Và lần này Hant không nói thêm gì nữa khi cậu bắt đầu bước lên phía trước, khoảng cách giữa hai người lập tức thu hẹp lại như thể cuộc tranh cãi vừa rồi chỉ là bước mở đầu cho một trận chiến khác.
Cú đâm đầu tiên lao tới nhanh và thẳng đến mức không có bất kỳ động tác thăm dò nào, mũi giáo xé qua khoảng không giữa hai người trong một đường thẳng gọn gàng buộc David phải xoay người sang một bên để tránh, cán halberd bật lên theo phản xạ rồi gạt mạnh thân giáo sang hướng khác khi Hant tiếp tục dồn bước.
Hai vũ khí va vào nhau với một tiếng kim loại khô gắt khi mũi giáo của Hant lao thẳng tới và bị cán halberd của David gạt lệch sang một bên, lực va chạm khiến cả hai phải xoay người theo quán tính trên lớp cát nóng dưới chân trước khi lập tức nhập lại thêm một lần nữa khi Hant dồn bước tiếp tục ép khoảng cách, còn David phản ứng bằng một đường vung ngang buộc cậu phải thu vai tránh khỏi lưỡi thép đang lướt qua trước ngực.
Cát bị khuấy tung theo từng bước chân khi khoảng cách giữa hai người liên tục thu hẹp rồi tách ra trong những nhịp tấn công nối tiếp, bởi cuộc chạm trán này không có sự dè dặt của một trận đấu danh dự mà giống như hai con thú vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần đang lao vào nhau với cùng một ý nghĩ duy nhất — hạ gục kẻ kia trước khi chính mình trở thành người tiếp theo nằm lại trên mặt cát.
David xoay cán halberd theo một vòng rộng để đẩy mũi giáo của Hant lệch sang bên phải, rồi tận dụng khoảng trống ngắn ngủi ấy vung ngược lưỡi vũ khí lên theo một đường chéo khiến Hant phải lùi nửa bước để tránh, trong khi tiếng thở của cả hai đã bắt đầu nặng dần sau chuỗi chuyển động liên tục.
Một tiếng cười rất khẽ bật ra từ cổ họng David giữa nhịp thở gấp gáp ấy.
“Cậu nghĩ giết tôi sẽ thay đổi được điều gì sao?
Hant không trả lời câu hỏi đó, bởi mũi giáo của cậu đã lao tới lần nữa gần như ngay lập tức khi cơ thể vừa ổn định lại sau cú lùi, đường đâm thẳng và nhanh đến mức David phải xoay cổ tay để gạt cán giáo sang một bên trước khi bước vòng qua trái, tiếp tục nói khi cả hai xoay quanh nhau trên mặt cát đang bị giày xéo bởi những bước chân dồn dập của trận chiến.
“Chúng ta không phải anh hùng.
Câu nói bật ra từ David đúng lúc cán halberd của anh ta xoay mạnh theo một vòng rộng, lưỡi thép lướt ngang khoảng không buộc Hant phải thu người lùi nửa bước để tránh khi mũi giáo vừa kịp gạt sang bên, cát dưới chân hai người tiếp tục bị cày xới bởi những bước di chuyển dồn dập của trận đấu vẫn chưa có dấu hiệu chậm lại.
“Chúng ta chỉ là quân cờ, ” David tiếp tục khi cổ tay xoay nhẹ cán vũ khí để giữ khoảng cách với mũi giáo đang chực chờ đâm tới lần nữa, giọng nói không lớn nhưng rõ ràng giữa nhịp thở đang nặng dần sau chuỗi va chạm liên tiếp.
“Và tôi thì vẫn còn vợ con ở nhà đang chờ tôi quay về.
Câu nói ấy khiến Hant khựng lại trong một nhịp rất ngắn — chỉ đủ lâu để David kịp nhận ra sự thay đổi thoáng qua trong ánh mắt của cậu.
“Tôi đoán là cậu vẫn chưa nhận ra, ” David nói tiếp khi halberd xoay một vòng nhỏ trong tay như một thói quen chiến đấu, mũi vũ khí luôn giữ ở vị trí sẵn sàng chặn cú đâm tiếp theo.
Anh ta nghiêng đầu rất nhẹ trước khi nói câu tiếp theo, giọng gần như bình thản như thể đang giới thiệu một điều vốn dĩ đã quá rõ ràng.
“Nhân tiện thì để tôi giới thiệu lại một chút… tôi tên David khi ở đây, nhưng ở nhà người ta gọi tôi là Ben.
Một nhịp ngắn trôi qua giữa hai người.
“Và tôi là sứ giả của Regigigas.
Câu nói ấy rơi xuống giữa trận đấu đang dang dở, không lớn tiếng nhưng đủ nặng để khiến chuyển động của Hant chậm lại nửa nhịp khi mũi giáo vừa định tiếp tục lao tới.
David nhìn thẳng vào phản ứng đó, ánh mắt quan sát rất kỹ gương mặt đối diện trước khi hỏi thêm với giọng gần như tò mò.
“Còn cậu thì sao… sứ giả của Celebi?
Mũi giáo của Hant hạ thấp đi một chút.
“Anh đang nói cái quái gì vậy?
David nhíu mày rất khẽ khi nghe câu trả lời ấy, như thể phản ứng đó khiến anh ta bất ngờ hơn là nghi ngờ.
“Cậu thật sự không biết à?
Hant không trả lời, nhưng ánh mắt cậu vẫn giữ nguyên trên David như đang chờ anh ta nói tiếp điều gì đó có nghĩa hơn.
David thở ra một hơi dài, rồi hơi nghiêng đầu trước khi đổi hướng câu chuyện.
“Vậy thì để tôi hỏi cậu một câu khác.
Đầu halberd của anh ta khẽ hạ xuống và chỉ về phía cánh tay của Hant, nơi vết sẹo sâu vẫn còn in rõ trên da sau những trận chiến trước.
“Cậu còn nhớ vết thương này không?
Hant theo phản xạ nhìn xuống.
“Nhớ.
“Vết đó đáng lẽ phải khiến cậu mất cả cánh tay, ” David nói với giọng bình thản như thể đang nhắc lại một sự thật hiển nhiên, “nhưng cuối cùng nó vẫn lành lại.
Anh ta tiếp tục khi ánh mắt vẫn không rời khỏi Hant.
“Vết chém trên ngực cậu ở trận trước cũng vậy… nếu là người bình thường thì cú đó đã đủ để giết chết rồi.
Khoảng cát giữa hai người rơi vào một nhịp im lặng ngắn.
“Nhưng cậu vẫn đứng đây.
David nhìn thẳng vào mắt Hant.
“Cậu chưa từng thắc mắc tại sao sao?
Hant không nói gì.
David nhún vai rất khẽ khi thấy vẻ im lặng nặng nề trên gương mặt Hant, như thể phản ứng ấy hoàn toàn nằm trong dự đoán của anh ta.
“Tôi gọi thứ đó là thần ân, ” David nói, giọng không hề có vẻ thần bí hay trang trọng mà gần giống cách một người đang giải thích một quy luật hiển nhiên đã tồn tại từ trước.
“Một món quà… hoặc một sợi dây xích, tùy vào cách cậu muốn nhìn nhận nó.
Anh ta ngừng lại một nhịp, ánh mắt vẫn quan sát Hant rất kỹ, rồi mới tiếp tục.
“Tôi đoán Nari cũng có nó.
Đầu của Hant lập tức ngẩng lên.
“Anh vừa nói gì?
David hơi nhướng mày trước phản ứng ấy, rồi lặp lại chậm rãi hơn như thể muốn đảm bảo rằng không có chỗ nào trong câu nói của mình bị hiểu sai.
“Tôi nói rằng Nari cũng là một sứ giả, ” anh ta đáp, giọng bình thản nhưng lần này chậm hơn, từng chữ được nhấn rõ ràng.
“Của vị thần nào thì tôi không biết, nhưng chắc chắn đó không phải một người bình thường giống như những kẻ khác.
Halberd của anh ta xoay nhẹ trong tay khi nói, một chuyển động gần như vô thức của người đã quá quen với việc giữ vũ khí luôn sẵn sàng.
“Còn thần ân mà hắn nhận được…” David hơi nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua Hant như đang so sánh hai điều gì đó trong đầu.
“Tôi đoán nó khá giống với thứ cậu đang mang trong người.
Hant không nói gì, nhưng cái cách bàn tay cậu siết chặt cán giáo đã đủ để David nhận ra sự căng thẳng đang dâng lên trong cơ thể đối diện.
“Cậu nhớ lần hắn tự chém đứt cánh tay mình chứ?
David tiếp tục, giọng vẫn giữ nguyên sự bình thản ấy, như thể đang nhắc lại một chi tiết chiến thuật trong trận đấu cũ.
“Máu chảy nhiều đến mức bất kỳ ai nhìn thấy cũng nghĩ hắn sẽ chết trong vài phút.
Anh ta hơi nhếch môi khi nhìn thẳng vào mắt Hant.
“Nhưng hắn vẫn đứng dậy.
Khoảnh khắc ấy lập tức hiện lại trong đầu Hant — máu tràn xuống cát, cánh tay bị chặt đứt, và Nari vẫn bước tiếp như thể cơ thể của anh ta chưa từng nhận ra mình vừa mất đi một phần.
David khẽ gật đầu khi thấy ánh mắt Hant thay đổi.
“Đúng vậy, ” anh ta nói nhẹ, gần như xác nhận suy nghĩ vừa hiện lên trong đầu cậu.
“Cậu đã thấy rồi đấy.
Rồi anh ta nói tiếp, lần này giọng trầm xuống một chút.
“Cậu thật sự nghĩ một người bình thường có thể sống sót sau những vết thương như vậy sao?
Nghĩ rằng cơ thể con người có thể tự khép lại những vết cắt sâu đến tận xương, hoặc đứng dậy sau khi mất quá nhiều máu mà vẫn tiếp tục chiến đấu?
Hant siết chặt cây giáo trong tay.
“Còn anh thì sao?
David bật cười khẽ khi nghe câu hỏi đó, âm thanh không lớn nhưng mang theo một chút mệt mỏi sau tất cả những gì vừa xảy ra trong đấu trường.
“Thần ân của tôi… đơn giản hơn nhiều, ” anh ta nói, vừa nói vừa xoay nhẹ cán halberd trong tay như một thói quen đã ăn sâu vào cơ thể sau quá nhiều trận chiến.
“Không phải hồi phục, không phải chịu đựng vết thương… chỉ là tư duy nhanh hơn một chút, học nhanh hơn một chút, và phát triển nhanh hơn người bình thường.
Anh ta dừng lại một nhịp, ánh mắt vẫn đặt thẳng lên Hant.
“Ít nhất thì đó là cách dễ hiểu nhất để giải thích nó.
Halberd hạ thấp xuống một chút khi David tiếp tục nói, giọng bình thản như thể đang nói về một điều không quá quan trọng.
“Thực ra nếu tính theo cơ thể này… tôi bằng tuổi cậu.
Câu nói ấy khiến Hant khựng lại rõ rệt, không phải vì cú tấn công nào mà vì chính những lời vừa được thốt ra.
David thấy phản ứng đó và nhún vai nhẹ.
“Tất cả những gì cậu thấy trước đây, ” anh ta nói tiếp, giọng hơi chậm lại, “từ cách tôi nói chuyện, cách tôi cư xử, cách tôi tỏ ra như thể đã sống qua nhiều thứ hơn các cậu…”
Anh ta khẽ nhếch môi.
“Chỉ là một lớp vỏ bọc thôi.
David hơi nghiêng đầu sang một bên, như thể tự hỏi điều gì đó rất hiển nhiên.
“Cậu thật sự nghĩ một người bị ném vào nơi này lại đi phơi bày toàn bộ bản thân mình cho những người xa lạ vừa mới gặp sao?
Ở một chỗ mà ngày mai ai còn sống, ai sẽ chết còn chẳng biết?
Một luồng gió nóng lướt qua mặt cát của đấu trường, mang theo tro bụi và mùi kim loại cháy còn sót lại từ trận chiến trước đó.
David ngẩng đầu nhìn lên những khán đài tối phía trên, nơi bóng tối dường như nuốt trọn mọi thứ.
“Cậu vẫn chưa hiểu sao?
Giọng anh ta trầm xuống một chút khi nói câu đó.
“Các vị thần không chọn chúng ta vì đạo đức.
Một nhịp im lặng trôi qua giữa hai người.
Rồi David nhìn lại Hant.
“Họ chọn chúng ta… vì chúng ta hữu dụng.
Hant không trả lời ngay khi những lời của David lắng xuống giữa khoảng không nóng bức của đấu trường, bởi trong khi bàn tay cậu vẫn giữ chặt cán giáo và đôi chân vẫn đứng trên lớp cát còn vương dấu vết của trận chiến vừa rồi, tâm trí cậu lại đang bị kéo ngược về phía sau như thể một cánh cửa cũ vừa bị mở ra, để những ký ức tưởng như rời rạc suốt nhiều năm qua bắt đầu chậm rãi tìm đến nhau.
Ba năm.
Ba năm trước khi bị bán vào nơi này, cậu đã lang thang cùng đoàn buôn của Roderic qua những con đường đất đỏ trải dài giữa các vùng đất xa lạ, nơi bánh xe gỗ nặng nề nghiến trên sỏi và bụi, nơi những buổi tối họ dựng lều bên vệ đường trong khi lửa trại cháy lách tách và những câu chuyện rời rạc của các thương nhân hòa vào tiếng gió thổi qua đồng cỏ;
trong những năm tháng ấy Hant từng tin rằng thế giới đã đủ rộng lớn khi nhìn thấy những thành phố mới, những bến cảng đông đúc và những con đường kéo dài đến tận nơi đường chân trời biến mất.
Nhưng ký ức của cậu không dừng ở đó.
Bởi trước cả những chuyến xe buôn và những ngày tháng theo bước Roderic, đã từng có một khoảnh khắc mà cho đến tận bây giờ Hant vẫn chưa bao giờ thật sự hiểu được chuyện gì đã xảy ra.
Một khoảng không không có điểm tựa.
Không có đất dưới chân, không có bầu trời phía trên, chỉ có cảm giác rơi kéo dài vô tận giữa một vùng tối nơi ánh sáng dường như bị bẻ cong rồi nuốt mất, và trong cơn choáng váng của khoảnh khắc ấy Hant đã nhìn thấy những bóng người khác cũng đang rơi giống hệt mình, những hình dáng xa lạ trôi qua trong khoảng cách mơ hồ như những mảnh lá bị cuốn theo cùng một dòng nước, mỗi người bị kéo đi theo một hướng khác nhau trước khi tất cả biến mất khỏi tầm nhìn của nhau.
Ký ức ấy chỉ kéo dài trong chớp mắt.
Nhưng khi Hant mở mắt ra lần nữa, cậu đã nằm trên mặt đá lạnh của một bến cảng xa lạ.
Trước mắt cậu khi ấy là những con tàu lớn neo bên cầu gỗ, tiếng người gọi nhau giữa những thùng hàng cao quá đầu, và mùi muối biển trộn với nhựa gỗ của những con thuyền đang cọ vào nhau theo nhịp sóng — khung cảnh đầu tiên của thế giới mà sau này cậu mới biết tên là Slateport City.
Không có vị thần nào đứng đợi ở đó để giải thích.
Không có giọng nói nào vang lên trong đầu.
Chỉ có một thế giới đang tiếp tục vận hành như thể việc một kẻ xa lạ vừa rơi xuống từ khoảng không là chuyện chẳng đáng để ý đến.
Rồi cậu gặp Roderic.
Rồi ba năm trôi qua trong những chuyến đi dài, cho đến ngày đoàn buôn bị cướp trên con đường bụi và tất cả bọn họ bị trói lại như gia súc trước khi bị bán vào đấu trường này.
Những sự kiện ấy trước đây luôn tồn tại trong đầu Hant như những đoạn ký ức tách rời, nhưng khi những lời của David vừa rơi xuống — sứ giả, thần ân, những vị thần đang lựa chọn con người cho ván cờ của họ — các mảnh ghép ấy bỗng chậm rãi dịch chuyển và khớp lại với nhau theo một cách khiến cậu không còn có thể nhìn thế giới giống như trước.
David vẫn đứng đó, ánh mắt dõi theo sự thay đổi đang dần hiện ra trên gương mặt của Hant trong khi gió nóng tiếp tục quét qua mặt cát của đấu trường.
Cuối cùng anh ta mới lên tiếng.
“Chào mừng đến với bàn cờ.
Câu nói được thốt ra nhẹ đến mức gần như hòa vào không khí.
Nhưng trong đầu Hant, thế giới dường như đã thay đổi hình dạng.
Đấu trường quanh họ — những bức tường đá cao, lớp cát bị xới tung bởi trận chiến vừa rồi, những khán đài tối đen phía trên — bỗng trở nên nhỏ bé hơn rất nhiều so với cảm giác vừa xuất hiện trong suy nghĩ của cậu, bởi nếu những gì David nói là thật thì nơi này chưa bao giờ là trung tâm của tất cả.
Không phải đấu trường.
Không phải thành phố.
Không phải những con đường mà đoàn buôn của Roderic từng đi qua.
Trong nhận thức đang dần hình thành, toàn bộ vùng đất rộng lớn ngoài kia giống như một bàn cờ khổng lồ trải dài qua những cánh rừng, những thành phố và những vùng biển mà cậu đã từng nhìn thấy trên hành trình lang thang của mình, nơi từng vùng đất trở thành một ô cờ, từng cuộc chiến trở thành một nước đi, và những kẻ như họ — những người bị kéo khỏi thế giới khác rồi bị ném vào vòng xoáy của những trận chiến không hồi kết — chỉ là những quân cờ đang bị đẩy qua lại trên bàn tay của những thực thể đứng ở nơi cao hơn rất xa phía trên tất cả.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập