Chương 43: Mất mát

Trong vài nhịp đầu tiên sau khi Rum ngã xuống, không ai trong ba người còn lại lập tức di chuyển, bởi thân hình to lớn của người đàn ông vẫn nằm ngay giữa khoảng cát nơi trận chiến vừa bùng nổ dữ dội, còn con cáo chín đuôi đứng phía trên cơ thể ấy vẫn thở gấp khi máu từ vết thương ở lườn và chân trước nhỏ xuống mặt cát thành những vệt tối màu;

ánh lửa từ các bệ đuốc quanh đấu trường phản chiếu trên bộ lông vàng cam đã cháy sém khiến toàn thân nó trông như đang bốc hơi nóng, và trong khi Hant vẫn còn cảm nhận được nhịp tim của mình đập mạnh trong lồng ngực sau khoảnh khắc hỗn loạn vừa rồi, cậu nhận ra ánh mắt của con Pokémon kia đã bắt đầu di chuyển chậm rãi giữa ba người còn đứng lại, như thể nó đang đánh giá xem kẻ nào trong số họ là mục tiêu dễ gục ngã nhất.

David là người phá vỡ sự im lặng nặng nề ấy khi anh ta bước lệch sang một góc nhỏ để mở rộng khoảng cách với thân hình Rum, mũi halberd hạ thấp trong khi ánh mắt vẫn dõi theo từng chuyển động nhỏ của con cáo.

“Rum không còn nữa, ” David nói, giọng trầm xuống nhưng không mang theo sự hoảng loạn mà chỉ là một dạng bình tĩnh lạnh lẽo của kẻ đã quen với việc phải đưa ra quyết định khi mọi thứ xung quanh đang sụp đổ.

“Bây giờ chúng ta còn ba người, và nếu tiếp tục dồn lên tấn công cùng một hướng thì nó chỉ cần cơ hội ra đòn chuẩn là có thể kết thúc thêm một người nữa.

Hant không đáp lại ngay lập tức, bởi cậu vẫn còn nhìn vào thân hình bất động của Rum nằm trên cát trước khi buộc bản thân phải dời ánh mắt trở lại con Pokémon đang đứng đối diện;

phía sau cậu, Roderic đã nâng chiếc khiên móp méo lên ngang ngực, động tác chậm nhưng chắc chắn của người đàn ông trung niên cho thấy ông vẫn giữ được phần lớn sự tập trung dù những vết bỏng từ đòn Heat Wave trước đó đã bắt đầu hiện rõ trên cánh tay và cổ.

David nghiêng đầu một chút khi quan sát cách Ninetales đặt trọng lượng xuống chân trước bị thương.

“Chân nó yếu hơn lúc nãy rồi, ” anh ta nói tiếp sau một nhịp quan sát.

“Nó mất máu khá nhiều nên không thể bứt tốc lâu như lúc đầu, nhưng nếu chúng ta để nó giữ khoảng cách thì mấy chiêu lửa kia vẫn đủ sức thiêu cháy từng người một.

Hant hiểu ý anh ta ngay cả trước khi câu nói tiếp theo được thốt ra.

“Cậu tách ra đi Hant” David nói, lần này giọng thấp hơn nhưng dứt khoát hơn.

“Đừng đứng chung cùng đội hình nữa.

Cậu hãy vòng sang phía sau nó và cứ tiếp tục di chuyển để buộc nó phải quay đầu liên tục.

Tôi và Roderic giữ phía trước mặt nó, còn cậu chỉ cần khiến nó không thể tập trung vào chúng tôi là được.

Cuộc trao đổi ngắn chưa kịp đi đến ý kiến thống nhất thì Ninetales đã hành động.

Thân hình vàng cam của con cáo hạ thấp xuống khi ngực nó phồng lên, và Hant nhận ra chuyển động quen thuộc của một đòn tấn công tầm xa ngay khoảnh khắc trước khi những đốm lửa nhỏ tụ lại trong cổ họng nó.

David cũng phản ứng ngay gần như cùng lúc khi anh ta xoay người đẩy mạnh vào vai Hant ra phía đối diện.

Luồng Ember vừa được phóng ra chỉ lướt qua khoảng không giữa 2 người nhưng cũng đủ để tách Hant ra khỏi đội hình ban đầu.

“Chạy vòng quanh nó đi, ” David gằn giọng khi đã xoay người lại đối diện con Pokémon.

Đã đến bước này Hant không tranh cãi nữa Cậu chấp nhận đặt mình vào nguy hiểm vì biết rằng cách đó là tốt nhất cho tình hình hiện tại.

Cậu lập tức di chuyển sang phải theo một vòng rộng quanh rìa trận đấu, bước chân lướt nhanh trên mặt cát khi khoảng cách giữa cậu và hai người còn lại dần mở ra.

Roderic đã tiến lên thêm một đoạn ngắn với chiếc khiên nâng cao, buộc Ninetales phải quay đầu về phía ông trước khi kịp nhắm lại mục tiêu.

Thế trận mới nhanh chóng hình thành trong những nhịp di chuyển ngắn nhưng liên tục của Hant đang cố gắng quấy rối và gây sát thương từ nhiều phía.

Nhịp tim cậu cũng tăng nhanh vì phải ra quyết định khi nào tiếp cận tấn công thực sự hay chỉ áp sát chia sẻ lực chú ý của ninetales về phía 2 người kia

Roderic giữ vị trí phía trước như một bức tường thép đang chậm rãi tiến lại gần con Pokémon, chiếc khiên nâng cao để chặn những tia Ember mà Ninetales liên tục phun ra nhằm giữ khoảng cách.

David thì đứng lệch phía sau ông vài bước, di chuyển linh hoạt hơn để tìm góc vung halberd mỗi khi con cáo xoay người quá sâu về phía Roderic.

Trong khi đó Hant không còn lao thẳng vào trung tâm như trước, bởi cậu bắt đầu di chuyển theo một vòng rộng quanh mép trận đấu như cách mà Nari đã từng làm trước đây và cố gắng bắt chiếc khi nhớ về những buổi học thực chiến đầu tiên và lời khuyên của anh ta.

Từng bước nhỏ nhưng nhanh để giữ khoảng cách trong khi mũi giáo luôn hạ thấp trước người, sẵn sàng chọc vào bất kỳ khoảng trống nào lộ ra mỗi khi Ninetales phải quay đầu đối phó với hai người còn lại.

Con cáo nhanh chóng nhận ra sự thay đổi ấy.

Ánh mắt đỏ rực của nó bắt đầu liếc về phía Hant thường xuyên hơn mỗi khi cậu tiến gần, điều đó khiến David có thêm vài cơ hội hiếm hoi để vung halberd buộc nó phải nhảy lùi lại, trong khi Roderic tận dụng từng khoảng khựng nhỏ để tiến thêm nửa bước mỗi lần chiếc khiên của ông đỡ được một luồng lửa.

Tuy nhiên nhịp chiến đấu dần bộc lộ một sự thật mà cả ba người đều hiểu rõ.

Cả 3 đang xuống sức nhanh không kém, những bước di chuyển của họ cũng không còn uyển chuyển như ban đầu mà nặng nề chậm chạp hơn.

Đồng thời những vết thương bắt đầu quấy rối nhất là Roderic.

Những vết bỏng trên cánh tay Roderic khiến mỗi lần ông nâng khiên lên trở nên chậm hơn một chút so với trước, và dù ông vẫn giữ được vị trí phía trước, Hant có thể thấy rõ nhịp thở của người đàn ông trung niên đã nặng nề hơn khi thời gian trôi qua;

trong một khoảnh khắc rất ngắn khi Roderic bước hụt nửa nhịp vì lớp cát lún dưới chân, Ninetales lập tức nhận ra khoảng trống vừa lộ ra phía sau lưng ông.

Hant nhận ra ánh mắt của con cáo đã chuyển hẳn sang mình khi cái đầu của nó hạ thấp dần xuống sát mặt cát, còn lồng ngực thì phồng lên thêm một lần nữa như đang tích hơi cho một đòn lửa sắp phóng ra.

Đã quá muộn nhận ra rằng con Pokémon sẽ bỏ qua Roderic để nhắm thẳng vào cậu khi luồng lửa bắt đầu tụ lại trong cổ họng nó, và khoảng cách giữa hai bên lúc ấy không còn đủ lớn để cậu có thể tránh hoàn toàn nếu Flamethrower được phóng ra.

Roderic cũng ngỡ ngàng.

Người đàn ông trung niên hít 1 hơi sâu ném chiếc khiên khỏi tay phải theo một đường vòng rộng để làm lệch hướng đầu con Pokémon, sau đó dồn toàn bộ sức nặng cơ thể lao thẳng vào nó trước khi ngọn lửa kịp phóng ra trọn vẹn;

cánh tay ông siết chặt quanh cổ con cáo trong khi bàn tay còn lại ghì hàm nó xuống sát ngực mình.

Luồng Flamethrower vẫn phóng ra.

Nhưng lần này ngọn lửa bùng nổ ngay trong miệng con vật khi áp lực bị dội ngược vào trong họng nó.

Âm thanh nổ trầm vang lên giữa đấu trường khi con cáo giật mạnh vì cú phản lực, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy Hant đã lao tới với mũi giáo hạ thấp, toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn theo cú đâm khi mũi thép xuyên qua lớp lông cháy sém phía sau đầu con Pokémon rồi cắm sâu vào hộp sọ của nó.

Cơ thể Ninetales co giật dữ dội một lần trước khi sụp xuống trên mặt cát, chín chiếc đuôi tản ra quanh thân hình bất động khi lớp lửa cuối cùng tắt dần trong không khí nóng.

Cùng lúc đó Roderic cũng khuỵu xuống khi sức lực cuối cùng rời khỏi cơ thể ông, và Hant lập tức buông cây giáo còn cắm ở hộp sọ con Pokémon rồi lao tới trước khi người đàn ông trung niên kịp đổ hẳn sang một bên, hai tay vội vã giữ lấy vai ông để đầu ông không chạm mạnh xuống lớp cát vẫn còn nóng sau trận chiến.

Hơi thở của Roderic lúc này đã trở nên nặng nề và đứt quãng, lồng ngực chỉ còn nâng lên rất khẽ khi đôi mắt mờ dần của ông chậm rãi mở ra và dừng lại trên gương mặt Hant đang cúi sát ngay trước mặt.

“Đừng… để nơi này thay đổi cháu, ” ông nói rất khẽ, từng chữ thoát ra khó nhọc như thể mỗi lần hít vào đều kéo theo cơn đau từ sâu trong lồng ngực.

“Đừng để đấu trường này… lấy mất con người của cháu.

Hant siết chặt vai ông hơn khi nghe những lời ấy, cảm giác bàn tay đang giữ lấy cơ thể người đàn ông kia nhẹ đi từng chút theo mỗi nhịp thở.

Nước mắt đã rơi lã chã xuống gương mặt ông từ bao giờ.

Roderic nhìn cậu thêm một lúc, ánh mắt mờ đục dường như đang cố giữ lại hình ảnh cuối cùng trước khi chậm rãi khép lại.

“Nếu… nếu cháu có cơ hội rời khỏi đây, ” ông tiếp tục sau một khoảng lặng ngắn, “hãy giúp chú gửi lời tạm biệt đến vợ chú… và hai đứa nhỏ.

Ông hít vào thêm một hơi như muốn nói điều gì đó nữa, nhưng giọng nói đã yếu dần trước khi câu tiếp theo kịp thành hình;

bàn tay đang nắm lấy cánh tay Hant chậm rãi trượt xuống, các ngón tay buông lỏng từng chút một cho đến khi hoàn toàn mất lực.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập