Chương 46: Nước Đi

Trong vài giây sau khi những lời cuối cùng của David lắng xuống giữa khoảng cát nóng của đấu trường, Hant vẫn đứng yên như thể cơ thể cậu chưa kịp phản ứng với điều mà tâm trí vừa nhận ra, bởi khi những mảnh ký ức rời rạc của ba năm trước chậm rãi ghép lại với những khái niệm mà người đàn ông trước mặt vừa nói ra — sứ giả, thần ân, bàn cờ — thì một suy nghĩ khác cũng đang hình thành trong đầu cậu.

Không phải về bản thân cậu, bởi khi ánh mắt của Hant chậm rãi rời khỏi lớp cát cháy sém dưới chân rồi dừng lại trên người đàn ông đang đứng đối diện mình, chuỗi sự kiện vừa xảy ra trong đấu trường bỗng bắt đầu sắp xếp lại theo một trật tự khác hẳn so với cách cậu vẫn hiểu trước đó.

Nếu những gì David nói là thật, nếu các vị thần thực sự đang đặt những kẻ như họ lên cùng một bàn cờ khổng lồ trải dài qua những thành phố và con đường mà Hant từng đi qua trong ba năm theo đoàn buôn của Roderic, thì cái chết của Luca, của Nari, của Rum và cuối cùng là của chính Roderic không còn giống những tai nạn hỗn loạn của một trận chiến sinh tồn nữa, bởi khi nhìn lại từng trận đấu trước đó, Hant nhận ra David gần như luôn xuất hiện ở vị trí buộc người khác phải đứng giữa anh ta và đòn tấn công nguy hiểm nhất.

Ánh mắt cậu nâng lên lần nữa, lần này dừng hẳn trên cây halberd trong tay người đàn ông kia khi lưỡi thép của nó phản chiếu ánh lửa từ những bệ đuốc treo quanh đấu trường.

“Anh đã biết từ trước rồi, phải không, ” Hant nói, giọng trầm xuống khi bàn tay siết chặt cán giáo, “biết rằng trong số chúng tôi có những kẻ đang đứng ở phía bên kia của bàn cờ, và chỉ đơn giản là chờ đúng lúc để đẩy từng người vào vị trí phải chết thay cho anh.

David không phản bác ngay lập tức.

Cán halberd khẽ xoay một vòng nhỏ trong tay anh ta theo thói quen chiến đấu, động tác chậm rãi đến mức gần như thản nhiên, trước khi người đàn ông khẽ nhún vai như thể điều mà Hant vừa nói ra chỉ là một sự thật quá rõ ràng để còn phải che giấu.

“Bàn cờ luôn phải dọn bớt quân, ” David đáp, giọng bình thản nhưng không hề nhẹ đi, “và nếu những quân cờ đó đang đứng ở phía đối diện với vị thần mà tôi phụng sự, thì việc đẩy chúng ra khỏi bàn cờ sớm hay muộn cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Câu nói ấy rơi xuống giữa đấu trường cháy sém như một lưỡi thép lạnh.

Trong khoảnh khắc lời của David vừa lắng xuống giữa khoảng cát nóng của đấu trường, Hant bỗng nhận ra một điều mà trước đó cậu chưa từng chuẩn bị để đối mặt, bởi dù từ đầu đến giờ cậu vẫn xem những câu chuyện về sứ giả và thần ân chỉ như cách giải thích méo mó của một kẻ đang cố biện minh cho hành động của mình, thì thực tế trước mắt lại đang đẩy cậu đến một vị trí mà chính cậu cũng không thể phủ nhận.

Cậu chưa từng chấp nhận câu chuyện về các vị thần, cũng chưa từng nghĩ mình đang mang trong người ý chí của bất kỳ thực thể nào đứng phía trên thế giới này, thế nhưng nếu những gì David nói là thật và nếu người đàn ông kia đang lần lượt loại bỏ những quân cờ thuộc về phe đối lập với vị thần mà anh ta phụng sự, thì việc Hant vẫn còn đứng ở đây sau tất cả những gì vừa xảy ra cũng đồng nghĩa với một điều rất rõ ràng.

Bằng cách nào đó, cậu đang đứng ở phía bên kia của bàn cờ.

Ánh mắt của hai người chạm nhau giữa đấu trường cháy sém, nơi lớp cát dưới chân vẫn còn in dấu của trận chiến với Ninetales và những cái chết vừa xảy ra cách đây không lâu, và trong cái nhìn kéo dài ấy không còn sự giễu cợt hay những lời tranh luận như lúc trước nữa, bởi khoảng cách vài bước giữa họ lúc này giống như ranh giới của hai quân cờ vừa nhận ra rằng trận chiến sắp xảy ra không còn là thù hằn cá nhân giữa hai con người bị ném vào cùng một nơi.

Nó là một nước đi trên bàn cờ.

Hant bước lên trước.

David cũng nhấc chân di chuyển gần như cùng lúc, cây halberd trong tay khẽ nâng lên theo bản năng của một chiến binh khi khoảng cách giữa hai người bắt đầu thu hẹp.

Và rồi cả hai lao vào nhau khi khoảng cách vài bước giữa họ biến mất trong nháy mắt, mũi giáo của Hant lao thẳng tới trong một đường đâm nhanh và gọn đến mức mũi thép gần như xé toạc khoảng không giữa hai người để tìm tới ngực David, nhưng cơ thể người đàn ông kia đã xoay lệch sang một bên đúng vào khoảnh khắc cuối cùng trước khi lưỡi vũ khí chạm tới, đồng thời cán halberd bật lên theo phản xạ rồi vung ngang theo một đường chéo sắc buộc Hant phải lùi nửa bước để tránh khi lưỡi thép lướt qua ngay trước cổ họng.

Cát dưới chân bật tung khi cả hai tiếp tục di chuyển trên mặt đấu trường vừa bị xới tung bởi trận chiến trước đó, và mũi giáo của Hant gần như lập tức lao tới lần nữa theo một đường đâm thẳng, nhưng cán halberd trong tay David xoay chuyển như một phần kéo dài của cánh tay anh ta, gạt mũi giáo lệch khỏi quỹ đạo rồi tận dụng chính khoảnh khắc vũ khí của đối thủ bị đẩy sang bên để bổ mạnh từ trên xuống, cú đánh nặng đến mức Hant buộc phải nâng cán giáo lên đỡ và cảm nhận rõ ràng lực chấn động truyền dọc hai cánh tay khi gỗ và thép nghiến vào nhau.

Không có nhịp nghỉ nào xen giữa những chuyển động ấy, bởi halberd vừa bật ngược lên khỏi cú va chạm đã lập tức xoay ngang trong tay David rồi vung tiếp theo một đường quét rộng, sau đó đổi hướng thành một cú chém chéo từ vai xuống hông, rồi lại lật cổ tay để lưỡi vũ khí vọt lên từ dưới thấp, chuỗi tấn công liên tiếp đến từ nhiều góc độ khác nhau khiến Hant gần như không có khoảng trống để phản đòn khi mỗi lần mũi giáo vừa định lao tới thì cán vũ khí dài của David đã kịp xoay sang chặn lại trước khi cú đánh kế tiếp ép cậu phải lùi thêm một bước.

Cát dưới chân Hant bắt đầu trượt dần ra phía sau theo từng lần cậu chống đỡ, và dù ánh mắt vẫn giữ nguyên trên đối thủ, cậu cũng nhận ra rõ ràng mình đang bị đẩy lùi từng chút một trên mặt đấu trường.

David cũng nhận ra điều đó.

Người đàn ông kia không nói thêm lời nào, nhưng cách anh ta giữ nhịp tấn công đều đặn trong khi từng bước tiến lên đã nói đủ rõ ý định phía sau những đòn vũ khí đang dồn dập giáng xuống.

Anh ta đang ép Hant lùi dần về phía bức tường đá của đấu trường, nơi khoảng không phía sau mỗi lúc một thu hẹp khi chuỗi tấn công từ cây halberd trong tay David tiếp tục giáng xuống với nhịp độ ổn định của một người đã hoàn toàn kiểm soát được khoảng cách.

Vũ khí ấy quá phù hợp với kiểu chiến đấu này, bởi cán dài của nó giữ mũi giáo của Hant ở ngoài tầm hiệu quả trong khi lưỡi thép nặng liên tục bổ xuống theo những góc buộc cậu phải dựng cán giáo lên đỡ thay vì tìm cách né sang bên, và mỗi lần hai vũ khí va vào nhau thì lực nặng của cú đánh lại dội ngược qua thân gỗ khiến hai cánh tay Hant rung lên rõ rệt.

Một cú bổ từ trên cao giáng xuống khiến Hant buộc phải nâng giáo lên chặn theo phản xạ, và ngay khi gỗ và thép va chạm một tiếng răng rắc khô khốc vang lên từ thân vũ khí khi cán giáo bắt đầu chịu lực đến giới hạn sau quá nhiều lần chống đỡ liên tiếp.

Âm thanh ấy không thoát khỏi tai David.

Ánh mắt anh ta khẽ hạ xuống thân giáo trong một nhịp rất ngắn trước khi bước thêm một bước về phía trước, rồi cây halberd lập tức xoay ngang theo một đường vung mạnh đến mức Hant phải xoay người theo quán tính để giảm lực, nhưng khi cậu vừa kịp ổn định lại thì lưỡi thép đã đảo hướng và bổ xuống lần nữa từ trên cao trong cùng một chuyển động liền mạch.

Cú va chạm tiếp theo khiến toàn bộ thân giáo rung lên dữ dội trong tay Hant, và lần này một vết nứt nhỏ xuất hiện rõ ràng gần giữa cán nơi thớ gỗ bắt đầu tách ra sau những cú đánh nặng nề.

Hant buộc phải lùi thêm một bước trong khi hai cánh tay còn đang hấp thụ lực của cú va chạm vừa rồi, và chính lúc ấy cậu nhận ra rằng khoảng cách phía sau lưng mình giờ chỉ còn lại vài bước ngắn trước khi chạm vào bức tường đá thô ráp của đấu trường.

David tiếp tục tiến lên với nhịp di chuyển đều đặn của một người vẫn còn giữ được phần lớn thể lực, bởi sau hai trận đấu trước anh ta gần như luôn đứng ở vị trí tốt và sử dụng người khác làm lớp chắn giữa mình với những đòn nguy hiểm nhất, trong khi hơi thở của Hant lúc này đã bắt đầu nặng dần theo từng nhịp chuyển động liên tiếp trên mặt cát.

Trong hai trận đấu trước đó David gần như luôn đứng ở vị trí thuận lợi nhất của vòng cát, sử dụng người khác như lớp chắn khi cần thiết để tránh những đòn nguy hiểm trực tiếp, vì vậy lượng thể lực còn lại trong cơ thể anh ta lúc này rõ ràng nhiều hơn so với Hant, điều thể hiện qua nhịp thở vẫn ổn định khi cây halberd lại chậm rãi nâng lên chuẩn bị cho một cú đánh nữa.

Lưỡi vũ khí nặng nề giáng xuống từ trên cao theo một đường bổ thẳng vốn đã lặp lại nhiều lần trước đó, và khi nhìn đường thép đang lao tới Hant hiểu rất rõ rằng cán giáo của mình sẽ không chịu nổi thêm quá nhiều cú va chạm như vậy nữa, bởi vết nứt đã xuất hiện giữa thân gỗ và nếu trận đấu tiếp tục ở khoảng cách này thì cây giáo dài trong tay cậu sớm muộn cũng sẽ gãy dưới sức nặng của halberd.

Điều đó cũng đồng nghĩa với kết thúc.

Nhưng ngay trong khoảnh khắc lưỡi halberd sắp chạm tới, Hant không lùi thêm bước nào nữa mà thay vào đó đột ngột bước thẳng lên phía trước, dựng cán giáo theo một góc chéo để đỡ cú bổ theo cách giảm lực tối đa rồi ngay khi hai vũ khí va vào nhau cậu buông luôn cây giáo khỏi tay và lao thẳng vào khoảng trống hẹp giữa hai cán vũ khí dài.

David nhận ra ý định ấy gần như ngay lập tức khi khoảng cách giữa hai người đột ngột biến mất, thế nhưng phản ứng của anh ta vẫn chậm hơn một nhịp so với chuyển động đã được Hant quyết định từ trước.

Nắm đấm của Hant đập thẳng vào mặt anh ta.

Đầu David bật sang một bên theo lực va chạm, nhưng phản xạ chiến đấu của người đàn ông kia vẫn nhanh không kém khi halberd rơi xuống cát trong lúc anh ta buông tay và cú đấm đáp trả lập tức lao tới theo quán tính của một trận cận chiến không còn chỗ cho vũ khí dài.

Hai người bắt đầu trao đổi những cú đấm ở khoảng cách gần đến mức lồng ngực gần như chạm vào nhau, nơi mỗi chuyển động đều trở nên thô ráp và trực tiếp khi nắm đấm, khuỷu tay, đầu gối và những cú đá thấp liên tục tìm đến cơ thể đối phương trong một chuỗi va chạm dồn dập.

Cả hai đều trúng đòn.

Cả hai đều đáp trả.

Máu bắt đầu xuất hiện trên môi David khi một cú đấm của Hant trúng đích, nhưng ngay sau đó khuỷu tay của anh ta cũng kịp nện vào thái dương Hant khiến tầm nhìn của cậu chao đảo trong một nhịp ngắn khi âm thanh của đấu trường bỗng vang dội trong đầu như tiếng kim loại gõ vào nhau.

Cuộc vật lộn dữ dội ấy chỉ kéo dài vài giây trước khi cả hai buộc phải tách ra, lùi lại một khoảng ngắn để lấy lại thăng bằng trong khi cát dưới chân đã bị xới tung bởi những bước chân hỗn loạn vừa rồi.

Khoảng cách giữa hai người dần mở ra khi cả hai cùng lùi lại vài bước trên lớp cát đã bị xới tung bởi cuộc vật lộn vừa rồi, nhịp thở nặng nề dâng lên trong lồng ngực của Hant trong khi phía đối diện David cũng không còn giữ được sự ổn định như lúc trước, bởi những cú đấm trao đổi ở khoảng cách gần đã để lại dấu vết rõ ràng trên gương mặt và cơ thể của cả hai.

Ánh mắt họ chạm nhau lần nữa trong khoảng không ngắn ngủi của đấu trường, và lần này không còn lời nói nào xuất hiện giữa hai người nữa, chỉ còn cái nhìn của hai con thú vừa tách ra khỏi một cuộc cắn xé dữ dội khi mỗi kẻ đều đang đo lại khoảng cách và nhịp thở của đối phương.

Rồi cả hai cùng lùi thêm một bước theo những hướng khác nhau.

Hant quay người bước về phía thân thể Machoke đang nằm bất động trên lớp cát cháy sém gần đó, nơi thanh đoản kiếm từng được cắm sâu vào cơ thể Pokémon vẫn còn dựng lên như một mảnh thép đen sẫm giữa vệt máu đã khô lại, và cậu cúi xuống giật mạnh nó ra khỏi thân xác nặng nề ấy trước khi nắm chặt chuôi kiếm trong tay phải khi lưỡi thép ngắn nhuốm máu phản chiếu ánh lửa từ những bệ đuốc treo quanh đấu trường.

Bàn tay trái của cậu đồng thời rút con dao nhỏ từ thắt lưng.

Ở phía đối diện, David cũng đã cúi xuống nhặt lại chiếc khiên kim loại của Roderic đang nằm nghiêng trên mặt cát cùng với chiếc rìu tay gần đó, và khi anh ta đứng thẳng dậy lần nữa thì tấm khiên đã nâng lên che nửa thân trước trong khi lưỡi rìu ngắn nằm thấp bên hông như một lời đe dọa sẵn sàng vung ra bất cứ lúc nào.

Hai người lại lao vào nhau.

Lưỡi kiếm của Hant chém xuống trước theo một đường xiên nhanh gọn nhắm vào vai David, nhưng kim loại chỉ kịp tóe lửa khi trượt qua bề mặt chiếc khiên được nâng lên đúng lúc, và gần như ngay trong cùng một chuyển động chiếc rìu tay đã vung lên từ bên hông theo hướng phản công.

Con dao trong tay trái Hant xoay ngược ra trước để gạt lệch đường chém của lưỡi rìu, đồng thời lưỡi kiếm trong tay phải lại xoay vòng tìm một góc tấn công mới, khiến hai người lập tức va chạm với nhau trong một chuỗi nhịp chiến đấu ngắn và nhanh khi một tay của mỗi người giữ vai trò tấn công còn tay kia liên tục chuyển động để phòng thủ.

Xét về vũ khí David rõ ràng đang có lợi thế hơn khi chiếc khiên kim loại chặn phần lớn các đường chém trực diện trong khi chiếc rìu nặng tạo áp lực đáng kể mỗi lần phản công, thế nhưng Hant lại nhanh hơn và sở hữu những vũ khí nhẹ hơn nhiều, vì vậy cơ thể cậu liên tục di chuyển quanh người đàn ông kia trên mặt cát khi mỗi cú chém lại đến từ một góc khác nhau buộc David phải xoay tấm khiên theo để đỡ.

Cuộc giao chiến vẫn tiếp tục trên mặt cát đã bị xới tung khi Hant dần bị đẩy lùi trước nhịp tấn công ổn định của David, tấm khiên kim loại liên tục xoay theo những đường kiếm trong khi lưỡi rìu vung ra mỗi khi khoảng trống xuất hiện, và từng bước chân của cậu cứ thế trượt dần về phía bức tường đá của đấu trường dưới ánh lửa rung động từ những ngọn đuốc treo cao phía trên.

Khi David dồn lên thêm một bước để giữ áp lực, Hant bất ngờ vung tay ném mạnh con dao đang cầm về phía trước khiến tấm khiên của người đàn ông kia bật lên theo phản xạ và lưỡi dao cắm thẳng vào mặt kim loại, đồng thời trong chính khoảnh khắc tầm nhìn bị che khuất ấy cậu đã hạ thấp cơ thể rồi lao tới, lưỡi kiếm quét ngang sát mặt cát vào chân đối thủ.

Chiếc rìu lập tức hạ xuống chặn lại khi David xoay người chuẩn bị dùng tấm khiên dồn thẳng vào ngực cậu, nhưng mũi chân của Hant đã quét mạnh qua lớp cát dưới đất khiến bụi vàng bắn thẳng lên gương mặt người đàn ông, và trong khoảnh khắc tầm nhìn của anh ta bị che khuất bởi lớp cát tung lên ấy Hant đã lướt sang bên theo quán tính của chuyển động rồi cúi xuống nhặt lại con dao vừa rơi trên cát trước khi vòng ra phía sau.

Lưỡi dao lao tới trong cùng nhịp di chuyển đó và cắm thẳng vào ngực David khi người đàn ông vừa kịp xoay lại, cú đâm xuyên qua lớp vải và thịt khiến cơ thể anh ta khựng lại trong khi bàn tay cầm khiên buông lỏng để tấm kim loại nặng rơi xuống cát cùng chiếc rìu trượt khỏi tay còn lại khi đầu gối khuỵu xuống vì mất thăng bằng.

David ho khẽ khi một vệt máu trào qua khóe môi, rồi trong hơi thở đã bắt đầu đứt quãng anh ta khẽ nói rằng mình cuối cùng cũng đã được giải thoát khỏi ván cờ kéo dài quá lâu này, trước khi ánh mắt dừng lại trên Hant thêm một lần nữa và giọng nói khàn đi theo từng nhịp thở yếu dần.

“Chúc may mắn, Hant.

Sau những lời ấy, ánh nhìn của người đàn ông chậm rãi tắt đi.

Hant vẫn đứng yên thêm vài nhịp thở trước khi bước tới rồi cúi xuống bên thân thể người đàn ông đang nằm trên cát, bàn tay khẽ đưa lên vuốt khép lại đôi mắt còn mở của David như một cử chỉ đánh dấu sự kết thúc của một số phận đã bị cuốn vào bàn cờ của những vị thần.

Ngay lúc đó giọng nói của người dẫn đấu trường vang lên từ phía trên cao qua hệ thống khuếch đại, âm thanh dội xuống khắp không gian tròn của những bức tường đá.

“Xin chào người chiến thắng của chúng ta!

Âm thanh tiếp tục vang vọng giữa các khán đài khi lời tuyên bố kế tiếp vang lên đầy kích động.

“Đưa chiến binh của chúng ta lên Blood Ring!

Tiếng hò reo của khán giả lập tức bùng nổ thành một làn sóng âm thanh cuộn xuống mặt đấu trường, nơi Hant vẫn đứng giữa lớp cát nhuốm máu với hơi thở còn nặng nề trong lồng ngực, lưỡi kiếm vẫn nằm trong tay và cái bóng của cậu kéo dài dưới ánh lửa chập chờn của những ngọn đuốc treo quanh bức tường đá.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập