Tiếng reo hò vẫn còn cuộn lên từ đấu trường rất lâu sau khi trận chiến kết thúc, như thể đám đông phía trên kia chưa hề có ý định để cho khoảnh khắc đó lắng xuống.
Qua khe cửa sắt nhỏ gần trần phòng giam, nơi ánh đèn từ sân cát lọt vào thành một dải vàng nhạt, Hant nhìn thấy bốn người sống sót đang rời khỏi sân trong tiếng cổ vũ, những bước chân của họ nặng nề và loạng choạng sau trận chiến, nhưng vẫn còn đủ sức để tự bước qua cổng đá dẫn ra hành lang.
Người thứ năm không đi cùng họ.
Anh ta vẫn nằm giữa sân.
Khoảng cách khá xa, nhưng dưới ánh đèn treo dọc theo vành tường đá, Hant vẫn có thể thấy lồng ngực người đó còn nhấp nhô yếu ớt, một chuyển động nhỏ đến mức phải nhìn rất kỹ mới nhận ra, trong khi lớp cát bên dưới đã thẫm màu thành một vệt tối lan rộng quanh thân người.
Xác con Beedrill nằm cách đó không xa.
Phần thân sau của nó đã bị cắt rời, nằm lệch sang một bên như một mảnh giáp vỡ văng khỏi chiến trường.
Hant vẫn nhìn xuống sân cát.
Người đàn ông kia còn cử động — rất khẽ — một chuyển động yếu ớt đến mức nếu không nhìn chăm chú có lẽ sẽ tưởng chỉ là cái bóng rung lên dưới ánh đèn đấu trường.
Lồng ngực anh ta vẫn nhấp nhô, bàn tay dính đầy máu cố bấu vào lớp cát sẫm màu như thể chỉ cần giữ được một chút gì đó trong tay thì cơ thể sẽ không bị kéo trượt đi đâu đó xa hơn.
Nhưng không ai bước xuống sân.
Không có người chữa trị.
Chỉ có tiếng đám đông phía trên tiếp tục ồn ào, những tràng cười và tiếng gọi nhau vọng xuống qua miệng giếng đá khổng lồ của đấu trường, hoàn toàn không ăn khớp với cảnh tượng bên dưới.
Hant đứng yên thêm một lúc.
Cậu chớp mắt vài lần như thể vừa nhìn nhầm điều gì đó, rồi cuối cùng mới lên tiếng, giọng thấp và hơi khàn, nghe giống một câu hỏi buột ra khỏi đầu hơn là cố tình hỏi ai trong phòng.
“Không ai cứu anh ta à…?
Cậu vẫn nhìn xuống.
“Anh ta còn sống mà.
Không ai trả lời.
Roderic đứng phía sau Hant, nhưng bàn tay ông chỉ siết nhẹ ở vai cậu rồi lại thả ra, ánh mắt vẫn hướng xuống sân cát nơi người đàn ông kia đang thoi thóp.
Luca ở góc phòng thì cúi thấp đầu hơn nữa, hai cánh tay ôm chặt lấy đầu gối như thể chỉ cần nghe thêm một âm thanh nào đó nữa thôi cũng đủ khiến cô gục ngã.
Sự im lặng trong phòng kéo dài thêm vài nhịp.
Cuối cùng Nari lên tiếng từ góc tường nơi ông vẫn ngồi tựa lưng vào đá, giọng khô và bình thản đến mức nghe như đang nói về một quy tắc hiển nhiên của nơi này.
“Ở đây không có luật.
Ông dừng lại một thoáng, ánh mắt vẫn đặt xuống đấu trường.
“Thể lực và tỉnh táo là tài nguyên.
Không ai phản bác.
Bên dưới, người đàn ông kia vẫn còn cử động rất khẽ.
Cậu vẫn nhìn xuống sân cho đến khi một nhóm người mặc giáp nhẹ bước ra từ hành lang phía dưới, kéo xác con Beedrill đi trước rồi quay lại sau đó để mang người đàn ông kia rời khỏi sân cát.
Một bàn tay đặt lên vai cậu.
Hant quay đầu.
Roderic đứng phía sau, bàn tay to và nặng đặt lên vai cậu trong một cái siết nhẹ, không nói lời nào nhưng vẫn giữ yên ở đó trong vài giây.
Cái chạm đó đủ chắc để kéo suy nghĩ của Hant ra khỏi cảm giác đang dồn ép trong lồng ngực, như thể ai đó vừa đặt một tảng đá lên mặt đất đang rung lên dưới chân.
Ở góc phòng bên kia, Luca không có được sự ổn định đó.
Cô ngồi cuộn người lại sát bức tường, hai đầu gối kéo lên trước ngực và cánh tay ôm chặt lấy chính mình, mái tóc rũ xuống che gần hết khuôn mặt nhưng vẫn không giấu được nhịp run nhỏ đang lan qua vai và cánh tay mỗi khi cô hít vào.
David nhìn sang phía cô một lần rồi quay lại chỗ khe cửa.
“Đó còn chưa phải điều tồi tệ nhất đâu.
Cậu nói khá nhỏ, gần như là nói với chính mình.
Buổi tối đến chậm trong căn phòng đá, nhưng khi ánh sáng từ đấu trường bắt đầu dịu đi, cánh cửa sắt phía hành lang cũng mở ra trong vài giây ngắn ngủi.
Một người gác ném vào năm phần thức ăn giống hệt nhau — mỗi phần chỉ có một ổ bánh mì khô cứng và một túi nước nhỏ buộc bằng dây — rồi cánh cửa đóng lại ngay sau đó với tiếng kim loại nặng nề.
Hant bẻ ổ bánh trong tay.
Lớp vỏ khô phát ra tiếng răng rắc khá rõ trong căn phòng yên tĩnh.
Roderic ăn chậm rãi vài miếng rồi quay sang David.
“Bao lâu thì chúng ta phải ra sân?
David nhai nốt phần bánh trong miệng, nuốt xuống rồi mới trả lời.
“Không cố định.
Cậu ngả lưng vào tường.
“Thường thì từ hai đến năm ngày kể từ lần cuối phòng đó ra trận.
Cậu nhìn quanh phòng một vòng.
“Phòng này đã nghỉ được một ngày rồi.
David nhún vai nhẹ.
“Nghĩa là sớm nhất thì ngày mai.
Một khoảng dừng ngắn.
“Còn nếu may mắn thì thêm ba ngày nữa.
Roderic gật đầu, im lặng một lúc trước khi nói tiếp, giọng ông vẫn giữ nhịp bình tĩnh quen thuộc.
“Vậy thì chúng ta nên chuẩn bị.
” Ánh mắt ông đi qua từng người trong phòng.
“Nếu chúng ta phối hợp với nhau và có kế hoạch trước khi bước xuống sân, khả năng sống sót sẽ cao hơn nhiều so với việc mỗi người tự xoay xở.
Một tiếng cười khẩy vang lên.
Nari hơi nghiêng đầu, ánh mắt ông dừng lại ở Luca lâu hơn một chút trước khi quay lại phía Roderic.
“Sáng suốt đấy.
Giọng ông không phản đối, nhưng cũng không hẳn tán thành hoàn toàn.
“Nhưng cậu chắc chứ?
Ánh nhìn đó khiến Luca phải ngẩng đầu lên.
Cô đứng dậy khá nhanh, như thể không muốn tiếp tục bị nhìn như một người đã chuẩn bị chết.
“Được.
Giọng cô hơi cao hơn bình thường.
“Chúng ta hãy làm vậy.
Một nhịp ngắn.
“Tất cả để sống sót.
Nhưng ngay cả khi nói vậy, đôi chân cô vẫn run rõ ràng đến mức Hant có thể thấy đầu gối cô khẽ chạm vào nhau mỗi khi cố giữ thăng bằng.
David nhìn quanh một vòng rồi lên tiếng, lần này giọng cậu giống như đang sắp xếp lại những gì mình đã học được ở nơi này.
“Pokémon trong đấu trường tầng này thường rơi vào ba mức.
Cậu dùng ngón tay vạch ba đường mờ trên lớp bụi của sàn đá.
“Tôi tự chia chúng làm 3 loại thấp, loại trung và loại cao.
Ngón tay cậu chạm vào vạch thứ hai.
“Con Beedrill ban sáng là loại trung.
Cậu nhìn sang Hant.
“Loại thấp và trung đều thuộc Wild Tier, khoảng từ cấp một đến hai mươi.
Ngón tay dừng ở vạch cuối.
“Còn loại cao thì thuộc Mature Tier.
Khoảng hai mươi mốt đến ba mươi lăm.
David thở ra một hơi ngắn.
“Chúng vượt khá xa khả năng của con người bình thường.
Cậu ngẩng đầu nhìn mọi người.
“Muốn sống sót trước loại đó thì phải có chiến thuật đúng.
Một nhịp dừng.
“Nhưng điều đó hoàn toàn không đủ.
May mắn mới là thứ giúp chúng ta sống sót.
Đúng lúc đó, một tiếng la hét vang lên từ đâu đó trong dãy hành lang bên ngoài.
Giọng một cô gái.
Tiếng cầu xin, tiếng khóc, rồi sau đó là tiếng cười của vài người đàn ông vang lên chồng lên nhau trong không gian đá hẹp, những âm thanh đó dội qua tường và hành lang như những làn sóng ngắn khiến căn phòng giam im lặng hẳn đi.
Không ai nói gì.
Ai cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Một lúc sau, Nari mới lên tiếng.
Ông không nhìn ra cửa, mà quay đầu sang phía cô gái.
“Đừng lo.
Giọng ông vẫn khô như cũ.
“Chúng tôi sẽ không làm thế.
Một nụ cười nhạt thoáng qua ở khóe miệng ông, nhưng trong ánh mắt lại chẳng có chút ý đùa nào.
“Không phải vì chúng tôi tốt.
Ông nhún vai rất nhẹ.
“Chỉ vì chúng tôi không ngu.
Nari gõ nhẹ hai ngón tay lên đầu gối mình.
Ánh mắt ông lướt qua từng người trong phòng trước khi quay lại phía Luca.
“Phí chúng vào chuyện đó chỉ khiến chúng ta mất đi một phần cơ hội sống sót.
Không ai phản đối.
Sau đó cuộc nói chuyện quay trở lại với điều duy nhất thực sự quan trọng ở nơi này.
Khoảng cách cần giữ khi đối đầu với Pokémon có tốc độ cao.
Cách đứng đội hình nếu buộc phải giữ một vị trí cố định trong sân cát.
Ai trong nhóm nên cầm vũ khí nặng để giữ khoảng cách, còn ai nên giữ khoảng trống phía sau để dụ Pokémon lao vào rồi khóa hướng di chuyển của nó.
Những giả định được đưa ra, rồi lại bị sửa lại khi ai đó nhớ tới một chi tiết từ trận đấu ban ngày — cách Beedrill đổi hướng giữa không trung, hay khoảng thời gian rất ngắn giữa hai lần lao xuống của nó.
Sáng hôm sau, một phòng khác được đưa xuống đấu trường.
Từ khe cửa, Hant nhìn thấy năm người bước ra đối đầu với một con Raticate lớn gần bằng nửa thân người trưởng thành.
Trận chiến kéo dài khá lâu, hỗn loạn và đầy những khoảnh khắc suýt mất kiểm soát trước khi con Pokémon cuối cùng gục xuống dưới nhiều nhát chém.
Hai người trong nhóm không đứng dậy nữa.
Ba người còn lại rời khỏi sân trong tiếng reo hò quen thuộc.
Buổi tối hôm đó, khi cuộc bàn bạc trong phòng của Hant vẫn chưa thật sự đi đến một kết luận rõ ràng, tiếng loa quản lý bất ngờ vang lên dọc theo hành lang đá.
Âm thanh kéo dài, đủ lớn để vọng vào từng phòng giam.
“Phòng số mười bảy.
Cả năm người trong phòng gần như cùng ngẩng đầu lên.
Giọng nói tiếp tục sau một nhịp ngắn.
“Ngày mai các người sẽ ra sân.
Một khoảng dừng.
“Đối đầu với một Nidorina.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập