Naruto nhanh chóng chạy đến điểm hẹn trong khu rừng phía bắc của làng, nơi Mizuki đã bảo cậu chờ.
Ánh trăng chiếu xuyên qua tán cây rậm rạp, để lại những vệt sáng loang lổ trên mặt đất ẩm.
Naruto dừng lại giữa khoảng đất trống, đặt cuộn phong ấn xuống rồi nhìn quanh một vòng.
Không có ai.
“Mizuki-sensei… vẫn chưa tới sao?
Cậu lẩm bẩm, vừa hồi hộp vừa căng thẳng.
Trong lúc chờ đợi, ánh mắt Naruto lại rơi xuống cuộn phong ấn dưới chân.
Sự phấn khích ban nãy nhanh chóng quay trở lại.
“Hay là… tranh thủ luyện thử một chút.
Naruto đứng thẳng dậy, hít sâu một hơi rồi nhanh chóng kết ấn.
“Kage Bunshin no Jutsu:
Ảnh Phân Thân Chi Thuật!
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Bùm!
Khói trắng bùng lên khắp khoảng rừng.
Khi làn khói tan dần, Naruto mở mắt ra, rồi lập tức đứng sững.
Trước mặt cậu không phải một hay hai phân thân… mà là hàng chục Naruto đứng chen chúc trong khoảng rừng nhỏ.
Naruto chớp mắt.
Các phân thân cũng chớp mắt.
Rồi tất cả cùng lúc bật cười.
“Thành công rồi!
Naruto nhìn quanh những bản sao giống hệt mình, mặt đầy phấn khích.
“Ha ha!
Mình làm được thật rồi!
Đúng lúc đó, một bóng người từ trong rừng bước ra.
Naruto lập tức quay đầu lại.
“…Iruka-sensei?
Dưới ánh trăng, người vừa xuất hiện chính là Iruka.
Naruto cứng người ngay lập tức, một dòng mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Iruka nhìn cậu, ánh mắt nghiêm lại.
“Naruto.
Giọng nói trầm xuống.
“Em đã phạm một lỗi rất nghiêm trọng.
Naruto lắp bắp.
“Em… em…”
Iruka bước thêm vài bước, ánh mắt dừng lại trên cuộn phong ấn dưới đất.
“Cuộn phong ấn cấm thuật của làng.
Giọng anh lạnh đi.
“Nếu em không muốn bị trừng phạt nặng, hãy giao nó lại cho ta ngay lập tức.
Naruto khựng lại.
Cậu cúi xuống nhìn cuộn phong ấn, rồi nhìn Iruka trước mặt.
Trong lòng Naruto dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Có gì đó… không đúng.
Naruto chậm rãi hỏi.
“Iruka-sensei… sao thầy lại ở đây?
Iruka nhíu mày.
“Đừng hỏi nhiều.
Mau đưa cuộn phong ấn cho ta.
Naruto hơi lưỡng lự.
Tay cậu chạm vào cuộn phong ấn, nhưng chưa kịp nhấc lên thì một giọng nói khác bỗng vang lên từ phía sau.
“Naruto!
Đừng đưa nó cho hắn!
Naruto quay phắt lại.
Một bóng người từ trên cành cây phía sau nhảy xuống.
Cũng là… Iruka.
Naruto mở to mắt.
“Hả?
Iruka vừa xuất hiện lập tức đứng chắn trước Naruto, ánh mắt cảnh giác nhìn người còn lại.
“Tránh xa Naruto ra, Mizuki!
Người “Iruka” ban đầu khẽ cười lạnh.
“…hừ.
Một tiếng BÙM vang lên.
Làn khói trắng bốc lên từ cơ thể hắn.
Khi khói tan đi, gương mặt Iruka biến mất, thay vào đó là khuôn mặt của Mizuki.
Naruto sững người.
“Mizuki-sensei…?
Mizuki nhìn cậu với nụ cười chế nhạo.
“Thật ngây thơ.
Hắn cười khẩy.
“Ngươi nghĩ ta thật sự muốn giúp ngươi tốt nghiệp sao, Naruto?
Naruto đứng sững, còn Mizuki tiếp tục nói với giọng mỉa mai.
“Ngươi không hiểu sao?
Bởi vì… ngươi là một con quái vật.
Cậu đã biết sự thật này.
Nhưng khi bị nói thẳng ra, vết thương trong lòng vẫn nhói lên.
Mizuki cười lớn.
“Cả làng này đều biết.
Ngươi chính là Cửu Vĩ Hồ Ly đã phá hủy Konoha mười hai năm trước.
Naruto cứng người.
Mizuki nhìn cậu với ánh mắt khinh miệt.
“Không ai thật sự muốn ngươi tồn tại đâu, Naruto.
Ngươi chỉ là một con quái vật đội lốt con người.
“Im đi!
Iruka gầm lên.
Anh đứng chắn trước Naruto.
“Đừng nghe hắn nói!
Naruto nhìn Iruka, mắt mở to.
Mizuki bật cười.
“Ồ?
Hắn nghiêng đầu, giọng trở nên đầy châm chọc.
“Ngươi nói vậy thật sao, Iruka?
Ngươi mới là người nên hận nó nhất chứ.
Mizuki chỉ thẳng vào Naruto.
“Cha mẹ của ngươi chẳng phải đã chết dưới tay Cửu Vĩ năm đó sao?
Naruto kinh hãi quay sang Iruka.
“Iruka-sensei…”
Iruka đứng lặng vài giây rồi hít sâu một hơi.
“Đúng.
Naruto cảm thấy tim mình như rơi xuống.
Nhưng Iruka tiếp tục nói, giọng trầm xuống.
“Cha mẹ ta đã chết trong cuộc tấn công của Cửu Vĩ.
Naruto cúi đầu.
Nhưng ngay sau đó, Iruka bước lên một bước, đứng chắn hẳn trước mặt Naruto.
“Nhưng Naruto không phải con quái vật đó.
Iruka nhìn thẳng vào Mizuki.
“Thằng bé là Uzumaki Naruto.
Giọng anh chắc chắn.
“Một đứa trẻ luôn cố gắng hết mình dù bị cả làng xa lánh.
Naruto ngẩng đầu lên.
Iruka tiếp tục nói.
“Nó không phải Cửu Vĩ.
Cậu ấy là một ninja của Konoha.
Rồi Iruka quay lại nhìn Naruto, ánh mắt không hề có thù hận.
Chỉ có sự chân thành.
“…và là học trò của ta.
Không khí trong rừng trở nên căng thẳng đến mức gần như có thể cảm nhận được bằng da thịt.
Mizuki nhìn Iruka đang chắn trước Naruto, ánh mắt hắn dần mất đi vẻ chế nhạo ban đầu, thay vào đó là sự bực bội và tàn nhẫn hiện rõ trên gương mặt.
“Đủ rồi.
Giọng hắn trầm xuống.
“Ta không có thời gian đứng đây nghe các ngươi diễn kịch thầy trò.
Mizuki chậm rãi rút thứ vũ khí sau lưng ra.
Dưới ánh trăng, lưỡi kim loại khổng lồ lóe lên một ánh sáng lạnh lẽo.
Đó là Fūma Shuriken – chiếc phi tiêu gió khổng lồ thường chỉ được sử dụng trong chiến đấu thực sự.
“…khoan đã—”
Nhưng Mizuki đã vung tay.
“Chết đi, quái vật!
Fūma Shuriken rít lên trong không khí, xoay tròn như một lưỡi cưa khổng lồ lao thẳng về phía Naruto.
Naruto gần như không kịp phản ứng.
Chỉ trong tích tắc, một bóng người đã lao tới trước mặt cậu.
Phập!
Âm thanh kim loại xuyên vào thịt vang lên khô khốc.
Naruto đứng chết lặng.
Iruka đang đứng trước mặt cậu, lưng quay lại, còn chiếc Fūma Shuriken đã cắm sâu vào lưng anh.
Máu bắt đầu thấm qua áo giáp ninja rồi nhỏ xuống mặt đất tối.
“Iruka-sensei!
Naruto hét lên.
Iruka nghiến răng, cố giữ cho mình đứng vững.
Hơi thở của anh nặng nề, nhưng ánh mắt vẫn kiên định khi quay đầu lại nhìn Naruto.
“Chạy đi… Naruto…”
Naruto sững sờ.
“Chạy… nhanh lên!
Naruto vẫn đứng đó.
Cơ thể cậu cứng lại vì sốc.
Ở phía xa, Mizuki khẽ nhíu mày.
“…phiền phức.
Hắn bước tới vài bước.
Nhưng ngay lúc đó, Iruka bất ngờ vung tay rút chiếc Fūma Shuriken khỏi lưng mình.
Máu bắn ra, nhưng anh vẫn nghiến răng chịu đựng.
“Ta… sẽ không để ngươi chạm vào Naruto.
Mizuki bật cười khẩy.
“Ngươi nghĩ với tình trạng đó… ngươi cản được ta sao?
Iruka không trả lời.
Anh chỉ quay sang Naruto một lần nữa.
“Nghe ta… Naruto.
Giọng anh yếu đi, nhưng vẫn rõ ràng.
“Cầm cuộn phong ấn… và chạy.
Một giây sau, Iruka bất ngờ lao về phía Mizuki.
Naruto giật mình.
“Iruka-sensei—!
Hai ninja va chạm vào nhau giữa khoảng rừng tối.
Mizuki vung tay đánh bật Iruka sang một bên, nhưng chỉ trong khoảnh khắc đó cũng đủ để Naruto hiểu điều gì đang xảy ra.
Iruka đang cố mua thời gian cho cậu.
Naruto siết chặt cuộn phong ấn.
Rồi quay đầu chạy.
Cậu lao vào rừng, nhảy qua những rễ cây, cành cây quất vào mặt, gió rít qua tai.
Trái tim Naruto đập điên cuồng trong lồng ngực.
Phía sau, tiếng kim loại va chạm vang lên một lần nữa.
Rồi—
Mizuki bật lên khỏi tán cây.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo khi nhìn bóng lưng Naruto đang chạy xa dần.
“…ngươi nghĩ mình trốn được sao?
Hắn nhảy vọt qua các cành cây, đuổi theo.
Naruto nghe thấy tiếng động phía sau.
Cậu quay đầu lại, và thấy bóng Mizuki đang lao qua rừng như một con thú săn mồi.
“Chết tiệt!
Naruto tăng tốc, nhảy lên một cành cây lớn rồi tiếp tục chạy dọc theo tán rừng.
Nhưng Mizuki nhanh hơn, và khoảng cách giữa họ đang dần rút ngắn.
Naruto nghiến răng.
“Không được… mình phải trốn…”
Cậu nhảy xuống một khoảng đất trống rồi lao tiếp qua bụi cây dày, cố gắng cắt dấu vết.
Nhưng chỉ vài giây sau, một tiếng cười khô khốc vang lên phía trên đầu.
Naruto ngẩng lên.
Mizuki đứng trên một cành cây, nhìn xuống cậu với nụ cười lạnh lẽo.
“Đuổi bắt kết thúc rồi.
Naruto lùi lại một bước.
Bàn tay cậu siết chặt cuộn phong ấn.
Ở đâu đó sâu trong rừng, Iruka vẫn đang nằm trên mặt đất, máu chảy xuống lớp lá khô, còn cuộc săn đuổi giữa Mizuki và Naruto… mới chỉ bắt đầu.
Naruto lao đi giữa khu rừng tối, những cành cây quất vào mặt và vai cậu khi cậu nhảy từ thân cây này sang thân cây khác.
Tiếng gió rít bên tai hòa lẫn với nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực.
Nhưng tiếng động phía sau vẫn ngày càng gần hơn.
Mizuki đuổi theo trên những cành cây phía trên, thân hình hắn lướt qua bóng tối như một con thú săn mồi.
Hắn không vội tấn công, chỉ bám sát phía sau, để mặc Naruto chạy như con mồi bị dồn vào đường cùng.
Rồi giọng hắn vang xuống, kéo dài và đầy chế nhạo.
“Chạy đi… chạy nhanh lên nữa đi.
Naruto nghiến răng, không quay đầu lại.
“Thật đáng thương.
Hắn nhảy qua một cành cây, bóng người lướt qua ngay phía trên Naruto.
“Một con quái vật bị cả làng xa lánh… lại còn tưởng mình có thể trở thành ninja.
Naruto siết chặt tay.
Mizuki vẫn tiếp tục nói, giọng hắn chậm rãi và độc địa như từng giọt độc nhỏ xuống.
“Ngươi biết tại sao không ai thích ngươi không?
“Ngươi mồ côi, không ai bảo vệ, không ai muốn ở gần.
Hắn cười lạnh.
“Bởi vì tất cả đều biết ngươi là thứ gì.
Naruto cảm thấy lồng ngực nóng lên.
Mỗi lời Mizuki nói giống như một mũi dao xoáy vào ký ức mà cậu luôn cố chôn sâu.
Những ánh mắt xa lánh.
Những cánh cửa đóng sầm lại.
Những lời thì thầm sau lưng.
Naruto gầm lên.
“Ta đã bảo ngươi im đi rồi!
Cậu tăng tốc, nhảy qua một gốc cây lớn rồi tiếp tục lao về phía trước.
Nhưng đúng lúc đó—
Một bóng người từ bên cạnh lao ra.
Hai thân người va vào nhau và lăn xuống mặt đất.
Naruto giật mình quay lại.
Iruka đã đuổi kịp và chặn Mizuki lại.
Anh đứng chắn giữa Mizuki và Naruto, nhưng vết thương trên lưng khiến cơ thể anh run lên.
Máu vẫn chảy xuống dọc theo áo giáp ninja.
Mizuki nhìn Iruka, nhíu mày.
“…ngươi vẫn còn đứng được sao?
“Thật không ngờ ngươi lại xả thân vì một con quái vật.
Iruka thở hổn hển, một tay ôm vết thương sau lưng, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
“Ngươi sai rồi…”
Giọng anh khàn đi vì đau.
“Naruto không phải quái vật.
Iruka ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào hắn.
“Thằng bé… là một trong những học trò mà ta tự hào và yêu thương nhất.
Naruto đứng cách đó không xa.
Cậu nghe thấy từng lời.
Một cảm giác nóng ran lan khắp ngực.
Không phải cơn giận… mà là một thứ khác, ấm áp và mạnh mẽ hơn nhiều.
Naruto cảm thấy như có dòng nhiệt ấm đang chảy quanh cơ thể.
Ở phía trước, Mizuki đã rút thanh katana ra khỏi vỏ.
“Thật cảm động.
Hắn giơ kiếm lên.
“Nhưng vô ích.
Lưỡi kiếm vung xuống.
Ngay trước khi nó chạm vào Iruka—
Một bóng người lao tới.
Keng!
Một tiếng va chạm chói tai vang lên.
Mizuki sững lại.
Lưỡi katana của hắn bị chặn lại giữa không trung.
Naruto đứng trước Iruka, cánh tay giơ lên chắn ngang.
Lưỡi kiếm chém vào khối tạ kim loại quấn trên cổ tay cậu, tia lửa bắn tung tóe trong bóng tối.
Ánh mắt Naruto lạnh lẽo.
“Ngươi…”
Giọng cậu trầm xuống.
“…không được làm hại thầy của ta.
Mizuki hơi ngẩn người vì bất ngờ.
Chỉ trong khoảnh khắc đó—
Naruto kết ấn.
Trong nháy mắt, hàng trăm Naruto xuất hiện, đứng chật kín khu đất trống.
Mizuki mở to mắt.
“…cái gì—”
Nhưng đã quá muộn.
“XÔNG LÊN!
Hàng trăm Naruto cùng lúc lao tới.
Những cú đấm và cú đá giáng xuống như mưa.
Mizuki cố phản kháng, nhưng số lượng áp đảo khiến hắn hoàn toàn bị nhấn chìm trong biển phân thân.
Bốp!
Rầm!
Ầm!
Tiếng va chạm dồn dập vang lên khắp khu rừng.
Giữa cơn hỗn loạn đó, một giọng nói lạnh lẽo và đầy sát khí bỗng vang lên trong đầu Naruto.
“…giết hắn.
Naruto khựng lại trong một khoảnh khắc.
Giọng nói ấy mang theo một sức nặng kỳ lạ, như một lời thúc giục và kêu gọi.
Vergil.
“Phát tiết cơn giận của ngươi.
Giọng anh thấp và bình thản.
“Đừng tích tụ nó trong lòng.
Naruto nhìn Mizuki đang bị đánh gục giữa vòng vây phân thân.
Cơn phẫn nộ bùng lên.
Naruto bước tới, giật lấy thanh katana từ tay Mizuki.
Hắn còn chưa kịp phản ứng.
Lưỡi kiếm đâm thẳng vào ngực hắn.
Mizuki chỉ kịp ặc lên một tiếng.
Mắt hắn trợn trừng, miệng há ra như muốn nói gì đó.
Nhưng không có âm thanh nào phát ra.
Cơ thể hắn mềm nhũn rồi đổ xuống mặt đất.
Khoảnh khắc lưỡi kiếm xuyên qua ngực Mizuki, mọi thứ dường như đông cứng lại.
Tiếng đánh nhau của các phân thân dần tắt.
Những Naruto xung quanh lần lượt tan thành khói trắng, để lại khoảng rừng im lặng dưới ánh trăng.
Naruto đứng bất động.
Thanh katana vẫn cắm trong ngực Mizuki.
Máu chảy dọc theo lưỡi kiếm rồi nhỏ xuống mặt đất.
Vài giây sau, Naruto chợt như tỉnh lại.
Cậu buông tay ra, lùi lại một bước.
Thanh katana tuột khỏi tay cậu, rơi xuống đất với một tiếng kim loại khô khốc.
Naruto nhìn xuống.
Mizuki nằm ngửa trên mặt đất, đôi mắt mở to, ánh nhìn đông cứng trong khoảnh khắc cuối cùng.
Không nhắm lại.
Naruto run rẩy.
“…mình…”
Giọng cậu khô khốc.
“…mình đã…”
Bàn tay Naruto bắt đầu run lên không kiểm soát.
Sắc mặt cậu tái nhợt, như thể toàn bộ máu trong người vừa rút đi.
“Ta… ta giết người…”
Cậu lùi thêm một bước, ánh mắt không rời khỏi thi thể Mizuki.
Ở phía sau, Iruka cũng nhìn thấy tất cả.
Trong một thoáng, anh cũng hơi sững lại trước cảnh tượng vừa xảy ra.
Nhưng chỉ vài giây sau, Iruka đã hít sâu một hơi, nhanh chóng ép mình bình tĩnh lại.
Anh bước tới.
Đặt tay lên vai Naruto.
Naruto giật mình quay lại, ánh mắt vẫn còn hoảng loạn.
Iruka nhìn cậu, giọng nói ôn hòa.
“Đó không phải lỗi của em.
Naruto đứng lặng.
“Em chỉ… chưa kiểm soát được bản thân trong lúc tức giận.
Anh nhìn sang thi thể Mizuki rồi nói chậm rãi.
“Nhưng Mizuki là kẻ phản bội làng.
Hắn đã tấn công em và ta trước.
Iruka siết nhẹ vai Naruto.
“Em không làm gì sai cả.
Những lời đó giống như một tảng đá vừa được nhấc khỏi lồng ngực Naruto.
Hơi thở cậu chậm rãi ổn định lại, dù đôi tay vẫn còn run.
Iruka nhìn Naruto thêm vài giây.
Rồi đột nhiên anh đưa tay lên trán mình.
Naruto ngơ ngác.
“Iruka-sensei…?
Iruka tháo chiếc băng trán ninja của Konoha ra.
Trước khi Naruto kịp hiểu chuyện gì, Iruka đã đưa nó tới và nhẹ nhàng buộc lên trán cậu.
“…hả?
Cậu đưa tay chạm vào băng trán.
Biểu tượng chiếc lá của Konoha khắc trên tấm kim loại lạnh.
Naruto ngẩng đầu nhìn Iruka.
“Sensei…?
Iruka mỉm cười, dù sắc mặt anh vẫn tái vì mất máu.
“Chúc mừng em.
“Em đã tốt nghiệp.
Naruto đứng đờ ra vài giây.
Rồi đột nhiên—
Cậu lao tới ôm chầm lấy Iruka.
Iruka lập tức trợn mắt.
“Aaaaa—!
Anh hét lên như heo bị chọc tiết.
“Vết thương!
Vết thương của ta!
Naruto lập tức buông ra, cúi đầu liên hồi.
“Xin lỗi!
Xin lỗi!
Em xin lỗi!
Iruka ôm lưng, mặt nhăn nhó vì đau.
“…nhóc con này…”
Nhưng rồi anh bật cười khổ.
“Được rồi.
Iruka thở hắt ra.
“Dìu ta về bệnh viện trước đã.
Naruto gật đầu liên tục.
“Vâng!
Cậu vừa đỡ Iruka đứng dậy thì—
Một loạt tiếng động vang lên từ phía rừng.
Vút!
Những bóng người xuất hiện trên các cành cây xung quanh.
Ở phía trước, một ông lão mặc áo choàng Hokage chậm rãi bước ra.
Hokage Đệ Tam – Sarutobi Hiruzen.
Phía sau ông là vài Jōnin của Konoha.
Naruto khựng lại trong giây lát.
Những lời Vergil nói trước đó chợt hiện lên trong đầu cậu.
"Sau khi ngươi học xong thuật đó… sẽ có người đuổi theo.
"Tâm trạng Naruto hơi chùng xuống, nhưng cậu không biểu lộ ra ngoài.
Đệ Tam nhìn quanh khu rừng, ánh mắt dừng lại trên thi thể Mizuki.
Một Jōnin tiến lên kiểm tra nhanh rồi khẽ gật đầu với ông.
Hiruzen quay sang Naruto và Iruka.
“Có vẻ… mọi chuyện đã kết thúc.
Iruka nhanh chóng giải thích những gì đã xảy ra.
Sau khi nghe xong, Đệ Tam im lặng vài giây.
Ông nhìn Naruto.
Ánh mắt ông trầm tĩnh.
Ta đã nghe Iruka nói.
Cái chết của Mizuki không phải do cháu cố ý, chỉ là… một khoảnh khắc mất kiểm soát.
“…vâng.
Đệ Tam nhẹ nhàng gật đầu.
“Đừng để chuyện này đè nặng trong lòng.
Iruka khẽ huých Naruto.
Naruto hiểu ý.
Cậu nhanh chóng cúi xuống nhặt cuộn phong ấn, rồi bước tới trước mặt Hokage.
“Đệ Tam đại nhân.
Cháu xin lỗi vì đã lấy nó.
Naruto đưa cuộn phong ấn lên.
“Cháu.
xin trả lại.
Hiruzen nhìn cuộn phong ấn một lúc rồi nhận lấy.
Ông gật đầu.
Sau đó quay sang các ninja xung quanh.
“Chuyện xảy ra tối nay…”
Giọng ông trở nên nghiêm nghị.
“Không ai được tiết lộ.
Các Jōnin lập tức gật đầu.
“Rõ!
Đệ Tam nhìn Naruto lần nữa với ánh mắt sâu thẳm.
Nhưng cuối cùng ông chỉ nói đơn giản.
“Về nghỉ đi.
Gió đêm thổi qua khu rừng.
Thi thể Mizuki đã được mang đi.
Cuộn phong ấn trở lại tay Hokage.
Mọi chuyện dường như khép lại.
Và ở đâu đó sâu trong tâm trí Naruto, Vergil vẫn lặng lẽ quan sát tất cả… không nói thêm lời nào.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập