Ở một góc rừng gần học viện, một bóng người nhỏ bé vẫn ngồi lặng trên một gốc cây đổ.
Naruto.
Cậu ôm đầu gối, mắt nhìn xuống đất, ánh trăng nhợt nhạt chiếu lên mái tóc vàng rối bù.
Trong đầu Naruto vẫn còn vang vọng những hình ảnh ban ngày.
Tiếng cười.
Những chiếc băng trán ninja lấp lánh trên trán bạn bè.
Và câu nói của Iruka.
“Em… không đạt.
Naruto nghiến răng.
“Khốn thật…”
Cậu đấm nhẹ xuống đất.
Chỉ thiếu một chút – Chỉ một chút thôi.
Nhưng cuối cùng cậu vẫn thất bại.
Naruto ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm.
Bất chợt, Naruto ngẩng đầu khi nghe thấy có tiếng bước chân.
Mizuki – đồng giám khảo tại buổi kiểm tra tốt nghiệp với Iruka.
Naruto nhớ rõ rằng khi Iruka quyết định rằng Naruto không đủ điều kiện tốt nghiệp, Mizuki đã lên tiếng thương lượng rằng có thể du di một chút không, dù sao các bài kiểm tra khác của Naruto cũng rất tốt.
Tuy nhiên Iruka vẫn nhất quyết không đồng ý, khiến Mizuki lúc đó nhìn Naruto một cách áy náy.
Mizuki tìm thấy Naruto khi cậu đang ngồi một mình sau khi mọi người rời khỏi học viện.
Hắn chậm rãi ngồi xuống bên cạnh cậu, giọng nói mang theo vẻ an ủi.
“Thầy biết em rất thất vọng, Naruto.
Naruto không nói gì, Mizuki tiếp tục nói, giọng thấp xuống như đang tiết lộ một bí mật.
“Nhưng… thật ra vẫn có một cách để em tốt nghiệp.
Naruto lập tức ngẩng đầu lên.
“Thật sao?
Mizuki gật đầu.
“Nếu em có thể học được một nhẫn thuật đặc biệt… thì Iruka-sensei chắc chắn sẽ công nhận em.
Naruto nắm chặt tay.
“Nhẫn thuật gì?
Mizuki liếc nhìn xung quanh, rồi nói khẽ:
“Trong phòng lưu trữ của Hokage có một cuộn phong ấn.
Trong đó ghi lại những nhẫn thuật bí mật của làng.
Naruto mở to mắt.
“Chỉ cần em học được một thuật trong đó… em chắc chắn sẽ vượt qua.
Naruto nuốt nước bọt.
“…nhưng làm sao vào đó được?
Mizuki cười nhẹ.
“Chuyện đó… thầy tin em sẽ nghĩ ra.
Naruto chống cằm, suy nghĩ.
“Phòng lưu trữ của ông già…”
Naruto lẩm bẩm.
“Canh phòng chắc chắn rất nghiêm.
Cậu nhíu mày.
Nhưng rồi…
Một ý tưởng lóe lên, Naruto chậm rãi nhe răng cười.
“…được rồi.
Cậu bật dậy.
“Có cách rồi!
Sau khi Mizuki rời đi và Naruto quyết định làm theo lời hắn đi lấy quyển trục phong ấn từ phòng làm việc của Hokage, trong bóng tối của tâm thức Naruto, nơi linh hồn của Vergil vẫn im lặng quan sát, những lời cảnh báo đầy lạnh lùng bắt đầu vang lên trong tâm trí cậu.
“Ngươi thực sự định làm theo lời hắn sao?
giọng Vergil cất lên, lạnh lẽo và sắc bén, như một mũi dao đâm vào tâm trí Naruto.
Naruto thoáng giật mình, cảm giác như có ai đó đang nhìn vào tâm hồn mình.
Cậu cảm thấy hơi hoảng hốt, như thể mọi quyết định của mình đều đang bị một ai đó theo dõi.
“Làm theo lời của Mizuki chỉ là một con đường ngắn ngủi dẫn tới sự hủy diệt.
Ngươi đã làm gì để có thể tin tưởng vào kẻ mà ngay từ đầu đã có mục đích lừa dối ngươi?
Vergil tiếp tục, giọng điệu không chút cảm xúc, chỉ toàn sự thực tế khô khan.
“Ngươi chỉ là một công cụ trong tay của hắn mà thôi, Naruto.
Đừng ngu ngốc khiến bản thân mình trở thành con rối cho kẻ khác điều khiển.
Naruto lắng nghe những lời của Vergil, cảm giác một sự khó chịu dâng lên trong lòng.
Vergil, người mà cậu biết chỉ tồn tại trong tâm trí mình, lại một lần nữa khiến cậu cảm thấy như bị xét xử.
Cảm giác rằng bản thân cậu không đủ mạnh, không đủ khôn ngoan để nhận ra rằng mình đang đi vào một cái bẫy.
"Tôi chỉ muốn chứng minh mình có thể làm được điều gì đó, chỉ muốn làm cho mọi người nhìn nhận mình."
Naruto thì thầm, lòng đầy sự xấu hổ và thất vọng.
“Ngươi muốn chứng minh mình có giá trị?
Vergil hỏi, giọng anh khô khốc như một lời khuyên lạnh lùng.
“Chứng minh giá trị không phải bằng cách làm theo lời kẻ yếu đuối.
Ngươi phải học cách đứng lên bằng chính đôi chân của mình.
Chỉ khi ngươi tự tạo ra con đường riêng, không ai có thể điều khiển ngươi, ngươi mới thật sự mạnh mẽ.
Cảm giác tự ti và buồn bã trong lòng Naruto từ từ vơi đi khi nghe lời của Vergil, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng phần nào trong cậu vẫn muốn làm theo Mizuki để chứng minh bản thân.
Dẫu sao, đó là cách duy nhất cậu biết để vượt qua sự thất bại hôm qua.
“Nhưng tôi không thể… không có cách nào khác…” Naruto cảm thấy lòng mình dằn vặt.
Vergil im lặng trong giây lát trước khi tiếp tục:
“Đừng làm một con rối trong tay của người khác, Naruto.
Học được cách kiểm soát bản thân, kiểm soát sức mạnh của mình, đó mới là con đường thực sự dẫn đến sức mạnh.
Còn nếu ngươi tiếp tục bị điều khiển, ngươi sẽ chỉ là một công cụ, không bao giờ là một ninja thực thụ.
Những lời này của Vergil cứ vang vọng trong tâm trí Naruto, khiến cậu bắt đầu nghi ngờ chính mình.
Làm theo Mizuki không phải là cách cậu muốn bước lên đỉnh cao.
Cậu không thể mãi là một con rối bị điều khiển bởi người khác, dù đó có là người thầy hay bất kỳ ai.
Cậu cần phải làm điều gì đó khác biệt.
Cuối cùng, Naruto quyết định… làm theo lời Mizuki.
—————————–
Trước cổng tòa tháp Hokage.
Hai ninja gác cửa đang đứng nói chuyện nhỏ.
Đúng lúc đó—
Một bóng người từ trong bóng tối bước ra.
Áo choàng Hokage.
Mái tóc bạc.
Khuôn mặt già nua quen thuộc.
Hai ninja lập tức giật mình.
“Đệ Tam-đại nhân?
Người vừa xuất hiện chậm rãi gật đầu.
“Ừm.
Giọng nói trầm thấp.
Hoàn toàn đích thị là Hiruzen Sarutobi.
“Ta cần vào phòng lưu trữ một chút.
Hai ninja nhìn nhau, không hề nghi ngờ.
“Vâng!
Họ lập tức tránh sang một bên.
“Xin mời.
Người đàn ông già nua bước qua cổng và đi thẳng vào trong tòa nhà.
Khi đi qua góc hành lang tối, “Đệ Tam” khẽ liếc xung quanh.
Không có ai.
"Đệ Tam"
thở ra một hơi.
Rồi—
Khuôn mặt già nua lập tức biến dạng.
Bùm!
Một làn khói trắng mỏng tan đi.
Naruto xuất hiện trở lại, cậu khoanh tay, cười đầy đắc ý.
“Ha!
Naruto nhìn xuống quần áo của mình.
“Henge no Jutsu:
Biến Hình Thuật lần này hoàn hảo thật!
Cậu xoay người nhìn vào tấm kính cửa sổ.
Hình ảnh vừa rồi vẫn còn in trong đầu cậu.
Naruto gật gù hài lòng.
“Trông giống ông già Đệ Tam y như thật.
Cậu nhe răng cười lớn.
“Không ngờ mình lại giỏi như vậy!
Naruto xoa tay.
“Được rồi.
Ánh mắt cậu sáng lên.
“Giờ chỉ cần tìm cuộn phong ấn đó thôi.
Không hề biết rằng ở nơi sâu trong tâm trí mình, có một người đang lặng lẽ quan sát tất cả.
Vergil đứng trong không gian tĩnh lặng của ý thức Naruto, khoanh tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cảnh tượng vừa diễn ra.
Khóe môi anh khẽ nhếch lên.
“…ít nhất.
Vergil lẩm bẩm.
“…biến thân cũng không tệ.
Cậu bước tới chiếc tủ lớn, nơi cuộn giấy được cất giữ cẩn thận.
Cửa tủ có một ổ khóa nhưng đối với Naruto, đó chỉ là một trở ngại nhỏ.
Với một tay, cậu cố gắng mở khóa, và sau một lúc, cậu nghe thấy tiếng
"cạch"
cánh cửa tủ mở ra.
Quyển trục phong ấn lấp lánh trong ánh sáng nhạt của ngọn đèn phòng làm việc.
Naruto nhìn chằm chằm vào quyển trục phong ấn, lòng tràn ngập sự hứng khởi.
Đây là cơ hội để cậu trở thành một ninja thực thụ.
Nhưng khi cậu chuẩn bị cầm lấy cuộn giấy, một suy nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu.
"Liệu mình có thật sự nên làm vậy không?"
Nhưng cậu nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó, chỉ còn sự háo hức và mong muốn chứng tỏ bản thân đang chiếm lĩnh tâm trí cậu.
Sau khi lấy được quyển trục phong ấn từ Phòng làm việc của Hokage, Naruto cảm thấy vừa hưng phấn vừa lo lắng.
Cậu lén lút chạy ra ngoài, nhanh chóng rời khỏi làng và đi vào rừng sâu, nơi đã hẹn gặp Mizuki.
Cảm giác thỏa mãn khi có trong tay thứ quyền lực có thể giúp cậu chứng minh mình như một ninja thật sự khiến Naruto không thể ngừng mỉm cười.
Có một điều Naruto không biết được là, ngay khi cậu bước vào phòng chứa quyển trục phong ấn, hai bóng hình đeo mặt nạ, mặc áo choàng kín người đang lặng lẽ nhìn.
Người đeo mặt nạ chim quay sang hỏi:
"Là thằng bé Cửu Vĩ đó.
Có nên xuống bắt nó luôn không?"
Người đeo mặt nạ mèo lắc đầu, nói rằng:
"Chúng ta có lệnh, phải để cho nó tưởng rằng nó đã thành công và rời đi, miễn sao nó không mang quyển trục rời khỏi phạm vi của làng là được.
"Hai người này chính là thành viên đội Anbu được ra lệnh canh gác quyển trục phong ấn, còn vì sao họ lại để yên cho Naruto cải trang thành Đệ Tam mang quyển trục đi, thì chỉ có họ mới biết.
Naruto hí hửng vừa đi vừa cảm giác vui sướng vì mình đã thành công, không có chút bận tâm nào suy xét kỹ lại vì sao cả quá trình lại thuận lợi đến bất ngờ.
Vergil quan sát toàn bộ quá trình.
Anh cũng đã phát hiện hai cảnh vệ Anbu đứng theo nõi Naruto, nhưng rốt cục cũng không lên tiếng cảnh báo.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập