Ý thức quay lại chậm chạp, giống như phải lội qua một lớp nước đặc trước khi chạm được tới mặt đất.
Khi Hant mở mắt, thứ đầu tiên cậu nhìn thấy không phải trần nhà mà là lớp vải đen quấn chặt trước mặt, ánh sáng yếu phía ngoài chỉ lọt qua thành một mảng xám mờ khiến thị giác gần như vô dụng.
Cậu nằm nghiêng trên nền đá lạnh, cổ tay bị kéo ra sau lưng và trói chặt bằng dây thừng thô, những sợi xơ cứng cọ vào da mỗi khi cậu cử động nhẹ.
Cơ thể vẫn còn nặng trĩu, phần sau đầu đau âm ỉ như vừa bị ai đó đánh mạnh rồi bỏ mặc ở đây không rõ bao lâu.
Một tiếng thở gấp khẽ vang lên ngay cạnh cậu.
“Hant…?
Giọng nói khàn và thấp, nhưng quen thuộc.
Hant xoay đầu về phía âm thanh.
“Cháu đây, chú.
Một khoảng im lặng rất ngắn trôi qua trước khi Roderic thở ra thật sâu, hơi thở dài như thể ông vừa buông được một tảng đá đè nặng trên ngực.
“Tốt… chú cứ tưởng…”
Ông dừng lại giữa câu, có lẽ nhận ra không cần nói hết.
Cả hai còn chưa kịp nói thêm gì thì một giọng nói khác vang lên từ phía đối diện căn phòng, giọng trẻ nhưng cố giữ bình tĩnh.
“Các người có cần tôi giúp tháo bịt mắt và dây trói không?
Hant lập tức im lặng.
Roderic cũng không trả lời ngay.
Giọng kia tiếp tục, lần này có thêm chút cảnh giác.
“Tôi có thể tháo, nhưng phải hứa trước một điều.
Một nhịp ngắn.
“Đừng có hành động quá khích.
Roderic hơi nghiêng đầu, như đang cân nhắc.
Sau vài giây ông nói, giọng trầm nhưng không căng thẳng.
“Được.
Hant cũng gật đầu dù biết người kia chưa chắc nhìn thấy.
Tiếng bước chân nhẹ tiến lại gần.
Có người ngồi xuống phía sau lưng họ, những ngón tay nhanh chóng tìm đến nút dây rồi kéo thử vài lần trước khi tháo ra từng vòng.
Dây thừng lỏng dần.
Cổ tay Hant được giải phóng trước.
Cậu đưa tay lên tháo lớp vải quấn trước mắt, ánh sáng yếu ớt của căn phòng khiến mắt cậu phải chớp vài lần trước khi mọi thứ dần rõ lại.
Căn phòng không lớn.
Tường đá thô ráp, trần thấp, ánh đèn vàng treo cao trên tường khiến bóng người đổ dài trên nền đá lạnh.
Không có giường, không bàn, cũng không có bất cứ thứ gì ngoài một cánh cửa sắt nặng nề ở phía đối diện.
Người vừa tháo dây cho họ là một cậu trai trạc tuổi hai mươi.
Tóc nâu hơi rối, gương mặt vẫn còn nét trẻ nhưng ánh mắt lại căng thẳng theo kiểu của người đã thức quá lâu.
Sau khi cởi dây cho Roderic xong, cậu lùi lại một bước rồi giơ tay lên như để chứng minh mình không có ý định gì khác.
“David, ” cậu nói, giọng nhanh nhưng không cứng.
“Tên tôi là David.
Cậu hơi nhún vai, nụ cười gượng hiện lên rồi tắt ngay.
“Có lẽ mọi người nên nghe tôi nói trước khi bắt đầu hỏi.
Hant nhìn quanh căn phòng thêm một lần nữa trước khi quay lại phía cậu trai.
“Vậy nói đi.
David gật đầu, như thể đã chuẩn bị sẵn từ trước.
“Đây là một đấu trường Pokémon, ” cậu bắt đầu, mắt liếc về phía cánh cửa sắt.
“Thuộc về một quý tộc ở Hoenn.
Tôi chưa từng thấy mặt hắn, nhưng đám lính canh ở đây gọi hắn là Lord suốt.
Cậu khoanh tay lại, dựa lưng vào tường.
“Những người như chúng ta bị bắt rồi bán tới đây.
Có người bị bắt trên đường, có người bị lừa, có người giống tôi… chỉ là xui xẻo.
Roderic nhìn cậu.
“Cậu?
David bật ra một tiếng cười ngắn, không hẳn vui vẻ.
“Tôi vừa tốt nghiệp ở Kanto, nhận nhiệm vụ đầu tiên truy bắt một tên tội phạm.
Tưởng là vụ đơn giản.
Cậu nhún vai.
“Kết quả là cả đội bị phục kích, tôi bị bắt sống rồi bán tới đây.
Căn phòng im lặng một lúc sau khi David nói xong, khoảng lặng đủ dài để tiếng thở của từng người trong phòng trở nên rõ ràng hơn trong không gian đá lạnh.
David khẽ hạ giọng khi nói tiếp, như thể những điều sau đó là phần mà ai bước chân vào nơi này sớm muộn cũng phải biết.
“Nơi này có ba tầng.
Cậu giơ tay lên trước mặt, ba ngón tay mở ra trong ánh đèn vàng nhạt rồi hạ xuống từng cái một khi nhắc tên.
“Iron Pit… Heart Blood… và Bone Crown.
Ngón tay cuối cùng khép lại, gót giày cậu khẽ chạm xuống sàn đá một cái nhẹ.
“Chúng ta đang ở tầng thấp nhất.
Hant vẫn đứng yên chỗ cũ, ánh mắt lướt một vòng căn phòng trước khi dừng lại ở cánh cửa sắt nặng nề đối diện, thứ duy nhất trông đủ chắc để ngăn bất cứ ai nghĩ tới chuyện rời khỏi đây.
“Đấu trường?
David gật đầu, nhưng nét mặt cậu hơi nhăn lại như thể biết ngay từ đầu Hant đang hình dung sai điều gì đó.
“Đúng… nhưng không phải kiểu đấu trường cậu đang nghĩ.
Cậu ngập ngừng một chút trước khi nói tiếp, giọng vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng chậm lại rõ ràng hơn.
“Ở tầng này luật khá đơn giản — mỗi phòng năm người, và khi đủ người thì tất cả sẽ bị thả xuống đấu trường.
David hơi nghiêng đầu nhìn Hant.
“Đối đầu với một Pokémon.
Không ai nói gì trong vài giây sau đó.
Hant nhìn cậu trai trẻ thêm một lúc trước khi hỏi tiếp, giọng không lớn nhưng đủ để phá vỡ khoảng lặng đang nặng dần trong căn phòng.
“Tầng sau thì sao?
David lắc đầu.
“Tôi không biết.
Cậu thở ra nhẹ.
“Nghe nói nếu sống sót đủ lâu thì có thể bị đưa lên tầng tiếp theo… nhưng tôi chưa từng thấy ai từ Iron Pit đi lên cả.
Một khoảng lặng ngắn kéo dài.
Cuối cùng David nói thêm, giọng hơi hạ thấp.
“Tỷ lệ sống sót… không quá ba mươi phần trăm.
Roderic quay đầu nhìn về góc tối của căn phòng, nơi có một người đàn ông khác đang ngồi tựa vào tường từ nãy giờ.
“Vậy tức là… còn thiếu một người.
Người đàn ông trong góc hơi nhấc đầu lên.
Ông trạc ba mươi, tóc đen cắt ngắn và cánh tay trái được băng kín bằng nhiều lớp vải đã thẫm màu máu.
Khi nói, giọng ông trầm và khô.
“Nari.
” Chỉ một từ đã nói lên thái độ vủa người đàn ông đó.
David bước lại gần rồi dừng bên cạnh người đàn ông đang tựa vào tường.
Ở khoảng cách gần hơn, Hant mới thấy rõ lớp vải băng quanh cánh tay trái của Nari đã sẫm màu gần như toàn bộ, máu thấm qua từng lớp vải và khô lại thành những vệt cứng dọc theo khuỷu tay, nhưng Nari dường như đã quen với cơn đau đó từ lâu nên chỉ giữ vai hơi thấp xuống mà không hề tỏ ra khó chịu.
“Chúng tôi vừa sống qua một trận chiến khó khăn” David nói, khẽ nghiêng đầu về phía cánh tay băng vải kia như một cách giải thích đơn giản nhất.
Hant nhìn vết thương một lúc rồi hỏi, giọng bình thản như thể chỉ đang xác nhận điều đã đoán trước.
“Ba người chết?
David bật ra một tiếng cười ngắn, lắc đầu.
“Không hẳn, ” cậu sửa lại, ánh mắt liếc sang Nari một cái.
“Ba chết, một thương.
Nari vẫn ngồi yên, không phản ứng, chỉ khẽ đổi vị trí tựa lưng để tránh kéo căng lớp băng trên cánh tay.
Đúng lúc đó một âm thanh khô khốc vang lên ngoài hành lang — tiếng kim loại cọ vào đá, sau đó là tiếng then khóa bị kéo bật ra khỏi vị trí.
Cả bốn người trong phòng gần như cùng lúc quay đầu về phía cánh cửa sắt, nhưng không ai di chuyển, cũng không ai tiến lại gần hơn, như thể chỉ cần đứng nguyên tại chỗ quan sát cũng đủ để hiểu điều gì sắp xảy ra.
Cánh cửa mở ra vừa đủ rộng.
Một cái chân từ bên ngoài lập tức đạp mạnh vào lưng người đang đứng trước ngưỡng cửa, khiến thân hình đó mất thăng bằng rồi ngã sấp xuống nền đá của căn phòng.
Ngay sau cú đạp, cánh cửa bị kéo lại gần như ngay lập tức, tiếng kim loại nặng nề va vào khung rồi khóa trượt vào vị trí quen thuộc.
Người vừa bị ném vào nằm yên vài giây trước khi chậm chạp chống tay ngồi dậy.
Mái tóc dài rối tung phủ xuống nửa khuôn mặt, che đi phần lớn biểu cảm, chỉ để lộ đôi mắt còn đang cố thích nghi với ánh sáng yếu trong phòng.
Nari nhìn quanh một lượt, ánh mắt lướt qua từng người rồi dừng lại ở cô gái mới tới.
“Vậy là đủ.
David thở ra nhẹ như thể đã chờ đúng khoảnh khắc đó.
Cậu bước lại gần cô gái, cúi xuống tháo dây trói sau lưng cô với những động tác nhanh nhưng cẩn thận.
“Bình tĩnh, ” cậu nói, giọng vẫn giữ sự nhiệt tình hơi vụng về của một người trẻ tuổi đang cố làm mọi thứ bớt căng thẳng hơn.
“Không ai định làm gì cô đâu.
Khi dây trói rơi xuống sàn đá, David đứng dậy rồi nhìn quanh bốn người còn lại trong phòng, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút ở Hant và Roderic như thể muốn chắc rằng họ cũng hiểu điều sắp nói.
“Nghe này, ” cậu bắt đầu, giọng hạ thấp.
“Phòng này cần năm người.
Khi đủ năm…”
David khẽ nghiêng đầu về phía cánh cửa sắt vừa đóng lại.
“Họ sẽ đưa chúng ta xuống đấu trường.
Cậu dừng lại một nhịp trước khi nói nốt phần còn lại.
“Ở đó, năm người sẽ phải đấu với một Pokémon.
Không ai hỏi thêm gì sau câu nói đó.
Từ bên ngoài, một làn âm thanh mơ hồ bắt đầu vang lên — tiếng người nói chuyện, tiếng cười, rồi dần dần trở thành tiếng reo hò dội qua những bức tường đá dày.
Sau đó là tiếng loa phóng thanh vang vọng từ xa, giọng của người quản lý kéo dài từng chữ như thể đang giới thiệu một màn biểu diễn.
“Thưa quý vị—”
Âm thanh vọng vào căn phòng như một cơn gió lạnh.
“Trận đấu tiếp theo của Iron Pit… sắp bắt đầu.
“Bên dưới đấu trường hôm nay… năm người.
Giọng nói dừng lại một chút rồi vang lên lần nữa.
“Đối đầu với—”
Một tiếng cười từ khán đài.
“Beedrill.
Tiếng reo hò bùng lên như sóng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập