Chương 30: Tuyến phòng thủ bên sườn thị trấn

Con đường dốc dẫn từ khu khai khoáng của Lavaridge xuống thị trấn lúc này không còn giữ được vẻ yên tĩnh ban nãy, bởi từ phía quảng trường trung tâm tiếng chuông cảnh báo vẫn đang vang lên từng hồi dồn dập, còn giữa những dãy nhà gỗ thấp là những tiếng hô hoán xen lẫn tiếng Pokémon gầm gừ khiến không khí trở nên căng thẳng như thể cả thị trấn vừa bị đánh thức khỏi một buổi chiều yên ả.

Hant bước nhanh hơn khi băng qua con đường lát đá, còn Honchkrow bay lượn phía trên vai cậu theo quỹ đạo rộng hơn trước nhiều, bởi thân hình sau khi tiến hóa đã lớn hơn Murkrow rất nhiều, bộ lông đen phủ xuống hai bên sải cánh tạo cảm giác giống như một chiếc áo choàng dài đang lướt qua không khí, và ánh mắt đỏ của nó lúc này không còn vẻ láu lỉnh quen thuộc mà thay vào đó là sự tập trung sắc lạnh của một con chim săn mồi vừa bước vào lãnh địa của trận chiến.

Từ phía con dốc ngoài rìa thị trấn, Hant có thể nhìn thấy rõ tình hình đang diễn ra.

Một nhóm trainer địa phương đang cố giữ phòng tuyến dọc theo hàng rào gỗ gần khu ruộng, trong khi phía đối diện là những Pokémon hoang dã từ sườn núi đang tràn xuống với số lượng không nhỏ;

vài con Taillow lượn thấp trên đầu đám đông, còn phía dưới là một bầy Electrike đang chạy vòng quanh như thể cố tìm điểm yếu để lao vào.

Chúng không quá mạnh.

Nhưng số lượng của chúng khiến tình hình trở nên khó kiểm soát.

Honchkrow nghiêng cánh khi bay thấp hơn một vòng rồi quay đầu nhìn Hant, và chỉ cần nhìn vào ánh mắt đó Hant cũng biết con chim đang chờ mệnh lệnh đầu tiên.

“Bay vòng phía trên bầy Electrike, ” cậu nói chậm rãi trong khi vẫn quan sát cách chúng di chuyển dọc theo bãi đất trống phía trước, “giữ khoảng cách rồi dọa chúng tản ra trước khi chúng kịp gom lại thành một đàn.

Honchkrow không đáp lại bằng tiếng kêu lớn như Murkrow thường làm trước kia;

nó chỉ phát ra một âm “cạc” trầm thấp rồi vỗ mạnh đôi cánh, thân hình đen sẫm lao xuống theo đường cong rộng trước khi lướt ngang qua bãi đất nơi bầy Electrike đang tụ lại.

Hiệu quả xuất hiện gần như ngay lập tức.

Bóng đen khổng lồ lướt qua đầu khiến vài con Electrike theo phản xạ nhảy lùi lại, còn những con Taillow đang bay vòng phía trên cũng lập tức tản ra khi nhận ra đối thủ vừa xuất hiện có kích thước và khí thế hoàn toàn khác với những Pokémon chúng đang quấy rối trước đó.

Honchkrow không tấn công ngay.

Nó chỉ lướt qua một vòng, đôi cánh mở rộng để tạo bóng phủ xuống cả bãi đất, rồi xoay người lại bằng một cú vỗ cánh mạnh khiến luồng gió quét qua bầy Pokémon nhỏ hơn.

Hant khẽ nhíu mắt khi quan sát phản ứng của chúng.

Mặt bằng chung của đám Pokémon này rõ ràng chỉ ở mức dưới hai mươi lăm cấp, bởi cách chúng phản ứng với áp lực từ Honchkrow giống hệt một bầy thú non bất ngờ nhận ra trước mặt mình là một kẻ săn mồi ở đẳng cấp hoàn toàn khác.

Trong khi đó, ở mép ngoài của bãi đất, một cảnh tượng khác thu hút sự chú ý của cậu.

Một cậu bé khoảng mười hai tuổi với mái tóc bạc đang cố kéo một con Aron lùi về phía hàng rào, còn bên cạnh cậu ta là một con Mawile đang xoay người chống đỡ trước ba con Electrike vừa áp sát.

Tình huống của họ không ổn.

Aron rõ ràng chỉ vừa mới rời khỏi giai đoạn ấu sinh, bởi lớp giáp kim loại trên lưng vẫn còn khá nhỏ so với cơ thể, còn cách nó lao ra chắn trước cậu bé kia cho thấy bản năng bảo vệ đã hình thành nhưng kinh nghiệm chiến đấu thì vẫn còn rất hạn chế.

Mawile thì khác.

Cách nó xoay người để giữ khoảng cách với bầy Electrike cho thấy trình độ của nó cao hơn Aron khá nhiều — có lẽ ở khoảng lv 27 hoặc 28 — nhưng vì không có trainer đứng sau đưa ra chỉ huy rõ ràng nên nó đang phải tự ứng biến trong một tình huống bị bao vây, và sự lúng túng đó khiến từng động tác của nó chậm đi một nhịp so với cần thiết.

Hant không mất nhiều thời gian để cân nhắc.

“Honchkrow, ” cậu gọi lớn khi chạy xuống sườn dốc dẫn ra bãi đất.

Con chim lập tức xoay vòng trên không.

“Air Cutter tiếp cận rồi Wing Attack — con Electrike bên trái!

Honchkrow lao xuống gần như ngay lập tức.

Đôi cánh đen quét ngang không khí với tốc độ khiến một trong ba con Electrike bị hất văng sang bên, còn hai con còn lại lập tức khựng lại khi nhận ra đối thủ vừa xuất hiện.

Hant dừng lại cách cậu trai kia vài bước rồi nhanh chóng nhìn lướt qua tình hình.

“Aron còn đủ sức đứng không?

cậu hỏi.

Cậu bé tóc bạc gật đầu rất nhanh, dù giọng nói vẫn còn run.

“Nó vẫn ổn… nhưng bọn chúng cứ vòng quanh nên tôi không biết nên làm gì tiếp.

Hant gật đầu một cái ngắn gọn rồi quay sang Mawile.

“Nghe đây Mawile, ” cậu nói với giọng đủ lớn để Pokémon kia chú ý, “Electrike bên phải đang cố vòng ra sau Aron, nếu để chúng tách trainer của cậu ra kia khỏi cậu và Aron thì tình hình sẽ tệ hơn.

Mawile quay đầu nhìn cậu trong giây lát.

Có lẽ nó không quen nhận mệnh lệnh từ một người lạ, nhưng chỉ cần nhìn thấy cách Honchkrow vừa quét văng một con Electrike sang bên cũng đủ để nó hiểu rằng cậu trai đứng trước mặt mình biết rõ mình đang làm gì.

Hant chỉ tay về phía con Electrike đang vòng sang sườn.

“Mawile, Feint Attack vào con đó rồi lùi ngay về vị trí cũ, ” cậu nói rõ từng nhịp, “đừng đuổi theo, chỉ cần phá vòng vây và ảnh hưởng nhịp tấn công của chúng là đủ.

Mawile gần như lao đi ngay lập tức.

Cú đánh bất ngờ từ phía sau khiến con Electrike bị hất lùi lại vài bước, và khoảng trống nhỏ vừa mở ra đó đủ để Aron bước lên phía trước thêm một chút, tạo thành một hàng chắn vững hơn trước mặt cậu trai tóc bạc.

Hant liếc lên bầu trời.

“Honchkrow, Confuse Ray — con Taillow thấp nhất!

Luồng ánh sáng tím xoáy ra từ đôi mắt đỏ của Honchkrow khiến một con Taillow đang lượn thấp bỗng chao đảo giữa không trung, còn hai con còn lại lập tức bay cao hơn để tránh phạm vi của nó.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, bầy Pokémon hoang dã đã mất đi thế bao vây ban đầu.

Một vài trainer ở tuyến phòng thủ phía sau cũng nhận ra cơ hội đó nên bắt đầu phản công, và khi bầy Electrike nhận ra áp lực từ cả hai phía đang tăng lên thì chúng gần như tự động tản ra theo từng nhóm nhỏ rồi chạy ngược về phía sườn núi.

Trận chiến kết thúc nhanh hơn dự đoán.

Honchkrow hạ cánh xuống cạnh Hant khi con Taillow cuối cùng bay mất khỏi khu ruộng, còn Mawile thì đứng im vài giây như thể đang kiểm tra lại xem xung quanh còn mối đe dọa nào không.

Cậu bé tóc bạc thở ra một hơi dài rồi nhìn Hant với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa phấn khích.

“Anh… anh chỉ huy Honchkrow vừa rồi thật sự quá tuyệt, ” cậu nói một hơi, “tôi chưa từng thấy ai dùng mệnh lệnh đơn giản mà khiến Pokémon phản ứng nhanh như vậy.

Hant nhún vai nhẹ.

“Chỉ là hiểu rõ đối thủ và không để Pokémon của mình rơi vào vị trí bất lợi thôi, ” cậu đáp, giọng bình tĩnh như thể chuyện vừa rồi không có gì quá đặc biệt.

Cậu bé kia im lặng một lúc rồi nói tiếp.

“Tôi tên Steven.

Hant khẽ nhướng mày.

“Steven?

“Steven Stone, ” cậu bé nói, rồi có vẻ nhận ra rằng cái họ đó thường khiến người khác chú ý nên vội giải thích thêm, “cha tôi là người đứng đầu Devon Company.

Hant nhìn cậu ta vài giây trước khi bật cười nhẹ.

nhìn về phía cậu ta đánh giá liệu đây là champion tương lai của hoenn à.

“Vậy ra tôi vừa nhận công việc từ gia đình cậu, ” cậu nói, “Đoàn buôn của tôi vừa nhận một chuyến hàng đá quý từ khu mỏ của Devon.

Steven mở to mắt.

“Thật sao?

“Ừ, ” Hant gật đầu, “và nếu cậu định tiếp tục đi theo con đường trainer thì lời khuyên duy nhất tôi có thể đưa ra là đừng để Pokémon của mình phải tự xoay xở quá nhiều như vừa rồi.

Cậu liếc nhìn Mawile và Aron.

“Mawile của cậu có trình độ khá tốt, còn Aron thì rõ ràng vẫn đang ở giai đoạn đầu, nhưng cả hai đều cần một người đứng sau đưa ra quyết định rõ ràng khi tình hình trở nên hỗn loạn.

Steven gật đầu rất nghiêm túc.

“Tôi hiểu rồi.

Cám ơn anh.

Khi mặt trời bắt đầu lặn xuống phía sau dãy núi, Hant quay trở lại khu mỏ nơi Roderic đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc.

Mightyena nằm dài cạnh cỗ xe, còn Breloom thì đang ngồi dựa vào bánh xe gỗ như thể vừa kết thúc một buổi tập luyện nặng, nhưng chỉ cần nhìn cách hai Pokémon này ngẩng đầu lên khi Hant bước lại gần cũng đủ để thấy chúng vẫn còn rất nhiều năng lượng sau trận chiến ban chiều.

Roderic nhìn Honchkrow một lúc rồi gật đầu.

“Ta đoán cậu đã thử sức nó rồi.

Hant nhún vai.

“Chỉ là vài con Pokémon hoang dã cấp thấp.

Ông cười nhẹ.

“Dù vậy thì chúng ta vẫn nên ở lại đây một đêm nữa, ” ông nói khi buộc lại dây thừng trên thùng xe, “sáng mai rời đi sẽ tốt hơn, bởi ta muốn kiểm tra lại toàn bộ hàng hóa trước khi lên đường.

Hant không phản đối.

Sau một ngày dài, việc nghỉ lại thị trấn thêm một đêm có lẽ là lựa chọn hợp lý nhất.

Honchkrow nhảy lên thành xe rồi khép đôi cánh lại, còn Hant đứng một lúc nhìn về phía con đường dẫn ra khỏi Lavaridge — nơi họ sẽ tiếp tục hành trình vào sáng hôm sau.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập