Con đường đất bắt đầu rộng ra khi đoàn xe tiến gần Mauville.
Những vệt bánh xe cũ chồng lên nhau trên nền đất đỏ, chứng tỏ nơi này đã gần khu giao thương lớn.
Hai ngày cuối của chuyến đi trôi qua khá yên ổn.
Không còn đoạn rừng hẹp hay những khúc cua khuất tầm nhìn, chỉ còn những cánh đồng khô trải dài hai bên đường, thỉnh thoảng xen lẫn vài con đường nhánh dẫn tới trang trại nhỏ.
Mightyena kéo xe đều đặn phía trước.
Nó đã quen với nhịp di chuyển của đoàn nên hiếm khi cần Roderic nhắc nhở.
Breloom vẫn đi lệch sang bên phải con đường như mọi khi, đôi lúc dừng lại vài giây để lắng nghe âm thanh trong đám cỏ cao trước khi bước tiếp.
Murkrow bay phía trên đầu họ.
Nó không bay cao, chỉ lượn thành những vòng rộng lười biếng, đôi khi đáp xuống một cột gỗ ven đường rồi lại cất cánh.
Dáng bay của nó không vội vàng, giống như một con chim đang giết thời gian hơn là đang theo dõi đoàn người.
Hant vẫn tiếp tục thử.
Từ hôm trước cậu đã bắt đầu, và sáng nay lại thử thêm lần nữa.
Một miếng bánh Pokémon do chính tay cậu làm theo cách Lysa đã chỉ.
Bột khô trộn với cá nghiền, thêm chút muối khoáng.
Mùi của nó không tệ, ít nhất là với tiêu chuẩn của thức ăn dành cho Pokémon.
Hant giơ tay lên.
“Mày ăn thử không?
Murkrow đang đậu trên thùng xe.
Con chim đen nghiêng đầu sang một bên, con mắt đỏ nhìn miếng bánh rồi chuyển sang nhìn Hant.
Nó không động.
Chỉ quan sát.
Một lúc sau, Murkrow phát ra tiếng kêu ngắn.
“Cạc.
Âm thanh nghe giống như một tiếng cười khẽ.
Hant vẫn giữ tay thêm vài giây, nhưng Murkrow không có dấu hiệu tiến lại.
Cuối cùng cậu rút tay về, bẻ một miếng nhỏ rồi cắn thử.
Không ngon.
Nhưng cũng không đến mức khó nuốt.
Murkrow nhìn cảnh đó, rồi kêu tiếp.
“Cạc cạc.
Lần này rõ ràng là đang cười.
Hant thở ra.
“Được rồi.
Cậu bẻ thêm một miếng, ném lên thùng xe gần chỗ Murkrow.
Con quạ đen cúi đầu nhìn miếng bánh nằm đó.
Nó bước tới một bước, cúi xuống… rồi dùng mỏ hất miếng bánh rơi thẳng xuống đất.
Tiếng kêu ngắn gọn vang lên như một lời kết luận.
Darian đang đi phía trước quay đầu lại.
“Vẫn không ăn à?
“Ừ.
Darian nhếch môi.
“Tôi đã bảo rồi.
Pokémon hoang không dễ dụ thế đâu.
Hant không đáp.
Cậu nhảy xuống xe nhặt lại miếng bánh vừa rơi.
Bụi đất bám lên mặt bánh nhưng cậu chỉ phủi sơ rồi bỏ vào túi.
Murkrow nhìn động tác đó, đầu nghiêng thêm một chút.
Lần này âm thanh kéo dài hơn, giống như nó đang nhận xét điều gì đó.
Hant bắt đầu nhận ra một chuyện.
Gần đây Murkrow kêu nhiều hơn trước.
Trước kia nó chỉ bay phía trước và hầu như không phát ra tiếng.
Bây giờ thỉnh thoảng nó lại kêu vài tiếng, đặc biệt là mỗi khi Hant cố gắng làm gì đó với nó.
Không phải dấu hiệu thân thiện.
Chỉ giống như… nó đang bình luận.
Đến gần trưa, Mauville dần hiện ra ở phía trước.
Từ xa đã có thể nhìn thấy những cột điện gỗ cao dựng thành hàng, dây kim loại kéo ngang qua bầu trời.
Con đường đất dẫn thẳng tới cổng thành, nơi vài đoàn buôn khác đang xếp hàng chờ kiểm tra.
Hant chưa từng thấy thành phố nào lớn như vậy.
Slateport đông đúc, nhưng phần lớn hoạt động tập trung quanh bến cảng.
Mauville thì khác.
Những bức tường đá thấp bao quanh khu trung tâm, phía sau là mái nhà san sát, cao thấp lẫn lộn như một biển gỗ và ngói trải dài.
Đoàn xe dừng lại khi đến cổng.
Roderic nói chuyện với lính gác một lúc.
Sau vài câu hỏi quen thuộc và một khoản phí nhỏ, họ được cho đi qua.
Bên trong thành phố, không khí lập tức thay đổi.
Âm thanh nhiều hơn.
Người qua lại dày đặc.
Xe kéo, người bán rong, và những Pokémon đi sát bên chủ nhân hoặc buộc dây phía sau xe hàng.
Một con Electrike chạy vụt qua trước mặt họ.
Xa hơn một chút, một con Machoke đang vác cả thùng gỗ lớn giúp một cửa hàng chuyển hàng vào kho.
Murkrow bay thấp xuống khi đoàn xe tiến sâu vào khu chợ.
Nó đáp lên mái che của một gian hàng, sau đó lại bay sang một cột gỗ gần đó để quan sát.
Đoàn buôn của Roderic dừng ở khu chợ phía nam thành phố, nơi dành cho những người bán hàng theo chuyến.
Mọi người bắt đầu làm việc gần như theo thói quen.
Chiếc xe được quay ngang.
Tấm bạt được kéo xuống.
Những thùng cá Pokémon được mở ra và bày thành từng khay đá.
Lysa kiểm tra lại hàng hóa, Evan chạy qua chạy lại giúp chuyển đồ.
Hant cũng làm như những ngày trước.
Cậu bê thùng.
Sắp xếp đá.
Đổ thêm nước vào khay.
Mùi cá tanh nhanh chóng lan ra khắp khu chợ.
Không phải ai cũng thích, nhưng cá từ vùng biển phía nam luôn bán được ở Mauville.
Breloom đứng phía sau xe, còn Mightyena nằm nghỉ trong bóng mát, mắt vẫn mở nửa chừng quan sát dòng người qua lại.
Murkrow đậu trên xà gỗ phía trên quầy hàng.
Nó nhìn xuống đám cá.
Nhìn Hant.
Rồi kêu một tiếng.
Hant ngẩng lên.
“Đừng có mơ.
Murkrow kêu thêm một tiếng nữa, nhỏ hơn.
Giống như đang phản đối.
Ngày bán hàng đầu tiên trôi qua khá nhanh.
Khi mặt trời bắt đầu hạ xuống sau những mái nhà, lượng cá trong thùng đã vơi đi gần một nửa.
Roderic đóng nắp thùng cuối cùng lại rồi phủ bạt lên.
Hôm nay vậy là ổn.
Mọi người bắt đầu dọn dẹp.
Evan ngồi bệt xuống thùng xe thở phì phò.
Darian kéo bạt che lại và buộc dây cho chắc.
Lysa kiểm tra tiền bán hàng rồi ghi vài con số vào cuốn sổ nhỏ.
Hant đứng cạnh xe một lúc, không chắc còn việc gì cần làm nữa.
Roderic bước tới.
Ông đưa tay vào túi áo khoác rồi lấy ra một túi vải nhỏ.
“Hant.
Cậu quay lại.
Roderic đặt túi vải vào tay cậu.
“Tiền công chuyến đi.
Hant khựng lại.
Túi vải nặng hơn cậu nghĩ.
“Cháu… giúp chưa được bao nhiêu.
“Cháu làm đủ phần của mình.
Giọng Roderic bình thản, không phải kiểu an ủi.
Ông nói tiếp:
“Ở Mauville có nhiều cơ hội hơn những nơi khác.
Nếu cháu muốn thử vận may của mình, đây là chỗ tốt để bắt đầu.
Hant nhìn túi tiền trong tay.
Roderic quay sang nhìn khu chợ đang dần vắng người rồi nói thêm:
“Đoàn ta sẽ ở đây ba ngày.
“Ba ngày nữa mới rời thành.
Ông nhìn thẳng vào Hant.
“Nếu cháu muốn đi tiếp với bọn ta, cứ quay lại.
Lúc nào cũng được.
Không có ép buộc.
Không có lời khuyên dài dòng.
Chỉ là một cánh cửa mở sẵn.
Hant siết nhẹ túi tiền.
“Cháu hiểu.
Roderic gật đầu rồi quay đi giúp Darian kéo xe vào góc nghỉ đêm.
Hant đứng yên thêm một lúc.
Trên xà gỗ phía trên, Murkrow vẫn ở đó.
Nó đã im lặng từ lúc Roderic đưa tiền.
Con quạ đen nghiêng đầu nhìn xuống Hant, sau đó liếc sang túi tiền trong tay cậu.
Rồi nó kêu.
Một tiếng ngắn.
Không rõ là cười hay chỉ đang nhận xét.
Hant ngẩng lên nhìn nó.
“Đừng có nghĩ đến chuyện ăn tiền.
Murkrow vỗ cánh nhẹ rồi nhảy xuống mép thùng xe.
Nó đi vài bước, cúi đầu nhìn túi tiền rồi lại nhìn Hant.
Sau vài giây, nó kêu thêm một tiếng nữa.
Âm thanh nhỏ hơn trước, giống như đang suy nghĩ điều gì đó.
Hant quay đi, bắt đầu bước về phía khu nhà trọ gần chợ nơi đoàn buôn thường nghỉ lại.
Cậu vẫn chưa quyết định sẽ làm gì trong ba ngày tới.
Chưa biết có nên rời đoàn hay không.
Phía sau lưng, Murkrow vẫn đứng trên thùng xe.
Nó nhìn theo Hant một lúc.
Rồi quay đầu nhìn quanh khu chợ:
những quầy hàng khác, những người lạ, những Pokémon lạ.
Con quạ đen đứng im thêm vài giây.
Sau đó nó vỗ cánh bay lên.
Nó bay theo sau Hant.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập