Chương 41: Võ vương chiến đấu

Cuộc hành trình vẫn tiếp tục.

Sau một hai ngày yên bình, không có chuyện gì xảy ra, cả đội dần thả lỏng.

Tối hôm đó, họ nghỉ chân bên một khe suối còn cách tông môn một ngày đường nữa.

Lửa trại tí tách, gió núi se lạnh thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và lá rừng.

Vân Phong ngồi bên cạnh Hương Lan, khẽ nghiêng người thì thầm hỏi, giọng trầm thấp chỉ đủ hai người nghe:

“Cô biết công tử Trần này đến Thiên Tuyền Tông làm gì không?

Hương Lan quay sang nhìn cậu, ánh lửa phản chiếu trong mắt cô, rồi đáp khẽ:

“Nghe nói cậu ấy là đệ tử nội môn của tông môn đó.

Lần này về thăm gia đình, nghe nói đang bị thương nên mới nhờ đoàn người hộ tống.

Vân Phong ngẫm nghĩ một chút, khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười nhẹ, ánh mắt thoáng lóe lên tia sáng khó hiểu.

“Có chuyện gì sao?

Hương Lan hỏi, giọng lo lắng.

Vân Phong chỉ lắc đầu, không nói gì thêm.

Trong chuyến đi này, Vân Phong và Hương Lan luôn đi bên cạnh nhau như hình với bóng.

Mái tóc đỏ ngắn của cô, vài lọn bay nhẹ trong gió, cậu cảm thấy rất đặc biệt – một màu sắc nổi bật giữa đoàn người mặc y phục tối màu, như ngọn lửa nhỏ giữa đêm tối.

Sáng hôm sau

Đi được một đoạn tới khe núi hẹp, đột nhiên hàng chục hòn đá lớn bị ném xuống từ vách núi cao.

Tiếng đá lăn ầm ầm, bụi đất mù mịt.

Cả đội và những binh lính lập tức cảnh giác, vận linh khí tạo thành lớp chắn đỡ đá rơi, tiếng va chạm vang vọng như sấm.

Nhìn lên phía trên, hàng chục tên áo đen bịt mặt nhảy xuống, khí thế hung hãn.

Cầm đầu là một tên to lớn, khuôn mặt dữ tợn, uy áp đáng sợ tỏa ra như sóng gầm.

Không nói nhiều lời, cả đội lập tức hành động, lao vào tấn công.

Hương Lan và Vân Phong cùng nhau chiến đấu với những tên Võ sư, roi gai quất mạnh, kiếm khí lóe sáng.

Lực Điên và Văn Hải thì lao vào những tên Đại võ sư, thương dài như rồng cuốn, bí pháp truyền linh khí vang lên từng hồi.

Tên cầm đầu áo đen thì lao thẳng vào phía xe ngựa của công tử Trần.

Nhưng bị tên áo đen hộ tống chặn lại.

Hai bên đánh nhau căng thẳng, tiếng vũ khí va chạm vang vọng khe núi, linh khí bùng nổ như pháo hoa.

Nhưng đột nhiên tên cầm đầu bay lên không trung, đứng trên đó vận linh khí, phóng ra một con rồng đen khổng lồ từ linh khí lao xuống chỗ người áo đen.

Một chiêu đánh hạ hắn trong chớp mắt, thân hình tên áo đen bay ngược ra, đập mạnh vào vách núi, máu phun ra.

Lúc này cả đội và binh lính bắt đầu sợ hãi.

Hương Lan nắm chặt tay Vân Phong, giọng run run:

“Là… Võ Vương!

Hắn là tên cầm đầu của sơn trại Hùng Sư!

Đột nhiên hắn cười lớn trên không trung, chỉ vào xe ngựa bên trong:

“Haha công tử Trần nghe nói ngươi là đệ tử nội môn của Thiên Tuyền đúng chứ?

Lần này xem như ngươi chết chắc rồi.

Mau đem bảo bối hiến tặng ông tổ của ngươi đi!

Nói xong hắn liền kết ấn, chưởng lực kinh hồn lao về phía xe ngựa.

Khi linh khí sắp chạm tới, một cổ lá chắn vô hình hiện ra chặn lại.

Xe ngựa phát nổ, khói băng mù mịt bay lên.

Khi khói tan, không ai nhìn thấy công tử Trần trên xe nữa.

Nhìn lên, thấy cậu ấy đứng đối diện với tên cầm đầu, khí thế bình tĩnh, không chút hoảng loạn.

Tên kia hoảng loạn:

“Ngươi cũng là Võ Vương?

Hừ thì sao chứ hôm nay chịu chết đi!

Cả hai lao lên tấn công nhau.

Công tử sử dụng kiếm khí, mỗi chiêu tung ra đều khiến những Võ sư và Đại võ sư bên dưới rung động, kiếm quang lóe sáng như cắt đứt không gian.

Bên phía Vân Phong cũng không chịu đứng yên, tiếp tục lao vào chiến đấu.

Bên trên vẫn chiến đấu kịch liệt.

Công tử Trần nhảy ra, giơ cao thanh kiếm:

“Hùng Sư chịu chết đi.

TRẢM THẦN!

Vừa hô chiêu thức hắn liền chém xuống.

Từ lưỡi kiếm bay ra một đạo trảm linh khí khổng lồ, mang theo uy áp hủy diệt tấn công thẳng vào người Hùng Sư.

Hắn cố dùng pháp bảo và linh khí chống đỡ nhưng không lại, phun máu và rớt xuống đất.

“Ngươi giấu nghề sao dụ ta ra đây sao?

Hắn nhìn công tử Trần với vẻ mặt đầy căm hận.

Tên công tử nhìn hắn với ánh mắt khinh thường:

“Không làm như vậy sao dụ được ngươi ra chứ.

Giờ thì mau chóng cho ta mượn chiếc đầu để về tông nhận thưởng đi.

Hắn liền lao tới cắt đứt đầu tên Hùng Sư, nhét vào túi, rồi nhìn về phía nhóm Biên Hoang:

“Các ngươi đã làm xong nhiệm vụ hãy về thành tìm quản gia để nhận thưởng đi.

Nói xong hắn liền bay về phía tông môn với tốc độ đáng sợ.

Cả đội khi giải quyết xong bắt đầu ngồi xuống.

Vân Phong thầm nghĩ:

“Thì ra đây là cách làm của đệ tử tông môn lớn cấp Võ Vương.

Nhưng mà ta đã đoán được phần nào.

Lúc này hắn nhìn qua tên áo đen luôn đi bên cạnh xe ngựa cũng biến mất hoàn toàn.

Hương Lan chạy về phía Vân Phong, giọng lo lắng:

“Cậu không sao chứ?

Vân Phong lắc đầu, cùng mọi người trị thương nghỉ ngơi, sau đó về thành.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập