Chương 42: lĩnh Ngộ

Cả đội tới gia tộc Trần gặp quản gia.

Vừa đến cổng, đã thấy ông ta đứng đợi sẵn trước cửa, nụ cười thân thiện nhưng không giấu được vẻ hài lòng:

“Các cậu tới rồi sao?

Phần thưởng của nhiệm vụ này đã được tăng lên 400 viên trung phẩm.

Ông ta ném cho Lực Điên một túi trữ vật nặng trịch.

Lực Điên nhận lấy, chắp tay:

“Cám ơn quản gia.

Sau khi nhận linh thạch, cả đội tới tửu quán lớn nhất trong thành để ăn mừng.

Họ chọn bàn to ở góc khuất, không khí nhộn nhịp của quán ăn vang vọng tiếng cười nói, mùi thịt nướng và rượu thơm lừng lan tỏa.

Tiểu nhị chạy tới, chắp tay cung kính:

“Các đại gia muốn ăn gì ạ?

Lực Điên cười sảng khoái, vỗ bàn:

“Cho ta các món ngon và rượu đi!

Tiểu nhị gật đầu lia lịa, chạy ra gọi món.

Hương Lan quay sang Vân Phong, giọng nhẹ nhàng hỏi:

“Phong à, cậu thấy nhiệm vụ đầu tiên thế nào?

Với lại cậu định làm gì trong tương lai thế?

Vân Phong nghe vậy liền xoa cằm, suy nghĩ một lúc rồi đáp:

“Nhiệm vụ đầu tiên cũng ổn.

Còn sau này ta định bế quan tu luyện để đột phá Đại Võ Sư thôi.

Hương Lan chớp mắt vài cái, ánh mắt lóe lên tia sáng:

“Định bế quan sao?

Cậu có chỗ chưa?

Nghe nói cậu vẫn đang ở quán trọ nhỉ, chỗ đó không tốt lắm đâu… Hay là về nhà ta đi.

Vừa nghe xong, Lực Điên và Văn Hải đang ngậm rượu liền phun ra, hai người nhìn Hương Lan đầy kinh ngạc:

“Tiểu muội à, ngươi có phải hơi vội không?

Hương Lan nghe vậy liền đấm hai người họ, mặt đỏ bừng:

“2 người nghĩ gì thế?

Ta chỉ muốn giúp tiểu đệ thôi!

“Như vậy có tiện lắm không?

Vân Phong hơi sốc mà hỏi lại, giọng hơi lắp bắp.

Hương Lan nghe thế liền cười, giọng tự nhiên:

“Có gì đâu mà không ổn.

Chúng ta đều là người của Võ Mặc mà.

Cứ yên tâm, nhà ta cũng không nhỏ đâu.

Nói xong cả đội bắt đầu ăn uống no say, tiếng cười nói vang vọng, rượu chảy như suối, không khí ấm áp giữa những người đồng đội đã cùng nhau vượt qua sinh tử.

Sau đó Hương Lan dẫn Vân Phong tới nhà mình.

Hai người ngừng lại ở một phủ nhỏ, vào trong là chính điện, hai bên là hai phòng.

“Đây là nhà của ta.

Cậu cứ ở phòng bên trái đi, ta ở đối diện bên phải.

Cho ở miễn phí đấy nhé.

Vân Phong gật đầu, sau đó đi tham quan phòng mình.

Vào trong là một nơi sạch sẽ gọn gàng, có một chiếc giường, một cái bàn nhỏ, bàn trang điểm và cái đèn dầu.

Cậu sắp xếp đồ đạc của mình, đặt cây lược của mẹ trên bàn, rồi liền nhảy lên giường ngủ một giấc thật sâu tới tối.

Khi tỉnh dậy cậu nghe tiếng gõ cửa bên ngoài.

Cậu liền ra mở cửa.

Trước cửa Hương Lan đang bưng bát súp nóng hổi, mùi thơm lan tỏa:

“Cậu ăn đi, ta tự làm đấy.

Xem như bồi bổ vì lần trước cậu cứu ta.

Vân Phong nhận lấy, giọng khẽ:

“Cám ơn.

Cậu ấy bước vào phòng và Hương Lan bước theo sau.

Hai người ngồi xuống bàn.

“Ăn thử đi xem ngon không.

” Hương Lan nói giọng gấp gáp, mắt lấp lánh chờ đợi.

Cậu liền múc một muỗng ăn thử.

Súp linh chi nóng ngọt, cảm nhận ăn xong linh khí trong người thoải mái hơn nhiều, vết thương còn sót lại như được xoa dịu.

“Ngon lắm, rất ngon.

Hương Lan nghe vậy liền tròn xoe mắt, vui mừng:

“Thật sao?

May quá!

Vân Phong nhìn Hương Lan vui vẻ khi nhận được lời khen của mình.

Lúc này trong đầu cậu nghĩ:

“Không lẽ cô ấy đã thích ta rồi sao?

Nhưng bây giờ ta còn có trọng trách báo thù, sao có thể dính đến chuyện tình cảm bây giờ.

Trong đầu cậu nghĩ thế nhưng tay vô thức múc một muỗng súp lên đút Hương Lan.

Cô ấy thấy thế liền đỏ mặt nhưng vẫn ăn lấy.

Vân Phong lúc này mới nhận ra hành động của mình.

Cả hai người bắt đầu đỏ mặt và ngượng ngùng.

Dù sao cậu cũng mới 16 tuổi, đây là lần đầu có cảm giác như vậy.

Ăn xong cả hai người phòng ai nấy về.

Vân Phong bắt đầu mở lại cuốn Phá Thiên Kiếm của mình ra để nghiên cứu tại sao cậu lại không luyện được.

Lúc trước cậu thử đi thử lại động tác tư thế trong đó, mỗi lần làm linh khí đều bị hút sạch đi khi chưa kịp làm gì.

Nhưng lúc này cậu quyết tâm luyện một lần nữa.

Vừa giơ tay theo động tác, cảm nhận linh khí bị mất nhanh chóng nhưng lại khác biệt với lúc trước.

Cây kiếm Hắc Hình Quỷ Kiếm của cậu, hai mắt quỷ sáng đỏ trong đêm, cây kiếm rung nhẹ.

Cậu cảm nhận linh khí đã ngừng, bắt đầu dùng chiêu một của Phá Thiên.

Tầng 1:

VẠN KIẾM TRẢM.

Thanh kiếm bay lên không trung, tách ra thành hàng trăm cây kiếm bay loạn xạ trong phòng.

Chưa đầy một giây, cả căn phòng sập xuống, căn phòng đã bị phá nát.

Kiếm cũng ngưng hẳn, hợp lại thành một cây cũ bay về tay cậu.

Bây giờ linh khí trong người cậu đã biến mất hoàn toàn, chỉ dùng một chiêu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập