Orochimaru đứng lùi về phía sau, ánh mắt vàng lạnh lẽo của hắn nhìn chằm chằm vào Jiraiya và Tsunade, đôi tay hắn vẫn rỉ máu sau cú đấm kinh hoàng vừa rồi.
Kabuto gục ngã trên mặt đất, thân thể rã rời, cánh tay phải đã bị Rasenshuriken đánh nát hoàn toàn, biến dạng đến mức không thể hồi phục.
Những dòng máu tươi rỉ ra từ những vết cắt sâu hoắm, hắn gượng gạo đứng dậy nhưng đôi chân lại khuỵu xuống vì không còn sức lực.
Orochimaru liếc nhìn Kabuto, đôi mắt hắn lóe lên sự khinh miệt:
"Phế vật… đến một thằng nhóc cũng không đánh nổi.
"Kabuto cắn răng, giọng hắn yếu ớt:
"Orochimaru-sama… ta… ta không thể điều khiển tay phải được nữa…"Orochimaru thở dài, bàn tay hắn kết ấn nhanh chóng, một lớp ánh sáng màu tím đen bao phủ lấy cánh tay bị thương của Kabuto, giúp ngăn máu chảy nhưng không thể chữa lành.
"Đồ vô dụng.
Cánh tay này không thể cứu vãn được nữa.
"Kabuto cúi đầu, ánh mắt hắn vẫn ánh lên sự căm phẫn và thù hận:
"Chết tiệt… Naruto Uzumaki… ta sẽ không tha thứ…"Orochimaru quay lại, đôi mắt hắn quét qua Jiraiya và Tsunade, những kẻ đang đứng hiên ngang với ánh mắt sắc bén như lưỡi dao.
"Các ngươi nghĩ rằng… mọi chuyện kết thúc ở đây sao?"
Jiraiya bật cười lớn, mái tóc bạc tung bay trong gió:
"Orochimaru, ngươi không còn cơ hội nữa đâu.
Chạy đi, hoặc chết tại đây.
"Tsunade siết chặt nắm tay:
"Ngươi sẽ không thoát được đâu.
Không còn Manda, không còn tay sai.
Tự mình ngươi không thể đối mặt với cả hai chúng ta.
"Orochimaru cười khẩy, người hắn run lên nhẹ, lớp mặt nạ che khuôn mặt đang dần bong tróc.
Những mảnh vỡ rơi xuống, để lộ lớp da nứt nẻ và mục rữa.
"Các ngươi nghĩ ta không có kế hoạch sao?
Cánh tay của ta… sẽ được phục hồi.
Và Konoha… sẽ bị xóa sổ!
"Jiraiya nhíu mày, ánh mắt ông lóe lên sự cảnh giác:
"Hắn đang nói cái quái gì vậy?"
Tsunade nghiến răng:
"Hắn có một cách khác…"Orochimaru quay lưng lại, hắn túm lấy Kabuto, lẩm bẩm vài câu chú ngữ kỳ quái, một lớp chakra đen kịt bao phủ cả hai, mặt đất rung chuyển, không gian dường như bị xoắn lại.
Jiraiya lao tới, ông kết ấn nhanh chóng:
"Doton:
Yomi Numa!
(Thổ Độn:
Hoàng Tuyền Chiểu!
"Phịch!
Mặt đất dưới chân Orochimaru hóa lỏng, nhưng trước khi lớp bùn kịp nhấn chìm hắn, Orochimaru bật cười lớn:
"Tạm biệt.
Hẹn gặp lại các ngươi… vào thời điểm thích hợp hơn.
"BÙM!
Làn khói đen khổng lồ bùng lên, cuốn theo Orochimaru và Kabuto biến mất, chỉ để lại mặt đất cháy sém và từng vệt khói bay lên bầu trời.
Tsunade nhếch miệng:
"Lần sau… hắn sẽ không thoát được đâu.
"Jiraiya gật đầu, ánh mắt ông trầm ngâm:
"Chúng ta sẽ chuẩn bị sẵn sàng.
Lần tới, chắc chắn hắn sẽ mạnh hơn nhiều.
"Phía xa xa, Naruto bắt đầu cựa mình tỉnh dậy sau vụ nổ khủng khiếp của Rasenshuriken.
Cậu mở mắt, đôi tay đau nhói, từng ngón tay run rẩy không thể nắm lại được.
"Chết tiệt… chiêu này mạnh quá…"Shizune tiến lại gần, kiểm tra cánh tay của Naruto, gương mặt cô nghiêm trọng:
"Vết thương này… thật kinh khủng.
"Tsunade chạy tới, nàng cẩn thận cầm tay Naruto lên, ánh mắt nghiêm túc:
"Rasenshuriken của ngươi… là một con dao hai lưỡi.
"Naruto mở to mắt, cậu lắp bắp:
"Ý bà là sao?"
Tsunade hít một hơi thật sâu, phân tích:
"Rasenshuriken sử dụng chakra hệ Phong biến thành hàng triệu, hàng tỉ lưỡi dao chakra nhỏ xíu, chúng cắt vào mọi thứ, kể cả kinh mạch và tế bào.
Với đối thủ… đó là cơn ác mộng.
Nhưng ngươi cũng bị ảnh hưởng, bởi khi thi triển, tay ngươi cũng hứng chịu tác động ấy.
"Naruto trợn tròn mắt, đôi bàn tay cậu run lên:
"Vậy… tôi không thể sử dụng nó sao?"
Tsunade gật đầu chậm rãi, ánh mắt nàng trở nên nghiêm trọng:
"Ít nhất là không nên sử dụng thường xuyên.
Nếu không, tay của ngươi có thể bị hủy hoại vĩnh viễn.
"Naruto cúi đầu, đôi mắt cậu ánh lên sự thất vọng, nhưng rất nhanh sau đó, sự quyết tâm lại bùng lên:
"Không sao… tôi sẽ tìm cách khắc phục.
"Tsunade mỉm cười, ánh mắt nàng ánh lên sự hài lòng:
"Đó mới là Naruto ta biết.
"Ngày hôm sau, cả nhóm tập trung lại tại một quán bar – chính là nơi họ từng gặp Tsunade lần đầu.
Jiraiya ngồi nhâm nhi ly rượu, Shizune trò chuyện cùng Tsunade.
Naruto nhìn Tsunade, rồi lên tiếng:
"Bà quyết định nhận chức Hokage Đệ Ngũ thật à?
Bà có chắc mình làm tốt hơn ông già Đệ Tam không?"
Tsunade nhíu mày, đôi mắt nàng trừng lên:
"Nhóc nghi ngờ năng lực ta?"
Naruto không nao núng, cậu bắt đầu liệt kê:
"Đệ Tam giỏi nhẫn thuật, được xưng là Nhẫn Hùng.
Còn bà… suốt ngày chỉ biết đánh bạc và say xỉn.
"Tsunade bật dậy, nghiến răng:
"Ra ngoài!
Ta sẽ cho ngươi biết… ta chỉ cần một ngón tay thôi!
"Cả hai lao ra ngoài, Naruto tung nắm đấm về phía Tsunade, nhưng nàng chỉ dùng một ngón tay, hất Naruto bay ra phía sau.
Khi Naruto thấy nàng bước tới, thân thể cậu bất chợt rùng mình.
“Thôi xong, lại phải nằm viện mấy ngày.
Naruto nhắm mắt đợi mệnh.
Nhưng Tsunade chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng tháo băng bảo vệ trán của cậu ra và hôn nhẹ vào giữa trán.
Chụt!
Naruto tròn mắt kinh ngạc.
Tsunade mỉm cười, ánh mắt nàng dịu dàng hơn bao giờ hết:
"Hãy trở thành một người đàn ông tốt, Naruto.
"Naruto ngỡ ngàng, đôi mắt cậu mở to, nhưng ngay sau đó lại nhoẻn miệng cười:
"Tôi hứa!
"————————-
Trên con đường trở về Konoha, đoàn người lặng lẽ tiến qua khu rừng dài.
Sau trận chiến với Orochimaru, bầu không khí giữa họ có phần trầm lắng.
Jiraiya đi phía trước, Tsunade và Shizune theo sau, Ton Ton nằm gọn trong vòng tay Shizune.
Naruto đi bên cạnh, ánh mắt nhìn lên bầu trời đang dần ngả màu chiều.
Đi được một lúc, Naruto bỗng lên tiếng.
“Trước khi rời Konoha… tôi đã gia nhập Root.
Ba người còn lại lập tức dừng bước.
Không khí trong rừng như đông cứng lại.
Shizune trợn mắt, Jiraiya sững người, còn Tsunade thì sắc mặt lập tức thay đổi.
“Cái gì?
Tsunade quay phắt lại nhìn Naruto.
“Ngươi nói cái gì vừa rồi?
Naruto bình tĩnh lặp lại.
“Tôi đã đồng ý lời mời của Shimura Danzo và gia nhập Root.
Shizune lắp bắp.
“Na… Naruto-kun… em đang đùa phải không?
Jiraiya nhíu chặt mày.
“Nhóc, chuyện này không phải trò đùa.
Tsunade bước tới túm cổ áo Naruto kéo lại, đôi mắt nàng bốc lửa.
“Ngươi có biết mình vừa làm gì không, đồ ngu xuẩn?
“Root không phải một tổ chức bình thường, đó là cái ổ ăn thịt người của Konoha!
Ai bước vào đó cũng sẽ bị nghiền nát!
Naruto không phản kháng, chỉ bình tĩnh nhìn nàng.
“Tôi biết.
Tsunade nghiến răng.
“Biết mà vẫn chui đầu vào?
“Ta sẽ nghĩ cách kéo ngươi ra khỏi cái nơi quỷ quái đó ngay khi trở về.
Naruto lắc đầu.
“Không cần.
Câu trả lời khiến Tsunade khựng lại.
“Tôi đã suy nghĩ rất kỹ trước khi quyết định.
Naruto chậm rãi nói tiếp.
“Root là nơi cất giấu rất nhiều bí mật của Konoha mà không ai biết.
Nó giống như một con rắn độc luôn ẩn trong bóng tối.
“Nếu bà muốn trở thành Hokage… bà sớm muộn cũng phải đối mặt với nó.
Jiraiya khoanh tay nhìn Naruto.
“Vậy nên ngươi định làm gì?
Naruto trả lời ngay.
“Tôi sẽ ở bên trong đó.
“Tôi sẽ nhìn xem Root rốt cuộc đang che giấu những gì.
“Tôi sẽ tìm ra tất cả.
Tsunade trừng mắt nhìn cậu.
“Ngươi nghĩ mình có thể chơi trò gián điệp với Danzo sao?
Naruto cười nhạt.
“Tôi không nghĩ mình mạnh đến vậy.
“Nhưng nếu có người cần bước vào hang rắn…”
“Vậy tôi sẽ là người đó.
Shizune nhìn Naruto đầy lo lắng.
“Nhưng Naruto-kun… đó là Danzo.
Một mình em không thể đối phó với ông ta.
“Em không định đối phó ông ta ngay bây giờ.
“Em chỉ quan sát.
Jiraiya nhìn Naruto thật lâu, sau đó thở ra một hơi dài.
“Nhóc… ngươi đúng là giống Minato.
Naruto nhướng mày.
“Ở điểm nào?
Jiraiya cười bất đắc dĩ.
“Đều thích gánh chuyện nguy hiểm một mình.
Tsunade vẫn còn tức giận, nhưng ánh mắt đã bớt gay gắt.
Nàng buông cổ áo Naruto, quay đi vài bước rồi nói bằng giọng trầm xuống.
“Đồ ngốc.
“Ngươi nghĩ mình đơn độc sao?
Naruto hơi ngạc nhiên nhìn nàng.
Tsunade quay lại, ánh mắt sắc bén nhưng kiên định.
“Nghe cho rõ đây.
“Khi ta trở thành Hokage… Root sẽ là thứ đầu tiên ta chỉnh đốn.
“Trong thời gian đó, ngươi phải báo cáo tình hình cho ta biết bất cứ lúc nào, ở bất cứ đâu.
Naruto hơi nhíu mày.
“Báo cáo trực tiếp cho Hokage?
Tsunade gật đầu.
“Đúng vậy.
“Nếu Danzo là con rắn trong bóng tối… thì ta sẽ chặt đầu nó.
“Nếu ngươi đã bước vào hang rắn… thì cứ yên tâm làm việc của mình.
Nàng nhìn thẳng vào Naruto.
“Vì phía sau ngươi không chỉ có một mình ta.
Tsunade khẽ nghiêng đầu về phía Jiraiya và Shizune.
“Ta, Jiraiya, và rất nhiều người khác trong Konoha… sẽ là hậu thuẫn cho ngươi.
Shizune cũng gật đầu.
“Đúng vậy, Naruto-kun.
Jiraiya bật cười khẽ.
“Nhóc con, lần này ngươi không còn một mình đâu.
Naruto im lặng vài giây.
Ánh mắt cậu hơi dịu lại.
“Vậy sao…”
Cậu khẽ cười.
“Thế thì tôi sẽ làm tốt phần việc của mình.
Tsunade hừ nhẹ.
“Đương nhiên phải làm tốt.
“Nếu ngươi dám chết trong cái ổ đó… ta sẽ tự tay đào mồ ngươi lên rồi đánh cho tỉnh lại.
Jiraiya cười lớn.
Tsunade nhìn Naruto một lúc lâu, rồi giọng nàng dịu xuống:
"Ta không muốn ngươi gặp nguy hiểm.
Nhưng… ngươi nói đúng.
Nếu muốn đối đầu với đám đó, chúng ta cần chứng cứ xác thực.
Được rồi, nhưng ngươi phải hứa với ta.
"Naruto nghiêm túc gật đầu:
"Hứa gì?"
Tsunade đặt tay lên vai cậu, ánh mắt nàng nghiêm nghị:
"Không được liều lĩnh.
Không được để bản thân gặp nguy hiểm.
Ngươi phải biết tự bảo vệ mình trước khi làm bất kỳ điều gì.
Dù sao ngươi cũng là…"Nói đến đây nàng không nói nữa.
Naruto mỉm cười, cậu hiểu ý Tsunade muốn nói tới, đôi mắt cậu híp lại:
"Tôi hứa.
An toàn là trên hết.
"Jiraiya nhìn Naruto, ánh mắt ông đầy sự tự hào nhưng cũng pha lẫn chút lo lắng:
"Thằng nhóc này… đúng là điên rồ.
Yên tâm, dù ngươi làm gì, chúng ta vẫn sẽ đứng sau lưng ủng hộ ngươi.
"Shizune mỉm cười nhẹ, cô đặt tay lên vai Naruto:
"Bọn chị tin em, Naruto-kun.
Nhưng nhớ… đừng hành động một mình.
"————————
Về đến Konoha, việc đầu tiên mà Naruto phải làm là nhập viện để chữa trị.
Những vết thương từ Rasenshuriken không phải chuyện đùa, và cậu cần thời gian để hồi phục.
Ino và Hinata khi nghe tin Naruto bị thương thì hốt hoảng lao đến bệnh viện.
Cả hai thay phiên nhau túc trực ngày đêm, chăm sóc từng chút một cho Naruto.
Ino liên tục thay băng, lau mồ hôi cho cậu, trong khi Hinata chuẩn bị thức ăn và nước uống.
Jiraiya đứng ở hành lang, đôi mắt ông nhìn vào phòng bệnh của Naruto, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt đầy ghen tị:
"Chết tiệt… sao thằng nhóc đó lại có số đào hoa như vậy chứ?
"Tsunade đi ngang qua, bà liếc nhìn Jiraiya rồi cười khẩy:
"Ghen tị à?
Đáng đời.
"Jiraiya lẩm bẩm, đôi mắt ông híp lại đầy vẻ bực bội:
"Biết vậy ta nên làm một cậu nhóc vàng hoe phiền phức thì hơn.
"———————–
Konoha sáng hôm ấy khác hẳn những ngày thường.
Khắp nơi treo đầy biểu ngữ, cờ bay phấp phới trên từng nóc nhà.
Không khí rộn ràng, nhộn nhịp hơn bao giờ hết.
Hàng loạt shinobi cùng người dân tập trung tại Tháp Hokage, chờ đón khoảnh khắc trọng đại – Tsunade, một trong Tam Nhẫn huyền thoại, chính thức nhậm chức Hokage Đệ Ngũ.
Tại bệnh viện, Naruto ngồi trên giường, tay phải vẫn còn quấn băng nhưng khuôn mặt rạng rỡ.
Ino và Hinata đứng bên cạnh, mỗi người một bên chăm sóc cho cậu.
Ino hất mái tóc vàng óng ả ra sau, nhoẻn miệng cười:
"Này, Naruto, cậu không định bỏ lỡ lễ nhậm chức của Tsunade-sama chứ?"
Naruto cười mỉm:
"Đương nhiên là không!
Lần đầu tiên trong đời chúng ta được chứng kiến một Hokage mới đấy!
"Hinata khẽ mỉm cười, đôi tay nhẹ nhàng điều chỉnh lại lớp băng quấn tay cho Naruto:
"Naruto-kun, tay cậu vẫn còn đau… liệu có nên ra ngoài lúc này không?"
Naruto phẩy tay, nét mặt đầy quyết tâm:
"Không sao!
Một chút vết thương không cản nổi tớ đâu!
"Cạch!
Cánh cửa mở ra, Jiraiya bước vào, trên tay cầm một bộ kimono truyền thống của làng Konoha, ánh mắt ông lấp lánh sự tự hào:
"Này nhóc, không định mặc cái này đi dự lễ à?"
Naruto trợn tròn mắt, cậu nhìn bộ kimono trắng viền đỏ, mang biểu tượng làng Konoha được thêu tỉ mỉ trên lưng:
"Cái… cái này cho tôi á?"
Jiraiya gật đầu, môi ông nhoẻn lên một nụ cười nhẹ:
"Phải.
Hôm nay là ngày đặc biệt.
Bà ấy muốn ngươi cũng thật sự trông ra dáng một chút.
"Naruto ngại ngùng cởi áo ngoài, lập tức mặc kimono vào.
Ino và Hinata ngỡ ngàng, cả hai mắt mở to đầy kinh ngạc khi nhìn thấy Naruto trong bộ trang phục mới.
Ino hớp một ngụm không khí, đôi má cô ửng đỏ:
"Naruto… nhìn cậu.
"Hinata ngượng ngùng, gương mặt đỏ bừng:
"Đẹp trai quá…"Jiraiya bật cười, ông vỗ mạnh lên vai Naruto:
"Thôi nào nhóc, đừng để nàng ấy chờ lâu.
Lễ nhậm chức sắp bắt đầu rồi.
"Vút!
Naruto cùng Jiraiya, Ino và Hinata tiến về Tháp Hokage.
Dòng người đổ về tấp nập, tất cả mọi người đều ngước nhìn lên sân khấu cao, nơi Tsunade đã sẵn sàng trong bộ áo choàng trắng, chiếc mũ Hokage truyền thống trong tay.
Tsunade bước ra giữa lễ đài, ánh mắt nàng quét qua đám đông, trong mắt ánh lên sự tự hào.
Shizune đứng ngay bên cạnh, ánh mắt đầy ngưỡng mộ Ton Ton thì liên tục kêu những tiếng ụt ịt vui mừng.
Đại diện các tộc trong làng lần lượt tiến lên chúc mừng:
Hyuga Hiashi với thái độ trang trọng, Shikaku Nara gật đầu, Choza Akimichi và Inoichi Yamanaka mỉm cười hài lòng.
Naruto chen lấn lên hàng đầu, lẩm bẩm:
"Bà ấy… thật sự là Hokage rồi.
"Nara Shikaku hô lớn, tiếng vang vọng khắp cả khu vực:
"Kính mời Hokage Đệ Ngũ, Senju Tsunade-sama, phát biểu!
"Tsunade hít một hơi thật sâu, ánh mắt nàng lướt qua hàng ngàn ánh nhìn tràn đầy hy vọng.
Nàng nâng chiếc mũ Hokage lên cao, đặt lên đầu mình, từng lọn tóc vàng óng ả khẽ rơi nhẹ xuống vai.
Tiếng vỗ tay nổ ra, hàng ngàn người hò reo vang vọng:
"Hokage Đệ Ngũ!
Tsunade-sama!
"Tsunade giơ tay lên ra hiệu im lặng, giọng nàng vang lên mạnh mẽ và đầy uy lực:
"Ta, Senju Tsunade, từ ngày hôm nay sẽ chính thức trở thành Hokage Đệ Ngũ của Konoha.
Ta thề sẽ bảo vệ Konoha bằng tất cả sức mạnh của mình, sẽ giữ gìn hòa bình và thịnh vượng cho ngôi làng này.
Kẻ nào dám xâm phạm… sẽ phải trả giá!
"Đám đông hò reo lớn hơn bao giờ hết, từng cánh tay giơ lên cao, ánh mắt mọi người lấp lánh sự ngưỡng mộ và tin tưởng.
Naruto đứng giữa đám đông, tay cậu nắm chặt lại, ánh mắt rực cháy sự quyết tâm:
"Một ngày nào đó… mình cũng sẽ đứng ở vị trí đó.
Nhất định là như vậy!
"Jiraiya vỗ vai Naruto, ánh mắt ông lấp lánh sự tự hào:
"Nếu nhóc tiếp tục cố gắng như bây giờ, điều đó sẽ không còn xa đâu, nhóc.
"Hinata và Ino đứng hai bên, ánh mắt dịu dàng nhìn Naruto đầy ngưỡng mộ.
Ino cười nhẹ, ánh mắt sáng lên:
"Có khi sau này, chúng ta lại đứng dưới chúc mừng cậu ấy nhỉ?"
Hinata gật đầu mạnh mẽ, đôi mắt trong veo đầy tin tưởng:
"Hoặc là đứng bên cạnh"Nói đến đây, hai cô gái không khỏi mơ mộng, xong rồi gương mặt bỗng chốc đỏ bừng.
Lễ nhậm chức của Tsunade kết thúc, tiếng hò reo vẫn không ngừng vang vọng khắp Konoha.
Tsunade đứng đó, ánh mắt nàng ánh lên sự quyết tâm mãnh liệt.
Nàng biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy khó khăn, nhưng cũng sẽ không thiếu niềm tin và hy vọng.
——————————-
Một thời gian sau, làng Konoha bắt đầu khôi phục lại hoạt động bình thường.
Nhiệm vụ hàng ngày được phân chia đều đặn, mọi thứ dần trở lại quỹ đạo.
Một chiều đẹp trời, Naruto ngồi ăn ramen cùng Iruka tại Ichiraku Ramen.
Hơi nóng bốc lên nghi ngút, mùi thơm lừng của nước dùng khiến cậu ngấu nghiến từng đũa.
Iruka mỉm cười, anh gắp một miếng chả cá lên miệng, nhai chậm rãi:
"Naruto, em có biết tại sao làng vẫn phải tiếp tục nhiệm vụ bình thường dù vừa bị tấn công không?"
Naruto ngẩng đầu lên, đôi mắt cậu ánh lên vẻ ngạc nhiên:
"Tại sao ạ?
Em cứ nghĩ làng nên nghỉ ngơi một chút…"Iruka lắc đầu, ánh mắt anh dần trở nên nghiêm túc:
"Nếu chúng ta dừng lại, các làng khác sẽ nhận thấy rằng Konoha đang yếu đi.
Đó là cơ hội để chúng tấn công.
Việc tiếp tục nhiệm vụ như bình thường sẽ giúp duy trì hình ảnh mạnh mẽ của làng.
"Naruto cắn miếng ramen, ánh mắt cậu sáng lên sự hiểu biết:
"Ra là vậy… không được để lộ điểm yếu đúng không?"
Iruka gật đầu, đôi mắt ông ánh lên sự tự hào:
"Đúng vậy, Naruto.
Và bây giờ… với Hokage mới, ta tin rằng mọi thứ sẽ ổn định hơn.
Bầu trời Konoha ngả dần sang màu đen thẫm, ánh trăng lấp ló sau những tán cây, gió thổi lạnh buốt cuốn theo lá khô xào xạc trên mặt đất.
Naruto bước đi trên con đường vắng lặng trở về nhà, hơi thở đều đặn sau một ngày dài hồi phục tại bệnh viện.
Phịch!
Một chiếc phi tiêu nhỏ cắm phập vào thân cây ngay bên cạnh Naruto.
Cậu giật mình quay lại, ánh mắt cảnh giác.
Trên chiếc phi tiêu buộc một mảnh giấy nhỏ, ký hiệu quen thuộc của Root – một dấu
"根"
đỏ chói.
Naruto gỡ mảnh giấy xuống, bên trong chỉ có duy nhất một dòng chữ:
"Triệu tập – Cổng phía Tây – 20:
00"Naruto nắm chặt mảnh giấy:
"Xem ra… mình sẽ chính thức bắt đầu rồi."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập