là tới kỳ tuyển sinh của học viện Già Nam rồi, chị Tiêu Ngọc về sớm thế này dứt khoát là để chuẩn bị cho chuyện đó đấy, tới lúc ấy em dứt khoát là cũng sẽ tới đó học tập thôi."

"Nghe nói ở Nội viện của học viện Già Nam có một tòa Thiên Phần Luyện Khí Tháp được xây dựng ngay phía trên ngọn Vận Lạc Tâm Viêm đứng thứ mười bốn trong bảng dị hỏa.

Ngọn lửa này cư nhiên có thể sinh ra tâm hỏa giúp rèn luyện đấu khí một cách tự động để tăng tốc độ tu luyện, dứt khoát được coi là một thứ công cụ gian lận cho việc tu luyện luôn đấy.

Hiệu quả của nó tuy có giảm dần khi cảnh giới tăng lên nhưng dứt khoát là cực kỳ tốt cho tới tận cấp bậc Đấu Vương."

"Em là tu sĩ mang thuộc tính Lôi và Hỏa nên cái nơi đó dứt khoát là quá thích hợp cho em rồi."

—————–

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập