Cát trên đấu trường vẫn còn nóng sau khi ngọn lửa cuối cùng tắt đi.
Nhưng tiếng reo hò vẫn vang vọng khắp không gian.
Họ hò reo như đã chứng kiến lịch sử vậy.
Thân thể của Ninetales nằm bất động phía sau Hant, chín chiếc đuôi trải dài trên nền cát cháy sém như những dải lụa bị thiêu đốt giữa trận chiến, còn cách đó vài bước là cơ thể Rum vẫn nằm nghiêng ở nơi con cáo đã quật ngã anh trong cơn điên loạn trước khi chết.
Xa hơn một chút nữa, Roderic vừa được Hant đặt xuống cẩn thận trên mặt đất khi hơi thở cuối cùng của người đàn ông trung niên rời khỏi lồng ngực ông.
Trong vài giây tiên sau tất cả những điều ấy, Hant vẫn quỳ trên cát, hai tay còn đặt trên vai người đã che chắn cho cậu đến tận giây phút cuối cùng, và đôi mắt cậu không rời khỏi khuôn mặt Roderic như thể chỉ cần nhìn lâu thêm một chút thì người đàn ông kia sẽ lại mở mắt và đứng dậy với chiếc khiên quen thuộc trong tay.
Nhưng không có điều kỳ diệu nào xảy ra cả vẫn chuyển động nào chứng tỏ người chú của Hant – Roderic còn sống cả.
Chỉ có gió nóng từ những bệ đuốc treo quanh đấu trường lướt qua lớp cát, mang theo mùi kim loại nung và mùi cháy còn sót lại của trận chiến vừa kết thúc.
Hant chậm rãi đứng dậy.
Cậu không quay lại nhìn thêm lần nào nữa, bởi chỉ cần liếc qua thân hình to lớn nằm bất động của Rum ở phía xa là cậu đã biết rõ kết cục của người đàn ông ấy, và hình ảnh Luca cùng Nari ngã xuống trước đó cũng đã hiện lên trong đầu cậu rõ ràng đến mức không cần phải nhìn thấy thêm bất kỳ thi thể nào để hiểu rằng đội hình từng đứng cùng nhau trong căn phòng giam chật chội kia giờ đây đã gần như biến mất.
Bước chân của Hant rất chậm đi về phía đối diện, nơi David vẫn đang đứng.
Người đàn ông cầm halberd không tiến lại gần thi thể của bất kỳ ai;
anh ta chỉ đứng cách đó vài bước, mũi vũ khí cắm xuống cát trong khi ánh mắt lạnh lẽo của anh ta vẫn dõi theo Hant như thể đang chờ xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Một khoảng lặng nặng nề trôi qua giữa hai người.
Rồi Hant bước tới, không phải bằng dáng đi bình thường của một người vừa kết thúc trận chiến mà là những bước nặng nề kéo lê qua lớp cát nóng, mỗi lần chân đặt xuống đều khiến cát trượt ra dưới đế giày khi hai bàn tay cậu siết chặt đến mức các khớp trắng bệch trong ánh lửa từ khán đài, khoảng cách giữa cậu và David vì thế chậm rãi thu hẹp lại theo từng nhịp bước nặng nề.
“Anh đã tính toán hết rồi… đúng không.
Giọng của Hant trầm và khàn, gần như không còn giống giọng của cậu trước đây khi câu nói đầu tiên rơi xuống giữa đấu trường vẫn còn mùi khói và máu của trận chiến vừa qua.
David không trả lời ngay.
Hant dừng lại cách anh ta vài bước rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt lần đầu tiên đối diện trực tiếp với người đàn ông đã chiến đấu bên cạnh họ từ ngày đầu bước vào nơi này, và trong khoảnh khắc ấy tất cả những gương mặt đã ngã xuống dường như đồng loạt hiện lên trong đầu cậu.
“Luca chết, ” Hant nói chậm rãi, từng chữ rơi ra nặng nề hơn cả nhịp bước khi nãy.
“Nari cũng chết… rồi đến Rum… và cuối cùng là Roderic.
Cậu hít sâu một lần nữa như thể phải ép lồng ngực hoạt động trở lại sau khi vừa chứng kiến quá nhiều thứ sụp đổ trước mắt mình.
“Anh biết chuyện đó sẽ xảy ra… đúng không.
David nhìn cậu thêm vài giây, ánh mắt bình tĩnh đến mức gần như lạnh lẽo, rồi cuối cùng mới trả lời.
“Đúng.
Không có một chút do dự nào trong câu trả lời ấy, và chính sự thẳng thừng đó khiến cơ mặt Hant khẽ giật lên khi cậu nhìn chằm chằm vào David như thể vừa nghe thấy một điều mà mình vốn đã biết nhưng vẫn không muốn chấp nhận.
“Vậy mà anh vẫn làm vậy.
Giọng cậu thấp đi, gần như bị bóp nghẹt giữa cổ họng khi những hình ảnh vừa rồi — Luca, Nari, Rum, rồi Roderic — lần lượt trôi qua trong đầu như những vết cắt chưa kịp khép lại.
David cúi xuống nhấc mũi halberd khỏi cát, động tác chậm và gọn gàng như thể cuộc trò chuyện này đối với anh ta cũng chỉ là một phần tất yếu sau trận chiến.
“Tôi làm điều cần thiết để sống sót.
Một tiếng cười bật ra từ cổ họng Hant, khô khốc và méo mó đến mức chính cậu cũng không nhận ra âm thanh đó phát ra từ mình, bởi nó nghe giống tiếng kim loại cọ vào đá hơn là tiếng cười của một con người.
“Cần thiết à…” Hant lặp lại, giọng thấp nhưng run lên vì tức giận.
“Anh gọi việc đẩy người khác vào chỗ chết là cần thiết sao?
David không hề cau mày trước câu hỏi ấy;
anh ta chỉ nhìn Hant một lúc lâu như thể đang quan sát một điều gì đó rất quen thuộc, rồi khẽ lắc đầu khi trả lời.
“Nếu cậu ở vị trí của tôi, ” David nói, giọng không lớn nhưng từng chữ đều rõ ràng, “cậu cũng sẽ làm đúng như vậy thôi.
“Đừng có so tôi với anh.
Lần này Hant không kìm được nữa, giọng bật ra sắc và gắt hơn khi cậu bước thêm nửa bước về phía trước.
“Anh nghĩ mình có quyền nói vậy sao?
David hơi nghiêng đầu, ánh mắt vẫn bình tĩnh đến mức gần như lạnh lẽo khi nhìn người đang đứng đối diện.
“Tôi nghĩ, ” anh ta đáp sau một nhịp ngắn, “cậu đang tự lừa dối bản thân.
Câu nói ấy rơi xuống giữa khoảng cát nóng như một lưỡi dao, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi sau đó không ai lên tiếng.
“Hant, ” David tiếp tục, giọng bình thản như thể đang giải thích một điều rất đơn giản, “cậu đang đứng đây, còn họ thì không.
Cậu vẫn cầm vũ khí, cậu vẫn sẵn sàng chiến đấu… và nếu tôi đoán không sai, cậu vẫn muốn sống sót để rời khỏi cái đấu trường chết tiệt này.
Anh ta bước thêm một bước nhỏ về phía trước, khoảng cách giữa hai người vì thế lại thu hẹp thêm một chút.
“Vậy nói tôi nghe xem, ” David hỏi, ánh mắt không rời khỏi Hant, “cậu khác tôi ở điểm nào?
Hai người đứng đối diện nhau giữa đấu trường trống, gió nóng thổi qua lớp cát cháy sém dưới chân như thể trận chiến với con cáo chín đuôi vừa rồi vẫn chưa thực sự kết thúc.
“Anh dùng họ như lá chắn, ” Hant nói, giọng trầm xuống nhưng vẫn không giấu được sự run rẩy đang kéo căng từng chữ khi cậu nhìn thẳng vào David.
“Anh tính toán từng bước… để người khác chết thay anh.
David không trả lời ngay mà chỉ đứng yên thêm một lúc, ánh mắt lặng lẽ dõi theo gương mặt Hant như thể đang quan sát phản ứng của cậu kỹ hơn trước khi lên tiếng.
“Và cậu nghĩ mình không làm vậy sao?
Hant không đáp lại câu hỏi ấy, nhưng ánh mắt cậu vẫn giữ nguyên trên David khi những lời vừa rồi dường như chạm vào thứ gì đó sâu hơn nhiều so với sự giận dữ đang bùng lên trên bề mặt.
David thở ra một hơi dài, lồng ngực khẽ nâng lên rồi hạ xuống sau trận chiến vừa kết thúc, trước khi anh ta tiếp tục nói với giọng bình thản đến mức khiến những lời ấy nghe càng chói tai hơn.
“Cậu gọi tôi là kẻ phản bội, gọi tôi là kẻ sẵn sàng đẩy người khác vào chỗ chết, ” David nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi Hant, “nhưng sự thật là cậu chỉ đang tức giận vì tôi thừa nhận những điều mà cậu vẫn đang cố chối bỏ.
Ánh mắt của Hant tối lại khi nghe đến đó, và lần này cậu không giữ im lặng nữa.
“Anh nói gì?
David nhún vai rất nhẹ, như thể câu hỏi ấy đối với anh ta chỉ là điều tất yếu phải đến.
“Tôi nói rằng cậu cũng muốn sống, ” anh ta trả lời, đồng thời nhấc cây halberd khỏi mặt cát để cầm lại trong tay theo thói quen của một người đã quen chiến đấu, “và khi đến lúc thật sự phải lựa chọn giữa mạng sống của mình và người khác, cậu cũng sẽ giẫm lên bất cứ ai cần thiết để bước tiếp.
Khoảng cát giữa hai người rơi vào một sự im lặng nặng nề kéo dài, nơi cả hai vẫn đứng đối diện nhau giữa đấu trường trống khi gió nóng lướt qua lớp cát cháy sém sau trận chiến với Ninetales.
Cuối cùng Hant cúi xuống, không phải để tiếp tục tranh luận mà chỉ để nhặt lại cây giáo nằm trên mặt đất, bàn tay siết chặt cán vũ khí khi cậu nhấc nó lên và hướng mũi thép về phía David trong một động tác chậm nhưng dứt khoát.
“Anh nói xong chưa?
David nhìn mũi giáo đang chĩa thẳng vào mình một lúc trước khi ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt của Hant.
“Rồi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập