Tiếng loa của tên quản lý vừa dứt câu cuối cùng thì căn phòng giam bỗng trở nên yên lặng đến mức Hant có thể nghe rõ tiếng hơi thở của từng người.
Không ai nói ngay lập tức, nhưng cái tin “ngày mai ra sân” giống như một luồng điện chạy qua cả căn phòng chật hẹp, khiến ai nấy đều khựng lại trong vài giây ngắn ngủi trước khi ý thức kịp bắt kịp với những gì vừa xảy ra.
Roderic là người cử động đầu tiên.
Ông thở ra một hơi dài, kéo chân lại rồi ngồi xuống giữa phòng, lưng dựa vào bức tường đá lạnh phía sau.
“Ngồi xuống đi, ” ông nói, giọng trầm nhưng không cao hơn bình thường.
“Nếu mai phải xuống sân thì tốt nhất là bàn cho xong từ bây giờ.
Không ai phản đối.
Chỉ vài nhịp sau, cả năm người đã ngồi thành một vòng lỏng lẻo trên nền đá, ánh sáng từ hành lang chiếu qua song sắt khiến bóng họ kéo dài ra giữa phòng.
David chống hai tay xuống sàn, suy nghĩ một lúc rồi nói trước.
“Như mọi người đã thấy hôm trước, ” cậu bắt đầu, mắt nhìn xuống lớp bụi mỏng trên nền đá như thể đang vẽ lại đấu trường trong đầu, “trên sân luôn có bảy món vũ khí đặt rải rác.
Cậu vừa nói vừa đếm bằng đầu ngón tay.
“Có một cái khiên.
Một kiếm ngắn.
Một rìu tay.
Một búa chiến.
Cậu dừng lại một chút.
“Halberd… dao găm… và lưới.
Hai thứ đó lúc nào cũng đặt cạnh nhau.
Một nhịp ngắn nữa.
“Và món cuối cùng là đại đao.
Nari khịt mũi khe khẽ.
“Thứ đó chỉ hợp để chặt gỗ.
David nhún vai, nhưng cũng gật đầu.
“Đại đao có lực, nhưng chậm và nặng.
Trong một trận đấu kiểu này, nó gần như vô dụng… nhất là ở đợt tấn công đầu tiên.
Cậu ngẩng đầu lên nhìn mọi người.
“Và ngày mai chúng ta đối mặt với Nidorina.
Căn phòng im lặng thêm một chút.
David đưa tay ra làm dấu chiều cao.
“Nidorina trưởng thành thường cao tầm bảy mươi đến tám mươi phân, ngang hông một người trưởng thành.
Thể lực tốt, lực tấn công cũng không hề yếu.
Cậu gõ nhẹ knuckles xuống sàn đá.
“Nói thẳng ra… chúng ta không thể lao vào trực diện với nó.
Nari nghiêng đầu nghe xong, không trả lời ngay mà cúi xuống nhặt một mảnh sỏi nhỏ trên nền đá.
Ông xoay nó vài vòng giữa hai ngón tay, ánh mắt lướt qua từng người trong vòng tròn trước khi đặt viên sỏi xuống giữa sàn như thể đó là con Pokémon mà họ đang nói đến.
“Cũng đúng thôi, ” ông nói chậm rãi.
“Những con to cỡ đó… đâm đầu vào trực diện chỉ tổ gãy xương.
Ngón tay ông khẽ đẩy viên sỏi một chút.
“Cứ giữ khoảng cách trước đã.
Vây quanh nó, đừng để ai đứng lẻ.
Ông dừng lại một thoáng, đầu ngón tay gõ nhẹ lên viên sỏi.
“Chờ nó ra đòn.
Một nhịp ngắn.
“Lúc nó lộ sơ hở… mới đánh.
Roderic ngồi im từ nãy giờ, khuỷu tay chống lên đầu gối như đang cân nhắc điều gì đó.
Ông nhìn viên sỏi một lúc rồi mới lên tiếng, giọng trầm và chậm.
“Da của Nidorina khá dày.
Ông đưa tay ra làm một động tác ngắn trong không khí, như thể đang vẽ lại hình dáng của con Pokémon.
“Nhưng tai, mắt… với miệng thì khác.
Ánh mắt ông dừng lại ở viên sỏi thêm một giây trước khi nói tiếp.
“Và nó xoay người không nhanh.
Ông nhấc viên sỏi lên rồi đặt lại xuống với một góc khác.
“Nếu giữ được phía sau… chúng ta sẽ dễ thở hơn.
Hant vẫn im lặng nghe từ đầu, mắt dõi theo chuyển động nhỏ của viên sỏi trên nền đá.
Những gì họ nói khiến vài hình ảnh quen thuộc hiện lên trong đầu cậu — những con Nidoran và Nidorina mà cậu từng nhìn thấy trước đây, cách chúng di chuyển, cách chúng phản ứng khi bị uy hiếp.
và cả nhưng kiến thức kiếp trước cậu có từ game và anime nữa
Cậu suy nghĩ một lúc rồi mới lên tiếng.
“Nếu là Nidorina ở đây… chắc ít nhất cũng khoảng cấp mười sáu trở lên.
Mọi người quay sang nhìn cậu.
Hant hơi nghiêng đầu, cố ghép lại những gì mình nhớ được.
“Khả năng cao nó sẽ biết Poison Sting… Scratch… hoặc Fury Swipes.
David nhướng mày.
Hant tiếp tục, chậm rãi hơn.
“Nếu nó có Poison Fang hoặc Poison Tail thì lượng độc khá mạnh.
Nếu ai đó nhận ra răng và đuôi nó có màu đậm hơn bất thường .
Cậu ngập ngừng một chút nhìn mọi người.
“Thì có khả năng nó mang đặc tính Poison Point.
Nếu ai đó chạm trực tiếp vào cơ thể nó… có thể bị nhiễm độc.
Một khoảng lặng ngắn rơi xuống giữa phòng.
Mọi người đều hiểu ở đây trúng độc coi như mất mạng.
David nhìn Hant lâu hơn một chút.
Cậu từng học ở trường đào tạo Trainer, từng làm việc với Pokémon trong lực lượng cảnh sát, nhưng ngay cả vậy cũng hiếm khi nghe ai phân tích hành vi và khả năng của một Pokémon theo cách chi tiết như thế chỉ bằng trí nhớ và suy đoán như vậy.
“Cậu biết khá nhiều đấy, ” cậu nói.
Hant nhún vai nhẹ.
“Chỉ là… nhớ được thôi.
Cuộc nói chuyện chuyển sang phần thực tế hơn.
Đến lúc phải quyết định ai cầm thứ gì, cuộc nói chuyện chậm lại một chút.
Không ai vội mở miệng ngay;
ánh mắt mọi người đều hướng xuống khoảng sàn giữa phòng như thể những món vũ khí kia đang nằm sẵn ở đó.
Roderic gần như được xác định từ đầu.
David nhìn ông một lúc rồi nói, giọng không hẳn là hỏi mà giống như đang xác nhận điều hiển nhiên.
“Ông nên lấy khiên.
Và rìu tay.
Roderic không phản đối.
Ông chỉ khẽ gật đầu, bàn tay vô thức siết lại rồi thả lỏng như đang thử cảm giác cầm một thứ vũ khí tưởng tượng.
“Được.
Nari nhích vai tựa lưng sát hơn vào tường đá.
David nhìn sang cánh tay còn băng của ông rồi lắc đầu nhẹ.
“Ông đừng cầm giáo hay halberd.
Nari nhướn mày.
“Tay kia của ông chưa ổn.
Những thứ đó cần hai tay để xoay sở.
Ông im lặng một thoáng, rồi khẽ thở ra.
“Vậy tôi sẽ dùng kiếm ngắn.
David gật đầu, sau đó quay sang Hant.
Cậu nhìn Hant từ đầu đến chân như đang đo chiều cao.
“Tôi lấy halberd, ” cậu nói sau một lúc.
“Tôi cao và to hơn cậu một chút… giữ khoảng cách với thứ đó sẽ dễ hơn.
Hant không thấy có gì phải tranh luận.
Cậu chỉ gật đầu nhẹ.
“Vậy tôi lấy trường thương.
Ánh mắt của cả nhóm chuyển sang Luca gần như cùng lúc.
Cô gái giật mình rõ rệt, lưng hơi thẳng lên khi nhận ra mọi người đang nhìn mình.
Trong vài giây ngắn ngủi, cô chỉ siết hai bàn tay vào nhau trước khi nói, giọng vẫn còn hơi run.
“Tôi… có thể dùng dao.
Cô dừng lại một nhịp, rồi nói thêm.
“Và lưới.
David gật đầu.
“Cô hãy ở phía sau đội hình.
và đợi khi nào ra hiệu hãy vung lưới không chế nó”
Những món còn lại được nhắc đến sau cùng — búa chiến và đại đao.
Roderic nghĩ một lúc rồi lắc đầu chậm rãi.
“Quá nặng.
Ông đưa tay làm một động tác ngắn như đang thử nhấc một thứ gì đó.
“Trong trận kiểu này sử dụng chúng sẽ rất khó khăn”
Nari hừ khẽ.
“Để đó làm đồ dự phòng.
Nếu ai đó làm rơi vũ khí vẫn còn thứ để nhặt.
Không ai bổ sung thêm gì nữa.
Khi mọi thứ đã được nói ra hết, căn phòng lại rơi vào trạng thái yên lặng quen thuộc, chỉ còn tiếng thở và tiếng vải áo cọ nhẹ vào nền đá khi từng người tự dịch chuyển tìm chỗ ngồi dựa lưng.
Tiếng bước chân lính gác thỉnh thoảng vang lên ngoài hành lang.
Tiếng kim loại va vào nhau.
Và giữa những khoảng yên lặng kéo dài, Hant nhận ra mình vẫn mở mắt nhìn lên trần đá rất lâu trước khi ánh sáng bên ngoài bắt đầu nhạt dần rồi lại sáng trở lại.
Sáng hôm sau, cánh cửa sắt mở ra.
Họ bị dẫn qua hành lang đá dài dẫn xuống đấu trường.
Ánh sáng từ phía trên chiếu xuống chói đến mức Hant phải nheo mắt vài giây trước khi quen dần.
Tiếng khán giả vang lên như sóng đập vào tường đá.
Giọng của tên quản lý cất lên, kéo dài và đầy hào hứng.
“Thưa quý vị!
“Trận tiếp theo của Iron Pit!
Năm người bước ra mép sân cát.
Những món vũ khí nằm rải rác khắp đấu trường, như những mảnh kim loại vô hồn chờ được nhặt lên.
Hant nhìn thấy cây trường thương nằm cách mình không xa.
Cậu và những người còn lại trao nhau một ánh nhìn ngắn từ 3 cổng.
Rồi cùng lúc lao ra.
Ba hướng khác nhau nhưng đều có chung 1 tầm nhìn về con pokemon không ai dám rời mắt.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập