"Cô cô, lúc cháu vừa mới thăng lên Đấu Tôn và nói muốn bế quan thì cô cô chả nói thế này đâu nhé."
Hỏa Trĩ dứt khoát là chả hiểu nổi câu nào của bà cô Hỏa Linh là thật nữa.
Khi nàng vừa thăng lên Đấu Tôn và nhận được phần công pháp cấp Thiên sơ cấp của 《 Hỏa Đế Huyền Điển 》 thì nàng đã đòi bế quan ngay lập tức.
Lúc đó Hỏa Linh đã gật đầu tán thưởng hết lời:
"Người trẻ tuổi là dứt khoát phải chịu đựng được sự cô đơn, biết bế quan để luyện công pháp cao thâm là chuyện cực tốt đấy."
Vậy mà cư nhiên giờ đây cô cô lại bảo người trẻ tuổi thì dứt khoát là phải ra ngoài đại lục mà lịch luyện mới đúng.
"Trĩ nhi bé nhỏ à, cháu dứt khoát là chả hiểu lòng cô cô rồi."
Hỏa Linh nhéo nhéo mũi Hỏa Trĩ trêu chọc:
"Cô cô đây dứt khoát là luôn ủng hộ bọn trẻ các cháu mà.
Dẫu là bế quan khổ luyện hay ra ngoài đại lục mở mang tầm mắt thì dứt khoát đều có cái hay riêng cả, cô cô chỉ đang khích lệ cháu thôi mà.
"Hỏa Trĩ nghe ra được những lời này của cô cô là nói từ tận đáy lòng liền khẽ gật đầu:
"Vậy cô cô có muốn đi cùng với cháu không ạ?"
Hỏa Linh dứt khoát là cường giả mạnh thứ hai của tộc Viêm, chỉ còn cách Đấu Thánh cấp tám có nửa bước thôi, cư nhiên chính là đệ nhất nữ tu của toàn đại lục này đấy.
Nếu có một người như vậy đi cùng thì dứt khoát là cái Đấu Khí Đại lục này nàng đi đâu chả được.
Muốn để cho gã nào đó ăn
"cơm mềm"
thì dứt khoát là cũng sẽ có thêm phần tự tin hơn.
Nàng dứt khoát phải trở thành một vị Hỏa Đế đời tiếp theo mới được!
Sâu trong mắt Hỏa Trĩ ẩn giấu một dã tâm cực lớn.
Mang danh là con gái của tộc trưởng nhưng cư nhiên nàng lại chỉ có huyết mạch Đấu Đế cấp bốn đỉnh phong, điều này khiến nàng dứt khoát bị không ít tộc nhân coi thường.
Nếu không phải do thể chất đặc thù, sau khi lên Đấu Vương lại nhận được sự ưu ái của Hồng Liên Nghiệp Hỏa và luyện hóa thành công ngọn dị hỏa đó giúp thể chất lột xác mạnh mẽ, khiến tốc độ tu luyện chả kém gì bọn mang huyết mạch cấp tám thì dứt khoát là nàng đã chả biết phải hứng chịu bao nhiêu cái lườm nguýt của thiên hạ rồi.
Những gì phải chịu đựng từ nhỏ nàng dứt khoát là chả bao giờ quên, nàng khao khát được chứng minh bản thân mình.
Hỏa Linh chính là thần tượng của nàng, còn thăng thăng lên Đấu Đế chính là chấp niệm lớn nhất đời nàng!
"Đi cùng cháu sao?"
Hỏa Linh nghĩ tới cái nút thắt đã khiến nàng bị kẹt lại suốt mấy trăm năm qua.
Từ cấp Đấu Thánh cấp bảy đỉnh phong lên tới cấp tám, nhìn thì dứt khoát chỉ là một bước nhỏ thôi nhưng thực ra lại là một vực thẳm mênh mông.
Sự tích lũy cần thiết cho cái nhích bước này cư nhiên còn nhiều hơn cả quá trình nàng luyện từ Đấu Giả lên tới tận Đấu Thánh cấp bảy nữa kìa.
Có khi đi cùng đám trẻ ra ngoài ngắm nghía thế gian để thay đổi tâm cảnh lại là một ý hay chăng?"
Cũng được, cô cô sẽ dùng linh hồn để đi cùng cháu."
Hỏa Linh đáp ứng.
Bản thể dứt khoát là vẫn phải ở lại nơi nồng nậm năng lượng nhất trong Viêm Giới để tiếp tục tích lũy đấu khí, nhưng nàng dứt khoát có thể dùng linh hồn hóa thành một thực thể năng lượng với sức mạnh chả kém gì mấy vị Đấu Thánh cấp thấp đâu.
"Cô cô là tốt nhất ạ!
"—————–
Thắm thoát thời gian, thoi đưa tháng ngày.
Một ngày dứt khoát là trôi qua nhanh chóng.
Trưa ngày hôm sau, Tiêu Đình dẫn theo Huân Nhi và Tiểu Y Tiên đã tới được nơi đóng quân của đoàn lính đánh thuê Mạc Thiết ở thành Thạch Mạc thuộc đại sa mạc Tháp Qua Nhĩ.
Sau khi báo danh tính, cả ba người dứt khoát là đã nhận được sự tiếp đón nồng hậu từ Tiêu Đỉnh và Tiêu Lệ.
Rượu qua ba tuần, Tiêu Đình mới nói rõ mục đích của mình:
"Đại ca, nhị ca, em tới đây dứt khoát là mong hai anh quay về gia tộc phát triển.
Những ai trong đoàn lính đánh thuê này mà đáng tin cậy, có tiềm năng và sẵn lòng đi theo hai anh thì dứt khoát là cứ mang hết về luôn."
"Chú Đình ơi, có lẽ chú dứt khoát phải hiểu cái mục đích ban đầu mà anh và đại ca lập nên cái đoàn này chứ."
Tiêu Lệ vẫn đang dốc lòng muốn gây dựng nó thật tốt để sau này còn che chở cho Tiêu Viêm.
"Chính vì thế nên em mới cần hai anh về gia tộc đấy."
Tiêu Đình lấy ra trà do chính mình làm rồi cười nhạt đưa cho Tiểu Y Tiên:
"Hai anh dứt khoát là biết anh Viêm đã khôi phục thiên phú rồi mà.
Lúc nãy ăn cơm em chưa kịp kể là anh Viêm dứt khoát đã thăng lên nhị tinh Đấu Giả và bái được một vị sư phụ luyện dược sư còn đỉnh hơn cả gã Đan Vương Cổ Hà nữa kìa.
Sau này anh Viêm dứt khoát là sẽ ra đại lục mà vẫy vùng chứ chả thèm ngồi lỳ ở cái thành Ô Thản này đâu."
"Thế còn chú thì sao?"
Tiêu Lệ dứt khoát là chả có ý định tranh giành gì với anh em mình:
"Chú đang là thiếu tộc trưởng, sau này dẫn dắt gia tộc đi lên chả phải là tốt hơn sao?"
Tiêu Đình chả trả lời mà trực tiếp phô diễn màn đấu khí hóa giáp luôn.
"Cái.
cái gì.
Đại Đấu Sư sao!."
Cả Tiêu Đỉnh lẫn Tiêu Lệ đều trừng mắt nhìn tới mức há hốc cả mồm, dứt khoát thấy quá đỗi kinh ngạc.
"Anh.
anh véo em một phát cái xem nào."
Tiêu Lệ chả thể tin vào mắt mình nữa.
Tiêu Đỉnh làm ngay, hắn bóp mạnh vào đùi Tiêu Lệ một phát rõ đau.
"Ối đau quá!
Anh cư nhiên lại véo thật đấy à!."
Tiêu Lệ cạn lời.
"Trình này dứt khoát là lão đây cũng sợ mình đang mơ, cơ mà giờ thì chắc chắn là thật rồi."
Tiêu Đỉnh bật cười sảng khoái:
"Tốt, dứt khoát là tốt quá rồi!
Thiên phú của chú Đình cư nhiên còn vượt xa cả thằng Viêm nữa cơ à.
Sau này anh em các chú cùng nhau vẫy vùng trên đại lục thì gia tộc Tiêu dứt khoát sẽ nhờ các chú mà phất lên thôi.
Anh và nhị đệ sẽ về gia tộc lo việc kinh doanh để các chú yên tâm ra ngoài, khi nào mỏi gối dứt khoát là vẫn luôn có một mái nhà để quay về.
"Tiêu Đỉnh thực sự dứt khoát là một người rất hợp để làm tộc trưởng.
Hắn luôn nhìn nhận vấn đề từ đại cục, vừa biết quan tâm tới tộc nhân và người thân mà dứt khoát là chả bao giờ để tư tâm chen vào cả.
Miễn là tốt cho tộc, tốt cho người nhà thì hắn dứt khoát sẽ chấp nhận lui về phía sau.
Trước kia lo Tiêu Viêm bị chèn ép nên hắn mới ra ngoài gây dựng sự nghiệp cho em mình, còn ghế thiếu tộc trưởng dứt khoát là nhường cho Tiêu Đình.
Giờ biết gia tộc sẽ làm vướng chân vướng tay hai đứa em tài giỏi thì hắn lập tức sẵn lòng về trấn giữ để chúng chả phải lo lắng gì chuyện ở nhà nữa.
"Chú Đình cứ yên tâm, anh dứt khoát sẽ giúp đại ca trông coi gia tộc thật tốt.
Chú với thằng Viêm ngoài kia có mệt mỏi thì dứt khoát cứ về nhà mà nghỉ ngơi nhé."
Tiêu Lệ tuy tài năng tu luyện và chiến đấu đều hơn cả Tiêu Đỉnh nhưng hắn dứt khoát là cam tâm tình nguyện làm kẻ hỗ trợ thầm lặng.
Xong việc chính, Tiêu Đình bảo muốn dẫn Huân Nhi và Tiểu Y Tiên đi dạo quanh thành Thạch Mạc một chút.
"Đại ca, nhị ca, hai anh dứt khoát cứ lo việc của mình đi, liệu mà giải quyết sớm chuyện ở đây rồi cử cho bọn em một người rành đường ở đây làm người dẫn đường là được rồi."
Nghe vậy hai anh em họ dứt khoát là gật đầu ngay.
Tiêu Lệ lập tức gọi tổng quản tới và yêu cầu tìm một người rành đường, tính tình kiên nhẫn, dứt khoát là phải nghe lời và quan trọng là phải trông thật xinh xắn ưa nhìn nữa.
Huân Nhi lập tức nhắn tin này vào nhóm chat luôn.
【 Huân Nhi 】:
Đây dứt khoát là một cơ hội tốt đấy.
Làm người dẫn đường sẽ giúp muội tiếp cận bọn ta một cách lẽ đương nhiên nhất, muội có cách nào để được chọn không?
【 Thanh Lân 】:
Chả thành vấn đề đâu thưa Huân Nhi tỷ tỷ, mấy cái điều kiện đó dứt khoát cư nhiên là đang nói về muội đây mà.
Thanh Lân ở hậu viện đang vô cùng phấn khích, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo như búp bê của nàng đỏ bừng lên.
Cuối cùng dứt khoát là cũng sắp được gặp Tiêu Đình thiếu gia mà nàng đêm đêm hằng nhớ rồi!
Thế nhưng chỉ vài giây sau nàng dứt khoát đã phải đờ đẫn cả người ra vì kinh ngạc.
Huân Nhi tỷ tỷ ơi, lão tổng quản dứt khoát là chả chọn muội rồi.
【 Mỹ Đỗ Toa 】:
Hừ, chả phải bảo là đang nói về muội sao?
【 Vân Vận 】:
Chắc nàng ta quên phắt mất cái thân phận mang dòng máu lai giữa người và tộc Xà Nhân rồi, lão tổng quản dứt khoát là sợ làm phật ý quý khách nên mới chả dám chọn nàng ta đấy.
Huân Nhi tỷ tỷ cứu muội với, hay để muội dùng Bích Xà Tam Hoa Đồng thôi miên lão tổng quản một tí nhé?
Chớ có dại!
Làm thế dứt khoát là sẽ bị Tiêu Đình ca ca nhận ra ngay đấy, cứ để đó muội lo cho.
Chỉ trong tích tắc tán gẫu xong, Huân Nhi liền đặt chén trà xuống rồi cười tươi rói:
"Đại ca, nhị ca này, hay là hai anh cứ cho người dẫn muội đi dạo quanh đoàn lính đánh thuê một vòng để muội tự chọn lấy một người dẫn đường cho mình nhé?"
"Chuyện đó dứt khoát là chả thành vấn đề rồi."
Tiêu Lệ liếc nhìn Tiêu Đình một cái rồi đồng ý ngay.
Huân Nhi rủ Tiểu Y Tiên cùng đi, chỉ để lại mình Tiêu Đình ngồi đó với hai người anh.
"Đại ca, nhị ca, đây dứt khoát là công pháp hệ Hỏa cấp Huyền giai cao cấp đấy, hai anh nhớ phải luyện cho kỹ vào."
Tiêu Đình lần lượt đưa hai cuộn giấy cho họ:
"Cái này là do sư phụ của anh Viêm cho nên hai anh dứt khoát là chả cần phải khách khí với em đâu."
Tiêu Đình dứt khoát là có thể xin vái môn cấp Địa từ chỗ Huân Nhi được, nhưng hắn dứt khoát là sẽ chả bao giờ làm thế.
Dẫu hắn có thể ăn
một cách chả chút hổ thẹn nhưng hắn dứt khoát là chả bao giờ muốn lợi dụng tình cảm của Huân Nhi để đi ban phát ân huệ cho người khác theo cái kiểu đó cả.
—————–
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập