Ánh sáng từ khe cửa sắt nhỏ gần trần vẫn hắt xuống sàn đá thành một vệt vàng nhạt, và Hant đã đứng ở đó một lúc khá lâu trước khi David bước lại gần, chống tay lên bức tường bên cạnh rồi cúi đầu nhìn xuống đấu trường phía dưới.
Từ vị trí đó có thể thấy gần như toàn bộ vòng tròn cát vàng nằm sâu dưới lòng đất, những bức tường đá cao bao quanh như thành giếng khổng lồ, còn phía trên là các dãy ghế khán giả xếp chồng lên nhau dưới hàng chục ngọn đèn treo sáng rực.
Đám đông bên dưới đang ồn ào như một khu chợ đêm, tiếng cười và tiếng gọi nhau vang lên lẫn trong mùi rượu và mùi kim loại nóng bốc lên tận căn phòng giam.
David chỉ xuống đấu trường bằng một ngón tay.
“Nhìn kỹ đi.
Hant hơi nghiêng người để thấy rõ hơn.
Cánh cổng ở ba phía của đấu trường đang mở ra, mỗi cổng dẫn vào một lối đi hẹp từ hành lang đá.
Khi cổng mở hoàn toàn, năm người bước ra từ một trong ba lối đó, ánh mắt họ quét quanh sân cát như thể vẫn chưa hiểu mình vừa bị đẩy vào đâu.
Xung quanh sân, rải rác gần tường đá và vài cột trụ thấp, có những món vũ khí được đặt hoặc treo sẵn — kiếm ngắn, rìu, giáo, thậm chí có cả một cây búa chiến nặng nề mà cán đã sẫm màu vì sử dụng nhiều lần.
David vừa chỉ vừa nói, giọng nhanh và hơi gắt.
“Ba cổng vào, thấy không?
Và quanh sân có bảy món vũ khí được treo hoặc đặt sẵn ở các vị trí khác nhau.
Cậu tặc lưỡi, lắc đầu khi nhìn năm người bên dưới.
“Nhiệm vụ của họ là chạy nhanh nhất có thể, nhặt được thứ gì đó trước khi con Pokémon kia kịp áp sát rồi tự vệ qua đợt tấn công đầu tiên.
Hant nhìn theo ánh tay cậu chỉ.
“Con Pokémon?
David không trả lời ngay.
Cậu đang nhìn xuống đấu trường với vẻ bực bội rõ ràng, như thể đã thấy trước điều sắp xảy ra.
“Đám ngu này, ” cậu chửi khẽ.
“Toàn newbie.
Roderic đứng phía sau cũng nhìn xuống.
“Ý cậu là sao?
David chỉ thẳng vào nhóm người bên dưới.
“Nhìn đi.
Cả năm người bước ra từ cùng một cổng.
Cậu lắc đầu, thở ra một hơi dài rồi dịu giọng lại, như thể nhớ ra rằng ba người đứng cạnh mình cũng chẳng khác gì họ.
“Thấy chưa… chỉ có ba người nhặt được vũ khí.
Thật vậy.
Trong lúc ba người chạy được tới các vị trí gần tường để giật lấy kiếm và giáo treo sẵn, hai người còn lại vẫn đang loay hoay giữa sân cát, mắt đảo liên tục như chưa kịp quyết định nên chạy hướng nào.
David khẽ nói thêm, lần này giọng trầm hẳn xuống.
“Trong số các Pokémon… loại vừa nhanh vừa đánh đau kiểu này là sát thủ của newbie đấy.
Ngay khi cậu nói xong, một bóng đen từ cổng đối diện lao vọt vào sân.
Beedrill.
Con ong khổng lồ gần như bay sát mặt đất, đôi cánh rung lên thành tiếng vo vo chói tai khiến không khí rung động theo từng nhịp.
Hai chiếc châm dài trên cánh tay nó lóe lên dưới ánh đèn, và trước khi bất cứ ai dưới sân kịp phản ứng, thân hình vàng đen đó đã lao thẳng vào một trong hai người chưa kịp nhặt vũ khí.
Cú đâm diễn ra quá nhanh.
Chiếc châm xuyên qua người đàn ông kia như xuyên qua một tấm vải mỏng, nhấc bổng cơ thể anh ta lên khỏi mặt đất trong một khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi hất sang bên.
Tiếng hét bị cắt ngang giữa chừng.
Cơ thể rơi xuống cát.
Hant cảm thấy cổ họng mình khô lại.
Ngay bên cạnh, Nari lên tiếng, giọng trầm nhưng ổn định như thể ông đã nhìn thấy cảnh này quá nhiều lần.
“Công việc tiếp theo sau khi sống qua đợt tấn công đầu tiên là tập hợp lại.
Ông vẫn nhìn xuống sân.
“Không ai có thể đấu một mình với Pokémon.
David gật đầu ngay lập tức.
“Đúng vậy.
Cậu chỉ về phía ba người còn cầm vũ khí.
“Đừng như họ.
Trong lúc họ nói chuyện, ba người dưới sân đã cố tản ra theo ba hướng khác nhau, mỗi người giữ chặt vũ khí như thể chỉ cần có nó trong tay là đủ để sống sót.
Nhưng Beedrill di chuyển nhanh hơn rất nhiều.
Nó lao từ người này sang người khác như một mũi tên vàng đen, đôi cánh rung lên không ngừng và hai chiếc châm vẽ những đường cong sắc lạnh trong không khí.
Chỉ trong vài khoảnh khắc ngắn ngủi, sân cát đã loang ra những vệt đỏ sẫm khiến cảnh tượng trở nên khó nhìn đến mức Hant phải chớp mắt vài lần.
Roderic đứng im phía sau.
Còn Luca — cô gái vừa bị ném vào phòng hôm qua — thì đã tái mét từ lúc người đầu tiên ngã xuống.
Hant cũng cảm thấy dạ dày mình co lại, nhưng cậu vẫn không rời mắt khỏi sân đấu.
Một lúc sau, tiếng loa của quản lý vang lên khắp đấu trường, giọng nói kéo dài như đang chê bai một màn trình diễn dở tệ.
“Thật đáng thất vọng… năm người đầu tiên của Iron Pit hôm nay dường như không mang lại nhiều niềm vui cho quý vị.
Đám đông cười ồ.
“Nhưng đừng lo!
Giọng nói vang lên lần nữa.
“Chúng ta vẫn còn năm người tiếp theo!
Ba cổng đá lại mở ra.
Lần này năm người bước vào sân với nhịp di chuyển hoàn toàn khác.
Họ tách ra ngay khi chạm đất, mỗi người chạy về một vị trí vũ khí khác nhau mà không cần nhìn nhau quá lâu, rồi chỉ vài giây sau đã tụ lại thành một nhóm nhỏ ở giữa sân.
Beedrill lao tới.
Nhưng lần này họ đã sẵn sàng.
Những nhát kiếm và giáo chém ra theo nhiều hướng khiến con Pokémon phải lùi lại vài bước, đôi cánh rung lên dữ dội khi cố tìm khoảng trống giữa vòng người đang khép dần quanh nó.
Trận đấu nghiêng dần.
Cuối cùng một người trong nhóm vung kiếm ngang bụng con ong khổng lồ với toàn bộ sức lực còn lại.
Lưỡi kiếm cắt sâu.
Phần bụng phía sau của Beedrill tách rời khỏi thân chính rồi rơi xuống cát.
Tiếng reo hò của khán đài bùng lên ngay lập tức.
Nhưng chưa ai kịp mừng.
Con Pokémon bị cắt đôi vẫn còn cử động trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, và trước khi cơ thể nó đổ hẳn xuống cát, chiếc châm trên tay nó vẫn kịp vung ra một nhát cuối cùng.
Nhát đâm xuyên qua bụng người vừa chém nó.
Anh ta khựng lại giữa sân.
Cả đấu trường bùng nổ tiếng reo hò.
Âm thanh đó khiến Hant cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
Bên cạnh cậu, Luca cúi gập người xuống nền đá rồi nôn khan.
Hant cũng phải quay mặt đi, dạ dày co thắt dữ dội dù trong bụng gần như không có gì.
David đứng yên một lúc rồi nói khẽ, như thể chỉ đang nhắc lại một con số đã quá quen thuộc với mình.
“Tôi đã nói rồi.
Cậu nhìn xuống đấu trường nơi bốn người còn lại đang đứng thở dốc quanh xác con Beedrill.
“Tỷ lệ sống sót ở đây… chưa bao giờ vượt quá ba mươi phần trăm.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập