Chương 29: Ba năm sau

Con đường dẫn lên Lavaridge Town giờ đây không còn giống với ký ức của Hant về những ngày đầu đi qua vùng núi này, bởi đoạn đường đất gồ ghề năm nào đã được nén phẳng bằng đá vụn, còn dọc theo triền dốc thì từng cột kim loại mới dựng lên mang theo dây điện kéo dài về phía các thị trấn khác, tạo cảm giác như mạng lưới giao thông và năng lượng của vùng Hoenn đang lan ra nhanh hơn từng năm.

Cỗ xe buôn của Roderic vẫn tiến lên theo nhịp quen thuộc, bánh xe gỗ lăn qua lớp đá nhỏ phát ra thứ âm thanh khô khốc mà Hant đã nghe suốt ba năm qua, nhưng khi nhìn xuống con đường lớn phía dưới — nơi một chiếc xe tải chở hàng của công ty vận tải nào đó vừa gầm máy vượt qua khúc cua — cậu không thể không nhận ra rằng thế giới bên ngoài đang thay đổi theo tốc độ mà những đoàn buôn truyền thống khó có thể theo kịp.

Ba năm trước, khi lần đầu rời cảng cùng Murkrow và bước lên cỗ xe của đoàn buôn, Hant vẫn còn là một thằng nhóc gầy gò với ánh mắt luôn phải quan sát xung quanh để đoán xem mình nên làm gì tiếp theo;

còn bây giờ cơ thể cậu đã cao hơn, vai rộng ra, và cách cậu nhìn con đường phía trước cũng trở nên bình tĩnh hơn nhiều so với trước.

Phía trước cỗ xe, Roderic vẫn cầm dây cương như mọi khi.

Tấm lưng của ông gần như không thay đổi qua thời gian, bởi cách ông ngồi trên ghế lái vẫn vững vàng và chắc chắn, giống như một người đã quen với việc nhìn con đường kéo dài phía trước thay vì nhìn lại những nơi mình đã đi qua.

Khi con đường bắt đầu thoải dần trước thị trấn, ông mới lên tiếng.

“Ta nghĩ chuyện này khá lâu rồi, ” Roderic nói chậm rãi, ánh mắt vẫn hướng về đoạn đường đang mở ra phía trước, “và càng đi nhiều chuyến gần đây thì ta càng thấy rõ rằng những đoàn buôn kiểu cũ như chúng ta khó mà tồn tại lâu hơn trong cái cách mà xã hội đang thay đổi.

Hant hơi nghiêng người về phía trước để nghe rõ hơn.

Roderic tiếp tục nói, giọng trầm nhưng không hề mang cảm giác tiếc nuối.

“Ba năm qua cậu cũng thấy rồi.

Đường mới mở khắp nơi, xe tải của các công ty vận tải chạy giữa các thành phố suốt ngày đêm, còn những chuyến hàng lớn thì gần như đều rơi vào tay những công ty có kho bãi và hợp đồng ổn định.

Một đoàn buôn nhỏ như chúng ta có thể tiếp tục đi thêm vài chuyến nữa, nhưng nếu nói về lâu dài thì cách làm ăn đó không còn phù hợp nữa.

Ông kéo nhẹ dây cương để con Tauros giảm tốc trước đoạn cua.

“Vì vậy ta đang nghĩ rằng sau chuyến hàng này chúng ta nên quay về Mauville, ” ông nói tiếp sau một lúc suy nghĩ, “tìm một chỗ ở khu chợ phía tây rồi mở một cửa hàng nhỏ.

Trainer trẻ ở đó khá đông, còn những người buôn lẻ đi qua thành phố cũng thường cần mua thêm vật tư cho Pokémon, nên nếu bán những thứ như Poké Ball, thuốc hoặc vài món đồ hỗ trợ thì cuộc sống có lẽ sẽ ổn định hơn so với việc rong ruổi trên đường mãi.

Hant không trả lời ngay, bởi cậu cần vài giây để hình dung viễn cảnh đó.

“Mauville cũng là nơi anh Darian ở lại, ” cậu nói sau khi suy nghĩ một lúc, “anh ta đã đỗ chương trình huấn luyện trainer của Liên Minh Hoenn rồi, mà Poochyena của anh ta cũng vừa tiến hóa thành Mightyena không lâu trước đó.

Nếu anh ta định theo con đường trainer nghiêm túc thì có lẽ cũng sẽ ở thành phố khá lâu.

Roderic khẽ gật đầu.

“Lysa và Evan cũng đang ở đó, ” ông nói thêm, “Evan đã bắt đầu đi học được một thời gian, còn Lysa thì vẫn giúp Darian chăm sóc cửa hàng nhỏ mà họ thuê tạm trong khu dân cư phía nam.

Ông cười nhẹ.

“Thằng bé Evan dạo này suốt ngày gửi thư cho ta hỏi bao giờ nó mới được nuôi Pokémon riêng, bởi trường của nó có câu lạc bộ Pokémon nên đứa nào cũng khoe khoang chiến tích bắt được con này con kia.

Hant có thể tưởng tượng ra cảnh đó khá rõ.

Ba năm trước đoàn buôn của họ còn có nhiều người, nhưng bây giờ trên cỗ xe này chỉ còn lại hai người đang tiếp tục đi nốt những chuyến hàng cuối cùng.

Một tiếng “cạc!

” vang lên phía sau.

Hant không cần quay lại cũng biết đó là ai.

Murkrow nhảy lên thành thùng xe, móng vuốt bám vào mép gỗ với sự linh hoạt quen thuộc, thân hình của nó sau ba năm đã lớn hơn trước khá nhiều đến mức khi đứng thẳng thì gần như ngang tầm ngực Hant, nhưng ánh mắt đỏ của nó vẫn giữ nguyên vẻ láu lỉnh khiến cậu luôn có cảm giác rằng con Pokémon này lúc nào cũng đang quan sát xung quanh để tìm cơ hội làm điều gì đó có lợi cho bản thân.

Phải nói thật là murkow to cao hơn nhưng lòng tự trọng vẫn bé xíu vậy :

Con chim nghiêng đầu nhìn ven đường.

Ánh nắng phản chiếu lên một mảnh kim loại nhỏ nằm giữa đám đá.

Chỉ một khoảnh khắc sau Murkrow đã lao xuống, sải cánh quét sát mặt đường rồi bay trở lại thùng xe với món đồ vừa nhặt được trong mỏ.

Nó đặt mảnh kim loại xuống trước mặt Hant rồi kêu “cạc cạc!

” với vẻ đắc ý rất rõ ràng.

Hant nhìn món đồ đó một lúc rồi bật cười.

“Ba năm rồi mà mày vẫn chưa bỏ được cái tật thấy thứ gì sáng là lao xuống nhặt.

Cậu nhặt mảnh kim loại lên xem rồi ném lại cho nó.

“Nghe này, ta không cấm mày nhặt đồ, nhưng ít nhất cũng nên nhìn xung quanh trước khi lao xuống.

Nếu mày nhảy xuống đường lớn đúng lúc một chiếc xe tải chạy tới thì dù có nhặt được viên đá quý thật cũng chẳng còn ai ở đây để nghe ngươi khoe nữa.

Murkrow nghiêng đầu nhìn cậu.

Nó kêu “cạc…” một tiếng trầm hơn, giống như đang cân nhắc lời nói đó, nhưng ánh mắt của nó ngay sau đó lại chuyển sang nhìn một vật gì đó khác đang lấp lánh bên lề đường, khiến Hant chỉ có thể lắc đầu vì hiểu rằng bản tính của con chim này chắc sẽ không bao giờ thay đổi hoàn toàn.

Ba năm đồng hành đã khiến giữa họ hình thành một kiểu tin tưởng khá tự nhiên.

Murkrow bây giờ nghe lời cậu trong những tình huống quan trọng, đặc biệt là khi chiến đấu, nhưng trong những lúc bình thường thì nó vẫn giữ nguyên bản chất tham lam và thích thể hiện của mình, như thể luôn muốn chứng minh rằng nó có thể phát hiện ra những thứ mà người khác bỏ qua.

Khu khai khoáng của Devon Company nằm ở rìa Lavaridge Town.

Những kho gỗ lớn chứa đầy quặng vừa được đưa lên từ mỏ, còn những khay đá thô được xếp dọc theo tường chờ phân loại trước khi chuyển đi.

Người quản lý mỏ — một người đàn ông trung niên tên Garrick — bước ra tiếp họ khi thấy cỗ xe của Roderic dừng lại.

Sau khi trao đổi vài câu về chuyến hàng đá quý mà đoàn buôn phải vận chuyển, Hant đi quanh kho một vòng, ánh mắt dừng lại ở một chiếc hộp gỗ đặt sâu bên trong kệ.

“Ở đây có Dusk Stone không?

cậu hỏi.

Garrick hơi nhướng mày.

“Có một viên, ” ông trả lời sau khi suy nghĩ một chút, “nhưng tôi không định bán.

Hant dựa nhẹ vào cạnh bàn gỗ rồi hỏi tiếp với giọng bình thản.

“Vậy ông giữ nó để làm gì?

Người đàn ông nhún vai.

“Chỉ là kỷ niệm thôi.

Đội khai thác của tôi tìm thấy nó trong lần đầu mở mỏ nên tôi giữ lại.

Ông gãi đầu.

“Thực tế tôi muốn dùng nó để trao đổi Water Stone, bởi con trai tôi nuôi một con Lombre và thằng bé suốt ngày hỏi bao giờ mới có đá để tiến hóa.

Hant im lặng vài giây.

Sau đó cậu mở túi.

Ánh xanh dịu của Water Stone hiện ra trong tay.

Garrick cầm viên đá lên xem kỹ hơn, ánh mắt rõ ràng đã thay đổi.

“Cậu định đổi Water Stone lấy Dusk Stone của tôi thật sao?

ông hỏi.

Hant khoanh tay rồi nói chậm rãi.

“Ông vừa nói viên kia chỉ để làm kỷ niệm.

Nếu vậy thì việc nó nằm trong hộp hay nằm trong tay tôi cũng không khác nhau nhiều.

Garrick cười nhẹ.

“Nhưng Dusk Stone hiếm hơn và viên đá của tôi là hàng cao cấp.

Hant không phản đối điều đó.

Cậu chỉ nhìn viên đá trong tay người đàn ông rồi nói tiếp bằng giọng bình tĩnh.

“Có thể nó hiếm hơn, nhưng điều quan trọng là ông đang cần thứ gì.

Một viên đá hiếm mà chỉ để cất trong hộp thì vẫn chỉ là kỷ niệm, còn Water Stone thì có thể giúp con trai ông tiến hóa Lombre ngay khi mang về.

Hơn hết tôi biết ông đủ khả năng nhận ra viên water stone này của tôi còn tốt hơn viên đá của ông”

Người đàn ông im lặng một lúc khá lâu trước khi thở ra.

“Được rồi, vậy tôi sẽ trao đổi viên Dusk Stone với viên Water stone của cậu” ông nói, “Tôi nghĩ như vậy là công bằng.

Hant lắc đầu.

“Đấy không phải là cái giá xứng đáng.

Tôi không nghĩ đó là cái giá hợp lý.

Rõ ràng xét về chất lượng 1 viên đá tiến hóa tốt có thể mang lại tương lai tốt hơn cho con trai ông“

Người đàn ông chân chừ 1 chút rồi gật đầu

“Vậy Dusk Stone… và thêm bốn Poké Ball.

Tôi sẽ không trả cao hơn.

Hant gật đầu.

Trong suy nghĩ của cậu, đó là một món hời khá tốt.

Ở phía sau khu kho.

Hant đặt chiếc hộp gỗ lên tảng đá lớn rồi nhìn Murkrow đang đứng trước mặt mình.

“Ba năm trước khi chúng ta rời cảng, ” cậu nói chậm rãi, “Chúng ta đã trải qua nhiều khó khăn, tao biết mày muốn được tiến xa hơn và đây…” Cậu đẩy viên đá ra trước mặt Murkow “Đây là thứ sẽ giúp chúng ta đi xa hơn”

Murkrow ngẩng đầu nhìn cậu.

Rồi dán mắt vào viên Dusk Stone nằm bên trong chiếc hộp gỗ.

Rồi nhìn Hant.

Một tiếng “cạc…” trầm vang lên.

Khi nó chạm vào viên đá, ánh sáng tím lan ra quanh cơ thể nó, xoáy lên dọc theo sải cánh đang mở rộng.

Khi ánh sáng tan đi, trước mặt Hant đã là Honchkrow.

Thân hình lớn hơn nhiều so với trước, bộ lông đen rũ xuống như một chiếc áo choàng của kẻ đứng đầu bầy chim.

Hant nhìn nó một lúc rồi khẽ cười.

“Chào mừng Honchkrow.

Và rồi Hant đặt 1 viên pokeball lên trước.

Honchkrow gõ mỏ nhẹ vào nó và rồi “tinh.

” tiếng xác nhận của pokeball cũng như tiếng xác nhận quan hệ giữa họ.

Nhưng niềm vui đó chưa kéo dài được lâu.

Từ trung tâm thị trấn, tiếng chuông báo động vang lên.

Một người chạy ngang qua khu mỏ hét lớn rằng Pokémon hoang dã từ sườn núi đang tràn xuống và thị trấn đang cần trainer hỗ trợ.

Hant quay sang nhìn Honchkrow.

Con chim nhìn lại cậu.

Sau ba năm đồng hành, cả hai đều hiểu điều đó có nghĩa là gì.

“Có vẻ mày sẽ không phải chờ lâu để thử sức đâu, ” Hant nói, ánh mắt đã chuyển sang hướng quảng trường nơi tiếng ồn đang dâng lên, “nếu muốn xem mình mạnh hơn bao nhiêu sau khi tiến hóa thì hãy thể hiện thôi nào.

Honchkrow mở rộng đôi cánh lớn.

Hant bước về phía thị trấn.

Và con chim đen bay theo ngay phía trên đầu vai cậu, hướng về nơi tiếng gầm của Pokémon hoang dã đang vọng xuống từ sườn núi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập