Chương 43: Nhẹ Lòng

Khi Vân Phong còn đang ngớ người vì mệt và sốc vì chiêu lúc nãy quá mạnh, cả căn phòng đã sập xuống trong tiếng nổ vang trời, bụi đá bay mù mịt, Hương Lan vội chạy tới, giọng đầy lo lắng và kinh ngạc:

“Có chuyện gì thế?

Sao căn phòng này lại nát rồi?

Chuyển cảnh.

Tại một căn phòng tối, ánh đèn dầu lấp lóe yếu ớt, Hương Lan đang nằm trên chiếc giường của mình, dưới đất là Vân Phong đã lót đồ nằm tạm.

Không khí yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió đêm lùa qua khe cửa, mang theo chút lạnh lẽo.

Hương Lan khẽ nghiêng người nhìn xuống, giọng trách móc nhưng đầy ấm áp:

“Cậu phá thật đấy, mới có một ngày mà đã làm nát phòng nhà tỷ rồi.

Vân Phong đang nằm dưới nghe vậy khẽ mở mắt, ánh mắt mệt mỏi nhưng thoáng chút áy náy:

“Ta cũng không biết nó đến mức đó… xin lỗi nhé.

Hương Lan cúi xuống nhìn Vân Phong đang nằm dưới chân giường, giọng dịu dàng:

“Không có gì đâu, ngày mai kêu người tới sửa là được.

Vân Phong ngước lên nhìn Hương Lan.

Hai ánh mắt chạm nhau trong ánh đèn dầu mờ ảo, cậu khẽ hỏi, giọng trầm thấp:

“Tại sao mọi người lúc đầu lại mời tôi vào đội thế?

Dù tôi chỉ mới có tu vi Võ Sư.

Hương Lan nghe thế đỏ mặt, ngập ngừng hồi lâu rồi trả lời, giọng nhỏ nhẹ như sợ cậu giận:

“Thật ra lúc đầu cả đội chỉ muốn mời người mới vào đội, chủ yếu là… ừm, lấy tiền của người mới thôi.

Rủ đi làm nhiệm vụ cho cậu thấy khó mà rút lui.

Ai ngờ cậu lại liều mạng bảo vệ tôi… Cậu không giận chứ?

Nghe thế cậu ấy liền thở phào, giọng nhẹ nhàng:

“Thì ra là thế.

Tất nhiên là không giận rồi, dù gì các người cũng không hãm hại ta.

Hương Lan nghe xong liền cười tươi, mắt lấp lánh:

“Thật sao?

Nhưng mà sao cậu lại tới được thành Vô Chủ này thế?

Lúc đầu cậu còn không biết Võ Mặc là hội gì nữa.

Vân Phong nhìn vào ánh mắt của Hương Lan hồi lâu, rồi chậm rãi kể, giọng trầm buồn:

“Thật ra là ta bỏ trốn tới đây…”

Cậu bắt đầu kể từ lúc mình rời nhà tới Võ Các, gặp nhiều chuyện, xin rút lui về nhà và thấy cha mẹ đã mất, biết cha mẹ là cha mẹ nuôi.

Sau khi trở lại Võ Các được vài tháng thì Võ Các bị diệt.

Nghe xong Hương Lan khẽ đưa nhẹ cánh tay xuống vuốt tóc Vân Phong.

Vân Phong nhắm mắt cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cô ấy, tim cậu như được xoa dịu phần nào nỗi đau chôn sâu.

Hương Lan nói, giọng nghẹn ngào:

“Cậu nhóc tội nghiệp…”

Ánh mắt của cô lúc này đã đỏ hoe từ bao giờ, nước mắt lặng lẽ lăn dài.

Vân Phong nắm tay Hương Lan đang xoa đầu mình và kéo cô ấy xuống chỗ mình.

Bàn tay cậu luồng qua eo cô ấy, ôm sát vào người.

Hương Lan không đẩy cậu ấy ra, dù không nói nhưng trong đầu hai người bây giờ đều biết đối phương là người mình yêu rồi.

Không khí yên tĩnh, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập và hơi thở ấm áp hòa quyện.

Sáng hôm sau Vân Phong mở mắt.

Tối hôm qua cậu đã ngủ rất ngon, được xem là giấc ngủ ngon nhất của cậu trong 7 năm qua.

Cậu nhìn bên cạnh thấy Hương Lan đang nằm cạnh mình, mái tóc đỏ ngắn rối nhẹ, khuôn mặt bình yên trong giấc ngủ.

Cậu vuốt nhẹ mái tóc đỏ của cô ấy.

Cô ấy mở mắt, mặt đỏ như cà chua:

“Đồ biến thái!

Hương Lan đẩy Vân Phong văng ra xa, sau đó đứng dậy chạy ra ngoài, tim đập thình thịch.

Vân Phong ngồi dậy nhìn về hướng cửa nơi cô ấy chạy ra, khẽ lẩm bẩm:

“Không biết lựa chọn này có đúng không…”

Cậu bước ra ngoài đang thấy Hương Lan bên giếng nước rửa mặt.

Cậu cùng chạy ra rửa mặt cùng cô ấy.

Thấy cậu đang đi tới, Hương Lan vội vàng làm ngơ như không biết gì, mặt vẫn còn đỏ.

Cả hai vệ sinh buổi sáng xong, chuẩn bị ra thành kiếm đồ cho Vân Phong bế quan đột phá.

Vừa mở cửa đã thấy Lực Điên và Văn Hải đang áp tai vào nhà để nghe lén gì đó.

“Này 2 người đang theo dõi ta đấy à?

Hương Lan đá mông họ một cái, cả hai xoa đầu cười trừ:

“Không có, chỉ xem Phong đệ ngủ ngon không thôi.

Cả nhóm cười nói vui vẻ.

Văn Hải nháy mắt với Lực Điên ra hiệu 2 người phải rời đi.

Lực Điên gật đầu, đi chỗ khác để 2 người riêng tư.

Vân Phong nhìn thấy liền cười khổ.

Nguyên một ngày Vân Phong và Hương Lan đi tới tiệm đan dược, tiệm phù lục, pháp trận để mua những thứ cần cho cậu ấy bế quan đột phá.

Tiêu tốn hết 250 trung phẩm linh thạch.

Vân Phong mượn lại của Hương Lan 50 viên.

Tối hôm đó sau khi căn phòng của cậu đã sửa xong, cậu bắt đầu cắm cờ 4 góc phòng tạo màn chắn linh khí, sau đó dán bùa vào trước ngực và ăn viên đan dược cấp 2 Phá Cảnh Đan, bắt đầu bế quan.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập