Chương 70: Bị cái gọi là "não yêu đương" công kích

【 Thanh Mộc Huyền Điển, Huyền giai cao cấp.

【 Huyền Lôi Công, Huyền giai cao cấp.

Mở môn công pháp ra và đọc những nội dung ghi chép bên trong, Tiêu Đỉnh và Tiêu Lệ dứt khoát là đã lặng người đi hồi lâu.

Hiện tại môn công pháp có đẳng cấp cao nhất trong tộc cũng mới chỉ là Huyền giai trung cấp, chỉ dành riêng cho tộc trưởng tu luyện và nó mang thuộc tính Phong.

Chả ai ngờ được sư phụ của Tiêu Viêm cư nhiên lại hào phóng đưa ra hẳn hai môn cấp Huyền giai cao cấp cực kỳ phù hợp với họ như thế, lại còn tin tưởng giao cho Tiêu Đình mang tới nữa chứ.

Có được hai môn này trong tay, họ dứt khoát là tràn trề tự tin rằng khi quay về tộc phát triển, trước năm ba mươi tuổi dứt khoát sẽ đột phá lên được tới cấp Đấu Linh thôi.

"Dứt khoát em là chả cần khách sáo với hai anh đâu, cái này dứt khoát là nhờ phúc của thằng Viêm hết đấy."

Tiêu Lệ cười phớ lớ nhận lấy công pháp:

"Chú Đình giờ dứt khoát đã là Đại Đấu Sư rồi, lâu lắm anh em mới gặp mặt, chú cư nhiên định chả tặng cho anh với đại ca cái gì tốt sao?"

Đây dứt khoát chỉ là lời nói đùa thôi nhưng Tiêu Đình lại cư nhiên từ trong nhẫn trữ vật lấy ra hai viên đan dược thiệt:

"Mấy viên này dứt khoát là sẽ giúp tốc độ tu luyện của hai anh tăng lên đấy."

"Chú.

chú cư nhiên lại chuẩn bị quà thật luôn đấy à?"

Tiêu Lệ gãi gãi đầu:

"Làm anh thế này chả nhẽ lại đi nhận đồ của chú thì dứt khoát là chả biết xấu hổ tí nào hả?"

Tiêu Đình:

(Cái bộ dạng này của anh dứt khoát là chả có tí gì gọi là chả biết xấu hổ cả đâu nhé.

"Thôi đại ca dứt khoát là chả thèm khách khí với anh em nhà mình làm gì."

Tiêu Đỉnh cười tươi nhận lấy đan dược.

Hắn dứt khoát biết là với Tiêu Đình bây giờ thì mấy thứ này chả đáng là bao nên mới nhận lấy một cách dứt khoát thế.

Ba anh em cùng nhau ôn lại chuyện cũ, cái sự xa cách bấy lâu nay dứt khoát là cũng tan biến sạch sành sanh ngay lập tức.

Tiêu Lệ bỗng đổi giọng trêu chọc:

"Chú Đình này, anh thấy chú với em Huân Nhi giờ dứt khoát là thân thiết lắm đấy nhé, còn dẫn cô nàng đi ngao du khắp nơi nữa chứ.

Chả bù cho hồi xưa chú với em ấy dứt khoát là cứ hễ gặp nhau là như chó với mèo vậy."

"Hồi đó chả ưa nhau dứt khoát là vì chuyện của anh Viêm thôi, giờ lớn rồi dứt khoát là hiểu chuyện hơn nên chả còn trẻ con như thế nữa."

Tiêu Đình thản nhiên đáp:

"Huống chi suốt ba năm anh Viêm gặp chuyện, Huân Nhi dứt khoát là chả hề bỏ đá xuống giếng, nàng ta là một trong số ít người chả thèm buông lời mỉa mai huynh ấy đấy.

Có hoạn nạn mới rõ chân tình, một cô gái tốt như thế dứt khoát là hiếm có khó có tìm lắm, có cơ hội thì dứt khoát là phải giữ cho thật chặt chứ.

"Huân Nhi đứng ngoài cửa viện dứt khoát là đã ra hiệu cho Tiểu Y Tiên và Thanh Lân cùng dừng bước lại.

"Chú Đình dứt khoát là trưởng thành thật rồi, đã biết thương hoa tiếc ngọc rồi đấy nhé."

Tiêu Lệ bật cười ha hả.

Tiêu Đỉnh cũng mỉm cười gật đầu, nhưng hắn dứt khoát là nhìn nhận vấn đề một cách lý trí hơn:

"Thân phận của Huân Nhi dứt khoát là chả hề đơn giản đâu.

Tuy chả rõ mục đích nàng ta tới nhà họ Tiêu mình để làm gì nhưng dứt khoát là sớm muộn gì nàng ta cũng sẽ phải rời đi thôi.

Chú mà muốn ở bên nàng ta thì dứt khoát là sẽ phải đối mặt với áp lực cực lớn đấy, dứt khoát là phải chuẩn bị tâm lý cho kỹ vào."

"Đại ca cứ yên tâm, em dứt khoát là đã tính toán kỹ cả rồi."

Tiêu Đình nghiêm túc nói:

"Thế nên em dứt khoát chả bao giờ từ chối những cái lợi lộc mà Huân Nhi đưa cho cả.

Em dứt khoát phải tận dụng mọi thứ giúp mình mạnh lên, kể cả đó là đồ của nàng ấy đưa cho đi nữa.

Chỉ khi mình đủ mạnh thì sau này mới dứt khoát có tư cách đứng cạnh nàng ấy được.

Còn mấy cái món nợ tình nợ nghĩa bây giờ dứt khoát là sau này em sẽ trả lại gấp bội cho nàng ấy thôi.

"Câu nói này khiến Tiêu Đỉnh và Tiêu Lệ dứt khoát là cũng cảm thấy đôi chút nặng nề.

Tiêu Đình tuy tài giỏi nhưng cái áp lực hắn đang gánh dứt khoát là lớn hơn họ nhiều.

"Với cả này, "

Tiêu Đình bỗng đổi giọng đắc ý cười bảo:

"Được ăn cơm mềm (nhuyễn phạn)

dứt khoát là sướng lắm hai anh ạ.

Ăn cơm mềm một lần dứt khoát là sướng một lần, mà ăn cả đời thì dứt khoát là sướng cả đời luôn đấy.

"Tiêu Đỉnh và Tiêu Lệ:

".

.."

Dứt khoát là thằng em này đang nói thế để an ủi họ thôi đúng không?

Nhưng thực tế thì Tiêu Đình dứt khoát là nói được làm được, trong ngoài như một, hắn vừa nói miệng vậy vừa dứt khoát chép luôn vào nhật ký như thế.

Đám phụ nữ:

(Đúng là cái hạng đàn ông dứt khoát là chả thích phấn đấu mà chỉ muốn cung phụng để được ăn cơm mềm thôi mà.

【 Mỹ Đỗ Toa 】:

Ta dứt khoát là chả biết phải đánh giá hắn thế nào cho phải nữa.

【 Huân Nhi 】:

Tốt mà, huynh ấy muốn ăn cơm mềm thì muội dứt khoát là chỉ thấy may mắn vì mình có đủ lực để cho huynh ấy ăn mà thôi.

Nếu huynh ấy mà mê đắm mỹ nhân thì muội dứt khoát cũng chỉ thầm cảm ơn vì mình đã được sinh ra với một diện mạo xinh đẹp thế này thôi.

【 Vân Vận 】:

Ờ.

ừm.

tê.

đúng là như vậy thật!

Vân Vận dứt khoát là chả biết phải dùng từ gì để tả cái cô nàng Huân Nhi này nữa.

Nếu nàng ta mà sống ở thời hiện đại thì cư nhiên dứt khoát là sẽ bị người đời gọi là một

"não yêu đương"

chính hiệu mất thôi.

Lúc sau Huân Nhi và Tiểu Y Tiên cùng dẫn theo mấy gã thị nữ bước vào phòng khách.

Họ dứt khoát chả thèm đóng kịch

"tình cờ"

chọn trúng Thanh Lân làm gì cho lộ liễu quá mức cả.

Họ chỉ dứt khoát là đưa Thanh Lân vào danh sách ứng viên rồi để mặc cho Tiêu Đình tự đưa ra quyết định thôi.

"Vậy thì chọn nàng ta đi."

Khi Tiêu Đình được trao quyền chọn, hắn dứt khoát là đã chọn ngay Thanh Lân.

Vậy là Thanh Lân chính thức trở thành người dẫn đường đưa ba người họ đi dạo quanh thành Thạch Mạc một vòng.

"Cái thành Thạch Mạc này dứt khoát cũng chả to tát gì, muốn lịch luyện thực sự thì dứt khoát phải ra ngoài kia mới được.

Biết đâu cư nhiên lại gặp được kỳ ngộ gì đó, mà cái vận may của ta dứt khoát là từ trước tới giờ vẫn luôn tốt lắm đấy nhé."

Lúc ăn tối Tiêu Đình khôn khéo dẫn dắt câu chuyện để chuẩn bị cho chuyến đi dạo quanh vùng phụ cận nhằm hốt cho hết đống lợi lộc ở quanh đây.

Thanh Lân thì dứt khoát là chả nói câu nào, nàng cứ như một con thỏ trắng nhỏ nhút nhát đứng cạnh Tiêu Đình hết lòng hầu hạ.

Được chăm sóc chu đáo quá mức khiến Tiêu Đình thấy mình dứt khoát là sắp sa đọa tới nơi rồi.

"Vận may của Tiêu Đình ca ca dứt khoát là cực tốt luôn."

Huân Nhi chống cằm cười duyên dáng, nàng chân thành tán thành:

"Như cái hang động ở Ma Thú Sơn Mạch đó, nếu chả có huynh thì dứt khoát là cái món hời lớn nhất đã bị bỏ lỡ mất rồi.

Hay như hang của gã Tử Tinh Dực Sư Vương kia nữa, nếu chả có chú thì dứt khoát là chả bao giờ lấy được Tử Tinh Ngọc Quả đâu."

"Đúng là như vậy thật."

Tiểu Y Tiên cũng gật đầu đồng ý.

"Các muội sai rồi."

Tiêu Đình vừa gắp đồ ăn cho hai nàng vừa đưa mắt thâm tình nhìn họ, giọng điệu dứt khoát là vô cùng dịu dàng:

"Là vì có các muội ở bên nên ta mới có được những thứ đó đấy.

Cái vận may lớn nhất đời ta dứt khoát chính là được gặp các muội cơ mà.

"Hắn dứt khoát là đã thể hiện đúng cái bản lĩnh của một kẻ

"ăn cơm mềm"

thượng hạng, luôn biết cách làm thỏa mãn giá trị cảm xúc cho những

"phú bà"

của mình.

Huân Nhi cảm thấy mặt mình dứt khoát là nóng bừng lên, trong lòng tràn ngập một cảm giác ấm áp khó tả.

Còn Tiểu Y Tiên thì vành tai đỏ ửng:

(Huynh đã ăn cơm mềm của Huân Nhi rồi cư nhiên sao lại còn dám buông lời tán tỉnh cả muội nữa thế hả?

Đôi mắt xanh biếc của Thanh Lân lóe sáng:

(Tiêu Đình thiếu gia vừa mới bảo là

"các muội"

đấy nhé, ở đây cư nhiên chỉ dứt khoát là có nàng, Huân Nhi và Tiểu Y Tiên thôi.

Làm tròn lên một tí thì dứt khoát là cũng có cả nàng trong đó rồi!

"Thiếu gia, Thanh Lân dứt khoát cảm thấy vận may của mình mới là tốt nhất ấy, vì cư nhiên đã gặp được mọi người!"

Thanh Lân bất chợt lên tiếng.

Tiêu Đình hơi sững lại rồi ngơ ngác nhìn nàng ta.

Cái cô nàng này nói câu này dứt khoát là có ý gì đây?

Nhưng Thanh Lân dứt khoát đã lấy hết dũng khí mà thốt lên:

"Thiếu gia, lúc mọi người rời đi cư nhiên liệu dứt khoát có thể mang Thanh Lân đi cùng với được không ạ?"

"Ồ?"

Tiêu Đình xoa xoa tay, vẻ mặt dứt khoát là càng thêm phần thắc mắc:

"Sao Thanh Lân lại có ý định đó thế nhỉ?"

"Thiếu gia à, mọi người cư nhiên dứt khoát là chả hề coi thường hay kỳ thị muội cả."

Thanh Lân dường như đã dồn hết sức lực bình sinh mà quát lên:

"Ở cái thành Thạch Mạc này dứt khoát là ai nấy sau khi biết muội mang dòng máu lai của người và tộc Xà Nhân thì khá khẩm lắm là xa lánh, tệ hơn dứt khoát là nhục mạ và khinh bỉ muội không tiếc lời.

Nhưng ở chỗ của mọi người đây dứt khoát là muội chả cảm thấy chút kỳ thị nào cả.

Huân Nhi tiểu thư đã chọn muội, mà ngài dứt khoát cũng đã chọn muội nữa.

Muội.

muội dứt khoát muốn được sống một cuộc đời có lòng tự trọng, được người khác nể trọng ạ!

"Thanh Lân dứt khoát là chả hề diễn kịch, tất cả đều là lời nói từ tận đáy lòng nàng.

Với nàng thì Tiêu Đình dứt khoát giống như một tia sáng xé tan màn đêm tăm tối vậy.

Dẫu có cuốn nhật ký kia hay không thì nàng dứt khoát vẫn sẽ luôn khao khát luồng sáng đó thôi, có chăng sự khác biệt dứt khoát chỉ là nàng sẽ chả hành động bộc phát mạnh bạo như bây giờ mà thôi.

"Ừm."

Với linh hồn lực mạnh mẽ của mình Tiêu Đình dứt khoát nhận ra tình cảm và biểu cảm của Thanh Lân đều là chân thực cả, khiến trong lòng hắn dâng lên một tia thương xót vô ngần.

Cái thành Thạch Mạc nằm sâu trong sa mạc Tháp Qua Nhĩ này dứt khoát chính là tiền tuyến giữa đế quốc Gia Mã và tộc Xà Nhân, thù hận giữa hai bên dứt khoát là cực kỳ sâu đậm.

Một đứa con lai lớn lên ở đây thì hoàn cảnh dứt khoát là bi đát đến nhường nào rồi.

Một ánh mắt đối xử bình đẳng thôi dứt khoát cũng là cả một sự xa xỉ đối với họ.

Chả trách hồi xưa Tiêu Viêm và Thanh Lân chỉ bên nhau một thời gian ngắn mà sau này khi gặp lại nàng vẫn sẵn lòng đi theo hắn.

Sự giúp đỡ về mặt tình cảm vào lúc khó khăn nhất dứt khoát là vô cùng đáng quý.

Nghĩ tới đó hắn bỗng đổi ý:

"Thôi cái chuyện đi theo ta thì cứ dẹp đi đã nhé."

Thanh Lân sững sốt, Huân Nhi và Tiểu Y Tiên cũng dứt khoát là sửng sốt theo.

—————–

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập