Mauville đông hơn bất cứ nơi nào Hant từng đi qua.
Ngay từ sáng sớm, đường phố đã đầy tiếng bánh xe gỗ lăn trên nền đá và tiếng người gọi nhau giữa các quầy hàng.
Pokémon làm việc khắp nơi.
Những con Electrike kéo những xe chở hàng nhỏ băng qua ngã tư.
Một con Hariyama đứng trước cửa kho, hai tay to bè giữ thăng bằng cho một kiện hàng lớn đang được buộc lại bằng dây thừng.
Xa hơn một chút, một đàn Wingull bay vòng trên mái chợ.
Thỉnh thoảng một con sà xuống, giật lấy mẩu cá rơi trên đất rồi bay lên ngay trước khi người bán kịp xua đuổi.
Hant đứng ở rìa khu chợ khá lâu trước khi bước vào.
Túi tiền nhỏ Roderic đưa vẫn nằm trong túi áo cậu.
Không nhiều, nhưng cũng đủ khiến người ta cảm thấy mình có thể bắt đầu một điều gì đó mới.
Cậu thử tìm việc trước.
Quầy cá đầu tiên cậu ghé có ba người đang làm.
Một con Machoke đứng sau bàn gỗ, nhấc từng thùng cá lên như thể chúng chẳng nặng gì.
Người chủ chỉ liếc Hant một lần rồi lắc đầu trước khi cậu kịp mở miệng.
“Đủ người rồi.
Hant gật đầu, quay đi.
Quầy thứ hai còn bận rộn hơn.
Hai con Basculin vừa được kéo lên từ thùng nước đang quẫy mạnh, nước bắn tung tóe khắp nền gạch.
Một người đàn ông đang buộc dây quanh miệng thùng để ngăn chúng nhảy ra.
Khi Hant hỏi thử có cần người phụ không, ông ta chỉ tay về phía ba cậu bé đang đứng sau lưng.
“Chúng nó làm từ sáng rồi.
Không ai nói thêm gì.
Hant rời khu chợ cá, đi dọc con đường dẫn ra khu bến hàng.
Ở đó, các đoàn buôn khác cũng đang chuẩn bị rời thành phố.
Một con Donphan kéo một cỗ xe lớn qua cổng kho, bánh xe nghiến lên nền đá phát ra âm thanh nặng nề.
Bên cạnh cỗ xe, một con Breloom đứng khoanh tay nhìn quanh như thể đang canh chừng.
Hant dừng lại một lúc để quan sát.
Người buôn nói chuyện với nhau bằng những câu ngắn gọn.
Pokémon làm phần việc của chúng mà không cần nhắc nhiều.
Mọi thứ diễn ra nhanh và gọn, như thể ai cũng đã quen với vị trí của mình trong guồng quay đó.
Cậu đứng ở đó vài phút rồi quay đi.
Không ai hỏi cậu đến làm gì.
Buổi trưa, Hant quay lại khu chợ.
Mùi cá nồng hơn khi nắng lên.
Những thùng nước đục ngầu đặt sát nhau trên nền gạch.
Trong một thùng lớn, đàn Wishiwashi bị tách rời khỏi nhau đang quẫy yếu ớt, từng con nhỏ hơn hẳn khi không còn bơi thành đàn.
Gần đó, một con Carvanha bị buộc dây ngang miệng thùng vẫn cố cắn vào bất cứ thứ gì lọt gần hàm răng sắc của nó.
Hant đứng nhìn một lúc rồi bước tiếp.
Murkrow bay phía trên các mái che.
Nó đậu lên nóc một gian hàng, nghiêng đầu nhìn xuống.
Thỉnh thoảng nó bay xuống thấp, giật một mẩu cá rồi lập tức bay lên trước khi người bán kịp phản ứng.
Hant đã thử gọi nó hai lần.
Nó chỉ kêu một tiếng cộc lốc rồi quay đầu đi.
Sau đó cậu không gọi nữa.
Đến chiều, cậu thử sang khu vận chuyển phía bắc thành phố.
Những xe hàng từ các thị trấn xa đang được dỡ xuống.
Một con Graveler lăn ngang qua sân kho, trên lưng buộc đầy bao tải bằng dây thừng.
Hai người đàn ông đi theo sau, chỉ tay cho nó rẽ sang trái.
Hant đứng nhìn một lúc rồi bước tới.
“Cháu có thể phụ dỡ hàng.
Người đàn ông lớn tuổi hơn nhìn cậu từ đầu tới chân.
Ánh mắt ông dừng lại ở đôi tay trống trơn của Hant.
“Có Pokémon không?
Hant lắc đầu.
Người kia nhún vai.
“Vậy thì khó.
Ông không nói thêm gì, nhưng câu trả lời đã đủ rõ.
Hant quay đi.
Khi mặt trời bắt đầu hạ xuống, cậu mới nhận ra mình đã đi gần hết khu buôn bán của Mauville mà vẫn chưa tìm được việc gì.
Cậu dừng lại ở một con hẻm phía sau chợ, nơi người ta đổ những thùng cá hỏng và xương còn lại sau một ngày buôn bán.
Một con Muk nằm sát tường.
Thân nó trải ra như một vũng bùn tím, chậm rãi nuốt những mẩu cá người ta ném xuống.
Hant ngồi xuống mép một thùng gỗ và mở túi lấy mẩu bánh khô còn lại.
Murkrow bay xuống cạnh đó, đậu lên nắp thùng.
Nó nghiêng đầu nhìn mẩu bánh trong tay cậu.
Hant bẻ một nửa, đặt lên nắp thùng.
Murkrow nhìn một lúc rồi mổ một miếng nhỏ.
Nó nhai vài cái, kêu một tiếng khàn rồi quay đầu sang chỗ khác.
Phần còn lại của miếng bánh nằm trên nắp thùng, bị bỏ dở.
Hant không nhặt lại.
Cậu ăn nốt phần của mình rồi đứng dậy.
Trời bắt đầu tối.
Những chiếc đèn treo trước các quầy hàng lần lượt được thắp lên.
Hant quay lại bãi xe nơi đoàn của Roderic từng dừng.
Ở đó vẫn còn nhiều xe hàng khác đỗ lại.
Một con Mightyena nằm cạnh bánh xe của một đoàn buôn lạ.
Khi Hant đi ngang qua, nó chỉ mở mắt nhìn rồi lại gác đầu xuống.
Hant tìm một góc trống gần hàng rào gỗ.
Vài tấm bạt cũ được căng tạm làm chỗ ngủ cho người đi đường.
Cậu trải áo khoác xuống đất rồi ngồi xuống.
Murkrow bay lên cột gỗ gần đó.
Một lúc lâu sau, khi tiếng ồn của khu chợ đã lắng bớt, Hant nghe thấy tiếng bước chân nhẹ trên nền đất.
Cậu quay đầu lại.
Một con Poochyena đứng cách đó vài mét.
Bộ lông xám của nó xơ và bẩn.
Sườn lộ rõ dưới lớp da căng.
Nó không tiến lại gần, chỉ đứng yên, mắt nhìn lên nắp thùng nơi Murkrow vừa bỏ lại mẩu bánh.
Murkrow cũng đã thấy nó.
Con chim đen kêu một tiếng “cạc” ngắn rồi bay lên mái bạt phía trên.
Poochyena chờ thêm vài giây.
Khi Murkrow đã bay xa hơn một chút, nó mới tiến tới.
Nó cúi đầu ngửi mẩu bánh rồi cắn một miếng nhỏ.
Hant ngồi yên quan sát.
Poochyena ăn rất nhanh, nhưng đôi mắt vẫn thỉnh thoảng liếc lên trên như thể sợ Murkrow quay lại.
Khi mẩu bánh biến mất, nó lùi lại hai bước.
Không chạy.
Chỉ đứng đó nhìn Hant.
Hant cũng không nói gì.
Sau một lúc, Poochyena quay đầu rồi bước về phía bóng tối của bãi xe.
Dáng nó thấp và lặng lẽ, gần như hòa vào khoảng tối giữa những bánh xe gỗ.
Hant nằm xuống tấm áo khoác.
Trên cột gỗ, Murkrow đã quay lại.
Nó đậu ở đó, lông cánh hơi xù lên khi gió đêm thổi qua.
Con chim nghiêng đầu nhìn xuống chỗ Hant nằm, rồi kêu khẽ một tiếng.
Xa hơn trong bóng tối, có tiếng chân nhẹ của Poochyena đi vòng quanh bãi xe.
Không quá gần, nhưng cũng không rời đi hẳn.
Hant nhắm mắt lại.
Ngày đầu tiên ở Mauville trôi qua nhanh hơn cậu tưởng.
Thành phố vẫn sáng đèn ở phía bên kia con đường.
Người ta vẫn đang mua bán và kéo những thùng hàng cuối cùng vào kho.
Nhưng ở góc bãi xe này, chỉ còn tiếng gió thổi qua những bánh xe gỗ và tiếng Murkrow thỉnh thoảng kêu một tiếng ngắn trong đêm.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập